Phần 1:
Katsuragi Ren đứng trước cánh cổng sắt đồ sộ của dinh thự nhà Katsuragi ở khu Setagaya cao cấp, khu vực được mệnh danh là “Beverly Hills của Tokyo”.
Mới chỉ hai ngày trước, anh còn đang ở Kamakura, để gió biển mặn mòi thổi tung mái tóc và nghe tiếng cười giòn tan của Miyabi hòa vào tiếng sóng. Cảm giác tự do ấy vẫn còn vương vấn trên da thịt anh, nhưng giờ đây, khi đứng trước ngôi nhà của chính mình, anh lại cảm thấy như một kẻ tử tù đang đứng trước cổng pháp trường.
Ren hít một hơi sâu, cố gắng nuốt xuống cảm giác buồn nôn đang dâng lên trong cổ họng. Anh chỉnh lại cổ áo sơ mi, vuốt lại nếp quần cho phẳng phiu, một thói quen phòng vệ đã ăn sâu vào máu mỗi khi về nhà.
Ngón tay anh chần chừ trên nút chuông.
Ding... Dong...
Tiếng chuông máy kêu lên rất khẽ. Camera an ninh quét qua khuôn mặt anh, đèn đỏ chuyển sang xanh và cánh cổng sắt tự động mở ra với tiếng động cơ êm ru.
Anh bước vào con đường lái xe trải sỏi trắng tinh khôi. Hai bên đường là những hàng cây tùng được cắt tỉa tỉ mỉ đến mức cực đoan, không có lấy một chiếc lá nào mọc lệch ra ngoài khuôn khổ. Sự hoàn hảo đến ngột ngạt. Ngay cả thiên nhiên ở đây cũng bị uốn nắn để phục vụ cho thẩm mỹ của người chủ của nó.
Căn biệt thự hiện ra trước mắt anh, to lớn, tráng lệ với kiến trúc phương Tây hiện đại, toàn bộ mặt tiền được ốp đá cẩm thạch trắng lạnh lẽo. Dưới ánh đèn pha sân vườn vừa bật sáng, ngôi nhà trông giống một viện bảo tàng nghệ thuật đóng cửa im lìm hơn là một mái ấm.
Cánh cửa gỗ lim nặng trịch mở ra.
“Mừng cậu chủ đã về.”
Người quản gia già, ông Koiichi cùng hai người giúp việc trẻ tuổi cúi rạp người chào ngay khi Ren bước vào sảnh chính. Động tác của họ đều tăm tắp, chuẩn xác như những con robot được lập trình sẵn.
“Chào bác Koiichi.” Ren đáp, giọng mệt mỏi. Anh tháo đôi giày thể thao còn hơi dính bụi đất của mình ra, đặt lên kệ gỗ đánh bóng loáng. Đôi giày trông thật lạc lõng giữa những đôi giày da Ý và giày cao gót hàng hiệu được sắm từ Pháp đang xếp ngay ngắn bên cạnh.
“Bố mẹ có nhà không bác?”
“Ông chủ vẫn đang họp hội đồng quản trị ở công ty, chắc sẽ về sau mười giờ. Bà chủ đang đợi cậu ở phòng ăn. Bà dặn cậu về là vào ngay, đừng lên phòng thay đồ.”
Ren gật đầu, cảm giác dạ dày mình thắt lại một chút. Vẫn như mọi khi. Bố bận rộn kiếm tiền để duy trì cái vỏ bọc hào nhoáng này, còn mẹ ở nhà để quản lý tài sản, thứ tài sản mà trong đó bao gồm có cả anh.
Không gian bên trong thơm mùi hoa ly cửa sự sang trọng, thanh tao nhưng nồng nặc và có phần tang tóc. Ren lê bước về phía phòng ăn. Tiếng bước chân trần của anh trên sàn đá cẩm thạch mát lạnh không phát ra tiếng động, như thể anh là một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình.
Phòng ăn rộng lớn với trần nhà cao vút. Một chiếc bàn dài bằng gỗ gụ đánh vecni bóng loáng nằm chính giữa, đủ cho mười hai người ngồi. Bên trên là chùm đèn pha lê Tiệp Khắc lộng lẫy tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ, chiếu rọi xuống bộ dao dĩa bạc sáng loáng.
Katsuragi Sayoko - mẹ của Ren, đang ngồi ở đầu bàn.
