Light Novel: Orihime Resonance!

Chương 13

Chương 13

Phần 1:

Ánh nắng của sáng Chủ Nhật hôm nay không gay gắt. Nói đúng hơn, nó mang màu sắc u ám như báo hiệu một cơn mưa rào sẽ đổ ập xuống bất cứ lúc nào. Nhưng trong cái sự u ám đó vẫn còn ẩn chứa vẻ dịu dàng của ban mai, từ tốn xuyên qua khe hở của tấm rèm cửa sổ phòng khách, chiếu thẳng vào mắt Katsuragi Ren khiến anh nheo mắt tỉnh giấc. Ren nằm im một lúc, chưa vội cử động, để cơ thể cảm nhận sự êm ái của chiếc nệm futon dày dặn trải dưới sàn gỗ. Mùi hương của chiếu tatami cũ kỹ, cái mùi cỏ khô ngai ngái đặc trưng của những ngôi nhà ngày xưa quyện lấy khứu giác của anh.

Trong lúc ngái ngủ, khi ý thức chưa hoàn toàn trở lại, Ren quên mất mình đang ở đâu. Theo thói quen đã ăn sâu vào cơ thể suốt nhiều năm, anh vô thức chờ đợi tiếng gõ cửa của người quản gia Koiichi, chờ đợi cái không khí lạnh lẽo, cô độc của căn phòng rộng lớn tại dinh thự Katsuragi chiếm trọn lấy cơ thể mình. 

Nhưng dĩ nhiên là những cảm giác ấy, đặc biệt là vào lúc này, không thể tìm đến căn phòng khách chỗ Ren ngủ. Thay vào đó là tiếng dao thớt lộc cộc từ sáng sớm vang lên trong bếp, và mùi thơm nức mũi, quyến rũ của nồi súp Miso nấu nghêu với với món cá hồi nướng muối cháy cạnh đang kéo anh khỏi cơn mơ màng.

Ren mở hẳn mắt, nhìn lên trần nhà bằng gỗ tối màu với những vân gỗ uốn lượn tự nhiên. Ký ức đêm qua ùa về như một cuốn phim quay chậm. Những khoảnh khắc giữa anh và Miyabi khi nghe nhạc cùng nhau, những cái chạm tay vô tình, và gương mặt bình yên của cô khi tựa vào vai anh.

Anh ngồi dậy, vươn vai một cái thật sảng khoái, xương cốt kêu răng rắc. Đêm qua là giấc ngủ ngon nhất và sâu nhất của anh trong suốt nhiều tuần kể từ khi bỏ nhà đi. Sự tĩnh lặng tuyệt đối của căn phòng khách giúp tâm trí anh được thư giãn. Nhưng không phải cái sự tĩnh lặng mang tới nỗi cô đơn như mỗi khi anh chơi đàn trong căn phòng tập ở nhà.

“Dậy rồi hả chàng trai?”

Giọng ông Soichiro từ phía bếp kéo Ren về thực tại. Ông đang đeo chiếc tạp dề hoa nhí của vợ để lại, tay cầm đôi đũa dài đảo nồi súp, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi.

“Dạ… chào buổi sáng!” Ren luống cuống gấp chăn mền lại, mặt hơi đỏ lên vì ngượng. “Cháu ngủ quên mất. Xin lỗi chú, để cháu phụ chú dọn bàn.”

“Không sao, xong xuôi cả rồi. Vào đánh răng rửa mặt đi, bàn chải mới chú để trên kệ gương ấy. Khăn mặt màu xanh là của cháu đấy.”

Ren bước vào phòng tắm nhỏ hẹp ở cuối hành lang. Anh nhìn kỹ bản thân mình trong gương. Gương mặt hốc hác, xanh xao của những ngày lang thang ở nhà Zekai đã bớt đi vẻ u ám, đôi mắt sáng hơn và có thần sắc hơn. Anh tát nước lạnh lên mặt, cảm thấy tỉnh táo hẳn.

Khi Ren vừa ra ngoài thì nghe có tiếng động cơ xe lăn quen thuộc vang lên từ phía đầu kia của hành lang. Miyabi cũng vừa ra khỏi phòng ngủ. 

Cô mặc bộ pajamas bằng lụa màu kem, tay dài và kín đáo. Tóc cô để xõa còn rối bù hơn tối qua, khuôn mặt mộc không trang điểm vẫn còn vương nét ngái ngủ. Cô dụi mắt, trông giống hệt một con mèo vừa chui ra khỏi ổ chăn ấm áp.

“Chào buổi sáng, Ren.” Cô ngáp một cái nhỏ xíu, tay che miệng và nói với giọng khàn khàn.

“Chào buổi sáng Miyabi.” Ren đáp, cố mỉm cười tự nhiên nhất có thể.

Trái tim anh khẽ rung lên. Cái tên “Ren” thốt ra từ miệng cô vào buổi sáng sớm, trong khung cảnh đời thường này nghe thật êm tai và thân thuộc đến nỗi khiến anh tưởng rằng mình đã từng trải qua cảm giác này trước đây. Nó xóa nhòa ranh giới giữa khách và chủ, hay giữa bạn bè và một thứ gì đó hơn như vậy.

