Reng reng.
Tiếng chuông báo thức kêu lên inh ỏi. Âm thanh phiền não ấy nhanh chóng kéo Elias bừng tỉnh giấc. Cậu trở mình, cuộn chăn lăn lóc vài vòng rồi ngồi dậy. Khẽ vươn vai, Elias uể oải rên rỉ sau một đêm mệt nhoài. Giờ đây, lòng cậu chỉ thầm mong hôm nay là một ngày đi học bình thường, không gặp phải chướng ngại như gì đêm hôm qua.
Dĩ nhiên là cậu chẳng muốn gánh thêm cục nợ nào.
Elias lẳng lặng rời giường, bế Elizabeth trong vòng tay rồi lững thững bước ra phòng khách. Nhưng vừa đến ngưỡng cửa, Elias lập tức khựng người lại vì cảnh tượng trước mắt. Trên chiếc sô pha phòng khách, Vladimir ngồi chễm chệ như thể hắn đã cắm trại ở đó suốt cả đêm. Dáng ngồi nhàn nhã, chân bắt chéo, áo sơ mi nhàu nhĩ, chẳng khác gì con mèo to xác mang cái mác “ma cà rồng”.
“Bonjour, mon cher.” Hắn bỗng ngẩng đầu, đưa đôi mắt đỏ rực đăm đăm nhìn cậu thợ săn. “Ngủ có ngon không?”
“...Tôi cần phải trả lời hả?” Elias nhíu mày.
“Oui.” Hắn cất giọng chắc nịch.
Elias buông tiếng thở dài, tay xoa xoa thái dương, vẻ mặt bất lực rõ rệt. “Có. Tôi ngủ ngon, được chưa?” Không để hắn mở lời, cậu lại tiếp tục. “Cơ mà ông chưa ngủ cả đêm à?”
“Một chút nữa ta mới ngủ được.”
“Ma cà rồng mà ngủ giấc trưa à…” Elias lẩm bẩm, quay người đi thẳng về phía phòng tắm.
Cậu bắt đầu lặp lại thói quen thường ngày của mình; đánh răng, rửa mặt, vệ sinh cá nhân… Khi trở ra, cậu mở tủ lạnh, lấy phần bánh mì thừa hôm qua. Cậu đứng ngấu nghiến bữa sáng một cách kỹ càng, nhâm nhi thêm cốc trà đen man mát vừa pha.
Trong lúc đó, Elias tranh thủ quay lại phòng ngủ, vừa đi vừa cài khuy áo đồng phục. Cậu liếc nhìn đồng hồ trên bàn. Bảy giờ kém mười. Vẫn còn dư dả thời gian.
“Elias.” Giọng trầm lắng của Vladimir vang lên từ phía cửa.
“H-Hả?” Elias giật bắn người, ngoảnh đầu sang hắn. “Ông-Ông đi ra ngay! Đây là của phòng tôi!”
“Phòng ngươi thì sao? Cái nhà này giờ là của ta rồi.” Lưng hắn tựa vào khung cửa, hai tay khoanh lại, giọng điệu nhởn nhơ thốt ra. “Nói ta nghe, Nicholas là ai?”
Câu hỏi ấy khiến cả căn phòng như chìm vào biển lặng.
Vladimir thừa biết đó là kẻ nào, bởi vì đã đọc tâm Sebastien vào đêm hôm qua. Mặc cho lời khẩn khoản của lão quản gia, hắn vẫn cố tình gợi ra. Rõ ràng hắn chỉ muốn xem phản ứng của chú cừu non trước mặt. Sẽ giận hờn? Hay đau khổ? Hoặc thậm chí buồn bã?
“…Tại sao ông biết cái tên đó?” Elias lặng người, ánh mắt trở nên vô hồn tự khi nào.
“Hừm, Sebastien nói với ta.” Bá tước nhún vai, nụ cười giễu cợt hiện hữu trên môi. “Giờ thì ta muốn biết ông ta là ai.”
Elias im bặt. Vài năm trước, chính quản gia già đã hứa với cậu sẽ chôn vùi cái tên ấy, vĩnh viễn không nhắc đến. Thế nhưng lúc này, cậu thực sự không thể tin được khi Sebastien lại có thể tiết lộ điều đấy cho Vladimir - một kẻ vừa mới bước vào đời cậu.
