Volume 1: London

Chương 27: Gặp lại rồi biến mất

Chương 27: Gặp lại rồi biến mất

Cảm giác bất lực và thất vọng tràn vào như sóng lớn, cứ thế mà dâng lên, như thể muốn cắn nuốt hết tâm trí vốn đang rối bời của cậu. Thời gian xung quanh dường như đang chậm lại, từng khoảnh khắc nhỏ trôi qua là từng cú tra tấn tinh thần dữ dội dành cho Elias. Không những thế, hai bên tai cậu ngày một ù đi, rồi dần chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và tiếng sụp đổ ầm ĩ vọng lại.

Tại sao Don lại cần cậu đi lấy tấm bản thảo kia, trong khi chính hắn ta có thể đoạt lấy nó dễ dàng như trở bàn tay?

Elias nhắm nghiền mắt, không ngừng nghĩ ngợi về câu hỏi vừa nảy ra trong đầu. Tại sao. Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại, giáng mạnh vào não bộ như búa tạ. Mặc dù cậu đã thử lắc đầu, muốn gạt bỏ ra khỏi đầu mình, nhưng nó cứ như một con rết bướng bỉnh không chịu bỏ cuộc.

Khi Elias còn đang chìm sâu trong vũng lầy suy nghĩ, thì một cơn đau nhói ở bả vai đã thô bạo kéo cậu trở về thực tại.

Elias ngây người một lát, khó khăn nuốt khan một ngụm nước bọt. Cậu cố gắng điều hòa nhịp thở, rồi từ từ ngước nhìn người đang bấu chặt lấy vai mình.

Là Ophelia.

Elias không thể thấy rõ cô bé đang làm gì vì ánh đèn pin lờ mờ lúc này rõ ràng không chiếu tới được. Những gì cậu cảm nhận được chỉ là hơi thở phì phò và xen lẫn chút gấp gáp của cô phà vào gáy mình. Ngẫm nghĩ một hồi, cậu thầm đoán bạn mình đang dùng toàn lực bình sinh để giằng co với một thế lực vô hình nào đó, ở phía sau bóng tối đen như mực.

Cánh tay cậu vẫn siết chặt cơ thể cô không buông theo phản xạ bảo vệ. Dẫu vậy, cậu trai đã để cơn hiếu kỳ kiểm soát tâm trí. Cậu muốn mở miệng hỏi, muốn biết chuyện gì đang xảy ra. Nhưng cớ nào, khóe môi cậu cứ mãi mấp máy, chẳng thể nói nên lời.

Khoảng một hồi lâu trầm ngâm thì cậu mới dốc hết can đảm để cất tiếng.

“Ophelia… cậu đang-”

“Kéo… Kéo tôi ra đi… MAU LÊN!”

Ophelia đột ngột cắt ngang câu hỏi. Đột ngột đến mức sống lưng Elias trở lạnh toát. Và như có một luồng điện thúc giục não bộ mình, cậu thật sự kéo mạnh cơ thể cô, khiến cả hai đứa ngã huỵch xuống sàn gỗ một cái đau điếng. Ánh đèn pin tím lịm cứ thế rọi thẳng vào khuôn mặt ướt mèm mồ hôi hột của Ophelia.

Trước khi ngã nhào xuống, cậu còn loáng thoáng nghe được tiếng “Soạt” nhỏ ở ngay đằng sau mình.

“Chết tiệt!!!”

Ophelia giận dữ gào thét thất thanh. Cô không ngừng đập tay xuống đất, khiến mặt sàn gây ra tiếng động “bộp bộp” khô khan đến mức khó hiểu.

Elias uể oải quay người rồi quét mắt quan sát biểu cảm hiếm gặp ở cô bạn. Tím ngắt. Đồng thời, trong tay cô còn có một mảnh giấy ố vàng tí hon, dường như đã bị xé bởi một lực đẩy mạnh bạo.

Đồng tử bỗng Elias co rút lại. Cậu nhận ra tiếng động nhỏ vừa rồi là đến từ đâu.

