Volume 1: London

Chương 24: Căn phòng tối tăm

Chương 24: Căn phòng tối tăm

“Ngươi sợ à, mon cher? Tin ta đi, đống thịt kia còn chẳng động đậy, có khác gì mấy bức tượng đá trang trí đâu chứ?”

Đối mặt với lời khiêu khích, song song bầu không khí âm u và quỷ dị, cậu chỉ biết im lặng mà đứng chôn chân tại chỗ. 

Là một thợ săn, Elias không lạ gì những thứ kinh tởm. Cậu từng bắt gặp vô số thi thể thối rữa của quái vật, hay những cái chết thảm khốc ám ảnh cậu suốt nhiều đêm liền. Thậm chí, phim ảnh và tiểu thuyết cũng có đầy tình tiết man rợ để hù dọa người xem. 

Nhưng cảnh tượng bên trong căn phòng kia, nó vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của cậu.

Chẳng phải phim ảnh hay con chữ trên giấy tiểu thuyết. Bởi vì nó quá thật, nên cậu không biết phải phản ứng hay hành động gì tiếp theo. Đầu óc cậu trai hoàn toàn bị nỗi sợ hãi và bất an lấp đầy, đến mức trí óc rối mù như tơ vò. Cậu vô thức cắn nhẹ ngón tay cái, mồ hôi không ngừng túa ra, chảy dọc trên thái dương xanh xao.

“Đi mau. Ngươi còn đứng đó làm gì?”

“Tôi không nghĩ là tôi muốn bước vào trong, Bá tước…” Cậu lí nhí đáp, khóe môi run rẩy thấy rõ. 

“Ngươi có ta đi cùng mà lại sợ đám tép riu đó sao?” Hắn trừng mắt nhìn Elias với vẻ bàng hoàng. “Ta không biết quy luật của cái Mê cung chết tiệt này. Nếu ngươi cứ đứng đờ ra đó, biết đâu cái đầu của ngươi sẽ lìa khỏi cổ trước cả khi con bé Ophelia tỉnh lại đấy.”

Nghe xong, chút can đảm còn sót lại của Elias bay biến sạch. Một phần là vì chính cậu chưa từng gặp qua loại ma thuật như thế này, và chắc chắn không thể nắm rõ cách phá giải thuật thức. Người duy nhất biết rõ hơn ai khác lại là Vladimir. 

Cậu mím môi, dần dần chìm vào lưỡng lự. 

“Nếu tôi có mệnh hệ gì… thì ông phải chịu trách nhiệm đấy, Bá tước.”

Dứt câu, Elias hít một hơi thật sâu, tay xoa xoa lồng ngực đau nhói. Cậu nhanh chóng tiến đến cánh cửa sắt, luồn lách vào bên trong bằng thân hình mảnh khảnh với một tâm thế kiên định. Mọi chuyện như thể cậu đã gạt bỏ nỗi sợ, chỉ để giữ lại cái mạng nhỏ nhoi này của mình. 

Vladimir nhếch môi lên cao sau khi chứng kiến cảnh tượng đến nực cười vừa rồi. Hắn cũng lặng lẽ theo gót cậu trai với thân thể nhỏ bé của Ophelia ở sau lưng.

Đằng sau cánh cổng sắt to lớn là một khu vực tối om, cả không gian như thể bị màn đêm bất tận bao bọc lấy. Từng bước chân vang đều âm thanh lộp cộp, vọng ra khắp gian phòng. Vladimir càng tiến vào sâu, hắn càng nhướn mày khó hiểu vì sao Elias lại sợ hãi. Bởi vì hiện tại trong mắt hắn, chẳng có thi thể lạnh lẽo nào bị treo trên trần nhà. Điều kỳ lạ hơn, nơi này vốn chẳng có trần nhà nào. 

Trong khi đó, Elias thì xanh xao cả mặt, rọi đèn pin từ chiếc điện thoại để quan sát không gian mình đang đứng. Hệt như Bá tước, cậu hoàn toàn chẳng thấy gì ở phía trước cả. Vậy khung cảnh kinh hoàng vừa rồi chỉ là ảo ảnh mà nơi này tạo ra? Cậu thầm nghĩ, nhưng đôi mắt xanh lam ấy vẫn vô thức nheo lại nhìn vào hư vô.

“Lạ thật. Rõ ràng lúc nãy tôi đã thấy…”

“Thấy gì cơ? Thi thể sao? Buồn cười thật đấy, mon cher.” Hắn cười khẩy một tiếng, mang theo sự mỉa mai thường thấy ở hắn.

“Ông không tin tôi sao? Tôi thề là tôi đã thấy chúng! Ngay trên trần nhà!” Elias quay người lại, không ngừng phản bác lại tên Bá tước.

“Vậy chỉ cho ta xem đi, chúng ở đâu cơ-”

Hắn toan há miệng, tặng cho cậu một tràng cười khoái chí nhưng đột ngột khựng lại. Con ngươi đỏ thẫm của hắn bỗng dưng nhìn xoáy vào vật thể ở phía trước - đằng sau lưng Elias. Cảm thấy có gì đó bất thường, cậu trai cũng nuốt khan một tiếng rồi từ từ ngoảnh đầu ra sau. 

