Thanh giọng trầm đục của gã vệ sĩ vang vọng lại vị trí nơi ba người đang đứng. Xung quanh họ là một lớp màn tối đen như mực, bao bọc lấy vật thể và địa hình của thư viện. Mới vừa rồi, Elias còn thấy ánh cam vàng từ đèn trần chiếu xuống sàn nhà, nào giờ gian phòng chẳng có lấy một tia sáng dù chỉ một vệt lờ mờ.
Cả Vladimir và Elias ngay lập tức chuyển sang thế thủ, bốn mắt dán chặt vào kẻ địch. Thế nhưng, tên Reinblut vẫn đứng trơ ra đó như một pho tượng đá, không nhúc nhích dù chỉ một ly.
Thời gian như ngưng đọng. Chẳng ai nói năng gì, chẳng có cuộc ẩu đả nào xảy đến. Đối mặt họ, chỉ là màn đêm vô tận đầy tĩnh lặng.
“Ngươi học thuật thức này ở đâu?” Vladimir cất tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Cơ mặt "cô nữ sinh" thoáng nhăn lại, giọng điệu không giấu nổi sự gay gắt.
“Từ ông chủ.” Gã khàn giọng đáp.
Tuyệt nhiên, Vladimir không tin nửa lời. Việc một gã vệ sĩ vô danh, một kẻ “lai tạp” sở hữu thuật thức tối thượng của thuần huyết, là điều gần như vô lý kể cả có học qua Don Matteo. Nghĩ đến thế, cũng đã khiến hắn trừng trừng đôi mắt đỏ thẳm nhìn xoáy vào tên Reinblut vô danh.
Nhưng chưa kịp tra khảo thêm, cơ thể gã vệ sĩ đột ngột chìm xuống. Mặt sàn đen kịt hóa lỏng như đầm lầy, từ từ nuốt chửng lấy gã. Gã không vùng vẫy, chỉ để lại cái nhìn sắc lạnh cuối cùng trước khi hoàn toàn biến mất vào hư không. Hiện tượng kỳ quái khiến cả Elias và Ophelia trố mắt kinh hãi, thầm xác định rằng họ không thể lơ là đánh giá thấp kẻ kia. Đồng thời nâng cao cảnh giác lên ngất ngưởng, phòng trường hợp tên kia quay lại đánh úp cả bọn.
Giờ đây, họ đang đứng trong bụng quái vật.
Bịch.
Tiếng động khô khốc vang lên sau lưng Elias. Ophelia ngã quỵ xuống sàn, cả cơ thể mềm nhũn, bất động hoàn toàn.
“Ophelia!”
Elias hoảng hốt, ngay tắp lự lao đến đỡ lấy cô bé. Cậu lay lay cơ thể cô, kiểm tra hơi thở trong sự hoảng loạn tột độ. Cô bé vẫn thở, nhưng dường như ý thức đã bị tách rời khỏi thể xác.
Chuyện quái gì đang diễn ra thế này? Tại sao cô bé lại gục ngã?
Một lần nữa, câu hỏi to tướng lại hiện lên, lơ lửng như đám mây mù trong tâm trí Elias. Tại sao trong không gian chết chóc này, chỉ có cậu và Vladimir là vẫn tỉnh táo?
Tại sao Ophelia lại ngất? Hàng mi nặng trĩu của cậu cứ thế nheo tít, âm thầm đánh đôi đồng tử xanh lam vào Bá tước.
Như cảm nhận được sự soi xét đó, Vladimir chỉ cười khúc khích. Tiếng cười lanh lảnh của thiếu nữ vang lên rợn người giữa màn đêm, rồi dần trầm xuống trở thành âm thânh méo mó và biến chất. Hắn khẽ búng tay một tiếng “tách” khô khan, vang dội khắp gian phòng yên ắng. Sau âm thanh đó, cả cơ thể nữ sinh đã nhanh chóng biến hóa trở lại hình dạng ban đầu của tên Bá tước ma cà rồng vùng Marseille.
“Ta tự hỏi vì sao ngươi lại nhìn ta như thế? Đau lòng lắm đó, mon cher.” Hắn nghiêng đầu, giọng điệu trêu ngươi pha lẫn chút thích thú.
“Vì tôi thấy lạ, đặc biệt là kể từ khi tôi lập Huyết Ước với ông.” Cậu nhỏ giọng thốt, đôi chân chậm rãi đứng lên trong khi cõng Ophelia sau lưng.
