Buổi trưa hôm ấy, căn phòng của cậu ngập trong ánh nắng nhạt. Rèm cửa khép hờ, để những vệt sáng mỏng trượt dài trên sàn nhà như những đường kẻ chậm rãi của thời gian. Cậu nằm nghiêng trên giường, một tay cầm điện thoại, ngón tay lướt qua màn hình một cách vô thức. Những đoạn video ngắn nối tiếp nhau, nhưng không cái nào thực sự đọng lại trong đầu.
Không gian yên ắng đến mức cậu nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc ngoài phòng khách.
Rồi điện thoại rung lên.
Âm thanh ấy vang lên đột ngột, phá vỡ sự tĩnh lặng. Trên màn hình hiện tên gia đình. Cậu nhìn chằm chằm vào nó vài giây, như thể linh cảm được cuộc gọi này không giống những lần hỏi thăm thông thường. Một nhịp thở sâu, rồi cậu mới nhấn nghe.
Giọng nói ở đầu dây bên kia chậm rãi, không cao, không gấp, nhưng có gì đó nặng nề hơn thường ngày. Không ai nói thẳng ra điều gì quá cụ thể, chỉ là về một chuyện cần suy nghĩ nghiêm túc, về một quyết định không thể trì hoãn, về tương lai mà cậu phải tự lựa chọn.
Cậu không nói nhiều. Chỉ “dạ” vài tiếng, thỉnh thoảng đáp lại bằng những câu ngắn ngủi. Nhưng từng lời bên kia nói ra lại như rơi từng viên đá nhỏ vào lòng cậu. Không đau ngay, chỉ lặng lẽ chìm xuống.
Cuộc gọi kết thúc bằng một câu dặn dò rất nhẹ.
“Con nghĩ kĩ đi nhé.”
Màn hình tối lại.
Cậu vẫn giữ điện thoại trên tay, không đặt xuống ngay. Ánh nắng trưa vẫn chiếu như cũ, nhưng trong căn phòng, bỗng dưng có cảm giác lạnh hơn. Tiếng quạt quay đều đều, nhưng cậu thấy đầu mình trống rỗng.
Một lúc lâu sau, cậu mới buông tay để điện thoại nằm bên gối.
Cậu ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, bầu trời xanh đến mức bình thường, đến mức chẳng liên quan gì tới mớ suy nghĩ đang xoay vòng trong đầu cậu. Nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến cậu thấy lạc lõng. Mọi thứ vẫn tiếp tục trôi, chỉ có cậu bị giữ lại bởi một câu nói chưa thành hình.
Đến tối, chuẩn bị tới giờ đi làm, cậu ra khỏi nhà trong trạng thái mơ hồ.
Con đường quen thuộc dẫn tới quán cà phê hôm nay dài hơn mọi khi. Tiếng xe chạy ngang qua tai nghe như vọng từ rất xa. Cậu bước đi, nhưng trong đầu vẫn là những câu nói ban trưa, chồng lên nhau như lớp sương mỏng.
Khi chuông cửa quán kêu “leng keng”, mùi cà phê rang ập vào mũi cậu. Đó là mùi hương quen thuộc, từng khiến cậu thấy yên tâm. Nhưng hôm nay, nó chỉ nhắc cậu rằng mình đang ở đây, còn tâm trí thì không.
Cậu đứng sau quầy, bắt đầu pha nước như thường lệ.
Tay cậu chậm hơn. Cậu nhìn vào danh sách đơn, rồi lại nhìn sang kệ ly, nhưng trong đầu không khớp được hai thứ ấy với nhau. Có lúc cậu cầm nhầm loại siro, đến khi mùi hương khác lạ bốc lên mới giật mình nhận ra.
“À… xin lỗi.”
Cậu tự nói với mình, rồi sửa lại từ đầu.
Trong lúc lau bàn, cậu đứng yên lâu hơn cần thiết. Ánh nắng chiều chiếu qua cửa kính, rơi lên mặt bàn gỗ thành những mảng sáng loang lổ. Bóng người đi qua ngoài phố kéo dài rồi tan biến, giống như những ý nghĩ trong đầu cậu, vừa hiện ra đã kịp tan đi trước khi cậu nắm được trọn vẹn.
Tiếng máy pha cà phê chạy lên, tiếng thìa chạm vào thành ly, tiếng khách gọi thêm nước… tất cả tạo thành một nhịp sống quen thuộc của quán. Nhưng cậu cảm giác mình đang đi chậm hơn nhịp đó nửa bước.
