Volume 1: London

Chương 08: Thông tin tội phạm

Chương 08: Thông tin tội phạm

Xe buýt chạy bon bon băng qua con phố London bận rộn vào buổi xế chiều. Dòng người tấp nập rảo bước nhịp nhàng trên vỉa hè, tiếng cười nói rộn ràng vang lên từng đợt. Những âm thanh đời thường ấy, vô tình tạo nên một bản hòa tấu êm tai của thành phố cổ kính này.

Ngồi cạnh Elias, Ophelia phóng mắt chăm chú nhìn ra ngoài cửa xe. Ánh hoàng hôn leo lắt, phản chiếu gương mặt ngây ngô của cô qua tấm kính. Cậu thì lặng thinh, vẻ mặt lộ nét trầm tư khó tưởng. Hai đứa vừa tan học, chưa kịp về nhà là đã vội vã lên xe buýt hướng thẳng đến bảo tàng Anh Quốc. 

Khi bánh xe dừng lại trước trạm Tottenham Court Road, cả hai vội vã bước xuống xe cùng đoàn người đông đúc ùa ra. Chừng tám phút đi bộ, Ophelia và Elias đã đứng trước tòa nhà đồ sộ mang phong cách Hy Lạp cổ xưa. Hai đứa sải bước dưới hàng cột trụ trắng ngà sừng sững bên ngoài, lặng lẽ bước vào trong bảo tàng đông nghẹt khách du lịch.

Vì buổi sáng có khá nhiều dân thường ra vào bảo tàng, đâm ra hai đứa phải khéo léo rẽ vào một hành lang nhỏ khuất tầm mắt. Ở đó, một tấm bảng gỗ treo nghiêng khắc dòng chữ “Không phận sự miễn vào”. Không chút do dự, họ đẩy cửa rồi đi vào.

Phía sau lớp cửa là văn phòng nhân viên của bảo tàng, thoạt nhìn chẳng khác gì nơi làm việc bình thường. Nhưng khi nhìn kỹ ở phía góc khuất căn phòng, sẽ có một cánh cửa bạc màu trông rất đỗi kỳ lạ. Không cần đoán cũng đủ nhận ra, đó là cửa lưu thông với trụ sở bên dưới dành cho thợ săn, nhân viên văn phòng đi làm vào buổi sáng. 

Vẫn còn nhiều lối đi khác rải rác khắp bảo tàng, nhưng vị trí này có lẽ là phương án tốt nhất vào lúc này.

Như thường lệ, họ đi xuống cầu thang xoắn ốc sâu hun hút dẫn lối xuống đại sảnh I.H.A. 

Thế nhưng hôm nay, nơi vốn luôn giữ vẻ trật tự nghiêm khắc ấy lại trở nên khác lạ. Nhân viên văn phòng chạy qua lại giữa các khu làm việc, tiếng giày da lộp cộp dội liên hồi khắp sảnh. Nét mặt từng người tái nhợt như bị rút hết sinh khí. Không phải vì ca sáng hành hạ họ. Elias biết rõ nguyên nhân, do đường dây liên lạc gặp trục trặc, và cả trụ sở đang trong tình trạng hỗn loạn chưa từng có.

“Ối!” Một nhân viên hấp tấp chạy ngang, va mạnh vào vai Elias. “Xin lỗi, Blackbourne! Phiền cậu tránh đường một chút!”

Dứt lời, người đàn ông ôm chặt tập hồ sơ dày cộp, vội vàng phóng về phía khu kiểm soát thông tin cùng đám người khác.

“Trụ sở London chưa bao giờ gặp tình trạng này cả.” Ophelia đăm chiêu, ngó nhìn dòng người vội vội vàng vàng chạy qua lại.

“Chưa từng sao?” Elias gãi gãi gò má, vẻ mặt đầy thắc mắc.

“Ừm.” Cô gật đầu đáp. “Bố có kể rồi, trường hợp này cực hiếm gặp, trừ khi ban Truyền Tin thật sự gặp sự cố nghiêm trọng.”

“Biết đâu được… chắc bây giờ thông tin, dữ liệu đang loạn hết rồi.”

Elias bất lực nhún vai. Dẫu là nhân viên của I.H.A, nhưng cậu chỉ là một thợ săn, chứ không phải dân kỹ thuật hay quản lý. Những vấn đề như thế này, dù muốn hay không thì cậu cũng chẳng thể giúp gì ngoài việc đứng quan sát. 