Đó là một trang từ cuốn sách chứa bản thảo.

Vừa rồi chính mắt cậu thấy tên Reinblut lấy nó đi, tưởng chừng nó sẽ biến mất cùng gã ta. Nhưng hóa ra, Ophelia ngay tắp lự gồng mình giữ chặt cuốn sách, không để gã ta dễ dàng cướp mất thành quả mà hai đứa đã cực khổ giải mã.

Chưa kịp định hình lại mọi thứ, một bóng đen khổng lồ đã bao trùm lấy cả hai.

Elias giật bắn người, theo phản xạ mà quay phắt về hướng cái bóng. Trong mắt cậu tức thì phản chiếu hình ảnh một bàn tay thô kệch, to tướng đang lao đến mình với tốc độ không tưởng.

“TRÁNH RA!” Ophelia lập tức hét lên, sử dụng chút sức lực cuối cùng lôi tuột đầu Elias sang một bên.

Bàn tay của gã vệ sĩ sượt qua mặt Elias chỉ trong gang tấc rồi chạm nhẹ xuống sàn gỗ. Ngay tại nơi lòng bàn tay gã chạm vào, đột ngột xuất hiện một vết lõm sâu hoắm. Không hề để lại vụn gỗ hay bụi bặm, nó chỉ đơn giản là… biến mất khỏi thực tại.

Cả Elias và Ophelia chết sững, đôi tay hai đứa không ngừng run lẩy bẩy trong sự sợ hãi. Hơi thở của họ trở hỗn loạn, với những ánh mắt và vẻ mặt biểu lộ sự bất an không ngớt.

Năng lực của gã này, đã vượt xa tầm hiểu biết của hai đứa trẻ.

“Ah!!!”

Ophelia thét lên một tiếng thảm thiết. Bản năng sinh tồn khiến cô đạp chân lùi lại phía sau cho đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.

Elias, người suýt chút nữa sẽ biến mất thay vì ván gỗ xấu số, chỉ biết mở to mắt, kinh hãi nhìn chằm chằm vào cái lỗ thủng ấy. Cậu phải làm gì? Phản công lại tên điên trước mặt? Không thể. Cậu thừa biết gã này sở hữu sức mạnh ngang ngửa Vladimir. Dẫu vậy, đến cả Bá tước cũng chẳng thể hành động tự do ở trong không gian này.

Dù muốn hay không, cậu và Ophelia cũng không còn đường thoát. Không gian xung quanh là một màu tối đen, chỉ có vài nguồn sáng li ti, thấp thoáng ở bên dưới tầng tháp. Một nửa tòa tháp đã đổ sụp, kéo theo khúc có cầu thang dẫn xuống tầng dưới. Nhảy xuống hay câu thời gian. Tất cả đều dẫn đến một kết cục duy nhất…

Tự sát.

Nghĩ đến đây, Elias mím chặt môi, cố gắng chống tay để gượng dậy. Nhưng tất cả đều vô ích. Cơ thể cậu cứng đờ như một pho tượng đá, các cơ bắp tê liệt hoàn toàn trước áp lực khủng khiếp tỏa ra từ gã Reinblut trước mặt.

Tên vệ sĩ lại thẳng lưng, đôi mắt diều nhìn xoáy vào Elias. Không một lời cảnh báo, gã tiếp tục tấn công. Lần này không phải chiêu trò cũ, gã vung tay chộp lấy cổ cậu, nhấc bổng cơ thể mềm nhũn lên khỏi mặt đất.

Gã Reinlut nhăn nhó, lộ rõ vẻ căm phẫn. Gã siết chặt tay, khiến Elias rên rỉ trong đau đớn. Tê tái. Cậu ra sức giãy giụa, khí quản mong manh như sắp vỡ tung. Mắt cậu hoa lên từng đợt, hòa vào nhịp tim đập loạn nhịp đến nhói lồng ngực.

