Light Novel: Orihime Resonance!

Chương 03

Chương 03

Phần 1:

 

Thứ Hai.

Ngày đầu tiên của kỳ thực tập bắt đầu bằng một chuyến tàu điện đi ngược chiều với dòng người hối hả vào trung tâm Tokyo.

Trường Giáo dục Đặc biệt Komaba nằm ở rìa quận Setagaya, một khu vực dân cư yên tĩnh đến mức buồn tẻ, nơi những ngôi nhà thấp tầng nằm san sát nhau dưới những tán cây anh đào đã rụng hết hoa, chỉ còn trơ lại màu lá xanh thẫm.

Katsuragi Ren đứng trước cổng trường. Không có những cột đá cẩm thạch đồ sộ hay biển hiệu mạ vàng như ở Đại học Âm nhạc. Chỉ có một cánh cổng sắt sơn màu kem đã bong tróc vài chỗ, và một tấm biển nhỏ khiêm tốn: “Trường Giáo dục Đặc biệt Komaba - Nơi mỗi đứa trẻ là một hạt giống duy nhất.”

Ren hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây có mùi của đất ẩm, mùi phấn viết bảng và thoang thoảng mùi thuốc sát trùng, cái mùi đặc trưng của bệnh viện khiến dạ dày anh hơi quặn lại. Anh chỉnh lại cổ áo sơ mi, cố gắng đeo lên mình chiếc mặt nạ của một sinh viên gương mẫu, rồi bước vào.

“Chào mừng thầy Katsuragi.” Cô hiệu phó, một người phụ nữ trung niên có nụ cười hiền hậu và đôi mắt nheo lại sau cặp kính lão, đón anh ở phòng giáo vụ. “Chúng tôi rất biết ơn vì có sinh viên từ trường Âm nhạc danh tiếng đến hỗ trợ. Lũ trẻ ở đây yêu âm nhạc lắm, nhưng trường thiếu giáo viên chuyên biệt trầm trọng.”

“Vâng, em sẽ cố gắng hết sức.” Ren đáp, giọng lễ phép nhưng xa cách. Anh cảm thấy tội lỗi len lỏi trong lòng. Họ đang biết ơn anh, trong khi anh đến đây chỉ để chạy trốn.

“Lớp thầy phụ trách là Lớp C, gồm các em khuyết tật vận động và một số em có hội chứng tự kỷ nhẹ.” Cô hiệu phó vừa dẫn anh đi dọc hành lang vừa giải thích. “Nhiệm vụ của thầy là đệm đàn cho giờ Đồng ca và hỗ trợ trị liệu nhịp điệu. Đừng quá áp lực về kỹ thuật nhé, quan trọng là làm cho các em vui.”

Ren gật đầu. Đừng áp lực về kỹ thuật. Đó chính xác là thứ anh cần nghe.

Họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ có dán đầy những hình vẽ nguệch ngoạc bằng bút sáp màu. Tiếng ồn ào hỗn loạn vọng ra từ bên trong: tiếng cười đùa, tiếng bánh xe lăn, và cả tiếng gõ đồ chơi xuống bàn.

Cô hiệu phó mở cửa.

“Cả lớp trật tự nào! Hôm nay chúng ta có thầy giáo mới đến giúp giờ Âm nhạc đấy.”

Căn phòng im bặt trong giây lát. Hàng chục đôi mắt đổ dồn về phía Ren. Những đôi mắt to tròn, ngây thơ, tò mò, và cả những đôi mắt lảng tránh, vô hồn.

Ren quét mắt một lượt quanh phòng. Căn phòng rộng, sàn gỗ được lót thảm cao su để chống trượt. Những chiếc bàn học được thiết kế đặc biệt với độ cao thấp khác nhau. Và ở đó, rải rác khắp phòng là những chiếc xe lăn, khung tập đi, và nạng gỗ.

Một sự không hoàn hảo bao trùm lấy không gian. Nhưng lạ thay, nó không làm Ren khó chịu như sự hoàn hảo ở Nhạc viện.

“Thầy tên là Katsuragi Ren. Rất vui được gặp các em.” Ren cúi chào, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.

“Chào thầy ạ!” Một vài em học sinh hét lên, hào hứng vẫy tay. Một số em khác chỉ cúi gằm mặt.

Ren bước về phía cây đàn piano điện cũ kỹ đặt ở góc phòng. Đó là vị trí an toàn của anh. Anh ngồi xuống, đặt tay lên phím nhựa. Cảm giác nhẹ bẫng, không có sức nặng như phím đàn cơ, nhưng nó khiến anh thấy dễ thở.

Giờ học bắt đầu.

“Tuy là có hơi gấp nhưng thầy nghĩ cách giới thiệu bản thân tốt nhất là thông qua âm nhạc. Thầy sẽ đệm một bài và các em hãy hát theo nhé.”

