Light Novel: Orihime Resonance!

Chương 06

Chương 06

Phần 1:

Dư âm của chuyến đi biển Kamakura vẫn còn đọng lại trong tâm trí Katsuragi Ren, như một lớp muối mỏng bám dính trên da không thể tẩy rửa đi. Cảm giác gió biển lùa vào tóc, sức nặng, sự ấm áp của Miyabi trên lưng, và tiếng cười giòn tan của cô hòa vào với tiếng sóng... tất cả vẫn quá chi là sống động, tranh chấp dữ dội với thực tại lạnh lẽo của ngày đầu tuần.

Ren bước vào khuôn viên Đại học Âm nhạc Tokyo lúc hai giờ chiều.

Tòa nhà khoa Piano đứng sừng sững như một tòa thành bằng bê tông trắng toát, phản chiếu ánh nắng gay gắt đến chói mắt. Trước đây, Ren sẽ cảm thấy an tâm khi bước vào đây, nơi những quy tắc và sự trật tự ngự trị. Nhưng dạo gần đây, và đặc biệt là hôm nay, anh cảm thấy ngột ngạt. Mùi sáp đánh bóng sàn, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng và cái lạnh khô khốc của hệ thống điều hòa trung tâm khiến lồng ngực anh thắt lại. Nó quá sạch sẽ. Quá vô trùng. Nó thiếu đi mùi của sự sống, cái mùi ngai ngái của đất, của biển mà anh vừa nếm trải.

Anh đẩy cửa bước vào phòng tập số 421.

Như thường lệ, Tachibana Emi đã ở đó. Cô đứng bên cửa sổ kính sát đất, quay lưng lại phía cửa, đang cẩn thận bôi nhựa thông lên cây vĩ của mình. Động tác của cô chậm rãi, đều đặn và đầy tính nghi thức. Ánh sáng trắng từ bên ngoài chiếu vào, bao phủ lấy cô, biến cô thành một bức tượng thạch cao hoàn mỹ và xa cách.

Nghe tiếng cửa mở, Emi quay lại. Cô gật đầu chào, một cái gật đầu xã giao chuẩn mực đến từng milimet độ nghiêng.

“Đến rồi à, Ren.” Cô nói, giọng bình thản nhưng ánh mắt sắc sảo lướt qua khuôn mặt Ren, như muốn tìm kiếm dấu vết của sự lơ là cuối tuần qua. “Hy vọng cậu đã có một cuối tuần... nghỉ ngơi đúng nghĩa.”

“Cũng ổn.” Ren đáp ngắn gọn, đặt chiếc ba lô nặng trịch xuống sàn gỗ. Anh tiến về phía cây đại dương cầm Steinway đen bóng nằm giữa phòng, con quái vật đang há miệng chờ nuốt chửng anh.

“Tốt. Vì hôm nay chúng ta không có thời gian để khởi động đâu.” Emi nâng cây đàn violin lên vai, kẹp chặt nó bằng cằm với một động tác dứt khoát. “Giáo sư Tanaka vừa nhắn tin. Chiều thứ Tư thầy sẽ kiểm tra tiến độ chương 3 của bản Sonata. Nếu chúng ta không đạt yêu cầu, suất thi đấu Quốc gia sẽ bị chuyển cho nhóm của đàn anh năm trên.”

Ren ngồi xuống ghế đàn. Anh mở nắp phím. Những phím đàn trắng ngà và đen tuyền nằm xen kẽ nhau, lạnh lẽo và im lìm. Nhưng hôm nay, Ren nhìn chúng và nghe thấy âm thanh một sự thôi thúc khác lạ.

Những ngón tay anh ngứa ngáy. Chúng không muốn gõ nhịp đều đặn nữa. Chúng muốn chạy, muốn nhảy múa. Chúng muốn tái hiện lại cảm giác tự do khi chạy chân trần trên cát vàng.

“Bắt đầu nhé.” Emi ra lệnh, cây vĩ đặt lên dây đàn. “Ba, bốn...”

Họ bắt đầu chơi. Chương 3 của bản Sonata số 5 Springcủa Beethoven. Một chương Rondo vui tươi, hóm hỉnh và tràn đầy năng lượng.

Ngay từ những ô nhịp đầu tiên, Ren đã cảm thấy sự thay đổi trong chính cơ thể mình.

