Volume 1: London

Chương 26: Ophelia, giải mã manh mối

Chương 26: Ophelia, giải mã manh mối

“Oáp.”

Ophelia vươn vai một cái thật dài, buông tiếng ngáp uể oải như con mèo lười biếng vừa tỉnh ngủ sau một giấc trưa hè. Cô đứng thừ người một chỗ với khuôn mặt gần như là vô hồn,  hoàn toàn phớt lờ cái xác không đầu và vũng máu đen ngòm dưới chân. Giống như sự kiện vừa rồi chỉ là một dải giấc mơ thoáng qua trong đầu cô.

Nhưng mọi việc đã được Elias chứng kiến, thì rốt cuộc chẳng có giấc mơ nào cả.

“Elias? Cậu đứng đó nhìn tôi làm gì thế?” Cô bé nghiêng đầu mái đầu đen nhung, thắc mắc hỏi. Vẻ mặt thất thần của Elias khiến cô phải nhíu mày khó hiểu.

“Không… Vừa rồi cậu có thấy đau không?” Elias mấp máy, không biết phải lựa lời sao cho hợp lý. “Tay cậu… lúc nãy rõ ràng đã…”

“Ồ? Ý cậu là cái này à?” Ophelia nhẹ nhàng giơ lên cánh tay đứt lìa của con Ghoul, lắc lắc nó như món đồ chơi vô hại. “Tôi vừa lấy đấy, có đẹp không?”

“Đ-Đẹp cái đầu cậu đấy! Có biết vừa rồi tôi lo cho cậu lắm không hả?!”

Cậu vừa hét toáng mắng nhiếc, nhưng hai bàn tay run rẩy lại vô thức siết chặt bờ vai nhỏ nhắn của cô bạn. Suốt cả quãng thời gian trôi đi, cậu đã luôn cầu nguyện cô bé không bị làm sao, luôn liếc mắt canh chừng từng chút một. Ophelia bị tấn công trước mặt mình mà không làm được gì, cậu đã lo lắng đến mức muốn lao vào cấu rỉa con quái vật để cứu cô ra.

Vậy mà hiện tại, Ophelia có thể bình tĩnh đứng hỏi một câu ngây ngô như thế, làm sao mà cậu không giận được?

“Làm sao… làm sao cậu không bị thương vậy? Chính mắt tôi thấy-”Elias vội vã lật tay áo cô lên kiểm tra. Chỉ có làn da trắng mịn màng không có lấy một vết bầm tím.

“À cậu muốn biết hả?” Cô khúc khích một tiếng rồi đáp tiếp. “Tôi có mang theo bùa đảo nghịch. Mỗi phù thủy sẽ được phát năm cái, tương đương với năm mạng hụt. Cậu thấy cánh tay của con quái vật không? Tôi đã đổi chỗ vết thương của mình sang nó thể thoát mạng, rồi tiện thể tôi bẻ gãy để nó không đụng vào tôi nữa.”

“Cái gì?! Phù thủy mấy cậu sở hữu thứ bùa ngải như thế mà Thánh hội vẫn cho phép sao?” Cậu ngạc nhiên thốt.

“Cậu thì biết cái gì!” Ophelia bĩu môi. “Nhánh phù thủy đâu có bị Thánh hội kiểm soát!”

Elias mở miệng định cãi lại, nhưng rồi đành ngậm miệng im bặt. Mặc dù cảm thấy lá bùa hộ thân đó có thể vượt qua các Vật phong ấn cấp cao, nhưng nó đã cứu mạng cô. Cậu thở dài thườn thượt, gạt phăng mọi chuyện để tập trung vào tình hình hiện tại.

“Nghe này Ophelia, chúng ta đang không thực sự ở thư viện nữa. Bây giờ cậu cần giúp tôi giải cái manh mối chết tiệt kia, để hai đứa mình rời tòa tháp này, hiểu chưa?”

“Cậu nói cái gì khó hiểu thế?” Ophelia dường như chẳng cảm nhận được sự gấp gáp của Elias mà đường hoàng hất tay cậu khỏi vai mình. “Elias này, tôi biết cậu cần tìm manh mối của bản thảo gì đó. Nhưng mà này, ta còn có ngày mai, ngày mốt, rồi cả tuần sau nữa mà?”