Bữa sáng sau đó diễn ra trong không khí ấm cúng đến mức Ren cảm thấy mình như đang bước vào bức tranh sơn dầu “Morning Coffee” của Franchois Boucher. Nó là sự hạnh phúc mà anh không xứng đáng có. Hoặc ít nhất là Ren vẫn luôn nghi ngờ như thế suốt cuộc đời anh. 

Ba người họ ngồi quanh chiếc bàn ăn. Nhưng khác với “Morning Coffee”, trên bàn là bữa sáng truyền thống kiểu Nhật được bày biện đơn giản hơn. Có cơm trắng còn nóng hổi, súp miso nghêu, cá hồi nướng muối, trứng cuộn ngọt và dưa muối. Nó thiếu đi mùi hương nồng nàn của cà phê vào buổi sáng, nhưng chắc hẳn nó không hề thiếu cái hơi ấm mà Franchois Boucher muốn truyền tải.

Ông Soichiro gắp miếng bụng cá béo ngậy nhất cho Ren. Miyabi rót trà lúa mạch lạnh cho bố. Họ nói chuyện về thời tiết oi bức sắp tới, về giá rau ngoài chợ đang tăng, về việc cái máy giặt cũ bắt đầu kêu ồn hơn. Những chuyện vụn vặt, đời thường và tẻ nhạt với nhiều người, nhưng với Ren, đó là một trải nghiệm xa xỉ và còn vẫn rất xa lạ. 

Ren cầm bát cơm nóng hổi, lòng dấy lên thứ cảm xúc lâng đâng khó tả. Đây chính là khung cảnh gia đình mà anh hằng mơ ước trong những bữa ăn cô độc tại dinh thự Katsuragi. Anh cảm giác như mình đã thuộc về nơi này từ lâu lắm rồi. Nhưng cái cảm giác ấy không dễ dàng gì để nuốt trôi được. 

“Về bài hát...” Ren lên tiếng khi bữa ăn gần kết thúc, đặt đôi đũa xuống ngay ngắn. “Phần lời chính và điệp khúc đầu tạm ổn rồi. Giai điệu khá mượt, ca từ cũng ăn khớp. Nhưng đoạn Outro... tôi vẫn thấy thiếu thiếu.”

“Thiếu gì?” Miyabi hỏi, tay mân mê cốc trà.

“Một chút gì đó... bay bổng,” Ren trầm ngâm, nhíu mày suy nghĩ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp điệu trong đầu. “Giai điệu hiện tại hơi ‘thô’ quá, hơi nặng nề. Tôi muốn nó phải trôi nổi, lơ lửng thêm nữa. Giống như cảm giác được giải thoát hoàn toàn khỏi những ràng buộc vật lý vậy. Một sự thăng hoa để kết thúc, em nghĩ sao?”

“Trôi nổi à?” Miyabi nghiêng đầu, lọn tóc rủ xuống vai. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời vẫn còn u ám, và những áng mây xám xịt, nặng trĩu như sẽ trút cơn mưa rào xuống bất cứ lúc nào. Rồi mắt cô chợt sáng lên, như ánh mặt trời xuyên qua mây mù.

“Thế thì đi Thủy cung đi!”

“Thủy cung?” Ren ngạc nhiên. “Sao lại là thủy cung?”

“Ừ. Hôm nay là cuối tuần, tụi mình đi thủy cung Sunshine City ở Ikebukuro đi. Ở đó em xem trên mạng thấy có nhiều bể sứa lắm. Mà nhắc về sự trôi nổi, không phải là nghĩ tới sứa liền sao? Nhìn chúng trôi, biết đâu anh lại nảy ra ý gì hay ho. Với lại... lâu lắm rồi em chưa đi thủy cung.”

Ren nhìn cô, rồi nhìn ông Soichiro với ánh mắt ái ngại. “Nhưng còn quán... Hôm nay là Chủ Nhật, không phải em có ca làm à?”

Ông chú đang uống trà, nghe thấy thế liền đặt cốc xuống, nháy mắt với anh cười sảng khoái: “Đi đi. Cuối tuần quán vắng... à nhầm, quán đông hơn bình thường nhưng chú lo được. Mấy nay chú thấy khỏe ra nhiều rồi, coi như tập thể dục tí cho giãn gân cốt. Hai đứa cứ đi tìm cảm hứng cho bài nhạc đi.”

Ren gật đầu, mỉm cười cảm kích. 

“Được. Vậy quyết định thé nhé, anh về nhà chuẩn bị rồi quay lại.”

Phần 2:

Tạm biệt ông Soichiro, cả hai bắt đầu chuyến đi đến Sunshine City. Nằm trên tầng thượng của một tòa nhà chọc trời giữa lòng Ikebukuro sầm uất và ồn ào, thủy cung Sunshine giống như một ốc đảo xanh mát, một thế giới tách biệt hẳn với rừng bê tông nóng hầm hập bên ngoài.

Vừa bước qua cửa soát vé, không gian xung quanh đã thay đổi hoàn toàn. Ánh sáng tự nhiên của mặt trời, tuy là có phần mờ nhạt hôm nay, nhưng cũng bị bỏ lại phía sau, nhường chỗ cho thứ ánh sáng xanh dương dịu nhẹ, huyền ảo tỏa ra từ những bể kính khổng lồ. Tiếng ồn ào, còi xe của phố thị biến mất. Ở đây chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng nhạc không lời êm dịu phát ra từ dàn loa ẩn đặt khéo léo hai bên lối đi bộ. Điều khiến Ren ấn tượng chính là cái cảm giác thư thái ngay lập tức ôm lấy anh khi đặt chân qua cổng.

