Phần 1:
Sau buổi hẹn gặp với mẹ ở Henna Cafe. Cuối tuần đó, Ren và Miyabi bắt chuyến tàu Shonan-Shinjuku chiều muộn đi Yokohama. Khác với biển Kamakura đầy nắng và gió biển sôi động, vịnh Yokohama mang một màu sắc trầm lắng và hoài cổ hơn.
Trong toa tàu vắng khách, Miyabi ngồi im lặng trên chiếc xe lăn, ánh mắt lơ đễnh nhìn những tòa nhà bê tông xám xịt của Tokyo đang lùi dần về phía sau cửa kính. Hôm nay cô có vẻ hồi hộp hơn thường lệ, đôi bàn tay nhỏ nhắn cứ liên tục mân mê vạt váy trong vô thức.
Hôm nay cô chọn một chiếc váy nhung màu đỏ rượu vang sẫm, dài quá đầu gối, ôm lấy dáng người nhỏ nhắn. Bên ngoài, cô khoác hờ một chiếc áo khoác dạ màu kem thanh lịch. Mái tóc nâu đen thường ngày buông xõa giờ được uốn xoăn nhẹ phần đuôi và kẹp gọn sang một bên bằng chiếc kẹp tóc đính ngọc trai giả. Thậm chí Ren còn nhận ra cô đã tô một chút son môi màu hồng đất nhạt.
Trông cô trưởng thành, đằm thắm và quyến rũ hơn thường ngày. Miyabi không giống một cô bé ngồi sau màn hình robot trêu chọc anh ở quán nữa. Cô giống một thiếu nữ đang e ấp trước buổi hẹn hò đầu tiên trong đời.
Ren ngồi đối diện Miyabi, giả vờ đọc cuốn tạp chí âm nhạc trên tay nhưng ánh mắt anh cứ liên tục lén lút liếc nhìn cô. Anh nhận ra tim mình quặn thắt lại mỗi khi bắt gặp ánh mắt cô vô tình chạm phải ánh mắt anh.
“Anh soi cái gì mà kỹ thế?” Miyabi bất chợt lên tiếng, giọng cô hơi gắt nhưng đôi má ửng hồng lại tố cáo một sự thật khác biệt. Cô cúi xuống, chỉnh lại nếp váy. “Lạ lắm à? Bố em bảo mặc thế này trông già như bà cụ non đi dự tiệc trà vậy.”
Ren gấp cuốn tạp chí lại, mỉm cười nhẹ. “Chú Hoshino nói sai rồi. Hoặc là mắt thẩm mỹ của chú ấy có vấn đề.”
“Thế... trông nó thế nào?” Miyabi lí nhí hỏi, ngước đôi mắt to tròn lên chờ đợi. Trong lòng cô chợt thoáng lên chút lo âu về ngoại hình khiếm khuyết của mình.
“Rất hợp,” Ren đáp ngay không lưỡng lự, như thể đã chuẩn bị cho câu hỏi bất chợt của cô từ trước. Giọng anh chân thành và ấm áp. Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Trông em... rất đẹp. Giống như một bông hồng nhung vậy.”
Miyabi đỏ bừng mặt, màu đỏ lan xuống tận cổ. Cô quay ngoắt đi nhìn ra cửa sổ để giấu sự bối rối, nhưng khóe môi lại không kìm được mà cong lên.
“Anh dẻo mồm từ bao giờ thế hả Katsuragi? Học lỏm của Zekai à?”
“Tôi nói thật mà.” Ren nhún vai, tựa đầu vào thành ghế. “Hôm nay chúng ta đi đến một nơi khá đặc biệt, nên vẻ đẹp trưởng thành này là hoàn toàn cần thiết.”
Tàu dừng lại ở ga Motomachi-Chukagai khi trời đã chập choạng tối. Những con phố lát gạch đỏ bắt đầu lên đèn. Gió biển từ cảng Yokohama thổi vào mang theo hơi lạnh se sắt và mùi mặn mòi đặc trưng, khác hẳn cái mùi bụi bặm của Tokyo.
Ren đẩy xe lăn cho Miyabi đi dọc theo con phố mua sắm Motomachi sầm uất, rồi rẽ vào một con hẻm yên tĩnh hơn nằm trên sườn đồi. Những ngôi nhà ở đây mang đậm kiến trúc phương Tây cổ điển, dấu ấn của một thời kỳ giao thương sầm uất còn sót lại.
