Bóng đêm London phủ kín những con phố tĩnh mịch, ánh đèn vàng cam chiếu sáng con đường lát gạch của phố Bloomsbury. Từ bờ sông Thames, lớp sương mỏng theo gió lùa về, giăng một màn mờ ảo lên hàng cây già ngả bóng dọc theo vỉa hè. Tiếng bước chân nện lên nền đất vang lên lộp xộp, hòa lẫn vào âm thanh rời rạc của bánh xe buýt đêm khuya lăn qua con phố thưa thớt.
Một khung cảnh thanh bình dành cho Elias sau những áp lực nặng nề ở trụ sở I.H.A.
Cậu thợ săn trẻ chân bước thoăn thoắt băng qua những dãy nhà cao tường. Thỉnh thoảng, cậu vẫn bất an ngoái đầu nhìn kẻ thuần huyết cao lớn đang lặng lẽ lẽo đẽo theo sau mình. Liệu hắn có tấn công hàng xóm khi không có cậu trông coi? Suy nghĩ ấy khiến Elias càng bước vội vã hơn.
Chừng năm phút đi bộ, họ dừng lại trước một khu nhà cao tầng nằm gần ngã ba phố. Elias nắm chặt tay Bá tước, lôi hắn vào trong sảnh chung. Theo thói quen, cậu ghé qua hòm thư gắn tên mình ở góc phải gần cửa ra vào. Thường thì bên trong sẽ có báo ngày, vài lá thư công việc và hồ sơ từ I.H.A gửi về.
Nhưng hôm nay chỉ có tờ báo.
Lạ thật… đáng lẽ phải có kết quả nhiệm vụ hai ngày trước chứ. Elias gãi mái tóc bạch kim rối bù. Cậu định bụng sẽ hỏi lão chủ nhà về thư từ công việc, nhưng vừa định mở cánh cửa đối diện hòm thư chung thì lập tức đơ người lại.
Đúng, cậu không thể để lão già cộc cằn ấy bắt gặp Vladimir. Chí ít là đến hiện tại thì chưa thể.
“Nhà ngươi nhỏ thật… chắc còn chẳng to bằng cái nhà tắm của ta.” Vladimir khoanh tay, thẳng thừng buông lời nhận xét.
Elias đưa mắt nhìn quanh gian sảnh chung. Cầu thang gỗ ọp ẹp dẫn lên các tầng, bên cạnh là lối đi hẹp dẫn tới căn bếp cũ kỹ của ông chủ khu nhà. Cảnh tượng tồi tàn ấy chẳng khác gì phụ họa cho câu mỉa mai của Bá tước.
“Ừ thì… cái này tôi không cãi được.” Elias thở dài não nề, đành phải chấp nhận sự thật.
Nói rồi, Elias ngoắc tay ra hiệu cho hắn đi theo lên tầng. Phòng cậu nằm ở tầng ba, đủ xa khỏi hộ gia đình ồn ào ở tầng một để giữ chút yên tĩnh.
“Thế tầng hai thì sao?” Vladimir vừa đặt chân lên bậc thang đã hỏi ngay.
“T-Tầng hai hả…? Tin tôi đi, ông không muốn biết đâu…”
“Nói đi, mon cher. Hay là có một tên quái dị nào khiến ngươi ghét bỏ?” Hắn nhướng mày, giọng đầy bỡn cợt.
“Tầng hai… là của mục sư Harrington. Cả gia đình ông ấy ở đó.” Elias chậm rãi chỉ vào tấm bảng gỗ treo cạnh cửa, khắc rõ dòng chữ Nhà Harrington.
“Cái gì?” Vladimir sững người, đôi đồng tử đỏ ánh lên nỗi kinh ngạc. “Ý ngươi là ta chỉ sống cách tên mục sư đó đúng một tầng thôi à?”
