Volume 1: London

Chương 12: Trụ sở hỗn loạn

Chương 12: Trụ sở hỗn loạn

Elias cùng Vladimir sắp xếp đồ đạc để dọn đến ký túc xá của I.H.A, nơi họ sẽ ở tạm trong một tuần. Bá tước chỉ chọn vỏn vẹn vài chiếc sơ mi và quần Âu do Sebastien chuẩn bị, chẳng thèm gấp gọn mà quẳng vào vali. Với một người được quản gia rèn giũa từ bé, Elias thật sự phát cáu trước lối sống cẩu thả ấy. Mặc dù là quý tộc thời xưa, nhưng cậu cho rằng hắn cũng phải sống nề nếp như một người hiện đại. 

Bắt đầu bằng việc gấp đồ cho gọn gàng. Nếu không, cậu thề sẽ cắt khẩu phần túi máu của hắn trong một tháng.

Sau hai tiếng vật lộn với Bá tước và cả con mèo kiêu kỳ Elizabeth đệ Tam, Elias mới hoàn tất công cuộc thu dọn của mình.

Chừng tám phút đi bộ, cậu và Bá tước đã có mặt tại trụ sở. Họ băng qua đại sảnh tấp nập dòng nhân viên lả lướt qua lại. Tiếng bước chân vội vã vang lộp cộp, âm thanh giấy tờ lật xoành xoạch văng vẳng khắp trụ sở. Dù đã một ngày trôi qua, ban Truyền Tin cùng các kỹ sư lành nghề vẫn chưa lần ra nguyên nhân vì sao đường dây liên lạc bị cắt. Họ càng sửa chữa thì càng đi vào ngõ cụt, như một mê cung không lối thoát.

Elias tiến đến phòng Quản lý Nhân sự ở tầng một để làm thủ tục nhận phòng ký túc. Hoàn tất giấy tờ và lấy thẻ phòng, cậu đi theo hướng dẫn xuống tầng hai. Vì thang máy đang gặp tình trạng tắc nghẽn, nên Elias đã ngậm ngùi dùng thang bộ với đống hành trang nặng nề, và cả giỏ mèo luôn phát ra âm thanh “meo meo” đinh tai nhức óc.

Hành lang tầng hai đông đúc hơn hẳn khu đặc vụ thanh tĩnh. Nơi đây là chỗ dừng chân của các thợ săn quốc tế chuyển đến trụ sở London. Ngoại trừ một vài gương mặt quen thuộc mà Elias từng cộng tác, thì hầu như, chẳng có bộ mặt nào mà cậu quen ở đây cả. 

Cậu vừa dò số phòng vừa khẽ chào mọi người trên đường đi, giữ thói quen lịch thiệp thường trực dù trong lòng đã hết sức rệu rã.

Hành lang tầng này dài hun hút, ánh đèn huỳnh quang trải thành một dải nhợt nhạt. Đi một lúc, Elias đến một ngã tư phân khu. Đối diện cậu là khu B, dãy phòng ký túc xá tạm thời của cả ba. Cứ cách vài bước chân là có một phòng, đủ rộng cho một hoặc hai người ở.

B-11… B-12… Elias nhanh nhẹn quét mắt sang những bảng số gỗ gắn cạnh cửa. Cho đến khi trông thấy “B-17”, Elias thở phào rồi dừng lại tra chìa vào ổ.

Cạch. 

Cánh cửa bật mở, Elias vớ tay bật công tắc đèn, cả gian phòng nhỏ hẹp chiếu sáng ngay tức thì.

“Cũng không tệ lắm nhỉ, Bá tước…?” Cậu bật cười khổ, đặt hành lý xuống sàn.

Diện tích căn phòng nhỏ hơn cậu tưởng, có lẽ chỉ ngang căn phòng khách ở nhà. Giường tầng kê sát chiếc ghế bành, tất thảy được đặt gọn ở góc trái như thể người thiết kế chẳng hề bận tâm đến bố cục trang trí. Phòng bếp tách riêng, nhưng lối đi hẹp hơn so với tiêu chuẩn ký túc xá thông thường. 

Cuối cùng…

Không có nhà vệ sinh.

