Tập ba.

Xem phim.

Xem phim.

Một buổi tối khác, quán cà phê lại lên đèn như mọi khi.

Ngoài trời, gió khẽ lay những tán cây trước cửa, làm mấy chiếc lá chạm vào khung kính phát ra âm thanh rất nhỏ. Ánh đèn đường hòa cùng ánh đèn vàng trong quán, đổ xuống sàn thành những vệt sáng dài và mềm. Nhạc lofi vang lên chậm rãi, từng giai điệu trôi qua như hơi thở, khiến không gian dường như lắng lại.

Mùi cà phê rang mới pha quyện với mùi hoa cẩm tú xanh đặt trên quầy. Một thứ hương vừa dịu vừa lạnh, như chính bầu không khí giữa hai người lúc này.

Cậu đứng sau quầy pha chế, lau từng chiếc ly thủy tinh. Động tác chậm hơn mọi khi, cẩn thận đến mức như đang tìm một việc gì đó để né tránh ánh nhìn của cô. Trước đây, cậu vẫn hay đứng gần cô. Nghe cô nói chuyện với khách. Nghe cô than mệt. Thỉnh thoảng còn quay sang hỏi vu vơ vài câu không đầu không cuối.

Nhưng mấy tuần nay thì khác. Giữa họ có một khoảng cách rất nhỏ. Không ai gọi tên nó. Nhưng nó tồn tại rõ ràng như khoảng trống giữa hai chiếc ghế chưa được kéo sát. Mỗi lần cô bước lại gần, cậu lại vô thức dịch sang một bên. Mỗi lần ánh mắt hai người sắp chạm nhau, cậu lại cúi xuống màn hình tính tiền, như thể ở đó có thứ gì quan trọng hơn.

Không phải vì lạnh nhạt.

Mà vì sợ.

Sợ rằng nếu đứng gần hơn nữa, cậu sẽ không còn giữ được vẻ bình thản của một nhân viên.Sợ rằng những suy nghĩ âm ỉ trong lòng sẽ lộ ra chỉ qua một ánh nhìn.

Cô đứng ở quầy thu ngân, ghi chép sổ sách. Nhưng nét chữ dần chậm lại. Ánh mắt cô nhiều lần lướt sang phía cậu, rồi lại quay đi, rồi lại nhìn.

Cô nhận ra rất rõ sự thay đổi ấy.

Không còn những câu hỏi bâng quơ. Không còn những khoảnh khắc đứng sát nhau trong quầy hẹp. Khoảng cách ấy khiến lòng cô xuất hiện một cảm giác rất khó gọi tên, không hẳn là buồn, cũng không hẳn là giận, chỉ là thấy mình đang bị đặt ra ngoài một thế giới vốn quen thuộc.

Cô khép cuốn sổ lại.

Tiếng “cạch” rất khẽ vang lên trong không gian yên tĩnh.

“Cậu bận gì à?”

Giọng cô nhẹ, gần như tan vào tiếng nhạc.

Cậu giật mình, quay lại.

“Dạ… không ạ.”

Rồi như nhớ ra điều gì, cậu bổ sung vội.

“Em chỉ… kiểm lại mấy ly thôi chị.”

Cô nhìn cậu vài giây.

Không nói gì.

Chỉ đơn giản nhìn cậu.

Ánh đèn vàng phủ lên gương mặt cô một lớp sáng dịu, làm đôi mắt trông sâu hơn bình thường. Cậu bỗng thấy mình khó đứng yên trước ánh nhìn ấy.

Cô bước ra khỏi quầy, tiến lại gần cậu một chút. Không quá gần, chỉ đủ để khoảng cách giữa họ không còn lạnh lẽo như trước.

“Dạo này cậu né tôi hả?”

Cậu khựng lại. Tay nắm chặt chiếc khăn lau ly.

“Dạ… đâu có…”

Giọng nói nhỏ và thiếu chắc chắn.