Elias khẽ gật gù, môi mím lại sao cho cố nhịn cười. Nghe giọng điệu cằn nhằn của hắn, cậu không khỏi bật tiếng cười khúc khích nhẹ tênh. Niềm vui nhỏ nhoi ấy bỗng bươm mầm, như thắp sáng ngọn nến đã tắt lịm từ lâu.
Quả nhiên, Bá tước là một kẻ kỳ lạ. Kỳ lạ đến mức khiến cậu bật cười lần đầu sau nhiều năm dài tẻ nhạt.
Để tránh để hắn tiếp tục làu bàu, Elias vội vã dẫn lên tầng ba, tra chìa khóa mở cửa căn hộ của mình. Ngay khi cánh cửa bật mở, một mùi hoa cúc dịu nhẹ ùa ra, xen lẫn vài sợi lông mèo trắng tinh vương vãi trên sàn.
Cậu nhanh chóng thay giày rồi bước vào trong. Đặt cây lưỡi hái ở máng treo cạnh lối ra vào.
Cũng thật lạ lùng khi Dante chẳng hó hé lời nào kể từ khi Vladimir xuất hiện.
“Ba về rồi, Elizabeth đệ Tam!” Elias hớn hở reo lên.
Từ trong phòng, một tiếng “Meo” trong trẻo vang lên. Bé mèo lông trắng muốt lập tức lao đến, nhảy phốc vào lòng cậu. Elizabeth dụi đầu vào ngực chủ, rúc rích kêu gừ gừ như thể đang nũng nịu chào mừng cậu về nhà.
Căn hộ nhỏ bé hiện ra trong ánh đèn vàng trắng. Phòng khách chỉ có một bộ ghế sô pha phủ tấm chăn caro đặt ở góc trái, bên cạnh là bàn gỗ chất chồng báo ngày và vài tập hồ sơ I.H.A. gửi về. Kệ sách bên góc tường chen chúc những cuốn tiểu thuyết cổ điển lẫn tài liệu nghiên cứu, cách vài phân là chiếc TV cũ kỹ bị phủ đầy bởi lông mèo. Bên cửa sổ, một chậu hoa cúc nhỏ khẽ rung theo gió đêm, và hộp pate còn dở dang của Elizabeth.
“Hạ mình vì một con mèo à? Con người các ngươi thật nực cười.”
Vladimir nhàn nhã bước vào. Hắn thản nhiên để cửa mở toang, chẳng buồn khép lại. Bóng dáng thuần huyết to lớn lạc lõng giữa không gian ấm áp từ một con người. Một sự đối lập đến lạ lùng.
“Rồi ông sẽ thấy con bé quan trọng thế nào.” Elias đáp gọn, mắt lườm nguýt hắn.
Hắn dừng lại trước khi bước hẳn vào phòng khách. Đôi mắt đỏ thẫm đảo quanh một lượt, soi xét từng góc nhỏ của căn hộ. Rồi bất chợt, hắn bật cười khanh khách. Tiếng cười vang dội của hắn nhanh chóng khiến Elias nhau mày, ngay cả Elizabeth cũng lập tức xù lông và gầm gừ.
“Mon cher… đây là tổ ấm của ngươi sao?” Hắn ngoái đầu, trân ánh mắt đầy vẻ chế giễu lên cậu. “Buồn cười thật. Ngay cả thư phòng của ta ngày trước cũng rộng gấp đôi cái ổ bé tẹo này.”
Elias lắc đầu, thở dài ngao ngán. Cậu ôm chặt mèo vào lòng, chậm chạp tiến đến gần hắn.
“Người Anh vốn vậy thôi. Thế kỷ hai mươi mốt thì chẳng dễ gì mua nổi biệt thự với đồng lương ít ỏi. Có được chỗ ở thế này đã may mắn lắm rồi.” Cậu nhoẻn miệng cười, đưa Elizabeth ra trước mặt hắn. “Cho nên, ông nên tập trân trọng những gì mình có đi… Kể cả một con mèo.”