Đùa mình chắc… Cơ mặt cậu co giật, miệng trễ xuống thể hiện sự bất mãn của mình. Bảo sao chẳng ai muốn ở ký túc xá… Elias thở dài não nề, tay vô thức siết chặt chiếc giỏ mèo - thứ mà giờ đây cũng im thin thít theo tâm trạng chủ nhân.

Khi cậu còn đang bận bực dọc, một giọng lanh lảnh vang lên ngoài hành lang.

“Nhận phòng hả, Elias?” Cô bé với mái tóc đen dài bồng bềnh ngó vào bên trong, chào hỏi Elias sau một buổi trưa u ám. 

“Ophelia? Ừ, tôi vừa nhận phòng xong.” Elias lắc đầu, hắng giọng hỏi lại. “Mà cậu làm gì ở đây thế?”

“Phòng tôi ở B-60.” 

“Hả? Tức là,” Elias nhíu mày, cố nhớ lại dãy số phòng mình vừa đi ngang. “... đối diện à?”

“Đúng rồi.”

Ophelia chỉ tay về phía cánh cửa đối diện, bảng số “B-60” treo ngay ngắn bên cạnh. Ở Trước cửa, Lucian đứng cáo ráo, đang nhẹ nhàng dặn dò một người phụ nữ bế theo cô bé nhỏ chừng ba tuổi. Khuôn mặt bà hiện rõ nếp da nhăn nhúm, chẳng giấu nổi vẻ khó chịu khi nghe vị mục sư nhắc đi nhắc lại những lời căn dặn cho tuần sắp tới.

“Mẹ tôi đang bực đó.” Ophelia ghé sát tai cậu, thì thào như sợ phụ huynh nghe thấy. “Bà cứ càm ràm vụ chuyển đồ mãi. Bố có bàn lại, nhưng cũng không làm gì được. Mà thôi, xong việc đi, ra đại sảnh với tôi một chút.”

“Tôi xong ngay đây. Đống đồ lặt vặt tôi để Bá tước dọn hộ.” 

Elias gật đầu, xoay người quay lại phòng. Cậu dặn Vladimir sắp xếp đồ đạc thật ngay ngắn trong phút chốc. Thế mà, hắn chỉ vẫy tay đồng ý cho có lệ rồi lười biếng ngã người ra ghế bành.

Cậu khoác vội chiếc măng tô đen nhỏ, sẵn tay đem theo Dante vì chỉ hy vọng nó sẽ lên tiếng sau vài ngày im lặng. 

Hai đứa lặng lẽ men theo cầu thang bộ lên đại sảnh. Trên đường, Elias ngớ người ra không phải vì cái điệu bộ lanh chanh từ Ophelia, mà là trang phục cô bé đang mặc. 

“Cậu đang mặc váy phù thủy đó hả?” Elias nghiêng đầu hỏi.

“Ờ, mặc khó chịu lắm. Nhưng quy định thì phải chịu thôi.” 

Cô lẩm bẩm đáp. Hai tay kéo chiếc áo khoác ngắn màu trắng sữa lên cao, che đi bộ váy bó bên trong. Váy không có gì đáng kể, thế mà Ophelia thay đổi nó bằng cách nhét nửa tà váy vào bên trong chiếc quần short jean trắng ngần. 

Tất lưới? Loại phổ thông của thanh niên emo sao… Cậu thầm thắc mắc, không ngừng ngẫm nghĩ về thời trang lạ mắt kia.

Elias liếc qua chiếc vòng cổ thánh giá vàng chóe trên cổ cô bạn. Con gái mục sư có khác. Cậu thầm nghĩ, không biết cô nàng thực sự nổi loạn hay chỉ thích cái thời trang tuổi thanh niên kia.

“Thế cái vụ sáng nay ra sao rồi?” Bước vào đại sảnh rộng rãi, Ophelia bỗng mở lời với chủ đề nhạy cảm mà sáng nay họ chứng kiến. “Cô Rosewald nói gì với cậu vậy?”

Câu hỏi vô tư ấy khiến Elias bỗng nghẹn ứ cổ họng.

“Thật tình… mục sư Harrington không nói với cậu à?” Elias nhau mày đáp.

