Phần 1:
Mới đó đã một tuần trôi qua sau cuộc đào tẩu trong đêm khỏi dinh thự nhà Katsuragi.
Hiện tại Ren đang trải qua những ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời của mình. Nhưng ít nhất thì, anh vẫn còn thở và trái tim vẫn còn đập, dù nhịp điệu của nó rời rạc như một bản nháp lỗi bị vứt đi.
Đại bản doanh của anh là căn hộ một phòng ngủ bé như lỗ mũi của Zekai ở khu ngoại ô Koenji. Gọi là căn hộ cho sang, thực chất nó giống một cái ổ công nghệ hơn. Căn phòng rộng chưa đầy 15 mét vuông, nhưng nồng nặc một thứ mùi hỗn hợp chết người. Nào là mùi thuốc lá bạc hà, mùi mì tôm chua cay để qua đêm, và mùi đặc trưng của dân IT, cái mùi máy móc nóng hầm hập và mồ hôi.
Dàn máy tính khủng của Zekai là thứ duy nhất có giá trị trong cái ổ chuột này, do phải chạy code thâu đêm suốt sáng phục vụ cho dự án game indie của cậu ta. Tiếng quạt tản nhiệt quay vù vù không nghỉ, cộng thêm tiếng gõ phím lạch cạch điên cuồng của Zekai lúc 3 giờ sáng đã trở thành bản nhạc nền bất đắc dĩ cho giấc ngủ chập chờn của Ren trên chiếc ghế sofa cũ nát, bong tróc hết cả da.
Ren đã chính thức trở thành một kẻ vô gia cư, một sinh viên nghèo rớt mồng tơi đúng nghĩa đen.
Sáng thứ Sáu, Ren tỉnh dậy với cái cổ đau nhức vì ngủ sai tư thế. Anh nhìn Zekai đang nằm ngủ gục ngay trên bàn phím, nước dãi chảy ra mép và bên cạnh là hộp nấm sấy khô, sản phẩm mẫu của công ty gia đình mà cậu ta bị ép mang theo. Anh thở dài, rón rén bước vào nhà vệ sinh chật chội để rửa mặt.
Anh vẫn đi làm tại Henna Cafe đều đặn, nhưng cơ bản thì cũng chẳng khác một cái xác biết đi là bao. Khi pha cà phê thì quên cho đường, hoặc cho quá nhiều sữa khiến khách hàng phải nhăn mặt. Lúc lau bàn thì cứ chà đi chà lại một vết ố đã sạch bong đến mức mòn cả lớp sơn trên bàn. Ánh mắt thì vô định luôn nhìn chằm vào khoảng không như bị thôi miên.
Nguồn cảm hứng trong Ren đã tắt ngủm.
Từ sau đêm đập tay xuống phím đàn Steinway ở nhà, Ren luôn cảm thấy một sự ghê tởm mỗi khi nghĩ đến việc chạm vào đàn. Đôi tay anh, đôi tay mà bà Sayoko bảo được bảo hiểm hàng triệu yên, được bà ca tụng là thuộc về một thiên tài, giờ đây buông thõng bên hông, nặng trĩu và thừa thãi như hai khúc gỗ mục. Anh nhìn những ngón tay của mình và chỉ thấy sự phản bội. Chúng thuộc về Ren, nhưng cũng không thực sự là của anh.
Ngay cả trong những buổi tập hát với Miyabi qua con robot Orihime vào giờ nghỉ trưa, Ren cũng chỉ ngồi im lặng. Anh không đệm đàn, không góp ý về cao độ hay nhịp phách gì nữa. Anh chỉ ngồi thẫn thờ một góc, tựa lưng vào tường, nhắm mắt nghe cô hát những giai điệu mộc mạc qua cái loa rè rè. Anh viện cớ là đang nghiên cứu phong cách đệm mới.
Nhưng Miyabi cũng không phải là một cỗ máy vô tri. Qua camera phân giải thấp của robot Orihime, cô nhìn thấy quầng thâm trũng sâu dưới mắt Ren, và nghe thấy tiếng thở dài não nề của anh mỗi khi quán vắng khách.
