Phần 1:
Bầu trời Tokyo hôm nay cao và xanh thẳm, một màu xanh coban trong vắt hiếm hoi sau chuỗi ngày mưa rả rích dầm dề đầu hạ. Nắng sớm vàng ươm rót xuống những mái nhà ngói xám, xuyên qua kẽ lá của hàng cây long não ven đường, vẽ nên những đốm sáng lấp lánh nhảy múa trên mặt đường nhựa còn ẩm ướt hơi sương.
Đúng bảy giờ sáng, Katsuragi Ren có mặt trước cửa nhà Hoshino.
Anh mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, khoác ngoài chiếc áo sơ mi flannel kẻ sọc màu xám tro và quần kaki màu be được ủi phẳng phiu. Trông anh bớt đi vẻ u ám, cứng nhắc thường ngày của một sinh viên nhạc viện luôn bị ám ảnh bởi bốn bức tường cách âm. Thay vào đó là sự gọn gàng và năng động của một chàng trai tuổi đôi mươi. Trên vai anh là chiếc ba lô leo núi cỡ vừa, nặng trịch. Bên trong đó không phải là sách nhạc hay máy đếm nhịp, mà đựng đầy đủ những thứ ông Soichiro đã liệt kê trong tờ giấy nhớ dài dằng dặc đưa cho anh hôm trước: hai chai nước khoáng ion kiềm, khăn giấy ướt loại không mùi, ô che nắng chống tia UV, thuốc chống say tàu xe, và cả một chiếc áo khoác mỏng phòng khi gió biển làm Miyabi lạnh.
Ren hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí buổi sáng trong lành pha chút mùi ngai ngái của đất ẩm tràn vào lồng ngực, cố gắng xua đi sự hồi hộp đang len lỏi trong dạ dày. Anh chỉnh lại quai ba lô rồi nhấn chuông.
Tiếng chuông cửa vang lên, vọng vào bên trong căn nhà gỗ tĩnh mịch.
Cánh cửa trượt mở ra gần như ngay lập tức. Ông Soichiro đứng đó, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau bát. Vẻ mặt ông căng thẳng, đôi mắt thâm quầng và trũng sâu như thể cả đêm qua ông không chợp mắt được chút nào. Trông ông giống một người cha đang tiễn con gái đi ra chiến trường khốc liệt chứ không phải đi chơi cuối tuần.
“Chào chú ạ.” Ren cúi đầu lễ phép, cố gắng giữ nụ cười trấn an trên môi.
“Chào cháu.” Ông Soichiro gật đầu, ánh mắt ông lướt qua Ren một lượt kiểm tra từ đầu đến chân như một máy quét an ninh tại sân bay, soi xét xem liệu chàng trai này có đủ tin cậy để giao phó báu vật của mình hay không. “Cháu đến đúng giờ thật. Con bé... nó xong rồi đấy. Đang ở trong phòng khách.”
Ông lùi lại, nhường chỗ cho Ren bước vào bục để dép.
Ren nín thở.
Miyabi đang ngồi trên chiếc xe lăn điện quen thuộc, xoay lưng về phía cửa sổ ngập nắng. Hôm nay cô trông thật khác. Cô không mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình giấu dáng hay bộ đồng phục học sinh cứng nhắc tẻ nhạt.
Miyabi mặc một chiếc váy liền thân màu trắng ngà, chất liệu vải lanh mềm mại rủ xuống, dài phủ kín đôi chân teo tóp. Bên ngoài, cô khoác một chiếc áo cardigan dệt kim mỏng màu xanh pastel nhẹ nhàng như màu trời. Mái tóc đen thường ngày buông xõa lòa xòa giờ được cột gọn lên kiểu đuôi gà, để lộ phần cổ trắng ngần mong manh. Trên đầu cô đội một chiếc mũ cói rộng vành có thắt nơ màu nâu nhạt, che đi một phần khuôn mặt.
Trông cô giống như một tiểu thư bước ra từ những trang tiểu thuyết văn học cũ của Kawabata Yasunari, thanh khiết, u sầu và dễ vỡ như thủy tinh.