Họ dừng lại trước một toà nhà gạch đỏ cũ kỹ, dây leo bám đầy trên tường, nằm khiêm tốn ở góc khuất của con phố. Tấm biển hiệu bằng gỗ sồi đã phai màu, khắc dòng chữ vàng, treo lủng lẳng dưới ánh đèn gas: Le Temps Perdu - Jazz & Bar.
“Đây là chỗ anh nói hả?” Miyabi ngước nhìn tấm biển, tò mò hỏi. “Tên quán nghĩa là gì thế?”
“Thời gian đã mất. Tên của quán.” Ren nói, giọng trầm xuống, ánh mắt anh nhìn chăm chú vào cánh cửa gỗ dày cộp. “Bố tôi kể ngày xưa ông ấy đã tỏ tình với mẹ ở đây. Khi đó mẹ tôi là nghệ sĩ piano vedette của quán này. Bà ấy chưa phải là phu nhân Katsuragi, chỉ là Sayoko, một nghệ sĩ tự do.”
Ren hít sâu một hơi, như để lấy dũng khí đối mặt với quá khứ của mẹ, rồi đặt tay lên nắm cửa đồng thau lạnh lẽo.
“Vào nhé.”
Phần 2:
Tiếng chuông gió vang lên trầm đục, như tiếng vọng từ một thời đại đã bị quên lãng. Cánh cửa mở ra, và một thế giới khác ập vào giác quan của họ.
Không gian bên trong quán tối và ấm cúng, được bao phủ bởi ánh sáng màu hổ phách dịu nhẹ từ những chiếc đèn Tiffany treo trần. Không khí nồng nặc một mùi hương phức hợp đầy mê hoặc. Có mùi gỗ sồi già, mùi thuốc lá thơm lãng đãng, và của thứ rượu Whisky lâu năm cay nồng.
Những bức tường gạch trần treo đầy ảnh đen trắng khổ lớn của các huyền thoại Jazz như Louis Armstrong, Ella Fitzgerald, và Bill Evans. Tiếng nhạc Jazz Blue Note phát ra từ chiếc máy hát đĩa than cổ ở góc phòng, tạo nên một lớp nền âm thanh êm ái và u sầu.
Ở góc sâu nhất của quán, trên một bục gỗ nhỏ cao hơn sàn nhà khoảng 20 centimet là ngai vàng của nơi này. Cây đại dương cầm Yamaha cũ kỹ nhưng được đánh bóng loáng, nằm im lìm dưới ánh đèn sân khấu màu vàng nhạt.
Quán khá vắng, hoặc là do nơi này chỉ có những vị khách trung niên mới lui tới. Họ ngồi rải rác ở quầy bar, ly rượu trên tay, nói chuyện rì rầm. Sự sang trọng cổ điển và tĩnh lặng đầy chất nghệ thuật này khiến Miyabi hơi co mình lại. Cô cảm thấy chiếc xe lăn bất tiện của mình thật lạc lõng và cồng kềnh giữa những bộ bàn ghế tinh xảo này.
“Xin chào quý khách.”
Một giọng nói trầm khàn, lịch thiệp vang lên. Một người đàn ông lớn tuổi, râu tóc bạc phơ được chải chuốt gọn gàng, mặc bộ vest gile đen chỉnh tề bước ra từ sau quầy bar. Đó là Master (chủ quán).
Ông nhìn thấy Ren, rồi nhìn xuống chiếc xe lăn của Miyabi. Trong một thoáng, Miyabi đã chuẩn bị tinh thần cho ánh mắt ái ngại hay xua đuổi. Nhưng không. Ông chủ quán chỉ mỉm cười hiền hậu, như chào đón những người bạn cũ.
“Hai người đi cùng nhau à? Mời vào, mời vào.”
Ông nhanh nhẹn bước ra, dọn dẹp một chiếc bàn thấp ở góc có tầm nhìn đẹp nhất hướng lên sân khấu, đồng thời kéo một chiếc ghế ra để tạo khoảng trống cho xe lăn.
“Mời ngồi đằng kia. Chỗ đó rộng rãi và yên tĩnh nhất, lại không bị gió lùa từ cửa.” Master ân cần hướng dẫn.