Miyabi biết cô không thể cứ để yên như vậy được.
Chiều hôm đó, những hạt mưa bụi lất phất bay ngoài cửa sổ, làm mờ đi khung cảnh xám xịt của con hẻm nhỏ Shinjuku. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái tôn tạo nên một giai điệu buồn tẻ, càng làm cho tâm trạng của Ren thêm ảm đạm.
Khi anh đang lơ đãng dùng khăn lau một chiếc ly thủy tinh, đã là lần thứ mười trong ngày, con robot Orihime lặng lẽ lăn đến bên cạnh, huých nhẹ vào chân anh.
“Này, Katsuragi.”
“Hửm?” Ren giật mình, suýt làm rơi cái ly. Anh quay lại, ánh mắt lờ đờ như thiếu ngủ. “Gì thế?”
“Cuối tuần này anh rảnh không?” Giọng Miyabi vang lên qua loa, có chút ngập ngừng không giống vẻ tự tin thường ngày.
Ren cười nhạt, một nụ cười thiếu sức sống. “Tôi thì lúc nào chả rảnh. Giờ tôi vô gia cư kiêm thất nghiệp bán thời gian mà. Ngoài giờ làm ở đây ra thì tôi chỉ biết nằm dài ở nhà Zekai, ăn mì tôm và đếm xem trần nhà có bao nhiêu vết nứt thôi.”
“Đừng có nói giọng thảm hại đó nữa, nghe ngứa tai lắm.” Miyabi mắng, giọng điệu qua loa có chút gắt gỏng nhưng không giấu được sự lo lắng. “Mai anh đưa em đi chơi đi.”
“Lại đi biển à?” Ren hỏi, uể oải dựa lưng vào quầy, day day thái dương. “Tuần này tôi không chắc mình cõng nổi em đâu. Tôi đang... hết con mẹ nó pin rồi. Sức lực bay biến đâu hết cả. Em nhờ thằng Zekai đi.”
“Không phải đi biển.” Con robot lắc cái đầu tròn vo, tiếng động cơ khớp nối xè xè như tỏ ý phản đối. “Đi chợ đồ cũ cơ. Chợ trời Oedo ở công viên Yoyogi ấy. Nghe nói mai có phiên chợ lớn, mỗi tháng chỉ họp một lần thôi.”
“Chợ đồ cũ?” Ren nhíu mày ngạc nhiên. Một chàng công tử bột như anh hẳn cũng đã nghe qua, dù chưa trực tiếp đặt chân đến mấy chỗ như vậy bao giờ. “Em muốn mua gì à? Phụ tùng thay thế cho con robot này hả?”
“Anh giỡn vui đấy. Không… chỉ là,” Giọng Miyabi chùng xuống, cảm giác có chút hoài niệm. “Ngày xưa mẹ hay dẫn em đi dạo ở đó. Mẹ thích sưu tầm mấy đĩa than cũ và đồ trang trí linh tinh rẻ tiền. Lâu rồi em không đến đó. Em muốn đi hít khí trời thôi. Với lại ở đó cũng phẳng, xe lăn đi được, anh không phải cõng đâu. Chỉ cần đẩy thôi.”
Ren nhìn chằm chằm vào đôi mắt camera đen ngòm của robot với vẻ đa nghi. Một cô gái ngồi xe lăn, lại sợ đám đông và ánh nhìn của người lạ như Miyabi, sẽ không đời nào chủ động đòi đi đến cái chợ trời ồn ào, bụi bặm và đông đúc đó chỉ vì muốn “hít khí trời” thôi.
Và lý do đó, chắc chắn là vì cái bản mặt đưa đám của anh. Cô đang thực hiện đúng cái giao kèo mà anh đã đề nghị, nhưng theo chiều hướng ngược lại. Sự quan tâm vụng về ấy của cô khiến lồng ngực Ren ấm lên một chút.
