Cánh cửa gỗ nặng trịch đóng sầm lại sau lưng, cách ly Elias và Ophelia khỏi bầy quái vật điên dại ở bên ngoài. Cậu dừng chân, thở hộc hộc khi đã phải dốc toàn lực để chạy vào bên trong tòa tháp.
Vừa rồi quá mức mạo hiểm. Chỉ chậm một giây nữa thôi, hàm răng lởm chởm của con Ghoul đói khát kia đã ngoạm nát chân cậu.
Mất một lúc để nhịp tim bình ổn trở lại, Elias mới chậm rãi ngẩng đầu, đưa mắt quan sát tầng trệt rộng lớn. Gian phòng chìm trong ánh sáng từ dãy đèn huỳnh quang màu cam nhạt, treo lủng lẳng ở trên trần cao. Các kệ sách cổ kính được đặt ngay ngắn, xếp xen kẽ nhau như những bức tường thành cao lớn, bảo vệ những di sản mang tên lịch sử.
Cậu không nán lại lâu. Elias vội vã luồn tay vào túi nhỏ của chiếc blazer, lấy ra bốn tờ giấy sao chép bản đồ và một tờ giấy có những dòng manh mối mơ hồ từ tập thơ trước đó.
Cậu ngồi phịch xuống nền gỗ, cẩn trọng đặt Ophelia nằm xuống bên cạnh, rồi bắt đầu dò lại thông tin trên những trang giấy nhàu nhĩ.
Tờ giấy có dòng thơ “Chân tháp lạnh lẽo, nơi cái bóng của Vua chạm đất.”, hẳn là ám chỉ đến tòa tháp mà cả hai đang ở. Đây là tờ duy nhất có thông tin rõ ràng nhất thông qua dấu “X” to tướng mà bản đồ để lại. Tuy nhiên, vị trí cụ thể nằm ở đâu, đến cậu cũng chưa thể giải mã ra được.
Ngón tay Elias lướt qua tờ giấy “Nguy hiểm cận kề”, một thông tin khá vô dụng mà hai đứa trẻ từng đoán. Tuyệt nhiên, nó miêu tả chính xác hoàn cảnh hiện tại của họ. Vì ngoài kia, vẫn còn đám Ghoul man dại đang chực chờ nuốt chửng con mồi. Nếu không có Bá tước xử đẹp bọn chúng, e rằng cậu và Ophelia đã sớm trở thành bữa tối cho chúng.
Vậy mà cô Erin vẫn để mình làm nhiệm vụ như thế này sao… Cậu tựa lưng lên kệ sách cứng cỏi, thở dài một tiếng đầy phiền muộn. Elias biết rõ, các thợ săn cấp S đang bận việc của họ, kể cả cấp A cũng chẳng có mấy thời gian rảnh rỗi. Mặc dù cậu rất vui khi cố vấn của mình tin tưởng giao cho nhiệm vụ quan trọng, nhưng trải qua vô vàn lần suýt chết, Elias đã không còn cảm thấy hào hứng như trước nữa. Cậu chỉ thấy mệt mỏi.
Rốt cuộc, người lập công vẫn là Bá tước… Elias nheo mắt, thầm nghĩ nếu bản thân cậu không đánh thức Vladimir hay đem về mảnh ngọc bích, thì Erin có còn giao nhiệm vụ lớn lao như này không?
Đoàng!
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, kéo Elias ra khỏi dòng suy nghĩ miên man của mình. Cậu giật bắn người, quay phắt về hướng phát ra âm thanh, tay theo phản xạ kéo chặt Ophelia vào lòng.
Phải mất vài giây định thần, cậu mới nhận ra đó là tiếng súng vọng lại từ bên ngoài tòa tháp. Kèm theo là vô vàn âm thanh la ó trong đau đớn hòa lẫn vào nhau, dần dần trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết.
Elias xoa xoa lồng ngực, tự trấn an mình. Không sao cả, Bá tước đã hứa sẽ vào đây cùng mình rồi. Ấyvậy, nỗi lo âu về việc cậu sẽ bị phải đi tìm bản thảo cùng cô bạn ngất lịm vẫn còn đọng lại trong tâm trí.