“Ngươi thấy lạ vì mình khác thường hơn con bé Ophelia?” Vladimir bước tới, nhẹ nhàng nâng cằm Elias lên, buộc cậu phải đối diện với mình. “Thôi nào, đừng đa nghi như thế. Ngươi đang được một Bá tước thuần huyết đích thân bảo hộ cơ mà. Có ai lại đi phàn nàn vì mình trở nên đặc biệt trong mắt ta chứ?”
Vladimir điềm nhiên đáp, như thể chuyện ký khế ước là rất đỗi bình thường. Chí ít, Elias vẫn đang nằm trong phạm vi an toàn khi có con quái vật như hắn ở bên cạnh. Vậy mà cậu trai ấy lại phàn nàn, đường hoàng chê bai trước mặt Bá tước.
Nhưng sự phản kháng của con cừu non này dường như chỉ càng làm cơn phấn khích trong hắn dâng cao.
“Làm sao tôi tin được ông chứ?” Elias vô thức lùi lại vài bước, đôi mắt dao động dữ dội. “Ông nói dối chuyện viên ngọc bích. Đã vậy… ngay từ đầu việc ông đòi lập Huyết Ước đã quá vô lý rồi. Tại sao một ma cà rồng thuần huyết lại đi nghe lời thợ săn, kẻ thù truyền kiếp của hắn?! Ông định nuôi tôi lớn rồi làm thịt đúng không?”
Nghe hết câu, Vladimir không nói thêm gì. Sắc mặt hắn tối sầm lại cứ như Elias đã vô tình bắn trúng tim đen.
Không gian xung quanh hai người bỗng ngưng đọng lại. Cả hai nhìn nhau. Khoảng không tĩnh lặng ấy như lời thủ thỉ giữa hai kẻ không cùng đẳng cấp, tìm đến nhau chỉ vì một phút sinh tử trước kia.
“Elias Blackbourne… ngươi đang nghi ngờ ta sao?” Hắn trầm giọng, đầu gục xuống đăm đăm nhìn sàn gỗ với nụ cười nhếch cao.
“Phải! Tôi không tin ông!”
Elias rống lên, tiếng hét tuyệt vọng vang vọng giữa không gian u ám. Tay cậu quờ quạng ra sau lưng tìm Dante để phòng thân, nhưng rồi chết lặng khi nhận ra trên lưng mình là Ophelia đang bất tỉnh. Cây lưỡi hái không có ở đây, đồng nghĩa với việc cậu không có khả năng tấn công cận chiến với hắn. Vẫn còn súng đặc chế trong ba lô, nhưng cậu cũng không thể một tay mà tỉa con quái vật kia được.
Cậu thấy cái bóng cao lớn đổ xuống thân hình nhỏ bé của mình. Bá tước đã đứng trước mặt Elias tự khi nào, và giờ, ánh mắt đỏ thẫm đầy đói khát đó đang nhìn xuống cậu như con mồi béo bở. Tim cậu trai đập thình thịch khiến cả lồng ngực đau nhói, cơn khó thở ập đến như muốn bóp nghẹt khí quản mong manh. Mồ hôi rịn đầy thái dương, nhưng cậu không chùn bước mà trân cái nhìn kiên định với Vladimir.
Cậu biết mình sẽ chết bất cứ lúc nào. Dẫu vậy, hai bàn tay run lẩy bẩy vẫn giữ chặt cơ thể mềm oặt của Ophelia chẳng rời.
Một rồi hai hồi chuông vang lên.
Vladimir há to miệng mình, thoăn thoắt cắn phập vào động mạch ở cổ Elias. Cậu trai đau đớn giật bắn người, một tay nắm tóc hắn, cố gắng giật ra. Xui xẻo thay, răng nanh nhọn hoắt đã ghim quá sâu vào mạch máu, làm cả người cậu mềm nhũn. Tâm trí cậu trở nên minh mẫn, không còn đủ sức để phản kháng con ma cà rồng kia.
Elias cảm nhận được sự sống đang bị rút cạn. Máu tươi tuôn trào xối xả.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một vết rách tương tự cũng bất ngờ rách toạc trên cổ Vladimir.
Máu hắn lẫn máu cậu cứ thế phun trào xối xả, nhuộm đỏ sàn nhà nơi cả hai đang đứng.
Hắn khựng lại. Đau đớn từ vết thương của Elias dội ngược lại lên chính cơ thể hắn thông qua Huyết Ước.