Nhưng vì sao khung cảnh hỗn loạn này lại xảy ra? Cả hai, và thậm chí toàn bộ nhân viên trong trụ sở, đều chẳng thể nắm rõ nguyên nhân.

Không nán lại lâu, Elias và Ophelia tiếp tục bước qua bức tượng thợ săn sừng sững giữa trung tâm đại sảnh. Trước khi vào hành lang của khu cố vấn, họ vẫy chào Rosetta Smiths một cái. Cô nhân viên văn phòng vẫn cắm cúi vào đống hồ sơ, chẳng thèm ngẩng đầu đáp lại.

Lả lướt trên hành lang dài đằng đẵng, cả hai cảm thấy nhẹ nhõm hơn vì khu này khá vắng vẻ. 

Thật sự vắng vẻ hơn đại sảnh ồn ào ngoài kia.

Sắp sửa đến văn phòng của đặc vụ Rosewald, Elias bỗng cứng người khi thấy bóng dáng quen thuộc đập vào mắt. Bên cạnh cửa, trên băng ghế gỗ, một người đàn ông cao lớn với bộ vest lịch thiệp đang ngồi ở đấy. Bộ sơ mi, gi-lê xám và áo dạ đen lịch thiệp ôm trọn dáng người, đôi chân thì duỗi rộng, tay đặt hờ lên cây gậy baton kim loại màu đen vàng. Đầu ông ta gục xuống, rủ những lọn tóc dài đen tuyền qua vai. Ngoài ra còn có một chiếc kính gọng vàng đeo trên mặt.

Nghe tiếng chân, gã đó từ từ ngẩng đầu sang hai đứa, trân một nụ cười nham hiểm như một con sói hoang dã. Ánh mắt đỏ ấy rực lên, dán chặt vào Elias.

“Vladimir?! Ông đang làm cái gì ở đây vậy!” Elias lập tức hét lớn, khiến cả hành lang trống vắng vang vọng âm thanh ồn ã. 

Không thể lẫn đi đâu được, gã đó là Bá tước Vladimir Noctefelle. 

Nhưng giờ đây, hắn khác hẳn với bộ dạng lôi thôi tối qua. Trông hắn cứ như là con rắn đã lột xác, từ một kẻ trông hệt ăn mày nào giờ toát lên khí chất quý tộc kiêu hãnh. Elias ngỡ ngàng, không khỏi há hốc mồm kinh ngạc.

Bonjour, Elias.” Điệu giọng hắn chứa đầy phấn khởi. “Ngươi còn dẫn theo bạn đến nữa sao?”

“Thì sao chứ… Nhưng trả lời câu của tôi đã!”

“Sebastien thả ta ở đây.”

“Vậy ông ấy đâu rồi?” Elias nén giọng xuống.

“Về rồi, hắn chỉ dặn ta chờ mon cher rồi đi mất hút.”

Nghe đến, Elias chợt ngộ ra điều gì đó. Dĩ nhiên, chỉ có Sebastien mới đủ kiên nhẫn ép gã ma cà rồng kia mặc đồ tử tế. Không ai khác có thể khiến Bá tước trông chỉnh tề đến vậy. Ông đã làm gì hắn vậy, Sebastien ơi… 

“Ô… ô…” Ophelia thốt khẽ, bước từng bước tiến lại gần Vladimir.

Đôi mắt cô tròn xoe, ngước nhìn khuôn mặt của hắn như thể đang chiêm ngưỡng tác phẩm nghệ thuật. Hai bàn tay cô run lẩy bẩy, chạm lên gò má lạnh ngắt, miệng khẽ hé ra trong sự hào hứng tột cùng.

“Chào cô bé.” Hắn nheo mắt lại, bình thản mở lời.

Ophelia không nói gì cả, thay vào đó, cô lặng lẽ mân mê từng lớp da trắng nhợt kia. Đôi mắt long lanh như vừa phát hiện báu vật quý hiếm.

Và rồi…

“TÊN ĐẸP TRAI NÀY LÀ AI THẾ, ELIAS!” Cô bé bất chợt phấn khích gào lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng ở hành lang.