Tên Reinblut ấy sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào, cậu cũng không thể cứ ngồi đây thư thả giải mã manh mối như đang chơi trò trinh thám được.
Cậu phải cảnh giác cao độ.
Cậu tiếp tục cầm lên tờ giấy có dấu “X”, săm soi thật kỹ nó được đặt ở đâu trong hình trụ minh họa. Có tất cả bốn tầng, nếu không tính tầng trệt mà cậu đang ở. Elias lướt tay lên những vạch ngăn cách, đường thẳng gạch ngang giữa các khối trụ, đồng tử không ngừng đảo lia lịa. Dấu X nằm giữa tầng ba và tầng hai, cậu có thể tìm bản thảo ở hai tầng này. Cậu nghĩ thoáng, thời gian để tìm kiếm hai tầng là vừa đủ để Vladimir câu giờ, phòng trường hợp hắn có thể kiệt sức. Một mình cậu kiếm rất lâu vì Ophelia đã ngất, Elias sẽ phải chọn bỏ hai tầng một và bốn, hoặc hai và ba.
Đi lại giữa tầng hai với tầng ba sẽ dễ dàng, còn lại thì có khó một chút… Elias ấn nhẹ tay rồi xoa xoa vầng thái dương. Cho dù là tầng nào đi chăng nữa, tỉ lệ lấy được bản thảo về tay cậu vẫn khá là thấp. Nếu thứ đó đang ở tầng trệt thì sao nhỉ… vậy thì không phải sẽ mất thời gian sao…
Elias chợt đảo mắt quanh quất những kệ sách đứng im lìm xung quanh mình. Cậu không chần chừ, nhanh nhảu lướt qua hàng sách cũ kỹ, tìm tiêu đề tương đồng với tập thơ kia. “Nước mắt”, “Phản bội”, “Lục bảo”, hay thậm chí những thứ có liên quan đến, cậu đều lấy hết ra rồi đặt xuống đất.
Nếu nhắc tới Thánh Selena thì sẽ nằm trong mấy cuốn khác… Elias lẩm bẩm, cong chân lao đến kệ sách bên cạnh, rút ra bốn cuốn lịch sử về Thánh hội. Chắc chắn sẽ có. Cậu ậm ừ rồi tự gật đầu, sau đó ngồi bịch xuống cạnh chồng sách mình đã chọn.
Elias dành hơn ba mươi phút, lược nhanh qua các trang giấy trắng không có ích, đọc kỹ những phần có nội dung tương đồng với dòng thơ.
“Sao lại không có…” Elias cau mày thốt.
Cậu đã lật nát bốn quyển lịch sử, hai quyển địa lý và năm quyển về khảo cổ học. Tuy vậy, vẫn không có thông tin hay bản thảo nào cho cậu. Một manh mối duy nhất cũng không. Tất thảy chỉ là kiến thức đại cương vô dụng.
Có thể cậu đã làm sai ở bước nào đó?
Ophelia từng tìm nhanh hơn cậu trong khi cả hai có cùng thời điểm tìm kiếm. Thế thì, Elias phải suy nghĩ như cô, sáng tạo hơn, phải gạt bỏ cái đầu cứng nhắc của mình. Vậy cô bạn của cậu sẽ làm gì nếu mắc kẹt trong tình thế này?
“Chọn mấy thứ lập dị chăng?”
Nghĩ thế, Elias tức khắc phi đến kệ sách đối diện, rút ra một cuốn sổ nát ươm và không có tiêu đề. Chắc chắn là cái này! Elias nở một nụ cười vui mừng, ngón tay thoăn thoắt mở ra trang đầu tiên.
Chỉ là đoạn văn xuôi bình thường.
Không, không, phải có cái gì đó chứ? Cậu vội vàng lật sang trang kế tiếp. Bình thường. Rồi cậu lại lật trang tiếp đó. Không có gì cả. Cứ thế cho đến trang cuối cùng, Elias đứng chôn chân một chỗ, trơ mắt đăm chiêu nhìn cái bìa cứng nhắc và sần sùi.
