Light Novel: Orihime Resonance!

Chương 09

Chương 09

Phần 1:

Tiếng dao thớt lộc cộc vang lên đều đặn. Nước sôi sùng sục trong nồi. Có lẽ là nồi nước lèo cho món hầm vốn đã quen thuộc với gia đình hai người họ, nhưng cũng là một phần của khung cảnh đời thường mà đã từ lâu lắm rồi, vắng bóng trong ngôi nhà này. Ánh nắng vàng mật dịu dàng của buổi chiều tà hắt qua khung cửa sổ bám bụi, chiếu những vệt sáng lốm đốm lên nền gạch men cũ kỹ trong căn bếp nhà Hoshino. 

Hoshino Miyabi ngồi trên xe lăn, dừng lại trước cửa bếp. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo thun mỏng, cố gắng trấn an nhịp tim đang đập nhanh hơn bình thường.

Mùi hành tây xào thơm lừng, cái mùi hăng hắc cay nồng khi sống nhưng lại ngọt ngào đê mê khi chín tới ấy len lỏi vào khứu giác cô.

Trong bếp, bố cô - ông Soichiro đang lúi húi thái cà rốt bên bồn rửa inox đã ố màu nước chè. Tấm lưng ông hơi còng xuống, áo phông trắng đã lấm tấm mồ hôi. Chiếc tạp dề màu xanh rêu cũ kỹ, cái mà ngày xưa mẹ cô vẫn thường đeo, giờ đây buộc quanh hông ông chật ních.

Giữa những làn hơi nước bốc lên từ nồi niêu xoong chảo và các thứ nguyên liệu được bày trên quầy, ông Soichiro nổi bật lên như một điểm nhấn lạc tông.

Suốt chín năm qua, kể từ sau vụ tai nạn định mệnh ấy, căn bếp này đã trở thành lãnh địa riêng bất khả xâm phạm của ông. Miyabi hiếm khi bước vào đây. Phần vì bất tiện với chiếc xe lăn điện cồng kềnh trong không gian chật hẹp. Nhưng phần lớn là vì cô sợ.

Cô sợ nhìn thấy ông bố vụng về, lóng ngóng cố gắng nấu lại những món ăn mà mẹ từng làm cho gia đình khi trước, nhưng dĩ nhiên hương vị thì chẳng bao giờ giống nổi. Mỗi bữa cơm là một lần nhắc nhở về sự thiếu vắng, về cái ghế trống ở đầu kia bàn ăn.

Nhưng hôm nay thì mọi thứ có chút khác biệt.

Lời nói của Ren ở công viên Yoyogi hôm nọ cứ văng vẳng trong đầu cô như một câu thần chú. “Đừng để sự im lặng giết chết tình cảm. Chú ấy cần em tha thứ, dù chú ấy không có lỗi đi chăng nữa.”

Miyabi siết chặt tay vịn xe lăn. Cô nhớ lại cảm giác được Ren cõng trên lưng leo lên những bậc thang đá ở Kamakura, mồ hôi ướt đẫm lưng áo anh. Sự dũng cảm, kiên định của anh khi đứng chắn trước mặt cô trên tàu điện đông đúc. Nếu Ren, một người ngoài mà cô tình cờ gặp gỡ còn có thể nỗ lực đến thế để kéo cô ra ngoài ánh sáng, thì tại sao cô lại không thể tự mình lăn bánh thêm vài mét nữa, vượt qua cái ngưỡng cửa vô hình này để đến bên người thân duy nhất của mình?

Miyabi gạt cần điều khiển. Chiếc xe lăn từ tốn tiến vào bếp, bánh xe lăn qua ngưỡng cửa gỗ, phá vỡ cái ranh giới đã tồn tại quá lâu.

“Bố…” Cô gọi khẽ, giọng hơi run.

Ông Soichiro giật mình, con dao trên tay trượt đi một chút trên mặt thớt, suýt nữa thì cắt vào ngón tay trỏ. Ông quay phắt lại, đôi mắt mở to ngạc nhiên sau cặp kính lão bị hơi nước làm mờ đi một nửa, khiến ông trông vừa ngộ nghĩnh mà cũng tội nghiệp.