Bài hát hôm nay là “Tsubasa wo Kudasai” - một bài hát đồng ca kinh điển trong sách giáo khoa. Dạo trước đây thì khá nổi tiếng trong một bộ anime về robot. Trùng hợp thật. Ren thầm nghĩ: Đi đâu cũng thấy robot.

Ren bắt đầu dạo nhạc. Những nốt nhạc đơn giản vang lên. Anh không cần nhìn bản nhạc, ngón tay anh tự động di chuyển.

Và rồi, cả lớp bắt đầu hát.

Nói là hát thì hơi quá lời. Đó là một mớ âm thanh hỗn độn. Có em hát to đến mức hét lên, sai tông hoàn toàn. Có em chỉ ậm ừ trong họng. Có em hát chậm hơn nhịp đàn cả một quãng. Nhịp điệu vỡ vụn. Cao độ méo mó.

Nếu là Emi, cô ấy chắc chắn sẽ bịt tai lại và hét lên vì đau khổ. Nhưng Ren... anh chỉ mỉm cười nhạt.

Trong mớ âm thanh lệch lạc đó, không có sự phán xét. Không có ai soi mói xem anh có nhấn pedal đúng lúc không. Anh chơi đàn như một cái máy đệm nhạc tự động, đầu óc thả trôi.

Nhưng rồi, giữa những tạp âm đó, tai của Ren, đôi tai thính nhạy của một thiên tài piano bắt được một tần số lạ.

Một giọng hát.

Nó nhỏ, lẩn khuất phía sau những tiếng gào thét của đám con trai, nhưng nó trong trẻo và chuẩn xác đến kinh ngạc. Nó không bị cuốn theo sự sai lệch của tập thể. Nó giữ nhịp chắc chắn, lướt trên những phím đàn của Ren một cách nhẹ nhàng.

Ren giật mình. Giai điệu này... chất giọng này... có chút sạn, chút tiếng thở đặc trưng mỗi khi lấy hơi.

Anh ngẩng phắt đầu lên, mắt đảo nhanh qua những hàng ghế học sinh.

Ai? Ai đang hát?

Anh giảm âm lượng tiếng đàn xuống một chút để nghe rõ hơn. Giọng hát đó phát ra từ phía cuối lớp, góc bên phải, gần cửa sổ.

Ở đó, có một nữ sinh ngồi trên chiếc xe lăn điện đời cũ.

Cô gái ấy cúi gằm mặt, mái tóc nâu đen dài ngang vai buông xõa che kín gần hết khuôn mặt. Cô mặc bộ đồng phục thủy thủ mùa hè, chiếc váy dài phủ kín đôi chân teo tóp. Hai bàn tay cô nắm chặt lấy tay vịn xe lăn, các khớp ngón tay trắng bệch.

Ren nheo mắt. Giọng nói đó…

Lẽ nào là Miyabi?

Như cảm nhận được ánh mắt của Ren, giọng hát im bặt đột ngột. Cô gái rụt cổ lại, cố gắng thu mình nhỏ nhất có thể vào chiếc xe lăn, như muốn tan biến vào bức tường phía sau.

Ren lỡ một nhịp đàn.

Trái tim anh đập thình thịch. Không thể nhầm được. Dù không có tiếng rè rè của loa robot, dù không có tiếng nhiễu sóng kỹ thuật số, thì cái cách cô ấy nhả chữ, cái cách cô ấy rung giọng nhẹ nhàng ở cuối câu... đó chính là giọng hát đã đánh thức anh khỏi sự ồn ào của tiếng nhịp đếm ở quán cà phê.

Vậy ra đây là Hoshino Miyabi bằng xương bằng thịt.

Cô ấy không phải là một con robot lém lỉnh, tự tin trêu chọc anh là mang khuôn mặt đưa đám. Cô ấy là một nữ sinh trung học khuyết tật, đang cố gắng trốn tránh ánh mắt của mọi người.

Ren tiếp tục chơi đàn, nhưng tâm trí anh đã hoàn toàn bị xáo trộn. Anh nhìn cô gái ấy, nhìn đôi vai gầy guộc đang run lên nhè nhẹ. Sự tương phản giữa con người thực và nhân cách ảo của cô ấy lớn đến mức khiến anh thấy đau lòng.

Sau buổi giới thiệu đó, khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, lũ trẻ ùa ra khỏi lớp như bầy ong vỡ tổ để chuẩn bị cho giờ ăn trưa. Ren thu dọn bản nhạc một cách chậm rãi, mắt vẫn liếc về phía góc lớp. Cô gái ngồi xe lăn là người ra sau cùng. Cô điều khiển cần gạt xe lăn một cách thành thục, lách qua những dãy bàn ghế để hướng ra cửa sau, nơi lối đi có dốc trượt.

“Hoshino?” Ren gọi, giọng anh vang lên trong căn phòng trống, nghe to hơn anh dự tính.

Chiếc xe lăn khựng lại. Bánh xe rít lên một tiếng két nhỏ trên sàn cao su.

Cô gái không quay đầu lại. Đôi vai cô cứng đờ.