Thế rồi, Elias hụt hẫng đóng sầm cuốn sách lại. Hành động đó, khiến cuốn sách đột ngột tỏa ra một mùi hương kỳ lạ, xộc thẳng vào khoang mũi cậu. Lạ lẫm. Mùi này không phải mùi giấy cũ bình thường, hay những loại giấy ố vàng có mùi ẩm mốc. Nó hăng hắc như hóa chất, trộn lẫn với mùi khét từ gỗ cháy.
Elias tròn xoe mắt, ngay tắp lự giở sách ra, đưa lên gần mũi để ngửi.
Cậu nhận ra rồi.
Trong đầu cậu lóe lên một đáp án duy nhất.
Ma thuật lửa.
Dẫu vậy, dù có biết cuốn sách này được khảm ma thuật đi chăng nữa, Elias cũng chưa thể tìm ra chính xác manh mối mơ hồ này. Mà người tiếp xúc gần với ma thuật nhất, lại là Ophelia và Vladimir. Một người ngất lịm, một người đang bận rộn ở ngoài kia.
Elias vò đầu bứt tai.
Đột nhiên, cậu nảy ra một ý tưởng. Cậu trai nhanh chóng luồn tay vào túi áo blazer của Ophelia, lôi ra chiếc đèn pin nhỏ mà cô bé từng dùng. Cậu xoay xoay nó trên tay, loay hoay tìm công tắc nhưng chẳng thấy đâu.
Không có nút bấm… Phải vỗ vào nó sao? Vừa nghĩ, Elias vừa nâng đèn pin lên, vỗ thật mạnh vào thân vật dụng. Không có tác dụng.
Lần trước, dường như Ophelia đã lắc đèn vài lần trước khi sử dụng. Nghĩ đến đây, cậu nhanh nhảu lắc lắc chiếc đèn pin nhỏ. Quả thật, tiếng động phát ra từ thân đèn như có một viên bi nghịch ngợm đang mắc kẹt ở bên trong. Ngay sau đó, ánh đèn tím lịm quen thuộc bật ra trong sự hồ hởi của cậu.
Elias với tâm trạng phấn chấn, ngay tức khắc rọi đèn vào bìa sách cũ kỹ. Cuốn sách ấy tỏa ra ánh sáng cam đỏ như lửa dưới ánh đèn tím. Trúng phóc. Điều này đồng nghĩa với việc, Elias đã ở gần manh mối hơn cậu tưởng.
Cậu lật sách, rọi đèn vào. Nhưng lần này, không có con chữ hay bản đồ nào xuất hiện, chỉ là những trang giấy vàng ngà trống không.
Uỳnh! Uỳnh!
Bất chợt, âm thanh dồn dã liên tục nện lên thành cửa gỗ to lớn của tòa tháp, khiến Elias giật bắn người. Ban đầu cậu nghĩ đó là âm thanh Vladimir tạo ra trong lúc cầm chân lũ Ghoul, nhưng càng ngày, tiếng động đó càng rõ rệt.
Chết tiệt… không lẽ Bá tước cạn sức rồi? Elias suy nghĩ bâng quơ, sau đó lại cau mày vì việc Vladimir kiệt sức vốn là không thể. Nhưng ma cà rồng cũng là quái vật, vậy thì có thể…
Chẳng nói chẳng rằng, cậu trai cất đèn pin rồi tức tốc lao đến Ophelia, mau chóng cõng cô bé ra sau lưng mình.
Cánh cửa gỗ yếu ớt của tòa tháp nhanh chóng bị bật tung ra, vang lên tiếng “Rầm” thô bạo. Ngay sau đó là hàng loạt âm thanh rên rỉ, ồ ạt đánh vào hai bên tai cậu.
Lũ Ghoul như những con thây ma bị bỏ đói lâu ngày, lao đến hai đứa như tên bắn.
Elias hiện tại không có súng, cũng chẳng có Dante, cậu khó tài nào tấn công hay đối phó với đám đông bọn chúng. Theo phản xạ, cậu hốt hoảng mà cố gắng chạy thật nhanh, hướng đến chân cầu thang nằm ở cuối góc phải căn phòng. Vì sức nặng của Ophelia, kèm theo hai vật phẩm mang theo trong người, cậu gần như không thể tự chạy thoát thân như bình thường được.