Bà là một người phụ nữ đẹp, vẻ đẹp sắc sảo thách thức thời gian. Mái tóc đen nhánh được búi cao sang trọng, để lộ chiếc cổ cao kiêu hãnh đeo chuỗi ngọc trai đắt giá. Bà mặc một chiếc váy lụa màu xanh đậm, trang điểm nhẹ nhàng nhưng hoàn hảo.
Bà đang tao nhã cắt một miếng bít tết, động tác dao dĩa nhẹ nhàng đến mức không phát ra tiếng va chạm.
“Con về rồi.” Ren nói, kéo chiếc ghế bọc nhung nặng trịch ra, ngồi xuống vị trí quen thuộc bên cạnh mẹ, cách bà một khoảng đủ xa để cảm thấy lạnh, nhưng đủ gần để nghe rõ từng hơi thở.
“Về muộn 15 phút lúc con hứa.” Bà Sayoko nói mà không ngẩng đầu lên, giọng bà bình thản, êm ái nhưng mang sức nặng như một bản án. “Ngồi xuống đi. Súp nguội hết rồi.”
Ren nhìn xuống đĩa thức ăn trước mặt. Một bữa tối kiểu Pháp chuẩn mực: Bít tết bò Wagyu A5 nướng vừa tới, súp nấm Truffle đen thơm lừng, và salad rau mầm hữu cơ rưới sốt giấm Balsamic lâu năm.
Một bữa ăn trị giá bằng cả hai tháng lương làm thêm của anh ở Henna Cafe.
Nhưng khi nhìn nó, Ren chẳng thấy thèm thuồng chút nào. Anh nhớ đến bát cơm trắng dẻo thơm, miếng cá thu nướng muối hơi cháy cạnh và đĩa rau hầm nóng hổi ở nhà ông Soichiro tối hôm đó. Anh nhớ cái bàn ăn cập kênh được kê thêm miếng gỗ cho xe lăn của Miyabi. Anh nhớ tiếng cười sảng khoái, tiếng đũa gỗ chạm vào bát sành lạch cạch.
Ở đây, anh chỉ tìm thấy có sự hoàn hảo vô vị.
Ren cầm dao nĩa lên, bắt đầu cắt thịt. Tiếng kim loại va vào đĩa sứ một cái nhỏ xíu vang lên trong không gian tĩnh lặng khiến anh giật mình. Anh liếc nhìn mẹ. Bà vẫn ăn, lưng thẳng tắp, không hề phản ứng.
Anh đưa miếng thịt bò mềm tan vào miệng. Nó ngon, chắc chắn là ngon, nhưng anh thấy nó nhạt thếch như đang nhai cao su.
“Tuần vừa rồi thế nào?” Bà Sayoko hỏi, phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi xã giao nhưng đầy tính kiểm tra.
“Cũng... bình thường ạ.” Ren đáp qua loa, mắt vẫn dán vào đĩa súp.
“Bình thường?” Bà đặt dao nĩa xuống, lấy khăn lụa chấm nhẹ lên khóe miệng không dính chút sốt nào. “Mẹ không nghĩ thế. Mẹ nghe nói con đang gặp chút rắc rối với việc tìm cảm hứng. Nhưng hôm qua Emi gọi điện, con bé bảo con đã có tiến bộ trong buổi tập chiều nay.”
Ren khựng lại, miếng thịt bò nghẹn ứ trong cổ họng.
Emi? Emi khen anh?
Ký ức về buổi chiều tồi tệ ùa về. Cuộc cãi vã nảy lửa. Những lời xúc phạm anh ném vào mặt cô ấy. Anh đã bỏ đi, đã hét lên rằng anh không muốn làm con rối nữa. Anh cứ đinh ninh rằng Emi sẽ mách lẻo với mẹ anh ngay lập tức, tố cáo anh là kẻ vô kỷ luật, kẻ phá hoại.
Nhưng cô ấy lại nói giúp anh?
Hay cô ấy đang che giấu sự rạn nứt này để giữ thể diện cho cả hai gia đình? Hoặc có thể, cô ấy vẫn ngạo mạn tin rằng mình có thể cải tạo được anh mà không cần đến sự can thiệp thô bạo của phụ huynh?
Dù lý do là gì, cái tên Emi thốt ra từ miệng mẹ lúc này làm Ren cảm thấy rùng mình. Nó nhắc nhở anh rằng màng lưới kiểm soát của bà rộng lớn đến mức nào.