Cô chủ liếc sang, thấy cậu đứng ngẩn ra trước quầy.
“Hôm nay cậu sao thế?”
Cậu quay lại, nở một nụ cười rất nhẹ.
“Dạ… chắc em hơi thiếu ngủ.”
Câu trả lời nghe bình thường, nhưng chính cậu cũng biết nó không phải toàn bộ sự thật.
Trong quán, ánh đèn vàng hắt lên tường, in bóng hai người kéo dài trên nền gạch. Mọi thứ vẫn như mọi ngày, quán, cà phê, công việc, và cô đứng bên cạnh. Chỉ có trong lòng cậu là khác đi.
Giữa mùi cà phê quen thuộc và tiếng nhạc lofi chậm rãi, cậu bỗng nhận ra mình đang bị kéo về hai phía, một bên là cuộc sống hiện tại, một bên là điều gì đó mơ hồ nhưng nặng trĩu vừa được nhắc đến qua cuộc điện thoại ban trưa.
Đêm đến, quán cũng tới giờ đóng cửa. Sau khi tạm biệt ekip của cô bé cao trung, cậu lấy giẻ lau bàn một lần nữa. Một tay lau bàn, một tay sắp xếp lại những chiếc ghế bị sai lệch. Nhưng dù vậy, tâm trí của cậu lại luốn nghĩ về cú điện thoại hồi trưa.
Nhìn thấy nhân viên của mình có chút lỡ đãng, cô chủ kéo cậu lại gần.
“Ngồi xuống đi.”
Cậu có chút ngạc nhiên.
“Lâu rồi cậu chưa uống matcha của tôi nhỉ?”
“…Dạ, nhưng….”
Cô mỉm cười khi thấy sự vụng về ấy.
“Không sao. Coi như hôm nay tâm sự tí đi.”
Cậu ngồi xuống chiếc ghế gỗ cạnh quầy, lưng tựa hờ vào mặt bàn lạnh. Ánh đèn vàng phía trên chiếu xuống, phủ lên vai áo cậu một lớp sáng mỏng. Trong quán chỉ còn lại hai người. Ngoài kia, đường phố đã vắng, tiếng xe thưa dần, chỉ còn tiếng chó sủa và bản nhạc lofi khe khẽ vang lên từ chiếc loa cũ.
Cô quay lưng về phía cậu, bắt đầu pha matcha.
Tiếng thìa chạm vào thành bát gốm vang lên nhè nhẹ. Cô đổ nước nóng, khuấy chậm rãi, động tác quen thuộc và bình tĩnh như mọi ngày. Hơi nước bốc lên, mang theo mùi trà xanh dịu và hơi đắng, lan ra trong không gian nhỏ hẹp của quán. Mùi matcha hoà với mùi cà phê còn sót lại trong không khí, tạo thành một thứ hương đặc trưng, mùi của những buổi tối muộn và những câu chuyện chưa nói ra.
Cậu nhìn từng cử động của cô mà lòng bỗng nặng xuống.
Bàn tay cậu đặt trên đùi, các ngón tay vô thức siết lại. Trong đầu, cuộc điện thoại buổi trưa cứ lặp đi lặp lại, từng câu từng chữ như tiếng vọng xa. Cậu đã nghĩ mình có thể để nó trôi qua một ngày. Nhưng giờ đây, khi ngồi trước cô, trong quán chỉ còn ánh đèn vàng và sự yên tĩnh, cậu biết mình không thể tiếp tục giấu được nữa.
Cô đặt hai chiếc ly matcha lên bàn. Màu xanh nhạt phản chiếu ánh đèn, trông dịu dàng đến lạ.
“Uống đi.”
Cô nói nhẹ rồi ngồi xuống đối diện cậu.
Khoảng cách giữa hai người không xa, nhưng cậu lại cảm thấy như có một lớp không khí căng mỏng đang căng lên ở giữa. Cậu cầm ly, hơi ấm truyền vào lòng bàn tay. Nhưng thay vì uống ngay, cậu chỉ nhìn vào mặt nước xanh lăn tăn.
“Matcha hôm nay… thơm ghê.”
Cậu nói, giọng nhỏ và có chút lạc đi.
Cô mỉm cười.
“Cậu nói câu đó mà mặt nghiêm trọng quá.”
Cậu khẽ bật cười, nhưng nụ cười ấy không trọn vẹn. Rồi lại im lặng.