Trong quán chỉ còn vài vị khách ngồi rải rác. Tiếng muỗng chạm vào thành ly vang lên rất khẽ. Nhạc lofi chậm rãi kéo dài từng khoảng im lặng.

Cô khoanh tay, hơi nghiêng đầu nhìn cậu.

“Tôi thấy rõ mà.”

Cô nói.

“Cậu đứng xa tôi hơn trước.”

Cậu không trả lời.

Chỉ cúi mắt xuống.

Khoảng lặng trôi qua, dài vừa đủ để người ta nghe thấy tiếng tim mình. Rồi cô đổi giọng, nhẹ đi, như thể đang nói một chuyện rất bình thường.

“Ngày mai… đi xem phim với tôi không?”

Cậu ngẩng lên, thoáng ngỡ ngàng.

“Dạ?”

“Phim mới ra…” – Cô nói, “Nghe bảo cũng được. Đi cho đổi không khí. Ở quán hoài cũng ngột ngạt.”

Cậu im lặng. Trong đầu là những suy nghĩ chồng lên nhau, như là khoảng cách, những lời chưa nói, và nỗi sợ phá vỡ sự yên ổn mong manh này.

Thấy cậu do dự, cô khẽ cười.

“Không phải hẹn hò đâu…”

Cô nói, giọng nửa đùa nửa thật

“Chỉ là đi xem phim thôi.”

Một câu nói nhẹ nhàng.

Nhưng đủ để tháo bớt lớp phòng vệ trong lòng cậu.

“…Nếu chị không phiền thì… em đi cũng được ạ.”

Cô nhìn cậu. Ánh mắt không còn dò xét, chỉ còn một chút dịu dàng rất kín.

“Vậy nhé.”

Cô quay về quầy thu ngân, tiếp tục ghi chép như chưa có gì xảy ra. Nhưng khoé môi khẽ cong lên. Còn cậu đứng lại giữa ánh đèn vàng và mùi cà phê. Dẫu vậy, cậu cũng có những dự định riêng, có thể nhân dịp này mà dứt điểm mọi chuyện một cách nhanh chóng.

Hôm sau, cả hai hẹn nhau trước quán cà phê như đã nói.

Buổi chiều vừa chạm ngõ tối. Trời trong, gió mát, con đường trước quán không quá đông xe. Ánh nắng cuối ngày còn vương lại trên những tán cây, rơi xuống mặt đường thành những mảng sáng loang loáng.

Cậu đến sớm hơn một chút.

Áo thun màu nhạt, quần dài đơn giản, giày thể thao sạch sẽ. Tóc được chải gọn gàng hơn mọi khi, không còn vẻ lòa xòa sau ca làm. Đứng trước cửa quán, cậu vô thức chỉnh lại cổ áo, rồi nhìn đồng hồ trên điện thoại.

Chỉ vài phút sau, cô xuất hiện từ phía cuối con đường.

Hương vani rất nhẹ theo gió lan tới trước cả khi cậu kịp nhìn rõ. Cô mặc áo trễ vai màu sáng, quần đùi bó gọn gàng, bước đi chậm rãi nhưng tự tin. Trang điểm nhẹ, chỉ nhấn đôi mắt và môi, khiến gương mặt trông vừa quen vừa khác, không phải cô chủ quán trong ánh đèn vàng, mà là một cô gái của buổi tối thành phố.

Cậu sững lại trong một khoảnh khắc rất ngắn. Không phải vì bất ngờ. Mà vì tim đập nhanh hơn bình thường.

“Chị tới rồi ạ?”

Cô cười, mùi nước hoa vani hòa vào không khí mát lạnh.

“Ừ. Cậu chờ lâu chưa?”

“Dạ, mới tới thôi.”

Hai người đứng cạnh nhau trước cửa quán. Khoảng cách không xa như những ngày trước nữa, nhưng cũng chưa đủ gần để gọi là thân mật. Chỉ vừa đủ để nghe thấy tiếng thở của nhau trong gió chiều.