Vladimir chậm rãi rút răng nanh ra khỏi da thịt cậu. Bàn tay thon dài, lạnh lẽo giữ chặt lấy khuôn mặt hốc hác của Elias, ngăn không cho cậu ngã khuỵu xuống. Và rồi không một lời cảnh báo, Vladimir môi chạm môi Elias, vụng về mớm từng giọt máu nóng hổi cho cậu.
Còn cậu thì sao? Cậu vừa mới bị hắn hút máu, và bây giờ còn bị trả lại chính máu của mình một cách trơ trẽn.
Cảm giác kinh tởm và buồn nôn dâng lên trong cổ họng, nhưng Elias chẳng còn sức để phản kháng. Vết thương nơi cổ cậu nóng ran, sau đó dịu lại một cách thần kỳ dưới tác động của dòng máu tươi vừa được truyền vào. Cậu buông xuôi rồi. Cả cơ thể cậu cứ thế không động đậy, để mặc hắn hồi phục mình theo cách kỳ quái nhất rồi mất dần ý thức.
Sau mười phút trôi qua, Elias từ từ mở hàng mi nặng trịch. Cậu rên rỉ vì dư âm của cơn tê dại truyền từ cổ, cảm thấy khóe miệng chát chúa vì nuốt phải máu tanh. Trên cả, cậu nhận ra cơ thể mình giống như đang lơ lửng trên không trung chứ không chạm đất.
Cái quái gì vừa xảy ra vậy? Elias thầm nghĩ, cố gắng ngẩng đầu lên để xác định phương hướng, và cảnh tượng trước mắt khiến cậu chết sững.
Thư viện Anh Quốc uy nghiêm, trật tự trước kia giờ đây trông chẳng khác nào là một pháo đài cao lớn. Những kệ sách gỗ sồi khổng lồ không còn đứng yên trên sàn nhà. Chúng giờ đây trôi nổi lơ lửng trong không trung, xoay chuyển như thể trọng lực chẳng còn tồn tại ở nơi này. Có cái cắm ngược xuống trần nhà, cái thì đâm xuyên qua vách tường vô hình, tạo nên một mê cung không gian đa chiều đầy hỗn loạn.
Khoan đã… Kệ sách đang di chuyển? Cậu há hốc mồm kinh ngạc, mắt chớp chớp liên hồi như thể không tin vào thực tại kia.
Nhưng kết quả vẫn không thay đổi. Những kệ sách vẫn cứ di chuyển cứ như chúng có ý thức riêng.
“Ngươi tỉnh rồi sao, mon cher?” Giọng nói trầm đục của Vladimir cất lên ngay bên tai, kéo Elias trở về thực tại. “Đường đi có chút gồ ghề, ngươi cứ ở yên đó.”
“Sao cơ…”
Cậu thừ người ra, đánh mắt nhìn lên xuống. Lý do mà Elias cảm thấy mình nhẹ bẫng, hẳn là do cậu đang được tên Bá tước bế bồng theo kiểu công chúa một cách cực kỳ mỉa mai. Trong khi đó, Ophelia bị hắn vắt ra sau lưng, tay chân buông thõng đung đưa chẳng khác nào một bao tải khoai tây nhẹ bâng. Rõ ràng là thiên vị…
Elias thở dài ngao ngán, chẳng buồn đôi co hay giãy giụa nữa. Sự thật là Vladimir vừa suýt giết cậu, rồi lại cứu cậu. Hiện giờ, hắn ung dung bế bồng cậu đi khắp thư viện kỳ quái như thể vừa rồi không có cuộc cãi vã nào xảy ra. Là bản tính thất thường của ma cà rồng, hay hắn đang trêu đùa con mồi? Cậu không rõ. Nhưng vết thương đã lành, chỉ còn lại cục tức vẫn nghẹn ứ trong lòng cậu.
“Ngươi biết không, Elias?” Vladimir trân ánh mắt đăm chiêu, nhìn về phía trước. “Huyết Ước còn một luật lệ là không thể cắn xé nhau. Ngươi cũng thấy rồi đấy. Cho nên, cái ý nghĩnuôi lớn ngươi rồi thịt, nghe thật vớ vẩn. Ta đây có danh dự của một quý tộc thực thụ, chứ không phải đám dân đen chỉ biết nói suông.”
“Nếu ông biết rõ cái giá phải trả như thế… thì tại sao lại chấp nhận ký Huyết Ước với tôi?” Elias lí nhí hỏi, ánh mắt vẫn chưa nguôi ngoai sự nghi hoặc.