Ren bước nhanh xuống bục giảng, đi về phía cô. Tiếng giày da của anh nện xuống sàn.

“Là em đúng không?” Ren hỏi khi đứng cách cô vài bước chân. “Miyabi?”

Một khoảng lặng kéo dài. Ren có thể nghe thấy tiếng quạt trần quay vù vù trên đầu họ.

Cuối cùng, cô gái cũng từ từ quay chiếc xe lăn lại.

Khuôn mặt cô lộ ra dưới mái tóc đen. Cô không đeo kính camera đen ngòm như con robot. Cô có đôi mắt to, màu nâu sẫm, với hàng mi dài rợp bóng. Nhưng đôi mắt ấy lúc này không có sự tinh nghịch. Nó chứa đầy sự hoảng hốt, xấu hổ và cả sự phòng thủ.

Cô cắn môi, làn da trắng xanh xao đỏ bừng lên tận mang tai.

“Thầy... thầy nhầm người rồi.” Cô nói lí nhí, giọng nói run rẩy khác hẳn sự tự tin qua loa máy. “Em... em phải đi ăn trưa.”

Cô gạt cần điều khiển. Chiếc xe lăn vọt đi, lách qua người Ren.

“Giọng của em.” Ren không bỏ cuộc, anh xoay người lại nói với theo. “Vừa nãy, em là người duy nhất hát đúng nhịp. Em hát rất hay.”

Chiếc xe lăn không dừng lại. Nó lao nhanh ra hành lang, lẫn vào dòng học sinh đang di chuyển.

“Xin lỗi,” Tiếng cô vọng lại, nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu. “Em không biết hát.”

Ren đứng chôn chân giữa lớp học trống rỗng. Anh nhìn theo bóng lưng của cô gái nhỏ bé đang cố gắng trốn chạy trên chiếc xe lăn cồng kềnh.

Tại sao? Tại sao qua con robot, cô có thể hát một cách tự do như thế? Còn ở đây, cô lại chối bỏ chính giọng hát của mình?

Ren cảm thấy một sự tò mò mãnh liệt, xen lẫn một nỗi thất vọng mơ hồ. Anh đã hy vọng... anh cũng không biết mình hy vọng điều gì. Có lẽ anh đã hy vọng cô sẽ cười và bảo: “A, bị anh phát hiện rồi, Katsuragi mặt lạnh.”

Nhưng thực tế thì luôn phũ phàng hơn những gì người ta tưởng tượng.

 

Phần 2:

Ren quay trở lại Henna Cafe sau giờ thực tập buổi sáng. Cảm giác bước chân vào quán hôm nay nặng nề hơn mọi khi. Anh không biết phải đối mặt với con robot Orihime như thế nào khi đã biết người điều khiển nó đang trốn tránh anh.

“Chào anh, Katsuragi!”

Vừa bước vào cửa, con robot trắng đã lăn ra đón, giọng nói vui vẻ reo lên. Cái đầu tròn lắc lư, cánh tay máy vẫy vẫy.

“Hôm nay đi học thế nào? Có bị giáo sư mắng không?”

Ren sững sờ.

Vẫn là giọng điệu đó. Vẫn là sự tự tin lém lỉnh đó. Như thể cuộc gặp gỡ ngượng ngùng sáng nay ở trường chưa từng xảy ra. Như thể cô gái nhút nhát trên xe lăn và con robot này là hai thực thể hoàn toàn tách biệt.

Cô ấy đang diễn.

Và cô ấy diễn giỏi đến mức Ren cảm thấy rùng mình.

“Bình thường.” Ren đáp, cố gắng giữ giọng bình thản. Anh quyết định sẽ hùa theo vở kịch này. Nếu cô ấy muốn đeo mặt nạ, anh sẽ không thô bạo giật nó xuống. Ít nhất là không phải ngay lúc này. “À, ông chủ đâu rồi?”

“Bố đang nướng mẻ bánh mới trong bếp. Để em gọi.”

Ren nhìn con robot quay đi. Anh siết chặt quai ba lô. Một sự tách biệt hoàn hảo. Cô ấy dùng con robot này như một cái kén an toàn, nơi cô ấy có thể là bất cứ ai, trừ chính bản thân mình.

Năm giờ chiều, khi ca làm việc kết thúc, Ren nán lại quầy thu ngân để chốt sổ sách. Ông Soichiro bước ra từ bếp, tay cầm hai cốc cà phê nóng, đặt một cốc trước mặt Ren.

“Nay vất vả rồi,” Ông cười, tháo tạp dề xuống. “Dạo này thấy cháu có vẻ bận rộn hơn. Trường lớp thế nào rồi?”

Ren nhận lấy cốc cà phê, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay.

“Cũng ổn ạ. Cháu vừa bắt đầu kỳ thực tập.”

“Thực tập à? Ở đâu thế? Mấy chỗ như nhà hát lớn hả?” Ông chủ tò mò hỏi.