“Woa...” Miyabi thốt lên, đôi mắt mở to hết cỡ phản chiếu ánh nước lấp lánh. Cô tì tay lên thành xe lăn, nhoài người về phía trước như một đứa trẻ lần đầu thấy biển.

“Vậy mình đi chỗ này trước ha.” 

Ren mỉm cười đẩy xe cho cô tiến vào khu vực “Đường hầm đại dương”.

Đúng như cái tên của nó. Đây là một bể cá khổng lồ uốn cong trên đầu người xem. Hàng ngàn con cá mòi bạc lấp lánh bơi lượn thành từng đàn lớn, xoay vòng như một cơn bão, phản chiếu dưới ánh đèn tạo nên những vệt sáng loang loáng. 

Đối với Ren thì anh có ấn tượng nhất với những con cá đuối khổng lồ, đặc biệt là khi chúng sải cánh rộng lướt qua ngay trên đầu cả hai, che khuất cả ánh đèn, tạo nên những bóng đen hùng vĩ lướt trên sàn nhà.

Còn với Miyabi…

“Nhìn kìa Ren! Con cá mập!” Miyabi chỉ tay lên trần kính, nơi một con cá mập hổ cát với hàm răng lởm chởm đang bơi chậm rãi, vẻ mặt lạnh lùng nếu có thể gọi là vậy. “Trông nó hung dữ chưa kìa. Hàm răng đó mà cắn thì...”

“Yên tâm, nó không cắn được đâu, có kính cường lực rồi mà.” Ren cúi xuống thì thầm, đẩy cô đi chậm lại để có thể ngắm nhìn kỹ hơn. “Với trông nó thế thôi chứ chắc nó cũng hiền khô à, ngày nào cũng được cho ăn no nê thì lại chả.”

Đường hầm đại dương ấy hôm nay vắng và im ắng hơn thường lệ, đặc biệt là vào một buổi sáng Chủ Nhật. Lúc này chỉ có lác đác vài đôi uyên ương nắm tay nhau, đứng chôn chân ở một góc tường ngắm nhìn bầy cá bơi qua trên đầu. Ren và Miyabi như hai sinh vật lạc lõng trong cái bầu không gian ấy. Họ lướt qua các cặp đôi, chỉ trò chuyện rất khẽ - những chủ đề cũng lạc tông và tẻ nhạt, như một cơn gió trái mùa.    

Rời khỏi khu vực đường hầm, họ đi qua khu vực rạn san hô nhiệt đới. Có mấy chú cá hề “Nemo” nhỏ xíu rực rỡ sắc cam bơi lội tung tăng trong đám hải quỳ đung đưa như trẫy hội. Thứ màu sặc sỡ của rặng san hô khiến Miyabi không thể nào rời mắt.

“Đẹp quá,” Cô lẩm bẩm, hai bàn tay áp sát vào mặt kính. “Nếu mà mình biến những màu sắc này thành âm thanh được thì hay biết mấy.”

“Em đang làm điều đó đấy thôi.” Ren đáp nhẹ. 

Miyabi chỉ lẳng lặng gật đầu, mỉm cười.

Điểm đến cuối là chỗ của bầy sứa như dự tính ban đầu, nhưng cũng không có gì phải vội. Dù sao thì hôm nay cũng là một ngày nghỉ. Và cũng là khi cái tấm biển Marine Garden trước mặt vô tình rơi vào tầm mắt của Ren, đúng lúc mà loa phát thanh vang lên thông báo: “Chương trình biểu diễn Cá heo và Sư tử biển đặc biệt chào hè sẽ bắt đầu trong 5 phút nữa. Mời quý khách ổn định chỗ ngồi.” Anh đã quyết định rằng đây sẽ là điểm dừng chân kế tiếp.

“Đi xem không?” Ren hỏi.

“Có chứ! Em chưa xem cá heo bao giờ! Trước đây chỉ toàn xem trên tivi thôi!” Miyabi hào hứng gật đầu, mắt sáng rực.

Ren đẩy cô ra khu vực khán đài. Ánh nắng mặt trời đục một vài lỗ nhỏ qua tầng mây xám xịt, chiếu xuống mặt nước xanh ngắt của bể diễn. Khán đài đã chật kín người lớn và trẻ em, đa phần là các gia đình, và lẻ loi chỉ có vài cặp đôi. Ren may mắn tìm được một chỗ trống ở ngay hàng đầu tiên dành riêng cho người khuyết tật, sát mép bể, có tấm chắn kính trong suốt.

Không quá lâu trước khi cả hai người họ ổn định chỗ ngồi thì chương trình bắt đầu bằng tiếng nhạc sôi động. Mở màn có hai chú sư tử biển bước ra, vỗ tay, làm trò tung hứng theo sự điều khiển của một anh huấn luyện viên rất tài tình, khiến mấy đứa nhỏ cười ngặt nghẽo. Nhưng lý do mà mọi người ở đây đa phần là vì những ngôi sao thực thụ của thủy cung: Cá heo.