“Bố có nói gì với tôi đâu. Mà cô Rosewald mới là người tận mắt chứng kiến hiện trường nên chắc chắn biết rõ hơn, đúng không?” Ophelia áp sát mặt cậu, đôi mắt trừng trừng như đang chờ đợi cậu khai ra hết. 

“Được rồi…” Cậu thở hắt một hơi dài thườn thượt, như muốn trút hết nỗi phiền não khỏi tâm trí mình. “Nó có liên quan tới bức thư hồi sáng. Cả cô Erin và tôi đều nghĩ hung thủ đang nhắm vào… tôi.” 

Ophelia gật gù. Hai người dừng lại dưới bức tượng thiên thần bằng đá sừng sững ở góc phải đại sảnh. Cô chậm rãi tựa lưng lên bệ tượng, ngẩng đầu đăm chiêu nhìn chùm đèn khổng lồ tỏa ánh sáng lấp lánh trên trần nhà. 

“Vậy cậu có biết tại sao hắn lại chọn nhà ông Brown không?” Ophelia chậm rãi đưa thắc mắc của mình ra. “Gia đình họ đâu có liên quan đến cậu, thế mà lại bị giết…”

“Tôi cũng không chắc.” Elias đặt tay lên cằm, rơi vào trầm tư. “Có thể vì họ ở ngay tầng dưới nhà mục sư Harrington. Hung thủ chắc chắn biết ông ấy sống ở tầng hai nên tránh động vào. Vậy thì hắn vẫn trong phạm vi là người của I.H.A…”

“Tùy cậu đoán vậy. Tôi không ép nữa đâu.” Ophelia nhún vai, giọng hạ đi rõ rệt. Vẻ mặt xuống sắc như thể đang tự trách mình vì chuyện ban sáng với Elias.

Nghe thế, Elias bất chợt bật cười nhỏ nhẹ. “Thôi nào, tôi đâu có giận cậu, Ophelia.” Elias tựa lưng lên bệ đá, đầu cũng ngẩng lên nhìn chiếc đèn chùm cùng cô. “Tôi đoán hung thủ là người từng giao dịch với thủ lĩnh băng Red Hounds. Hoặc… cũng có thể là anh Mitchell.”

“Thủ lĩnh băng Red Hounds là ai thế?”

“Ờm… Don Matteo.” Cậu bất giác ngoái đầu, miệng nhoẻn cười hỏi ngược lại cô bạn. “Cô Erin từng nói trong buổi họp mà? Không phải cậu cũng tham gia nhiệm vụ đó sao?”

“À… ừ… Tôi quên mất!” Ophelia hét toáng, nhảy dựng lên như vừa bị châm điện. Tiếng thét ầm ĩ khiến vài nhân viên ngoảnh đầu lại nhìn họ. 

Elias khúc khích cười trước phản ứng vụng về ấy. Một thoáng thôi, nhưng tiếng cười ấy đủ để xua đi cái nặng trĩu đeo bám cậu suốt từ sáng đến giờ. Dường như nó là một ngọn lửa bé ti ti, thắp sáng ngọn nến u sầu bên trong lồng ngực cậu.

Hai đứa nhìn nhau, cùng bật cười. Một nụ cười trong trẻo xóa nhòa mọi nỗi lo âu vì những chuyện không đâu. Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, dù nhỏ nhoi, vẫn là minh chứng rõ rệt cho sợi dây bạn bè vững chắc giữa Elias và Ophelia.

Thế rồi, một giọng nói trầm khàn xen lẫn mỉa mai vang lên ngay bên cạnh Elias, xé toạc bầu không khí tươi vui vừa hình thành.

Elias! Elias!” Cái đầu lâu gắn trên cán lưỡi hái la hét inh ỏi.

Cả hai giật thót, quay phắt về phía âm thanh.

Dante?” Elias tức tối nâng lưỡi hái lên, mặt đối mặt hộp sọ biết nói. “Ông im lìm suốt hai ngày rồi giờ mới chịu lên tiếng à?!”

“Dante chịu mở miệng rồi kìa!” Ophelia reo lên, mắt sáng rỡ. Cô còn tò mò đưa tay sờ sờ lên lớp xương nhẵn bóng.

“Đừng có chạm vào ta, con người!” Nó hung hăng quát tháo, nhưng chẳng ngăn nổi cô bé. Chịu trận, Dante đành ngán ngẩm rít lên. “Ta ngửi thấy mùi hỗn huyết, nó đang ở quanh đây đó nhóc!”