Phải làm gì đó… Elias thoạt nảy ra trong đầu. Trong lúc nguy cấp thế này, cậu chẳng thể giữ nổi sự minh mẫn mà nghĩ kế sách. Tâm can cậu không ngừng gào thét, giết hắn. Phải, giết hắn. Giết hắn. Giết hắn. Giết hắn. Giết hắn. Giết hắn!

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Ophelia lồm cồm bò dậy, tay móc ra lọ thủy tinh với chất lỏng đặc sệt. Cô không thể để bạn mình chết lạnh lẽo ở nơi này được. Nhân cơ hội, cô lao vào kẻ to con vạm vỡ, quăng lọ thủy tinh vào người gã.

"Ăn cái này đi, đồ khốn!"

Lọ thủy tinh bị bung nắp, khiến chất lỏng xanh sẫm tuôn trào ra ngoài, lan ra khắp nơi.

Gã ta mất cảnh giác, lòng bàn tay hơi thả lỏng. Nhưng bấy nhiêu đó đã đủ cho Elias hành động. Elias ngẩng đầu, mau chóng hít một hơi khí lạnh buốt vào cổ họng nóng rát. Cậu biết mùi hương này. Xăng. Mắt cậu liếc nhanh sang Ophelia rồi bắt lấy chiếc bật lửa mà cô vừa ném cho cậu.

Tách tách.

Âm thanh bánh xe đánh lửa vang lên khô khốc, thu hút sự chú ý của gã Reinblut. Gã bất giác cúi đầu xuống, đôi mắt mở to nhận ra ý đồ của con mồi.

Nhưng đã quá muộn.

Một, hai rồi ba giây. Tách. Lửa bừng lên sau tiếng tách cuối cùng. Elias nhanh nhảu ném chiếc bật lửa, ném thẳng vào trang phục ướt rượt xăng dầu của gã.

Phừng!

Ngọn lửa gặp nhiên liệu như cá gặp nước, bùng lên dữ dội rồi bao trùm lấy tên Reinblut trong tích tắc. Tiếng gào thét đau đớn của gã vệ sĩ vang vọng khắp tòa tháp, hòa lẫn với tiếng lửa cháy điên dại. Gã buông tay, thả rơi Elias xuống đất.

Cậu ngã bịch xuống đất, tay ôm chặt cổ họng đau rát mà ho sặc sụa. Ophelia vội vàng lao đến, đỡ lấy vai cậu rồi lôi xềnh xệch ra khỏi bãi xăng dầu.

“H-Hắn bị thiêu rồi! Nhanh lên Elias, chúng ta phải-”

Chưa kịp dứt lời, Ophelia đã bị gã ta chen ngang bằng một vài tiếng động man dại. Rột roạt, rẹt rẹt. Cả một thân hình cao to đang chìm trong biển lửa kia, đang tự cào xé da thịt của chính mình. Tóc tai, da thịt. Những mảng da cháy rụi đều bị gã ta kéo soạt ra khỏi cơ thể, khiến máu đỏ bắn tứ tung thành một vũng.

Một cảnh tượng kinh hoàng phản chiếu vào mắt hai đứa trẻ.

Gã vệ sĩ đánh mắt, phẫn nộ nhìn hai người họ. Không chần chừ, gã ta phóng cơ thể nát bấy còn vương ánh lửa đỏ, chạm lòng bàn tay rướm máu vào Ophelia và Elias.

Khoảnh khắc gã chạm vào, một cơn buồn nôn trực trào trong dạ dày cả hai. Giống như họ vừa trải qua hàng chục, hàng trăm lần lộn vòng trên không trung.

Khi mở mắt ra, Elias đã đối mặt với bóng tối vô tận như thể có ai đó đứng đằng sau, dùng băng che lấy mắt cậu. Đồng thời, màng nhĩ cậu cũng đón chào vô vàn âm thanh rên rỉ ỉ ôi và tiếng nổ súng ầm ĩ ở xung quanh. Chúng cứ như những con ong vò vẽ, tạo nên luồng sóng âm thanh đinh tai nhức óc, khiến cậu vô thức bịt chặt hai bên tai lại.

Là bên ngoài! Elias thầm mừng rỡ, nhưng rồi bộ mặt hồ hởi đó nhanh chóng tối sầm lại.