“Ta không nói lại lần hai, mon cher. Ta nợ ngươi một mạng, và ta sẽ giúp ngươi toại nguyện. Giờ thì đừng có nghi ngờ ta lung tung nữa.” Hắn bật một tràng cười khanh khách, hàng mắt nhắm tịt tỏa ra vẻ hồ hởi mà Elias chỉ thấy rùng mình. “Em lúc nào cũng bướng bỉnh hết, Constance.”
“Cái gì?”
Elias cứ tưởng mình nghe nhầm, nhưng từ đầu đã không còn thứ gì bình thường tồn tại ở đây nữa. Hắn tưởng nói tiếng Pháp là mình không hiểu ư? Cậu là đứa hiếu học, có gì lạ lẫm chưa từng thấy qua là lên mạng tìm ngay. Trước kia, để giao tiếp với bạn thư từ Gerhard, cậu còn phải chịu khó học thêm tiếng Đức để tiện giao tiếp, huống chi là vài ba con chữ Pháp khó nhằn.
Có vẻ Vladimir đã đánh giá thấp khả năng của con cừu trong tay mình.
Nhưng quan trọng nhất, Bá tước vừa gọi cậu bằng cái tên “Constance” lạ thường.
“Bỏ qua đi… tôi không muốn cãi ông nữa.” Không muốn tâm trí càng thêm rối rắm chỉ vì một thông tin không đáng kể, Elias đành lắc đầu vơi đi những chuyện vẩn vơ bâu bám mình. “Chúng ta đang ở đâu đây?”
“Vẫn là thư viện, nhưng ở một chiều không gian khác, nếu ngươi muốn hiểu theo cách đó.”
Hắn nói rồi, nhanh chóng nhảy phốc lên kệ sách đang di chuyển loạn xạ ở phía trước.
Từ đây, Elias có thể thấy rõ toàn cảnh một thư viện hoàn toàn khác biệt so với ban đầu. Cậu nhìn lên trên mái vòm cao vút đã có ở đấy tự khi nào, tạo nên một không gian hình trụ đến mức vô lý. Bên dưới là vực thẳm sâu hun hút, vọng lên tiếng gió rít ù ù khiến ai nghe phải đều lạnh buốt sống lưng. Cậu trườn đầu để nhìn rõ hơn.Không gian này được chia thành nhiều tầng lớp chồng chéo, kết nối bởi những cầu thang mục nát, lơ lửng giữa hư không. Cứ mỗi vài giây, cấu trúc của chúng lại tự động thay đổi, xoay chuyển như những bánh răng của một cỗ máy khổng lồ hoạt động bằng ma thuật.
“Thả tôi xuống, tôi tự đi được.” Cậu càm ràm, một tay vỗ vỗ vào má Bá tước vài cái nhẹ hều.
“Tiện thể, ta sẽ nói cho ngươi biết điều này.” Vladimir nhẹ nhàng thả cậu xuống, điềm nhiên hất cằm sang khoảng trống trước mặt hai người. “Đây là là Lãnh thổ của gã vệ sĩ. Tức là hiện tại, ngươi với ta sẽ không bao giờ thoát khỏi nơi này nếu như đánh bại gã đó.”
“Lãnh thổ? Là thuật thức hắn vừa sử dụng?”
“Đúng vậy.” Bá tước nắm chặt tay Elias, kéo cậu bước vào hành lang trống trải mà kệ sách vừa đưa họ tới. “Ta cũng sở hữu thuật thức này, nhưng đáng tiếc, tên lai tạp đó đã nhanh tay hơn ta.”
Cả hai mò mẫm đi trong ánh sáng lờ mờ, không khí nồng nặc mùi ẩm mốc và sự quỷ dị thất thường. Elias vừa đi vừa dỏng tai nghe, tay vô thức chạm vào những bức tranh biến chất được treo trên tường. Những đôi mắt trong tranh dường như đang chuyển động, dõi theo từng bước chân của họ, khiến cậu nổi da gà lên.
“Vậy… tại sao ông không khai triển Lãnh thổ của ông đè lên của hắn?” Elias thắc mắc hỏi.
“Vì bản chất Lãnh thổ của hắn khác với của ta.” Vladimir bỗng dừng chân, chỉ tay hướng ra ngoài không gian hình trụ ban nãy qua khe hở hình vuông của hàng lang. “Ngươi thấy kết cấu kiến trúc điên rồ này không? Đó là Oblivion Territory, bọn ta gọi ngắn gọn là Lãnh thổ. Mỗi kẻ sở hữu sẽ có một Nhánh riêng biệt. Thí dụ, ta đang sở hữu nhánh nhỏ của Lãnh thổ là Ác mộng, thì tên vệ sĩ kia là Mê cung.”