“Miyabi? Con... con cần gì à?” Ông hỏi dồn dập, giọng lộ rõ vẻ bối rối. “Đói rồi hả? Hay khát nước? Bố nấu sắp xong rồi đây, con ra bàn đợi xíu nhé, hôm nay bố làm món thịt hầm khoai tây, hơi lâu chút.”

“Dạ không bố,” Miyabi lắc đầu. Cô điều khiển xe lăn lách qua chiếc tủ lạnh cũ, đến gần bồn rửa nơi có một khoảng trống vừa đủ để chèn xe vào. “Con không đói. À không, con có đói, nhưng mà ý còn là…con muốn phụ bố một tay.”

Ông Soichiro đứng sững lại như trời trồng, con dao vẫn cầm lơ lửng trên không trung, nước từ củ cà rốt nhỏ giọt xuống sàn vài tiếng lách tách. Ông nhìn con gái như thể cô vừa nói chuyện một thứ tiếng nước ngoài. Hoặc có thể là ông thực sự đang mơ ngủ.

“Phụ... phụ bố á?” Ông lặp lại, giọng nghèn nghẹn.

“Dạ. Món thịt hầm… bố cũng cần người nêm nếm thử đúng không?” Miyabi cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể, pha chút trêu chọc để xua tan bầu không khí căng thẳng. “Lần trước bố làm mặn chát, con phải uống hết hai cốc nước đấy. Của mẹ làm lúc nào cũng vừa miệng.”

Ông Soichiro chớp mắt liên tục, rồi khuôn mặt ông giãn ra. Những nếp nhăn lo âu hằn sâu trên trán ông như được là phẳng. Một nụ cười rạng rỡ, pha lẫn chút bối rối và xúc động hiện lên trên gương mặt sạm nắng của ông.

“Được... được chứ! Con rửa rau giúp bố nhé? À không,” Ông vội xua tay. “Nước cũng hơi lạnh lắm, hại da tay con. Hay con gọt vỏ khoai tây đi? Để bố lấy cái nạo cho.”

Ông luống cuống tay chân, chạy đi lấy dụng cụ ở ngăn kéo tủ, va cả hông vào cạnh bàn làm rơi cái thìa inox xuống đất. Ông vội vàng cúi xuống nhặt, miệng lẩm bẩm xin lỗi cái thìa.

Miyabi nhìn bố không nhịn được mà bật cười khúc khích. Tiếng cười của cô lanh lảnh, vang vọng trong căn bếp nhỏ.

“Bố bình tĩnh đi nào. Con có đi đâu mất đâu mà bố vội thế. Con vẫn ngồi đây mà.”

Miyabi với tay lấy chiếc tạp dề dự phòng treo trên móc thấp, chiếc tạp dề hoa cúc ngày xưa của mẹ mà cô vẫn giữ gìn cẩn thận, rồi vụng về tròng vào cổ. Vải cũ thoang thoảng hương nước xả mùi oải hương mà mẹ từng dùng khiến sống mũi cô cay cay.

Căn bếp chật chội vừa lấy lại hơi ấm mà nó đã từng mất. Miyabi ngồi trên xe lăn, cẩn thận gọt vỏ từng củ khoai tây vàng ươm. Lưỡi nạo lướt đi thanh thoát. Ông Soichiro đứng bên bếp lửa, xào thịt bò, tiếng mỡ reo lách tách trong nồi và mùi thơm bốc lên nghi ngút.

“Bố này,” Miyabi lên tiếng, mắt vẫn dán vào củ khoai tây trên tay. “Ngày xưa... mẹ thích ăn món gì nhất vậy?”

Ông Soichiro khựng lại một giây, tay cầm đũa đảo thịt dừng lại giữa chừng.

“Mẹ con ấy à...” Ông trầm ngâm, giọng ông trở nên dịu dàng, đượm màu hoài niệm xa xăm. “Mẹ con dễ chiều lắm, thích nhiều món. Nhưng thích nhất... chắc là món Hamburg sốt nấm. Mẹ con bảo đó là món ăn sang chảnh kiểu Tây mà ngày xưa bà ngoại con hay làm vào dịp sinh nhật. Mẹ con mê cái sốt nấm đó lắm, lần nào ăn cũng ráng lấy bánh mì vét sạch đĩa không chừa một giọt.”