“Không ạ,” Ren lắc đầu, thổi nhẹ vào làn khói trắng bốc lên từ miệng cốc. “Cháu chọn một chỗ nhỏ thôi. Trường Giáo dục Đặc biệt Komaba ở Setagaya.”

Vừa dứt lời, Ren thấy tay ông Soichiro khựng lại giữa không trung. Nụ cười trên môi ông đông cứng trong một tích tắc, rồi chuyển thành một vẻ ngạc nhiên không giấu giếm.

“Trường Komaba?” Ông lặp lại. “Cháu thực tập ở đó thật sao?”

“Vâng. Có chuyện gì không ạ?” Ren ngây ngô đáp.

Ông Soichiro đặt cốc cà phê của mình xuống bàn, thở dài một hơi, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ ấm áp kỳ lạ.

“Trùng hợp thật. Con gái chú... Miyabi, nó cũng học ở đó.”

“Thật ạ?” Ren tròn mắt, diễn xuất của anh cũng không tồi. “Cháu có phụ trách một lớp nhạc. Trong lớp có một bạn nữ ngồi xe lăn, tóc ngang vai, nâu đen... Có phải là…”

“Chắc chắn là nó rồi.” Ông Soichiro bật cười, gật đầu. “Năm ba Cao trung, lớp C đúng không? Con bé đó... ở nhà thì lầm lì nhưng đến trường thì ngoan lắm.”

Ông nhìn Ren, ánh mắt đăm chiêu suy tính một điều gì đó. Rồi ông vỗ tay đánh bốp một cái.

“Này, tối nay cháu có bận gì không?”

Ren ngập ngừng. “Dạ... cháu định về ký túc xá ăn đại gì đó rồi tập đàn thôi ạ.”

“Ăn đại gì đó thì sao có sức mà đàn với hát.” Ông Soichiro xua tay. “Hay là tối nay ghé nhà chú ăn cơm đi? Coi như ăn mừng cháu nhận việc được một tuần, và cũng... tiện thể cho chú hỏi thăm tình hình con bé ở trường. Nó ít khi kể chuyện trường lớp cho chú nghe lắm.”

Ren định từ chối theo phép lịch sự. Ăn tối ở nhà ông chủ? Điều này vượt quá giới hạn quan hệ nhân viên với sếp thông thường. Nhưng rồi hình ảnh cô gái ngồi xe lăn cúi gằm mặt sáng nay lại hiện lên. 

Anh muốn biết tại sao cô ấy lại tạo ra hai con người khác biệt như vậy. Anh muốn biết ngôi nhà, hay đúng hơn là cái kén thực sự của cô ấy trông như thế nào.

“Nếu không phiền... thì cháu xin phép ạ.” Ren cúi đầu.

“Phiền gì chứ! Có thêm đôi đũa thôi mà.” Ông Soichiro vỗ vai anh, cười sảng khoái. “Miyabi chắc sẽ ngạc nhiên lắm khi thấy đồng nghiệp của nó đến nhà đấy.”

Ren cười gượng. Ngạc nhiên? Anh thì nghĩ là cô ấy sẽ hoảng sợ thì đúng hơn.

 

Phần 3:

 

Nhà của ông Soichiro nằm cách quán cà phê không xa, nhưng là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với khu phố sầm uất. Đó là một căn nhà gỗ kiểu cũ hai tầng, nằm lọt thỏm trong một con hẻm yên tĩnh rợp bóng cây.

Căn nhà toát lên vẻ cũ kỹ nhưng được chăm chút kỹ lưỡng. Mái ngói màu xanh rêu, hàng rào gỗ thấp, và một khu vườn nhỏ trước hiên trồng đầy hoa cẩm tú cầu đang bắt đầu ra nụ. Nó giống hệt căn nhà trong những bộ phim Nhật Bản thập niên 90. Đó là nói rằng mọi thứ về căn nhà toát lên sự yên bình, hoài cổ và có chút gì đó u tịch.

Tuy nhiên, Ren nhận ra ngay những dấu vết của sự khiếm khuyết.

Trước bậc thềm Genkan vốn dĩ rất cao, người ta đã lắp thêm một cái dốc bằng gỗ chắc chắn để xe lăn đi lên. Các cửa kéo đều được mở rộng hơn bình thường. Và khắp nơi trong nhà đều có tay vịn được lắp đặt thêm một cách khéo léo.

“Miyabi ơi! Bố về rồi đây! Có khách nhé!” Ông Soichiro gọi vọng vào trong khi vừa mở cửa.

Tiếng động cơ xe lăn quen thuộc vang lên trên sàn gỗ.

“Ai thế bố? Sao nay bố về mu…”

Giọng nói tắt ngấm khi chiếc xe lăn lăn bánh ra khỏi phòng khách và chủ nhân của nó nhìn thấy người đang đứng cạnh bố mình ở cửa ra vào.