Ren gật đầu cảm ơn, đẩy Miyabi vào bàn. Anh giúp cô cởi chiếc áo khoác dạ ra, treo lên giá, rồi ngồi xuống đối diện cô. Ánh nến lung linh trên bàn hắt lên khuôn mặt họ, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt hẳn với xung quanh.
Họ gọi hai ly mocktail màu xanh biếc. Trong lúc chờ đồ uống, ánh mắt Ren đảo quanh quán, tìm kiếm một thứ gì đó. Anh biết nó phải ở đây. Bố anh đã nói rằng nó sẽ ở đây.
Và anh tìm thấy nó.
Trên bức tường ngay cạnh cây đàn Piano, nơi trang trọng nhất, có treo một khung ảnh nhỏ, lồng kính cẩn thận, viền gỗ mun. Trong tấm ảnh đen trắng là một cô gái trẻ, tóc đen dài buông xõa hoang dại, đang ngồi bên cây đàn với nụ cười rạng rỡ, đầy đam mê và kiêu hãnh. Đôi mắt cô gái ấy sáng rực, nhìn thẳng vào ống kính như muốn thách thức cả thế giới. Bên dưới là chữ ký nắn nót bằng mực đen: “Tsukishima Sayoko - 1986”.
Ren đứng dậy như bị thôi miên. Anh bước lại gần bức ảnh, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trong ảnh.
Đó chắc chắn là mẹ anh. Nhưng cũng không phải là mẹ anh.
Người phụ nữ này có ánh mắt của một con chim ưng đang sải cánh, khao khát bầu trời. Khác hẳn với ánh mắt sắc lạnh, toan tính và đầy sợ hãi của người đàn bà trong căn biệt thự đồ sộ bây giờ.
“Cậu quan tâm đến bức ảnh đó sao?”
Giọng nói trầm khàn của ông chủ quán cất lên bên cạnh. Ông đang dùng khăn trắng lau một chiếc ly lowball thủy tinh, động tác tay điêu luyện.
Ren quay lại, giọng hơi run. “Vâng. Bà ấy... là mẹ cháu.”
Ông chủ quán khựng lại. Chiếc ly trên tay ông ngừng xoay. Ông nheo mắt nhìn Ren qua cặp kính lão, soi xét từng đường nét trên khuôn mặt anh, rồi ồ lên một tiếng đầy ngạc nhiên và có vẻ hoài niệm.
“Hèn gì... tôi thấy quen quen. Cậu có đôi mắt y hệt cô ấy. Đôi mắt buồn buồn nhưng bướng bỉnh. Sayoko... Phải rồi, đã hơn hai mươi năm rồi nhỉ.”
Ông chủ quán đặt chiếc ly xuống, bước ra khỏi quầy đứng cạnh Ren, cùng ngước nhìn lên bức ảnh cô gái trẻ.
“Mẹ cậu là một huyền thoại của quán này đấy, chàng trai ạ. Hồi đó, cô ấy chơi đàn hay lắm. Không, phải nói là kinh khủng mới đúng.”
“Kinh khủng ạ?” Ren ngạc nhiên.
“Ừ. Kỹ thuật thì khỏi bàn, cô ấy là sinh viên xuất sắc nhất khóa mà. Nhưng cái chính là... sự quyết liệt, táo bạo. Cô ấy chơi như thể ngày mai sẽ chết vậy. Mỗi lần cô ấy lên sân khấu, cô ấy đàn như muốn đập nát cây đàn ra. Cả quán im phăng phắc, không ai dám thở mạnh. Đàn ông ở cái đất Yokohama này xếp hàng dài chỉ để được nhìn thấy cô ấy vuốt tóc sau khi chơi xong bản nhạc.”
Ông chủ quán cười khẽ, lắc đầu.
“Nhưng tiếng đàn của cô ấy cô đơn lắm.”
“Cô đơn?” Ren lặp lại.
“Đúng vậy. Cô ấy luôn chơi solo. Chưa bao giờ chịu đệm đàn cho ai, cũng chưa bao giờ song tấu hay hòa tấu với ai. Tôi đã nhiều lần đề nghị cô ấy chơi cùng ban nhạc Jazz, nhưng cô ấy toàn từ chối. Tiếng đàn của cô ấy mạnh mẽ, áp đảo, nhưng cô độc vô cùng. Nó giống như một tảng băng lạnh ngăn cách cô ấy với người khác. Như thể Sayoko dùng âm nhạc để chinh phục khán giả, bắt họ phục tùng, chứ không phải để kết nối với họ.”