Không gian bỗng chùng xuống nhanh chóng. Elias và Ophelia chết lặng, đưa ánh mắt sửng sốt nhìn nhau mà không thốt nên lời.

Hỗn huyết ở trong lòng trụ sở thợ săn quỷ? Một điều hết sức phi lý đến nực cười. Thế nhưng, lời cảnh báo ấy là từ chính miệng của Dante - linh hồn thuần huyết tự nhận của nhà Blackbourne. 

Elias vốn quen với những điều quái đản từ miệng Dante, song lần này, cả sống lưng cậu lạnh toát khi nghe tin.

“Ý ông là sao? Hỗn huyết trong trụ sở?” Cậu đánh mắt sang Ophelia, người đang tròn xoe mắt kinh ngạc hệt như cậu. Cô bé nhìn cậu rồi chầm chậm gật đầu. Elias nuốt khan, hít một hơi thật sâu trước khi thốt. “Lần trước ở hầm mộ ông cũng nói vậy… Ông có chắc là ma cà rồng đang ở đây không?”

“Có!” Dante rung lên từng đợt, hốc mắt của nó bỗng chốc đỏ rực lên như đèn pha. “Tin hay không, tự nhóc kiểm chứng đi. Nó đến đó, Elias.”

Hai đứa đồng loạt thót tim, bất giác xoay đầu quan sát quanh quất đại sảnh đông người.

Nhưng chẳng có gì khác thường.

Nhân viên bận rộn lướt qua lại tầm mắt hai người, từng đợt từng đợt như nhịp sóng vỗ chậm chạp. Các bức tượng đá và cẩm thạch vẫn ở đấy, như thể đang lặng lẽ quan sát toàn bộ khung cảnh của nơi này. 

Không chỉ có âm thanh văn phòng thường nhật vang dội, mà còn có tiếng đập thình thịch dồn dập từ tim hai đứa ngay bên dưới bệ thiên thần. 

Elias và Ophelia không biết con quái vật ẩn mình ở đâu, chỉ biết rằng nó có thể đang nhìn họ, ngay chỗ rộng lớn này.

Elias biết, bàn tay nhớp nháp mồ hôi siết chặt vũ khí. Khó thở, bồn chồn. Bụng dạ cậu quặn thắt đến đau đáu.

Rồi bỗng…

Ạch!

“Á! Tôi xin lỗi!” Một nhân viên gần đó kêu lên. Anh ngã nhào xuống sàn, kéo theo cả chồng phong bì bay tung tóe khắp nền hoa cương.

Phong bì? Thư? Elias thầm tự hỏi. Cậu nhanh nhảu chạy lại gần người nhân viên, nhã nhặn đỡ anh lên. Xung quanh họ, hàng chục phong thư nhỏ nằm vương vãi khắp sàn. Giấy vàng ố đến lạ thường, cả con chữ ghi tên người nhận “Elias Blackbourne” vô cùng quen thuộc.

“Elias…” Ophelia mấp máy, đôi mắt mở to kinh hãi. Cô cầm một phong bì vừa nhặt được, run rẩy mở nắp niêm. “Cái này… có phải thư của cậu hồi sáng không?” 

Cổ họng cô khô khốc. Tờ giấy trong tay run lên bần bật. 

Là thứ ấy. Là lá thư đe dọa Elias.

Nhưng không chỉ một.

Khắp sảnh, hàng trăm phong bì giống hệt đang nằm ngổn ngang trên mặt đất, đan xen dưới chân hàng chục nhân viên I.H.A. Chỉ trong khoảnh khắc, nơi vốn tấp nập tiếng giấy loạt soạt và máy in bíp bíp, nào giờ đã hóa thành biển người xôn xao không ngớt. Mọi người dường như bỏ bê cả công việc, cúi xuống nhặt những phong bì kỳ lạ rồi tò mò mở ra đọc.

Trong phút giây ấy, có người giật mình, la hét thất thanh khi thấy tên đồng nghiệp của mình được nhắc trong nội dung thư. Người thì lạnh gáy vì nét chữ ngoằn ngoèo kia được viết bằng máu đỏ, cả tờ giấy bốc lên mùi tanh rõ rệt khiến ai cũng phải buồn nôn. Những con người ấy đều mang chung một tâm thái. 