Phải chăng cậu đã bị gã vệ sĩ đưa ra ngoài tòa tháp?

Không thể nào… Nếu đây là năng lực của hắn, thì chẳng phải là quá mạnh sao? Elias vừa ngơ ngác nghĩ vừa vung tay mò mẫm, muốn kiểm tra xem Ophelia có đang ở cạnh mình không.

Tầm nhìn trong bóng tối thực sự có giới hạn, nên trong lúc cậu tìm kiếm, không tránh được dạ dày quặn thắt vì sốt ruột. Những ngón tay thoăn thoắt của cậu mau chóng chạm vào một vật thể giống như sợi tơ. Là tóc. Đó là vài lọn tóc bồng bềnh và hơi xoăn, gợi lên cho Elias một cảm giác quen thuộc, vừa có chút ít sự huyền bí đến từ phù thủy mà chỉ có cô bạn thân của cậu sở hữu.

“Ophelia! Cậu ổn không?!”

Không đợi cô bé trả lời, Elias đã ngay tức khắc nhào đến vị trí mà mình vừa tìm ra lọn tóc kia. Để không bị nhầm lẫn, cậu ôm chầm lấy Ophelia trước, sau đó hít mùi hương ở đỉnh đầu của cô. Mái đầu cô bé vẫn còn vương mùi khói khét và mùi dâu tây (dù đã phai đi một chút vì mồ hôi). Không cần phải đoán gà đoán vịt, đây chắc chắn là Ophelia hàng thật, chứ chẳng phải xác của một con Ghoul kinh tởm.

“Elias… cậu… ôm chặt quá…” Cô nhăn nhó vài câu rồi vươn tay, vỗ vỗ vài cái bôm bốp lên lưng cậu bạn.

“Cậu thấy đau là tốt rồi…”

“Tốt cái gì chứ! Tụi mình suýt chết đấy!”

Có vẻ âm thanh chói tai phát ra từ Ophelia, đã thu hút ánh nhìn của một kẻ đang bận tay giết sạch lũ Ghoul xung quanh. Hắn ta nheo con mắt đỏ ngầu, nhìn thẳng vào bóng tối, nơi mà hai đứa trẻ đáng lẽ không có ở đó.

Petite, với mon cher đó à? Các ngươi tìm xong tờ giấy rồi sao?” Hắn bình tĩnh hỏi, tiện tay giương súng bắn một phát vào đầu con Ghoul ở bên cạnh. “Làm gì mà ngồi ôm ấp thế hả?”

“Bá tước?” Elias không kìm được vui mừng mà ngẩng đầu sang hướng có âm thanh của hắn rồi lắp bắp thốt. “Tôi… Tôi tìm được bản thảo rồi. Nhưng… bọn tôi chạm trán tên Reinblut…”

“Và tại sao bọn ngươi lại ở dưới này?” Hắn nhướn mày thắc mắc.

Khoan đã… nếu đây là gã kia mạo danh thì sao? Vẫn chưa chắc chắn là Bá tước được… Elias lòng tràn đầy nghi hoặc mà thầm xác định.

“Trước đó, trả lời tôi… ông có phải là Bá tước thật không?”

“Gì cơ?”

“Trả lời đi! Tôi không muốn câu thời gian đâu!” Cậu gắt lên, kéo theo đôi gò má nóng  bừng như thể sắp mất dần kiên nhẫn.

Đối phương nghiền ngẫm một hồi lâu, rồi chậm rãi đáp. “Ngươi có nhóm máu A dương tính.”

“...Cái gì thế! L-Làm sao mà ông biết được!”

“Ta từng thưởng thức máu của ngươi rồi, mon cher.” Hắn bật cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai. “Đã tin chưa hả?”

Đúng là hắn từng uống máu cậu, nhưng phân biệt được cả nhóm máu thì quả thật, kẻ này không phải dạng vừa.

Elias chỉ biết thở hắt một hơi dài thườn thượt, sau đó tiếp tục trả lời câu hỏi trước đó của Vladimir.