Miyabi đang mặc bộ đồ ở nhà thoải mái: một chiếc áo phông rộng thùng thình màu xám tro và chiếc quần nỉ mềm mại che kín chân. Tóc cô buộc đuôi ngựa thấp lỏng lẻo. Không trang điểm, không đồng phục, trông cô nhỏ bé và yếu ớt hơn cả lúc ở trường.

Mắt cô mở to, trân trân nhìn Ren. Khuôn mặt cô chuyển từ ngạc nhiên sang hoảng hốt, rồi trắng bệch đi.

Ren đứng đó, tay cầm túi trái cây mua vội ở cửa hàng tiện lợi, mỉm cười, nụ cười mà anh hy vọng là đủ thân thiện để không khiến cô bỏ chạy lần nữa.

“Chào em, Hoshino.” Ren nói, mỉm cười ma mãnh, cố tình dùng họ để giữ khoảng cách an toàn trước mặt bố cô. “Xin lỗi vì đã làm phiền vào giờ cơm tối.”

Miyabi mấp máy môi, không thốt nên lời. Bàn tay cô siết chặt lấy vành xe lăn. Cô nhìn bố, rồi nhìn Ren, ánh mắt như muốn tố cáo: Anh đang làm cái quái gì ở đây vậy?

“Là cậu Katsuragi đấy.” Ông Soichiro hớn hở giới thiệu, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí căng thẳng đang đặc quánh lại. “Cậu ấy là thực tập sinh mới ở trường con đúng không? Trùng hợp ghê chưa!”

“Vâng... trùng hợp thật.” Miyabi nói, giọng cô khàn đi. Cô cúi đầu chào Ren một cách qua loa, ánh mắt lảng tránh. “Mời... mời anh vào nhà.”

Cô quay xe lăn đi thẳng vào trong phòng mình, không dám nhìn Ren thêm một lần nào nữa.

Ren bước lên bậc thềm, cởi giày ra xếp ngay ngắn. Anh bước chân trần lên sàn gỗ mát lạnh. Mùi hương trong căn nhà này, mùi nhang trầm thoang thoảng, mùi gỗ cũ bắt đầu ập vào khứu giác anh.

Nó ấm áp. Nhưng nó cũng chứa đựng một nỗi buồn man mác, len lỏi trong từng thớ gỗ. Đây là nơi cô ấy giấu mình. Đây là pháo đài của Miyabi.

Và Ren vừa mới xâm nhập vào đó.

Việc chào hỏi không tốn quá nhiều thời gian trước khi Ren bắt đầu làm quen dần với không khí của căn nhà. Bữa tối cũng đang diễn ra có chút kỳ lạ, lơ lửng đâu đó giữa sự ấm cúng giả tạo và sự ngượng ngùng chân thật.

Chiếc bàn ăn hình chữ nhật được đặt ở gian bếp, một bên chân bàn đã được kê cao hơn một chút bằng những miếng gỗ nhỏ để vừa tầm với chiếc xe lăn của Miyabi. Trên bàn bày biện những món ăn gia đình đơn giản: cá thu nướng muối, canh miso rong biển, đậu phụ lạnh và một đĩa rau củ hầm bốc khói nghi ngút.

Không có nến, không có khăn trải bàn sang trọng, không có tiếng dao nĩa va chạm vào đĩa sứ tinh xảo như những bữa tiệc tại gia của nhà Katsuragi. Chỉ có tiếng đũa gỗ chạm nhẹ vào bát sành và tiếng TV đang phát bản tin dự báo thời tiết với âm lượng nhỏ.

“Cứ tự nhiên nhé Ren, đừng khách sáo.” Ông Soichiro gắp một miếng cá lớn bỏ vào bát của Ren. “Đàn ông con trai ăn nhiều vào mới có sức mà làm việc.”

“Cháu cảm ơn ạ.” Ren đáp, nâng bát cơm lên. Cơm trắng dẻo thơm, nóng hổi. Đã bao lâu rồi anh chưa ăn một bữa cơm nhà đúng nghĩa? Anh nhớ đến những bữa tối một mình trong ký túc xá với hộp cơm mua từ cửa hàng tiện lợi nguội ngắt và chai nước khoáng. Nhưng ít nhất nó đỡ hơn những bữa ăn tại căn biệt thự, nơi mẹ anh ngồi đầu bàn xa tít tắp, hỏi anh về điểm số thay vì hỏi canh có vừa miệng không.

Vị mặn của cá nướng và vị ngọt thanh của rau củ hầm tan ra trong miệng Ren, đánh thức vị giác đã từ lâu không còn đó.

“Ngon quá ạ.” Anh thốt lên, chân thành.

Ông Soichiro cười híp mắt, rót cho mình một cốc bia.

“Đấy, chú biết ngay mà. Mấy đứa sinh viên sống một mình toàn ăn uống linh tinh. Hay nhỉ, Miyabi?”

Miyabi ngồi đối diện Ren, im lặng như một cái bóng. Cô ăn rất chậm, và Ren để ý thấy cô chỉ gắp những món ở gần mình nhất. Cô không ngẩng đầu lên, mái tóc buộc lỏng rủ xuống che đi một phần khuôn mặt.