Nhưng ngôn ngữ cơ thể của cô lại tố cáo một sự thật rất khác. Đôi bàn tay nhỏ nhắn siết chặt lấy tay vịn xe lăn, các ngón tay bấu chặt vào lớp nhựa cứng đến mức trắng bệch. Cô ngồi cứng đờ, như thể đang chuẩn bị đối mặt với một phiên tòa xét xử.
“Chào buổi sáng, Miyabi.” Ren mỉm cười, giọng anh nhẹ nhàng, cố gắng làm dịu bầu không khí đang căng như dây đàn sắp đứt.
Miyabi giật mình, ngước lên nhìn anh. Dưới vành mũ rộng, đôi má cô ửng hồng lên vì ngượng. Cô lí nhí, giọng nhỏ như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. “Chào... anh.”
“Đi thôi nào,” Ren nói, bước tới phía sau xe lăn, nắm lấy tay cầm cao su. “Hôm nay trời đẹp lắm. Biển chắc sẽ êm sóng.”
Ông Soichiro đi theo họ ra tận cổng. Ông lăng xăng chạy quanh chiếc xe lăn, cúi xuống chỉnh lại cái chăn mỏng đắp trên chân Miyabi lần thứ ba trong buổi sáng, rồi lại đứng lên vuốt lại lọn tóc mai lòa xòa trên trán cô.
“Nhớ lời bố dặn nhé.” Ông nói, giọng run run, nghèn nghẹn. “Đừng có ngồi nơi gió lùa. Gió biển độc lắm đấy. Đừng ăn đồ lạnh quá, bụng con yếu. Nếu thấy mệt dù chỉ một chút thôi thì bảo Ren đưa về ngay. Điện thoại phải luôn mở máy đấy, bố sẽ gọi kiểm tra.”
“Bố này.” Miyabi nhăn mặt, giọng cô có chút gắt gỏng của tuổi dậy thì nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ dịu dàng xen lẫn sự áy náy. “Con không phải trẻ con lên ba. Bố vào nhà đi, đừng lo quá. Bố làm anh Katsuragi sợ đấy.”
Ông Soichiro đứng tựa vào cổng gỗ, nhìn theo hai bóng người trẻ tuổi, một cao lớn vững chãi, một nhỏ bé mong manh đang dần xa khuất. Ren có thể cảm nhận được sức nặng của ánh nhìn ấy xuyên qua lưng áo mình. Đó không chỉ là ánh nhìn của sự lo âu, mà còn là sự gửi gắm cả thế giới, cả mạng sống của một người cha lên vai anh.
Trách nhiệm ấy nặng hơn cả cây đàn Steinway anh vẫn thường chơi.
Phần 2:
Hành trình từ khu dân cư yên tĩnh đến ga tàu địa phương diễn ra khá suôn sẻ. Tiếng bánh xe lăn đều đặn trên mặt đường nhựa tạo nên một nhịp điệu êm ái, hòa cùng tiếng chim sẻ hót ríu rít trên dây điện. Thật ra thì khá yên bình là đằng khác. Nhưng thử thách thực sự bắt đầu khi họ chuyển tàu tại ga Shinjuku để bắt tuyến Shonan-Shinjuku đi về hướng biển Kamakura.
Nhà ga Shinjuku vào ngày cuối tuần là một con quái vật khổng lồ nuốt chửng sự bình yên. Dòng người hối hả ngược xuôi như mắc cửi, tạo thành những dòng chảy hỗn loạn không ngừng nghỉ. Tiếng loa phát thanh thông báo giờ tàu chạy oang oang, tiếng bước chân rầm rập của hàng vạn đôi giày nện xuống sàn gạch, tiếng còi tàu rít lên chói tai, tiếng vali kéo lạch cạch...
Tất cả tạo thành một cơn bão âm thanh hỗn loạn, một bức tường tiếng ồn ập vào hai người trẻ tuổi.