“Vâng,” Ren nói dối, nuốt khó khăn miếng thịt xuống. “Bọn con... đang điều chỉnh lại cách phối hợp. Có một vài bất đồng nhỏ về nhịp điệu, nhưng đã ổn rồi.”
“Tốt. Emi là một cô bé ngoan, hiểu chuyện và cực kỳ có tài. Con nên trân trọng cơ hội được làm việc với nó.” Bà Sayoko cầm ly rượu vang đỏ lên, lắc nhẹ, ngắm nhìn chất lỏng sóng sánh trong ánh đèn. “Nhà Tachibana rất có thế lực trong giới nghệ thuật và cả chính trị. Nếu con và Emi làm tốt, con đường du học Đức của con sẽ trải đầy hoa hồng. Con không phải lo lắng về học bổng, về quan hệ, hay về bất cứ thứ gì tầm thường khác.”
Lại là du học. Lại là Đức. Lại là những toan tính lợi ích.
Ren siết chặt cán dao đến mức các khớp ngón tay đau nhức lên. Anh không thể chịu đựng được nữa. Sự giả tạo này đang bóp nghẹt anh.
“Mẹ,” Anh ngẩng lên, đặt mạnh dao nĩa xuống bàn. “Con... con muốn nói chuyện về việc du học."
Bà Sayoko từ từ hạ ly rượu xuống. Ánh mắt bà chuyển từ ly rượu sang con trai, sắc lạnh như lưỡi dao mổ đang chuẩn bị rạch một đường dứt khoát.
“Chuyện gì? Nếu là chuyện xin hoãn, xin đổi trường hay từ chối, thì đừng mở miệng ra làm gì cho tốn sức. Mẹ đã lo xong hết thủ tục rồi.”
“Nhưng con chưa sẵn sàng!” Ren cao giọng hơn, tiếng nói vang vọng trong phòng ăn rộng lớn. “Con không muốn đi. Con không thấy mình thuộc về nơi đó. Con muốn ở lại Nhật. Con muốn tìm kiếm con đường riêng của mình. Con muốn chơi thứ âm nhạc mà con cảm nhận, chứ không phải thứ âm nhạc hàn lâm của mẹ!”
“Con đường riêng?” Bà Sayoko cười khẩy, một nụ cười khinh miệt không che giấu. “Con đường riêng là gì hả Ren? Là đi làm thêm ở mấy quán cà phê rẻ tiền trong hẻm hóc? Giao du, đàn đúm với thằng nhóc bụi đời kia của con? Hay là vùi đầu vào mấy bản nhạc rẻ tiền vô bổ, mua vui cho vài ba người khách?”
Ren sững sờ. Máu trong người anh như đông cứng lại.
Bà ấy biết hết. Bà ấy biết anh làm ở Henna Cafe. Bà ấy biết anh vẫn chơi với Zekai. Bà ấy biết tất cả mọi bước đi của anh.
“Mẹ... Mẹ theo dõi con à?” Anh hỏi, giọng run lên vì tức giận và ghê tởm.
“Mẹ quan tâm đến con.” Bà sửa lại, giọng đanh thép, không chút hối lỗi. “Con là con trai duy nhất của dòng họ Katsuragi. Là niềm hy vọng của mẹ. Mẹ không thể để con phí hoài tài năng vào những thứ rác rưởi hạ đẳng đó. Con có đôi tay của một thiên tài, Ren à. Đôi tay đó được bảo hiểm hàng triệu yên để chơi Steinway, không phải để rửa ly tách bẩn thỉu hay bưng bê phục vụ.”
“Đó không phải là rác rưởi!” Ren đứng phắt dậy, ghế bị đẩy lùi ra sau kêu lên một tiếng két chói tai. “Con thấy thoải mái ở đó! Không bị gượng ép hay khuôn khổ! Những người ở đó... họ sống thân thiện hơn cái nhà này gấp trăm lần!”
“Đủ rồi!”
Bà Sayoko đập mạnh bàn tay xuống mặt bàn đá cẩm thạch. Âm thanh chát chúa khiến cô quản gia đứng trong góc giật bắn mình.