“Được rồi… Tôi và Ophelia bị hắn đưa ra ngoài đây, tôi đoán vậy. Bởi vì trước đó… tôi thấy hắn chạm vào thanh gỗ, vài giây sau là biến mất không dấu vết!” Cậu run rẩy nuốt khan, tâm trí vô thức tái hiện lại cảnh tượng vô lý tưởng chừng chỉ có trong phim ảnh. “C-Cơ mà bọn tôi thiêu chết hắn rồi! Hắn còn xẻo da xẻo thịt bản thân để dập lửa… nhưng… tôi chắc chắn là hắn sẽ chết bất cứ lúc nào!”

Vladimir bỗng nghiêng đầu, như thể hắn muốn hỏi cậu cho ra lẽ nhưng rốt cuộc chỉ có sự im lặng.

Nếu như lời cậu nói là đúng, thì gã vệ sĩ kia đã điên tiết lên mà sẵn sàng thay đổi cấu trúc của cả không gian này. Điều hắn nghi ngờ cũng chính là… liệu gã ta có thật sự chết chưa? Bởi vì theo lẽ thông thường, khi vật chủ hay kẻ thi triển bị đánh bại, Lãnh thổ sẽ sụp đổ như một toà nhà cao tầng mất đi trụ cột vững chãi.

Dẫu vậy, đối với Vladimir, gã Reinblut kia là một cây trụ cột cứng cáp và khó bị đập vỡ, cũng giống như bản thân hắn hiện tại.

Và hành động xẻo da xẻo thịt mà Elias kể, không chừng là màn lột xác của gã ta chứ chẳng phải dập lửa gì cả.

“Elias, chạy lại gần ta ngay. Hắn chưa chết đâu.” Vladimir gấp gáp ra lệnh.

“Ý của ông là sao…” Elias trơ mắt quan sát trong màn đêm u tối, dường như không phát hiện điều gì bất thường. “Với lại, ông đứng cách chỗ này khoảng bao nhiêu bước?”

“Mười hai bước. Đi thẳng. Ta sẽ lo liệu bọn Ghoul.” Hắn khẳng định.

Bá tước có thể nhìn rõ chỗ tối mù như này sao? Không hổ danh là ma cà rồng thuần huyết… Elias nghĩ rồi đầm đìa nhìn vào bóng tối, nơi hắn có thể đang đứng yên chờ cậu.

Đi thẳng.

Không có Ghoul.

Cậu chỉ cần dìu Ophelia, thẳng bước tiến đến gần Vladimir là sẽ tạm thời có được vỏ bọc an toàn.

Trước khi Elias kịp sải chân, một tia sáng vàng vọt nhỏ nhoi bất thình lình bay vút qua người cậu. Nhưng dường như nó không hề vô hại như hai người tưởng tượng.

Ophelia không duy trì trạng thái im lặng nữa. Liếc mắt nhìn thứ ánh sáng kia, và cô đã chết điếng ngay vì kẻ trước mặt như vừa đội mồ sống dậy.

“Elias! Tên đó còn sống!” Ophelia hoảng sợ hét lớn, mặt mày trắng bệch không chút sức sống.

Gã Reinblut sống dai như đỉa, và ánh sáng vừa rồi vốn là làn da đang bốc cháy của gã.

Trong chớp mắt, Bá tước nhanh chóng nổ súng vào tên vệ sĩ. Một tiếng “thụp” như thể viên đạn đã ghim sâu vào thớ thịt của gã ta.

Nhưng trớ trêu thay, bằng một cách nào đó, tên Reinblut đã thành công dịch chuyển Elias để đỡ đạn thay cho gã. Sự việc đột ngột như vậy, cậu trai cũng chẳng có lấy thời gian chống cự hay phản ứng, chỉ biết kêu gào thảm thiết trong đau đớn.

“Elias!”

Vladimir không khỏi bất ngờ thốt lên. Hắn bỏ qua cơn đau nhói ở bắp chân mình mà toan lao đến chỗ cậu, nhưng kẻ địch đã lập tức vung tay vào hai đứa trẻ, đi trước Bá tước một bước.