Những chú cá heo lao vút lên khỏi mặt nước, nhào lộn trên không trung rồi tiếp nước tung bọt trắng xóa. Chúng nhảy qua vòng, đẩy huấn luyện viên lướt trên mặt nước. Miyabi vỗ tay reo hò, mắt không rời khỏi những sinh vật thông minh ấy. Cô cười tươi đến mức Ren cảm thấy ánh nắng mặt trời phải cảm thấy hổ thẹn trước nụ cười của cô.

Đến giữa chương trình, người dẫn chương trình cầm micro bước ra mép bể, giọng oang oang đầy năng lượng:

“Và bây giờ, để thêm phần sôi động, chúng tôi cần một khán giả dũng cảm lên đây để giao lưu trực tiếp với chú cá heo Kuku của chúng tôi! Ai xung phong nào? Kuku đang rất muốn kết bạn đấy!”

Cả khán đài giơ tay rào rào. Toàn những đứa trẻ hét lên: “Cháu! Cháu!”

Phải, đó là một phần không thể thiếu của những chương trình thế này ở các thủy cung. Và dĩ nhiên, Sunshine City cũng không ngoại lệ.

Ren nhìn xuống Miyabi. Anh thấy cô cũng đang nhìn chú cá heo bơi sát bờ với ánh mắt khao khát như một đứa trẻ, tay cô hơi nhấc lên rồi lại rụt rè hạ xuống. Cô muốn, nhưng tay trái cứ bấu chặt lấy thành ghế chiếc xe lăn.

Ren không suy nghĩ nhiều. Anh cúi xuống, nắm lấy cổ tay Miyabi, và giơ cao cánh tay cô lên trời một cách đột ngột.

“Ở đây ạ, cô gái này!” Ren hét to, giọng anh vang vọng át cả tiếng nhạc nền.

Miyabi giật bắn mình, quay sang nhìn anh hoảng hốt, mặt không còn giọt máu: “Anh làm cái gì thế? Em... ngồi xe lăn mà! Sao mà lên đó được!”

Nhưng đã quá muộn. Anh chàng MC tinh mắt đã nhìn thấy họ.

“Ồ! Một cô bạn xinh xắn ở hàng đầu! Và người bạn trai nhiệt tình nữa! Mời hai bạn! Đừng ngại, nhân viên của chúng tôi sẽ hỗ trợ bạn!”

Ánh đèn spotlight chiếu vào họ. Hàng trăm cặp mắt đổ dồn về phía Miyabi. Mặt cô đỏ như gấc, chỉ muốn độn thổ ngay lúc này. Nhưng nhìn vào mắt Ren, ánh mắt luôn khích lệ như bảo rằng, “Em làm được mà, cố lên!” Cô cảm thấy như mình là bất khả chiến bại.

Nhân viên thủy cung nhanh chóng mở cửa chắn, hỗ trợ đẩy xe lăn của Miyabi tiến sát vào mép bể một cách an toàn.

Chú cá heo Kuku bơi đến. Nó trồi cái đầu trơn bóng lên mặt nước, kêu éc éc mấy tiếng thân thiện, đôi mắt đen láy nhìn Miyabi tò mò. Và Miyabi cũng thế. Đôi mắt cô tràn ngập sự tò mò, hào hứng đáp lại.

“Nào, hãy đưa tay ra và chạm vào Kuku nhé!” Anh chàng MC hướng dẫn.

Miyabi run run đưa bàn tay nhỏ bé ra. Chú cá heo rướn người lên, cọ cái mũi trơn bóng, mát lạnh vào lòng bàn tay cô.

“Nó... nó trơn quá! Và mát nữa!” Miyabi thốt lên, cười lớn. Sự sợ hãi bay biến đâu mất. Cảm giác được chạm vào một sinh vật sống động như thế này thật kỳ diệu.

“Kuku thích bạn lắm đấy! Có vẻ Kuku muốn tặng bạn một món quà đặc biệt để giải nhiệt mùa hè!” MC nháy mắt với khán giả.

Và trước khi Miyabi kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chú cá heo Kuku quay người lại, dùng cái đuôi to khỏe của mình quẫy mạnh xuống mặt nước.

ÀOOOOO!!!

Một làn sóng nước mặn chát khổng lồ bắn tung tóe lên bờ, trùm lên cả Miyabi và Ren đang đứng ngay cạnh đó.

“Á á á!!!”

Cả khán đài ồ lên cười thích thú.

Miyabi vuốt mặt, nước nhỏ tong tỏng từ tóc xuống mũi, chảy vào cả miệng mặn chát. Cô mở mắt ra, nhìn bộ váy voan trễ vai màu xanh dương yêu thích giờ đã sũng nước và dính chặt vào người. Cô quay sang nhìn Ren.

Ren cũng không khá hơn. Anh ướt như chuột lột. Mái tóc vuốt keo gọn gàng giờ rũ rượi xuống trán, chiếc áo sơ mi trắng ướt nhẹp dính vào da thịt, blazer cũng không khá hơn mấy, nước chảy ròng ròng từ mũi xuống cằm.

Hai người nhìn nhau trân trối trong một giây, ngỡ ngàng trước tình cảnh thảm hại của đối phương.