“Được rồi…” Ren thở dài, gật đầu. “Vậy mai tôi qua đón em. Nhưng nói trước, tôi không có tiền mua sắm gì đâu đấy. Tài sản của tôi giờ chỉ còn đủ mua mấy gói mì thôi.”
“Ai cần tiền của anh.” Miyabi hừ mũi đắc ý. “Em có tiền tiết kiệm mà. Anh chỉ cần làm cu li đẩy xe thôi. Nhớ đến đúng giờ đấy, đừng có ngủ quên.”
Phần 2:
Sáng Chủ Nhật đến trong bầu không khí khô ráo nhưng vẫn còn hơi se lạnh từ cơn mưa tối qua. Ren đến đón Miyabi đúng giờ, cả hai bắt chuyến tàu điện đến công viên Yoyogi.
Khác với sự hào nhoáng và tráng lệ của các trung tâm thương mại ở Ginza hay Omotesando, nơi mà mẹ Ren thường lui tới, chợ trời Oedo mang một vẻ đẹp lộn xộn, bụi bặm và hoài cổ.
Một thế giới khác mở ra trước mắt Ren ngay khi anh bước qua cổng công viên. Hàng trăm gian hàng được dựng lên tạm bợ dưới những tán cây sồi già rợp bóng. Người ta trải những tấm bạt xanh, bạt trắng xuống nền đất, bày bán đủ thứ trên đời. Từ quần áo cũ đã sờn vai, tới các món hàng gốm sứ có hơi sứt mẻ. Đâu đâu cũng chồng chất những núi sách cũ đã ố màu. Và còn nhiều mặt hàng khác không thể đếm xuể. Chỉ cần bạn nghĩ tới, chợ trời Oedo sẽ cung ứng.
Không khí náo nhiệt, ồn ào tiếng mặc cả, tiếng cười nói, rao hàng lanh lảnh, trộn lẫn với mùi thức ăn đường phố. Thoang thoảng, Ren ngửi được mùi sốt Yakisoba cháy cạnh trên vỉ nướng và mùi mực nướng thơm lừng bốc lên từ các xe đẩy gần đó.
Ren đang đẩy xe lăn cho Miyabi len lỏi qua những lối đi hẹp, cố gắng tránh va phải người khác. Hôm nay Miyabi mặc một chiếc váy yếm bò trẻ trung, bên trong là áo phông trắng, đầu đội mũ lưỡi trai ngược che bớt nắng. Trông cô tươi tắn và tinh nghịch hơn hẳn vẻ tiểu thư u sầu hôm đi biển. Cứ mỗi lần lướt qua một sạp, cô lại háo hức chỉ trỏ vào những món đồ trông lạ mắt, hí hửng ra mặt như trẻ con được đi công viên giải trí.
“Nhìn kìa Katsuragi! Cái máy đánh chữ cổ kia! Mẹ em cũng từng có một cái y hệt, gõ kêu giòn tai nghe vui lắm!”
“Katsuragi, xem này! Bộ tách trà hình con mèo bị mẻ tai kìa! Trông ngố chưa! Ai lại đi mua cái cốc vỡ thế này chứ?”
Ren chỉ mỉm cười gượng gạo, gật đầu phụ họa cho có lệ. Anh đang cảm thấy hoàn toàn lạc lõng giữa không gian chợ ồn ào và đông đúc. Mọi thứ đều cũ kỹ, bụi bặm, đều mang trong mình những vết sẹo của thời gian. Thêm cả mùi đồ ăn từ các quầy bán rong gần đó phảng phất lại chỉ càng khiến dạ dày anh quặn thắt lại.
Cả hai người họ đến Oedo từ sớm, giờ đã quá trưa mà sự hào hứng của Miyabi vẫn không đủ để kéo Ren ra khỏi tâm trạng uể oải. Nhận ra sự trầm mặc bất thường của anh, cô đề xuất cả hai dừng lại nghỉ chân ở một băng ghế đá dưới bóng cây, hơi tách biệt khỏi dòng người chen chúc.