“Vâng.” Cô đáp lí nhí, chọc chọc đôi đũa vào miếng đậu phụ.

“Thế... Ren,” Ông Soichiro bắt đầu khơi chuyện. “Cháu và Zekai chơi thân với nhau lâu chưa? Thằng bé đó nhìn ngổ ngáo thế thôi mà tốt tính không ngờ.”

“Chúng cháu quen nhau từ cấp ba ạ.” Ren đặt bát xuống, nhẹ nhàng trả lời. “Dù tính cách trái ngược nhau hoàn toàn, nhưng mà nó là người duy nhất hiểu cháu. Nếu không có nó lôi kéo chắc cháu cũng không dám bước chân vào quán chú đâu.”

“Ha ha, cái duyên cả đấy.” Ông Soichiro cười sảng khoái. “Thế còn chuyện ở trường nhạc? Học hành vất vả lắm phải không? Chú nghe nói tỷ lệ chọi vào đó kinh khủng lắm.”

“Vâng, cũng... áp lực ạ. Mọi người ai cũng rất giỏi.”

Cuộc đối thoại diễn ra chủ yếu giữa hai người đàn ông. Ren trả lời mọi câu hỏi một cách lịch sự, nhưng ánh mắt anh thỉnh thoảng lại lén liếc sang phía đối diện.

Miyabi vẫn không tham gia vào câu chuyện. Cô ngồi đó, tách biệt hoàn toàn. Không phải là sự tách biệt lạnh lùng, mà là sự thu mình của một con ốc sên khi bị chạm vào. Ren nhận ra cô gái này khi không có lớp vỏ bọc robot Orihime bảo vệ thì trở nên mong manh và dễ vỡ đến nhường nào. Sự tự tin, lém lỉnh, cái cách cô trêu chọc anh là mang khuôn mặt đưa đám... tất cả dường như đã bị bỏ lại ở quán cà phê.

Bữa ăn kết thúc nhanh chóng. Miyabi buông đũa trước, khẽ nói “Con ăn xong rồi”, rồi điều khiển xe lăn rời khỏi phòng.

“Con ra ngoài hiên ngồi một chút.” Cô nói với bố, không nhìn Ren lấy một lần.

Ông Soichiro nhìn theo con gái, thở dài nhẹ, rồi quay sang Ren cười trừ. “Tính nó thế đấy. Cháu đừng để bụng nhé.”

Ren lắc đầu. “Không sao đâu ạ. Để cháu... dọn dẹp giúp chú.”

“Thôi thôi, cứ để đấy chú lo. Khách khứa ai lại rửa bát.” Ông xua tay, đẩy Ren về phía cửa sau. “Cháu ra ngoài kia hóng gió đi. Trong bếp nóng lắm.”

Ren hiểu ý. Anh cúi đầu cảm ơn rồi bước ra hành lang dẫn ra hiên sau.

Đêm đã xuống hẳn. Không khí vùng ngoại ô trong lành và yên tĩnh hơn Shinjuku rất nhiều. Gió đêm mát lạnh thổi qua khu vườn nhỏ, mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa nhài và mùi đất ẩm. Tiếng dế kêu rả rích trong bụi cỏ tạo nên một bản nhạc nền êm dịu.

Miyabi đang ngồi trên xe lăn ở góc hiên, quay lưng về phía cửa. Cô ngước nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh những vì sao thưa thớt. Bóng lưng cô nhỏ bé, cô độc in hằn trên nền gỗ sẫm màu.

Ren bước lại gần, cố gắng tạo ra tiếng động để không làm cô giật mình. Anh ngồi xuống bậc thềm gỗ, cách cô một khoảng an toàn, đủ gần để nói chuyện nhưng đủ xa để không xâm phạm không gian cá nhân của cô.

“Trời hôm nay đẹp nhỉ.” Ren mở lời, một câu xã giao kinh điển nhưng an toàn.

Miyabi không quay lại, nhưng vai cô hơi cứng lại một chút.

“Ừm.” Cô đáp ngắn gọn.

Sự im lặng lại bao trùm. Ren nhìn lên trời, tìm kiếm chòm sao Bắc Đẩu, rồi anh hít một hơi sâu, quyết định đi thẳng vào vấn đề.

“Hoshino... à không, Miyabi,” Anh sửa lại, nhớ đến yêu cầu của cô ở quán. “Chuyện ở trường sáng nay... và chuyện ở quán cà phê…”

“Anh đừng nói nữa.” Miyabi cắt ngang, giọng cô sắc lạnh nhưng run rẩy. “Tôi biết anh định nói gì. Anh định cười nhạo tôi đúng không? Rằng con nhỏ robot mồm mép tép nhảy ở quán thực ra chỉ là một đứa tàn tật nhút nhát.”

“Không!” Ren thốt lên, quay phắt sang nhìn cô. “Tôi chưa bao giờ nghĩ thế. Tôi chỉ muốn nói là... giọng hát của em rất hay.”