Vladimir hừ nhạt, cúi xuống nhấc bổng bé mèo trắng khỏi tay Elias. Elizabeth mở to đôi mắt xanh biếc nhìn hắn chằm chằm. Hắn cũng nhìn lại nó. Cả hai cứ thế im bặt, dường như chìm đắm vào thế giới riêng mà chẳng có chỗ cho Elias chen vào.
“Con mèo này… thú vị đấy.” Hắn khẽ cong môi, ôm Elizabeth gọn trong vòng tay. “Từ giờ, nó sẽ nghe lời ta.”
“Ha… Elizabeth đệ Tam không bao giờ chịu nghe lời cái người mới gặp như ông đâu.” Elias thốt, giọng tràn đầy tự tin.
Thế nhưng, trái ngược với lời cậu, Elizabeth chẳng phản ứng dữ dội như mọi khi gặp người lạ. Con mèo chỉ khẽ chớp mắt, rồi dụi đầu vào ngực Vladimir. Đôi lúc lại kêu lên tiếng gừ gừ êm dịu như thể hắn mới là chủ nhân thật sự.
“Elizabeth đệ Tam?!” Cậu sửng sốt hét lên.
Vladimir chỉ cười khẽ, ôm mèo lượn quanh phòng khách nhỏ bé như thể đang khoe chiến lợi phẩm. Một hồi ngắm nghía chán chê, hắn thản nhiên ngồi phịch xuống chiếc sô pha êm ái. Elizabeth cuộn tròn trong lòng hắn, kêu “meo” đầy mãn nguyện.
Vladimir ôm mèo lượn vòng quanh phòng khách nhỏ bé. Được một hồi ngắm nghía, hắn chán chường ngồi phịch xuống chiếc sô pha.
“Bây giờ thì ngươi nói cho ta biết,” Hắn cất giọng trầm lắng, đôi mắt đỏ thẫm hững hờ lướt qua Elias. “ai đang trị vì ngôi vương?”
“Tr… trị vì ngôi vương?” Elias nhăn mặt, đưa tay lôi một chiếc ghế nhỏ trong bếp, đặt cạnh sô pha rồi ngồi xuống. “Nếu ở Anh thì là Nữ hoàng Elizabeth đệ Nhị. Còn Pháp thì… tôi không biết rõ.”
“Elizabeth đệ Nhị?” Vladimir nghiêng đầu, chớp mắt ngây ngô. “Là… một con mèo à?”
“Không! Là người!” Cậu bực tức, đến độ phải xoa xoa thái dương để bình tĩnh lại.
Vladimir im lặng vài giây, rồi cười khẩy. “Ha… thú vị thật. Vậy là giờ bọn ngươi để một người đàn bà cầm quyền? Mon Dieu! Anh Quốc đã suy tàn đến thế sao?”
“Ông im đi!” Elias gắt gỏng, dựng thẳng lưng. “Nữ hoàng được cả nước kính trọng, và bà ấy đã trị vì lâu hơn bất kỳ ai. Đừng có mở miệng sỉ nhục!”
“Ồ? Haha!” Vladimir lại cất tiếng cười khoái trá, đôi vai rung lên theo tràng cười liên hồi. “Chỉ vài câu vẩn vơ mà cũng khiến ngươi nổi đóa. Buồn cười thật đấy.”
“Th-Thì sao chứ!” Elias tức tối, đến mức đứng bật khỏi ghế. Gò má cậu ửng đỏ, chẳng khác gì quả cà chua chín tới. “Vậy thì đến lượt tôi hỏi! Huyết Ước… rốt cuộc hoạt động như thế nào?”
Nét cười trên môi Bá tước tắt lịm. Hắn chậm rãi thả con mèo xuống đất rồi đứng thẳng dậy. Bóng dáng cao lớn của hắn gần như chạm trần phòng, làm Elias có một phen khiếp đảm.