“Thế... lần sau mình thử làm món đó được không?” Miyabi ngẩng lên, lấy hết can đảm nhìn vào tấm lưng rộng đã hơi còng đi của bố. “Con muốn học cách làm nước sốt nấm. Bố dạy con nhé? Con muốn nấu cho bố ăn.”

Ông Soichiro quay lại. Hơi nước từ nồi canh bốc lên làm nhòe đi đôi mắt ông sau lớp kính, hay là do ông đang khóc? Khóe mắt ông đỏ hoe. Ông mỉm cười, gật đầu lia lịa, giọng hơi lạc đi vì xúc động.

“Được. Được chứ. Để bố chỉ cho. Bố vẫn còn giữ cuốn sổ công thức viết tay của mẹ. Chữ mẹ con xấu lắm, nguệch ngoạc như gà bới nhưng công thức thì chuẩn không cần chỉnh.”

“Chữ bố mới xấu ấy.” Miyabi bĩu môi giả vờ giận dỗi.

Bữa tối hôm đó có thể là bữa ăn ngon nhất trong nhiều năm qua tại nhà Hoshino. Không hẳn là vì món thịt hầm vừa miệng hơn do có Miyabi nêm nếm. Mà thực ra thì hôm nay khoai tây có hơi nát vì ông Soichiro mải nói chuyện nên ninh quá lửa, và thịt bò cũng hơi dai. Nhưng chẳng ai để tâm đến điều đó.

Điều quan trọng là không khí trên bàn ăn. Tiếng TV ồn ào, chạy vô thưởng vô phạt từ chương trình này qua chương trình khác chỉ để lấp liếm đi sự im lặng ngượng ngùng giữa hai cha con họ đã không còn. 

Lần đầu tiên sau nhiều năm, Miyabi và cha đang thực sự nói chuyện với nhau. Cô kể lể về ông thầy thực tập toàn thích hành học sinh ở trường, về những buổi luyện thanh cùng ông thầy đó ở trường và ở quán cafe giữa giờ nghỉ trưa, khiến cha cô cười ngất đến sặc cả bia. Ông Soichiro cũng góp vui, bắt đầu bàn về những vị khách kỳ quặc ở quán cà phê, về ông già ngày nào cũng đến gọi một ly đen đá rồi ngồi ngủ gật suốt ba tiếng.

Và quan trọng nhất, họ nói về mẹ.

Những kỷ niệm đau buồn trước đây giống như những vết sẹo chưa lành miệng, chỉ cần chạm nhẹ là rỉ máu. Cuối cùng, hôm nay hai cha con họ đã chấp nhận đối diện với nó, nhẹ nhàng và từ tốn.

“Hồi đó mẹ con hay hát lúc nấu ăn lắm.” Ông Soichiro kể, khuôn mặt đỏ gay vì men bia và niềm vui. “Hát to đến nỗi hàng xóm phải sang gõ cửa nhắc nhở vì tưởng nhà mình mở tiệc.”

“Con nhớ mà.” Miyabi cười, gắp một miếng thịt bò vào bát cho bố. “Mẹ toàn cố tình hát sai lời. Bài Autumn Leaves mà mẹ hát...”

“Đúng đúng! Sai bét nhè luôn! Nhưng mà... hay. Giọng mẹ con hay, ấm áp lắm.”

But I miss you most of all my darling.

When autumn leaves start to grow. 

Lời bài hát đó đi như vậy, sai theo cái cách mà họ nhớ nó, trọn vẹn trong ký ức.

Tiếng cười của hai bố con vang vọng trong căn nhà gỗ cũ kỹ, len lỏi vào từng ngóc ngách vẫn còn phủ một lớp bụi của thời gian, xua tan đi cái vẻ u ám đã ám ảnh họ suốt thời gian qua. Và từ giờ, cuộc sống của hai cha con sẽ còn trở nên nhộn nhịp và sống động hơn nữa.

Phần 2:

Đêm muộn.

Miyabi đã về phòng ngủ. Căn nhà trở lại sự yên tĩnh vốn có, nhưng nó không hề lạnh lẽo hay cô độc.

Ông Soichiro tắt đèn phòng bếp, kiểm tra cửa nẻo cẩn thận, rồi bước chậm rãi vào phòng thờ. Ông đến trước bàn thờ nhỏ đặt ở góc phòng. Trong khung ảnh viền đen là người phụ nữ với nụ cười rạng rỡ và mái tóc nâu đen giống hệt Miyabi, dài tới ngang lưng.