Miyabi quay đầu lại. Dưới ánh sáng mờ ảo hắt ra từ phòng khách, Ren thấy đôi mắt cô long lanh nước.

“Hay?” Cô cười nhạt, một nụ cười méo mó. “Anh là sinh viên nhạc viện danh tiếng. Anh nghe đủ loại giọng ca Opera, thính phòng. Giọng của tôi khác quái gì tiếng rên rỉ của mấy kẻ nghiệp dư. Đừng có an ủi tôi bằng sự thương hại đó.”

“Đó không phải là thương hại!” Ren cao giọng hơn một chút, sự bức bối dồn nén trong lồng ngực khiến anh quên mất sự giữ gìn ý tứ. “Tôi đang nói thật. Em biết tôi đang bị slump đúng không? Suốt ba tháng qua, tôi không thể đàn một bản nhạc nào ra hồn. Tiếng đàn của tôi chết rồi. Nhưng khi nghe em hát ở quán, và cả sáng nay ở trường…”

Ren ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt anh rực lên một ngọn lửa khao khát, không phải dục vọng, mà là khát vọng của một nghệ sĩ tìm thấy dòng suối giữa sa mạc.

“Tôi cảm thấy mình thở được. Giọng hát của em... nó không hoàn hảo, đúng. Nó có sạn, nó run rẩy. Nhưng chính vì thế mà nó chạm được vào tôi. Nó cho tối thấy được ánh sáng, theo nghĩa nào đó.”

Miyabi sững sờ. Cô nhìn chàng trai trước mặt, cái người “thiên tài u sầu” mà Zekai hay kể. Cô chưa từng thấy ai nhìn mình với ánh mắt mãnh liệt và trân trọng đến thế. Nó khiến cô sợ hãi không biết phải phản ứng thế nào.

“Tôi nghe nói sắp tới trường Komaba có lễ hội âm nhạc.” Ren tiếp tục, giọng anh dồn dập hơn. “Miyabi, nếu được, tôi muốn em hãy hát cùng tôi. Tôi muốn đệm đàn cho em. Chúng ta có thể làm một bản song tấu. Không cần kỹ thuật, không cần hoàn hảo. Chỉ cần em hát như em đã hát qua con robot đó thôi.”

Đó là một lời đề nghị điên rồ. Một sinh viên nhạc viện hàng đầu muốn đệm đàn cho một nữ sinh trung học nghiệp dư tại một trường khuyết tật.

Miyabi nhìn Ren trân trối. Trong một khoảnh khắc, Ren tưởng như cô sắp gật đầu. Anh thấy một tia sáng lóe lên trong mắt cô, là tia sáng của niềm hy vọng đã bị vùi lấp trong anh. Nhưng rồi, cô nhìn xuống đôi chân bất động của mình. Tia sáng vụt tắt. Bức tường ngăn cách ấy lại được dựng lên, dày hơn và cao hơn trước.

“Không.” Cô nói, quay mặt đi chỗ khác. Giọng lạnh tanh. “Tôi không có hứng. Tôi bỏ hát lâu rồi. Những gì anh nghe thấy... chỉ là ngẫu hứng vớ vẩn thôi. Đừng làm phiền tôi nữa.”

Cô gạt cần điều khiển. Chiếc xe lăn quay ngoắt 180 độ, lăn bánh vào trong nhà, bỏ lại Ren ngồi trơ trọi trên bậc thềm gỗ lạnh lẽo.

Ren cúi đầu, bàn tay anh siết chặt lấy đầu gối. Cảm giác hụt hẫng xâm chiếm lấy anh. Anh đã chìa tay ra, nhưng cô ấy đã gạt phăng đi.

Một lúc sau, khi Ren đã lấy lại bình tĩnh và đứng dậy định xin phép ra về, ông Soichiro gọi anh lại.

“Ren, ngồi xuống đây một chút đã.”

Ông chủ đang ngồi ở bàn trà trong phòng khách, trên bàn có hai chén trà nóng bốc khói. Miyabi đã trốn vào phòng riêng của mình.

Ren ngồi xuống đối diện ông. Không khí trầm mặc bao trùm.

“Con bé xù lông nhím với cháu à?” Ông Soichiro hỏi, tay nâng chén trà lên nhấp một ngụm.

“Vâng... Cháu xin lỗi. Cháu hơi đường đột.” Ren thở dài.

“Không phải lỗi của cháu đâu.” Ông lắc đầu, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không vô định. “Là lỗi của chú.”

Ông đặt chén trà xuống, tiếng gốm sứ va chạm vào mặt bàn gỗ nghe khô khốc.

“Tai nạn đó... xảy ra cách đây ba năm. Lúc đó chú đang lái xe chở hai mẹ con nó đi diễn. Vợ chú, mẹ của Miyabi ấy, là một ca sĩ phòng trà. Không nổi tiếng đâu, nhưng bà ấy hát hay lắm. Miyabi giống hệt mẹ nó, lúc nào cũng mơ ước được đứng trên sân khấu. Hồi nhỏ mẹ nó hay hát ru ngủ nó bằng bài Hotaru của Fujita Maiko. Con bé thích bài đó lắm.”