Ren ngồi xuống, ngửa cổ uống một ngụm nước lọc mang theo. Mồ hôi rịn ra trên trán, làm bết mấy lọn tóc mái.
“Anh mệt à?” Miyabi hỏi, đưa cho anh chiếc khăn tay màu xanh nhạt có thêu hình hoa cúc.
“Không… Tôi thấy hơi lạ lẫm thôi.” Ren đáp, nhận lấy khăn lau mồ hôi. “Tôi chưa bao giờ đến mấy chỗ thế này. Mẹ tôi... à… bà ấy không thích đồ cũ cho lắm. Bà bảo đồ cũ chứa năng lượng xấu của chủ cũ, không phải thứ nên đem về nhà.”
Miyabi nhìn anh chăm chú, ánh mắt cô không còn vẻ lém lỉnh trêu chọc nữa.
“Anh đang… cãi nhau với gia đình à?” Cô hỏi thẳng, không vòng vo. “Tuần trước bố bảo thấy anh xách vali đến quán gửi nhờ, rồi tối mịt mới quay lại lấy. Bố không dám hỏi sợ anh ngại, nhưng bố lo lắm. Với cả nhìn anh dạo này cứ như người mất hồn vậy.”
Ren khựng lại. Anh định chối, định nói dối là anh chỉ chuyển nhà trọ. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt trong veo không chút phán xét của Miyabi, anh biết mình không thể giấu được. Cô ấy nhạy cảm hơn anh tưởng rất nhiều. Những người mang tổn thương thường đánh hơi thấy mùi tổn thương của người khác rất bén.
“Ừ.” Ren cúi đầu, hai tay đan vào nhau, nhìn chằm chằm vào đôi giày thể thao lấm lem bụi đất của mình. “Tôi bỏ nhà đi rồi. Tuần trước tôi đã tuyên bố cắt đứt quan hệ với mẹ.”
Anh thở dài, buông một nụ cười tự giễu.
“Giờ tôi chỉ là một thằng sinh viên nghèo rớt mồng tơi, ăn bám nhà bạn, tương lai thì mù mịt. Tôi đã quyết định bỏ con đường sự nghiệp mà mẹ sắp đặt. Nhưng giờ tôi lại chẳng biết phải đi đâu hay làm gì. Thảm hại đúng không?”
Miyabi không trả lời ngay. Cô điều khiển xe lăn tiến lại gần hơn, cho đến khi bánh xe chạm nhẹ vào mũi giày của Ren.
“Thảm hại?” Cô lặp lại từ đó, giọng nhẹ bẫng. “Anh nói gì vậy, cứ nhìn xung quanh đi.”
Cô dang tay chỉ vào khu chợ ồn ào trước mặt, nơi hàng ngàn món đồ cũ đang được bày bán dưới ánh nắng trưa.
“Ở đây toàn là đồ cũ. Đồ bị người ta vứt đi. Và đồ đã lỗi thời. Nhưng người ta vẫn mang nó đến đây, lau chùi và bày bán nó. Vẫn có người đến mua, trân trọng và nâng niu nó.”
Cô nhìn thẳng vào mắt Ren, ánh mắt kiên định.
“Mỗi món đồ đều có một câu chuyện riêng. Chúng có thể không hoàn hảo, sạn nứt, hay bụi bặm, nhưng bởi vì vậy mà em nghĩ chúng cũng mang theo thứ giá trị riêng không thể kiếm được ở bất cứ đâu khác. Như vậy là thảm hại à?”
Cô đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên bàn tay đang nắm chặt của Ren.
“Anh có thể phạm sai lầm, mất phương hướng, nhưng em chắc chắn anh không hề thảm hại. Anh chỉ đang... bắt đầu lại từ đầu thôi. Và tin em đi, những thứ mọc lên từ mấy bãi rác thường rất trâu lì.”