“Gia tộc ta có một quan niệm cổ xưa về Huyết Ước…” Thanh giọng Vladimir trầm đục. Hắn chậm rãi vươn cánh tay đen huyền, nơi ấn ngôi sao năm cánh hằn sâu trên da. “Một khi máu của hai chủ thể hoà vào nhau, linh hồn và thể xác sẽ lập tức ràng buộc. Ta sẽ bảo vệ ngươi bằng cả tính mạng, ngươi cũng sẽ phải làm như thế. Nhưng có một điều ngươi nên lưu ý, Elias… Để ta ví dụ…”
Chưa kịp để Elias phản ứng, hắn đã cắn phập răng nanh nhọn hoắt vào mu bàn tay mình.
“Khoan-!” Elias chưa kịp mở lời thì cơn đau buốt nhói trên mu bàn tay cậu. Ngay tại đó, một vết thương y hệt của Bá tước xuất hiện, khiến máu đỏ tuôn trào dữ dội.
“Ah!!!”
Cậu nhăn mặt hét toáng, hai tay ôm chặt vết thương sâu hoắm. Cả không gian xung quanh tầm mắt Elias như tối sầm lại. Cậu thở gấp, hai cánh tay không ngừng run lên bần bật. Tâm trí cậu hoảng loạn khi thấy máu của chính mình chảy không ngừng, cùng lúc hòa chung với dòng máu đỏ thẫm đang chảy xuống sàn từ bàn tay Bá tước.
“Ô-Ông làm cái quái gì thế?!” Cậu thợ săn rống lên, cơ mặt nhăn nhúm trong đau đớn.
“Thấy không? Nếu một trong hai chủ thể trong giao ước có ý định tự sát, sẽ phải chịu cùng một kết cục. Ta chết, ngươi cũng chết. Nhưng mon cher…” Ánh nhìn hắn trở lại vẻ khinh khỉnh quen thuộc. “Ngược lại nếu ngươi chết thì ta vẫn thoi thóp rồi sống dậy. Không phải lỗ hổng đâu, mà là cách Huyết Ước của bọn ta vận hành.”
“Cái gì…?! Nghe không công bằng tí nào!”
Elias nghiến răng trèo trẹo, toan rút tay tìm băng gạc nhưng bị hắn chộp lại. Cậu mở to khóe mắt, hoang mang không hiểu vì sao hắn làm thế.
“Để ngăn con người ký khế ước với thuần huyết, rồi toan tính giết ngược bọn ta. Chỉ đơn giản vậy thôi.”
Hắn cúi thấp xuống, ngón tay lướt qua hai vết cắn trên mu bàn tay Elias. Rồi bất ngờ, môi hắn từ từ chạm lên tay cậu, mút từng giọt từng giọt máu ngọt lịm.
Trái tim Elias bẵng lại một nhịp. Ma cà rồng hút máu vốn là chuyện thường nghe, dẫu vậy, cậu chưa từng tưởng tượng chính mình sẽ trở thành “nguồn máu”. Và càng chưa từng nghĩ, trải nghiệm đầu tiên ấy lại đến từ một Bá tước thuần huyết.
Thế nhưng, nó không hề đau. Nó đem lại cho Elias một cảm giác lâng lâng mơ hồ, đem lại sự ấm áp kỳ lạ đến cậu chẳng thể hiểu nổi. Cậu chẳng biết bản thân nên run rẩy hoảng sợ hay buông xuôi mặc cho hắn rút máu.
“Lành rồi đấy, mon cher.”
Vladimir từ tốn buông tay, khẽ lau đi vệt máu còn dính bên khóe môi. Elias thì ngỡ ngàng phóng mắt ngay xuống vết thương. Không còn dấu vết cắn, làn da đã khép lại nhẵn nhụi như chưa từng bị thương. Hệt như lần ở hầm mộ… Cậu trầm ngâm với tâm trí rối bời.
“Ông… làm bằng cách nào vậy?” Elias ngẩng đầu hỏi, thẫn thờ nhìn bàn tay lành lặn một cách màu nhiệm.
