Vladimir búng tay. Một luồng xung kích đen kịt bắn thẳng về phía đường hầm phía trước. Ngay lập tức, đường hầm còn cháy ánh đèn đỏ lòe loẹt bắt đầu bị bao phủ bởi một lớp bóng tối đặc quánh. Nó giống như màn đêm bất tận, từ từ nuốt chửng không gian xung quanh.
Nạn nhân mắc kẹt phải vỏ bọc ấy, đều sẽ chẳng bao giờ sống quá hai phút.
Lãnh thổ. Vladimir thường gọi nó như vậy, một không gian đa chiều mà chính hắn nắm quyền kiểm soát. Thứ ma thuật ấy luôn khiến nhân loại dè chừng mỗi lần chứng kiến.
Kể cả quái vật cấp thấp.
Bá tước khum người, tay chạm đất lấy đà. Hắn hít thở sâu, nhả ra làn khói trắng mờ mịt. Con mắt đỏ rực của hắn trừng trừng, lan tỏa sát khí đến rợn người. Trong đầu hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất. Đoạt lại Elias.
Và rồi, ba hồi chuông rung lên.
Vút!
Trong khoảnh khắc, thân hình Vladimir biến thành một vệt đen dài, phóng vụt qua như mũi tên xé gió. Toa tàu méo mó phía sau bị bỏ lại chỉ trong nháy mắt. Luồng khí hắn tạo ra thổi tung những mảnh kính li ti, khiến chúng xoay tít trên không trung như hạt bụi ven đường.
Ở phía trước, Crisp đang cắm đầu chạy, vác Elias bất tỉnh trên vai. Mitchell chạy sát nút, thở hồng hộc nhưng vẫn ngoái đầu lại. Tay anh ta đã lành lại, siết chặt ống nghiệm chứa máu của cậu.
“Nhanh lên! Sắp ra khỏi đường hầm rồi-”
Ầm!
Cả bọn giật thót.
Một bóng người cao ráo đã đứng chắn ngay giữa đường tàu. Mặt đất lõm xuống, tạo thành một cái hố nhỏ. Đất đá văng tứ tung, rơi lã chã trong không trung.
Vladimir ngẩng mặt, mắt nhìn xoáy thẳng vào lũ hạ cấp.
Mitchell sững người. Hai chân mềm nhũn như cọng bún. Trong mắt anh ta, không phải là Bá tước. Lãnh thổ bóp méo hình ảnh khiến hắn hóa thành một bóng người quen thuộc.
Mái tóc dài ngang lưng, mang màu nâu sẫm đặc trưng.
Rosetta Smiths.
“S-Sao mày lại ở đây hả Rosetta?!” Mitchell lắp bắp, mặt cắt không còn một giọt máu. Anh nhìn chằm chằm cô nhân viên văn phòng mà mình đã ruồng bỏ.
“Giao Elias cho em, Oliver.” Vladimir cất giọng, máy móc và nghiêm nghị đúng hệt giọng Rosetta.
“Không! Tao với mày chia tay rồi! Đừng có mà theo tao nữa!”
Hắn khẽ méo miệng. Cảm giác bực bội dâng trào trong lòng.
Vladimir biến mất trong một chớp mắt. Ngay giây sau, hắn xuất hiện trước mặt Mitchell, đấm vào bụng Mitchell. Một đòn uy lực giáng xuống, đánh bay anh ta ra xa.
Crisp giật mình, lắc đầu bần thần. Nó hét lên ầm ĩ, vung cánh tay cơ bắp vào Bá tước. Hắn giơ tay, tức khắc chặn đòn. Tên béo không ngưng. Nó nện liên tục, từng cú mạnh đến mức mặt đất lõm xuống thêm, thép ray rung bần bật.
Nhưng Vladimir không hề lung lay.
Hắn xoay cổ tay, tung cú đấm mốc ngược.
Crisp bị hất tung, đập thẳng lên trần bê tông trước khi rơi xuống như bao cát.
Elias rơi bộp xuống, máu trên cổ loang ra khắp nền đất.
Hắn toan bồng Elias lên, thì bị Mitchell lao tới chặn lại. Nét mặt anh ta tím tái, mồ hôi đầm đìa trên trán. Anh siết chặt tay Bá tước, không cho hắn chạm vào cậu.