Ông thắp một nén nhang. Đốm lửa đỏ rực lên rồi vội tắt. Làn khói trắng mỏng manh còn vương lại trong không trung. Mùi trầm hương tỏa ra thơm ngát dịu nhẹ.

Ông ngồi xuống chiếu tatami, chắp tay lại, nhìn chăm chú vào di ảnh vợ.

“Em à,” Ông thì thầm, giọng vỡ vụn ra. “Hôm nay... con gái chúng ta vào bếp đấy. Nó gọt khoai tây khéo lắm, vỏ mỏng dính, không bị đứt tay. Nó giống em thật. Giống từ cái tính bướng bỉnh đến cả nụ cười.”

Ông cúi đầu, vai run nhẹ theo từng nhịp thở.

“Con bé bắt đầu cười nhiều hơn dạo gần đây. Nó còn hỏi về em nữa.”

Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng của ông, rơi xuống mu bàn tay thô ráp.

“Suốt chín năm qua, anh vẫn luôn tự nhận lỗi về phần mình. Nhưng nhìn con bé hôm nay, anh nhận ra có lẽ cũng đã đến lúc anh phải học cách tha thứ cho bản thân rồi. Anh không thể cứ sống mãi trong quá khứ được.”

Ông ngẩng lên, nhìn vào mắt vợ.

“Anh phải sống thật vui vẻ, phải mạnh mẽ hơn nữa để chăm lo cho Miyabi thay cả phần của em. Con bé đang bắt đầu bước ra thế giới rồi, nó có những người bạn mới, nó có niềm vui mới. Anh không thể cứ mãi là gánh nặng cho nó được.”

Ông Soichiro ngồi đó rất lâu, trong ánh sáng lập lòe của nén nhang, cảm thấy tảng đá nặng trịch trong lòng mình cuối cùng cũng được nhấc bỏ.

“Cảm ơn em, Chisa.”

Trong khi đó, ở phòng bên cạnh.

Miyabi nằm trên giường, đắp chiếc chăn bông ấm áp. Cô cầm điện thoại trên tay, chăm chú nhìn cái màn hình mà mỉm cười tủm tỉm một mình suốt từ sau bữa cơm.

Cô mở ứng dụng tin nhắn để kiểm tra. Vẫn không có thông báo nào mới, hoặc ít nhất là không phải thông báo nào mà cô đang mong chờ. 

Suy nghĩ một lúc, cô quyết định tự tìm đến cái tên được lưu trên danh bạ: “Katsuragi (Mặt Đưa Đám)”.

Ngón tay cái của cô lướt nhanh trên bàn phím.

“Này anh nhân viên. Hôm nay em đã nấu ăn với bố đấy. Bố kể xấu mẹ nhiều lắm. Cơm ngon kinh khủng, dù thịt hơi dai. Cảm ơn anh vì lời khuyên nhé.”

Cô đọc lại. Nhíu mày. Dài dòng quá. Trẻ con quá. Ren sẽ nghĩ gì? Anh ta sẽ coi cô là một đứa con nít mất.

Xóa.

“Hôm nay em đã làm lành với bố rồi. Cảm ơn anh.”

Ngắn gọn. Nhưng... khách sáo quá. Nghe như báo cáo công việc cho sếp vậy.

Lại xóa.

Miyabi nhìn chằm chằm vào thanh gõ nhấp nháy trên màn hình trắng trơn. Cô muốn kể cho anh nghe ngay lập tức. Cô muốn chia sẻ niềm vui vỡ òa này với người đã cho cô động lực để tìm lại nó. Nhưng những dòng chữ trên màn hình vẫn không đủ. Chúng quá thiếu thốn.

Cô muốn nhìn thấy phản ứng của anh. Cô muốn thấy cái cách anh nhướng mày ngạc nhiên, hay cái cách khóe môi anh cong lên một chút khi cười, cái nụ cười hiếm hoi mà cô đã thấy hôm đi biển Kamakura. Cô muốn được chìm vào đôi mắt đê mê của Ren khi anh chơi cây đàn Melodica bên cạnh cô.

“Thôi,” Miyabi tắt màn hình, ném điện thoại sang bên gối. “Mai gặp rồi kể. Kể trực tiếp thích hơn. Được nhìn mặt anh ta ngố tàu chắc vui lắm.”