“La magie. Ma thuật đen mà bọn ta sử dụng.” Hắn liếm sạch mép miệng rồi tiếp lời. “Ta còn nhớ, thứ này mà đem ra phô trương trước mặt con người thì sẽ lập tức bị săn đuổi. Còn đối với phù thủy, hẳn sẽ bị trói lên giàn thiêu như kẻ dị giáo.”
“Nhưng chẳng phải… nó rất thần kỳ sao?” Elias trố mắt đầy ngạc nhiên.
“Vậy thì ngươi khác bọn chúng, mon cher. Không hổ danh là kẻ ta để mắt đến.”
Ông lầm rồi, là người hiện đại bọn tôi biết cách tận dụng người có ma thuật… Elias thầm đáp trong tâm trí, môi khẽ mím chặt. Không phải tiêu diệt họ… Nhưng cậu đã không nói toẹt nó ra.
“Thế… nếu không phải là tự sát, thì người kia có… bị cùng vết thương nếu người khác đả thương không?”
“Bonne question. Dĩ nhiên là không. Phản lại vết thương là hình phạt khi cả hai muốn tự sát. Nếu bị kẻ khác tấn công, người còn lại sẽ chỉ cảm nhận được cái đau nhẹ, chứ không bị thương.”
“Ồ… dễ hiểu nhỉ…”
Elias gật gù, song trong lòng lại len lỏi một nỗi bất an. Nếu hắn bị giết thật sự… liệu mình có còn sống không? Tâm tư ấy lướt qua đầu, cứ như là lời cảnh cáo của chính mình dành cho cậu.
Một làn gió chợt đánh vào khe cửa sổ khép hờ, khẽ lay động rèm cửa và khiến ánh đèn huỳnh quang chập chờn. Elias rùng mình. Dường như căn phòng bỗng trở nên nhỏ hẹp và tù túng hơn bao giờ hết, khi bên trong là cả một con thuần huyết cổ đại và một cậu thợ săn chưa biết số phận mình sẽ đi về đâu.
“Giờ thì.” Vladimir vươn thẳng lưng, lia mắt khắp phòng khách để tìm Elizabeth. Khi thấy con mèo đang lười biếng nằm trên nắp tivi, hắn tiến lại, nhẹ nhàng bồng bé lên. “Ta đói rồi. Cho ta một ly rượu vang pha loãng với máu… và thêm thịt tươi. Loại nào cũng được, nhưng thịt bò thì càng tốt.”
“Ông vừa hút máu tôi xong… giờ còn đòi ăn như trẻ con thế à, Bá tước?!”
Elias gắt lên, điên tiết đánh liên hồi vào ngực hắn. Cậu hy vọng cú đấm dồn dập sẽ khiến hắn nhận được một bài học nào đó. Ấy vậy, tất cả những gì Vladimir làm chỉ là cười khinh, xem hành động đó chẳng khác nào gãi ngứa hắn.
Elias thở hồng hộc, tay mỏi nhừ. Ngay lúc cậu vừa buông ra trong sự bất lực, thì từ bên ngoài vang lên tiếng gót giày nhã nhặn nện đều nhịp trên bậc thang.
Từ ngoài cánh cửa chưa khép lại ban nãy, hiện diện một bóng dáng gầy gò, già nua nhưng toát lên vẻ lịch thiệp và trang trọng. Trên người ông là chiếc sơ mi trắng gọn gàng dưới lớp gile tối màu, vẫn còn phảng phất hơi sương mù đêm. Đôi tay già là hai túi vải nặng trịch, đựng đầy nguyên liệu vừa mua từ siêu thị gần đó để chuẩn bị bữa tối cho Elias.
“Cậu chủ?” Giọng ông già khàn khàn xen lẫn dịu dàng vang lên. Ánh mắt điềm tĩnh quét khắp phòng, cuối cùng dừng lại ở hình bóng lạ mặt đang đứng giữa căn hộ. “Chuyện gì đang diễn ra vậy… và người kia là ai đây?”
0 Bình luận