Sợ hãi.

Elias mở to mắt nhìn khung cảnh hỗn loạn trước mắt. Điều quan trọng là hàng trăm phong bì này từ đâu xuất hiện? Cậu sực nhớ tới người nhân viên vừa ngã ban nãy. Tại sao anh ta ngã? Phải chăng đã va phải ai đó đem đống thư đến?

Con tim phản chủ càng đập loạn nhịp hơn. Hơi thở Elias trở nên nặng trịch. Cậu phải cắn ngón tay cái đến bật máu để giữ bản thân bình tĩnh. Một hồi lâu sau, cậu mới bần thần ngẩng đầu, hơi thở run rẩy cất tiếng hỏi người nhân viên với mái tóc nâu hạt dẻ. 

“Anh Wilson, ban nãy… tại sao anh ngã vậy?”

Wilson giật mình, mắt anh rời khỏi sàn đá lạnh lẽo, lúng túng nhìn thẳng vào Elias. 

“T-Tôi…” Anh lắp bắp, khó khăn khi nói thành lời. “Tôi đang giao hồ sơ… thì đụng phải ai đó. Nhưng… lúc quay lên… tôi không thấy ai nữa.”

“Vậy sao…” Elias khẽ tặc lưỡi, không giấu được nét thất vọng trên gương mặt. “Cảm ơn anh.”

Cậu hụt hẫng trả lời, tay vò nát mảnh giấy không thương tiếc.

Nếu hung thủ thực sự theo dõi cậu, vậy tại sao hắn vẫn chưa ra tay? Hay là đang chờ mình mất cảnh giác? Elias tự nhủ, đầu óc rối tung bởi hàng ngàn câu hỏi trôi nổi như dòng lũ tràn đê. 

“Elias…” Ophelia thì thầm bên tai, bất ngờ kéo cậu về thực tại căng thẳng. “Không chỉ mình cậu bị dọa giết đâu.”

“Sao thế?” Elias ngẩng đầu, tò mò hỏi.

Ophelia nghiêng đầu, đánh mắt sang Rosetta - cô nhân viên đang đứng chết trân ở góc sảnh. Mặt cô trắng bệch đi, đôi tay run rẩy cầm bức thư thoáng mùi tanh tưởi.

“Chị Smiths bị nói nặng lắm. Có khi còn hơn cả cậu.”

“Ồ thôi… tôi không muốn biết nó như nào đâu…” Cậu gõ nhẹ lên đầu cô bạn, gượng gạo cười trừ. “Sau vụ này chắc chị ấy cần nghỉ vài tuần đó.”

“Chị ta bị nói là từng ngoại tình đấy. Còn bị bảo là làm người yêu dở tệ nữa.” Ophelia thẳng thừng nói ra, không có nổi một sự quan tâm nào dành cho Rosetta.

“Ophelia!” Elias sững người, chau mày nghiêm khắc. “Cậu đừng nói vậy!”

Dẫu biết cô bạn chẳng có thiện cảm với Rosetta, nhưng lời nói đó vẫn khiến cậu thấy khó chịu trong người.

“Nhưng mà-” 

Trước khi cô kịp nói thêm, cậu giơ ngón tay chặn miệng ngay tức thì. “Thôi cậu im lặng đi, Ophelia.”

Bầu không khí cả đại sảnh chùng xuống theo thời gian. Giờ đây, chỉ còn tiếng xì xào qua lại và âm thanh lạo xạo khi ai đó vẫn còn đang nhặt những phong thư rơi vãi.

Được khoảng mười phút, từ phía lối vào khu đặc vụ bỗng xuất hiện dáng người cao to. Người đàn ông bước đi khoan thai cùng bộ đồng phục gọn gàng, chiếc áo dạ sẫm màu phất nhẹ theo mỗi nhịp chân. Khuôn mặt trung niên thất thần ấy hiện lên, khiến cả nhóm người khiếp đảm một phen.

Đám đông im phăng phắc.

“Đội trưởng Bradley… ch-chào ông.” Elias lùi bước vài phân, thì thào chào.