Nhận thấy tình hình sẽ trở tệ, theo linh tính, hắn nhanh tay quẳng khẩu súng lục bạc thẳng vào người cậu.

Ngay tức khắc, cả Ophelia và Elias đều biến mất như thể vừa bốc hơi khỏi đây, để lại một khoảng không trống rỗng ập vào mắt hắn.

Khung cảnh xung quanh chỉ còn vương vãi thi thể những con Ghoul nằm la liệt trên đất, chúng nhiều đến mức có thể chất chồng thành ngọn núi xác chết. Đến cả ngọn tháp sách cũng chẳng còn nguyên vẹn sau khi sự cố tách ra làm đôi.

“Ta không nghĩ The Maze lại có trò này… ngươi cũng cao tay đấy.”

Gã vệ sĩ vẫn giữ im lặng.

Nụ cười mỉa mai trên môi hắn dần biến mất, thay cho ánh mắt sắc lẻm như con diều hâu, nhìn xoáy thẳng vào gã cao to ở phía đối diện.

Cùng lúc đó, ngay sau khi Opehlia và Elias bất thình lình bị dịch chuyển, cả hai đã rơi bịch xuống một không gian đa chiều khác. Không giống với vài nơi mà Elias đã đi qua, bởi vì nơi này đích thực là thư viện di động. Bốn bức tường, sàn và trần nhà đều được làm từ kệ sách. Những kệ sách khổng lồ xếp san sát nhau, từ đó mà tạo thành gian phòng kỳ quặc nhất cậu từng thấy. Và tuyệt nhiên, họ cũng chỉ có lác đác vài tia sáng cam vàng hắt qua khe hở nứt toạc của các kệ gỗ, thứ đang là nguồn sáng duy nhất hệt như ngọn hải đăng ở ngoài khơi.

Dẫu vậy, ngay tại đây, họ đã tạm thời nằm trong vùng an toàn và tránh khỏi mối nguy sắp tới. 

“Chết tiệt! Ah!!!”

Elias không ngừng thở hồng hộc mà ôm lấy bắp chân bị thương, sắc mặt nhăn nhó lộ rõ sự đau đớn triền miên. Viên đạn nằm lặng lẽ trong da thịt của cậu đem lại cảm giác hệt như hàng ngàn con dao găm cứa vào, càng để lâu nó sẽ càng sưng mủ, gây khó khăn trong việc di chuyển lúc này.

“Cậu đừng ôm chân nữa! N-Nó rách ra bây giờ!”

Ophelia tròn xoe mắt hoảng hốt. Cô không biết phải làm gì cả, bởi lẽ cô chưa từng gặp tình huống oái ăm như thế này. Nếu đó là bản thân cô, thì cô đã sử dụng bùa đảo thuật, vớt vát được một sinh mạng. Đáng tiếc thay, thứ bùa mạnh mẽ ấy chỉ được sử dụng lên người sở hữu.

Giờ đây, Ophelia không còn cách nào khác ngoài đặt mái đầu của Elias vào lòng mình để trấn an. Tâm trí cô rối bời như tơ vò. Đồng thời, cô cũng cảm nhận được cơ thể cậu đang run bần bật như một con mèo con sợ hãi, và cần một nơi an toàn để lẩn trốn.

Nhưng sự thật hiện tại lại là gáo nước lạnh giá, đổ ào lên đầu hai đứa tựa như một lời cảnh tỉnh.

“Ophelia… cậu có đem… tiêm giảm đau không?” Elias rên rỉ kêu lên.

“Không… tôi hôm nay không có đem theo, tại vì tôi tưởng… bọn mình chỉ vào thư viện rồi về.”

Cô bé lặng lẽ cụp mắt, trong lòng dấy lên nỗi áy náy chỉ vì quên đem thứ quan trọng nhất vào thời điểm này.

