Light Novel: Orihime Resonance!

Chương 02

Chương 02

Ngày làm việc đầu tiên của Katsuragi Ren tại Henna Cafe bắt đầu không phải bằng một nghi thức chào đón nồng nhiệt, mà bằng mùi của giẻ lau ẩm mốc và tiếng điện máy đơn điệu, lặp đi lặp lại của động cơ servo.

Đó là một buổi sáng thứ Ba ảm đạm. Bầu trời Tokyo bên ngoài khung cửa sổ kính mờ đục bị phủ một lớp mây xám xịt, nặng trĩu như chực chờ đổ ập xuống bất cứ lúc nào. Cái không khí nồm ẩm đặc trưng của mùa mưa đang len lỏi vào từng kẽ hở của thành phố, khiến cho da thịt người ta lúc nào cũng có cảm giác dính dáp khó chịu.

Ren đứng sau quầy thu ngân bằng gỗ sồi sẫm màu, tay cầm chiếc khăn lau màu trắng ngà đã sờn mép. Công việc của anh, theo như bản mô tả ngắn gọn đến mức sơ sài của ông chủ Hoshino Soichiro, bao gồm ba đầu việc chính: Thu ngân, dọn bàn và “chăm sóc mấy đứa nhỏ”.

“Mấy đứa nhỏ” ở đây, trớ trêu thay, không phải là trẻ con hay thú cưng, mà là hai cỗ máy kim loại đang di chuyển chậm chạp trong quán.

Ngoài con robot Orihime màu trắng mà anh gặp hôm qua, hôm nay còn có thêm một con nữa. Nó có lớp vỏ màu xanh đen, cũ kỹ hơn, với một vết nứt dài chạy dọc bên sườn trái được dán băng keo đen một cách cẩu thả. Nó tên là “Hiko”, viết tắt của Hikoboshi, nhưng trái ngược với cái tên lãng mạn ấy, người điều khiển nó là một cậu sinh viên kỹ thuật lầm lì nào đó ở tận Hokkaido, người chỉ giao tiếp bằng những cái gật đầu và những câu “xin lỗi” ngắn ngủn qua loa mỗi khi va phải chân bàn.

Ren thở dài, một hơi thở dài thườn thượt cố gắng đẩy bớt sự chán chường ra khỏi lồng ngực. Anh nhìn đồng hồ treo tường. Mới mười giờ sáng.

Quán thì vắng tanh.

Nằm khuất sâu trong con hẻm nhỏ, lại bị kẹp giữa hai tòa nhà văn phòng cao tầng chắn hết tầm nhìn, Henna Cafe giống như một ốc đảo bị lãng quên giữa sa mạc bê tông Shinjuku. Suốt hai tiếng đồng hồ vừa qua, tiếng chuông cửa chỉ vang lên đúng ba lần. Khách hàng là những nhân viên văn phòng trốn việc, họ gọi những ly cà phê đen đá rẻ tiền, chọn những góc khuất nhất, cắm mặt vào điện thoại hoặc gục đầu xuống bàn ngủ bù cho đêm tăng ca hôm trước.

Không ai quan tâm đến Ren. Không ai quan tâm đến những con robot đang nỗ lực di chuyển phục vụ. Ở đây, sự tồn tại của con người dường như mỏng manh và vô hình hơn cả những hạt bụi đang lơ lửng trong dải nắng yếu ớt chiếu qua khe cửa.

“Cẩn thận cái chân bàn ở góc số 4, bánh xe của em hay bị kẹt ở đó lắm.”

Một giọng nói vang lên ngay sau gót chân Ren khiến anh giật mình, suýt nữa thì đánh rơi cái cốc thủy tinh đang lau dở. Cái giật mình ấy không phải vì sợ hãi, mà vì sự hiện diện bất ngờ của giọng người trong cái không gian tĩnh lặng đến lạnh tóc gáy này.

Ren quay lại. Con robot Orihime màu trắng đang ngước cái đầu tròn vo lên nhìn anh. Hai ống kính camera đen ngòm xoay nhẹ để điều chỉnh tiêu cự, như thể đang soi xét sự lóng ngóng của nhân viên mới.

“À... cảm ơn đã nhắc…” Ren đáp, giọng vẫn còn chút ngượng ngập. Anh hắng giọng, cố gắng tìm một cách xưng hô phù hợp. “Bé… Orihime?”

“Đừng có gọi em là Orihime.”

Con robot phản đối ngay lập tức. Cánh tay máy bằng nhựa trắng của nó xua xua trong không khí, tạo ra tiếng ken két nhỏ của khớp nối chưa được tra dầu.

“Đó là tên hãng sản xuất in trên máy thôi,” Giọng cô gái qua loa vang lên, có chút giễu cợt nhẹ nhàng. “Anh gọi thế nghe cứ như đang nói chuyện với cái tủ lạnh hay cái máy hút bụi vậy.”

Ren khựng lại, tay cầm khăn lau buông thõng xuống bên hông. Anh nhìn vào tấm bảng tên “Orihime-D” viết tay trên ngực nó, rồi lại nhìn vào đôi mắt camera vô hồn. Một cảm giác lúng túng dâng lên. Anh chưa bao giờ giỏi giao tiếp, huống chi là giao tiếp với một người còn chẳng phải là người.