Rồi, như một phản xạ tự nhiên, cả hai cùng bật cười khanh khách.

“Trông anh... ha ha ha... trông anh ngố quá!” Miyabi cười đến chảy nước mắt, chỉ vào đầu tóc của Ren.

“Em cũng thế thôi, khác gì con chuột lột đâu!” Ren vuốt nước trên mặt, cười sảng khoái.

“Một chàng pháo tay cho cô bé dễ thương và Kuku!” Người hướng dẫn viên cất tiếng. 

Và với đó, buổi diễn không mấy ngắn ngủi ấy kết thúc. Hai con chuột lột phải dắt nhau vào cửa hàng lưu niệm của thủy cung trong tình trạng ướt nhẹp và run cầm cập vì gió điều hòa.

“Lạnh chết đi được.” Ren vừa run vừa hắt xì một cái rõ to. “Em mau chọn cái áo nào khô mà mặc tạm đi. Không bị cảm lạnh thì bố em giết tôi mất.”

“Tại ai hả? Tại ai xúi em lên đó làm bia đỡ đạn cho cá heo?” Miyabi lườm anh vờ giận dỗi, nhưng tay thì đang lướt qua các giá quần áo. Cô chọn một chiếc áo phông màu trắng có in hình hải cẩu trông ngốc nghếch đang ngủ.

Ren cũng chọn bừa một chiếc áo phông màu xanh dương in dòng chữ sến súa “I Love Aquarium” to đùng trước ngực. Nhưng nghĩ kỹ thì hải cẩu cũng chẳng khá hơn là bao.

Họ thay đồ trong phòng vệ sinh. Ren nhờ nhân viên nữ giúp Miyabi. Rồi sau đó cả hai quay lại quầy thu ngân.

Trước mặt Miyabi, Ren tỏ ra ga lăng rút ví để thanh toán. “Để tôi trả. Do tôi lôi em vào vụ này mà.” Nhưng khi anh mở ví thì bên trong trống hoác. Căn bệnh viêm màng túi đã vào giai đoạn cuối, cấp tính mà ngay cả bác sĩ khéo tay nhất cái Tokyo này cũng không thể chữa được.

Chỉ còn lại vài đồng xu lẻ và một tờ 1000 yên nhàu nhĩ, số tiền ăn còn lại của tuần này mà anh định dùng để mua mì gói.

Giá hai chiếc áo là 4200 yên. 

Chưa tính thuế.

Ren đứng hình. Mặt anh chuyển từ đỏ sang xanh, rồi sang tím tái. Cảm giác xấu hổ của một chàng công tử bỏ nhà đi ập đến. Anh mém thì quên mất mình đã bị cắt viện trợ, quên mất mình mới là đứa đang nghèo rớt mồng tơi. Thói quen rút ví trả tiền của công tử bột vẫn còn đó, nhưng tiền thì không.

“Ờ... cái này...” Ren lắp bắp, mồ hôi hột lại vã ra dù đang lạnh.

Miyabi đứng bên cạnh, liếc nhìn cái ví lép kẹp của anh, rồi che miệng cười khúc khích. Cô lặng lẽ rút chiếc ví nhỏ hình con mèo mun của mình ra, lấy thẻ thanh toán đưa cho nhân viên.

“Để em. Coi như quà em tặng anh vì đã cho em tắm nước biển miễn phí đi.”

Ren gãi đầu, cười khổ: “Sorry em! Tôi thề tháng sau có lương tôi trả lại. Cả vốn lẫn lãi luôn!”

“Thôi khỏi, anh mặc cái áo ‘I Love Aquarium’ này đi lại trong thành phố cho em là đủ trả rồi.” Miyabi trêu, chỉ tay vào dòng chữ sến súa trên ngực Ren.

Nhưng vấn đề chi trả ấy không chỉ dừng lại ở việc mua áo quần. 

Khi kim đồng hồ điểm quá trưa, bụng cả hai cũng bắt đầu kêu lên mấy tiếng sột sột. Cả hai người họ tắp vào chỗ nghỉ chân có phục vụ bữa trưa. Mà ở thủy cung thì thứ gì cũng mắc tiền nên cả buổi trưa đó toàn do Miyabi chi trả. Ren vừa ăn vừa nghiến răng cay cú. Còn cô thì cắn một miếng sandwich đã cười được chục tràng, cười đến no mà không ăn nổi hết được cái sandwich thứ hai phải để cho Ren.

Việc để một người con gái chi trả cho mình có thể là lần đầu đối với Ren, và anh có hơi cảm thấy hổ thẹn đôi chút vì điều đó. Nhất là khi người chi trả còn là một cô bé nhỏ tuổi hơn anh nhiều. Nhưng trên hết thì, khoảng thời gian vui vẻ ấy vẫn được lắp đầy bằng những tiếng cười rất hồn nhiên, không phải bởi tiếng lòng bị tan vỡ bởi thứ tự trọng hão huyền được nhồi nhét vào sọ anh từ nhỏ. 

Sau bữa trưa, họ tiếp tục đi tham quan, mặc trên người hai chiếc áo phông ngớ ngẩn mua ở cửa hàng lưu niệm.