Ren cảm thấy Miyabi co rúm người lại trên xe lăn. Cô cúi gằm mặt xuống, vành mũ che đi tầm nhìn, đôi vai so lại cố gắng thu mình nhỏ nhất có thể. Đối với một người đã giam mình trong bốn bức tường và chỉ giao tiếp qua robot suốt gần chục năm qua, đám đông này chẳng khác nào một bầy thú dữ đang chực chờ lao vào cấu xé sự an toàn mỏng manh của cô.
“Đừng lo.” Ren cúi xuống thì thầm vào tai cô, tay anh siết chặt lấy tay đẩy xe lăn, truyền đi một lực vững chãi. “Cứ nhìn thẳng phía trước. Có tôi ở đây rồi.”
Tàu đến. Cửa mở ra với tiếng xì hơi nén... Dòng người ùa ra, ùa vào như thủy triều dâng. Không ai nhường ai.
Ren phải dùng sức để đẩy chiếc xe lăn nặng nề qua khe hở giữa sân ga và tàu. Bánh xe trước hơi bị kẹt một chút vào rãnh, khiến chiếc xe nảy lên một cái mạnh. Miyabi khẽ kêu lên một tiếng nhỏ vì hoảng hốt, tay cô bám chặt vào tay vịn.
“Xin lỗi, nhường đường một chút! Có xe lăn!” Ren nói to, giọng anh đanh lại, gạt những người đang chen lấn xô đẩy sang một bên bằng bờ vai rộng của mình để tạo lối đi cho Miyabi.
Cuối cùng họ cũng vào được toa tàu. May mắn là khu vực dành cho xe lăn ở cuối toa còn trống một chỗ nhỏ. Ren nhanh chóng đẩy Miyabi vào vị trí, khóa bánh xe lại cẩn thận, rồi đứng dựa lưng vào cột, chắn ngay trước mặt Miyabi, tách biệt cô với phần còn lại của toa tàu.
Tàu chạy. Tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray tạo ra thứ âm thanh đều đặn, và có chút rung lắc nhẹ.
Không gian trong toa tàu chật chội, ngột ngạt mùi người, mùi nước hoa rẻ tiền và mùi điều hòa cũ kỹ. Những hành khách xung quanh bắt đầu chú ý đến sự hiện diện của họ.
Những ánh mắt ấy. Ren nhìn thấy chúng rõ mồn một.
Một người phụ nữ trung niên đứng gần đó nhìn chằm chằm vào đôi chân teo tóp của Miyabi dưới lớp chăn mỏng, rồi thì thầm gì đó với người bên cạnh, ánh mắt toát lên vẻ thương hại rẻ tiền. Có đám học sinh cấp ba liếc nhìn rồi khúc khích cười, có thể họ cười chuyện khác, nhưng trong hoàn cảnh nhạy cảm này, tiếng cười đó nghe thật chói tai và tàn nhẫn. Rồi gã người đàn ông mặc vest cau mày vì chiếc xe lăn chiếm diện tích, khiến gã phải đứng chật chội hơn.
Miyabi nắm chặt lấy gấu váy đến mức vải nhăn nhúm lại. Cô cúi đầu thấp hơn nữa, như muốn chui tọt xuống sàn tàu để trốn thoát, để tan biến đi. Vai cô run lên nhè nhẹ. Sự tự tin, lém lỉnh của con robot Orihime đã tan biến hoàn toàn. Ở đây, giữa thế giới thực trần trụi và tàn nhẫn này, cô cảm thấy mình chỉ là một kẻ tật nguyền, một vật thể lạ, một gánh nặng cản đường người khác.
Ren cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực, nóng ran. Anh muốn hét vào mặt những người kia, muốn bảo họ hãy quay mặt đi chỗ khác, muốn bảo họ rằng cô gái này có tài hơn tất cả đám bọn họ cộng lại. Nhưng anh biết làm thế chỉ khiến Miyabi thêm xấu hổ và trở thành tâm điểm chú ý của một vở kịch bi hài.
