Sau buổi tối hôm đó, cậu không còn làm việc với tâm trạng như mọi khi nữa.
Quán đã dọn gần xong. Những chiếc bàn được lau sạch, ghế được đẩy gọn vào trong. Ánh đèn vàng vẫn treo lặng lẽ trên trần, chiếu xuống nền gạch một màu ấm nhưng trống trải. Bên ngoài cửa kính, gió đêm thổi nhẹ, làm rung mấy chậu cây nhỏ đặt sát hiên quán. Lá cây khẽ chạm vào nhau, phát ra âm thanh rất mỏng, nghe như tiếng thở dài.
Cậu ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc gần cửa sổ.
Trước mặt là con đường vắng. Đèn đường kéo dài thành những vệt sáng nhạt trên mặt nhựa. Một vài cửa hàng đã đóng cửa từ lâu, biển hiệu tối om. Không gian yên ắng đến mức cậu có thể nghe rõ tiếng tim mình đập, hòa cùng tiếng nhạc lofi chậm rãi đang vang lên từ loa.
Những lời nói của chị chủ quán tối qua lại hiện lên trong đầu cậu, từng câu một, rõ ràng đến khó chịu.
“Hồi đó cậu ấy tỏ tình với tôi… nhưng tôi bảo hãy tập trung thi đại học trước.”
“Tôi không muốn vì cảm xúc nhất thời mà làm hỏng tương lai của người khác.”
Cậu khẽ cúi đầu, nhìn vào đôi tay mình.
Thì ra, trước cậu đã có người như vậy. Một người từng đứng ở vị trí này. Một người từng thích chị chủ quán giống hệt cảm giác mà cậu đang cố chối bỏ.
Ý nghĩ đó khiến lồng ngực cậu siết lại rất nhẹ.
Cậu nhớ đến ánh mắt của cậu nhóc cao trung lúc nhìn chị. Trong đó có sự bướng bỉnh, có ngưỡng mộ, và có cả một nỗi buồn không nói ra. Đó không phải ánh mắt của một đứa trẻ thích chơi đùa. Đó là ánh mắt của một người đã từng hy vọng, rồi lại phải học cách cất hy vọng ấy đi.
Cậu tựa lưng vào ghế.
Trong đầu bỗng xuất hiện một câu hỏi rất nhỏ, nhưng dai dẳng.
Nếu là mình… thì sao?
Cậu chưa từng nói ra điều gì. Chưa từng tỏ tình. Chưa từng vượt qua ranh giới của một nhân viên. Nhưng cảm giác khi nhìn cô cười, khi nghe cô kể chuyện, khi thấy cô ngồi nói chuyện với người khác… tất cả đều không còn đơn giản như trước.
Cậu nhắm mắt lại trong chốc lát. Một nỗi lo mơ hồ lan ra trong lòng.
Nếu một ngày nào đó, mình cũng đứng ở vị trí của cậu nhóc kia thì sao? Nếu mình cũng chỉ là “một nhân viên từng thích chủ quán” rồi rời đi thì sao?
Cậu mở mắt, nhìn vào khoảng không trước mặt. Bóng đèn phản chiếu trên cửa kính khiến hình ảnh của cậu mờ mờ, như một người đang đứng giữa hai thế giới. Một bên là công việc quen thuộc, một bên là cảm xúc chưa kịp gọi tên. Gió thổi mạnh hơn một chút. Bên ngoài, tờ poster quảng cáo trước quán khẽ rung lên, phát ra tiếng sột soạt. Thành phố vẫn tiếp tục sống, nhưng trong quán, thời gian như chậm lại.
Cậu chợt nhận ra, điều khiến mình bận lòng không phải là câu chuyện tình thất bại của người khác. Mà có thể sẽ là chính câu chuyện của cậu trong tương lai.
Đang ngẩn người suy nghĩ, bỗng một bàn tay vỗ nhẹ vào vai.
“Sao đơ người ra vậy?”