Cô rúc đầu vào chăn, hít hà mùi nắng còn vương trên vỏ gối. Đêm nay, cô nàng mơ về một gian bếp ấm áp cùng tiếng hát sẽ một lúc nào đó cất lên bên cây Piano đã có tuổi, mang sự sôi động về lại với nhịp sống buồn tẻ của căn nhà.

Phần 3:

Trưa hôm sau, ở phòng nhạc cụ trường Komaba.

Căn phòng vẫn ngập nắng và nồng nặc mùi bụi phấn hòa lẫn với mùi của sàn gỗ cũ như bao ngày. Ren đã có mặt sớm hơn thường lệ. Anh đang ngồi trên bục giảng, chỉnh lại dây đàn guitar để giết thời gian, tiếng dây đàn căng lên vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Tuy nhiên thì tâm trí anh vẫn luôn trôi dạt về bản nhạc dang dở đặt trên giá.

Từ sau chuyến đi chợ đồ cũ và tìm lại được cảm hứng từ cây Melodica, anh đã bắt tay vào viết bài hát chuẩn bị cho lễ hội. Anh muốn nó trở thành một bản song tấu hoàn hảo cho cả hai.

Cánh cửa lớp mở ra. Tiếng động cơ xe lăn trên nền nhà quen thuộc vang lên.

Miyabi lăn xe vào. Cô đến thẳng trước mặt Ren, ngẩng cao đầu, mái tóc nâu đen được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán cao thông minh.

“Chào thầy giáo.” Cô nói, giọng lém lỉnh, đầy năng lượng. “Hôm nay thầy định tra tấn lỗ tai em bằng thể loại nhạc gì đây? Heavy Metal hay Techno?”

Ren bật cười, đặt cây guitar xuống. Sự xuất hiện của cô làm sáng bừng cả căn phòng và tâm trạng của anh.

“Hết chiêu rồi. Hôm nay chúng ta tập nghiêm túc lại. Tôi có một vài điều chỉnh cho giọng hát của em. Gọi là... khóa huấn luyện đặc biệt của huấn luyện viên Katsuragi cũng được.”

Miyabi gật đầu, di chuyển xe lăn vào vị trí quen thuộc cạnh cây đàn Piano điện.

“Em hát thử một đoạn điệp khúc xem nào.” Ren yêu cầu, ngồi xuống ghế đàn, tay đặt sẵn lên phím nhưng chưa chơi.

Miyabi hít hơi, bắt đầu hát.

Ren lắng nghe chăm chú với tư cách là một nhạc sĩ chuyên nghiệp có đôi tai cảm âm tuyệt đối. Anh chợt nhíu mày khi nghe thấy tiếng lấy hơi gấp gáp, sột soạt của cô ở những nốt cao và ở cuối câu. Âm thanh phát ra hơi mỏng, thiếu độ dày và độ vang.

“Dừng lại chút.” Ren giơ tay ra hiệu cắt ngang.

Miyabi im bặt ngay lập tức, vẻ mặt lo lắng. “Sao thế? Em hát sai cao độ à? Hay nhịp phách? Em lại phô à?”

“Không sai cao độ. Nhịp cũng ổn. Nhưng hơi của em bị ngắn,” Ren nhận xét thẳng thắn, dùng giọng điệu chuyên môn. “Em đang lấy hơi bằng ngực và cổ họng, nên khi lên cao em bị đuối, cổ họng bị căng cứng, âm thanh bị bẹt ra. Hát thế này lâu sẽ hỏng giọng đấy, chưa kể là không thể hiện được hết cảm xúc.”

Ren đứng dậy, bước đến bên cạnh xe lăn của cô. Anh quỳ một chân xuống sàn gỗ để tầm mắt ngang bằng với hông cô.

“Vấn đề chính là do tư thế ngồi.” Ren giải thích. “Khi ngồi xe lăn, phần bụng và cơ hoành của em bị chèn ép liên tục. Em không thể mở rộng khoang bụng để lấy hơi sâu như người đứng được. Đó là vấn đề hạn chế vật lý của cơ thể.”

“Vậy... phải làm sao?” Miyabi bối rối, nhìn xuống đôi chân bất động của mình. “Em đâu có đứng được để mà lấy hơi?”