Điểm đến tiếp theo là khu vực “Chim cánh cụt trên bầu trời”. Cụ thể thì nó là một bể kính thiết kế đặc biệt uốn lượn trên cao, khiến người xem cảm giác như chim cánh cụt đang bay giữa các tòa nhà chọc trời của Tokyo.

Những chú chim cánh cụt đi lạch bạch trên bờ đá, rồi lao xuống nước bơi vút qua đầu họ với tốc độ kinh ngạc.

Ngắm chim cánh cụt giữa hè không phải là một xu thế nóng với các bạn trẻ thời nay. Lại càng không phải nơi mà các đôi uyên ương hay lui tới. Ở đây chỉ toàn trẻ con và cha mẹ của chúng. Hầu hết thì họ dùng nơi này để nghỉ chân. Mấy đứa trẻ chạy xung quanh các lồng kính đùa nghịch và cha mẹ chúng ngồi gần đó quan sát.

Hay nói cách khác, giống như sự lạc lõng của những con cánh cụt giữa cái thời tiết mùa hè hay trở trời này, cặp đôi Ren và Miyabi cũng vậy. Mà có lẽ vì thế nên trong vô thức, sự thân thuộc khó tả đã chiếm lấy tâm trí họ. 

Miyabi tò mò, dừng lại trước một tấm bảng thông tin nhỏ gắn trên thành kính, giới thiệu về tập tính của loài cánh cụt. Cô nghiêng đầu đọc to như một thói quen.

“Chim cánh cụt là loài vật biểu tượng cho sự chung thủy. Khi một con chim trống tìm được bạn đời, nó sẽ đi tìm và tặng cho con mái một viên đá cuội đẹp nhất, tròn trịa nhất mà nó tìm thấy như một lời cầu hôn. Và khi đã kết đôi, chúng sẽ ở bên nhau đến cuối đời, cùng nhau ấp trứng, cùng nhau nuôi con. Khi bạn đời mất, chim cánh cụt góa phụ sẽ không tìm bạn đời mớ-”

Giọng Miyabi nhỏ dần ở những câu cuối. Cô im lặng, ngón tay mân mê viền bảng thông tin. Cô nhìn chằm chằm vào đôi chim cánh cụt đang đứng rúc vào nhau rỉa lông gần đó, đầu tựa vào đầu.

Gò má cô ửng hồng lên rõ rệt. Câu chuyện về sự chung thủy trọn đời khiến cô liên tưởng đến nhiều thứ. Có những thứ nói lên thành lời, có những thứ cô không biết phải diễn đạt thế nào. Và những thứ chỉ nghĩ đến đã khiến trái tim thiếu nữ của Miyabi muốn nổ tung vì loạn nhịp.

Ren đứng bên cạnh, thấy mặt cô đỏ bừng thì nhíu mày lo lắng. Anh đặt mu bàn tay lên trán cô kiểm tra nhiệt độ.

“Sao mặt đỏ thế? Có phải lúc nãy dính nước lạnh nên sốt rồi không? Trán hơi ấm này.”

Miyabi giật mình như bị điện giật, gạt phắt tay anh ra, quay mặt đi chỗ khác.

“Không có! Anh bị ngốc thật hay giả vờ ngốc thế?”

“Hả? Ngốc gì? Tôi lo em ốm thôi mà?” Ren ngơ ngác nhìn.

Miyabi thở dài thườn thượt, lầm bầm trong miệng: “Đầu anh làm bằng gỗ à? Con người chẳng có tí lãng mạn tẹo nào. Uổng công người ta đọc to thế.”

Cô lăn xe đi trước, bỏ lại Ren đứng gãi đầu bối rối. Anh nhìn tấm bảng thông tin, rồi nhìn theo bóng lưng cô, lờ mờ hiểu ra điều gì đó. Có thể đúng, hoặc cũng có thể sai.

“Này, nếu em đang nói vụ chung thủy của chim cánh cụt thì tôi biết đấy nhá!” Ren chạy lại theo sau cô. “Cái đó thì đúng, mà dạo gần đây do biến đổi khí hậu nên cái thông tin kia không còn chính xác 100% đâu. Giờ có khi con góa phụ sẽ đi kiếm bạn đời mới để duy trì nòi giống đấy.”

Nghe Ren trình bày, Miyabi bất lực thở dài một hơi. Cô lăn xe đi tiếp chẳng thèm đoái hoài tới anh.

Katsuragi Ren là một người con trai lãng mạn. Nhưng chỉ khi sự lãng mạn đó có liên quan tới âm nhạc. Đó chính là kết luận mà Hoshino Miyabi đã rút ra.

Phần 3:

Khi họ đi hết các khu vực khác thì sắc trời đã ngả về chiều. Điểm đến cuối cùng cũng là nơi Ren mong chờ nhất, nơi khởi nguồn cho ý tưởng của chuyến đi: Bể sứa.

Họ bước vào khu vực “Jellyfish Ramble” .

Căn phòng tối om, yên tĩnh tuyệt đối. Những chiếc bể hình trụ khổng lồ cao chạm trần được chiếu đèn đổi màu liên tục từ xanh dương sang tím biếc rồi hồng nhạt. Hàng ngàn con sứa mặt trăng trôi lơ lửng như những hồn ma giữa đại dương. Hoặc theo một cách lãng mạn qua con mắt của người thiếu nữ mười bảy tuổi thì chúng là những vũ công ballet không trọng lượng.