“Vậy... tôi nên gọi là gì?” Ren hỏi, cảm thấy mình thật ngớ ngẩn khi phải hỏi tên một cỗ máy.

“Miyabi,” Giọng nói trở nên nghiêm túc hơn một chút, âm lượng được điều chỉnh nhỏ lại như một lời thì thầm. “Hoshino Miyabi. Đó là tên thật của em.”

“Hoshino?” Ren thử gọi theo phép lịch sự thông thường.

“Không được.” Con robot lắc đầu quầy quậy, cả thân mình nó rung lên bần bật khiến mấy con ốc vít lỏng lẻo kêu lách cách. “Ở đây có ông chủ Hoshino Soichiro rồi. Anh gọi Hoshino cả hai bố con cùng ‘Dạ’ thì loạn mất. Với lại, nghe nó già lắm. Cứ gọi em là Miyabi đi.”

Ren chớp mắt, ngỡ ngàng.

Ở cái đất nước này, nơi mà những quy tắc xã giao được dựng lên như những bức tường thành kiên cố, việc gọi thẳng tên ngay lần đầu gặp mặt, nhất là với người khác giới như anh là một hành động cực kỳ táo bạo. Nó phá vỡ khoảng cách, phá vỡ sự tôn trọng khách sáo, và đôi khi bị coi là thô lỗ. Ren đã được mẹ dạy dỗ nghiêm ngặt từ bé về việc cúi chào bao nhiêu độ, dùng kính ngữ thế nào cho phải phép.

Nhưng nhìn vào con robot nhựa trắng thấp bé trước mặt, nghe cái giọng nói rè rè mà đầy sức sống phát ra từ cái loa rẻ tiền kia, Ren cảm thấy những quy tắc cứng nhắc của thế giới bên ngoài dường như không thể len lỏi qua cánh cửa gỗ của quán cà phê này. Ở đây, chúng chẳng có ý nghĩa gì hơn là cách gọi cả.

“Được rồi… Vậy Miyabi.” Ren nói, cảm giác cái tên trượt qua lưỡi mình hơi lạ lẫm, như nếm thử một loại gia vị mới. “Còn tôi là Katsuragi. Katsuragi Ren.”

“Em biết rồi, anh Zekai nói suốt ngày hôm qua.” Miyabi đáp gọn lỏn, giọng điệu có vẻ đắc ý. “Anh ấy bảo anh là một thiên tài u sầu cần được giải cứu. Vậy em sẽ gọi anh là Katsuragi nhé. Nghe nó cứng nhắc y hệt cái mặt anh lúc lau bàn vậy.”

Ren định phản bác, muốn nói rằng anh không u sầu, anh chỉ đang tập trung. Nhưng rồi anh nhìn hình phản chiếu méo mó của mình trên lớp vỏ nhựa bóng loáng của con robot. Khuôn mặt anh trong đó bị kéo dài ra, đôi mắt thâm quầng và khóe miệng trễ xuống. Đúng thật, trông anh cứng nhắc như một pho tượng sáp.

“Tùy em.” Ren lầm bầm, cảm thấy má mình hơi nóng lên. Anh quay lưng lại, tiếp tục chà mạnh lên vết ố cà phê lâu ngày trên mặt bàn gỗ, như thể muốn chà đi cả sự bối rối vụng về của mình.

Buổi sáng trôi qua chậm rãi mà gượng gạo đối với Ren. Rồi tầm hai tiếng sau đó, khoảng mười hai giờ ba mươi phút trưa. Ông Soichiro tháo tạp dề, vỗ vai Ren bảo rằng ông phải ra ngoài giao hàng cho một mối quen ở khu Shibuya. Ông dặn dò Ren vài câu về cách pha chế nếu có khách gọi món, rồi xách chiếc túi vải cũ kỹ rời đi.

Tiếng chuông cửa tắt lịm, trả lại không gian sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Ren và Miyabi được giao nhiệm vụ trông quán. Con robot Hiko đã xin phép ngắt kết nối để đi ăn trưa, nên chỉ còn lại con robot trắng đứng im lìm ở góc phòng, đèn tín hiệu chuyển sang màu vàng trong chế độ chờ .

Ren ngồi sụp xuống chiếc ghế đẩu sau quầy thu ngân. Sự mệt mỏi về thể xác không đáng kể, nhưng sự trống rỗng trong đầu óc lại đè nặng lên vai anh. Anh lôi từ trong ba lô ra một cuốn sách nhạc lý dày cộp, định đọc vài trang để giết thời gian. Nhưng những dòng chữ nốt nhạc nhảy múa trước mắt anh như những con kiến đen, vô nghĩa và rối rắm.

Anh gập sách lại, ném nó sang một bên, rồi quyết định chống cằm nhìn những hạt bụi đang bay lơ lửng trong không trung.

Sự im lặng ở đây dễ chịu thật. Không có tiếng tích tắc của Metronome. Không có tiếng gào thét của mẹ. Không có ánh mắt soi mói của Emi. Chỉ có mùi cà phê và tiếng quạt trần quay vù vù uể oải như muốn ru ngủ cả không gian.

Nhưng rồi, sự tĩnh lặng đó đột nhiên bị phá vỡ.