“Không cần đứng. Chúng ta sẽ hack game một chút.” Ren nói, ánh mắt kiên định nhìn cô trấn an. “Em thử ngồi thẳng lưng lên hết mức có thể xem nào. Đừng dựa vào lưng ghế nữa. Tách lưng ra khỏi ghế để cột sống thẳng hàng.”

Miyabi cố gắng rướn người lên, dùng cơ lưng để giữ thăng bằng khiến chiếc xe lăn hơi rung nhẹ.

“Rồi. Giờ đặt tay lên bụng đi. Chỗ này này.”

Ren định đưa tay ra chỉ vị trí nhưng nhanh chóng dừng lại giữa chừng. Bàn tay anh lơ lửng trước mặt Miyabi. Anh vừa chợt nhận ra việc chạm vào bụng một cô gái, dù có là để hướng dẫn kỹ thuật đi chăng nữa, cũng là một hành động khá nhạy cảm và thân mật quá mức. Nghĩ tới điều đó chợt khiến Ren hơi đỏ mặt. Anh định rụt tay lại.

Thế nhưng Miyabi nhận ra ngay sự ngập ngừng của anh. Cô nhìn anh, buông một hơi thở dài rồi chủ động nắm lấy bàn tay to lớn, chai sần vì tập đàn của Ren, đặt nó lên vùng bụng trên của mình, ngay dưới xương ức.

“Chỗ này hả?” Cô hỏi, mặt hơi ửng đỏ nhưng vẫn cố gắng nhìn thẳng vào anh với một niềm tin tưởng tuyệt đối.

Ren cảm nhận được hơi ấm và nhịp thở phập phồng của cô qua lớp áo đồng phục mỏng manh. Một luồng điện nhẹ chạy qua tay anh. Anh gật đầu, hít một hơi nhẹ để lấy lại sự tập trung chuyên môn, gạt bỏ những suy nghĩ lan man.

“Đúng rồi. Bây giờ em hít sâu vào bằng mũi. Tưởng tượng như em đang bơm một quả bóng ở chỗ tay tôi đang đặt. Đừng để vai nhô lên. Chỉ có bụng phình ra thôi. Cảm nhận bàn tay tôi bị đẩy ra.”

Miyabi làm theo. Cô hít sâu. Bụng cô phồng lên, đẩy tay Ren ra một cách rõ rệt.

“Tốt. Giữ nguyên thế. Nén hơi lại. Giờ đưa hơi ra từ từ qua kẽ răng... Xìììì... Cố gắng giữ cho bụng xẹp xuống chậm nhất có thể. Kiểm soát luồng hơi ra đều đặn, đừng để nó thoát ra cái vù.”

Họ tập bài tập thở đó trong mười lăm phút. Cả căn phòng chỉ có tiếng hít thở sâu và tiếng xì ra đều đều. Ren kiên nhẫn chỉnh từng chút một cho cô. Anh dạy cô cách nghiêng người sang một bên để giải phóng áp lực cho cơ hoành, cách dùng cơ lưng xô để hỗ trợ đẩy cột hơi.

Sau khi đã nắm được kỹ thuật thở mới, Ren quay lại đàn Piano.

“Thử lại nào. Áp dụng cách thở đó. Hát câu đầu tiên.”

Miyabi bắt đầu. Lần này, cô hít sâu, bụng phình ra, nén hơi và nhả chữ như cách Ren đã dạy.

“Con tàu sao ấy mang theo những giấc mơ và hơi ấm. Cùng nó về với bầu trời… Ôi, nàng Chúc Nữ của tôi, hãy-”

Giọng cô vang lên, dày dặn, tròn trịa và ngân dài hơn hẳn. Những nốt cao không còn chới với, mỏng manh như sắp vỡ nữa mà có lực tựa vững chắc, vang vọng khắp cả căn phòng.

“Tuyệt vời!” Ren vỗ tay, gương mặt ánh lên vẻ phấn khích. “Thấy khác biệt không? Âm thanh đầy đặn hơn hẳn. Nghe có nội lực rồi đấy.”

“Có!” Miyabi cười rạng rỡ, đưa tay lên sờ cổ họng. “Cảm giác nhẹ hơn nhiều. Cổ họng không bị rát nữa. Hóa ra trước giờ em toàn hát sai cách, hèn gì hát được hai bài là hụt hơi.”