Cậu phóng xe đưa cô ra rạp chiếu phim ở trong trung tâm thương mại gần đó.

Đèn bảng hiệu sáng lên từng mảng màu. Tiếng người nói chuyện, tiếng xe máy, tiếng nhạc quảng cáo hòa vào nhau tạo thành một không khí rất quen của ngày cuối tuần.

Đến quầy bán vé, cậu đứng phía trước.

“Cho em hai vé phim suất tám giờ ạ.”

Nhân viên cúi đầu thao tác trên máy, rồi ngẩng lên nhìn hai người một lượt. Ánh mắt dừng lại hơi lâu một chút.

“Dạ… hai anh chị ngồi hàng D được không ạ?”

Cô khẽ bật cười.

“Được.”

Khi nhận vé, cô nghiêng đầu nhìn cậu.

“Cậu giữ hay tôi giữ?”

“Dạ… để em giữ.”

Cậu cầm hai tấm vé trong tay, cảm giác mỏng nhẹ nhưng lại khiến lòng có chút lạ lẫm.

Sau đó, họ đi tới quầy bắp nước. Mùi bắp rang bơ lan khắp hành lang, nóng và ngọt. Ánh đèn trắng hắt xuống làm những ly nước có ga lấp lánh.

“Cậu ăn mặn hay ngọt?”

Cô hỏi.

“Dạ… mặn ạ.”

“Vậy một bắp mặn, một nước ngọt nhé.”

Nhân viên lấy bắp bỏ vào hộp giấy lớn, rồi đưa thêm hai ống hút.

Khi đặt khay lên quầy, cô quay sang cậu.

“Cậu cầm giúp tôi đi.”

Cậu đón lấy khay, tay hơi lóng ngóng vì vừa cầm vé vừa cầm bắp nước.

Nhân viên nhìn hai người thêm lần nữa, rồi cười rất tự nhiên.

“Anh chị nhìn đẹp đôi ghê.”

Cậu khựng lại.

“…Dạ?”

Cô thì bật cười trước, không hề né tránh.

“Cảm ơn em.”

Cậu thấy tai mình nóng lên rất rõ. Ánh mắt vội vàng quay sang chỗ khác, giả vờ nhìn bảng lịch chiếu phim.

“Chắc… chắc tại ánh đèn thôi ạ.”

Cậu nói nhỏ.

Cô nghiêng đầu nhìn cậu, nụ cười nhẹ nhưng không trêu chọc.

“Vậy à?”

Hai người bước vào hành lang dẫn tới phòng chiếu. Tiếng nói chuyện phía sau dần nhỏ lại. Không gian tối hơn, mát hơn. Trong tay cậu là hộp bắp còn ấm. Còn bên cạnh là mùi vani quen thuộc.

Bên trong phòng chiếu, ánh đèn dần tắt hẳn. Màn hình lớn phía trước sáng lên, những dòng chữ mở đầu hiện ra trong tiếng nhạc nền dịu nhẹ. Không gian chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng xanh nhạt phản chiếu lên từng hàng ghế.

Cậu đặt khay bắp xuống giữa hai người, ngồi ngay ngắn, hai tay đặt lên đầu gối như thể đang vào một buổi học quan trọng. Cô ngồi cạnh, lưng tựa ghế, mái tóc rũ nhẹ xuống bờ vai trần. Hương vani vẫn rất khẽ, hòa vào mùi bắp rang và mùi điều hòa lạnh.

Bộ phim bắt đầu bằng khung cảnh một sân trường vào buổi sáng.

Những dãy hành lang dài, tiếng chuông vào lớp vang lên, học sinh mặc đồng phục chạy vội. Nhân vật nam chính là một cậu học sinh bình thường, làm thêm ở căn-tin trường, ngày nào cũng lặng lẽ nhìn cô bạn gái nổi bật nhất khối. Đặc điểm cơ bản là học giỏi, xinh, được nhiều người chú ý.