“Sao mày… DÁM biến thành con người yêu cũ của tao hả?!” Mitchell gầm lên, hơi thở đứt quãng. Tay anh ôm bụng, gân cổ nổi lên từng sợi một.
“Tỉnh lại rồi à? Hiếm đấy.” Vladimir nhún vai. “Sống quá hai phút thì cũng đáng khen đó, Oliver Mitchell.”
“TRẢ LỜI TAO!”
Vladimir im lặng một hồi, sau đó chậm chạp đáp. “Vì ngươi nhớ cô ta.”
“Nhớ? Tao không bao giờ nhớ cái bản mặt đó!”
“Lý trí của ngươi thì bảo thế.” Vladimir nheo mắt, thích thú bật cười khúc khích. “Nhưng ta nhìn thấy bên trong ngươi. Bất kỳ ai bước vào Lãnh thổ của ta, đều sẽ bị ta nhìn thấu ký ức. Không có ngoại lệ đâu, nhóc con.”
Mitchell chết lặng. Nửa tin nửa ngờ. Tuyệt nhiên, vẻ mặt anh ta cũng chóng trở kinh hãi.
“Tao không biết… Elias lại có thứ quái vật như mày… từ bao giờ hả?!” Mitchell gào lên thảm thiết, rồi ọc máu thẳng vào ngực áo và gi-lê của Vladimir. “Nó chưa bao giờ nói với tao… Thằng khốn… nó-”
Vladimir cúi xuống nhìn những vệt máu vừa bắn lên người mình rồi bật cười khẩy. Thấy đối phương vẫn cố chấp bám dai, hắn giở giọng khiêu khích.
“Ta cho ngươi cơ hội đem Elias ra khỏi đây, Oliver Mitchell. Từ một đến một trăm tiếng đếm. Nếu sau đó ngươi còn trong hầm này… ta sẽ giết ngươi.”
Mitchell tròn mắt kinh ngạc. “Cái quái gì…?”
“Un.”
Một.
Vladimir cất giọng trầm đục, bắt đầu đếm từng con số một.
“Deux.”
Hai.
Mitchell bàng hoàng. Toàn thân anh run lên bần như một con thú non nớt đứng trước quái vật săn mồi. Anh giật mình xoay phắt lại, cúi người xuống nhặt Elias lên, kẹp lấy cậu trong đôi tay run rẩy.
“Trois. Quatre.”
Ba. Bốn.
Anh không đợi thêm giây nào. Mitchell cong chân chạy thục mạng đến mức suýt vấp ngã. Gương mặt tái mét, đầu óc trống rỗng. Đầu anh ta chỉ biết đến chạy trốn. Chạy, chạy và chạy.
Âm thanh của Vladimir vọng ra khắp không gian. Dù Mitchell chạy đến đâu, anh vẫn nghe thấy tiếng hắn bên tai.
Mười lăm.
Chỉ một chút nữa là đến ga tàu tiếp theo. Anh cúi đầu phóng hết tốc lực, điên cuồng lao đi như cơn bão.
Ba mươi sáu.
Hơi thở anh nghẹn lại, tim đập dồn dập từng nhịp như trống đánh. Anh không dám quay đầu. Nói đúng hơn, anh không dám nhìn vào thứ quỷ dị đang đếm sau lưng mình.
Năm mươi lăm.
Có điều gì đó kỳ lạ.
Sáu mươi hai.
Mitchell nhíu mắt, tiếp tục lao đi. Rõ ràng anh đã chạy từ nãy đến giờ, tốc độ nhanh hơn với thể lực của ma cà rồng. Thế nhưng, anh mãi vẫn chưa đến trạm tàu như mong đợi.
Sáu mươi bảy.
Không gian trở nên ngột ngạt hơn tất thảy. Mitchell đảo mắt nhìn quanh quất. Biển báo, ánh đèn trạm kế tiếp, cả tiếng gió lùa từ miệng hầm. Những thứ lẽ ra phải xuất hiện, lại chẳng thấy đâu.
Bảy mươi ba.
Mitchell tăng tốc, huyết quản sôi sục trong người. Trước mắt chỉ có một màu đen vô tận, hệt như vực thẳm sâu hun hút.
Tám mươi chín.
Tâm trí Mitchell trở minh mẫn một cách quái đản, nỗi sợ hãi cái chết bắt đầu bủa vây anh.