Tim Elias bẵng lại một nhịp, mắt chớp chớp trong hoang mang. Đầu óc cậu rối bời, còn chẳng kịp định hình lại sự việc.

“Hả?”

“Gã này quen cậu phải không!” Ophelia chộp lấy cằm hắn, khẽ đẩy môi hắn chếch lên, lộ ra răng nanh nhọn hoắt. “TRỜI ĐẤT QUỶ THẦN ƠI! CÒN LÀ MA CÀ RỒNG NỮA!”

Qua thái độ hồ hởi ấy, rõ ràng Ophelia chẳng hề sợ hãi Bá tước. Ngược lại, gò má cô ửng hồng khi chỉ vừa chạm vào hắn một chút. Trong mắt Ophelia, Vladimir chẳng khác gì chàng hoàng tử hắc ám bước ra từ giấc mộng thuở nhỏ. Điển trai, lạnh lùng và mang thứ ma mị khó cưỡng. Cô đã tìm kiếm một ma cà rồng như hắn suốt mười năm trời.

Vladimir chính là “gu đàn ông trong mơ” của cô.

Vậy nên, việc Ophelia phấn khích đến mức này cũng chẳng có gì lạ lẫm.

Bá tước nhếch mép, buông tiếng cười khúc khích rợn người với Ophelia. Elias thì đứng đực một chỗ, trố mắt bàng hoàng trước sự táo bạo của cô bạn. Cậu vốn biết cô là người lập dị với sở thích quái đản. Thế nhưng, sự si mê vượt tầm kiểm soát kia thì quả thật là lần đầu Elias thấy ở cô, làm cậu lạnh hết cả sống lưng. 

Không được, con nhỏ này sẽ cắn Bá tước mất! Elias thầm lo lắng, nét mặt không giấu được vẻ bất an tràn trề. Thế rồi, cậu cuống quýt, vòng tay siết chặt bụng cô bạn, cố lôi cô ra khỏi tầm với của Bá tước.

“O-Ophelia… bình tĩnh lại đã!” 

“Thả tôi ra, Elias! Thả ra!”

Ophelia la hét ầm ĩ, vùng vẫy điên loạn trong vòng tay cậu. Đôi chân cô quẫy đạp loạn xạ như thể đang bị cướp mất cơ hội chạm vào hoàng tử của mình.

Pardon, petite. Elias là đồng hành của ta rồi.” Hắn nói với giọng chắc nịch.

“Cái tên này! Còn đổ dầu vào lửa nữa à?!” Elias nghiến răng, thái dương giật giật vì cơn tức.

Ngay khi cậu toan lên tiếng ngăn hắn, cánh cửa văn phòng Rosewald bỗng bật mở. Tiếng cạch khô khốc vang lên khiến cả ba đồng loạt khựng lại, quay phắt đầu sang phía cửa.

Mục sư Harrington bước ra với điệu bộ nghiêm nghị. Cơ mặt ông hằn rõ những đường gân căng cứng, trừng đôi mắt phẫn nộ xoáy thẳng vào cô con gái bướng bỉnh. Không còn chút hiền hòa thường trực nào của người cha, bấy giờ, chỉ có một luồng khí lạnh toát bám lấy sống lưng hai đứa trẻ.

Cả hành lang như chìm vào biển lặng.

Ngột ngạt, căng thẳng.

“Ophelia. Im lặng.” Ông cất tiếng trầm khàn, gương mặt điềm tĩnh đến đáng sợ.

“V-Vâng ạ…” 

Lời nói của ông mang đầy sức nặng, đè lên vai cô con gái. Cô bé lập tức cứng đờ người, ngoan ngoãn cúi đầu như chưa từng la hét giữa hành lang. 

Không khí đặc quánh. Elias chứng kiến toàn bộ, bản năng khiến cậu vô thức lùi chân nửa phân. Bàn tay run rẩy bấu chặt bụng Ophelia như muốn tìm kiếm thứ gì đó trấn an bản thân. 

Cha có từng như thế với mình không…? Elias lắc đầu lia lịa, nhằm vơi đi ý nghĩ vẩn vơ. Cậu chẳng nhớ Nicholas, chẳng muốn nhớ ông ta dù một chút. Nhưng cái họ Blackbourne chết tiệt của cậu lại không sao vứt bỏ đi được. 

Trước khi Elias chìm vào trầm tư, thanh giọng của Lucian đã kéo cậu về thực tại. 