Câu chuyện chậm rãi như một cuốn nhật ký.

Cậu trai giúp cô mượn sách, mua nước, che mưa bằng chiếc áo khoác cũ. Những việc nhỏ đến mức nếu không để ý sẽ chẳng ai nhận ra đó là yêu. Nhưng từng khung hình đều giữ lại ánh mắt cậu nhìn cô rất lâu, rất chậm rãi.

Cậu ngồi trong rạp, bất giác thấy tim mình khẽ chùng xuống.

Có những cảnh khiến cậu giật mình vì quen thuộc đến lạ. Cảnh nam chính đứng phía sau quầy canteen, nhìn cô gái cười nói với một bạn nam khác. Cảnh cậu trai quay đi, giả vờ bận rộn để giấu cảm giác hụt hẫng. Cảnh cậu trai viết rồi xóa tin nhắn trong điện thoại, không biết nên hỏi thăm hay nên im lặng.

Giống mình quá.

Cậu nghĩ thầm.

Bộ phim không có nhiều cao trào dữ dội. Chỉ là những khoảnh khắc nhỏ. Một buổi chiều mưa, một ly sữa ấm đặt trước bàn học, một lần lén nhìn từ xa rồi quay đi rất nhanh.

Đến đoạn gần cuối, cô gái trong phim phát hiện ra tất cả những việc cậu trai đã làm trong im lặng suốt thời gian dài. Cô đứng dưới hàng cây trong sân trường, nước mắt rơi mà không nói gì.

Trong rạp, cậu bỗng nghe thấy một tiếng thở khẽ bên cạnh.

Cậu liếc sang.

Dưới ánh sáng mờ từ màn hình, cậu thấy cô đang đưa tay lên chạm nhẹ vào khóe mắt. Không phải khóc thành tiếng, chỉ là một giọt nước mắt rất nhỏ trượt xuống.

Cô không quay sang cậu, chỉ nhìn thẳng lên màn hình.

Cậu bỗng thấy cổ họng mình nghẹn lại. Không hiểu vì bộ phim… hay vì hình ảnh người bên cạnh mình lúc này. Trên màn ảnh, cô gái trong phim quay lại nhìn cậu trai, nói một câu.

“Cậu ngốc thật.”

Trong rạp, cô ngồi cạnh cậu khẽ cười, giọng rất nhỏ, như nói với chính mình.

“Ngốc ghê…”

Cậu không dám nhìn cô lâu. Chỉ nhìn xuống hộp bắp trong tay, nhưng đầu óc thì không còn tập trung được nữa.

Bộ phim kết thúc bằng cảnh sân trường chiều muộn. Ánh nắng nghiêng, hai nhân vật đứng cạnh nhau dưới tán cây, không ôm nhau, không hứa hẹn gì lớn lao. Chỉ đứng cạnh nhau, rất gần nhau.

Đèn trong rạp bật sáng dần.

Mọi người bắt đầu đứng lên, tiếng ghế kéo nhẹ, tiếng nói chuyện rì rầm.

Cậu quay sang cô.

“…Chị ổn không?”

Cô hơi khựng lại, rồi gật đầu.

“Ừ. Chỉ là… phim làm tôi nhớ mấy chuyện cũ.”

Cậu không hỏi thêm.

Chỉ lặng lẽ đưa hộp bắp về phía cô.

“Ăn thêm chút không?”

Cô nhận lấy, mỉm cười.

Trong ánh đèn trắng của rạp chiếu phim, nụ cười ấy vẫn dịu như ánh đèn vàng của quán cà phê  nhưng trong mắt cậu, nó mang theo một chút gì đó mong manh hơn.

Ra khỏi phòng chiếu, hành lang rạp phim sáng lên bởi những dải đèn trắng treo dọc trần. Dòng người tản ra từng nhóm nhỏ, tiếng bàn luận về bộ phim vang lên khắp nơi. Mùi bắp rang còn vương trên tay áo, hòa với mùi nước ngọt và mùi điều hòa lạnh.