Cô vẫn đứng bên quầy, tay cầm chiếc khăn lau ly, động tác chậm rãi như mọi khi. Ánh đèn vàng phủ lên mái tóc cô một lớp sáng dịu, khiến đường nét gương mặt trở nên mềm hơn. Nụ cười ấy vẫn ở đó. Gương mặt tự nhiên, bình thản, không hề mang theo dấu vết của những câu chuyện tối hôm trước.
Chỉ có cậu là khác.
Cậu nhìn cô thêm một lúc nữa, rồi vội quay đi, như sợ ánh mắt mình lộ ra điều gì không nên có. Những con số trên màn hình máy tính nhòe đi, nhưng cậu vẫn giả vờ chăm chú, gõ vài phím vô nghĩa.
“Ah, dạ… Em đang tính lại chút hóa đơn thôi á chị…”
Giọng cậu nghe bình thường, nhưng trong lòng lại không hề yên.
Cậu cúi thấp đầu hơn, để mái tóc che bớt ánh mắt. Từng tiếng “tạch, tạch” vang lên từ bàn phím, hòa vào tiếng nhạc lofi đang trôi chậm trong quán. Mùi cà phê rang còn vương trong không khí, ấm và đậm, khiến người ta có cảm giác như đang đứng trong một buổi chiều kéo dài mãi không hết.
Cô đặt chiếc ly vừa lau xong lên kệ, rồi tựa nhẹ vào quầy, nhìn cậu làm việc.
“Cậu bận ghê ha.”
“Dạ… cũng bình thường thôi chị.”
Cậu đáp mà không ngẩng đầu.
Trong khoảnh khắc đó, cả hai im lặng.
Không phải là sự im lặng gượng gạo, mà là thứ im lặng rất quen, như thể quán cà phê này vốn được tạo ra để chứa những khoảng lặng như vậy. Ánh đèn vàng rải xuống sàn nhà, hắt nhẹ bóng của họ lên bức tường gạch phía sau.
Hai cái bóng đứng gần nhau.
Một cao hơn một chút, một nhỏ hơn một chút.
Vai gần như chạm vào nhau.
Chỉ nhìn vào chiếc bóng ấy thôi, trông họ giống như một cặp đôi đang đứng cạnh nhau sau giờ đóng cửa, trong một buổi tối rất bình thường.
Cậu vô tình liếc sang bức tường.
Tim khẽ khựng lại một nhịp.
Chỉ là cái bóng thôi, vậy mà lại khiến cậu thấy bối rối.
Cậu quay đi nhanh hơn, tập trung vào màn hình, nhưng hình ảnh ấy đã in vào đầu. Cậu chợt nghĩ, nếu ai đó bước vào quán lúc này, hẳn sẽ tưởng họ là hai người thân quen từ rất lâu rồi. Một người đứng sau quầy tính sổ sách, một người bên cạnh lặng lẽ lau ly, cùng chia sẻ một không gian nhỏ bé và yên tĩnh.
“Xong chưa?”
Cô hỏi khẽ.
“Dạ… sắp rồi ạ.”
Cậu đáp, nhưng tay hơi khựng lại trên bàn phím.
Trong lòng cậu, những suy nghĩ ban nãy lại quay về.
Cậu nhóc cao trung.
Lời tỏ tình.
Sự từ chối dịu dàng nhưng dứt khoát.
Và chính cậu, đang đứng ở đây, trong cùng một vị trí.
Cậu tự hỏi, không biết trong mắt cô, cậu là gì. Là một nhân viên chăm chỉ. Là người có thể tin tưởng giao quán mỗi tối. Hay cũng chỉ là một người rồi sẽ rời đi như những người trước đó.
Ý nghĩ ấy khiến ngực cậu nặng hơn một chút.
Cô bước tới gần hơn, cúi nhìn màn hình máy tính.
“Để tôi coi thử nào.”
Khoảng cách giữa họ bỗng gần lại. Rất gần.
Cậu có thể ngửi thấy mùi trà hoa nhài quen thuộc trên áo cô, hòa cùng mùi cà phê trong quán. Tim cậu đập mạnh hơn, nhưng cậu vẫn giữ nguyên tư thế, không dám nhúc nhích.
“Ừm… đúng rồi đó, không sai đâu.”
Cô nói.
Cậu gật đầu.