Mọi khi, anh chơi đàn bằng não bộ. Anh tính toán lực bấm, độ dài nốt nhạc, thời điểm ngắt pedal dựa trên những gì được ghi trong bản nhạc. Anh là một cỗ máy tái hiện hoàn hảo ý đồ của nhà soạn nhạc. Hay đúng hơn, là ý đồ của giáo sư và các giám khảo mong muốn.

Nhưng hôm nay, anh chơi bằng cơ bắp và ký ức.

Anh nhớ lại cảm giác cõng Miyabi leo lên những bậc thang đá. Sự gắng gượng, nhịp tim đập dồn dập, hơi thở gấp gáp.

Anh dồn lực vào những hợp âm tay trái. Tiếng bass vang lên dày, trầm và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một nền tảng vững chắc, rung chuyển cả không gian.

Anh nhớ lại khoảnh khắc Miyabi nghịch nước biển, tiếng cười của cô vỡ ra như bọt sóng.

Anh chơi những đoạn chạy ngón tay phải Arpeggio với một tốc độ nhanh hơn, lướt đi một cách ngẫu hứng. Anh thêm vào một chút Rubato, kéo dài nốt này ra một chút, thu ngắn nốt kia lại một chút, tạo nên sự xô đẩy, bấp bênh nhưng đầy sức sống, giống như những con sóng không bao giờ vỗ đều tăm tắp.

Tiếng piano của Ren không còn làm nền cho Emi nữa. Nó trỗi dậy. Nó tranh đấu. Nó đang quấn lấy tiếng violin, khiêu khích và đòi hỏi sự chú ý. Nó rực rỡ, chói lòa và… cực kỳ hỗn loạn.

Emi nhận ra điều đó ngay lập tức.

Đôi lông mày thanh tú của cô nhíu lại. Cô cố gắng giữ tempo chuẩn xác như một cái máy đếm nhịp sống. Tiếng vĩ của cô trở nên gắt gỏng hơn, đè mạnh xuống dây đàn tạo ra âm thanh sắc lẹm, cố gắng kéo Ren trở lại khuôn khổ.

Nhưng Ren không nghe. Hay đúng hơn, anh không muốn nghe. Anh đang chìm đắm trong dòng chảy cảm xúc của riêng mình. Anh đang kể câu chuyện của mình, câu chuyện về chuyến đi biển, về sự tự do, chứ không phải mùa xuân theo cách nghĩ của Beethoven.

Đến đoạn cao trào, khi hai nhạc cụ phải đuổi bắt nhau trong một chuỗi các nốt móc kép nhanh đến chóng mặt. Ren thực hiện một cú Crescendo bùng nổ, phá vỡ hoàn toàn sự cân bằng âm lượng giữa hai nhạc cụ. Tiếng Piano gầm lên, nuốt chửng tiếng Violin.

KÉT!!!

Một âm thanh chói tai vang lên xé toạc không gian.

Emi giật mạnh cây vĩ ra khỏi dây đàn, tạo nên tiếng rít kinh hoàng như tiếng móng tay cào lên bảng đen. Cô hạ tay xuống, thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội.

“Dừng lại! Dừng ngay lập tức!”

Ren khựng lại. Đôi tay anh vẫn lơ lửng trên phím đàn, dư âm của hợp âm cuối cùng vẫn còn ngân vang trong không khí. Cảm giác hưng phấn bị cắt đứt đột ngột khiến anh hụt hẫng như đang rơi tự do.

Anh quay sang nhìn Emi. Khuôn mặt cô đỏ bừng vì giận dữ, đôi mắt mở to nhìn anh đầy kinh ngạc và phẫn nộ.

“Cậu đang làm cái trò gì vậy, Ren?” Emi gắt lên, giọng cô vỡ ra vì mất kiểm soát. “Cậu có biết cậu vừa chơi nhanh hơn tempo chuẩn bao nhiêu không? Năm nhịp! Cậu nhanh hơn tận năm nhịp! Cậu đang chạy đua với ai thế?”

Ren từ từ hạ tay xuống, xoay người trên ghế đối diện với cô. Sự hưng phấn tan biến, nhường chỗ cho một sự bướng bỉnh khác thường.

“Tớ thấy ổn mà.” Anh đáp, giọng bình thản đến mức như cố tình khiêu khích. “Tớ đang chơi theo cảm xúc. Chẳng phải cậu từng bảo tớ chơi như một con robot? Giờ tớ có hồn rồi đấy. Tớ đang cảm nhận mùa xuân theo cách của mình.”