“Cha tôi… Nicholas là cha tôi, hiểu chưa?” Elias khép mi mắt, dứt khoát nói.
“Ồ?” Hắn nhướng mày. “Vậy mà ngươi lại dè chừng khi nhắc tới ông ta.”
“Vì tôi không muốn nghe về ông ta nữa. Lúc tôi và mẹ cần cha nhất… lại chẳng thấy đâu.” Cậu hạ giọng, cổ họng nghèn nghẹn đến lạ. “Chắc giờ đang ở đâu đó, bắt đầu cuộc sống mới rồi. Tôi không quan tâm nữa!”
Elias với tay lấy cặp sách, nhanh chóng lao vụt khỏi phòng. Tiếng đế giày nện cồm cộp xuống sàn, xen lẫn tiếng thở gấp gáp của cậu. Cậu vội nhét Dante vào chiếc túi dài, khoác ra sau lưng. Elias không ngoái đầu mà đóng sầm cửa lại, khiến cả căn hộ vọng lại âm thanh chất chứa nỗi hờn dỗi.
Vladimir căng mắt ngỡ ngàng dõi theo bóng lưng đã rời đi. Hắn đơn thuần chỉ muốn trêu chọc cho vui, nào ngờ Elias phản ứng mãnh liệt đến thế.
“Mon cher…” Hắn thì thầm, nhưng rồi cũng buông một tiếng thở dài cam chịu.
Cuối cùng, Bá tước đành ngả người xuống sô pha, cánh tay vắt hờ lên trán. Cái nụ cười trâm chọc ấy, nào giờ đã thay thế bởi vẻ trầm tư hiếm hoi.
Phía bên kia cánh cửa, Elias đứng lẻ loi ở góc cầu thang. Bàn tay run rẩy che nửa khuôn mặt, cậu liên tục thở phì phò, lồng ngực phập phừng không dứt. Bá tước chết tiệt… Nicholas chết tiệt… Elias nghiến răng, thầm nguyền rủa cả hai - những kẻ đã làm cậu trở nên yếu đuối đến thế này.
Cậu quệt hàng mắt ướt rượt, cố gạt đống cảm xúc hỗn độn khỏi tâm trí. Chí ít thì từ giờ cho đến năm giờ chiều, cậu nhỏ sẽ không đụng mặt Vladimir để rồi điên tiết thêm nữa.
Elias chậm rãi bước xuống tầng hai, từng bước chân nặng trĩu.
Cậu vừa xuống thì lập tức chạm mặt cô con gái của mục sư Harrington.
Cô bé đang đứng tựa lưng vào tường, mái tóc bù xù xõa dài rủ xuống vai, đồng phục nhà trường hơi nhăn nhúm vì thói quen cẩu thả thường ngày. Ngay cả tóc mái cô cũng để nó che khuất nửa khuôn mặt mình. Trông điệu bộ uể oải ấy lại càng khiến người ta dễ hiểu vì sao Elias hay gọi cô là “cô gái Emo.” Và cái dáng đứng kia, chẳng khác gì đang chờ đợi ai đó.
Cụ thể là Elias.
“Lâu quá đó. Cậu làm cái gì mà lề mề vậy hả?” Cô bé thiếu kiên nhẫn, ngay tức thì trách móc cậu bạn.
“Xin lỗi, Ophelia… Tôi có chút chuyện.” Elias tránh chạm mắt với cô, cố gắng giữ vẻ thân thiện.
Ophelia đã quen với Elias được hai năm sau khi cậu gia nhập I.H.A. Cô bé được coi là đồng nghiệp của cậu, vừa là hàng xóm và cũng vừa là bạn cùng trường, cùng lớp. Là con gái lớn của mục sư, song tính cách nổi loạn lại khiến người khác nhìn cô với một ánh mắt khác biệt.
Dẫu vậy, Elias cho rằng nổi loạn hay không, Ophelia vẫn là con người bình thường như bao người khác.
“Chuyện gì mà khiến cậu trễ hẳn năm phút?” Ophelia khoanh tay, nghiêng đầu chất vấn.
“Năm phút mà cậu làm như ba mươi phút vậy…”
“Bố tôi bảo, đi làm hay đi học thì phải luôn đúng giờ.”