“Con nhỏ này, đừng có nói như tôi là mấy thứ dơ bẩn vậy.” Ren khúc khích cười, gõ nhẹ lên đầu Miyabi.
Lời nói của Miyabi như một dòng nước mát lạnh tưới vào tâm hồn khô cằn nứt nẻ của Ren. Anh nhìn cô với vẻ sững sờ. Cô gái nhỏ bé này, người đã mất đi đôi chân và mẹ, người từng tự nhốt mình trong phòng tối vì mặc cảm, giờ đây lại đang dạy anh cách sống, cách chấp nhận bản thân.
“Nhưng mà… Ừm… Cảm ơn em.” Ren ấp úng nói, giọng anh nhỏ như đang thì thầm.
“Không có gì.” Miyabi hồn nhiên đáp.
Sau đó, cả hai tiếp tục đi dạo và tiện thể kiếm gì đó để lót dạ. Lần này, tâm trạng của Ren đã khá khẩm hơn một chút. Anh bắt đầu nhìn những món đồ xung quanh bằng con mắt khác.
Trên đường đi, Ren ghé ngang qua một gian hàng bán đồ chơi cũ nằm ở góc khuất của khu chợ. Gian hàng lộn xộn với đủ thứ sáo nhựa sứt mẻ, những chiếc trống bỏi rách da và hai, ba con búp bê mất tay.
Ánh mắt anh đột ngột khựng lại.
Nằm lọt thỏm giữa đống hổ lốn đó là một món đồ rất đỗi quen thuộc với Ren.
Một cây Melodica.
Nó có vỏ nhựa màu xanh ngọc bích đã bị phai màu theo năm tháng, trên thân đàn dán đầy những hình dán hoạt hình cũ kỹ đã bong tróc. Từ hình Doraemon mất một bên râu, tới hình Pikachu mờ nhạt đi và hình hoa hướng dương ố vàng. Cái ống thổi của nó trông cũ kỹ. Đó là loại nhạc cụ rẻ tiền, cơ bản mà mọi đứa trẻ tiểu học ở Nhật Bản đều phải mua để dùng trong giờ âm nhạc bắt buộc.
Một món đồ chơi, không hơn không kém. Nhưng Ren không thể rời mắt khỏi nó.
Dòng ký ức dịu dàng ùa về trong anh như một thước phim quay chậm. Anh nhớ lại ngày xưa, rất xưa, khi anh mới ba tuổi. Trước khi anh bị ép ngồi vào cây đàn Piano to lớn ở nhà, trước khi mẹ anh trở thành một người gia sư nghiêm khắc, anh cũng từng có một cây Melodica như thế này. Anh từng thổi nó say sưa cả ngày, hứng khởi chạy nhảy khắp nhà mỗi khi tạo ra những tạp âm tròn méo mà không cần quan tâm đến nhịp phách, kỹ thuật hay sự hoàn hảo.
Đó có lẽ là lần cuối cùng anh chơi nhạc vì niềm vui thuần túy.
“Katsuragi? Anh thích nó à?” Miyabi hỏi, thấy Ren đứng ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào đống đồ cũ được một lúc.
“À... không hẳn. Chỉ là anh thấy hoài niệm thôi.” Ren định quay đi, anh không còn tiền để mua những thứ vô bổ này. Anh phải tiết kiệm từng xu để mua mì gói chống đói.
“Hay hỏi giá thử xem.” Miyabi khẽ cười. Cô thúc giục, hích nhẹ vào tay anh.
Biết không thể khiến cô đổi ý, Ren miễn cưỡng cầm cây đàn lên. Nó nhẹ bẫng do được làm từ loại nhựa cứng rẻ tiền, trơn tuột trong tay. Dĩ nhiên là không thể nào so sánh được với cây Steinway ở nhà anh.
“Bác ơi, cái này bao nhiêu ạ?” Ren hỏi ông chủ sạp, một ông già hom hem đang gà gật ngủ sau cặp kính lão dày cộp.