“Cảm xúc?” Emi cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai chua chát. Cô bước lại gần cây đàn, dùng đầu cây vĩ gõ mạnh vào bản nhạc đang mở trên giá. “Cảm xúc không đồng nghĩa với sự cẩu thả, Ren! Cậu đang chơi Rubato lung tung beng cả lên. Cậu làm vỡ hết cấu trúc của Beethoven. Chỗ này ghi là Allegro ma non troppo, cậu chơi thành Presto rồi! Cậu định biến tấu Sonata cổ điển thành cái gì? Nhạc Jazz quán bar à?”

Câu nói của Emi vô tình chạm vào lòng tự ái của Ren. Đúng, anh thích nhạc Jazz. Anh thích sự tự do của những nghệ sĩ phòng trà như mẹ của Miyabi. Và việc Emi dùng giọng điệu khinh miệt đó để nói về nó khiến anh nổi giận.

“Âm nhạc không nên bị đóng khung trong những con số khô khan.” Ren phản bác, đứng dậy khỏi ghế. Chiều cao của anh lúc này áp đảo Emi, tạo ra một cái bóng lớn phủ lên người cô. “Nếu cứ chơi y hệt như máy đếm nhịp, nốt nào ra nốt đấy, cường độ y chang sách giáo khoa thì ai chẳng chơi được? Cần gì đến nghệ sĩ? Một cái máy phát nhạc cũng làm được điều đó. Sự độc đáo nằm ở sự biến tấu, ở cái tôi của người chơi cơ mà.”

“Độc đáo?” Emi nhìn anh trân trối, như thể anh vừa nói một điều gì đó rất điên rồ. “Ren, cậu tỉnh lại đi! Cậu đang ảo tưởng đấy à? Chúng ta đang chuẩn bị cho cuộc thi Quốc gia! Giám khảo ở đó là những giáo sư đầu ngành, những nhà phê bình khó tính nhất Nhật Bản. Họ cần sự hoàn hảo! Họ cần sự chuẩn xác tuyệt đối! Họ không cần sự ngẫu hứng trẻ con và thiếu kỷ luật của cậu!”

Cô tiến lại gần hơn, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô rực lửa quyết tâm nhưng cũng đầy lo lắng.

“Cậu có biết tại sao tớ chọn cậu làm bạn diễn không? Vì kỹ thuật của cậu hoàn hảo. Vì cậu là người duy nhất ở cái trường này có thể theo kịp tốc độ và sự chính xác của tớ. Nhưng dạo này cậu bị làm sao thế? Cứ lơ là, mơ mộng, rồi giờ cậu muốn phá hoại công sức của cả hai đứa luôn hay gì?”

Ren im lặng. Anh biết Emi nói đúng về mặt lý trí. Nhưng về mặt cảm xúc, anh không thể chấp nhận quay lại cái lồng cũ nữa. Con chim đã nếm mùi bầu trời thì không thể chịu đựng được song sắt.

“Có lẽ... tớ không còn muốn làm cái máy gõ nhịp cho cậu nữa.” Ren nói, giọng trầm và lạnh. “Tớ muốn chơi thứ âm nhạc khiến người ta rung động, chứ không phải thứ âm nhạc để người ta chấm điểm.”

Emi nhìn anh, đôi môi cô mím chặt lại thành một đường mỏng. Cô hít một hơi sâu, dường như đang cân nhắc xem có nên tung ra con bài tẩy cuối cùng hay không. Và rồi, cô quyết định sử dụng nó.

“Cậu muốn chơi theo ý mình? Được thôi. Nhưng cậu nghĩ mẹ cậu sẽ nói gì?”

Cái từ “mẹ” vang lên trong căn phòng im ắng như một tiếng sét đánh ngang tai Ren. Anh sững sờ, toàn thân cứng đờ lại.

“Mẹ tôi?” Ren hỏi lại, giọng anh đanh lại, nguy hiểm. “Bà ấy liên quan gì ở đây?”

Emi dường như không nhận ra sự thay đổi trong thái độ của Ren, hoặc cô cố tình lờ đi vì tin rằng mình đang nắm giữ chân lý. Cô khoanh tay trước ngực, giọng điệu trở nên trịch thượng hơn, cái giọng điệu của một người bề trên đang thay mặt phụ huynh dạy bảo mấy đứa trẻ hư.