Anh bỗng nhận ra một sự thật kinh hoàng, đến mức són ra hết cả quần.
Anh thật sự đang mắc kẹt trong thứ gọi là Lãnh thổ của con quái vật ấy. Ở đây không có phương hướng. Khắp nơi đều là cửa tử.
Chín mươi ba.
Hắn sắp đến. Âm thanh đếm số như một bản án tử, thọc sâu vào não bộ Mitchell.
Trong sự tuyệt vọng ấy, Mitchell đột nhiên buông xuôi. Tay thả Elias rơi xuống đường ray như một món ăn hết vị. Trong một khắc, tâm trí anh lóe lên một ý tưởng độc địa.
Giết Elias. Đúng, nếu Elias chết ngay bây giờ, chuỗi ác mộng sẽ chấm dứt. Quái vật cũng mất lý do truy đuổi anh.
Anh sẽ được tự do và trở về với giáo đoàn.
Chín mươi lăm.
Mitchell rút ra con dao găm. Không do dự, anh đâm xuống cổ họng Elias.
Phập!
Một cái chớp mắt, Vladimir đã chặn đòn bằng bàn tay đen nhung. Mũi dao lăm le trước vết rách trên cổ Elias, máu của hắn chảy róc rách từng giọt.
Anh chết điếng.
“M-Mày…? Tao… tao chạy mấy cây số rồi mà?!” Mitchell thở không ra hơi, tay run rẩy cố giật con dao khỏi Vladimir.
“Câm miệng.”
Vladimir túm lấy đầu Mitchell.
Hắn đập đầu anh xuống đường ray.
Một, hai, rồi ba lần. Hắn liên tục liên tục giã nát hộp sọ của anh. Tiếng răng rắc của xương và kim loại móp méo vang khắp đường hầm.
Khi thanh sắt nát ươm, hắn xoay người, tiếp tục đập đầu anh vào tường bê tông. Máu văng tứ tung, nhuốm đỏ cả bức tường lạnh lẽo. Mitchell gào thét, âm thanh đau đớn đọng lại trong máu và nước bọt.
Ngay khoảnh khắc ấy, Crisp lao bổ đến từ phía sau. Thân hình nó đã biến dạng. Cơ thể phồng to, gai nhọn mọc dọc sống lưng. Đôi mắt đỏ ngầu đầy phẫn nộ, cái miệng há toác, lởm chởm hàm răng sắc nhọn.
Nó phóng thẳng vào Vladimir.
Bá tước lập tức búng tay, phóng ngọn lửa đen ngòm vào Crisp. Cơ thể tên béo bốc cháy dữ dội, mùi mỡ cháy khét lẹt bốc lên. Nó tru lên hoang dại. Crisp dùng phần thân cháy xém, nhào tới tóm lấy Vladimir. Nhân lúc Bá tước mất cảnh giác, nó mau chóng lôi hắn khỏi Mitchell.
Mitchell thở dốc từng nhịp, bàn tay run lẩy bẩy đập vỡ ống nghiệm máu. Anh ngửa cổ uống ừng ực, chất lỏng đỏ sẫm tràn qua khóe miệng. Chỉ trong tích tắc, cơ mặt méo mó của anh trở lại nguyên trạng. Anh nhanh nhảu đánh mắt sang Elias. Mitchell nghiến răng, đá mạnh vào mặt cậu như trút hết mọi nỗi sợ và cay đắng trong lòng.
“Tại mày! Tại mày hết, thằng khốn!”
Thấy cậu bị đả thương, Vladimir không nói gì. Hắn xoay người, một tay hắn đánh bật Crisp va vào tường. Tên béo chưa kịp gượng dậy, hắn đã búng tay. Ngọn lửa đen bùng lên, nuốt trọn Crisp thêm lần nữa. Nó lăn lộn, gào thét thảm thiết như con gia súc bị thiêu sống.
Mitchell quay phắt lại, tim muốn ngừng đập khi thấy Vladimir đang tiến về phía mình. Anh vội vã rút chân, lùi về mấy bước. Cổ họng như có gì đó mắc kẹt, khiến anh không sao thốt nên lời.
“Đá nữa đi.” Giọng Vladimir vang lên như tiếng vọng của tử thần ập vào tai Mitchell. “Sao ngươi lại ngừng rồi?”
“S-Sao cơ?” Anh ta mấp máy.