“Cậu biết nghe lời mục sư Harrington từ bao giờ vậy?” Elias bước hẳn xuống, đứng đối diện cô.
Nghe thế, cô bé im thin rồi trưng vẻ lưỡng lự xen lẫn nỗi bất an vô bờ.
“Thì… Hôm qua…” Cô lúng túng gãi má, lời chẳng thốt lên nổi.
Nhưng chẳng nói chẳng rằng, Ophelia vội vàng kéo tay Elias, kéo cậu xuống tầng.
“Đi mau, kẻo trễ!”
Elias hai mắt mở to chẳng hiểu gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn để cô bạn lôi đi.
Lúc cả hai rời khỏi toà căn hộ, Elias mới hớp lấy hơi mà thở gấp. Ngẩng lên nhìn bầu trời quang quãng, cậu hít hà như thể xua tan đi mọi phiền muộn.
Trước mặt cậu, đường phố Bloomsbury buổi sáng sớm mang không khí trong lành, đâu đó còn thoang thoáng hương đất ẩm sau cơn mưa nặng hạt đêm qua. Gió hiu hiu thổi nhẹ phà vào hai đứa, đem lại cảm giác mát mẻ của sớm mơ.
Ophelia cắp chân đi trước, Elias thì cuống quýt chạy theo sau.
Khoảng vài phút đi bộ, họ dừng chân ở trạm Tottenham Court Road. Những chiếc xe buýt hai tầng đỏ au nối đuôi nhau dừng lại ở trạm, tiếng thắng xe vang ken két hòa lẫn vào âm thanh ồn ã của thành phố vừa thức giấc.
Elias và Ophelia đứng sát bên nhau, từng đứa một đặt chân lên xe buýt. Như mọi khi, cô bé chiếm ngay ghế gần cửa sổ, còn cậu bạn thì miễn cưỡng ngồi xuống cạnh cô.
Bên trong, không khí rộn ràng của London vào sáng sớm hiện lên; học sinh nói chuyện rì rầm, công nhân vội vã, vài nhân viên văn phòng thì vắt chéo chân đọc báo. Cảnh tượng ấy khiến Elias thấy lòng mình dịu lại đôi chút. Ít ra, nơi đây vẫn là thế giới quen thuộc của cậu.
Xe vừa khởi hành không lâu, Ophelia đã thều thào với cậu bạn bên cạnh.
“Tôi nghe bảo cậu phát hiện vật phẩm lạ tối qua. Có thật không?”
“Hả?” Elias quay phắt sang cô. “Tin lan nhanh thế à? Cả bên nhánh phù thủy cũng biết rồi hả?”
“Ừ. Với lại, bố cũng có nói với tôi một chút.” Ophelia xoay đầu, nhìn chằm chằm cậu. Cô nhẹ giọng, hơn cả lời thì thầm. “Ông ấy còn dặn phải coi chừng quái vật ở tầng ba nữa. Này, đừng nói là… cậu bắt một con về nuôi thật nhé? Nó trông ra sao? Có to không?”
Nhắc đến ma quỷ là Ophelia sáng mắt ngay. Cô không sao phấn khởi như một đứa trẻ khi bố cô bảo Elias có nuôi quái vật. Càng tò mò thì cô càng muốn được thấy “con quỷ “ mà cậu bạn đã thuần hoá - điều mà cô nàng chẳng bao giờ làm được.
Còn Elias, cậu chỉ biết thở dài não nề. Tâm trí cậu bắt đầu ước ao. Ước “con quỷ” kia không hề tồn tại thì cậu đã chẳng phải mệt mỏi như thế này.
“Trông như ăn mày đó.” Elias thẳng thừng đáp.
“Ăn mày? Ý cậu là bụi bặm?”
“Giống thế. Đại khái là vậy.”
Cậu gượng cười, cố giấu đi sự mệt mỏi trên gương mặt. Cậu biết, nếu kể cho Ophelia về Vladimir, cô sẽ chẳng sợ hãi mà còn hưng phấn hơn là đằng khác. Dẫu vậy, cậu chẳng thể mở lời về hắn hay thậm chí cuộc đụng độ với mục sư Harrington.