“Cô Katsuragi đã gọi điện cho tớ tối qua. Một cuộc gọi dài 30 phút.” Emi nói rành rọt từng chữ. “Cô ấy rất lo lắng cho cậu. Cô ấy hỏi tớ về sinh hoạt của cậu. Còn nói rằng dạo này nghe đồn cậu có biểu hiện lạ, hay đi sớm về muộn, lơ là việc luyện tập trên trường. Cô ấy sợ cậu đang giao du với những người không tốt, làm ảnh hưởng đến tư duy âm nhạc.”

Ren cảm thấy máu nóng dồn lên mặt, tai anh ù đi. Mẹ anh. Lại là mẹ anh. Bà không chỉ kiểm soát anh ở nhà, bà còn vươn sợi xích của mình đến tận trường học, len lỏi vào các mối quan hệ bạn bè của anh.

“Và?” Ren gằn giọng.

“Và cô ấy nhờ tớ kèm cặp cậu.” Emi tiếp tục, giọng cô có chút tự hào ngấm ngầm. “Cô ấy tin tưởng tớ. Cô ấy bảo tớ là ví dụ hoàn hảo về một người nghệ sĩ xuất sắc, kỷ luật mà cậu nên noi theo. Cô ấy muốn tớ giúp cậu lấy lại phong độ để chuẩn bị cho hồ sơ du học Đức.”

Ren siết chặt nắm tay đến mức cái móng tay cụt lủn găm vào da thịt đau nhói. Anh nhìn Emi. Cô gái đứng trước mặt anh không còn là bạn diễn nữa. Cô ta là một kẻ cai ngục. Một con búp bê xinh đẹp được mẹ anh giật dây.

Và điều tồi tệ nhất là Emi... cô ấy đang hùa theo bà một cách tự nguyện.

“Cô ấy còn ngỏ ý...” Emi hơi ngập ngừng một chút, đôi má thoáng ửng hồng nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào Ren, “...rằng nếu chúng ta hợp tác tốt, hai gia đình có thể tính chuyện xa hơn. Cậu biết đấy, nhà tớ và nhà cậu rất môn đăng hộ đối. Một cặp đôi nghệ sĩ cùng đi du học, cùng biểu diễn... đó là con đường hoàn hảo mà ai cũng mơ ước.”

Hoàn hảo?!

Từ đó như giọt nước làm tràn ly. Nó bóp nghẹt Ren. Nó phủ nhận tất cả những gì anh vừa tìm thấy. Sự tự do, tiếng cười, những giọt mồ hôi trên đồi Kamakura... tất cả bị đè bẹp bởi hai từ “hoàn hảo” và “sắp đặt”.

Ren bật cười. Một tiếng cười khan, chua chát và đau đớn.

“Ra là thế.” Anh nói, giọng run lên vì kìm nén cơn giận. “Bà ấy mua chuộc cậu rồi à? Hay cậu cũng giống hệt bà ấy, chỉ quan tâm đến danh vọng, đến cái vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài mà không cần biết bên trong nó thối rữa thế nào?”

“Ren! Cậu nói cái gì thế?” Emi sững sờ, lùi lại một bước.

“Tôi không phải là con rối của hai người!” Ren hét lên. Tiếng hét vang vọng, xé toạc sự im lặng giả tạo của căn phòng. Anh vung tay, hất tung tập bản nhạc trên giá đàn xuống đất. Những tờ giấy trắng bay lả tả như xác lá. “Tôi không cần sự hoàn hảo chết tiệt đó! Tôi không cần đi du học! Và tôi càng không cần một người bạn diễn chỉ biết nghe lời mẹ tôi như một con vẹt!”

“Katsuragi Ren!” Emi cũng hét lên, mặt cô tái mét, nước mắt ầng ậng vì bị xúc phạm. “Cậu quá đáng lắm rồi đấy! Tớ chỉ muốn tốt cho cậu thôi! Tương lai của cậu đang rộng mở, cậu định vứt bỏ nó để chạy theo cái gì? Mấy cảm xúc vớ vẩn nhất thời?”

“Tốt cho tôi?” Ren nhếch mép, ánh mắt anh lạnh lẽo nhìn cô. “Cậu chỉ muốn tốt cho cái CV đẹp đẽ của cậu thôi. Cậu sợ tôi kéo cậu xuống bùn chứ gì? Được thôi. Vậy tôi rời đi là được chứ gì.”