Miyabi chống cằm lên tay vịn xe lăn, ngắm nhìn chúng. Sự ồn ào vui vẻ ban nãy lắng xuống, nhường chỗ cho không gian trầm tư. Ánh sáng từ bể sứa hắt lên khuôn mặt cô những mảng màu huyền ảo.

“Ren này,” Cô nói khẽ, mắt không rời những con sứa đang co bóp nhịp nhàng. “Anh thấy chúng có giống những nốt nhạc không?”

“Theo một cách nào đó thì khá giống thật.” Ren đáp, đứng sát bên cạnh cô, tay anh chạm nhẹ vào vai cô. “Chúng trôi đi từ tốn, không vội vã, không cưỡng cầu. Những nốt đơn.”

“Trôi nổi. Tự do. Không cần điểm tựa.” Miyabi thì thầm, như đang nói với chính mình. “Em muốn bài hát của chúng ta cũng như thế. Không cần quá nhiều kỹ thuật, không cần cấu trúc phức tạp. Chỉ cần trôi đi, len lỏi vào tim người nghe như dòng nước này.”

Ren nhìn đàn sứa, rồi nhìn sang cô. Anh cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ trong tim.

Chính là cảm giác này. Sự nhẹ bẫng. Không phải là sự bùng nổ ồn ào, mà là cảm giác buông bỏ để hòa vào thành một với dòng chảy.

Bể sứa không cho Ren và Miyabi câu trả lời. Không. Ngay từ đầu, câu trả lời vốn đã được định hình sẵn trong đầu chàng trai và cô gái ấy. Chuyến đi thủy cung chỉ xác nhận lại những gì họ cất giữ trong tim. Hoặc có thể, họ chỉ cần một lý do nào đó để bản thân chấp nhận câu trả lời ấy là đúng.

Nhưng dù là gì đi chăng nữa, chuyến đi hôm nay mang tới thành công nhiều hơn mong đợi. Theo nhiều nghĩa.

Chiều về, khi họ chuẩn bị rời thủy cung thì trời bất chợt đổ cơn mưa rào vốn đã quen thuộc với mùa hạ.

Cơn mưa đến nhanh và dữ dội, đặc trưng của Tokyo những ngày hè. Mây đen kéo đến che kín bầu trời, và nước trút xuống như thác đổ. Tiếng mưa đập vào mái vòm kính của khu sảnh chờ lộp độp đến inh tai. Cơn mưa tạo thành một bức tường trắng xóa ngăn cách họ với thế giới bên ngoài.

Ren và Miyabi bị kẹt lại ở khu vực sảnh chờ có mái che, ngay gần lối ra thang máy. Xung quanh vắng tanh. Hơi nước lạnh phả vào mặt.

Ren vội cởi chiếc áo khoác sơ mi ban nãy anh buộc ngang hông cho khô. khoác lên vai Miyabi. 

Cô nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt, không có vẻ gì là khó chịu vì bị kẹt lại. Ngược lại, cô còn trông khá thích thú.

Miyabi bất chợt ngân nga. Một giai điệu ngẫu hứng, nương theo tiếng mưa.

“...Mưa rơi... Rửa trôi đi bụi mờ... Để lại bầu trời xanh... Và những giấc mơ ướt sũng...”

Giọng cô trong trẻo, mỏng manh nhưng len lỏi qua tiếng mưa ồn ào, vang vọng trong sảnh chờ vắng lặng không bóng người.

Ren ngồi bệt xuống bậc thềm bên cạnh xe lăn, nhắm mắt lại.

Trong đầu anh, mọi thứ khớp lại với nhau.

Tiếng mưa rơi trên mái kính là Percussion điều tiết nhịp. Tiếng gió rít qua khe cửa là Strings, kéo những nốt dài u uất. Và giọng hát của Miyabi bay lượn trên nền nhạc đó.

Một hình ảnh lóe lên trong đầu anh. Những hạt mưa rơi xuống mặt biển, tan biến trước mắt, rồi hòa quyện vào đại dương mênh mông. Sự hòa quyện ấy. Sự biến mất của cái tôi nhỏ bé để trở thành một phần của đại dương bao la.

Ren vội vàng lục ba lô, lấy ra cuốn sổ tay và cây bút chì. Anh bắt đầu viết lia lịa, tay run lên vì hưng phấn. Anh kết hợp giai điệu ngẫu hứng của Miyabi với phần lời bài hát cũ của mẹ cô.

Miyabi thấy Ren đang viết, cô không dừng lại. Cô tiếp tục hát, cao hơn, phiêu hơn, thêm vào những đoạn luyến láy.

Mười lăm phút sau, mưa vừa ngớt. Ren đặt bút xuống. Bản nhạc đã hoàn thành.

“Xong rồi.” Ren thì thầm, nhìn vào trang giấy chi chít nốt nhạc. “Đoạn kết... nó hoàn hảo rồi.”

Khi cơn mưa tạnh hẳn. Cây cầu vồng nhạt tờ mờ hiện ra, bị che khuất một phần bởi tòa nhà cao ốc sừng sững trước mặt. Họ vẫn ngồi đó thêm một lúc.