“Blackbourne, vào phòng đi. Ta cần phổ biến vài thứ cho con.” Ông đột ngột mỉm cười hiền hậu, vẻ mặt tươi tắn khác hẳn ban nãy. Sau đó, Lucian quay sang Ophelia, hạ giọng nhắc nhở. “Giữ phong thái của một quý cô Anh Quốc, Ophelia. Con mà làm loạn nữa, ta sẽ cấm túc con một tuần.”

“Vâng!” 

Hai đứa đồng thanh hô to. Elias nhận ra sự bất lực thoáng qua trên gương mặt cô bạn với cha mình, may thay, Sebastien đôi lúc ít khắt khe hơn Lucian. Cậu cũng thầm thở phào vì điều đó.

Họ chậm rãi kéo nhau vào phòng. Mùi xì gà nồng nàn hòa cùng hương tuyết tùng cay nhẹ, lan tỏa khắp không gian. Phòng có vẻ gọn gàng hơn, giấy tờ đặt yên một góc ở dưới tập tài liệu chất đống, bức tượng chó husky nào giờ có thêm bạn đồng hành là tượng mèo nhỏ bằng sứ. Người ngoài trông vô có thể phát ồ vì Erin sống ngăn nắp, nề nếp. So với sự bừa bộn hôm qua, nó có chút khiến Elias ngờ ngợ.

Lucian nhẹ nhàng khép cửa, rút từ túi áo ra một vật tròn ánh bạc lam nhỏ như đồng xu. Ông đặt nó lên khung cửa, miệng lẩm nhẩm vài câu tiếng Ý, rồi ấn đầu ngón tay lên mặt kim loại. Trong một khắc ngắn ngủi, một lớp màng xanh dương bao trùm cả căn phòng, ngay cả một kẻ hở bé tí cũng bị che lấp.

Gian phòng lặng như tờ.

“Thầy… đó là-”

Kén Tĩnh,” Ông cắt ngang cậu. “Nó sẽ tạm thời cách ly mọi âm thanh trong phòng khỏi bên ngoài. Ta e rằng có kẻ đang theo dõi tổ chức, đặc biệt là sau khi con mang viên ngọc bích về tối qua.” Lucian kéo ghế ngồi cạnh Erin, đồng thời ra hiệu cho cả ba cùng ngồi. Khi mọi người đã yên vị, ông chắp tay, mi mắt khẽ chùng xuống. “Bỏ qua chuyện đó trước đã. Giờ ta cần nói đến việc quan trọng hơn.”

Erin khẽ dập điếu xì gà vào gạt tàn. Tay cô rút hai tập hồ sơ từ ngăn kéo, đặt ngay ngắn lên mặt bàn gỗ, rồi xoay nhẹ về phía ba người đối diện. 

Cô gõ ngón tay ngay tờ giấy thứ nhất ghi rõ chữ “Tội phạm” in đậm ở trên dòng đầu tiên.

“Don Matteo.” Erin nhã nhặn thốt. “Thủ lĩnh băng Red Hounds, có tiền án cướp bóc và giết người hàng loạt. Nhưng bằng một cách nào đó, hắn vẫn được ân xá và ra tù sớm hạn. Don nắm trong tay đường dây buôn tin lớn nhất chợ đen, hầu như mọi vụ cướp vật phẩm quý hiếm trong bảy năm qua đều có tên của hắn.”

Erin khoanh tay, ngả người ra ghế. “Suy xét với việc một giám đốc công ty bất động sản lại đi cướp vật phong ấn, và nuốt mảnh ngọc bích vào bụng. Don là kẻ duy nhất có thể dụ dỗ gã này vào bước đường cùng.”

Elias cau mày, tròn mắt trước sự trùng hợp rợn người mà Erin vừa nêu. Cậu cầm tờ hồ sơ lên, lướt thật nhanh qua từng dòng chữ, từng thông tin in hằn trên giấy. Mỗi một chi tiết chỉ tổ khiến tim cậu đập mạnh thêm từng nhịp.

Bên cạnh, Vladimir lười nhác tựa lưng ra ghế, nhếch miệng cười khinh khỉnh. Còn Ophelia, miệng cô bé im thin thít vì có cha ngồi kế bên. Hai người, kẻ thì thờ ơ, người e dè. Để lại Elias - người duy nhất thật sự chú tâm vào nhiệm vụ lần này.