Ông lão hé một mắt, nhìn Ren rồi nhìn cây đàn. “500 yên. Lấy thì lấy, không thì thôi. Ống thổi mới thay đấy, đã tiệt trùng rồi. Phím còn nảy lắm.”
500 yên. Bằng đúng một bát mì ramen rẻ nhất ở cửa hàng tiện lợi. Đó là bữa trưa và cũng là bữa tối nay của Ren.
Ren sờ vào túi quần. Anh còn đúng 1000 yên tiền mặt cho cả ngày hôm nay. Nếu mua nó, anh chắc chắn sẽ phải nhịn đói tới đợt phát lương tiếp theo.
Liệu nó có đáng để hy sinh đồng tiền cuối cùng vào?
Cây đàn không có bao da hay hộp gỗ để đựng nên đó là một cái giá rất hợp lý. Nhưng cái cảm giác đói cồn ruột cũng không phải là dễ chịu gì cho khăm.
Ren đắn đo một lúc, rồi khi ngón tay anh vô thức bấm thử vào phím đàn.
Cạch... cạch...
Những phím nhựa kêu lên mấy tiếng khô khốc vì không có hơi thổi, nhưng lại có độ nảy.
“Mua đi,” Miyabi nói, giọng dứt khoát. “Coi như em tặng anh. Để em trả cho.”
“Không được.” Ren phản đối ngay lập tức. Lòng tự trọng của đàn ông, dù đang ở đáy vực, cũng không cho phép anh để cô gái mình đang dẫn đi chơi trả tiền cho món đồ chơi của mình. “Cảm ơn em, nhưng tôi tự mua được.”
Ren rút tờ 1000 yên nhàu nhĩ duy nhất trong ví ra.
“Cháu lấy cái này.”
Ông lão nhận tiền, thối lại cho anh tờ 500 yên sáng loáng.
Ren cầm cây Melodica trên tay, ngắm nghía nó một lúc. Có một sự phấn khích kỳ lạ len lỏi trong cơ thể anh, một sự rung động mà đã từ lâu rồi anh chưa cảm thấy.
“Hay mình đi đâu đó thử đi.” Miyabi cười híp cả mắt. “Em muốn nghe thử thiên tài Piano thổi cái kèn nhựa trẻ con này ra sao. Chắc là dở tệ ha.”
Phần 3:
Họ tìm thấy một bãi cỏ vắng vẻ trên một ngọn đồi nhỏ trong công viên Yoyogi, nhìn xuống hồ nước và những tán cây đang bắt đầu chuyển màu trong ánh hoàng. Những tia nắng cuối ngày nhuộm lên không gian một mảng vàng sệt, dệt nên một khung cảnh ấm áp và bình yên.
Ren ngồi bệt xuống cỏ, tựa lưng vào gốc cây sồi già. Miyabi đỗ xe lăn bên cạnh anh, tháo mũ ra để gió thổi bay tóc.
Ren lắp ống thổi cao su vào cây Melodica. Anh đưa nó lên miệng. Vị nhựa nhạt thếch chạm vào đầu lưỡi.
Cảm giác thật lạ lẫm.
Với Piano, anh tạo ra âm thanh bằng lực của ngón tay, bằng đòn bẩy, bằng búa gõ. Anh tách biệt với cây đàn. Còn với Melodica, anh phải dùng chính hơi thở của mình để thổi sự sống vào trong nhạc cụ thì nó mới chịu cất tiếng. Cây Melodica trở thành một phần của cơ thể anh.
Ren hít một hơi sâu, lấp đầy lồng ngực bằng luồng khí buổi chiều tà mát mẻ. Anh đặt ngón tay lên phím.
Không Beethoven, không Bach, Mozart hay Chopin. Cũng không đặt nặng về kỹ thuật ngón, độ mượt của scale hay những hợp âm phức tạp khiến người ta đau đầu. Anh chỉ thổi và các ngón tay bắt đầu chuyển động theo ý chúng.
Pwa...