“Ngồi xuống! Ăn cho xong bữa đi. Đừng để mẹ phải dùng biện pháp mạnh.” Bà rít lên, đôi mắt long lên sòng sọc. “Ăn xong lên phòng tập đàn ngay. Mẹ muốn nghe con chơi bản Sonata Spring cho cuộc thi. Chơi cho tử tế vào. Đừng làm mẹ thất vọng thêm nữa.”
Bà đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, rồi lạnh lùng quay lưng bước ra khỏi phòng ăn, bỏ lại Ren đứng trơ trọi giữa bàn tiệc sang trọng, thừa mứa và lạnh lẽo.
Ren nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của mẹ. Anh cảm thấy một sự bất lực quen thuộc dâng lên, bóp nghẹt lấy cổ họng như một bàn tay vô hình. Dù anh có cố gắng vùng vẫy, có cố gắng chạy trốn đến đâu, anh vẫn chỉ là con cá nhỏ nằm trong bể kính của bà.
Phần 2:
Ren bỏ dở bữa tối. Anh lê bước lên phòng nhạc trên tầng hai như một cái xác không hồn.
Đó là một căn phòng rộng lớn, được thiết kế cách âm hoàn hảo theo tiêu chuẩn phòng thu quốc tế. Tường được ốp gỗ tiêu âm, sàn trải thảm dày. Giữa phòng là ngai vàng của bà Sayoko một thời, cây đại dương cầm Steinway & Sons D-274 màu đen bóng loáng, dòng đàn cao cấp nhất dùng cho các buổi hòa nhạc lớn. Và giờ thì nó là món quà bà tặng anh khi anh đỗ thủ khoa vào Nhạc viện, một món quà trị giá bằng cả một gia tài.
Ren đóng cửa lại. Không gian xung quanh lập tức im phăng phắc. Sự im lặng nhân tạo đè nặng lên màng nhĩ. Không có tiếng gió, không có tiếng dế kêu, không có tiếng xe cộ. Chỉ có nhịp tim đập thình thịch của chính anh.
Anh ngồi xuống ghế đàn. Mở nắp phím.
Anh thử chơi bản Clair de Lune mà anh đã cho Miyabi nghe trên tàu điện. Anh muốn tìm lại cảm giác bình yên đó.
Tưng... Tưng...
Âm thanh vang lên, trong trẻo, vang vọng, hoàn hảo đến từng chi tiết âm sắc. Nhưng Ren nhíu mày.
Nó... sai.
Nó quá sạch sẽ. Nó thiếu đi tiếng ồn ào hỗn loạn của tàu điện, thiếu đi hơi thở hồi hộp của Miyabi, thiếu đi sự rung động của cảm xúc. Trong không gian hoàn hảo đến vô trùng này, tiếng đàn của Ren nghe lạnh lẽo, cô đơn và giả tạo đến lạ lùng. Nó giống như một bông hoa nhựa đẹp đẽ nhưng không có hương thơm.
Anh nghiến răng, chuyển sang chơi bản Sonata Spring của Beethoven. Anh cố gắng chơi theo cách nổi loạn mà anh đã làm ở trường. Mạnh mẽ, phá cách, giận dữ.
Nhưng vô ích.
Trong căn phòng này, dưới ánh đèn trần vàng vọt lạnh lẽo này, anh không thể nổi loạn được. Cây đàn này, căn phòng này đã được lập trình để tạo ra sự chuẩn mực. Tiếng đàn cứ tự động tuân theo khuôn khổ, chuẩn xác từng nhịp, từng nốt, nhưng vô hồn như một cái máy.
Cái bóng của mẹ anh dường như đang phủ lên từng phím đàn, giám sát từng cử động ngón tay của anh. Anh cảm thấy ánh mắt bà đang nhìn chằm chằm vào gáy mình.
Tích. Tắc. Tích. Tắc.
Tiếng Metronome ảo lại vang lên trong đầu anh. To hơn. Rõ hơn. Thúc giục hơn.
Sai rồi. Nhanh quá. Chậm lại. Lơi nhịp rồi. Đồ vô dụng.
“AAAAA!!!”
Ren hét lên. Anh giơ hai tay lên quá đầu, rồi giáng mạnh xuống phím đàn bằng tất cả sức lực và sự phẫn nộ. Bốn bức tường trắng xóa xoay vòng quanh anh.
RẦM!!!
Một hợp âm hỗn loạn, chát chúa vang lên như tiếng kêu đau đớn của con quái vật bị thương.
Ren gục đầu xuống phím đàn, trán tì vào những phím đen lạnh ngắt. Anh thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm.