Ren vơ lấy chiếc ba lô, khoác lên vai một cách thô bạo.

“Tôi sẽ không chơi theo cách của cậu nữa. Và tôi cũng không muốn nghe bất cứ lời nào của mẹ tôi thốt ra từ miệng cậu nữa. Từ giờ, đừng làm phiền tôi.”

“Cậu đi đâu? Chúng ta chưa tập xong! Ren...” Emi hoảng hốt gọi với theo.

“Đi tìm sự độc đáo. Cứ gọi nó là vậy đi.” Ren đáp gọn lỏn, không quay đầu lại.

Cánh cửa phòng tập đóng sầm lại sau lưng anh. Một tiếng động lớn, khô khốc, đập vỡ mối quan hệ hợp tác vốn đã mỏng manh giữa họ.

Ren lao đi dọc hành lang. Tiếng giày nện xuống sàn đầy giận dữ. Anh cảm thấy ngột ngạt. Anh cần không khí, cần thoát khỏi cái lồng bê tông này ngay lập tức.

Phần 2:

Năm giờ chiều.

Ren không đến Henna Cafe. Hôm nay không có ca làm của anh. Và thú thực, anh cũng không muốn đến đó. Anh sợ mình sẽ mang cái năng lượng tiêu cực, khó chịu này đến làm vấy bẩn không gian yên bình của ông Soichiro và Miyabi. Anh không muốn Miyabi nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của anh, một kẻ vừa hùng hồn tuyên bố sẽ là đôi chân vững chãi cho cô, giờ lại đang chạy trốn như một đứa trẻ thua cuộc trước mẹ mình.

Anh cũng không muốn về nhà. Căn ký túc xá lạnh lẽo hay dinh thự của bố mẹ suy cho cùng đều là nhà tù theo những cách khác nhau.

Ren lang thang vô định trên những con phố Tokyo.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những tòa nhà chọc trời. Dòng người bắt đầu đổ ra đường sau giờ tan sở. Ren đi qua Shibuya ồn ào, đi qua những khu phố thời trang Harajuku lòe loẹt. Anh để cho dòng người xô đẩy mình, va chạm vào vai mình. Anh hòa vào đám đông, trở thành một tiếng ồn vô nghĩa. Lúc này, đó là tất cả những gì anh muốn.

Thành phố này thật ồn ào, nhưng cũng thật cô đơn. Hàng ngàn người lướt qua nhau nhưng không ai nhìn ai. Những ánh đèn neon bắt đầu nhấp nháy, rực rỡ và giả tạo.

Ren cảm thấy kiệt sức. Không phải kiệt sức về thể xác, mà là sự rệu rã tinh thần. Cuộc cãi vã với Emi như rút cạn mọi năng lượng tích cực mà anh tích lũy được từ chuyến đi biển. Những lời nói của Emi: “Cậu không có ở đây”, “Cậu đang phá hoại”, “Mẹ cậu nói...” cứ văng vẳng trong đầu anh như một cuốn băng hỏng.

Anh ghé vào một cửa hàng tiện lợi, mua một lon cà phê đen lạnh ngắt và một cái bánh mì yakisoba khô khốc. Anh đứng ăn ngay trước cửa hàng, nhìn dòng xe cộ qua lại. Vị đắng của cà phê và vị mặn chát của nước sốt hòa vào nhau. Ừ, là cái mùi vị của sự thất bại, anh thừa nhận.

Cuối cùng, đôi chân mỏi nhừ đưa anh đến công viên Inokashira, một ốc đảo xanh nằm ở rìa thành phố, nơi có cái hồ lớn hình thiên nga mà các cặp đôi hay đến để tỏ tình, ít nhất là theo lời đồn đại của đám sinh viên trong trường là vậy.

Trời đã tối hẳn. Ánh đèn đường hắt xuống mặt hồ lăn tăn gợn sóng đen ngòm, loang lổ và mờ nhạt. Công viên vắng người, gió đêm thổi qua những tán cây tạo ra tiếng xào xạc buồn bã.

Ren tìm một cái ghế trống sát bờ hồ, khuất sau một bụi cây, rồi ngồi phịch xuống. Anh mở lon cà phê thứ hai, tiếng bật nắp vang lên khô khốc trong đêm tĩnh lặng.