Một âm thanh vang lên. Nó hơi chói, hơi giống tiếng kèn Harmonica nhưng dày hơn, rè hơn. Nó không trong trẻo, thậm chí còn hơi phô và bị đục do cây đàn có vẻ đã có tuổi. Nhưng không thể phủ nhận sự sống mãnh liệt của nó trong từng nốt nhạc.
Ren bắt đầu chơi một giai điệu ngẫu hứng, đi từ những nốt đơn, mộc mạc, tới các nốt móc kép nhảy nhót trên phím đàn. Anh nhắm mắt lại, để cho hơi thở dẫn dắt ngón tay. Anh thổi mạnh khi cảm xúc dâng trào, thổi nhẹ khi muốn thì thầm tâm sự. Âm nhạc hòa vào nhịp thở của anh.
Tè te te... Tè te te...
Giai điệu vui tươi, nhảy nhót, hơi ngốc nghếch. Nó giống như tiếng cười của một đứa trẻ đang chạy chân trần trên đồng cỏ rộng lớn bao la, không sợ ngã, không sợ bẩn, không màng tới bất cứ thứ gì khác trên thế giới.
Miyabi ngồi bên cạnh, lắng nghe chăm chú. Cô nhìn Ren. Vẻ mặt u ám, căng thẳng dạo gần đây đã biến mất. Gương mặt anh giãn ra, những nếp nhăn giữa trán mờ đi. Đôi mắt anh nhắm nghiền, đầu lắc lư theo nhịp điệu, chân dậm nhịp trên cỏ.
Anh đang cười, vừa ngậm ống thổi vừa cười. Khóe mắt anh nheo lại hạnh phúc.
Và rồi, Miyabi bắt đầu ngân nga theo. Cô tự bắt nhịp vào giai điệu ngẫu hứng của anh.
“...La la la... Chiều buông trên phố buồn... Người nghệ sĩ lang thang... Cầm cây đàn màu xanh... Thổi bay đi nỗi buồn...”
Cô hát những lời vu vơ, tự bịa ra ngay tại chỗ. Giọng hát của cô quyện vào tiếng kèn Melodica. Một giọng hát đầy sạn, yếu ớt nhưng chân thật. Một tiếng đàn rẻ tiền và một bản hòa tấu thiếu chuyên nghiệp. Tổng giá trị nhạc cụ chỉ vỏn vẹn 500 yên. Nhưng trong khoảnh khắc đó, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ của Tokyo làm nền, nó nghe hay hơn bất kỳ bản giao hưởng nào Ren từng chơi trên các sân khấu lộng lẫy.
Ren mở mắt ra. Anh nhìn Miyabi. Cô cũng đang nhìn anh, đôi mắt lấp lánh niềm vui và sự ngưỡng mộ. Anh buông ống thổi ra, thở hắt một hơi dài sảng khoái như vừa trút bỏ được toàn bộ gánh nặng trong lòng.
“Hay thật đấy.” Ren nói, vuốt ve những phím nhựa cũ kỹ. “Cây đàn này... đỉnh thật.”
“Chắc vì nó giống anh vậy đó.” Miyabi cười khúc khích. “Cũ kỹ, hơi hâm dở và còn tưng tửng nữa, nhưng tuyệt đối không thảm hại, phải không?”
Ren bật cười lớn. Tiếng cười vang vọng cả một góc đồi. Anh ngước nhìn bầu trời đang chuyển dần sang màu tím sẫm.
“Ừ. Có khi tôi làm nghệ sĩ đường phố với cây đàn nhựa này để kiếm sống cũng là ý hay.”
Sau tràng cười, không khí lại một lần nữa trầm xuống. Ren quay sang nhìn Miyabi, vẻ mặt anh trở nên nghiêm túc hơn.
“Miyabi này.” Anh gọi khẽ.
“Sao thế?”
“Hôm trước ở biển... em kể về mẹ em. Em bảo mẹ thường hát cho bố nghe.” Ren ngập ngừng một chút rồi tiếp tục. “Tôi nghe chú Hoshino kể... chú ấy luôn dằn vặt về tai nạn đó. Chú ấy nghĩ em ghét chú ấy.”