“Chết tiệt. Chết tiệt. Chết tiệt!” Anh rủa thầm, giọng vỡ vụn.
Anh không thể chơi được. Ở đây, anh trở nên phế thải. Cái không gian sang trọng này đang hút cạn sinh lực nghệ thuật của anh. Nó biến anh trở lại thành một con rối đứt dây.
Anh cần không khí bên ngoài. Nếu ở lại đây thêm một giây nào nữa, anh sẽ phát điên mất.
Ren đứng bật dậy, đóng nắp đàn lại cái rầm. Anh bước ra khỏi phòng nhạc, đi xuống cầu thang, lao ra phía cửa sau dẫn ra khu vườn.
Đó là một kiệt tác của nghệ thuật làm vườn Nhật Bản. Khu vườn có hồ cá Koi rộng lớn, có đèn đá rêu phong, có những cây tùng, cây bách được uốn nắn tỉ mỉ hàng chục năm trời. Tất cả đều hoàn hảo, trật tự, cân đối và... nhân tạo.
Đêm đã khuya. Trăng thượng huyền treo lơ lửng trên ngọn cây, tỏa ánh sáng bạc lạnh lẽo xuống mặt hồ yên ả.
Ren định ra cái ghế đá khuất sau bụi trúc để hút một điếu thuốc, thói quen xấu anh mới học từ Zekai gần đây để giải tỏa, nhưng bước chân anh khựng lại.
Trên chiếc ghế dài dưới giàn hoa tử đằng, có người đang ngồi.
Là mẹ anh.
Bà đã thay bộ váy dạ hội ban nãy bằng một bộ đồ ngủ lụa tơ tằm màu ngọc trai, khoác thêm một chiếc khăn choàng mỏng chống sương đêm. Bà ngồi đó, tay cầm tách trà thảo mộc đã nguội, đôi mắt nhìn chăm chú vào hồ cá tối om nơi những con cá Koi đắt tiền đang bơi lượn lờ đờ.
Không có vẻ gì là bà đang thư giãn ngắm trăng. Bà ngồi thẳng lưng, vai cứng nhắc như một pho tượng điêu khắc. Sự cô độc toát ra từ bà còn lớn hơn cả khu vườn rộng này.
Ren định quay vào, tránh mặt bà. Nhưng tiếng bước chân của anh trên sỏi đã đánh động bà.
“Không ngủ được à?” Bà Sayoko hỏi, không quay đầu lại. Giọng bà hòa vào tiếng gió đêm, nghe xa xăm.
Ren chần chừ một chút, rồi bước tới, đứng cách bà vài bước chân.
“Vâng. Con... ra hóng gió chút. Trong phòng ngột ngạt quá.”
“Ngồi xuống đi.”
Đó là một mệnh lệnh, nhưng không còn quá gay gắt như lúc ăn tối. Ren thở dài, miễn cưỡng ngồi xuống đầu kia của chiếc ghế dài. Khoảng cách giữa hai mẹ con đủ để một người nữa ngồi chen vào, một khoảng cách sự xa lạ và gượng gạo.
“Trà không?” Bà hỏi, nâng tách trà lên.
“Không ạ.”
Sự im lặng bao trùm khu vườn. Nó không dễ chịu như sự im lặng ở nhà Miyabi. Nó căng thẳng, nặng nề, chứa đầy những lời chưa nói.
“Mẹ nghe thấy tiếng đàn lúc nãy,” Bà Sayoko lên tiếng trước, giọng bà trầm và khàn. “Hợp âm cuối cùng... con đập đàn à?”
Ren cúi đầu nhìn mũi giày.
“Con xin lỗi. Con hơi mất kiểm soát. Con sẽ không làm hỏng đàn đâu.”
“Mất kiểm soát…” Bà lặp lại cụm từ đó, cười nhạt, ánh mắt vẫn dán chặt vào mặt hồ. “Dạo này con hay mất kiểm soát lắm. Từ bao giờ con trở nên yếu đuối như thế, Ren? Chỉ một chút áp lực cũng khiến con muốn bỏ cuộc sao? Con định vứt bỏ mười mấy năm khổ luyện chỉ vì một chút cảm xúc bốc đồng của tuổi dậy thì ư?”