Ren sững người.
Âm nhạc là công cụ…
Đó chính xác là những gì mẹ đã nói với anh trong khu vườn đêm hôm nọ. Triết lý đó đã theo bà suốt từ thời thanh xuân nghèo khó. Bà đã dùng chính cây đàn này như một thứ vũ khí để chiến đấu với số phận.
“Đây...” Ren chỉ tay vào câyPiano Yamaha cũ kỹ trên bục. “Vẫn là cây đàn đó sao?”
“Ừ. Vẫn y nguyên. Tôi bảo quản và lên dây định kỳ, hy vọng một ngày nào đó cô ấy sẽ quay lại chơi. Nhưng nghe đâu cô ấy đi lấy chồng rồi biệt tăm luôn. Chắc cô ấy quên cái quán tồi tàn này rồi không chừng.” Master cười nhạt, buông một hơi thở dài, rồi nhìn Ren với ánh mắt tò mò và kỳ vọng. “Cậu cũng chơi Piano chứ? Con nhà tông mà.”
“Vâng. Cháu có đang theo học nhạc viện.”
“Tuyệt vời. Máu nghệ sĩ chảy trong người mà.” Ông chủ cười khích lệ, vỗ vai Ren. “Cậu có muốn thử không? Đánh thức người bạn cũ này dậy giúp tôi đi. Khách khứa giờ này cũng vắng, cậu chơi vài bản tặng cô bạn gái xinh đẹp kia nhé?”
Ren nhìn sang Miyabi. Cô đang ngồi ở bàn, hai tay ôm chằm lấy ly nước, nhìn anh với ánh mắt mong chờ và khích lệ. Ánh nến phản chiếu trong mắt cô lung linh như sao đêm.
Rồi anh nhìn lại cây đàn. Cây đàn mà mẹ anh từng chơi. Cây đàn đã chứng kiến tuổi trẻ dữ dội, tham vọng và cả sự cô độc của bà.
Máu nóng bắt đầu chảy dồn về các khớp ngón tay của Ren. Cái cảm giác đó bất chợt nổi dậy trong anh. Anh muốn được chinh phục nó, nhưng hơn hết, Ren muốn hiểu được nó - thứ cảm xúc mà người mẹ sắt đá của mình đã gửi gấm vào từng phím đàn.
“Được ạ. Nếu bác không phiền.”
Phần 3:
Ren bước lên bục gỗ. Tiếng sàn kêu cót két dưới chân anh, một âm thanh đậm vị của thời gian.
Anh ngồi xuống ghế đàn. Mặt ghế da đã sờn rách đôi chỗ, dấu vết của hàng ngàn giờ thử sức của những người nghệ sĩ vô danh. Anh đặt tay lên phím. Cảm giác phím đàn hơi nặng, lì và trơn hơn so với cây Steinway ở nhà, nhưng nó mang lại một sự gần gũi khó tả. Dù đây là lần đầu tiên anh đến quán.
Ren hít một hơi sâu. Mùi gỗ cũ xộc vào mũi anh. Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng ra mẹ mình đang ngồi đây.
Và anh bắt đầu chơi.
Anh chọn một bản nhạc mà mẹ thường bắt anh tập ở nhà, bản nhạc mà bà coi là chuẩn mực của kỹ thuật: Etude Op. 10, No. 12 “Revolutionary” của Chopin. Một bản nhạc đòi hỏi kỹ thuật cao, giữ nhịp nhanh, dồn dập. Nó toát lên cảm giác giận dữ và bi tráng trong từng nốt nhạc.
Rầm!
Hợp âm đầu tiên vang lên, mạnh mẽ và chát chúa, xé toạc không gian tĩnh lặng của quán Bar.
Ren để cho ngón tay mình chạy trên phím đàn như những con ngựa hoang. Tay trái chạy những đoạn móc kép liên tục, gầm gừ như sóng biển cuộn trào. Tay phải đi những giai điệu hùng tráng, sắc bén như dao.