Một âm thanh khe khẽ vọng ra từ phía phòng nghỉ nhân viên, nơi những con robot được cắm sạc khi không hoạt động. Cánh cửa phòng nghỉ khép hờ, để lọt ra một dải ánh sáng vàng vọt và… có cả tiếng hát.

Ren nín thở.

Lại là nó. Tiếng hát hôm qua.

Nhưng lần này không phải là tiếng ngân nga vu vơ, ngắt quãng. Đó là một giai điệu rõ ràng, liền mạch. Một bản Ballad cũ kỹ nào đó từ thập niên 80, loại nhạc City Pop mà Ren mang máng đã từng nghe trên những chiếc đĩa than cũ mèm trong phòng làm việc của ông nội.

“...Giữa mùa mưa ẩm ướt rơi… Hôm nay, một ngày mưa tạnh… Khi làn gió ấm thổi qua khúc đường đêm yên ắng…”

Giọng hát truyền qua loa của con robot, dù bị bóp méo bởi chất lượng âm thanh tồi tàn và tiếng tĩnh điện, vẫn toát lên một sức hút kỳ lạ. Nó không hoàn hảo. Ren với đôi tai được đào tạo bài bản tại nhạc viện hàng đầu có thể chỉ ra hàng tá lỗi kỹ thuật trong đó. Hơi thở của cô ấy không đều, cột hơi yếu ớt khiến những nốt cao bị chới với, cảm giác như sắp đứt gãy giữa chừng. Nhịp điệu đôi chỗ bị lơi ra, chậm hơn so với tempo chuẩn.

Nếu là trong một buổi thi, giám khảo sẽ đánh trượt cô ngay lập tức.

Nhưng Ren không thể rời tai khỏi nó.

Bởi vì trong cái sự hụt hơi đó, trong cái sự chới với đó, có một thứ cảm xúc chân thật đến đau lòng. Nó giống như tiếng khóc được nén chặt lại thành giai điệu. Cô ấy không hát để trình diễn. Cô ấy hát như thể đang tự ru mình ngủ, hay để băng bó cho vết thương vô hình nào đó.

Ren đứng dậy, bước chân vô thức tiến lại gần cửa phòng nghỉ. Anh di chuyển rón rén như một con mèo, sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ làm vỡ tan cái bong bóng âm thanh mong manh ấy.

Anh dừng lại trước cửa, tay đặt lên nắm đấm đồng lạnh lẽo. Anh muốn đẩy cửa vào. Anh muốn hỏi: “Bài hát đó tên là gì?” Muốn hỏi: “Tại sao em lại hát buồn như thế?” Ren muốn nhìn thấy… Và xa hơn, anh muốn biết về người con gái đằng sau cỗ máy kia.

Nhưng bàn tay anh khựng lại.

Cái tính nhút nhát cố hữu và sự tôn trọng ranh giới tối thiểu đã giữ chân anh. Anh là ai chứ? Một nhân viên làm thêm mới đến ngày đầu. Anh có quyền gì mà xen vào giây phút riêng tư của cô gái kia?

Ren từ từ buông tay khỏi nắm cửa. Anh tựa lưng vào bức tường hành lang mát lạnh, nhắm mắt lại, để cho giọng hát mộc mạc ấy len lỏi vào tâm trí mình, xoa dịu đi những vết chai sạn trong tâm hồn. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh cảm thấy âm nhạc không phải là một gánh nặng. Nó là một liều thuốc an thần. Mà cũng như mọi loại thuốc an thần, chúng đều khiến người ta bị nghiện.

Và giờ nghỉ trưa trôi qua. Chiều đó, lúc ba giờ, ông Soichiro quay trở lại quán với vẻ mặt hài lòng, mang về một túi bánh Taiyaki còn nóng hổi cho nhân viên. Miyabi cũng đã quay lại làm việc, đèn tín hiệu trên robot chuyển sang màu xanh mà không hề hay biết rằng Ren đã đứng nghe cô hát suốt mười lăm phút đồng hồ.

Sau khi ca làm việc kết thúc, Ren thay bộ đồng phục tạp dề ra, gấp gọn gàng đặt lên kệ. Anh vác chiếc ba lô đựng bản nhạc lên vai, cảm giác nặng trĩu quen thuộc lại quay về. Bước ra khỏi quán, anh sẽ lại phải đối mặt với Shinjuku ồn ào, với chuyến tàu điện chật ních người và buổi tập luyện đầy áp lực vào buổi tối.

Ren bước ra khu vực sảnh chính để chào ông chủ. Ánh mắt anh vô tình va phải một vật thể to lớn nằm im lìm trong góc khuất nhất của quán, bị che lấp bởi những chậu cây lưỡi hổ và trầu bà rậm rạp.

Một cây đàn Piano Upright hiệu Yamaha cũ kỹ.

Lớp sơn đen bóng của nó đã bị phủ một lớp bụi mờ và thời gian làm cho xỉn màu. Nó đứng đó, lặng lẽ và cô độc, giống hệt như Ren.

Sự tò mò của một nghệ sĩ, hay đúng hơn là một phản xạ có điều kiện không thể cưỡng lại đã thôi thúc đôi chân Ren bước về phía đó. Anh đặt ba lô xuống sàn, tiến lại gần.