Cậu nghiến chặt răng, dùng hết sức bình sinh quẳng mạnh đống sách về phía sau. Những cuốn bách khoa toàn thư nặng trịch bay vèo trong không khí, đập trúng đầu những con đi đầu.
Đoàn Ghoul khựng lại vì có vài con đã ngã nhào xuống đất. Chớp lấy thời cơ, Elias phóng lên tầng thứ hai. Mồ hôi nhễ nhại, nhịp thở đứt quãng. Cậu mừng thầm khi chỉ chậm trễ một giây nào thôi, mạng sống cả hai người sẽ nằm trong dạ dày của lũ quái vật kia.
Cậu đặt Ophelia ngồi tựa tường, sau đó hai tay phối hợp để đẩy kệ sách nặng trịch. Chiếc kệ gỗ đổ ập xuống, chắn ngang lối đi, bụi mịn bay mù mịt xung quanh cậu. Dù không lấp kín hoàn toàn, nhưng đống đổ nát này ít nhất cũng tạo ra một chướng ngại vật tạm thời.
Elias thở hắt một hơi, tấm lưng ướt đẫm mồ hôi trượt dài trên tường rồi ngồi phịch xuống sàn. Phổi cậu nóng ran như lửa thiêu, tay chân run lẩy bẩy vì kiệt sức.
Chậm rãi ngẩng mặt, cậu bơ phờ ngắm nhìn gian phòng tầng hai. Giống như tầng trệt, căn phòng chứa vô số kệ sách cao lớn, được sắp xếp theo những đường ngang song song với nhau. Đồng thời, điểm khác biệt là hai bên cửa kính, cho thấy không gian bên ngoài tòa tháp. Đen đặc. Nó vẫn như thế, chỉ là có thêm chút ánh sáng trắng phau rọi vào cửa kính.
Trước khi Elias kịp đứng dậy và kiểm tra tầng thứ hai, thì ở bên ngoài cánh cửa bị chặn lối, một lần nữa phát ra tràng âm thanh ma mị của lũ Ghoul. Cậu sững sờ ngoái đầu nhìn cánh cửa gỗ, cảm thấy nó sắp sửa bị bật ra bởi sức ép từ lũ quái vật.
Không thể nào! Sự hoang mang tột độ dâng trào trong lòng Elias. Cậu bật dậy, lao đến chỗ Ophelia, đôi tay run rẩy cố gắng cõng cô bé lên lưng một lần nữa.
Nhưng đã quá muộn.
Mảng tường xi măng bên cạnh khung cửa bất ngờ vỡ toạc, vụn vữa bắn tứ tung.
Từ trong lỗ thủng ấy, một bàn tay nhợt nhạt, gầy guộc như cành củi khô thọc mạnh vào trong phòng. Những móng vuốt đen sì, dính đầy máu tươi bắt đầu cào cấu trong không khí. Xui xẻo thay, nó tóm trúng cánh tay trái đang buông thõng của Ophelia rồi giật mạnh, khiến cô ngã khỏi lưng Elias trong chớp mắt.
Cánh tay nhỏ bé của Ophelia bị bàn tay gầy guộc kia siết chặt đến mức biến dạng. Bắp tay vỡ vụn, tạo ra một vết bầm tím ngắt đau đến thấu xương tủy.
“Ophelia!!!” Elias gào lên, lao vụt tới bạn mình.
Nhưng chỉ trong chốc lát, cánh tay của quái vật bị giật phăng. Dòng máu đỏ sẫm phun trào vào người Elias như thác nước. Con Ghoul bên kia bức tường tru lên một tiếng thảm thiết rồi im bặt.
Elias khựng lại, không tin vào chính mắt mình.
Trước mặt cậu, là vẻ mặt căm phẫn hiếm thấy của Ophelia. Trên tay cô bé vẫn còn nắm chặt cánh tay đứt lìa của con quái vật, máu nó nhỏ từng giọt từng giọt, lan rộng khắp cả sàn.
0 Bình luận