“Con không yếu đuối!” Ren quay phắt sang nhìn mẹ, sự ức chế bị kìm nén bấy lâu nay bùng nổ. “Con không bỏ cuộc! Con chỉ mệt mỏi thôi! Mẹ lúc nào cũng áp đặt con. Mẹ bắt con phải hoàn hảo, phải thành công, phải đứng trên đỉnh cao, phải thắng giải này giải nọ. Nhưng mẹ có bao giờ hỏi con có hạnh phúc khi chơi không? Mẹ có bao giờ hỏi con có muốn chơi bản nhạc đó không?”
Bà Sayoko từ từ quay sang nhìn anh. Ánh trăng chiếu vào khuôn mặt bà, làm lộ ra những nếp nhăn mờ nơi khóe mắt và khóe miệng mà lớp phấn trang điểm dày cộp ban ngày đã che đi. Trong khoảnh khắc đó, Ren nhận ra mẹ mình đã già đi nhiều.
“Hạnh phúc?” Bà hỏi lại, giọng điệu sắc bén như dao cạo. “Hạnh phúc là cái gì hả Ren? Là được ngủ nướng đến trưa? Là được sống vô lo vô nghĩ? Là được chơi mấy bản nhạc vô thưởng vô phạt để mua vui cho vài người khách uống thứ cà phê rẻ tiền?”
“Là được sống với đam mê!” Ren gắt lên, giọng anh vỡ ra. “Mẹ không hiểu đâu. Âm nhạc là cảm xúc, là linh hồn, không phải là công cụ để kiếm danh vọng hay tiền bạc. Con muốn chơi nhạc vì con yêu nó, chứ không phải để làm đồ trang sức cho mẹ khoe khoang với bạn bè!”
“Yêu?”
Bà Sayoko bật cười thành tiếng. Tiếng cười lạnh lẽo, khô khốc vang vọng trong đêm tĩnh mịch. Bà cười như thể vừa nghe thấy câu chuyện hài hước nhất đời mình.
“Tình yêu không mài ra mà ăn được, con trai. Đam mê không trả được tiền điện, tiền nước, tiền học phí trường nhạc đắt đỏ của con đâu. Nó không mua được cây Steinway con vừa đập phá đâu.”
Bà đặt mạnh tách trà xuống ghế, xoay hẳn người đối diện trực tiếp với con trai. Ánh mắt bà thay đổi. Không còn là vẻ lạnh lùng quyền quý, xa cách nữa. Trong đôi mắt đó rực lên một ngọn lửa quyết liệt, pha lẫn chút gì đó cay đắng, sợ hãi và... đói khát.
“Con nghĩ mẹ sinh ra đã là bà hoàng trong cái dinh thự này sao? Con nghĩ mẹ sinh ra đã mặc lụa là, uống rượu vang sao?”
Ren ngẩn người. Anh chưa bao giờ nghe mẹ nói về quá khứ. Trong ký ức của anh, mẹ luôn là phu nhân Katsuragi sang trọng. Anh chỉ biết bà từng là một nghệ sĩ piano có tiếng trước khi lấy bố và lui về quản lý gia đình.
“Mẹ sinh ra ở một khu ổ chuột tồi tàn nhất của Osaka.” Bà nói, giọng ranh mãnh từng chữ, như đang nhả ra từng viên đạn. “Bà ngoại con là một người đàn bà nghiện rượu, nợ nần chồng chất. Nhà mẹ nghèo đến mức có những mùa đông phải nhịn đói hai ngày liền, uống nước lã cầm hơi. Mẹ ghét sự nghèo túng, Ren à. Mẹ ghét nó thấu xương tủy. Mẹ ghét cái mùi ẩm mốc của căn nhà dột nát, mùi cống rãnh bốc lên nồng nặc, mùi của sự thất bại và hèn kém.”
Ren trố mắt nhìn mẹ. Đây là lần đầu tiên anh nghe những điều này. Hình ảnh người mẹ quyền quý vỡ tan, lộ ra một người đàn bà từng trải qua địa ngục.
“Hồi đó, mẹ tình cờ tìm thấy một cây đàn organ cũ nát, long phím trong nhà kho của trường tiểu học. Mẹ tập đàn như điên. Mẹ tập đến mức ngón tay bật máu, chảy mủ. Không phải vì mẹ ‘yêu’ âm nhạc hay có đam mê cháy bỏng nghệ thuật.” Bà cười khẩy, đầy chua chát. “Mẹ tập vì mẹ biết đó là tấm vé duy nhất, là sợi dây thừng duy nhất để mẹ leo ra khỏi cái hố phân đó. Mẹ biết nếu mẹ chơi giỏi, mẹ sẽ được học bổng. Mẹ sẽ được vào trường tốt. Mẹ sẽ được gặp những người giàu có, những người thuộc thế giới khác và thay đổi cuộc đời.”