Ren đưa ngón tay trỏ quệt một đường dài lên nắp đàn. Một lớp bụi xám bám vào đầu ngón tay anh. Có vẻ đã rất lâu rồi không ai chạm vào nó. Nó giống như một món đồ nội thất bị bỏ quên hơn là một nhạc cụ.

“Đàn của mẹ em đấy.”

Giọng nói bất ngờ vang lên ngay sau lưng khiến Ren giật bắn mình, rụt tay lại như vừa chạm phải than hồng.

Con robot Orihime đã lăn đến từ lúc nào, êm ru không một tiếng động. Hoặc là bản thân Ren cũng không hề nhận ra. 

“Nó cũ lắm rồi.” Ren nói, giọng hơi lạc đi, cố gắng che giấu sự bối rối vì bị bắt quả tang đang tò mò. “Chắc là sai tông hết rồi. Gỗ cũng có vẻ bị ẩm.”

“Bố vẫn thuê thợ lên dây định kỳ đấy, sáu tháng một lần.” Miyabi đáp, giọng cô có chút tự hào pha lẫn hoài niệm. “Chỉ là... không ai chơi thôi. Từ khi mẹ mất, nó cứ đứng đó mãi. Anh có muốn thử không?”

“Thử?” Ren lặp lại, cổ họng anh khô khốc.

“Ừ. Katsuragi là sinh viên nhạc viện mà? Chắc anh chơi siêu lắm. Thử đánh thức nó xem?”

Ren nhìn xuống những phím đàn trắng ngà đã hơi ố vàng. Ngay lập tức, cái cảm giác buồn nôn quen thuộc lại dợn lên từ dạ dày. Những ngón tay anh bắt đầu co giật nhẹ. Tiếng Metronome trong đầu lại tích tắc vang lên.

Đừng chơi. Mày sẽ sai. Mày sẽ vấp. Đàn cũ thế này phím sẽ nặng, âm sẽ phô. Mày sẽ biến thành trò cười trước mặt con robot kia mất.

Anh định lắc đầu từ chối.

Nhưng rồi, anh nhìn quanh. Quán vắng tanh. Không có giáo sư khó tính. Không có mẹ đứng khoanh tay giám sát. Chỉ có một ông chủ đang lúi húi trong bếp và một con robot nhựa đồ chơi thấp hơn anh cả mấy thước. Ánh sáng vàng vọt của buổi chiều tà hắt lên phím đàn, tạo nên vẻ mời gọi kỳ lạ.

“Chỉ một chút thôi vậy…” Ren tự nhủ. “Chỉ một hợp âm thôi.”

Anh kéo tấm khăn phủ phím đàn ra. Bụi bay lên lơ lửng. Anh ngồi xuống chiếc ghế đẩu bọc nhung đã sờn rách, cảm nhận lò xo bên trong kêu thốt một tiếng phản đối sức nặng của anh.

Ren đặt tay lên phím. Không phải tư thế chuẩn mực như khi thi đấu. Vai anh thả lỏng.

Anh nhấn xuống.

Một hợp âm Đô trưởng đơn giản nhất. Đô, Mi, Sol.

Tưng...

Âm thanh vang lên. Hơi đục. Tiếng búa nỉ gõ vào dây đàn nghe rõ mồn một, thô ráp và mộc mạc. Nó không có độ vang sang trọng và trong trẻo như cây Steinway tiền tỷ ở trường. Nó có mùi của gỗ cũ, của những ký ức bị chôn sâu trong những thớ gỗ mục này.

Nhưng… nó ấm.

Âm thanh lan tỏa trong không gian gỗ của quán, tạo nên một sự cộng hưởng kỳ diệu. Nó không sắc lạnh, mà tròn trịa và êm ái.

Ren nhắm mắt lại. Anh lướt nhẹ một đoạn scale ngắn. Những ngón tay anh tự động di chuyển theo trí nhớ cơ bắp, lướt trên phím đàn trơn trượt. Không có bản nhạc nào trong đầu, chỉ là những nốt nhạc ngẫu hứng rời rạc nối đuôi nhau.

“Ồ…”

Tiếng thốt lên đầy kinh ngạc vang lên từ phía quầy bar cắt ngang dòng cảm xúc của Ren.

Anh giật mình mở mắt, rụt tay lại khỏi phím đàn ngay lập tức như thể vừa phạm tội. Âm nhạc tắt ngấm giữa chừng, để lại một khoảng không hụt hẫng.

Ông Soichiro đang đứng đó, tay cầm cái khăn lau, miệng há hốc. Ông nhìn Ren, rồi nhìn cây đàn, ánh mắt ông sáng lên lấp lánh như vừa nhìn thấy một người bạn cũ sống lại.

“Xin lỗi... cháu chỉ…” Ren đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng, lắp bắp giải thích. “Cháu chỉ tò mò thôi, không cố ý…”

“Hay quá.” Ông Soichiro bước lại gần, giọng ông run run xúc động. “Tiếng đàn nghe khác hẳn lúc thợ lên dây thử. Nó... nó sống động lắm. Cháu bảo cháu không chơi được nữa mà?”