Anh ngửa cổ uống một ngụm. Chất lỏng lạnh buốt chảy xuống cổ họng, nhưng không làm dịu đi ngọn lửa giận dữ đang âm ỉ trong lòng.

“Mẹ kiếp.” Ren chửi thề, giọng khàn đặc. Anh bóp nát cái vỏ lon rỗng trong tay, rồi ném mạnh nó vào thùng rác gần đó.

Cú ném trượt. Cái lon đập vào mép thùng, rơi xuống đất kêu keng một cái chói tai rồi lăn lóc trên mặt đường bê tông.

“Ném tệ thật. Trừ mười điểm thanh lịch.”

Một giọng nói quen thuộc, mang chút giễu cợt lười biếng vang lên từ phía sau gốc cây anh đào lớn.

Ren quay phắt lại, cảnh giác.

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, một bóng người bước ra. Mái tóc highlight màu khói vuốt ngược, chiếc áo khoác da sờn vai quen thuộc, và điếu thuốc lá lập lòe trên môi tỏa ra làn khói mỏng.

Zekai Tang

“Tang?” Ren ngạc nhiên, mắt mở to. “Mày... làm cái gì ở đây vậy?”

“Tao mới là người phải hỏi câu đó.” Zekai nhếch mép cười, một nụ cười nửa miệng đặc trưng. Cậu ta lững thững bước tới, nhặt cái vỏ lon dưới đất lên, ném gọn lỏn vào thùng rác. “Một trăm điểm. Học tập đi.”

Zekai thả bộ dạng bất cần đời xuống cái ghế đá bên cạnh Ren, cách anh một khoảng vừa đủ. Cậu ta rít một hơi thuốc dài, nhả khói lên trời, mắt nheo lại nhìn những vì sao mờ nhạt dần dần hiện ra.

“Tao đang đi dạo tìm ý tưởng cho con game. Code thì bị bug tùm lum, đau hết cả đầu.” Zekai giải thích, giọng cứ bâng bâng. “Đang định ra đây hét vào mặt hồ cho đỡ tức thì thấy một thằng dở hơi ngồi lẩm bẩm chửi đời. Nhìn kỹ cái lưng gù gù thì hóa ra là thằng bạn thân quý hóa.”

Ren thở hắt ra, dựa lưng vào ghế, ngửa mặt lên trời. Sự xuất hiện của Zekai, kỳ lạ thay, lại khiến anh thấy nhẹ nhõm. Không phải Emi xét nét, không phải Miyabi cần che chở. Zekai chỉ là Zekai, thằng bạn thô lỗ nhưng chân thật.

“Tao đang... đi dạo thôi.” Ren nói dối một cách vụng về.

“Đi dạo với cái mặt như đưa đám thế kia?” Zekai cười khẩy, quay sang nhìn anh. “Thôi đi ông nội. Nhìn mày tao biết ngay. Mày trông tàn tạ y hệt cái giẻ lau. Lại chuyện mẫu hậu mày hả? Hay cãi nhau với cô nàng Violin kia?”

Ren im lặng. Anh không cần trả lời. Zekai luôn đọc vị anh quá chuẩn, đôi khi đến mức đáng sợ.

Zekai thò tay vào cái túi nilon to đùng cậu ta mang theo, lôi ra hai lon bia lạnh ngắt. Cậu ta bật nắp một lon, đưa cho Ren.

“Cầm nè. Uống đi cho hạ hỏa. Cà phê đen không giải quyết được vấn đề đâu, chỉ tổ làm mày mất ngủ thêm thôi.”

Ren nhận lấy lon bia, áp nó vào má. Cái lạnh buốt thấu xương làm dịu đi cơn nóng bừng trên mặt anh. Anh uống một ngụm lớn. Vị bia đắng chát xộc lên mũi, nhưng hậu vị lại ngọt ngào.

“Tao vừa cãi nhau to với Emi.” Ren thú nhận, giọng khàn đi. “Con nhỏ… hùa với mẹ tao. Họ muốn tao chơi nhạc như một cái máy, chuẩn xác từng nhịp, từng nốt. Tao vừa mới tìm lại được chút cảm hứng, chút tự do... thì họ lại bảo tao là kẻ phá hoại.”

Zekai im lặng lắng nghe, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu và rít thuốc.