Cô đi bên cạnh cậu, bước chậm hơn lúc vào.

“Nhân vật nam trong phim đúng là ngốc thật.”

Cô vừa đi vừa nói, giọng vẫn còn dư âm cảm xúc.

“Rõ ràng thích người ta như vậy mà không nói. Để đến lúc suýt mất mới hối hận.”

Cậu im lặng nghe.

Trong đầu cậu, những cảnh phim vừa rồi vẫn còn quay chậm, ánh mắt của cậu trai trong phim, dáng đứng lặng lẽ dưới tán cây, và giọt nước mắt của cô gái khi hiểu ra tất cả.

Hai người ra tới bãi gửi xe. Không gian mở ra rộng hơn, gió đêm thổi qua mang theo mùi nhựa đường và hơi ẩm của buổi tối. Ánh đèn cao áp rọi xuống từng hàng xe, tạo thành những khoảng sáng tối đan xen.

Cô vẫn đang nói.

“Tôi nghĩ nếu là tôi, chắc tôi sẽ… không chờ lâu như vậy đâu. Có thích thì nên nói sớm một chút. Đỡ phải—”

Cậu chợt dừng lại.

Một ý nghĩ rất nhanh, rất liều, vụt qua trong đầu.

Trước khi kịp suy nghĩ thêm, cậu quay sang, đưa tay nắm nhẹ cổ tay cô.

“Chị— à không… cậu…”

Giọng cậu nghẹn lại giữa chừng.

Cô khựng bước, quay sang nhìn cậu. Ánh đèn bãi xe chiếu lên gương mặt cô, làm đôi mắt ấy sáng hơn bình thường.

“Gì vậy?”

Cô hỏi.

Tim cậu đập mạnh đến mức tai cũng nghe rõ. Trong khoảnh khắc đó, rất nhiều câu nói chen nhau trong đầu cậu. Muốn nói về bộ phim. Muốn nói về cậu trai ngốc kia. Muốn nói về chính mình. Nhưng đúng lúc ấy, một giọng bảo vệ vang lên từ phía sau quầy nhỏ gần cổng.

“Em ơi, lấy xe thì đưa thẻ đây nhé.”

Cậu giật mình.

Tay cậu buông ra theo phản xạ.

“Dạ… dạ vâng.”

Cậu vội quay sang lục túi áo khoác, tìm chiếc thẻ gửi xe. Những ngón tay bỗng trở nên vụng về, chạm vào ví, vào điện thoại, rồi mới mò thấy tấm thẻ nhựa mỏng. Trong lúc đó, khoảnh khắc vừa rồi trôi qua rất nhanh, như một làn gió. Cô đứng bên cạnh, nhìn cậu một chút, rồi khẽ nghiêng đầu.

“Cậu định nói gì thế?”

Cô hỏi, giọng nhẹ.

Cậu đưa thẻ cho bảo vệ, nhận lại chìa khóa xe, tránh ánh mắt cô.

“À… không có gì đâu chị. Em chỉ… thấy đoạn phim lúc nãy hơi giống ngoài đời thôi.”

Câu trả lời lửng lơ, không đi đến đâu.

Cô không hỏi thêm. Chỉ “ừ” một tiếng cho qua.

Hai người dắt xe ra khỏi bãi. Đèn đường phía trước kéo dài thành một con đường vàng nhạt. Tiếng xe cộ xa dần, chỉ còn tiếng bước chân và tiếng chìa khóa lách cách.

Cậu biết rõ, khoảnh khắc vừa rồi, cái lúc cậu kéo tay cô lại, chính là cơ hội của mình. Nhưng nó đã trôi qua cùng một câu gọi rất bình thường  “Đưa thẻ đây”. Cậu bước bên cạnh cô, lòng bỗng trống đi một chút. Cô vẫn nói tiếp về bộ phim, về kết thúc, về nhân vật nữ. Nhưng cậu nghe mà không còn rõ nữa.

.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!