“Không phải đâu ạ.” Ren xua tay lia lịa, mồ hôi lạnh toát ra sau gáy. Anh cảm thấy như mình vừa bị lột trần. “Đó là… kiểu như thói quen tay thôi. Cháu đàn linh tinh đấy. Nó không có hồn vía gì đâu. Kỹ thuật sai bét cả.”

Anh vội vã cúi xuống xách ba lô lên, né tránh ánh mắt kỳ vọng của ông chủ. Anh không xứng đáng với lời khen đó. Đó chỉ là những âm thanh rác rưởi của một kẻ thất bại.

“Katsuragi.”

Giọng Miyabi vang lên, nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng qua loa robot, cắt ngang sự hoảng loạn của anh.

Ren khựng lại, tay nắm chặt quai ba lô.

Con robot Orihime lăn đến gần chân anh, ngước cái đầu tròn vo lên.

“Em thấy hay mà.” Cô nói. Không có sự chế giễu, không có sự xã giao. “Nghe như... tiếng mưa rơi ấy. Mát lành và dễ chịu.”

Tiếng mưa rơi.

Tim Ren hẫng đi một nhịp. Chưa có ai, kể cả mẹ anh hay Emi, so sánh tiếng đàn của anh với một thứ gì đó tự nhiên và dịu dàng như thế. Họ chỉ so sánh với máy đếm nhịp, với bản ghi âm mẫu, với sự hoàn hảo.

Ren không biết phải đáp lại thế nào. Cổ họng anh nghẹn lại.

“Tôi... tôi phải về rồi. Muộn giờ tập.”

Anh cúi gập người chào bố con ông Soichiro một cách vội vã, rồi quay lưng lao ra khỏi cửa như chạy trốn khỏi hiện trường vụ án, để lại tiếng chuông leng keng ngân nga đầy tiếc nuối phía sau lưng.

Cánh cửa đóng lại. Ren đứng giữa con hẻm, thở hắt ra, tim đập thình thịch. Anh nhìn bàn tay mình. Đầu ngón tay vẫn còn vương lại chút bụi từ phím đàn và dư âm của sự rung động ấm áp đó.

 

Phần 2:

Sự bình yên mong manh mà Ren vừa tìm thấy tại Henna Cafe đã bốc hơi ngay giây phút anh bước chân ra khỏi con hẻm.

Shinjuku về chiều ồn ào và tàn nhẫn hơn buổi trưa gấp bội. Những tòa nhà cao tầng bắt đầu lên đèn, tạo thành những vệt sáng sắc lẹm cắt ngang bầu trời chạng vạng màu tím than. Ren hòa vào dòng người đông nghẹt ở ga tàu điện ngầm, để mặc cho cơ thể mình bị xô đẩy, chèn ép giữa mùi mồ hôi, mùi nước hoa rẻ tiền và sự mệt mỏi của hàng ngàn con người vừa tan sở.

Anh đeo tai nghe lên, bật chế độ chống ồn ở mức cao nhất. Nhưng lần này, tiếng mưa rơi trong bản nhạc mẫu không thể xoa dịu anh. Trong đầu anh, tiếng đàn piano cũ kỹ ban nãy và câu nói “Nghe như tiếng mưa rơi” của Miyabi cứ văng vẳng, tranh đấu dữ dội với tiếng còi tàu rít lên chói tai.

Chuyến tàu đưa anh đến khuôn viên Trường Đại học Âm nhạc Tokyo, nơi được mệnh danh là thánh đường của những giấc mơ. Nhưng đối với Ren lúc này, nó giống một nhà tù được dát vàng hơn.

Bước qua cánh cổng trường đồ sộ, không khí thay đổi lập tức. Mùi của đường nhựa nóng hầm hập bị thay thế bởi mùi sáp đánh bóng sàn, mùi gỗ vecni của nhạc cụ và cái lạnh lẽo khô khốc của hệ thống điều hòa trung tâm chạy hết công suất. Những hành lang dài hun hút, trắng toát, vang vọng tiếng nhạc cụ hỗn tạp phát ra từ hàng trăm phòng tập cách âm không hoàn hảo: tiếng Violin réo rắt như tiếng mèo kêu, tiếng Trumpet chói tai, và tiếng Piano, phải, hàng trăm chiếc Piano như thế đang cùng lúc gào thét, tranh giành sự chú ý.

Ren cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh cúi đầu, bước nhanh qua sảnh chính để tránh ánh mắt của những sinh viên khác. Ở đây, ai cũng toát lên vẻ tự tin, ai cũng mang theo nhạc cụ đắt tiền và những giấc mơ về Carnegie Hall hay Vienna. Còn anh, anh chỉ mang theo một đôi tay rỉ sét và một tâm hồn rỗng tuếch.

Anh dừng lại trước cửa phòng tập số 421. Hít một hơi thật sâu, cố gắng đeo lên mình chiếc mặt nạ lạnh lùng thường thấy, Ren đẩy cửa bước vào.

“Cậu muộn ba phút, Katsuragi Ren.”

Một giọng nói trong trẻo nhưng sắc như lưỡi dao vang lên ngay khi cánh cửa vừa khép lại.