Anh tưởng tượng ra hình ảnh mẹ mình hai mươi năm trước. Một cô gái nghèo, bụng đói, đầy tham vọng, dùng tiếng đàn để gào thét với số phận, để chứng tỏ bản thân, và để tìm kiếm một chỗ đứng trong xã hội thượng lưu mà bà hằng khao khát.
Tiếng đàn của Ren hôm nay cũng thế. Dữ dội. Cuồng nộ. Hoàn hảo về kỹ thuật. Các vị khách trong quán ngừng nói chuyện, quay lại nhìn anh sững sờ. Ông chủ quán đứng khoanh tay, gật gù tán thưởng, như thấy lại hình bóng bà Sayoko.
Nhưng khi chơi đến đoạn giữa, khi kỹ thuật lên đến đỉnh điểm, Ren chợt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Cô độc quá.
Anh cảm thấy như mình đang đứng trên một đỉnh núi tuyết, xung quanh trắng xóa và lạnh lẽo. Không có ai bên cạnh. Chỉ có anh và sự hoàn hảo chết tiệt này.
Anh nhìn xuống hàng ghế khán giả bên dưới. Anh thấy bố mình, chàng công tử nhà giàu si tình ngày xưa đang ngồi chăm chú ngắm nhìn mẹ. Nhưng giữa họ là một khoảng cách mênh mông không thể san lấp. Mẹ anh chơi đàn trên sân khấu cao, tỏa sáng rực rỡ nhưng lạnh lẽo như gió đông. Bố anh ngồi dưới, ngưỡng mộ nhưng không thể chạm tới, không thể thấu hiểu bà.
Âm nhạc của mẹ từ lâu đã là một bức tường thành kiên cố. Có thể thời đó, bà dựng nó lên trong vô thức khi chìm đắm vào tiếng nhạc mãnh liệt. Nhưng đến tận bây giờ, thậm chí khi đã là phu nhân của gia đình Katsuragi, bà vẫn còn kẹt trong bức tường thành do chính mình dựng lên, an toàn nhưng cô độc tuyệt đối.
Ren không muốn thế. Anh không muốn trở thành một bản sao của mẹ. Anh không muốn chơi thứ âm nhạc dùng để áp đặt hay chinh phục nữa. Anh muốn âm nhạc là một cây cầu, không phải một bức tường.
Anh dừng lại đột ngột.
Tiếng đàn tắt ngấm giữa chừng khi đang ở cao trào, để lại một sự hụt hẫng, chới với trong không gian.
Mọi người ngơ ngác nhìn anh. Ông chủ quán nhướng mày.
Ren ngồi lặng đi một lúc, tay vẫn đặt trên phím đàn, các khớp ngón căng cứng không một chút chuyện động. Một, hai giọt mồ hôi chảy dài xuống gò má anh.
Rồi anh quay đầu lại, nhìn về phía góc quán.
Miyabi vẫn đang ngồi đó, trên chiếc xe lăn, trong ánh đèn nến vàng ấm áp. Cô không nhìn anh với vẻ ngưỡng mộ sùng bái như những người khác, mà bằng đôi mắt lo lắng và căng thẳng. Hai tay cô nắm chặt vào nhau, người hơi rướn về phía trước như muốn đỡ lấy anh.
Cô thấy Ren đang lạc lối. Cô chỉ muốn lao đến và ôm chằm lấy anh, sưởi ấm cho đôi bàn tay đang cứng đơ lại.
Một cảm xúc mãnh liệt chợt bùng lên trong lồng ngực Ren. Nó không phải là tham vọng hay sự giận dữ. Cảm xúc ấy, nó ấm áp, rực rỡ và dâng trào như nước lũ phá vỡ bờ đê.
Nó là mong muốn được kết nối, được chia sẻ, được yếu đuối.
“Miyabi…” Ren gọi vào micro đang để trên giá, giọng anh vang vọng khắp quán, hơi run nhưng kiên quyết.
Miyabi giật mình. “Dạ?”
“Em có thể, lên đây với tôi không?” Ren hỏi, và lần này, nó không phải là một lời đề nghị trêu chọc hay thách thức. Chỉ đơn thuần là một lời thỉnh cầu từ tận đáy lòng. “Hát cùng tôi đi. Tôi không muốn chơi một mình nữa.”