Rồi, cậu lướt qua mục tiền án dài sớ của Don.

“Đã từng lấy cắp vũ khí của Thánh hội bằng việc lợi dụng nhân viên I.H.A?” Elias lẩm nhẩm, bụng bồn chồn không ngớt.

“Đúng. Nhưng vụ đó là hai năm về trước. Ta có danh sách chi tiết những vũ khí hắn đánh cắp đây.” 

Lucian lật cuốn sổ da cũ kỹ, đọc rõ từng tên từng tên nằm trong danh sách. Chúng bao gồm: 

PR-20-00, bình chứa máu của Thánh Selena.

VA-28-033, tràng hạt ngọc đen Nhật Thực.

VA-02-199, nhánh cây Địa Đàng.

LD-31-07, gương tro Thiên thần.

Và cuối cùng, VA-00-029, Thánh thương Longinus.

Khi Lucian khép sổ lại, cả căn phòng rơi vào khoảng không tĩnh lặng.

Elias ngồi bất động. Điều khiến cậu trai kinh hãi là gã Don thực sự có gan đánh cắp Thánh thương Longinus, thứ có thể thổi bay cả một thành phố nếu kết hợp với máu của thánh Selena. Sao có thể… kẻ như Don thì lấy cắp năm thứ đó để làm gì? Đã vậy người đánh cắp là nhân viên I.H.A… Cậu tự nhủ, đầu có dấu hiệu ong ong lên.

Nếu thật sự có nội gián trong I.H.A, thì kẻ đó phải ở rất cao. Cao đến mức Elias không dám tưởng tượng nổi.

Vậy chiếc mề đay phong ấn cũng là mục tiêu của Don? Cậu gãi đầu, tâm trí rối tung với những suy nghĩ dồn dập. Nhưng gượm đã, mề đay là mình và Mitchell đem theo. Người vào kho vũ khí là mục sư Harrington. Trong báo cáo của chị Smiths có ghi tên ông ấy… vậy thì…

Elias sáng mắt, lập tức ngoảnh đầu sang Lucian mà hỏi.

“Thưa Thầy, không có… tên người vào kho ngày hôm ấy sao?”

“Tiếc là không, Blackbourne.” Lucian lắc đầu ngao ngán. “Tờ tài liệu bị xé mất phần quan trọng nhất. Và tệ hơn, linh mục phụ trách ca trực ngày hôm đó… đã bị giết dã man.”

Elias gần như chết lặng, sắc mặt tái dần theo từng câu chữ. “Vậy là… những ai thấy người đó đều… chết?”

Lucian gật đầu. Ánh mắt ông sa sầm xuống, rồi chầm chậm đẩy tờ hồ sơ thứ hai ra giữa bàn. Tờ giấy trông gần giống với tờ đầu tiên, nhưng mục tiền án có vẻ ít hơn hẳn.

“Friedrich König. Người đời đồn rằng hắn xuất hiện từ cuối thế kỷ mười tám ở Đức. Tự xưng là linh mục, nhưng lại rao giảng tà giáo.” Lucian nói đến đây thì khẽ nhau mày. “Hắn từng bị phát hiện vận hành một phòng thí nghiệm ma cà rồng trên trẻ em. Sau đó bị giam lỏng mười bảy năm. Ta nghe nói hắn có liên quan đến giáo đoàn Ordo Crusis, một tổ chức dị giáo cũ, và gần như mọi thành viên của nó đều có trong hồ sơ tội phạm…” Ông bỗng hắng giọng. “Từ thời Thế chiến thứ hai…”

Bầu không khí nặng trĩu bao bọc cả gian phòng. Âm thanh duy nhất là tiếng “tích tắc” đều nhịp của đồng hồ quả lắc, như thể nó là hồi chuông báo hiệu cho điều gì sắp xảy đến.

Thế chiến thứ hai? Tên này rốt cuộc nguy hiểm tới đâu vậy… “Thế chiến thứ hai” nghe đến thôi, cũng đủ làm Elias khiếp đảm một phen. Đã vậy, Friedrich là còn tội phạm ở thời đó. Càng nghĩ, cậu càng cảm thấy bất an hơn.