Tachibana Emi đã đợi sẵn ở đó. Cô đứng bên cửa sổ kính sát đất nhìn ra khuôn viên trường, dáng người thẳng tắp như thân cau. Emi đẹp, một vẻ đẹp sắc sảo và hoàn hảo đến mức khiến người ta cảm thấy áp lực. Mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ trắng ngần kiêu hãnh. Cô mặc một chiếc váy đen ôm sát, tay cầm cây vĩ gõ nhịp nhịp lên giá nhạc một cách thiếu kiên nhẫn.

Emi là đối cực của Miyabi. Nếu Miyabi là một cỗ máy hỏng hóc cần được sửa chữa, thì Emi là một kiệt tác hoàn mỹ được trưng bày trong lồng kính của các bảo tàng triễn lãm tranh dành cho giới thượng lưu.

“Xin lỗi.” Ren nói dối, giọng anh trở nên xa cách. “Tàu điện gặp sự cố.”

“Lần sau hãy đi chuyến sớm hơn.” Emi không quay lại, cô nâng cây Violin lên vai, kẹp chặt nó bằng cằm với một động tác thuần thục đến mức như nó là bản năng. “Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Giáo sư Tanaka nói rằng buổi kiểm tra giữa kỳ sẽ quyết định nhóm nào được chọn đi thi đấu giải Quốc gia. Tớ không muốn công sức tập luyện ba tháng qua đổ sông đổ bể chỉ vì người đệm đàn cho tớ không biết xem đồng hồ. Cậu hiểu đúng không, Katsuragi?”

Ren không đáp. Anh lặng lẽ đặt ba lô xuống, mở nắp cây đại dương cầm Steinway & Sons đen bóng nằm giữa phòng.

Đây là một con quái vật thực sự. Dài gần ba mét, nặng nửa tấn, với bộ khung gang đúc và dây đàn thép căng cứng. Ren ngồi xuống ghế da êm ái, nhưng anh cảm thấy như đang ngồi trên bàn chông. Anh đặt tay lên phím đàn. Những phím ngà voi lạnh ngắt, trơn tru, không một hạt bụi. Nó hoàn hảo. Nó quá hoàn hảo.

“Sonata số 5 của Beethoven. Bản Spring.” Emi ra lệnh, quay người lại đối diện với anh, ánh mắt cô sắc như dao cau. “Bắt đầu từ chương một. Và làm ơn, hãy tập trung vào.”

Ren gật đầu. Anh hít sâu, nâng cổ tay lên.

Họ bắt đầu chơi.

Tiếng Violin của Emi cất lên. Ngay từ nốt đầu tiên, nó đã chuẩn xác đến rợn người. Tiếng đàn sáng, tròn trịa, vang vọng khắp căn phòng cách âm. Emi kéo vĩ dứt khoát, mạnh mẽ, từng nốt nhạc tuôn ra như những viên ngọc trai rơi xuống đĩa bạc. Cô ấy là một cỗ máy có kỹ thuật điêu luyện, không sai một dù chỉ ly.

Ren cố gắng đuổi theo. Ngón tay anh chạy trên phím đàn, tái hiện lại những gì đã được lập trình sẵn trong não bộ. Đọc bản nhạc. Nhấn phím. Nhấc ngón. Đạp pedal. Mọi thứ diễn ra tự động.

Nhưng trong đầu anh, tiếng Metronome lại vang lên.

Tích. Tắc. Tích. Tắc.

Nó gõ nhịp đều đặn, cứng nhắc, đè nát mọi cảm xúc.

Bản Sonata Spring của Beethoven lẽ ra phải tràn ngập niềm vui, sự hân hoan và ánh sáng của sự sống mới. Nhịp điệu có lúc dồn dập, có lúc buông lỏng. Nhưng dưới ngón tay Ren, nó nghe như một bản báo cáo tài chính khô khan. Anh chơi đúng nốt, đúng nhịp, đúng cường độ được ghi trên giấy, nhưng anh không cảm nhận được mùa xuân nào cả. Anh… chả thấy cái mùa gì ngoài những phím đàn vô tri.

Càng chơi, Ren càng cảm thấy ngột ngạt. Anh nhớ lại cảm giác khi chơi cây đàn cũ kỹ ở quán Henna. Lúc đó, phím đàn nặng trịch, bụi bặm, âm thanh hơi đục, nhưng anh thấy ấm áp. Còn bây giờ, âm thanh của cây Steinway này trong trẻo quá, hoàn hảo quá, nó phơi bày sự trống rỗng trong tâm hồn anh ra cho cả thế giới thấy.

Đến đoạn cao trào, khi hai nhạc cụ phải đối đáp nhau gay gắt, Ren lỡ một nhịp. Chỉ một phần mười giây thôi.

Két!

Tiếng vĩ của Emi rít lên một âm thanh chói tai, cắt ngang bản nhạc một cách thô bạo. Cô hạ đàn xuống, hơi thở dốc vì tức giận.

“Dừng lại!”

Ren buông thõng tay khỏi phím đàn. Sự im lặng bao trùm căn phòng nặng nề hơn cả tiếng ồn ào ngoài kia.

Emi bước lại gần piano, nhìn thẳng vào mặt Ren. Đôi mắt cô ánh lên sự thất vọng không giấu giếm.

“Cậu đang làm cái quái gì thế, Ren?” Cô hỏi, giọng nén lại để không hét lên. “Cậu đang trả bài à? Hay cậu đang chơi cho xong để về ngủ?”