Ren bước lên một bước, đứng chắn ngay sát trước mặt Miyabi. Tấm lưng rộng của anh che khuất hoàn toàn tầm nhìn của những người đối diện, tạo thành một bức tường sống vững chãi ngăn cách cô với thế giới soi mói bên ngoài.
Anh rút từ trong túi áo ngực ra chiếc hộp tai nghe chống ồn Sony đắt tiền của mình. Anh lấy một bên tai, cúi xuống, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai lòa xòa của Miyabi lên. Ngón tay anh vô tình chạm nhẹ vào vành tai lạnh ngắt của cô.
Miyabi giật mình ngước lên, đôi mắt mở to đầy sợ hãi.
Trước mắt cô không còn là những ánh mắt xa lạ lạnh lẽo nữa. Chỉ còn là những chiếc cúc áo sơ mi màu xám của Ren, mùi hương cà phê thoang thoảng từ người anh, và khuôn mặt đang mỉm cười nhẹ nhàng nhìn cô.
Anh đeo tai nghe vào cho cô.
“Nghe thử đi.” Ren nói, giọng anh trầm ấm vang lên, lấn át tiếng ồn ào xung quanh. “Nghe cái này thôi. Những tạp âm ngoài kia không quan trọng.”
Anh bật nhạc trên điện thoại.
Giai điệu piano của bản Clair de Lune của Debussy vang lên. Những nốt nhạc đầu tiên êm dịu, lấp lánh như ánh sáng nhảy múa trên mặt nước, trôi chảy qua tai nghe, len lỏi vào tâm trí cô. Nó cuốn trôi đi tiếng ồn ào của tàu điện, tiếng xì xào bàn tán, tiếng thở dài khó chịu của người đàn ông bên cạnh, và cả nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt tim cô.
Miyabi ngẩn người. Cô nhìn lên khuôn mặt của Ren.
Anh không nhìn cô. Anh đang nhìn trừng trừng vào những người xung quanh với ánh mắt cảnh cáo lạnh lùng, tay anh nắm chặt lấy tay vịn trên trần tàu, gân tay nổi lên rõ rệt. Anh đứng đó, vững chãi như một người lính gác, một vệ sĩ trung thành bảo vệ cô công chúa nhỏ khỏi bầy quái vật.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, Miyabi cảm thấy mình không phải là một sinh vật lạ bị trưng bày trong lồng kính. Cô cảm thấy... an toàn. Một sự an toàn tuyệt đối mà ngay cả khi ở trong phòng kín cô cũng chưa từng có được.
Cô từ từ thả lỏng đôi bàn tay đang siết chặt. Cô nhắm mắt lại, để cho tiếng piano của Debussy dẫn lối, đưa cô rời khỏi toa tàu chật chội này.
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ bắt đầu thay đổi. Những tòa nhà bê tông xám xịt của Tokyo dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những ngôi nhà thấp tầng, những cánh đồng xanh mướt và cuối cùng... là màu xanh thẫm của đại dương hiện ra ở phía xa.
Phần ba:
Sau hơn một tiếng đồng hồ, tàu dừng lại ở ga Kamakura.
Mùi gió biển mặn mòi ùa vào khoang tàu ngay khi cửa mở, mang theo sự tươi mới và tự do, thổi bay cái mùi ngột ngạt của toa tàu.
Địa điểm mà Ren chọn là một công viên nhỏ nằm trên ngọn đồi nhìn ra biển Shonan. Đó là nơi mà anh đã thấy trong tấm bưu thiếp cũ ở nhà Miyabi, nơi lưu giữ những ký ức đẹp nhất của gia đình cô.
Nhưng khi đến chân đồi, Ren mới nhận ra một vấn đề nghiêm trọng mà anh đã chủ quan bỏ qua khi xem bản đồ trên Google Maps: Những bậc thang.
Công viên nằm trên cao, và con đường dẫn lên đó là một dãy bậc thang đá dài dằng dặc, uốn lượn quanh sườn đồi, rêu phong phủ kín lối đi. Không có đường dốc cho xe lăn. Không có thang máy. Chỉ có đá và đá.