Bà giơ đôi bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng, sơn móng tay màu nude hoàn hảo lên trước mặt, ngắm nghía nó dưới ánh trăng.
“Và mẹ đã đúng. Nhờ tiếng đàn, mẹ đã gặp bố con trong một buổi tiệc của công ty ông ấy. Nhờ tiếng đàn, mẹ bước chân vào thế giới thượng lưu này. Âm nhạc đã cứu rỗi cuộc đời mẹ, theo đúng nghĩa đen là cứu đói, cứu mẹ khỏi kiếp làm điếm hay làm công nhân.”
Bà ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Ren. Ánh mắt bà rực lửa tham vọng và nỗi ám ảnh điên cuồng.
“Vậy nên đừng có mở miệng nói với mẹ về cảm xúc hay thứ đam mê rẻ tiền của con. Âm nhạc là một thứ vũ khí, Ren à. Là một công cụ sinh tồn. Nếu con không mài sắc nó, con sẽ bị xã hội này nuốt chửng. Mẹ ép con khổ luyện, ép con đi Đức, ép con phải hoàn hảo là vì mẹ không muốn con bao giờ, KHÔNG BAO GIỜ phải nếm trải cái cảm giác đói khát, lạnh lẽo và hèn hạ mà mẹ từng chịu đựng. Mẹ muốn con đứng trên đỉnh cao, nơi không ai có thể coi thường con được!”
Ren nhìn mẹ, toàn thân anh run rẩy. Anh hiểu rồi. Sự kiểm soát của bà không đến từ sự độc ác. Nó đến từ nỗi sợ hãi. Nỗi sợ hãi của một người đã từng ở dưới đáy xã hội và luôn bị ám ảnh rằng mình sẽ rơi trở lại đó bất cứ lúc nào. Bà đang cố xây dựng một pháo đài kiên cố cho anh bằng chính những viên gạch làm từ nỗi sợ hãi của bà.
“Nhưng mẹ ơi…” Ren nói, giọng anh lạc đi. “Con không phải là mẹ. Chúng ta đang sống ở thời đại khác. Nhà mình giàu có. Bố là chủ tịch. Con không cần phải đấu tranh sinh tồn như mẹ ngày xưa.”
“Sự giàu có này có thể biến mất trong một đêm nếu con không có bản lĩnh!” Bà Sayoko quát lên, mất bình tĩnh hoàn toàn. “Con là một thằng nhóc ngậm thìa vàng, được bao bọc trong nhung lụa nên mới có những suy nghĩ ngây thơ, lãng mạn như thế. Con tưởng thế giới ngoài kia dịu dàng lắm sao? Con tưởng chỉ cần ‘yêu’ là sống được sao? Ra ngoài kia mà xem, người ta sẽ chà đạp con nếu con không có giá trị gì!”
Bà đứng phắt dậy, bóng bà đổ dài trên nền sỏi, trùm lên người Ren. Bà chỉ tay vào mặt anh.
“Mẹ cấm con qua lại với cái quán cà phê đó. Cấm con gặp gỡ những kẻ thất bại, những đứa côn đồ đó. Chúng sẽ kéo con xuống bùn. Con phải đi Đức. Đó là mệnh lệnh cuối cùng.”
Ren nhìn mẹ. Anh nhìn thấy một người đàn bà quyền lực đang run rẩy vì sợ hãi. Bà dùng sự kiểm soát để xây dựng bức tường an toàn, nhưng bức tường đó đang bóp nghẹt anh, biến anh thành một tù nhân.
Ren từ từ đứng dậy. Anh cao hơn mẹ cả cái đầu. Anh nhìn bà với ánh mắt thương hại pha lẫn sự thất vọng sâu sắc.
“Mẹ đã dùng âm nhạc để thoát khỏi nghèo đói.” Ren nói, giọng trầm, buồn bã nhưng kiên định. “Nhưng mẹ lại đánh mất linh hồn của nó. Mẹ coi âm nhạc là công cụ, là vũ khí phục vụ cho tham vọng. Nhưng với con... âm nhạc là sự tự do. Là tiếng cười. Là sự liên kết, thấu hiểu của cảm xúc chứ không phải chỉ để cứu đói.”