“Là… ma thuật… Th-Thật sự là ma thuật đấy sao?” Elias đặt tay lên cằm, ánh mắt toát lên vẻ hiếu kỳ khi nhắc đến hai chữ “ma thuật”.
“Ừm, ma thuật. Ngươi có thể gọi như vậy.”
“Nếu ông và hắn dùng khác nhau, nhưng người kia mạnh hơn thì sao? Giống như việc ông có chỉ số cao hơn thì sẽ phá được chiêu thức của hắn vậy.”
“Bọn ta không có khái niệm đó đối với các nhánh khác nhau. Ngươi chỉ nói đúng một phần thôi, mon cher.” Hắn bình thản đáp, sau đó cười khẩy một tiếng bất lực. “Việc người thi triển mạnh hơn và phá giải chiêu thức, chỉ áp dụng được khi sử dụng cùng chung một nhánh. Còn khi khác nhánh… giống như ngươi cố dùng lửa để dập tắt nước vậy. Vô dụng thôi. Bây giờ muốn thoát khỏi Mê cung, ta không thể tự do tự tại phá hủy nó được. Ngươi và ta buộc phải giải mã nó, hoặc giết tên Reinblut kia. Đến đây thì ngươi hiểu rồi, đúng không?”
Elias gật đầu nhẹ, thay cho câu trả lời. Cậu cũng đã hiểu được một chút về loại ma thuật này. Kết giới. Nó giống như ma thuật kết giới mà các thợ săn cấp cao hay linh mục thường hay sử dụng. Nhưng có vẻ thứ Lãnh thổ này có quy mô lớn hơn cả Kết giới, hoặc thậm chí là mạnh hơn tất thảy.
“Ông thực sự đáng sợ quá đấy, Bá tước…” Elias cười trừ, thầm gạt bỏ những nghi kỵ hỗn độn trong đầu. Sau đó, cậu ngẩng đầu lên kiểm tra Ophelia. Con bé vẫn ngủ mê suốt từ lúc tên vệ sĩ biến mất, điều đó chỉ tổ khiến cậu càng lo lắng.
Đi được một đoạn, Elias dừng chân tại một cầu thang vụn vỡ, dẫn lên đến một tầng ngẫu nhiên mà Lãnh thổ tạo ra. Cậu khựng lại, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh rồi quyết định bước lên. Từng thớ gỗ kêu lên âm thanh cọt kẹt dưới sức nặng của cậu, cảm giác chông chênh như thể sẽ vụn vỡ ra bất cứ lúc nào và ném họ xuống đáy vực sâu. Kể cả thế, chúng cũng không thể ngăn cản sự kiên quyết của cậu vời thời khắc này.
Tầng trên là một cánh cửa sắt to lớn, nếu so với cánh cửa của kho vũ khí của trụ sở London thì dường như thứ này đồ sộ hơn nhiều. Elias ngoảnh đầu nhìn Bá tước. Những tưởng Vladimir sẽ an ủi vài lời, nhưng cậu chỉ thấy hắn hờ hững nhún vai, không đáp gì hơn. Bất lực, cậu trai bèn nuốt ực một tiếng, dùng đôi tay run run nhẹ mà đẩy mạnh cánh cửa nặng nề.
Tiếng kẽo kẹt vang lên từng hồi đến rùng rợn, theo đó là luồng khí lạnh buốt phà ra từ bên trong căn phòng âm u.
Elias thận trọng ló đầu vào. Ban đầu cậu không thấy gì ngoài bóng tối như vực thẳm không đáy. Chỉ đến khi cậu lấy chiếc điện thoại nhỏ ra, rọi đèn vào bên trong thì mới thực sự hoàn hồn.
Cậu trai mồm chữ O mắt chữ A, bất giác lùi chân ra xa khỏi cánh cửa.
Cảnh tượng trước mắt không khác gì địa ngục. Thậm chí nó còn tàn khốc hơn cả địa ngục. Sự kinh hoàng bóp nghẹt lấy cổ họng khiến tiếng hét tắc nghẹn lại, cậu vì thế mà chẳng thể thốt thành lời dù có muốn hay không.
“Chuyện gì? Quái vật sao?” Vladimir nghiêng đầu hỏi một cách ngây ngô.
“Kh-Không…” Elias lẩm bẩm trong miệng, đến mức chỉ có cậu nghe được. “Là thi thể người… bên trong có đầy… thi thể treo lủng lẳng ở trên trần phòng.”
5 Bình luận