“Ta bảo,” Vladimir dang tay, bàn tay bóp chặt cả khoảng không. “Đá nữa thử xem.”
Mitchell choáng váng ngay lập tức. Đầu anh có dấu hiệu ong lên từng đợt. Não bộ như thể có búa bổ liên tục. Anh thấy được những mảnh ký ức rời rạc sượt qua, nghe từng âm thanh quen thuộc văng vẳng trong đầu. Chúng tràn đến dồn dập, như hàng trăm bàn tay kéo anh xuống vực sâu.
Anh đau đáu ôm chặt lấy đầu, mà chẳng hề nhận ra mình đã ngất đi tự bao giờ.
“Báo cáo đi, ma cà rồng.” Lucian trầm giọng, quan sát thân hình cao lớn đứng trước mình. Nhưng đồng tử màu hổ phách của ông lại liếc sang cái đầu dị dạng kia. “Ngươi đúng là con quái vật. Cái đầu đó… là sao đây?”
Xung quanh họ, hàng chục xe cảnh sát bao vây lối vào ga Westminster. Đèn xanh đỏ nhấp nháy liên hồi, tiếng còi hú vọng khắp con phố. Xe cứu thương tấp nập qua lại, các y tác ùn ùn chạy đua với thời gian để cứu giúp người sống sót. Mạng người bị cướp đi nhiều không đếm xuể. Họ gọi vụ này là khủng bố quy mô lớn, là bằng chứng đanh thép cho việc quái vật đã vượt khỏi tầm kiểm soát của I.H.A.
Vladimir bế gọn Elias trên tay, ánh đèn leo lét của xe cảnh sát hắt lên khuôn mặt lấm lem bụi bẩn và máu của cậu. Bá tước không thèm nghe toàn bộ lời Lucian, chỉ để tâm đến cậu thợ săn với hơi thở yếu ớt theo thời gian. Thẫn thờ một hồi lâu, Vladimir mới chịu trả lời Lucian. Lần này, hắn đáp gọn chứ chẳng vòng vo như trước kia.
“Có tập kích nên ta giết hết con mồi.” Hắn ngưng một nhịp rồi nói tiếp. “Còn đầu ta… ngươi có thể hiểu nó là hình dạng ma thuật của ta là được.”
“Ta không hiểu đấy. Về nhà viết lại báo cáo cho đàng hoàng, cả cái ma thuật mà ngươi bảo nữa, ma cà rồng.”
Mục sư nhẹ nhàng đỡ lấy Elias khỏi tay Vladimir. Bá tước có chút khó chịu, thậm chí còn không chịu buông. Lucian buông tiếng thở dài, đành giải thích với hắn rằng, Elias sẽ được mang đến bệnh viện điều trị. Dù không cảm thấy thuyết phục, nhưng hắn vẫn miễn cưỡng buông lỏng vòng tay.
“Harrington.” Vladimir đột ngột gọi Lucian. Ánh mắt hắn bất mãn, nhìn chăm chăm vào Elias đang nằm trong tay mục sư.
“Có chuyện gì?”
“Ta nghe bọn kia nhắc đến giáo đoàn Ordo Crusis.”
Lucian lập tức khựng người. Ông ngoảnh đầu, trầm trồ quan sát Vladimir. Có vẻ Bá tước không hề nói dối, và việc giáo đoàn đó được nhắc đến càng khiến ông tò mò. Erin cần phải biết, kể cả những thợ săn nằm trong nhiệm vụ điều tra giáo đoàn này.
“Chi tiết?” Lucian ôn tồn hỏi.
“Không biết. Mồm bọn nó cứ gọi tên Friedrich.” Vladimir nhún vai chán chường.
“Ma cà rồng. Ta mới nhớ ngươi có thể đọc ký ức nếu uống máu nạn nhân.” Ông nheo mắt, hàng mày chau nhẹ. “Trong trường hợp Oliver Mitchell không chịu hợp tác. Ngươi sẽ uống máu hắn. Đây là mệnh lệnh.”
“Ta chỉ nghe lời Elias.” Bá tước nhấn mạnh từng chữ, thái độ lười nhác rõ ràng không muốn tranh luận thêm.
“Vậy thì ta thay lời Blackbourne, giao nhiệm vụ này cho ngươi với tư cách người giám sát của cả hai.”
0 Bình luận