“Miyabi,” Ren hỏi, giọng trầm ngâm. “Em có kế hoạch gì cho tương lai không? Sau khi tốt nghiệp ấy?”

Miyabi cười buồn, lắc đầu. “Em không chắc nữa... chắc em chỉ ở nhà phụ bố bán cà phê thôi. Em không thích nghĩ về nó cho lắm… Mấy thứ như tương lai hay sự nghiệp này nọ.”

“Tôi… cũng phần nào hiểu được cảm giác đó.” Ren nói, gấp sổ lại. “Tôi bị mẹ ép đi Đức, ép phải chơi nhạc theo cách bà ấy muốn. Tôi phản kháng bằng cách bỏ nhà đi, nhưng thực ra tôi cũng chẳng biết mình muốn gì. Đôi khi tôi sợ phải nghĩ về tương lai của mình, hay những thứ vô định kiểu vậy.”

Anh quay sang nhìn cô, cười khẽ.

“Nhưng từ khi nghe được giọng hát của em, tôi cảm giác như mình có thể hiểu được. Mong muốn của tôi, ước mơ đi, là trở thành một nghệ sĩ Piano tự do. Tôi muốn chơi ở các phòng trà, quán bar, chơi thứ nhạc khiến người ta khóc cười ngay trước mặt mình. À không đúng, đó là nghề nghiệp, không hẳn là ước mơ. Ước mơ của tôi, chắc là, để có thể chạm tới cảm xúc của người khác, bằng âm nhạc, bằng ca hát. Tôi muốn họ hiểu rằng ở ngoài kia, có những người có thể thấu hiểu bạn, đồng cảm với bạn được. Rằng bạn không hề cô đơn. Kiểu thế. Nhưng mẹ tôi không thích điều đó, bà ấy gọi đó là trẻ con, hảo huyền, nhưng tôi không quan tâm nữa. Vì tôi thấy ở đó có điều mà tôi luôn tìm kiếm. Tôi muốn được kết nối, muốn được trở thành một phần của dòng chảy vĩ đại của thế giới này.”

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Miyabi.

“Và tôi muốn làm điều đó cùng em. Miyabi, em là Muse* của tôi. Con đường đó sẽ rất cô đơn nếu đi một mình. Vậy nên Miyabi, hãy trở thành ca sĩ chuyên nghiệp đi. Đừng lo về sự khiếm khuyết của bản thân. Khán giả nghe bằng con tim, bằng cảm xúc. Em có giọng hát có thể chạm đến người khác. Tôi sẽ đệm đàn cho em cả đời, nếu em muốn.”

Miyabi mở to mắt, sửng sốt, vẫn còn chưa rõ phải phản ứng thế nào. Trong đầu cô đinh ninh rằng cuộc trò chuyện sẽ không tiến triển theo hướng này. Không phải cái hướng mà đánh vào sự mềm yếu nhất trong cô, cái điểm yếu chỉ bộc lộ khi cô ở bên Ren. 

“M-mà… Được thì, được thôi.” Cô ấp úng đáp, gật đầu. “Nếu… anh muốn vậy thì em sẽ hát. Nhưng mà anh không được bỏ em đâu đấy. Lỡ mà anh có nổi tiếng đi chăng nữa thì vẫn phải đệm đàn cho em hát. Nếu anh mà bỏ em giữa chừng là em méc anh Zekai. Cho anh bị đánh một trận tơi bời.”

“Hứa luôn.” Ren siết chặt tay cô.

Đúng lúc không khí đang lãng mạn nhất, mặt Miyabi bỗng tái mét. Cô nhìn đồng hồ điện thoại.

“Chết cha!”

“Sao thế?” Ren giật mình.

“Ca làm! Tới ca của em rồi! Mãi chơi em quên béng mất! Bố em... chắc ông ấy đang phải tự mình chạy bàn gãy cả lưng rồi! Trời ơi!”

Ren ngớ người ra một lúc, rồi cả hai bật cười lớn. Tiếng cười vang vọng cả sảnh chờ không một bóng người.

“Thôi vậy, về cứu ổng đi! Kiểu này không chừng anh cũng bị trừ lương luôn là cái chắc!”

Ren đẩy xe lăn, cả hai rời Ikebukuro trong buổi chiều tạnh ráo. Trời đã chuyển sắc hẳn, đường xá bắt đầu đông đúc hơn. Có những âm thanh ồn ào và hỗn loạn dồn dập vô tai, nhưng nó không còn ám ảnh hay khó chịu. Thành phố mà họ sinh sống, làn đường mà họ ít khi đi, tiếng ồn mà họ luôn trốn tránh, giờ đã là một phần không thể thay thế trong cuộc đời họ. 

Có lẽ cuộc sống sẽ dễ dàng hơn cho cả hai nếu trời cứ luôn nắng sau cơn mưa rào. Nhưng tiết trời Tokyo không đẹp và không nhất quán như cách mà người ta thường vẽ lên. Nó luôn là cơn bão của những sự đổi mới. Và trong bầu không khí còn sót chút hơi ẩm về chiều hôm đấy, một cơn bão đang âm thầm, cuồn cuộn trỗi dậy, báo hiệu cho thời khắc chuyển mùa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!