Trong quán, tiếng nhạc lofi trôi chậm như nhịp thở. Một giọt nước từ mái hiên rơi xuống, “tách” một tiếng rất nhỏ.
Cậu cúi đầu.
“…Chị à.”
Lần này, giọng cậu khác hẳn. Không còn là giọng nói thường ngày khi gọi đồ hay báo doanh thu. Nó chậm hơn, trầm hơn.
Cô nhìn cậu, không nói gì, chỉ chờ.
Cậu hít một hơi sâu. Ngực cậu phập phồng nhẹ, như đang chuẩn bị nhảy xuống một mặt nước lạnh.
“Em… hôm nay có điện thoại từ nhà.”
Cô không ngắt lời. Ánh mắt cô dịu đi, nghiêm túc hơn.
Cậu nhìn sang cửa kính. Bên ngoài, ánh đèn đường kéo dài thành những vệt mờ trên mặt đường ướt.
“Họ nói… có một chuyện phải quyết định. Về sau này. Không phải chuyện nhỏ.”
Bàn tay cậu run rất nhẹ khi đặt ly matcha xuống bàn. Một vòng sóng nhỏ lan ra trên mặt nước xanh.
“Em tưởng mình ổn….” – Cậu nói tiếp, “Nhưng cả ngày nay… đầu em cứ rỗng ra. Làm gì cũng chậm. Em sợ…”
Cậu dừng lại. Câu nói tiếp theo như mắc kẹt ở cổ họng.
Cô hơi nghiêng người về phía cậu.
“Sợ gì?”
Cậu cười, nhưng trong nụ cười ấy có gì đó mong manh.
“Sợ… Mọi thứ ở đây chỉ là tạm thời.”
Trong giây lát, quán cà phê như im lặng hẳn. Chỉ còn tiếng nhạc và hơi thở của hai người.
Cậu nhìn quanh một hồi. Những chiếc bàn đã được xếp gọn, những chiếc ghế dựng sát tường, quầy bar sạch sẽ sau một ngày dài. Quán này, nơi cậu đã đứng pha cà phê, lau bàn, cười nói, và ở cạnh cô, bỗng trở thành hình ảnh của một cuộc sống mà cậu không chắc mình còn giữ được bao lâu.
“Em không biết rồi sẽ ra sao…”
Cậu nói chậm rãi.
“Nhưng em… không muốn dối lòng nữa.”
Cô không trả lời ngay. Cô cầm ly matcha lên, nhấp một ngụm nhỏ, rồi đặt xuống.
“Vậy thì nói đi.”
Giọng cô nhẹ nhưng chắc.
Cậu ngẩng đầu nhìn cô. Ánh đèn vàng in lên gương mặt cô, làm đôi mắt ấy sâu hơn bình thường. Trong khoảnh khắc đó, cậu thấy tim mình đập rất rõ.
“Hình như em… em thích…”
Cậu vẫn ngập ngừng, vẫn chưa thể nói dứt lời.
Còn phía cô, ánh mắt long lanh ấy, như đang mong đợi một điều tích cực sẽ xảy ra.
Nhưng trái lại, cậu cúi mặt và nói tiếp.
“Em rất thích quán cà phê. Rất thích không khí, khách hàng, môi trường làm việc… Ở đây không có gì đáng để chê cả…”
Cậu hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng cảm để nói những lời cuối.
“Dẫu vậy, em xin phép nghỉ việc ạ.”
Nghe tới đây, người ngồi trước mặt cậu cũng vô cùng bất ngờ. Ánh mắt thoáng chốc dao động, trong vô thức một giọt nước mắt rơi xuống bàn. Cậu không dám nhìn, cậu không dám đối mặt với sự thật, rằng cậu sắp không còn nhìn thấy người con gái này nữa.
Trong quán, ánh đèn vẫn sáng, nhưng tương lai lại mịt mù hơn bao giờ hết.
Cô lấy tay dụi mắt, giọng nói hơi run rẩy.
“Vì sao chứ?”
Cậu chọn im lặng. Chỉ biết cúi gầm mặt.
Thấy vậy, cô đã không thể kìm được cảm xúc, giọng nói càng yếu ớt hơn bao giờ hết.
“Cậu ấy… Cậu lúc nào cũng im lặng. Tại sao trong những lúc thế này, cậu không cho tôi một câu trả lời vậy?”
Cậu vẫn im lặng.