Cả hai im thin thít suốt chặng đường còn lại. Khi xe dừng lại và loa thông báo đã đến trạm Westminster Abbey, Ophelia và Elias mới lặng lẽ đứng dậy rồi bước xuống.
Vừa rời xe, Elias nhanh tay kiểm tra giờ trên chiếc điện thoại nhỏ nhắn.
Tám giờ kém hai mươi.
Còn đủ thời gian để họ thong thả đi bộ đến trường.
“Nếu có nhiệm vụ mới, tôi sẽ đi cùng cậu, Elias.”
Ophelia thản nhiên bộc bạch. Đôi chân cô bé thoăn thoắt bước cùng cậu bạn hướng thẳng đến trường.
“Đi cùng? Ý cậu là sao?”
“Thì… Bố bảo Oliver Mitchell mất tích rồi, tức là cậu còn trống một vị trí đồng hành phải không? Thì bây giờ nhóm sẽ có cậu và tôi, còn cái đầu lâu biết nói nữa.” Ophelia miệng mỉm cười tinh nghịch, trông hệt như một con mèo đen bé tí.
“Tổ chức thật sự cho phù thủy đồng hành cùng thợ săn à…” Elias miệng lẩm bẩm, cũng vừa lộ vẻ ngạc nhiên.
Ophelia mặt bí xị lại, không thèm nói tiếp. Cô đứng ngay cổng, ném cho cậu một ánh nhìn nửa thất vọng, nửa khó chịu.
Hai đứa cứ thế chậm rãi tiến vào khuôn viên trường trung học Westminster, dưới tiết trời se se lạnh của London. Dòng học sinh nườm nượp ùa qua cổng, vang vọng tiếng lộp cộp nện lên sàn đá, pha lẫn tiếng cười nói rộn ràng của học sinh các khối.
Thế nhưng, ở tòa nhà phía Tây, hiện hữu một cảnh tượng khác hẳn so với thường ngày. Vô số cảnh sát đã đứng chắn lối, hàng rào phong tỏa được dựng vội, chặn hẳn khu vực hành lang phía sau thư viện. Điều lạ lùng ở đây là từ bên ngoài trường, Elias không hề thấy một chiếc xe cảnh sát nào đỗ lại.
Elias và Ophelia thoạt nhìn nhau, rảo bước tiến lại gần như bao học sinh khác. Có điều, vì hai đứa đều là nhân viên I.H.A nên việc tiếp cận hiện trường trở nên dễ dàng hơn. Trong khi những học sinh khác chỉ có thể ngậm ngùi đứng từ xa quan sát, xôn xao bàn tán đủ thứ chuyện.
Dù bầu không khí tại khu vực phong tỏa nặng nề đến đâu, họ cứ đứng đó trông coi như kẻ hiếu kỳ.
“Cô Harrington. Cậu Blackbourne. Hai người làm gì ở đây?” Người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát bỗng cất tiếng khàn đặc.
“Ờm… bọn tôi học ở đây mà.” Elias chậm rãi giải thích với ông.
“À… ừ.” Ông ta khẽ gật đầu, rồi liếc nhanh sang hai cô cậu với vẻ cảnh giác. “Nhưng giáo viên và học sinh vẫn không được phép tiến vào khu vực phong tỏa.”
“Thế còn thông tin vụ việc thì sao, thưa ngài?” Ophelia bình thản thốt, đôi mắt đen ấy chăm chú theo dõi những nhân viên pháp y đang kiểm tra cái xác nằm trên đất.
Một con quái vật. Trông hình dạng to lớn và sần sùi, cô có thể nhanh chóng kết luận đây là quỷ hạ cấp.
“Thông tin à…” Viên cảnh sát trầm giọng, đôi mắt không rời khỏi xác quái vật. “Khoảng bảy giờ sáng, có một thợ săn trong khu vực giết nó xong thì biến mất. Khi trường phát hiện xác quái vật, họ mới gọi cảnh sát đến điều tra.” Ông chợt khoanh tay, thở dài một tiếng nặng trịch. “Đợi mãi chẳng thấy người của I.H.A. tới dọn dẹp, nên bên tôi đành tạm thời xử lý.”
Elias yên lặng, ngó nghiêng quan sát. Cậu bất giác bịt mũi, tránh để mùi hôi khai nồng xộc vào khoang mũi.