Ren đứng khựng lại, tay nắm chặt tay đẩy xe lăn. Anh tự rủa thầm sự ngu ngốc và thiếu chu đáo của mình.
Miyabi nhìn những bậc thang đá cao ngất, rồi nhìn xuống chiếc xe lăn điện cồng kềnh nặng nề của mình. Ánh mắt cô tối sầm lại. Sự hào hứng nhen nhóm khi ngửi thấy mùi biển ban nãy vụt tắt như ngọn nến trước gió bão.
“Em... không lên được đâu.” Cô nói, giọng nghẹn lại, cúi đầu xuống. “Hay chúng ta về thôi. Em xin lỗi. Em biết là kiều gì cũng sẽ thế này mà.”
“Về cái gì mà về?” Ren nhíu mày, giọng anh không có vẻ gì là thất vọng, mà đang tính toán. Anh nhìn những bậc thang, ước lượng độ cao và sức lực của mình. “Đã đến tận đây rồi, không có chuyện quay đầu mà về được.”
“Nhưng xe lăn thì sao mà leo thang được.” Miyabi lí nhí, sự tự ti lại dâng lên bóp nghẹt cô.
“Ai bảo em là xe lăn phải leo thang?”
Ren tháo ba lô xuống, đặt lên chiếc ghế đá gần đó. Anh xoay người lại, ngồi xổm xuống trước mặt Miyabi, đưa lưng về phía cô.
“Lên đi.”
Miyabi sững sờ, mắt mở to.
“Hả? Anh định làm gì?”
“Cõng em chứ cái gì.” Ren nói, giọng tỉnh bơ như thể anh đang rủ cô đi ăn kem. “Tôi cõng em lên, rồi quay lại vác xe lăn lên sau. Hoặc gửi xe ở trạm quản lý dưới này cũng được. Nào, lên đi, để tôi ngồi xổm vậy mỏi chân lắm đấy.”
“Không được!” Miyabi hoảng hốt xua tay, mặt đỏ bừng. “Em... em nặng lắm. Anh không cõng nổi đâu. Với lại... như thế kỳ cục lắm. Mọi người sẽ nhìn.”
“Nặng á?” Ren quay đầu lại, nhướn mày chọc ghẹo. “Nhìn em như con mèo hen thế kia mà bảo nặng? Tôi tập thể lực ở trường suốt đấy để có sức mà đập đàn Piano. Đừng coi thường nghệ sĩ.”
Ren không để cô từ chối. Anh nắm lấy hai tay cô, kéo nhẹ về phía vai mình. Giọng anh trở nên nghiêm túc và dịu dàng hơn.
“Tin tôi đi. Tôi đã hứa với bố em là sẽ làm đôi chân cho em rồi mà. Với lại chúng ta cũng giao kèo rồi, đừng bắt tôi phải thất hứa.”
Miyabi nhìn tấm lưng rộng của Ren. Cô cắn môi, lưỡng lự. Cô sợ làm anh mệt, sợ mình nặng, sợ sự tiếp xúc cơ thể quá gần gũi này. Nhưng rồi, khao khát được nhìn thấy biển, được lên ngọn đồi kỷ niệm ấy lớn hơn tất cả nỗi sợ hãi.
Cô rụt rè vòng tay qua cổ anh.
Ren luồn tay xuống dưới đầu gối cô, dùng sức đứng dậy.
Khoảnh khắc đó, Ren cảm nhận được một thứ mà anh gọi là “Trọng lượng của sự sống”.
Miyabi nhẹ hơn anh tưởng rất nhiều. Đôi chân bị teo cơ của cô gần như không có trọng lượng, nhẹ bẫng như một con búp bê vải. Nhưng cái cách cô bám chặt lấy vai anh, hơi thở ấm nóng của cô phả vào gáy anh, nhịp tim đập dồn dập của cô áp vào lưng anh... tất cả tạo nên một sức nặng khủng khiếp.