Những cuốn sách ở phía bên dưới liên tục ngọ nguậy theo từng giây trôi qua, khiến hai đứa đứng ngồi không yên. Họ phải tìm cách thoát khỏi thứ mê cung quái dị này, bằng không sẽ mắc kẹt lại đây mãi mãi.

“Cậu đứng lên được không, Elias?” Ophelia nắm chặt tay cậu mà sốt sắng hỏi. Mồ hôi đã nhễ nhại khắp vầng trán, song cô vẫn cảm thấy lạnh toát hơn bao giờ hết.

“Đ-Được… Nhưng tôi cần phải cầm máu…”

Elias hít một hơi thật sâu. Nhẹ nhàng gỡ tay bạn mình ra, sau đó cậu mạnh tay xé toạc một đường vải nhỏ từ tà áo blazer. Không chần chừ, cậu trai tức khắc quấn mảnh vải xung quanh nơi có vết thương, siết thật chặt lại tránh gây mất máu thêm.

“Xong rồi, tạm thời tôi không chạy được, nên là có chuyện… gì thì cậu cứ đi trước.” Cơ mặt cậu nhăn nhúm, cả hai cánh tay cũng gồng hết sức để tựa vào Ophelia như một điểm dựa duy nhất.

Cạch.

Âm thanh kim loại chát chúa phát ra từ bên dưới, nghe như thể vừa mới có một vật gì đó rớt xuống sàn. Elias cúi đầu rồi nheo mắt hướng xuống dưới. Là khẩu súng đặc chế của cậu. Ban nãy cậu cảm giác có một thứ nặng trịch đè lên bụng mình, vậy ra, nó không phải gì khác ngoài thanh vũ khí bị thất lạc từ đầu giờ.

Thấy thế, cậu không khỏi vẽ lên một nụ cười hồ hởi trên môi, sau đó vươn tay để nhặt lại súng. Vì là vật quan trọng có thể giúp cả hai đứa phòng thân, nên Elias cũng cẩn trọng cất nó vào túi áo blazer.

Thế nhưng chưa được bao lâu, hoặc do sức nặng từ khẩu súng mà cơ thể cậu bỗng dưng mất thăng bằng.

Ophelia nhanh nhảu phản ứng, hai tay nhẹ bẫng đỡ lấy thân thể đang chao đảo của bạn mình. Cô đợi cậu gật đầu ra hiệu rồi mới chậm rãi dìu đi từng bước từng bước về phía trước.

“Kỳ dị thật… nơi gì mà toàn kệ sách.” Cô vừa ngoái đầu ngắm nghía vừa mở miệng than vãn.

“Đây là không gian đa chiều của gã kia tạo ra đấy… cậu đừng có vì thấy những thứ đó vô dụng mà lơ là cảnh giác.”

“Nhưng cứ thế này mãi, thì làm sao chúng ta thoát khỏi đây được? Cậu thì bị thương, vũ khí cũng chẳng có…”

Elias khó khăn ngẩng đầu nhìn chằm chằm gương mặt của cô. Thấy bạn mình bàng hoàng và bất an đến như thế, cậu cũng thầm thở dài tuyệt vọng rồi đảo mắt dò xét nơi quái dị này.

Sách và sách. Đâu đâu cũng là những cuốn sách cũ kỹ, nằm yên ắng như thể chúng với kệ gỗ là sinh vật cộng sinh không thể tách rời. Quan trọng nhất vẫn là lối đi. Theo cậu đánh giá sơ lược, mọi đường đi ban đầu đều bằng phẳng như nhau, dần cũng có chỗ gồ ghề khiến cả hai khó lòng băng qua, chỗ thì lõm xuống như cái hố sâu hoắm. Và trên cả, không gian này đôi lúc sẽ xuất hiện một vài ngã tư nhất định.

“Chỗ này.” Ophelia tự tin cất tiếng rồi chĩa ngón tay sang hướng bên trái ngã tư. Ở đó, không những không có kệ sách dị hợm, mà còn xuất hiện chằng chịt dây leo gai góc mọc khắp nơi. “Tôi chắc chắn là đường này.”