Anh lùi lại một bước, tạo ra khoảng cách vật lý giữa hai người.
“Con sẽ không đi Đức. Và con cũng sẽ không bỏ quán cà phê đó. Con xin lỗi vì không thể trở thành người nhạc sĩ như mẹ muốn.”
Ren quay lưng bỏ đi về phía nhà chính.
“Katsuragi Ren! Con đứng lại đó!”
Tiếng bà Sayoko hét lên phía sau, xé toạc màn đêm yên tĩnh, làm lũ cá dưới hồ quẫy nước hoảng loạn.
“Nếu con bước ra khỏi cổng ngày hôm nay, đừng bao giờ xin tiền mẹ nữa! Mẹ sẽ cắt hết viện trợ! Mẹ sẽ khóa thẻ ngân hàng! Con sẽ không có một xu dính túi! Để xem cái đam mê của con nuôi sống con được bao lâu!”
Ren không dừng lại. Anh không quay đầu.
Phần 3:
Mười phút sau.
Ren đi xuống cầu thang với một chiếc ba lô trên vai và một chiếc vali kéo nhỏ. Anh không mang nhiều đồ. Chỉ vài bộ quần áo, sạc điện thoại, chiếc tai nghe, và cuốn sổ tay ghi chép nhạc. Anh để lại chiếc đồng hồ Rolex mẹ tặng sinh nhật, để lại những bộ vest đắt tiền, để lại cả chiếc thẻ tín dụng Platinum trên bàn trang điểm.
Anh chỉ mang theo thẻ ghi nợ cá nhân, nơi chứa số tiền tiết kiệm ít ỏi từ việc làm thêm và giải thưởng piano thời trung học.
Anh bước qua phòng khách, nhìn lướt qua những bức tranh sơn dầu đắt tiền treo trên tường lần cuối. Ngôi nhà này chưa bao giờ là nhà. Nó là một cái lồng mạ vàng.
Lạch cạch... lạch cạch...
Tiếng bánh xe vali lăn trên con đường sỏi trắng nghe khô khốc trong đêm.
Ren bước ra khỏi cánh cổng sắt đồ sộ. Cánh cổng tự động đóng lại sau lưng anh với tiếng két lạnh lùng, ngăn cách anh với thế giới thượng lưu mà anh từng thuộc về.
Gió đêm thổi thốc vào mặt anh, lạnh buốt nhưng tự do. Ren không quay đầu lại nhìn tòa lâu đài lộng lẫy phía sau. Anh kéo vali bước đi trong đêm tối, hướng về phía ga tàu điện. Anh không biết mình sẽ đi đâu, có thể là sang nhà Zekai ngủ nhờ, hoặc thuê một khách sạn con nhộng rẻ tiền. Hoặc tệ nhất là quay lại ký túc xá.
Tương lai mịt mù. Anh không còn sự hậu thuẫn tài chính. Anh có thể sẽ phải ăn mì gói cả tháng.
Nhưng lạ thay, lồng ngực anh chưa bao giờ thấy nhẹ nhõm đến thế. Tiếng tích tắc trong đầu anh đã biến mất hoàn toàn.
Trong khu vườn phía sau cánh cổng sắt.
Bà Sayoko ngồi sụp xuống ghế đá. Đôi vai gầy guộc của bà run lên bần bật. Bà run rẩy cầm tách trà đã nguội lạnh lên, đưa lên môi nhưng không uống được vì tay quá run. Tách trà rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má bà, làm nhòe lớp phấn, rơi xuống tay bà.
“Thằng con ngốc…” Bà thì thầm vào bóng đêm đặc quánh, giọng vỡ vụn trong tiếng nấc. “Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi mà... Tại sao không ai hiểu cho mẹ...?”
Bà co người lại, ôm lấy chính mình, cô độc giữa khu vườn hoàn hảo mà bà đã dày công xây dựng cả đời để bảo vệ người bà yêu thương, nhưng cuối cùng lại đẩy họ ra xa nhất.
7 Bình luận
Hy vọng bác sẽ tiếp tục theo dõi các chương sau nhé. Cụ thể thì hai chương tiếp tui cũng rất thích luôn! 😊