Anh không chỉ đang cõng một cô gái. Anh đang cõng cả niềm tin, sự hy vọng mong manh và cả những vết thương lòng của cô ấy.
“Đi nhé.” Ren nói, xốc cô lên một chút cho chắc chắn.
Anh bắt đầu leo lên những bậc thang.
Một bậc. Hai bậc. Mười bậc. Và đếm không xuể.
Mùi dầu gội hương hoa cúc thoang thoảng từ mái tóc Miyabi bay vào mũi Ren. Anh có thể cảm nhận được cơ thể cô đang cứng đờ vì căng thẳng.
“Thả lỏng ra đi bà cô.” Ren vừa leo vừa nói, hơi thở bắt đầu gấp hơn một chút. “Em gồng thế tôi gãy lưng mất.”
“X-xin lỗi...” Miyabi thì thầm, cô rúc mặt vào hõm vai anh, cố gắng thả lỏng người. “Anh có mệt không? Tim anh đập nhanh quá.”
“Bình thường.” Ren nói dối, dù mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán và lưng áo đã ướt đẫm.
Việc cõng một người leo dốc dưới cái nắng trưa không bao giờ là dễ dàng, kể cả khi người đó nhẹ cân. Chân anh bắt đầu mỏi, hơi thở nặng nề hơn. Nhưng anh không thấy khổ sở. Ngược lại, anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ. Sự tiếp xúc cơ thể này xóa nhòa mọi khoảng cách mà lời nói không thể vượt qua. Anh đang gánh vác cô, theo đúng nghĩa đen, và điều đó khiến anh cảm thấy mình mạnh mẽ.
Cuối cùng, họ cũng lên đến đỉnh đồi.
Gió biển lồng lộng thổi tung mái tóc của cả hai, làm khô đi những giọt mồ hôi trên trán Ren. Trước mắt họ, đại dương xanh thẫm trải dài đến tận chân trời, lấp lánh dưới ánh nắng trưa như được dát hàng ngàn viên kim cương. Tiếng sóng vỗ rì rào vọng lên từ xa.
Ren nhẹ nhàng đặt Miyabi ngồi xuống băng ghế gỗ hướng ra biển. Anh thở hắt ra, chống tay lên đầu gối, lấy tay lau mồ hôi trán, cười toe toét dù mặt đỏ bừng.
“Thấy chưa? Đã bảo là chuyện nhỏ mà. Tôi còn chưa thèm thở dốc đâu nhé. Cõng thêm vài ba hiệp vậy còn dễ chán!”
Miyabi không trả lời. Cô đang ngẩn ngơ nhìn biển. Đôi mắt cô mở to, trong veo, phản chiếu màu xanh bao la của đại dương. Gió thổi bay chiếc mũ cói, làm rối tung mái tóc đã được tết gọn, nhưng cô không buồn chỉnh lại.
“Đẹp quá...” Cô thốt lên, giọng run run, như thể không tin vào mắt mình. “Nó vẫn y như ngày xưa. Không thay đổi chút nào.”
Ren để cô tận hưởng khoảnh khắc đó. Anh chạy đi mua hai cây kem ốc quế vị muối biển ở quầy bán hàng tự động gần đó, rồi quay lại ngồi cạnh cô.
“Này, phần thưởng cho người vận chuyển và hành khách dũng cảm.” Anh đưa cây kem cho cô.
Miyabi nhận lấy cây kem, mỉm cười. Đó là nụ cười rạng rỡ nhất, chân thật nhất mà Ren từng thấy trên khuôn mặt cô kể từ khi quen biết. Không phải nụ cười gượng gạo xã giao, không phải nụ cười mỉa mai qua robot. Là nụ cười của hạnh phúc thuần khiết.
Họ ngồi bên nhau, ăn kem và ngắm biển. Vị kem lạnh buốt, mặn mặn, ngọt ngọt tan chảy trong miệng, xua tan cái nóng.