“Tại sao cậu lại biết được? Đừng bảo cậu tin cái câu ‘nơi nguy hiểm là nơi an toàn nhất’ của mấy bà phù thủy đứng tuổi đấy nhé…”

“Không! Ai lại tin vào cái điều vô lý đó!”

Dứt lời, Ophelia lấy ra mảnh giấy ố vàng nhỏ nhắn từ trong túi áo, thận trọng huơ nó giữa không trung. Tờ giấy nhỏ trên tay cô không ngừng điên cuồng ngọ nguậy, như thể ở phía nó hướng tới đang hiện hữu một cục nam châm vô hình mà chẳng ai thấy được.

Giấy thì làm sao mà hút được… Trừ phi nó là giấy khảm ma thuật… Elias nghĩ ngợi một hồi rồi tròn mắt nhận ra.

“Ý cậu là… Nó đang hướng tới bản thảo?” Cậu ngẩng đầu hỏi, gương mặt hiện rõ vẻ tò mò lẫn thắc mắc.

“Cậu đoán đúng rồi đấy.”

“Nhưng khoan đã, chúng ta còn chưa biết ngã bên trái có cái gì mà!”

Mặc cho Elias ra sức phản kháng quyết định ngu ngốc của cô, Ophelia vẫn khảng khái rảo bước sang con đường bên trái đầy nguy hiểm.

Hai đứa nương tựa nhau vượt qua đám dây leo nhọn hoắt, băng qua núi sách chất đống như bãi chiến trường. Tuy không có quái vật trong suốt quãng đường khám phá, nhưng những kệ sách di động này cũng chẳng phải dạng vừa là bao. Có vài cái nếu một người lỡ tay chạm vào, cuốn sách đó sẽ sống dậy rồi cắn họ tới tấp như một con chó dính bệnh dại.

Và vì để giữ mạng của mình không chết tức tưởi bởi thứ quái dị, Elias đã rút súng bắn vào “miệng sách”, hạ gục nó trong tích tắc.

“Vừa rồi may mắn thật…” Ophelia xoa xoa lồng ngực rồi thở phào nhẹ nhõm. Thâm tâm cô cũng biết rõ, rằng Elias sẽ chẳng thể chạy được nếu không may đụng độ con quái vật hung tợn nào đó. “Cố cầm cự nào Elias… chúng ta không thể chết ở đây được! Cái bản thảo đó đang ở rất gần rồi!"

“Cậu nói thì dễ… chân tôi như thế này, có lẽ phải để cậu chạy trước rồi nhỉ.” Cậu cố nặn ra một nụ cười gượng gạo trước khi rên rỉ ỉ ôi vì cái chân nhức nhói.

“Không được! Cậu mà chết thì tôi kéo hồn cậu về!” Ophelia lắc lư cơ thể Elias như món đồ chơi, thể hiện sự giận dữ tột độ nếu cậu thực sự chết tại đây.

“Elias?”

Bỗng dưng, có âm thanh trong trẻo và rất đỗi quen thuộc vọng lại ở hành lang đối diện hai đứa. Âm thanh đấy gọi lên cái tên “Elias” đã khiến Ophelia và cậu khựng lại một nhịp.

Có thứ gì đó đang tiến tới.

Họ nhanh chóng ngừng lại cuộc hội thoại, đưa mình vào thế thủ trước khi “thứ đó” lao đến.

“Elias, cậu đó sao?”

Từ trong bóng tối sâu hun hút, một thân hình mảnh mai khoác lên người bộ đồng phục của trường Westminster, đang nhịp nhàng sải bước.. Mái tóc người đó bồng bềnh, mang một một đen tuyền huyền ảo. Không thể thiếu đôi mắt đen nhánh và quầng thâm tím ở ngay bọng mắt.

Elias lẫn Ophelia há hốc mồm ngỡ ngàng. Thật sự ngỡ ngàng đến mức có thể nghe lọt tai nhịp tim đập loạn trong lồng ngực cả hai.

Người ở trước mắt họ không phải ai khác xa lạ, bóng hình đó là…

Ophelia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!