“Ý của tôi không phải như thế, đồ đần!”

Elias bất mãn gào lên. Cậu không muốn phải dây dưa với cô bạn cứng đầu nữa. Để cho cô thấy những gì cậu nói là sự thật mà không tốn thời gian, Elias nhanh trí bóp chặt hõm má cô, đẩy tầm nhìn sang khu có cửa kính hướng ra bên ngoài.

“Nhìn đi, cậu thấy chỗ này có giống thư viện không?” Elias gắt.

Ban đầu, Ophelia cự nự không muốn nghe những lời giải thích cất ra từ miệng cậu. Cô chịu đủ cảnh mình phải nghe theo lệnh Elias rồi.

Nhưng sau khi chậm rãi mở mắt, Ophelia choáng ngợp với khung cảnh hệt như vực thẳm tăm tối ở trước mắt. Đồng tử cô bé giãn ra, tâm trạng trở nên vừa hưng phấn vừa bất ngờ, chẳng đọng lại một sự hoảng loạn hay bối rối nào. Ngay sau giây đó, là một tràng phản ứng hồ hởi, hào hứng từ cô, đến cả Elias cũng phải há hốc miệng kinh ngạc vì chẳng thể lường trước được.

“Vậy… vậy chúng ta thực sự đang ở một chiều không gian khác sao?!” Ophelia quay phắt sang cậu, khuôn mặt tràn đầy phấn khởi như gặp vàng bạc châu báu.

Elias chỉ biết gãi đầu ậm ừ. Cậu cũng không thực sự nhớ Vladimir có nói điều đó hay không. Dù vậy, cậu vẫn cố gắng giải thích cho Ophelia mọi thứ.

Về Lãnh thổ và về tên vệ sĩ Reinblut kia.

“Và rồi cậu bị… ừm… con Ghoul ngoài kia tấn công.” Elias ngượng ngùng kết thúc câu chuyện, tay vô thức sờ sờ cổ mình.

“Chà… tôi có nhớ là mình đang đọc quyển thơ kia chứ không nhớ gì-”

Rầm! Rầm!

Hàng loạt tiếng va đập dữ dội vang lên, cắt ngang cuộc hội thoại. Kèm theo đó là những tiếng rên rỉ man dại, tiếng móng vuốt cào vào gỗ ken két đến sởn gai ốc. Elias rùng mình. Cậu biết cái kệ sách chặn cửa kia chẳng cầm cự được bao lâu nữa. Nếu hai đứa cứ đứng đây tán gẫu, thì chỉ tổ câu thời giờ cho lũ quái vật.

“Ophelia, giúp tôi một tay! Không còn nhiều thời gian đâu!”

Elias vội vàng chộp lấy quyển sách không tiêu đề dưới sàn, lắc mạnh chiếc đèn pin rồi rọi thẳng vào nó. Dưới ánh đèn tím lịm, bìa sách lại tỏa ra thứ ánh sáng cam lai rực rỡ.

Trước sự gấp rút của Elias, trái lại, Ophelia chỉ thư thả ngáp dài rồi rút ra vài lá bùa chú nhỏ rồi dán ngang hàng trên bức tường (và cả cửa gỗ). Một hành động đơn giản và dứt khoát, người trong nghề ai cũng biết đó là bùa phong ấn của phù thủy. Cậu trơ mắt ra nhìn chằm chằm cô, như thể thấy được hình bóng của Mục sư Lucian khi đặt “Kén Tĩnh” lên thành cửa mỗi khi họp báo.

Thấy vậy, cậu không khỏi nở một nụ cười nhẹ bẫng sau những gì đã trải qua.

“Cậu bình tĩnh đi, tôi tạm thời cầm chân lũ này rồi. Bọn chúng mà vượt qua ngưỡng này là cơ thể tự động bị thiêu chết.” Cô ưỡn ngực tự hào, như nhắc nhở Elias không cần phải quá lo lắng về đám Ghoul. “Giờ thì… Cậu bảo chiếu đèn vô là cuốn sách này phát sáng đúng không?”