“Và có vẻ…” Erin lên tiếng ngay sau đó, xóa nhòa không khí yên lặng. “Chúng cũng đang truy tìm viên ngọc bích mà em phát hiện, Elias.” 

Cô mở chiếc hộp kính cường lực, đặt mảnh ngọc xanh lục nhỏ xíu lên mặt bàn gỗ. Cả bốn người, ngoại trừ Vladimir, đều nhìn chằm chằm vào mảnh đá quý không nguyên vẹn ấy. 

Ophelia nuốt khan, đôi mắt mở lớn, trong lòng bỗng dấy lên một ham muốn kỳ lạ. Chạm vào nó. Không phải vì tò mò, mà vì một tiếng gọi mơ hồ đang lôi kéo trong tâm trí cô.

“Ophelia! Blackbourne, giữ con bé lại.” Lucian gào lên, trừng ánh mắt hung tợn vào cô con gái.

“Ơ… Vâng!” 

Elias lập tức tóm lấy Ophelia, siết chặt vòng tay quanh bụng, kéo cô bạn ra xa. Nhưng lần này, cô không chống cự hay vùng vằng. Ophelia trông rất lạ. Đôi mắt cô vô hồn, hơi thở dồn dập, âm thanh trong đầu bị bóp méo đến lạ. Hai tay thì vẫn cố giang ra phía trước như thể chỉ cần chạm được vào viên ngọc là mọi thứ sẽ trở nên “tốt đẹp”.

“C-Cô Erin, chuyện gì vậy?!” Elias hoảng hốt, đôi mắt không giấu nổi vẻ bất an khi thấy bạn mình như này.

“Ảnh hưởng của viên ngọc bích. Người thường sẽ bị nó thâm nhập vào tâm trí, mời gọi và rồi điều khiển thân xác. Một khi chạm vào sẽ trở nên quẫn trí và phát loạn.” Erin đáp, giọng điềm nhiên nhưng lạnh như băng. “Đêm qua, Viện Huyền Bí học đã phải đưa ba nhân viên vào bệnh viện khi đang nghiên cứu thứ này.”

“Nh-Nhưng… Tại sao bây giờ chỉ có mỗi Ophelia bị?”

Erin bình thản rút ra điếu xì gà trong ngăn kéo, đặt lên miệng và châm lửa. Cô hút một hơi thuốc thật sâu, nhả ra làn khói đắng nghét. 

“Vì cả cô và mục sư Harrington đều đã được rèn luyện tinh thần để kháng lại các phép điều khiển tâm trí của quỷ. Có thể nói, các thợ săn cấp S đều có khả năng tránh được.” Dứt lời, cô liếc mắt sang Vladimir. “Và tên đằng kia là ma cà rồng, nên dĩ nhiên chẳng hề hấn gì.” Sau cùng, Erin hướng thẳng ánh nhìn về Elias, giọng thấp đi. “Còn em… cô cũng không rõ vì sao em không bị ảnh hưởng như cô bé phù thủy này…”

Elias khựng người lại vài giây. Cậu không bị dụ dỗ. Đúng, từ lúc mang mảnh ngọc bích kia về đây, cậu chẳng hề gặp tình trạng quái gở như Ophelia. Tại sao? Elias thầm hỏi trong cơn bối rối. Tại sao cậu lại không bị ảnh hưởng bởi viên đá quý kia? 

“Để ta đoán, vì Elias đã ký Huyết Ước và mang máu của ta. Nên là khi mon cher chạm vào viên ngọc bích, dĩ nhiên sẽ không cảm thấy gì cả.” Vladimir đột nhiên mở lời sau vài phút im lặng.

“Ta sẽ tạm cho đó là một lý do hợp lý, ma cà rồng. Có vẻ lần này ngươi thật sự… có ích đấy.” Lucian cười khẩy, không quên buông câu đùa mỉa mai.

“Câm miệng đi, mục sư.” Vladimir ngồi thẳng lưng, chân vắt chéo, hai tay đan hờ trước mặt. Hắn quan sát mảnh đá nhỏ nhắn kia một lúc rồi ngạo nghễ thốt. “Ta từng nói, nếu mon cher tôn trọng ta, ta sẽ tiết lộ đôi chút về thứ này. Giờ bụng đã no, có lẽ ta cũng nên... giữ lời nhỉ?”