“Vậy là… xong rồi ạ.”
Cô cười nhẹ.
“Tốt quá. Hôm nay cậu làm nhiều rồi.”
Câu nói rất bình thường, nhưng lại khiến cậu thấy lòng mình dịu đi một chút.
Bóng của họ trên tường vẫn đứng cạnh nhau, không tách ra.
Trong không gian tĩnh mịch ấy, giữa mùi cà phê, tiếng nhạc lofi và ánh đèn vàng, cậu chợt hiểu ra một điều rất nhỏ. Dù chưa nói gì, dù chưa làm gì, nhưng cảm xúc của cậu đã bắt đầu khác trước rồi.
“Mà cậu có điều gì giấu tôi không thế?”
Cô nói rất khẽ, giọng nửa đùa nửa thật, rồi bước lại gần thêm một chút.
Khoảng cách giữa hai người bỗng nhiên bị rút ngắn đến mức cậu có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ cơ thể cô. Hương nước hoa thoảng ra, hương vani nhẹ, không gắt, chỉ đủ để lan trong không khí như một lớp sương mỏng. Mùi hương ấy hòa vào mùi cà phê rang trong quán, tạo thành một cảm giác vừa quen vừa lạ.
Cậu hơi khựng lại.
Tim đập mạnh hơn một nhịp.
Cô không chạm vào cậu, chỉ đứng rất gần, nghiêng đầu nhìn thẳng vào gương mặt cậu. Ánh đèn vàng rọi xuống đôi mắt cô, khiến ánh nhìn ấy trở nên dịu nhưng cũng khó đoán. Cậu vô thức lùi nửa bước, bàn tay siết nhẹ vào mép quầy.
“Dạ… đâu có đâu chị…”
Giọng cậu nhỏ hơn bình thường.
“Phải rồi, ngày mai đi mua chút hoa với tôi không?”
Cô hỏi cậu, một câu hỏi đến tương đối bất ngờ. Vì không muốn làm quá mọi chuyện, hay tìm cớ né tránh ngay lập tức, cậu quyết định gật đầu đồng ý. Cậu không hỏi thêm lí do, bởi bây giờ cậu đang tập trung vào câu chuyện của thằng nhóc cao trung.
Sáng hôm sau, hai người cùng nhau dạo bước trên con phố
Bầu trời vẫn còn vương hơi sương mỏng, nắng chưa kịp gắt, chỉ phủ một lớp ánh sáng nhạt lên con đường dẫn tới khu chợ hoa. Những mái bạt đủ màu nối tiếp nhau thành một dãy dài, dưới chân là nền xi măng còn ướt vì nước tưới hoa. Không khí ở đây khác hẳn quán cà phê, nơi có mùi cà phê rang được thay bằng mùi đất ẩm, mùi lá xanh và hương hoa trộn lẫn, vừa mát vừa hơi se lạnh.
Tiếng người bán gọi nhau í ới.
Tiếng kéo cắt cành “cách” một tiếng khô khốc.
Tiếng nước chảy từ những chiếc vòi tưới tạo thành âm thanh róc rách đều đều.
Cậu đi bên cạnh cô, tay đút túi áo khoác, ánh mắt không ngừng nhìn quanh. Những bó hoa được xếp thành từng chồng cao ngang ngực: hồng đỏ rực, tulip vàng, hướng dương cam ấm áp… tất cả đều mang một vẻ rực rỡ rất đời.
Nhưng cô thì không dừng lại ở những quầy hoa đầy màu nóng ấy.
Cô chậm bước trước một sạp hoa nằm hơi khuất vào trong, nơi ánh sáng không quá mạnh. Ở đó là những gam màu lạnh: xanh nhạt, tím nhạt, trắng sữa.
Cẩm tú cầu xanh được đặt trong những xô nước lớn, cánh hoa tròn đầy, màu xanh như pha chút xám, trông vừa mềm mại vừa xa cách. Bên cạnh là baby trắng, lavender tím nhạt, vài nhánh hoa thanh liễu thân mảnh, lá nhỏ và thưa.
Cô cúi xuống, đưa tay chạm nhẹ vào một bông cẩm tú.