Miyabi mở to mắt, hoảng hốt lắc đầu quầy quậy. “Không... không được đâu. Ở đây sang trọng quá. Mọi người còn đang nhìn. Em… hơi sợ. Với cả, em hát dở lắm.”
“Không có gì phải sợ cả.” Ren đứng dậy. Anh bước xuống bục, đi thẳng về phía cô trước sự ngỡ ngàng của khán giả. Anh quỳ một chân xuống trước xe lăn của cô, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt đang run rẩy của cô.
“Em nhớ lúc ở biển không? Em bảo tiếng sóng như tiếng vỗ tay. Ở đây tuy không có sóng, nhưng tôi sẽ là đại dương của em. Tôi sẽ để tiếng đàn của mình nâng đỡ em.”
Anh nhìn sâu vào mắt cô, truyền cho cô toàn bộ niềm tin và sự dịu dàng của mình.
“Chúng ta không chơi nhạc để chinh phục ai cả. Cũng không thi đấu để được chấm điểm. Âm nhạc là để kết nối với mọi người, em đã nói vậy không phải sao? Lên nhé? Chỉ một bài thôi.”
Miyabi nhìn Ren. Cô nhìn thấy sự cô đơn trong mắt Ren khi anh chơi bản nhạc vừa rồi. Cô hiểu anh cần một người bạn đồng hành, một người có thể đứng bên cạnh anh, trao cho anh dũng khí để tiếp tục. Và cô cũng nhận ra rằng bản thân mình đang dần trở nên dựa dẫm vào anh hơn trước, để vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình. Cũng vì thế, cô càng không thể để anh cô độc trên sân khấu đó thêm được nữa.
Miyabi hít một hơi thật sâu, gật đầu. “Ừm… Nhưng nếu bị mọi người cười, anh phải chịu trách nhiệm đấy.”
Ren mỉm cười mừng rõ. “Có vậy thôi thì anh chịu cả đời cũng được.”
Anh đứng dậy, vòng ra sau xe lăn, đẩy cô lên bục gỗ. Anh cẩn thận nhấc bổng cả người và xe qua bậc thềm nhỏ một cách nhẹ nhàng, một hành động ga lăng khiến vài vị khách nữ phải xuýt xoa. Anh đặt cô ngay bên cạnh cây đàn Piano, nơi hõm eo của cây đàn tạo thành một chỗ trống hoàn hảo cho cô.
Ren ngồi lại vào ghế đàn. Anh quay sang nhìn ông chủ quán.
“Bác cho cháu mượn cái micro được không ạ?”
Ông chủ quán mỉm cười, hiểu ý ngay lập tức. Ông mang chân micro đến, chỉnh độ cao vừa tầm với Miyabi đang ngồi.
“Cảm ơn bác.” Miyabi lí nhí, tay bám chặt vào chân micro như bám vào phao cứu sinh.
Ren đặt tay lên phím đàn. Anh không còn muốn chơi Chopin nữa, cũng chẳng đam mê gì những bản nhạc đòi hỏi kỹ thuật hào nhoáng để phô diễn.
Anh bắt đầu chơi một hợp âm Jazz nhẹ nhàng, lãng đãng, mang hơi hướng của những năm 40 ở Paris. Những nốt nhạc rơi xuống chậm rãi, tình tứ.
La Vie en Rose.
Đó là một bài hát về tình yêu. Một bài hát sến súa, cũ kỹ, nhưng lại phù hợp đến hoàn hảo trong không gian hoài cổ này.
Ren dạo nhạc. Tiếng Piano của anh thay đổi hoàn toàn. Nó không còn gắt gỏng, sắc bén, cô độc như lúc nãy nữa. Ngón tay anh trở nên mềm mại, nương tựa, biến những nốt nhạc trở nên bao bọc, như một vòng tay ấm áp ôm lấy người hát. Anh chơi những nốt grace dịu dàng, tạo không gian cho Miyabi hít thở.
Miyabi nhắm mắt lại. Cô để cơ thể mình thả lỏng, nhớ lại bài tập thở mà Ren đã dạy hôm trước. Bụng cô phồng lên, nén hơi. Cô tưởng tượng mình đang ở trước biển, chỉ có cô và Ren.
Cô cất tiếng hát.
“Des yeux qui font baisser les miens... Un rire qui se perd sur sa bouche...”