“Ngày xưa...” Miyabi bất chợt lên tiếng, mắt vẫn nhìn xa xăm về phía chân trời. “Hồi em bốn tuổi, bố mẹ hay đưa em đến đây. Mẹ em thích biển lắm. Mẹ bảo tiếng sóng biển giống như tiếng vỗ tay của khán giả vậy. Rất to, rất nhiệt huyết, nhưng cũng rất bao dung. Nó che lấp đi mọi lỗi lầm.”
Ren im lặng lắng nghe, không dám cắt ngang dòng hồi ức của cô.
“Mẹ hay đứng ở kia.” Cô chỉ tay về phía lan can gỗ sát mép vực, nơi có một cây thông già đứng trơ trọi. “Mẹ hát cho bố và em nghe. Có những bài hát... Mẹ đã viết nó ở chính chỗ này, trong một ngày mưa.”
Rồi, như một phản xạ vô thức, Miyabi bắt đầu ngân nga.
Lần này, cô hát rất khẽ. Không cần gắng sức, không cần kỹ thuật. Giai điệu mộc mạc hòa vào tiếng sóng vỗ rì rào phía dưới, hòa vào tiếng gió thổi qua những tán thông kêu vi vu.
Ren không đệm đàn. Anh cũng không nhận xét về cao độ hay nhịp phách. Anh chỉ ngồi đó, nhắm mắt lại và để cho giọng hát của cô cùng tiếng thiên nhiên gột rửa tâm hồn mình. Anh nhận ra, sự hoàn hảo mà mẹ anh và Emi theo đuổi thật vô nghĩa trước khoảnh khắc này. Âm nhạc đẹp nhất không phải là âm nhạc chuẩn xác nhất, mà là âm nhạc được cất lên đúng nơi, đúng lúc và đúng cảm xúc.
Khi Miyabi kết thúc bài hát, Ren khẽ vỗ tay. Tiếng vỗ tay đơn độc nhưng chân thành.
Miyabi giật mình quay lại, mặt đỏ bừng.
“A... xin lỗi. Tự nhiên em lại hát. Chắc làm phiền anh-”
“Không,” Ren lắc đầu, nhìn cô dịu dàng. “Hay lắm. Hay hơn bất kỳ buổi hòa nhạc nào tôi từng xem. Mẹ em chắc chắn sẽ rất tự hào.”
Miyabi cúi đầu, mân mê vạt váy. Một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay cô, rồi hai giọt. Cô không khóc nức nở, chỉ lặng lẽ để những giọt nước mắt của sự nhớ nhung và giải tỏa tuôn rơi.
Ren không an ủi bằng lời nói sáo rỗng. Anh hiểu đôi khi con người ta cần khóc để nhẹ lòng. Anh chỉ lặng lẽ đưa cho cô tờ khăn giấy, rồi quay mặt ra biển để cô có không gian riêng tư.
Khoảng chiều, khi mặt trời bắt đầu ngả về Tây, nhuộm bầu trời thành một bảng màu pha trộn giữa cam rực rỡ và tím biếc, Ren chuẩn bị đưa Miyabi về để kịp giờ hẹn với ông Soichiro.
“Katsuragi...” Miyabi bất ngờ níu lấy tay áo sơ mi của anh. “Em... có thể ích kỷ một chút được không?”
“Hửm?” Ren quay lại, nhướng mày. “Em muốn ăn thêm kem à? Coi chừng đau bụng đấy.”
“Không,” Cô lắc đầu, ánh mắt kiên quyết nhìn xuống bãi cát trắng phau bên dưới chân đồi. “Em muốn xuống đó. Em muốn chạm vào nước biển.”
Ren nhìn xuống. Từ đây xuống bãi biển không xa, nhưng là đường mòn đầy cát lún. Xe lăn chắc chắn không thể đi được. Và việc cõng cô xuống, rồi lại cõng lên, cộng thêm việc cát dính vào người... sẽ rất phiền phức và bẩn thỉu. Nếu là Ren của ngày xưa, anh sẽ từ chối ngay lập tức vì sự bất tiện.