“Tớ…” Ren cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm vào hình phản chiếu của mình trên nắp đàn. “Xin lỗi. Tớ hơi mất tập trung.”

“Mất tập trung?” Emi cười nhạt, một nụ cười chua chát. “Không phải là mất tập trung. Cậu thậm chí không có ở đây. Thể xác cậu ngồi đây, tay cậu bấm phím, nhưng hồn vía cậu bay đi đâu rồi? Tiếng đàn của cậu rỗng tuếch. Nó chết rồi, Ren.”

Cô dùng cây vĩ chỉ vào bản nhạc nhàu nát trên giá.

“Đây là mùa xuân. Beethoven viết nó khi ông ấy bắt đầu bị điếc, nhưng ông ấy vẫn tin vào sự sống. Cậu có đôi tai hoàn hảo, có đôi tay mà bao người mơ ước, nhưng cậu lại chơi như một cái máy đánh chữ vô hồn. Cậu đang sỉ nhục Beethoven, và sỉ nhục cả tớ nữa.”

Từng lời của Emi như những mũi dao găm vào lòng tự trọng của Ren. Anh biết cô nói đúng. Anh không thể phản bác. Anh là một cái vỏ rỗng.

“Xin lỗi…” Ren lặp lại, giọng khàn đặc. Đó là câu duy nhất anh có thể nói lúc này. Và anh cứ thế lặp đi lặp lại như một cái máy ghi âm bị hư.

Emi nhìn anh trân trối một lúc, rồi thở dài thườn thượt. Sự giận dữ trong mắt cô dịu đi, thay vào đó là sự mệt mỏi. Cô biết Ren đang gặp khó khăn, nhưng áp lực của chính cô cũng quá lớn để có thể bao dung cho anh.

“Hôm nay nghỉ ở đây đi.” Emi nói, quay lưng đi cất đàn vào hộp. “Tình trạng này mà kéo dài thì chúng ta sẽ trượt dự án giữa kỳ đấy. Tự chấn chỉnh lại đi. Tớ cần một người bạn diễn, không cần một con robot.”

Con robot.

Từ đó vang lên trong đầu Ren đầy châm biếm. Chiều nay, anh vừa gặp một con robot có giọng hát rất “người” hơn cả con người. Còn bây giờ, anh, một con người bằng xương bằng thịt lại bị gọi là robot.

Ren lặng lẽ thu dọn đồ đạc, bước ra khỏi phòng tập mà không dám nhìn lại bóng lưng của Emi. Anh lẳng lặng đi tới phòng giáo viên giữa dãy hành lang lạnh lẽo. Người người lũ lượt bước qua nhau, nhưng họ không thực sự có ở đó. Cả Ren cũng vậy.

“Trò Katsuragi, vào đi.”

Giáo sư Tanaka, chủ nhiệm khoa Piano, gọi Ren vào văn phòng ngay khi anh vừa đi ngang qua hành lang.

Căn phòng của giáo sư chật chội và nồng nặc mùi giấy cũ, mùi cà phê cháy khét và mùi thuốc lá ám vào rèm cửa. Trên bàn làm việc bằng gỗ gụ chất đầy những chồng hồ sơ cao ngất ngưởng và những bản nhạc viết tay loang lổ vết mực. Tiếng quạt thông gió quay nặng nhọc trên trần nhà.

Giáo sư Tanaka là một người đàn ông ngoài năm mươi, tóc bạc trắng, đeo cặp kính dày cộp trễ xuống sống mũi. Ông đang xem xét một xấp hồ sơ sinh viên, tay cầm cây bút đỏ gõ nhịp nhịp xuống mặt bàn.

“Ngồi đi.” Ông hất hàm về phía chiếc ghế đối diện.

Ren ngồi xuống, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối như một đứa trẻ phạm lỗi chờ bị phạt.

“Thầy nghe Tachibana dạo gần đây phàn nàn về tiến độ tập luyện.” Ông Tanaka nói, không ngẩng đầu lên. “Con bé nói cậu đang gặp vấn đề. Slump à?”

“Vâng... em xin lỗi,” Ren lí nhí. “Em sẽ cố gắng khắc phục.”

“Slump là chuyện bình thường với nghệ sĩ. Ai cũng phải trải qua.” Ông Tanaka bỏ kính xuống, day day sống mũi. Đôi mắt ông nhìn Ren sắc sảo nhưng không thiếu sự cảm thông của người đi trước. “Vấn đề là cậu định vượt qua nó thế nào. Cậu không thể cứ đâm đầu vào tường mãi được.”

Ông mở ngăn kéo, lấy ra một tờ giấy A4 được in danh sách dài dằng dặc, đẩy về phía Ren.

“Khoa chúng ta yêu cầu sinh viên năm hai phải hoàn thành 40 giờ thực tập cộng đồng trong học kỳ này. Dạy nhạc, biểu diễn, hỗ trợ trị liệu... gì cũng được. Mục đích là để các cậu bước ra khỏi cái tháp ngà học thuật này và xem âm nhạc thực sự tác động đến con người như thế nào. Có lẽ thay đổi môi trường sẽ giúp cậu tìm lại cảm hứng.”

Ren cầm tờ giấy lên. Những dòng chữ đen nhảy múa trước mắt anh.