Elias ngẩn người một lúc rồi giật mình khi giọng nói từ Ophelia vọng lại.

“Ừ… Cậu xem này, bên trong sách chỉ có vài đoạn văn xuôi bình thường. Còn lại thì trống trơn.”

Cậu vừa nói vừa chậm chạp lật từng trang sách ố vàng. Đôi tay cậu run bần bật, thấm đẫm mồ hôi hột. Elias cảm nhận được cảm giác sôi sục quen thuộc trong bụng. Cắn nhẹ lên móng tay cái, cậu tiếp tục đưa vài manh mối quan trọng rồi đối chiếu với những tờ giấy sao chép lần trước với Ophelia.

Dĩ nhiên, không có thông tin nào trùng khớp với cuốn sách khảm ma thuật lửa. Dường như những đoạn thơ ấy, chỉ là dòng hướng dẫn cho người ta đi đến tòa tháp, có cả vị trí tấm bản thảo nhưng không có chỉ dẫn cụ thể. Suy cho cùng, hai đứa trẻ vẫn phải tự sức tìm ra manh mối cuối cùng ở trong tòa tháp mênh mông sách này.

“Elias… cậu chiếu đèn vô mấy kệ sách khác xem?”

Ophelia đột ngột cất tiếng, phá tan bầu không khí yên tĩnh trong một khắc.

“Hả? Ý cậu là?” Cậu ngẩng đầu, nhướn mày thắc mắc.

“Cậu không nghĩ là… có thể còn những cuốn sách phát sáng khác sao?”

“Không…”

Có những cuốn khác sao? Elias đặt tay lên cằm nghĩ ngợi. Đúng, cậu thừa nhận là mình chưa từng nghĩ đến ý tưởng đó. Một phần là do quá gấp rút, phần còn lại là do đoàn quái vật ngắt quãng quá trình giải manh mối của cậu.

“Vậy thì tại sao lại không thử?”

Dứt lời Ophelia, kéo cậu đứng dậy, tức tốc phi đến các kệ sách đứng sừng sững trước mắt. Không chần chừ, cô bé nhanh chóng rọi tia đèn tím nhợt vào từng dãy sách, bốc ngay quyển sách nào phát sáng màu cam lai nhạt nhòa. Quả nhiên, phán đoán của cô đã khiến Elias mở mang tầm mắt.

Lật, mở, đóng lại.

Cả hai đứa cứ thế lặp lại y đúc hành động đó lên từng cuốn sách. Từ những cuốn giáo trình dày cộp cho đến những tập thơ mỏng dánh. Họ không bỏ sót bất cứ thứ gì phát sáng. Số lượng sách tìm được không nhiều, chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng nếu đã hết rồi, thì chỉ có thể tiếp tục tìm kiếm trên tầng ba.

“Lên tầng ba!”

Hai đứa trẻ vắt chân lên cổ chạy lên cầu thang gỗ ọp ẹp. Ngay khi đặt chân lên sàn tầng ba, Ophelia lập tức dùng số bùa chú ít ỏi còn lại để phong ấn lối lên cầu thang, tạo ra một vùng an toàn tạm thời.

Không một động tác thừa, Elias tiếp tục công việc rọi đèn và lấy sách. Ophelia cũng nhanh chóng tham gia cùng bạn mình.

Cuối cùng, họ tìm thấy một cuốn tuyển tập thơ cổ nằm trơ trọi trên một cái bục gỗ giữa phòng. Khi ánh đèn tím chiếu vào, những dòng chữ viết tay bằng mực tàng hình hiện lên rõ mồn một.

Ngài là vị Vua tôn kính, ngự trị trên đỉnh núi cao nhất.” Ophelia lẩm bẩm đọc, ngón tay lướt qua từng con chữ “Hòa mình vào biển lửa, thiêu rụi cả cõi trần gian.”

“Có nghĩa là sao nhỉ…” Elias hiếu kỳ, đảo mắt lên xuống hai dòng thơ ngắn ngủi.