Lý trí bảo anh nên từ chối vì sự an toàn và sạch sẽ. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt long lanh đầy khao khát của cô, đôi mắt phản chiếu cả đại dương trong đó khiến lý trí của Ren tan biến sạch.
“Được thôi.” Anh thở dài, giả vờ miễn cưỡng nhưng khóe miệng lại cong lên. “Nhưng dính cát ráng chịu nhé. Tôi không chịu trách nhiệm giặt váy đâu đấy.”
Ren cẩn thận gửi xe lăn lại ở trạm gác. Anh lại cõng Miyabi trên lưng, đi men theo con đường mòn xuống bãi biển.
Cát lún dưới chân anh, níu bước chân nặng nề. Nhưng Ren không quan tâm. Anh cởi giày ra, xách trên tay, đi chân trần trên cát ấm. Anh đi thẳng ra mép nước.
“Sẵn sàng chưa?” Ren hỏi.
“Rồi!” Miyabi hét lên đầy phấn khích, giọng cô vang vọng trong gió.
Ren hạ thấp người xuống.
Miyabi để đôi chân trần gầy guộc của mình đó. Sóng biển ùa tới, tung bọt trắng xóa, mát lạnh, liếm vào bàn chân cô. Những giọt nước văng lên trên người, làm ướt nhẹp bộ váy xinh xắn.
“A! Lạnh quá!” Cô ré lên, cười khanh khách. Tiếng cười giòn tan, trong trẻo như tiếng chuông gió.
Ren tìm một tảng đá lớn khô ráo nhô ra biển, đặt cô ngồi xuống đó. Miyabi như một đứa trẻ lần đầu thấy thế giới. Cô dùng tay vốc nước tạt nhẹ, nghịch những vỏ ốc trôi dạt vào bờ. Cô cười đùa với từng đợt sóng, mái tóc bay tung trong gió chiều. Cô không còn là cô gái khuyết tật tự ti nữa, cô là một phần của đại dương này, của thế giới này.
Ren đứng bên cạnh, nhìn cô. Ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu rọi lên khuôn mặt cô, làm bừng sáng nụ cười ấy.
Những âm thanh ồn ào của phố thị Shinjuku, những áp lực của trường nhạc, tiếng tích tắc đáng sợ của máy đếm nhịp... tất cả vụt tắt. Trong không gian này, chỉ còn tiếng sóng biển rì rào, tiếng gió chiều và tiếng cười hạnh phúc của Miyabi.
Ren cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng. Một cảm giác thư giãn lan tỏa khắp cơ thể mà anh chưa từng cảm nhận được kể từ khi bắt đầu học đàn chuyên nghiệp. Anh nhận ra mình cũng đang cười, một nụ cười vô thức, không cần cố gắng, không cần diễn.
“Vui thật đấy.” Ren buột miệng nói, tiếng nói bị gió biển cuốn đi.
Miyabi quay lại nhìn anh, đôi mắt cô sáng lấp lánh như sao trời, phản chiếu hình ảnh của anh trong đó.
“Cảm ơn anh. Cảm ơn vì đã đưa em đến đây. Cảm ơn vì đã làm đôi chân cho em.”
Ren ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn ra đường chân trời xa tít tắp, nơi mặt trời đang dần chìm xuống.
“Không có gì. Với đừng có nói như đây là lần cuối vậy… Tuần sau, rồi tuần sau đó nữa, rồi sau sau đó, còn nhiều chỗ em muốn đi mà phải không?”
Họ ngồi đó bên nhau, hai kẻ cô đơn trốn chạy từ Shinjuku, lặng lẽ ngắm mặt trời chìm dần xuống đáy đại dương, để lại những vệt sáng cuối cùng nhảy múa trên mặt nước. Trọng lượng của những ký ức đau buồn dường như đã được sóng biển cuốn trôi đi một phần, nhường chỗ cho những ký ức mới, nhẹ nhàng và ấm áp hơn.
Một sự cộng hưởng vừa mới bắt đầu.
0 Bình luận