Dàn nhạc Giao hưởng Trẻ Tokyo - Vị trí: Trợ lý chỉ huy.

Học viện Âm nhạc Yamaha - Vị trí: Trợ giảng lớp Piano nâng cao.

Nhà hát Kịch Quốc gia - Vị trí: Đệm đàn diễn tập.

Những cái tên hào nhoáng. Những nơi đẳng cấp, đòi hỏi sự hoàn hảo tuyệt đối. Chỉ cần nhìn vào chúng, Ren đã thấy dạ dày mình quặn thắt lại. Nếu đến đó, anh sẽ lại gặp những người như Emi, những người như mẹ anh. Anh sẽ lại bị soi mói, bị đánh giá, bị so sánh.

Ren rùng mình. Anh không muốn đến những nơi đó. Anh muốn trốn, muốn tìm một cái hang khác, giống như Henna Cafe.

Ngón tay anh lướt xuống cuối danh sách. Dòng chữ nằm lọt thỏm ở góc dưới cùng, ít được ai chú ý:

Trường Giáo dục Đặc biệt Komaba.

Đối tượng: Trẻ em khuyết tật vận động và thiểu năng trí tuệ.

Vị trí: Hỗ trợ lớp trị liệu âm nhạc & Đồng ca.

Đó là một ngôi trường nhỏ, nằm ở ngoại ô. Ren chưa từng nghe tên.

Trong khoảnh khắc đó, tâm trí Ren vô thức hiện lên hình ảnh con robot Orihime với những chuyển động vụng về, và giọng hát mộc mạc, run rẩy, đầy lỗi kỹ thuật của Miyabi.

Một nơi dành cho những người không hoàn hảo.

Một ý nghĩ ích kỷ len lỏi vào đầu Ren. Ở đó... chắc chắn tiêu chuẩn sẽ không cao. Những đứa trẻ ở đó sẽ không biết Beethoven phải chơi thế nào cho đúng. Chúng sẽ không phán xét nếu anh lỡ nhịp. Chúng sẽ không nhìn anh bằng ánh mắt thất vọng như Emi.

Ở đó, anh sẽ là người lành lặn nhất, giỏi giang nhất. Anh sẽ được an toàn. Anh sẽ không bị tổn thương.

Đó là một suy nghĩ hèn nhát. Ren biết rõ điều đó. Anh không chọn nơi này vì lòng trắc ẩn hay sự cao thượng muốn cống hiến. Anh chọn nó vì anh muốn chạy trốn. Anh muốn tìm một nơi trú ẩn an toàn cho cái tôi đang vụn vỡ của mình.

Và... một phần nhỏ trong anh, một phần rất nhỏ thôi, tò mò muốn biết: Liệu ở đó, có ai hát giống như cô gái ở quán cà phê không?

“Em chọn nơi này.” Ren đặt ngón tay lên dòng chữ đó, giọng nói vang lên dứt khoát đến lạ lùng.

Giáo sư Tanaka nhướng mày, tỏ vẻ ngạc nhiên thực sự. Ông cầm tờ giấy lên nhìn lại.

“Trường Komaba? Cậu chắc chứ Katsuragi? Ít sinh viên chọn chỗ này lắm. Cơ sở vật chất thiếu thốn, học sinh thì... khó kiểm soát. Nó không giúp ích nhiều cho CV xin việc vào các dàn nhạc lớn đâu. Mẹ cậu… liệu có đồng ý không?”

Nhắc đến mẹ, Ren siết chặt nắm tay.

“Bà ấy không cần biết mọi chuyện của em. Em nghĩ... em cần một nơi yên tĩnh. Một nơi mà âm nhạc không phải là cuộc thi.”

Giáo sư Tanaka nhìn sâu vào mắt cậu sinh viên ưu tú nhất khóa của mình. Ông im lặng một lúc, rồi thở dài, gật đầu. Ông lấy bút đỏ khoanh tròn vào cái tên trường.

“Được rồi. Nếu đó là điều cậu muốn. Hy vọng cậu tìm thấy thứ mình cần ở đó. Nhưng nhớ đấy, Ren,” Ông ngẩng lên, ánh mắt nghiêm nghị. “Đừng coi thường khán giả của mình, dù họ là ai. Đôi khi, những đôi tai khiếm khuyết lại nghe thấy những điều mà chúng ta bỏ lỡ đấy.”

“Vâng, em hiểu.” Ren đáp, dù thực tâm anh chưa hiểu hết ý nghĩa câu nói đó.

Ren bước ra khỏi văn phòng giáo sư, tờ giấy đăng ký nhàu nát trong tay. Hành lang trường học đã vắng tanh. Ánh đèn neon của Tokyo bên ngoài cửa sổ kính bắt đầu nhấp nháy, chuẩn bị cho một đêm dài không ngủ.

Ren nhìn vào tờ giấy xác nhận thực tập. Ngày bắt đầu: Thứ Hai tuần sau.

Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn dợn lên một cảm giác tội lỗi mơ hồ. Anh đang lợi dụng những đứa trẻ đó để chữa lành cho chính mình. Nhưng lúc này, anh không còn lựa chọn nào khác. Anh cần phải sống sót qua cơn khủng hoảng này, bằng bất cứ giá nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!