Ren im lặng lắng nghe. Anh cảm nhận được sức nặng của từng câu chữ ông thốt ra.

“Đêm đó trời mưa lớn. Một chiếc xe tải mất lái lao tới... Chú chỉ bị thương nhẹ. Nhưng vợ chú thì mất ngay tại chỗ. Còn Miyabi... đôi chân nó bị kẹt nát dưới ghế.” Giọng ông Soichiro nghẹn lại, nhưng ông không khóc. Nỗi đau đã trở thành một phần cơ thể ông, chai sạn và âm ỉ. “Mặc dù cảnh sát kết luận không phải lỗi của chú, nhưng chú vẫn là người cầm lái. Sự thật là chú đã không bảo vệ được vợ con mình.”

Ren nhìn người đàn ông trung niên hiền lành trước mặt. Giờ anh mới hiểu tại sao nụ cười của ông luôn có nét buồn bã đến vậy.

“Từ sau hôm đó, con bé thay đổi hẳn. Nó không hát nữa. Chú nghĩ nó ghét chú. Và nó ghét cả thế giới. Nó giấu mình sau con robot đó để trốn tránh thực tại. Chú cảm thấy bất lực, không biết làm thế nào để kéo nó ra.”

Ông Soichiro ngẩng lên nhìn Ren. Ánh mắt ông, ánh mắt của một người cha tuyệt vọng, nhìn anh như nhìn thấy một chiếc phao cứu sinh cuối cùng.

“Nhưng hôm qua... khi cháu chơi đàn ở quán. Lần đầu tiên sau ba năm, chú thấy con bé chủ động bắt chuyện với một người lạ về âm nhạc. Chú nghe thấy nó hát trong phòng. Nó vẫn còn yêu ca hát lắm. Chỉ là nó sợ thôi.”

Ông nắm lấy bàn tay Ren, bàn tay thô ráp của ông siết chặt lấy bàn tay nghệ sĩ của anh.

“Chú biết đối với cháu thù cha con chú chỉ là người lạ. Cháu lại còn đang bận học hành. Nhưng chú xin cháu... hãy giúp con bé tìm lại giọng hát.”

Ren nhìn vào đôi mắt khẩn cầu của người cha. Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè lên vai mình. Nó không giống áp lực từ mẹ anh, thứ áp lực có thể bóp nghẹt một con bê. Áp lực này... nặng nề, nhưng lại khiến anh cảm thấy rằng mình muốn và có thể gánh vác nó.

Nhưng anh nhớ lại ánh mắt cự tuyệt lạnh lùng của Miyabi ngoài hiên nhà. “Đừng làm phiền tôi nữa.”

“Cháu...” Ren ngập ngừng, rút tay lại một cách nhẹ nhàng. “Cháu không dám hứa chắc chắn. Miyabi... có vẻ rất kiên quyết. Cháu sợ mình càng cố, em ấy sẽ càng đẩy ra xa.”

“Cứ thử đi Ren. Xin cháu đấy.” Ông Soichiro nài nỉ. “Chỉ cần cháu không bỏ cuộc. Con bé ngoài cứng trong mềm. Nó cần một người đủ kiên nhẫn để phá vỡ cái vỏ ốc đó. Chú chỉ buồn là người đó có thể không phải là chú. Chú chẳng hiểu chút gì về âm nhạc để giúp nó được.”

Ren đứng dậy, cúi đầu chào ông.

“Cháu sẽ... suy nghĩ ạ. Cảm ơn chú vì bữa tối.”

Ren bước ra khỏi căn nhà gỗ cũ kỹ. Bầu trời đêm đầy sao lấp lánh trên đầu, nhưng trong lòng Ren là một mớ hỗn độn. Anh đến đây để tìm kiếm sự cứu rỗi cho chính mình, nhưng giờ đây, anh lại bị cuốn vào bi kịch của một gia đình khác.

Một bản song tấu giữa một nghệ sĩ piano mất cảm hứng và một ca sĩ nghiệp dư khuyết tật mất giọng hát. Nghe thật thảm hại.

Nhưng kỳ lạ thay, khi nghĩ đến việc bị cô từ chối, Ren không thấy nản lòng. Một ngọn lửa bướng bỉnh nhen nhóm trong anh. Sự từ chối của cô, sự khiêu khích của cô sáng nay... tất cả như một lời thách thức.

“Không có hứng sao?” Ren lầm bầm, quay lại nhìn căn phòng vẫn còn sáng đèn của Miyabi. “Được thôi. Để xem tôi có làm em có hứng lại được không.”

Anh quay lưng bước đi, tiếng giày nện xuống mặt đường, hòa vào tiếng dế đêm. Bản song tấu này, Rennhất định phải viết nó ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!