Trước mặt cậu là con quỷ với lớp da đen kịt, nằm chỏng chơ giữa vũng máu tanh tưởi. Miệng nó còn ngoạm chặt cánh tay của một học sinh xấu số. Cậu không dám tưởng tượng còn bao nhiêu người vô tội khác đã nằm trong bụng thứ này. Một thợ săn như cậu nghĩ đến đã thấy buồn nôn, mặt thì nhăn nhúm lại, huống chi là người bình thường.
Một cảnh tượng kinh hoàng như bước ra từ thước phim kinh dị.
Cậu sững sờ nhìn lấy nhìn để cái xác, ngược lại, Ophelia thì hoàn toàn bình tĩnh. Bình tĩnh hơn hẳn số người có mặt tại đây.
Bởi vì trong mắt cô bé, con quỷ ấy chính là tuyệt tác mà thiên nhiên đúc kết nên.
“Trường chỉ gọi cảnh sát sao?” Elias quay sang viên cảnh sát, bối rối cất giọng hỏi.
Thông thường, mọi vụ án liên quan đến quái vật đều do I.H.A. xử lý. Kỳ lạ thay, hôm nay chẳng có ai đến, ngoại trừ Elias và Ophelia - hai đứa học sinh kiêm nhân viên bán thời gian tại tổ chức.
“Ừ. Trường đã không báo, cũng chẳng có ai báo giúp. Mệt mỏi thật.” Ông ta khẽ nhún vai một cách chán chường. “Nhờ hai cô cậu gọi cho tổ chức nhé.”
“Vâng.” Cả hai đồng loạt lên tiếng.
Elias đứng đực tại chỗ, cau mày nhẹ. Cậu đặt tay lên cằm, chầm chậm đảo mắt nhìn quanh hiện trường. Tức thì đập vào mắt cậu trai, là chiếc mề đay phong ấn mà pháp y moi ra từ miệng con quỷ. Xung quanh mề đay dính đầy máu đỏ, trộn lẫn màu máu tím lịm của quái vật.
Quái lạ?! Mình tưởng VA-03-021 được thu hồi rồi? Elias tái mặt đi, hết sức kinh ngạc với hình ảnh phản chiếu trong mắt.
“Sao vậy? Bộ cậu phát hiện ra gì à?” Ophelia huých vào tay cậu bạn, thì thầm để viên cảnh sát không nghe thấy.
“Kh-Không có gì… Tối nay tôi cần gặp mục sư Harrington.”
“Gặp bố tôi để làm gì?” Cô bé nhỏ giọng đáp.
“Tan tiết tôi sẽ nói. Giờ không tiện.”
Dứt câu, Elias vội vã lao vào tòa nhà phía Bắc, khiến Ophelia bất ngờ một phen. Cô hốt hoảng đuổi theo, không hiểu vì sao cậu bạn bỗng chốc lại trở nên căng thẳng đến thế.
Xuyên suốt bốn tiếng đồng hồ, Elias gần như chẳng mở miệng. Dù giáo viên có gọi, nhưng phải hô to đến hai, ba lần thì cậu mới bần thần đáp lại.
Đầu óc Elias vẫn quẩn quanh về chiếc mề đay kia. Quả thật, vừa mới hôm qua Rosetta báo sẽ để mục sư Harrington đem trả về Thánh hội. Thế mà tuyệt nhiên, vật phong ấn ấy lại bị cướp mất bởi một con quỷ hạ cấp.
Cùng một người giật dây hay chỉ trùng hợp? Liệu nó có liên quan đến “Ngài ấy” từ miệng con ma cà rồng kia?
Mọi suy nghĩ đều chẳng dẫn đến kết quả nào. Elias nhắm mắt, cố xua tan mớ hỗn độn trong đầu. Dường như càng nghĩ, Elias càng rối bời như một con thuyền nhỏ chơi vơi giữa biển cả mênh mông. Trôi dạt trong vô định, chẳng có điểm đến.
“Elias!” Ophelia đột nhiên hét vào mặt cậu.
“H-Hả?”
Elias ngẩng đầu lên, ánh mắt ngơ ngác nhìn cô. Cả hai đã đứng ở ngoài hành lang lớp tự lúc nào. Có lẽ vì quá mải suy nghĩ mà cậu chẳng còn để tâm đến xung quanh.