Ophelia nheo mắt, tinh ý hiểu ngay. “Tòa tháp này có bao nhiêu tầng vậy, Elias?”

“Ừm… vừa rồi ở bên ngoài, tôi thấy có bốn tầng.”

Đỉnh núi cao nhất, chẳng phải là tầng cao nhất ư?” Ophelia ngẩng đầu, sau đó chỉ tay lên trần nhà cao vút. “Còn thiêu rụi, chẳng phải là mấy cuốn sách khảm ma thuật lửa này sao?”

Như tìm được mảnh ghép cuối cùng, ánh mắt Elias bỗng bừng sáng.

“Cậu giải nhanh thật đấy!” Cậu nói một cách chân thành. “Cơ mà đừng nói là bọn mình phải đốt sách…”

“Tôi không nghĩ là mình cần đốt sách đâu, Elias.” Ophelia áp ngón trỏ lên môi cậu.

Xèo. Xèo.

Tiếng thịt cháy xém vang lên ghê rợn, kèm theo mùi khét lẹt nồng nặc xộc vào mũi cả hai. Những lá bùa phong ấn dán trên tường đang đen dần đi, bốc khói nghi ngút.

Lũ Ghoul không dừng lại. Chúng đang điên cuồng lao vào kết giới ma thuật, dùng thân xác của những con đi trước để làm cầu cho những con đi sau.

Lá bùa cuối cùng vỡ vụn thành tro bụi.

“Mau! Đi lên tầng nhanh!”

Elias ôm chặt quyển thơ vào lòng, một tay kéo lê Ophelia hướng đến cầu thang tầng bốn.

Cửa tầng bốn đã bị những kệ sách chặn lối, chỉ để lại một lối vào nhỏ. Nhưng may mắn thay, thân hình Elias và Ophelia vừa đủ để chui tọt vào bên trong.

Ngay lúc Elias thành công luồn cơ thể vào bên trong phòng, thì tất cả bùa chú còn lại đã mất hết hiệu nghiệm. Lũ Ghoul khát máu chớp lấy thời cơ, ùa vào tầng ba như thác lũ. Ngửi thấy mùi con mồi ở trên cao, chúng như bị kích thích mà nhanh chóng lần ra chân cầu thang và phóng vút đến.

Ophelia gấp gáp chui vào kẽ hở, nhưng vòng ba hơi tròn trịa của cô đã cản chính chủ nhân mình. Thấy bạn mình gặp khó khăn và nghe lọt tai âm thanh rên rỉ man rợ ở bên dưới tầng, Elias lập tức lao đến kéo mạnh thân trên của Ophelia.

“E-Elias, chúng sắp tới rồi!”

Không kéo được. Nhưng cậu cũng không bỏ cuộc.

Elias đảo mắt quan sát. Có chỗ trống để cậu luồn tay ra bên ngoài. Nhanh như chớp, cậu thọc bàn tay vào kẽ hở nhỏ hẹp đó, nắm chặt một bên hông Ophelia. Và cậu kéo, kéo hết sức có thể.

Ngay trước khi một con Ghoul sắp sửa phi tới cắn vào chân Ophelia, cô đã được kéo tọt vào trong.

Elias ôm chầm lấy cô rồi thở hổn hển. Cậu tức tối dùng chân đạp mạnh vào mặt con quái vật đang cố chui qua kẽ hở, khiến nó ngã sõng soài, kéo theo mấy con phía sau lăn lóc xuống cầu thang.

Một quang cảnh kỳ lạ trước mắt họ. Gian phòng lần này cực kỳ lộn xộn. Nó hoang tàn, hàng chục kệ sách bị xô đổ, nằm ngổn ngang như thể đã có ai làm nên tác phẩm đổ nát này.

Duy chỉ có một chiếc kệ sách gỗ mun đen bóng, chạm khắc tinh xảo, vẫn đứng một mình một cõi ở góc cuối căn phòng.

“Ophelia! Rọi đèn đi!” Elias thả cô ra, thét lên với nhịp thở đứt quãng.

Cô bé lồm cồm bò dậy, lắc mạnh chiếc đèn pin rồi chiếu luồng sáng tím về phía đó.