Cả Elias và Vladimir đồng loạt đăm đăm nhìn vào vô số thi thể đang trôi lơ lửng trên trần nhà u ám. Hai, ba, rồi hàng chục cái xác lạnh toát. Chúng không bị treo thòng lọng hay bị gắn lên trần nhà như cậu nghĩ. Chúng đang trôi dạt, lơ lửng giữa không trung, xoay tròn một cách chậm rãi trong trạng thái không trọng lực. Trên cả, chúng đều nhợt nhạt và thiếu mất một phần cơ thể hệt như những thi thể xấu số trong hiện trường vụ án man rợ.

Bá tước không sửng sốt như cậu trai - người đang trân vẻ mặt vô cùng kinh hãi, thay vào đó là khuôn mặt lạnh tanh như thể chẳng buồn để tâm đến thứ trước mắt mình. 

“Quỷ thần ơi… chuyện gì đã xảy ra với họ thế này...” Elias há hốc mồm. Tông giọng cậu có phần run rẩy, cất lên cùng đôi mắt tròn xoe.

“Nấm mồ trên không sao? Chà, tên lai tạp đó có sở thích sưu tầm bệnh hoạn phết nhỉ.”

“Ông có thôi cái giọng điệu đó đi không!” Cậu lập tức gắt lên, nhưng bộ mặt vẫn in hằn sự bất an không dứt.

Và trên hết, tại khu vực trung tâm của những thi thể lơ lửng, lờ mờ xuất hiện một cột trụ cao ngút. Elias thấy thế, ngay tắp lự rọi đèn pin sang thứ đó. 

Tháp sách Nhà Vua sừng sững hiện ra như một cột trụ vững chãi giữa nơi hoang tàn.

Đó là nơi Elias sẽ phải bước vào để tìm manh mối của bản thảo sau khi tìm ra bản đồ cũ kỹ. May thay, cậu vẫn còn giữ những mảnh giấy sao chép ở trong túi chiếc blazer học sinh, không thì chúng cũng đã thất lạc cùng cái ba lô của cậu. 

Gạt qua tất cả hình ảnh về thi thể ghê rợn, hai mắt Elias rực sáng lên như tìm được vàng ngọc châu báu. Tháp sách đã tự tìm đến cậu bằng cách không ai ngờ nhất.

Dẫu vậy, Elias cũng không đánh mất cảnh giác khi bản thân vẫn đang đứng trong Lãnh thổ của kẻ địch.

“Bá tước, ông xem thử, tên Reinblut đó có ở quanh đây không?” Cậu thận trọng ngẩng đầu hỏi.

Vladimir nghe rồi thở dài thườn thượt. Hắn sau đó lười biếng ngoái đầu quan sát vị trí của cả hai, kể cả nơi xa nhất cách họ bốn kilomet. 

Kết quả không có gì thay đổi. Chẳng có vật thể nào lọt vào tầm mắt hắn ngoài khoảng không vô tận. 

“Ta không thấy tên đó.” Bá tước nhún vai, lười biếng đáp.

“Không thấy ư?” Elias thừ người vài giây, sau đó tiếp lời. “Ông có nghĩ đây là bẫy của gã đó không? Giống như… hắn muốn lừa tôi vào tháp sách để lấy bản thảo, sau đó công kích khi tôi lơ là.”

Vladimir chậm chạp xoa cằm, nghĩ ngợi về suy đoán của cậu.

“Có thể. Sau cùng thì, chỗ này vẫn là của hắn. Ta có phải thần thánh đâu mà chỉ đường cho ngươi được.”

“Được rồi… không hỏi ông nữa.” Elias thở hắt một hơi, để lộ vẻ mặt thất vọng của mình. “Thế thì tôi sẽ vào trong đó một mình, còn ông đứng ở ngoài đây canh chừng-”

Bịch!

Âm thanh khô khốc bất chợt vang lên, ngắt ngang cuộc hội thoại giữa họ. Cả hai quay phắt lại về phía phát ra tiếng động. Ánh đèn pin trên tay Elias lia nhanh qua khoảng không tối tăm, rồi dừng lại ở một kệ sách đang trôi lơ lửng cách họ vài mét.

Một cái xác.

Nó vừa ngẫu nhiên rơi xuống mà không có lấy một lời cảnh báo. Thân thể trắng bệch của nó bị đập mạnh vào mặt gỗ của kệ sách, rỉ ra một ít máu còn sót lại. Đó là thi thể của một người đàn ông mặc âu phục rách nát, phần bụng bị khoét rỗng đến mức chẳng còn gì.

“Chỉ là một cái xác rơi xuống thôi, ngươi sợ cái gì.” Vladimir càm ràm.

Rắc.