“Bố tôi gọi. Ông muốn nói chuyện với cậu.” Cô nói rồi chìa chiếc điện thoại ra trước mặt cậu.
“Mục sư Harrington? Vào lúc này á?” Elias gãi đầu, khuôn mặt không giấu nổi vẻ ngạc nhiên. Nhưng sau vài giây lưỡng lự, cậu cuối cùng cũng đón lấy điện thoại. “Chào Thầy ạ…”
“Blackbourne phải không?” Lucian dừng lại một lúc rồi tiếp tục. “Có nhiệm vụ mới cho con. Liên quan đến mảnh ngọc bích mà con đã giao cho đặc vụ Rosewald hôm qua.”
“C-Có kết quả rồi sao, thưa thầy?” Elias tròn mắt như không tin nổi.
Viện Huyền Bí học làm việc nhanh thế sao? Cậu lặng người, lồng ngực vang dội tiếng đập thình thịch khi nghe đến “mảnh ngọc bích” ấy. Mới chỉ một đêm thôi mà đã có kết quả à? Vậy rốt cuộc thứ đó là gì…
“Có rồi.” Lucian đáp dứt khoát. “Chiều nay, con đến văn phòng của Rosewald để bàn giao. Nhớ dẫn Ophelia đi cùng.”
“V-Vâng…” Elias khựng lại một giây, sực nhớ ra một chuyện. Phải, là vụ án mới ban sáng nay. “À thưa, hôm nay có một con mồi thâm nhập vào trường Westminster, tầm bảy giờ sáng theo báo cáo từ cảnh sát. Họ bảo trường không gọi cho tổ chức. Con không hiểu vì sao, nhưng… nhờ Thầy báo lên Ban Xử lý Rác Thải giúp con.”
“Không gọi? Blackbourne, con chưa biết chuyện sao?” Thanh giọng Lucian trùng xuống đến lạ.
“Vâng? Là chuyện gì ạ?” Elias vội vã đưa điện thoại áp sát tai Ophelia và bản thân trong bối rối.
“Đường dây liên lạc của trụ sở gặp trục trặc từ sáu giờ sáng rồi. Cả tiếng đồng hồ mà vẫn chưa phục hồi, nên ta mới gọi qua máy của Ophelia.”
“Bị… trục trặc ư? Không thể nào…” Cậu vô thức nhìn vào ánh mắt bàng hoàng của cô bạn.
“Nghe này Blackbourne, ta khuyên lúc rời trường, con phải ở sát Ophelia. Rõ chưa?” Mục sư bỗng im lặng, khiến hai đứa hoang mang tột độ. “Nhớ kỹ, có kẻ đang muốn quấy phá I.H.A.”
“Vâng ạ… Con đã rõ, thưa Thầy.”
Elias khẽ cúi đầu rồi cúp máy. Cậu khựng người vài giây, bàn tay vẫn còn siết chặt chiếc điện thoại trước khi trả lại cho Ophelia. Thở dài một hơi thườn thượt, cậu tay xoa xoa nhẹ ngực mình.
Elias biết rằng chiều nay bản thân sẽ không được yên ổn với nhiệm vụ tiếp theo. Và cả chuyện đường dây liên lạc của trụ sở bị cắt đứt một cách… ngẫu nhiên. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy…?
“Vậy vụ ban nãy, không phải là do trường không gọi, mà là không gọi được?” Ophelia nghiêng đầu hỏi, không tránh khỏi nét tò mò trên mặt.
“Có thể… Nhưng cậu nghe bố cậu nói rồi đó, tan học phải cảnh giác.” Elias gãi đầu trong sự khó hiểu vô bờ. “May là tôi mang vũ khí theo… Không thì chẳng biết hai đứa mình sẽ dính vào chuyện gì nữa…”
Nghe thế, Ophelia chợt nhướng mày. Cô không những ngạc nhiên, mà còn háo hức đến lạ, như thể đang mong chờ điều gì đó nguy hiểm sắp ập đến. Còn Elias, cậu chỉ lẳng lặng đưa ánh mắt đăm chiêu ra ngoài cửa sổ, nơi tầng mây trắng đang trôi lơ lửng giữa bầu trời xám xịt của London.
0 Bình luận