“Chào, Blackbourne…” Bradley cất giọng lạnh nhạt, vẻ mặt không có lấy một cung cảm xúc. “Có con mồi lọt vào trụ sở. Toàn bộ nhân viên và thợ săn dưới cấp A lập tức sơ tán. Rõ chưa?”

C-Con mồi ạ?” Hai đứa ngơ ngác, đồng thanh hỏi.

“Thợ săn đang truy đuổi nó dưới tầng ba.” Bradley thở dài, thanh giọng trĩu nặng mang theo sự mệt mỏi. “Giải tán đi. Cả hai đứa nữa.”

“Nhưng đội trưởng, em-“

Bradley chán chường phẩy tay ra hiệu, làm Elias im bặt mà không cần lên tiếng.

“Vâng…” 

Elias vội kéo Ophelia hòa vào dòng người đang di tản, chen qua đám nhân viên hốt hoảng đổ xô ra lối thoát. Tim cậu đập dồn dập từng hồi, nhưng buộc phải giữ một cái đầu lạnh. Thâm tâm cậu biết rõ, con hỗn huyết lọt vào trụ sở kia chính là hung thủ đã tàn sát gia đình Brown, là kẻ đã gửi những lá thư đe dọa ghê rợn. Dẫu vậy, cậu cũng chẳng làm gì được hơn ngoài việc trông ngóng tình hình của các thợ săn cấp cao dưới tầng.

May mắn thay, do đang giờ nghỉ trưa nên khu bảo tàng vắng khách. Công tác sơ tán diễn ra một cách nhanh chóng và trơn tru. Elias và Ophelia tách nhóm, men theo hành lang phụ dẫn ra phòng bảo vệ ở rìa khuôn viên. Hai đứa im lặng suốt đoạn đường, dù trong lòng có hàng trăm câu muốn nói nhưng môi chẳng hé nửa lời.

Ngoài trời thoáng đãng hơn đại sảnh ngột ngạt. Nhưng nỗi bất an vẫn còn đọng lại trong lòng ngực mỗi người. Hai đứa trẻ ngồi xuống bậc thang cẩm thạch ở cổng bảo tàng, lặng lẽ dõi theo dòng người rời đi. 

Họ tự hỏi, liệu các thợ săn lão luyện có tiêu diệt được con quái vật kia không? Những người ở tầng hai sẽ an toàn chứ?

“Bố tôi lo cho mẹ và Bella được.” Ophelia cúi gằm, hai tay mân mê tà váy nhung đen. “Ông ấy không phải dạng vừa… chắc họ sẽ ổn thôi.”

“Mục sư Harrington là thợ săn cấp S mà, đừng lo.” Elias dịu giọng. Cậu choàng tay qua vai cô bạn, vỗ về an ủi.

Ngay lúc hai đứa không chú ý xung quanh, bên cạnh đã lấp ló bóng người quen thuộc. Cái chất giọng trầm lắng ấy, nghe thôi đã đoán được là kẻ nào.

“Hai ngươi cũng ra đây sao?” Vladimir thốt với giọng điệu mỉa mai, đầu cúi xuống ngang mặt cả hai. 

“Bá tước?! Ông làm gì ở đây thế?” Elias giật mình.

“Ô! Hoàng tử!” Ophelia mắt sáng rực khi thấy hắn đứng trước mặt.

Hắn không đáp, chỉ lẳng lặng gõ đầu gậy baton lên đầu Elias và Ophelia một “cốp” cái đau điếng.

“Tên mục sư đuổi ta ra ngoài.”

Nghe giọng điệu chán ngán của Vladimir, cậu không nhịn được mà khẽ phì cười. Thân là ma cà rồng thuần huyết, vậy mà Bá tước lại ngoan ngoãn nghe lời vị mục sư hắn ghét. Quả thật, Elias chỉ cần nghĩ thôi đã muốn ngã nhào ra đất rồi cười khoái trá.

“Vậy ông có thấy con hỗn huyết dưới tầng chưa?”

“Không.”

“Thế sao…”

Dứt câu, Elias tinh thần hứng khởi lồm cồm đứng dậy. Mặc kệ những gì đã xảy ra, cậu dõng dạc đưa lời rủ rê đến Vladimir và Ophelia. 

“Hai người có muốn đi một vòng không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!