Như có thứ vô hình thúc giục tâm trí Elias và Ophelia, cả hai đứa cùng lúc tiến đến nơi đấy.

Họ điều hòa nhịp thở, trân mắt nhìn quyển sách phát sáng duy nhất trong căn phòng. Ruột gan cả hai nóng như lửa đốt, dấy lên cảm giác bồn chồn và hồ hởi đến lạ.

“Cậu lấy đi.” Ophelia nhẹ nhàng cất tiếng.

Elias sững sờ quay sang nhìn cô bạn. Nhưng cậu là người góp công nhiều nhất mà, Ophelia… Cậu thầm nghĩ, nhưng rồi lại không dám nói thành lời. Dẫu vậy, ánh mắt đầy tin tưởng của bạn mình, đã làm cậu cảm thấy yên tâm hơn phần nào.

Thế rồi, cậu quyết định sẽ không một mình đạt được thành quả.

“Không.” Elias lắc đầu kiên định. “Cậu và tôi. Chúng ta cùng lấy.”

Không đợi Ophelia phản đối, Elias đã nắm chặt bàn tay cô, kéo nó áp lên gáy sách đang phát sáng. Cả hai cùng cầm lên cuốn sách, cùng lật ra trang chính giữa.

Một nửa bản thảo cổ xưa hiện ra, tỏa sáng lấp lánh trên nền giấy da dê ố vàng. Nhưng thứ thu hút sự chú ý của Elias không phải là hào quang từ ma thuật, mà là dòng chữ viết tay nguệch ngoạc bằng mực đỏ thẫm.

The King obtained the emerald wish, only to perish beneath the goddess’s ivory flesh.”

Vị Vua đã sở hữu ước nguyện ngọc bích, nhưng đã chết dưới thân thể ngọc ngà của nữ thần.

Elias nhìn nó một hồi lâu, rồi ngờ vực nheo mí mặt.

Nét chữ đó tại sao lại đột ngột cho cậu một cảm giác quen thuộc đến rợn người?

“E-Elias! Dưới chân!!!” Ophelia hoảng hốt hét lớn.

Tiếng hét ấy đã kéo cậu khỏi cơn thất thần. Cả hai đứa lập tức nhìn xuống sàn gỗ, và kinh hãi khi thấy vài vết nứt bắt đầu xuất hiện. Liên tiếp là âm thanh răng rắc giòn giã vang lên, báo hiệu cho một điều chẳng lành đang xảy đến.

Linh tính Elias mách bảo vết nứt ở giữa hai người sẽ làm tòa tháp vỡ ra bất cứ lúc nào. Chẳng nói chẳng rằng, cậu bắt lấy tay Ophelia, dùng lực kéo cô ngã vào lòng mình.

ẦM!

Một tiếng nổ long trời lở đất. Nửa tòa tháp bên kia hoàn toàn tách rời, trượt xuống bên dưới đất sâu hun hút. Ngay cả bọn Ghoul ở tầng dưới cũng chịu chung số phận với những kệ sách xấu số… rơi xuống đất.

Elias và Ophelia nằm rạp xuống phần sàn còn lại, thở dốc, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung.

“C-Cái quái gì thế…”

Elias há hốc mồm kinh ngạc. Hai cánh tay vẫn siết chặt cơ thể Ophelia chẳng muốn buông lỏng.

“E-Elias…”

Ophelia ngước mặt, mặt mày cô trắng bệch khi phát hiện có bóng người đứng sững ở phía sau bọn họ. Elias cũng thế, luồng sát khí ở đằng sau mình đủ để cậu phát hiện ra kẻ đó.

Cậu tặc lưỡi và nguyền rủa chính mình vì đã quên điều quan trọng mà Vladimir đã dặn.

Nơi này vẫn là Lãnh thổ của gã vệ sĩ Reinblut. Hắn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, kể cả khoảnh khắc ngươi mất cảnh giác nhất.”

Giọng nói của Bá tước trong tâm trí cậu vừa dứt, tên vệ sĩ cao to đã chộp lấy bản thảo từ tay cậu.

Cuốn sách trên tay cậu đã biến mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!