Miyabi cúi đầu, tay vân vê gấu váy. “Em biết. Bố ngốc lắm. Em chưa bao giờ ghét bố. Em chỉ... không biết đối mặt với bố thế nào thôi. Nhìn bố làm em thấy có lỗi, vì em còn sống mà mẹ thì không. Và bố thì luôn tự trách bản thân vì tai nạn khi đó…”
“Em nên nói chuyện với chú ấy.” Ren khuyên, giọng chân thành. “Đừng để sự im lặng giết chết tình cảm. Chú ấy thương em nhiều lắm. Bữa tối hôm đó... chú ấy đã nhìn em với ánh mắt rất đau lòng khi em bỏ ra ngoài hiên. Chú ấy cần em tha thứ, dù chú ấy không có lỗi đi chăng nữa.”
Miyabi gật đầu nhẹ, mắt hoe đỏ. “Em biết. Hôm trước… À thôi, không có gì. Em sẽ thử vậy.”
Ren mỉm cười. “Vậy là tốt.”
Nhưng nụ cười của anh tắt dần. Anh bắt đầu nghĩ về chính mình.
“Gia đình em... dù có chuyện buồn, nhưng mọi người vẫn yêu thương nhau. Âm nhạc là thứ gắn kết bố mẹ em, gắn kết cả gia đình em. Nó đẹp thật.”
Giọng Ren chùng xuống, đượm buồn và ghen tị.
“Còn gia đình tôi... Âm nhạc cũng là thứ mang bố mẹ tôi đến với nhau. Mẹ tôi chơi đàn để thoát nghèo, để gặp bố tôi. Nhưng trong đó chẳng có tình yêu nào cả. Hoặc là nó đã từng có, nhưng đã bị tham vọng và tiền bạc bóp méo đi rồi. Âm nhạc đối với bà là công cụ, và chỉ vậy.”
Anh nhìn cây Melodica trong tay, món đồ chơi 500 yên mà anh vừa mua bằng số tiền ăn ít ỏi cuối cùng.
“Tôi biết em sẽ không thích khi nghe điều này, nhưng tôi thực sự ghen tị với em đấy, Miyabi. Dù em mất đi nhiều thứ, mất đi đôi chân, mất đi mẹ, nhưng âm nhạc đối với em vẫn giữ nguyên ý nghĩa của nó. Tôi thì không nghĩ mình thực sự có gì cả.”
Miyabi nhìn chàng trai bên cạnh. Cô thấy sự cô đơn sâu thẳm trong đôi mắt, trong lời nói của Ren. Cô vươn tay ra, chạm nhẹ vào bàn tay đang cầm cây đàn của anh.
“Không phải vậy đâu Katsuragi..” Cô nói nhẹ nhàng. “Anh vừa tạo ra một giai điệu rất đẹp bằng cái kèn nhựa này đấy thôi. Âm nhạc của anh nó vẫn ở đó mà. Nó không chết đâu.”
Ren nhìn bàn tay cô đặt trên tay mình. Hơi ấm từ tay cô lan tỏa sang anh, sưởi ấm những ngón tay lạnh giá.
“Cảm ơn em.” Ren thì thầm. “Cảm ơn vì đã rủ tôi đi hôm nay.”
Từ lúc nào, hoàng hôn tắt hẳn. Thành phố lên đèn, những ánh đèn đường bắt đầu nhấp nháy phía xa. Bụng Ren réo lên một tiếng ọc rõ to vì đói, phá tan bầu không khí lãng mạn.
Cả hai nhìn nhau rồi bật cười.
“Về thôi.” Miyabi nói. “Về quán em bảo bố khao mì. Coi như trả công anh đẩy xe cả ngày.”
Ren đứng dậy, cất cây Melodica vào túi áo khoác. Trong lòng anh, một bình minh mới đang bắt đầu ló rạng, dù trời đã tối đen.
0 Bình luận