“Mày biết gì không,” Ren tiếp tục, sự uất ức bị dồn nén bấy lâu nay tuôn trào ra như đê vỡ. “Tao đã nghĩ mình thay đổi được. Tao nghĩ chuyến đi biển với Miyabi đã giúp tao tìm lại được phần nào cảm hứng. Tao còn mạnh miệng bảo là mình sẽ trở thành đôi chân của con bé. Nhưng hóa ra... tao vẫn chỉ là thằng ủy mị yếu đuối, không thoát nổi khỏi bàn tay của mẹ. Tao chẳng làm được cái quái gì cả.”

Ren cúi gằm mặt, hai tay ôm lấy đầu. Anh cảm thấy bất lực. Anh muốn khóc nhưng nước mắt không chảy ra được.

“Mày không thảm hại.” Zekai nói, giọng bình thản nhưng chắc nịch như tiếng búa đóng đinh. Cậu ta dụi điếu thuốc vào gạt tàn di động bỏ túi, rồi quay sang nhìn Ren nghiêm túc. “Mày chỉ đang trở thành người lớn thôi. Và làm người lớn thì phiền bỏ mẹ ra.”

Zekai ngả người ra sau, nhìn lên bầu trời đen kịt của Tokyo.

“Oi Ren, mày còn nhớ hồi cấp ba không? Lúc tao bảo tao muốn làm thiết kế game, ông bà già tao đã làm ầm lên thế nào ấy.”

Ren gật đầu nhẹ. Anh nhớ. Bố mẹ Zekai sở hữu một chuỗi công ty xuất khẩu nấm có tiếng ở Trung Quốc. Họ giàu có, nhưng truyền thống và bảo thủ. Họ luôn muốn Zekai, một đứa du học sinh phải học quản trị kinh doanh để kế thừa gia nghiệp, tiếp quản chuỗi nhà hàng. Việc Zekai muốn làm game bị họ coi là trò trẻ con vô bổ và không có tương lai.

“Bây giờ vẫn thế.” Zekai cười nhạt, một nụ cười buồn bã hiếm thấy. “Mỗi lần tao về nhà xin tiền hay thăm hỏi là một lần nghe bài ca ổn định, thừa kế, trách nhiệm này nọ. Ông bà già bảo tao lông bông, bảo tao làm xấu mặt dòng họ các thứ. Mày tưởng mày khổ à? Tao ngày nào cũng phải nghe ông già tao lải nhải về độ ẩm trong môi trường bảo quản nấm, trong khi đầu tao chỉ toàn code với thuật toán.”

“Thế mày tính sao?” Ren hỏi, quay sang nhìn bạn.

“Tao kệ mẹ chứ sao.” Zekai nhún vai, giọng lại trở về vẻ bất cần. “Tao vẫn phụ marketing, vẫn học cách quản lý để kiếm tí tiền sinh hoạt nuôi cái đam mê của tao. Nhưng đêm về tao vẫn code game. Vì nếu tao sống theo ý họ, tao chắc chắn sẽ chết. Tao sẽ trở thành một cái xác biết bán nấm, vô nghĩa vải không. Tao còn mơ thấy nấm nó mọc xum xuê trên xác mình nữa cơ. Tởm vải lìn.”

Cậu ta vỗ mạnh vào vai Ren, cái vỗ vai đau điếng nhưng đầy sức mạnh.

“Mày cũng thế thôi. Mày được trao cho một đôi tay thiên tài, một gia thế khủng. Đó là những quân bài tốt mà nhiều đứa khác đếu có được. Nhưng chơi thế nào là quyền của mày. Mẹ mày, Emi, hay bất cứ ai... họ chỉ là khán giả thôi. Họ có thể la ó, có thể ném cà chua, nhưng họ không thể nhảy lên sân khấu cầm tay mày mà đàn được. Mày mới là người nghệ sĩ của cuộc đời mày.”

“Nhưng tao sợ…” Ren cúi đầu nhìn lon bia đang sủi bọt. “Tao sợ tao sai. Nhỡ đâu cách chơi của tao là sai? Nhỡ đâu tao thực sự làm hỏng âm nhạc? Nhỡ đâu tao không đủ giỏi để đi con đường riêng?”

“Sai hay đúng thì sao?” Zekai cười lớn, tiếng cười vang vọng mặt hồ. “Âm nhạc là để cảm nhận, không phải để chấm điểm thi đua. Mày thấy Miyabi hát thế nào? Con bé hát sai kỹ thuật tè le ra đúng không? Hơi thì ngắn, nhịp thì phô. Nhưng mày có thấy hay không?”