Âm thanh răng rắc giòn tan vang lên, khiến nhịp tim Elias bẫng lại một nhịp, hiện hữu vẻ kinh hoàng trên gương mặt vốn đã sợ hãi. Trước con mắt kinh hãi của Elias, cái xác nát bấy kia bắt đầu co giật dữ dội. Những ngón tay gầy gò từng chút bấu chặt lấy mép kệ gỗ, cái đầu ngoặt sang một bên trông rất đau đớn. Đôi mắt đục ngầu không có lòng đen đang nhìn chằm chằm vào họ. Miệng nó từ từ há rộng ra, để lộ hàm răng dính đầy chất dịch nhầy nhụa màu đen ngòm.

“Ghoul à… trông như bọn mafia quèn lần trước vậy.”

“Ông đừng có đùa ngay lúc này…” Elias vừa nói vừa bất giác lùi chân vài bước.

Trong một khắc, tên Ghoul ấy đột ngột phát ra tiếng gầm gừ khàn đặc như con chó hoang dại. Đột ngột, con quái vật bật dậy, lao vút về phía họ với tốc độ kinh hoàng như một con thú săn điên dại. Cánh tay xương xẩu của nó vung lên, móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào cả hai.

Chỉ vì để quên cây lưỡi hái ở nhà, cậu bây giờ chẳng còn thứ gì để phòng thân. Elias hớt hải, nhanh chóng đưa hai cánh tay chắn trước thân mình để phòng thủ. Cậu nhắm tịt mắt, toàn thân run rẩy không ngớt. 

Nhưng Vladimir nhanh hơn tên Ghoul, không để nó chạm vào cậu.

Dù đang vác theo Ophelia, Bá tước vẫn xoay người, uyển chuyển tung một cước vào con quái. Lực đá mạnh đến mức lồng ngực cái xác lõm sâu vào trong. Nó văng ngược trở lại kệ sách, rơi bộp xuống đất như bao tải cát.

“Ngươi bị sao thế hả? Thợ săn mà không có vũ khí thì khác gì bữa trưa cho quái vật?” Hắn cau mày, quay sang trách mắng Elias. 

“T-Tôi để quên! Với lại, súng thì mất ngay lúc ông cắn tôi rồi, ông còn muốn gì nữa!” Cậu không nhường nhịn, chỉ tay thẳng mặt Vladimir như thể hắn mới là người sai ở đây.

“Ngươi…”

Trước khi cả hai kịp mở miệng trách móc đối phương, một tràng âm thanh ồn ã đã kéo họ trở về thực tại. 

Thâm tâm cậu trai như mách bảo điều chẳng lành. Mồ hôi hột lăn dài trên trán. Elias từ từ ngẩng đầu lên nơi phát ra âm thanh, và cảnh tượng trước mắt khiến tim cậu nhói lên một nhịp. Hàng chục, hàng trăm cái xác đang trôi lơ lửng kia bắt đầu vặn vẹo. Vô vàn âm thanh rắc rắc vang lên dồn dập khắp căn phòng, xen lẫn những tiếng rên rỉ quỷ dị. 

Những thi thể ấy dần dần hóa thành đám Ghoul vô hồn, chực chờ được ngấu nghiến bữa ăn béo bở trước mắt chúng. 

“Chết tiệt…” Cậu thở hồng hộc, đôi tay run cầm cập trong nỗi sợ hãi dâng trào trong lồng ngực.

Pằng!

Tiếng súng chói tai ập vào màng nhĩ nhạy cảm của cậu. 

Vladimir đã nổ súng, viên đạn bạc nhanh chóng găm vào đầu một con Ghoul gần đó. Máu đỏ trộn lẫn chất dịch đen phun trào ra, nhuộm đỏ cả nền đất vốn đen màu. 

“Đem con bé Ophelia vào tháp sách đi, Elias. Ta ở đây lo liệu đám này.”

Dứt câu, hắn quẳng thân thể mềm oặt của cô bé sang cho Elias. Cậu hốt hoảng đỡ lấy cô bạn, không khỏi ngạc nhiên khi Bá tước quyết định mở đường máu cho mình.

Cái tên này định ra điều kiện gì nữa sao… Cậu ôm chầm lấy Ophelia đang hôn mê, không ngừng nghĩ đến hành động khó hiểu đến từ hắn. 

“Ngươi trơ mặt ra đó làm gì? Đi mau, không ta ném ngươi vào đám Ghoul đấy.” Vladimir mất kiên nhẫn thốt.

“Ông… có vào tháp cùng tôi sau khi xử xong đám đó không?” Cậu mím môi như chực chờ một lời chấp nhận.

Vladimir không đáp, để lại một khoảng lặng giữa hai người. 

Trước khi Elias lầm lũi đứng dậy và hướng về tòa tháp, Bá tước đã nhẹ nhàng trả lời. 

“Ta sẽ vào tháp cùng ngươi sau khi xong việc.”

“Hứa đó, đồ ma cà rồng to xác.”

Thấy Elias ba chân bốn cẳng chạy đến tòa tháp cao ngút trời, và thấy cánh cửa nặng trịch từ từ khép lại, hắn mới nhẹ nhõm đặt họng súng lên thái dương mình. Tiếng “pằng” inh ỏi ấy lần nữa vọng lên, cũng là hồi chuông cảnh báo cho lũ Ghoul ở phía trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!