(Ánh mắt anh khiến em phải cụp mắt nhìn xuống... Nụ cười lấp lánh trên môi anh...)
Giọng hát của cô vang lên. Mộc mạc và thô. Có chút run rẩy của sự hồi hộp, có chút sạn đặc trưng trong chất giọng hơi khàn. Nó không hoàn hảo, tròn trịa như của những nghệ sĩ chuyên nghiệp. Nhưng nó có hơi ấm. Nó có sự rung động của một trái tim đang đập dồn dập.
Tiếng hát len lỏi vào từng ngóc ngách của quán bar, chạm vào trái tim của những vị khách đang ngồi đó. Một vài người ngừng uống rượu, ngẩn ngơ nhìn lên sân khấu. Ông chủ quán đứng khoanh tay dựa vào quầy, khóe mắt nheo lại đầy xúc động. Có thể đây là hình ảnh của Sayoko mà ông từng mong được nhìn thấy dù chỉ một lần. Một người phụ nữ đầy kiêu hãnh, chìm đắm trong âm nhạc của sắc hồng.
Ren đệm đàn cho Miyabi nhưng anh thậm chí còn chẳng nhìn phím đàn. Anh ngước nhìn cô, không rời mắt.
Dưới ánh đèn vàng ấm, Miyabi trông thật rực rỡ. Chiếc váy nhung đỏ làm tôn lên làn da trắng ngần do ít tiếp xúc với nắng. Đôi mắt cô nhắm nghiền, hàng mi dài rung rung, khuôn mặt cô toát lên vẻ hạnh phúc tột cùng. Đây không còn là cô bé khuyết tật tự ti và luôn trốn tránh người khác nữa. Miyabi trong mắt anh đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành, một nàng ca sĩ thực thụ đang cháy hết mình trong đam mê.
Và trong khoảnh khắc đó, Ren cũng nhận ra một điều.
Sự cô đơn đã biến mất. Cái cảm giác lạnh lẽo khi chơi đàn một mình đã bị giọng hát của cô làm cho tan chảy. Anh cảm giác nhẹ nhõm khi không phải chơi nhạc để chứng tỏ bản thân hay để làm hài lòng người khác. Ngay lúc này, anh chỉ đàn để nâng đỡ cô, để làm bệ phóng cho giọng hát của cô bay cao hơn. Anh muốn làm nền cho Miyabi tỏa sáng.
Ren nhìn bờ vai gầy guộc của cô lộ ra dưới lớp áo, nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn đang nắm chặt micro. Anh cảm thấy một luồng cảm xúc lạ lẫm, cuồn cuộn dâng trào trong lồng ngực. Nó mãnh liệt hơn sự ngưỡng mộ, sâu sắc hơn tình bạn, và nóng bỏng hơn cả đam mê của anh với âm nhạc. Nó khiến tim anh đau nhói nhưng lại ngọt ngào đê mê.
Đó có lẽ nào là tình yêu?
Anh đang yêu cô gái này. Anh yêu sự hoàn hảo và cả không hoàn hảo của cô.
“Quand il me prend dans ses bras... Il me parle tout bas... Je vois la vie en rose...”
(Khi anh ôm em trong vòng tay... Và thì thầm những lời dịu êm... Em thấy cuộc đời này màu hồng...)
Khi Miyabi hát đến đoạn điệp khúc cao trào, Ren vô thức ghé sát vào micro của mình. Anh hòa giọng backing vocal. Giọng nam trầm ấm, vững chãi của anh quyện vào giọng nữ cao trong trẻo, mong manh của cô.
Hai giọng hát, hai con người, hai số phận khiếm khuyết đan vào nhau, tạo nên một sự cộng hưởng (resonance) tuyệt đối.
Họ mở mắt và nhìn nhau. Ánh mắt khóa chặt vào nhau giữa những nốt nhạc. Trong mắt Miyabi, Ren thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình. Khoảng cách giữa họ trên sân khấu dường như bị xóa nhòa.
Rồi bài hát kết thúc bằng một hợp âm piano[note90996] ngân dài, tan dần vào không trung như sương sớm.
Cả quán bar im lặng trong vài giây. Sự im lặng trong những khoảnh khắc lay động.