Cả ba đồng loạt sững sờ, nhướn người lên phía trước mà dỏng tai nghe thật kỹ. 

“Đúng là một lũ hiếu kỳ!” Bá tước bật cười khanh khách. Hắn chậm rãi đứng dậy, tay cầm lên mảnh đá ánh lên tia sáng nhợt nhạt. Ngón tay cái của Vladimir lướt qua những dòng cổ ngữ chảy trong vết nứt của viên đá. “Thứ này không chỉ là báu vật, nó còn là mồi nhử cho kẻ ngu dốt. Cầm trên tay, nó sẽ thu hút con mồi đến gần các ngươi hơn. Giống như đàn sói bị kích thích bởi mùi máu của con cừu lạc bầy.” Vladimir vừa nói, vừa đánh mắt sang Elias - người đang ngơ ngác với những gì hắn nêu.

“Ngươi còn đùa giỡn vào lúc này hả?!” Lucian ngay tức khắc đứng bật dậy, tay đập mạnh lên bàn.

“Ông bảo cái quái gì vậy, Bá tước?!” Elias bàng hoàng chất vấn.

Trong khi đó, Erin vẫn giữ im lặng, ánh mắt thẫn thờ nhìn điếu xì gà cháy dở trên tay. 

“Có vẻ đặc vụ của chúng ta đang nghĩ gì sao?” Vladimir cong miệng.

“Không.” Erin cắt ngang, lạnh nhạt dập điếu thuốc vào gạt tàn. Rồi cô nghiêng người, kéo tập hồ sơ về phía mình. “Elias, từ giờ em sẽ theo dõi Don Matteo. Nếu có thể tiếp cận và moi được thông tin, lập tức báo cho cô. Nhiệm vụ này giao cho em, phối hợp cùng đặc cấp Vladimir Noctefelle và phù thủy Ophelia Harrington. Ta và mục sư Harrington sẽ giám sát từ xa.”

Đẩy nhẹ gọng kính tròn trên sống mũi, Erin nghiêm giọng.

“Chúc may mắn, Elias.”

Elias đơ cả người, mồm há hốc chẳng nói nên lời. Vòng tay đang giữ Ophelia cũng dần buông lỏng, để lại sự hoang mang ngập tràn. Tại sao phải là mình?! Còn có nhiều thợ săn cấp cao để ủy thác mà! Trong đầu Elias hiện lên hàng tá câu hỏi, nhưng chưa kịp thốt thì Erin đã lạnh lùng chen vào.

“Đừng có nghĩ đến việc đùn đẩy nhiệm vụ cho thợ săn khác. Cô đã giao cho em, thì làm ngay.” 

“Vâng…” Cậu khẽ đáp, thanh giọng pha lẫn chút ít tuyệt vọng. “Vậy còn Friedrich thì sao ạ?”

“Đội trưởng đội một sẽ chịu trách nhiệm theo dõi hắn và giáo đoán Ordo Crusis. Nếu em có thông tin gì về chúng, gửi lên cho đội trưởng, rõ chưa?” Erin dõng dạc thốt.

“Rõ…” Cậu run rẩy trả lời.

Phiên họp kết thúc. Lucian khẽ gõ đầu cô con gái một cái “cốp”, khiến Ophelia giật mình tỉnh lại. Ông gỡ Kén Tĩnh khỏi thành cửa, lớp màng cách âm tan biến như làn khói. Sau lời chào ngắn gọn, ông dẫn cả ba rời khỏi căn phòng đặc quánh mùi thuốc lá và gỗ tuyết tùng.

Elias bước ra hành lang, thở phào nhưng lòng vẫn nặng trĩu. Cậu vừa mới thoát khỏi một rắc rối, lại bị đẩy ngay vào một cơn bão khác.

“Ơ… con quên hỏi băng Red Hounds của Don Matteo hoạt động ở đâu rồi.” Elias gãi đầu, chợt nhớ điều mình muốn hỏi ban nãy.

“Khu Whitechapel.” Lucian điềm nhiên đáp, lòng bàn tay thô kệch xoa xoa mái đầu của Ophelia.

Chỉ một câu ngắn gọn, đủ để làm Elias lạnh cả gáy. Bởi lẽ, khu Whitechapel là nơi mà các thợ săn dưới cấp A đều dè chừng, chẳng dám bén mảng đi đến đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!