“Hay.” Ren đáp ngay lập tức, không chút do dự. “Hay nhất tao từng nghe. Nó... làm tao muốn được chơi đàn.”

“Đấy!” Zekai búng tay. “Đó chính là câu trả lời. Mày có một thứ sức mạnh mà tao không có, con nhỏ Emi kia càng không có. Mày có khả năng đuổi theo cảm xúc đến cùng cực. Mày dám phá vỡ quy tắc để chạm vào trái tim người khác. Đó mới là nghệ sĩ. Đừng để mấy cái thước đo vớ vẩn của trường lớp làm mày quên mất điều đó.”

Zekai ngửa cổ uống cạn lon bia, rồi đứng dậy vươn vai răng rắc.

“Với lại, đừng bỏ cuộc bây giờ. Mày đã hứa làm đôi chân cho Miyabi rồi mà? Nếu mày gục ở đây, ai sẽ đưa nó đi chơi? Một thằng yếu đuối không bảo vệ được ai đâu. Thế giới đâu cũng có những anh hùng và những thằng khùng. Mà với tao thì khùng hay hùng dũng cũng đều là hai mặt của một đồng xu. Chỉ cần mày đừng hèn là được. Thế thì câu hỏi là mày muốn làm một thằng khùng, hay muốn làm một thằng hèn?”

Lời nói của Zekai như một cú đấm thẳng vào mặt, thô bạo nhưng làm Ren tỉnh ngộ hoàn toàn.

Đúng rồi. Anh còn lời hứa với Miyabi. Anh không thể quay lại làm con rối được nữa. Nếu anh thỏa hiệp với mẹ và Emi, anh sẽ đánh mất chính mình, và đánh mất cả khả năng kết nối với Miyabi, với âm nhạc thực sự mà anh tin tưởng.

Ren mở to mắt. Bóng tối trong lòng anh dường như tan biến một chút. Anh nốc lon bia, uống một hơi dài. Vị bia vẫn đắng chát, nhưng hậu vị trở nên ngọt ngào và sảng khoái hơn.

“Cảm ơn mày, Tang.” Ren nói, lau miệng bằng mu bàn tay. “Tao hiểu rồi. Tao sẽ không nghe theo họ nữa. Tao sẽ chơi theo cách của tao. Dù có bị điểm kém, dù có bị đuổi học... tao cũng sẽ chơi thứ âm nhạc của tao.”

“À không không, đừng có để bị đuổi học là được. Nhưng còn lại thì tốt đó.” Zekai nhếch mép, vỗ đầu Ren như vỗ đầu một con chó nhỏ. “Giờ thì về ngủ đi. Mai có đi làm không? Nhìn cái mặt mày tao hết muốn ăn tối rồi.”

Zekai vẫy tay chào rồi lững thững bước đi, bóng cậu ta hòa vào màn đêm, để lại mùi thuốc lá bạc hà thoang thoảng. Một người bạn luôn xuất hiện đúng lúc, nói những lời thô lỗ nhưng chuẩn xác như dao phẫu thuật, rồi lại biến mất như một cơn gió.

Ren ngồi lại một mình bên hồ thêm một lúc. Gió đêm thổi qua mát lạnh, làm khô những giọt mồ hôi trên trán anh.

Trong đầu anh, tiếng cãi vã với Emi đã dịu đi. Lời đe dọa của mẹ cũng mờ nhạt dần. Thay vào đó là một giai điệu mới đang hình thành. Một giai điệu của sự phản kháng, của sự tự do, và của sự trưởng thành đau đớn nhưng cần thiết.

Những gợn sóng từ chuyến đi biển không biến mất. Nó chỉ đang lan rộng ra, va đập vào những rào cản cũ kỹ để phá vỡ chúng. Và Ren biết, cú va đập tiếp theo sẽ còn mạnh mẽ hơn. Anh sẽ phải đối mặt với trùm cuối, người mẹ của mình.

Nhưng lần này, anh sẽ không chiến đấu một cách vô nghĩa. Anh có âm nhạc của riêng mình, và anh có lý do để chiến đấu.

Ren đứng dậy, ném lon bia vào thùng rác. Lần này, nó rơi trúng phóc.

“Trăm điểm!” Anh lẩm bẩm, mỉm cười rồi quay lưng bước về phía ánh đèn thành phố.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!