Ren gật đầu hài lòng. Anh lấy ra một tờ giấy chép nhạc chi chít những nốt nhạc và ghi chú bằng bút chì, đặt lên giá nhạc.

“Được rồi. Kỹ thuật nền tảng tạm ổn. Giờ đến phần cốt lõi của bài hát. Đây là phần quan trọng nhất.”

Anh chỉ vào bản nhạc.

“Tôi đã viết lại bản phối cho bài hát này. Có thêm vào một đoạn dạo đầu bằng Piano nhẹ nhàng hơn để dẫn dắt cảm xúc, và một đoạn giang tấu để em có thời gian nghỉ lấy hơi. Nhưng...”

Ren ngập ngừng, gõ nhẹ ngón tay lên phím đàn, cặp mày hơi nhíu lại băn khoăn.

“Nhưng sao?” Miyabi hỏi, nghiêng đầu.

“Tôi cảm thấy nó vẫn thiếu một cái gì đó.” Ren thú nhận, giọng băn khoăn. “Về mặt cấu trúc thì ổn. Nhưng về cảm xúc... đoạn cao trào vẫn chưa đủ đã. Nó vẫn hơi... an toàn quá. Nó vẫn chỉ là một bài hát buồn bã, day dứt về ký ức. Tôi muốn nó phải hơn thế nữa. Tôi muốn nó phải có sự giải thoát và tự do trong đó.”

Miyabi nhìn Ren, rồi nhìn bản nhạc đầy những vết tẩy xóa của anh. Cô im lặng một lúc, rồi hít một hơi sâu, quyết định nói ra điều cô đã ấp ủ từ tối qua.

“Katsuragi này.”

“Hửm?” Ren quay sang, tay vẫn lướt trên phím đàn tìm kiếm giai điệu.

“Hôm qua... em đã làm lành với bố rồi.”

Tay Ren khựng lại trên phím đàn. Một hợp âm dang dở tắt ngấm. Anh quay phắt lại, nhìn cô đầy ngạc nhiên.

“Thật á? Nhanh vậy sao? Tôi tưởng...”

“Ừ. Em đã nghe lời anh đó.” Miyabi ngắt lời. Cô nói nhỏ nhẹ như đang thì thầm bên tai. “Em chủ động xuống bếp phụ bố nấu ăn. Bọn em đã nói chuyện về mẹ, về mấy món ăn ngày xưa mà mẹ thích. Bố cũng cười rất nhiều. Còn khóc nữa. Và em cũng nhận ra... bố cũng cô đơn như em vậy. Mà, giờ thì bức tường đó đổ rồi.”

Miyabi mỉm cười với Ren, nó khiến cô trông trưởng thành hơn trước tuổi. Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, càng làm nụ cười ấy rực rỡ hơn bao giờ hết.

“Cảm ơn anh. Nhờ anh đẩy em một cái đấy. Nếu không có anh, chắc em vẫn chỉ biết trốn trong phòng.”

Ren nhìn cô. Anh thấy một Miyabi khác hẳn so với ngày đầu gặp gỡ. Cô gái này đã bớt xù lông nhím để phòng vệ trước anh. Cô đã có được dũng cảm để vượt qua nỗi đau của mình, để kết nối với người khác. Miyabi là một người trưởng thành hơn anh tưởng rất nhiều.

Một tia sáng lóe lên trong đầu Ren, như một luồng điện chạy dọc sống lưng.

“Chính là nó!” Ren thốt lên, quay ngoắt lại cây đàn, chộp lấy cây bút chì và gạch xóa điên cuồng lên đoạn điệp khúc đầu. Tiếng ngòi bút chì sột soạt trên giấy.

“Cái gì cơ?” Miyabi ngơ ngác.

“Sự tha thứ!” Ren nói nhanh, tay viết thoăn thoắt. “Bài hát này... không chỉ là nỗi buồn của quá khứ. Nó cần cả sự tha thứ cho hiện tại. Đoạn cao trào không nên bi lụy, sướt mướt nữa. Cần phải sáng lên. Chúng ta sẽ chuyển tông!”

Anh quay sang giải thích cho Miyabi, sự hào hứng lan tỏa trong giọng nói.