Cô tiếp lời.
“Cậu, rốt cuộc cậu nghĩ gì vậy?”
Sự tức giận ấy không chỉ dành cho cậu, mà còn dành cho chính cảm xúc của cô.
“Cậu tới đây, rồi biến mất không một lí do? Cậu nghĩ tôi vui nổi sao?”
Cô nhìn cậu rất lâu. Ánh mắt ấy không còn chỉ là ngạc nhiên, mà là một thứ gì đó bị tổn thương quá sâu nên không biết phải đặt ở đâu.
“Cậu biết không…”
Giọng cô run lên, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Tôi đã nghĩ… ít nhất cậu sẽ ở lại. Ít nhất cậu sẽ nói với tôi một lý do đủ rõ ràng.”
Cậu vẫn cúi đầu. Không đáp.
“Cậu có biết tôi đã trông đợi bao nhiêu không?”
Cô đứng bật dậy, ghế khẽ kéo trên nền gạch phát ra một tiếng cọ nhẹ.
“Tôi trông đợi mỗi buổi tối được nhìn thấy cậu đứng ở quầy. Trông đợi lúc quán đông, có người cùng tôi bận rộn. Trông đợi cả những lúc quán vắng, có người ngồi uống matcha với tôi.”
Giọng cô cao hơn một chút, nhưng không phải vì giận, mà vì không chịu nổi cảm giác hụt hẫng.
“Vậy mà bây giờ cậu nói nghỉ… nhẹ như thế sao?”
Cô cười khẽ, nhưng nụ cười ấy méo mó.
“Cậu nghĩ tôi nên phản ứng thế nào đây? Nói ‘ừ, chúc cậu may mắn’ à?”
Cậu vẫn không ngẩng lên. Hai tay đặt trên đùi, siết chặt.
“Cậu lúc nào cũng như vậy.”
Cô nói chậm lại, từng chữ rơi xuống rất nặng.
“Lúc vui cũng im lặng. Lúc buồn cũng im lặng. Đến cả lúc rời đi… cũng chọn im lặng.”
Cô bước vài bước về phía cửa kính, rồi dừng lại. Bên ngoài, ánh đèn đường hắt lên nền mưa thành những vệt sáng mờ nhòe.
“Tôi từng nghĩ… ít nhất với cậu thì khác.”
Giọng cô thấp hẳn xuống.
“Tôi nghĩ cậu sẽ không bỏ quán như những người trước. Tôi nghĩ cậu sẽ không biến mất chỉ vì một câu ‘em xin nghỉ’.”
Không khí trong quán trở nên nặng nề. Nhạc lofi vẫn vang lên đều đều, nhưng nghe như bị kéo giãn ra, chậm đến mức đau.
Cô quay lại nhìn cậu.
“Cậu có biết vì sao tôi tức không?”
“Không phải vì cậu nghỉ việc.”
“Mà vì… tôi đã kỳ vọng quá nhiều vào cậu.”
Một giọt nước mắt rơi xuống mặt bàn gỗ, tạo thành một vòng tròn nhỏ loang ra rất chậm.
“Cậu tới đây, rồi để lại cho tôi cái cảm giác này… cậu nghĩ tôi chịu nổi sao?”
Cô đưa tay lên che mắt, hít một hơi thật sâu, cố kìm lại.
“Có phải tôi ngốc không?”
Giọng cô gần như thì thầm.
“Ngốc đến mức nghĩ rằng cậu sẽ ở lại… vì tôi.”
Cậu vẫn im lặng.
Không một lời biện minh.
Không một câu giải thích.
Sự im lặng ấy khiến căn quán vốn ấm áp trở nên trống rỗng lạ thường. Ánh đèn vàng chiếu lên hai bóng người in trên tường. Một đứng, một ngồi, như hai thế giới không chạm được vào nhau.
Cuối cùng, cô ngồi xuống ghế. Vai rũ xuống, giọng mệt mỏi hẳn.
“Thôi…”
“Nếu cậu đã quyết rồi… thì tôi cũng không giữ nữa.”
Cô nhìn xuống ly matcha trước mặt, nước đã nguội từ lúc nào.
“Chỉ là…”
“…Tôi không chấp nhận nổi việc cậu rời đi dễ dàng như thế.”
Trong quán, chỉ còn tiếng nhạc và mùi cà phê rang.
Cậu vẫn cúi đầu.
Vẫn im lặng.
0 Bình luận