“Quán mình hợp mấy màu này hơn…” – Cô nói chậm rãi, “Không cần quá rực… chỉ cần đủ lạnh để nhìn vào thấy yên.”
Cậu nhìn theo bàn tay cô.
Dưới ánh sáng buổi sáng, mái tóc cô ánh lên màu vàng nhạt, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt lại rất chăm chú khi chọn từng cành hoa, như thể đang lựa chọn một phần không khí cho quán chứ không chỉ là vật trang trí.
“Em tưởng chị sẽ thích hoa hồng hay tulip.”
Cậu nói nhỏ.
“Những loại đó… rực rỡ quá. Tôi thích mấy thứ trông im lặng hơn.”
Cô khẽ cười.
Cậu không đáp, chỉ đứng nhìn cô nâng từng bó hoa lên, so màu với ánh sáng, rồi đặt xuống, lại chọn bó khác. Những bông hoa màu lạnh khiến cô trông càng giống một phần của khung cảnh buổi sáng, dịu dàng, xa xôi, và có chút gì đó không dễ chạm tới.
Người bán hoa đưa cho cô một bó cẩm tú xanh lớn, thêm vài nhánh baby trắng buộc chung lại bằng sợi dây thừng mảnh.
“Cháu chọn hoa đẹp đấy.”
Bà chủ sạp nói.
“Mấy loại này nhìn lạnh nhưng đẹp lắm.”
Cô gật đầu, nhận bó hoa vào tay. Cậu vội đưa tay đỡ giúp.
Khi ôm bó hoa, cậu mới nhận ra mùi hương của chúng rất nhẹ, gần như không có mùi ngọt, chỉ là một mùi xanh mát, hơi giống mùi sương sớm. Hai người đứng giữa khu chợ hoa đông đúc, xung quanh là sắc màu rực rỡ, nhưng trong tay lại là những gam xanh và trắng nhạt.
Một khoảnh khắc rất lạ. Như thể giữa thế giới ồn ào ấy, họ mang theo một góc nhỏ lạnh lẽo và yên tĩnh về cho quán cà phê của mình.
Cậu liếc nhìn cô.
Cô vẫn chăm chú nhìn những bó hoa còn lại trên sạp, đôi môi hơi mím lại, vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt ánh lên một niềm vui rất nhỏ.
Thích hoa sao?
Cậu tự nhủ.
Một người trưởng thành, đôi khi có những góc nhỏ mà ít ai để ý.
Trên đường về quán, cậu và cô cũng chỉ nói chuyện đôi chút, rồi cứ như vậy mà im lặng cả buổi. Cậu hiểu, nhưng cậu lại càng không muốn hiểu. Rằng nếu cậu cứ thân thiết với cô gái này, có thể quá trình sẽ rất đẹp, nhưng rồi kết quả lại tồi tệ.
Ai cũng nói với cậu. Một cái kết bi kịch thì quá trình hẳn sẽ rất thú vị. Bất kể một bộ phim hay bộ truyện, kể cả câu chuyện người bạn cũ bị nhỏ bạn gái đá cũng không khác là bao. Những rung động ban đầu rất thuần khiết, trong sáng. Trôi qua một thời gian, nảy nở tình cảm như những cánh hoa tươi sắc bên cạnh cậu… Rồi cuối cùng, bông hoa đó cũng phải héo tàn, như lời từ chối phũ phàng của chị ấy dành cho những cậu nhân viên trước kia.
Về tới quán, cậu phụ chị cắm hoa và bày biện lại vị trí. Xong xuôi, cậu dự định sẽ đi về và ngủ một giấc tới chiều tối, thì chị kéo lấy chiếc áo của cậu.
“À ưm…”
Cô có chút dao động, rồi cũng thả áo cậu ra.
“Tạm biệt, có gì mai gặp lại.”
Cậu gật đầu.
“Dạ, em chào chị.”
Rồi cậu quay lưng đi về phía chung cư. Những suy nghĩ vu vơ liên tục đeo bám cậu không buông.
Có chuyện gì vậy nhỉ?
Cậu tự hỏi chính mình.
0 Bình luận