Một tiếng vỗ tay vang lên. Rồi tầng tầng lớp lớp những tràng vỗ tay nối đuôi nhau như mưa rào, nhiệt thành, kèm theo tiếng huýt sáo tán thưởng của những vị khách mới vào quán.
“Bravo! Tuyệt vời!”
“Hay quá cô gái ơi!”
Miyabi chớp mắt liên hồi, ngơ ngác như vừa tỉnh mộng. Cô nhìn Ren, rồi nhìn khán giả đang vỗ tay vì mình. Vài giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má, làm nhòe đi chút phấn son vụng về.
Ren đứng dậy, bước đến bên cô. Anh nắm lấy tay Miyabi, siết nhẹ, và cùng cô cúi chào.
Phần 4:
Trên đường về, họ không vội bắt tàu ngay. Ren đẩy xe lăn cho Miyabi đi dạo dọc bờ biển Yokohama, nơi có công viên Yamashita nhìn ra cầu Bay Bridge lung linh ánh đèn.
Gió đêm thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh, nhưng Ren không thấy lạnh. Người anh đang rất nóng, đến mức khó thở.
Miyabi thì im lặng, nhưng bàn tay cô vẫn nắm chặt lấy vạt áo khoác của Ren, chiếc áo anh cởi ra đưa cho cô khoác tạm.
“Katsuragi này,” Cô gọi khẽ, giọng vẫn còn chút run rẩy của dư âm buổi diễn.
“Hửm?” Ren dừng xe lại, tựa người vào lan can đá, nhìn ra biển đêm đen thẫm.
“Cảm ơn anh. Hôm nay... vui lắm. Em chưa bao giờ nghĩ mình có thể hát trước mặt nhiều người lạ như thế. Em thấy... như mình đang sống vậy.”
Ren quay sang nhìn cô. Gió biển thổi bay những lọn tóc lòa xòa của cô. Dưới ánh đèn đường dịu dàng, cô đẹp một cách ma mị.
“Tôi cũng thế.” Anh nói, giọng trầm ấm, chân thành. “Mà hôm nay, tôi đã hiểu ra một điều quan trọng.”
“Điều gì?” Miyabi ngước nhìn anh.
“Mẹ tôi đã chơi đàn một mình để tồn tại, để chiến đấu với cuộc đời. Bà ấy dùng âm nhạc làm khiên chắn vì bà ấy không có ai để chia sẽ những cảm xúc ấy cùng. Nhưng tôi... tôi không muốn chơi một mình nữa. Bản nhạc hay nhất đối với tôi không phải là bản độc tấu kỹ thuật hoàn hảo-”
Anh bước lại gần cô, ngồi xổm xuống để tầm mắt ngang bằng với cô. Anh đưa tay vén nhẹ lọn tóc đang bay loạn xạ ra sau tai cô, một cử chỉ dịu dàng và thân mật mà trước đây anh chưa từng dám làm.
“Bản nhạc hay nhất... có thể là một bản nhạc có sự khiếm khuyết, run rẩy, nhưng nó nhất định phải có cảm xúc.”
Tim Miyabi đập dồn dập. Cô nín thở.
“Miyabi, tôi nghĩ... tôi thích được đàn cho em hát.”
Miyabi ngước nhìn anh, đôi mắt mở to ngạc nhiên.
“Em… cũng vậy.” Cô thì thầm, lấp bấp, mặt đỏ bừng trong bóng tối.
“Hả?”
“À không, ý em là… anh biết đó, em chỉ muốn hát khi có anh đệm đàn thôi. Với cả… em cũng đâu có quen hát với người khác bao giờ.”
Ren mỉm cười. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang run lên vì lạnh của cô.
Họ đứng đó bên bờ biển thêm một lúc. Không ai nói thêm lời nào nữa.
Tiếng sóng vỗ rì rào không thể át đi được nhịp tim đập dồn dập của hai kẻ cô đơn vừa tìm thấy một nửa giai điệu còn thiếu của đời mình.
Ren biết cuộc đối đầu với mẹ vào lễ hội mùa Thu sẽ không dễ dàng gì. Nhưng giờ đây, anh đã không còn cảm thấy lo lắng nữa. Anh biết mình đang cố gắng vì điều gì.
Không phải vì cái tôi nổi loạn nhất thời. Ren sẽ cố gắng vì “La Vie en Rose” của bản thân.
0 Bình luận