“Ở đoạn điệp khúc đầu, chúng ta sẽ chuyển từ tông thứ sang tông trưởng sôi nổi. Giống như... ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua mây mù sau cơn mưa vậy, kiểu thế. Nó sẽ tượng trưng cho việc hai con người đã tìm thấy nhau sau bi kịch. Em hiểu không?”

Anh bắt đầu đàn thử ý tưởng mới. Những hợp âm ballad chuyển đổi màu sắc kỳ diệu, từ u tối, day dứt sang rạng rỡ, đầy hy vọng và bình yên.

Miyabi lắng nghe, cô hiểu ngay lập tức. Giai điệu đó chạm thẳng vào trái tim cô. Nó nói hộ lòng cô những điều chưa thể diễn tả bằng lời. Và rồi cô bắt đầu hát theo giai điệu mới của Ren, giọng hát vút cao lên, tràn đầy năng lượng và nội lực

Bản nhạc đã gần hoàn thiện ngay tại đó, trong căn phòng học cũ kỹ nồng mùi bụi phấn, được dệt nên từ việc hòa giải của gia đình Hoshino, và cảm hứng thăng hoa của một người nghệ sĩ trẻ đang tìm lại chính mình.

Khi nốt nhạc cuối cùng ngân vang rồi tắt hẳn, cả hai nhìn nhau, thở hổn hển với vẻ mặt mãn nguyện.

Bài hát không chỉ là một bước tiến mới trong kỹ thuật viết nhạc của Ren. Đối với anh, nó mang nhiều ý nghĩa hơn thế. Ánh mắt anh hắt lên một quyết tâm mới. Miyabi đã có dũng khí để hàn gắn lại mối quan hệ với cha nhờ lời khuyên của anh. Bây giờ, đến lượt anh phải đối mặt với vấn đề của riêng mình. Anh biết rõ bản thân không thể cứ tiếp tục chạy trốn như vậy mãi.

“Miyabi.” Ren cất lời.

“Sao thế? Lại sửa gì nữa hả?”

“Không. Bài hát tạm ổn rồi. Nhưng tôi muốn nhờ em một việc.”

Ren hít sâu, nắm chặt tay lại để ngăn sự run rẩy.

“Ngày mai... tôi định hẹn gặp mẹ tôi. Tôi cần nói chuyện rõ ràng với bà ấy một lần cuối về con đường sự nghiệp của tôi. Về việc tôi sẽ không đi Đức du học, và những thứ khác.”

Miyabi nhìn anh, im lặng chờ đợi. Cô biết chuyện anh bỏ nhà đi, biết anh đang đối đầu với mẹ qua những lời kể mơ hồ trong chuyến đi chợ trời Oedo.

“Em... có thể ở đó cùng tôi không?” Ren hỏi, giọng anh hơi run. “Không cần làm gì cả. Chỉ cần em ở đó thôi. Để tôi biết rằng... con đường mình chọn là đúng. Để tôi có đủ dũng khí nói ra những điều cần nói. Tôi cần một đồng minh. Qua con robot kia cũng được.”

Miyabi trố mắt ngạc nhiên. Anh muốn cô gặp mẹ anh? Người phụ nữ đáng sợ, quyền lực mà anh từng kể? 

Như vậy không phải là ra mắt phụ huynh của Ren sao? Cô nghĩ bụng, vẻ mặt bối rối hiện ra rõ rệt.

Miyabi lưỡng lự đôi chút. Cô sợ phải gặp người lạ, sợ sẽ bị phán xét. Nhưng nhìn vào đôi mắt tràn đầy quyết tâm của Ren, đôi mắt đã từng nhìn cô đầy khích lệ khi cô sợ hãi trước biển người đông đúc, đôi mắt đã nhìn cô đầy dịu dàng khi cô xua đẩy mình ra. Miyabi biết bản thân không thể từ chối.

Anh đã là đôi chân cho cô, đưa cô ra với thế giới bên ngoài. Bây giờ, đến lượt cô phải trở thành một điểm tựa tinh thần cho anh, giúp anh đứng vững trước những khó khăn.

Miyabi gật đầu, mỉm cười trấn an Ren.

“Được. Vậy em sẽ ở đó cùng anh. Chúng ta là đồng minh mà, đúng không? Sợ gì chứ.”

Ren thở phào nhẹ nhõm, vai anh chùng xuống.

“Cảm ơn em, Miyabi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!