• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 1: Tiếng chuông đầu tiên

Chương 13: Ích kỷ.

0 Bình luận - Độ dài: 2,312 từ - Cập nhật:

 

“Hài…” Một hơi thở dài thoát ra khi tôi ngồi trên ghế, trống rỗng nhìn vào màn hình ma thuật trước mặt - trắng đen và hơi nhoè, nó là người bạn đã giúp tôi giải trí trong mấy ngày nghỉ, và cũng là thứ duy nhất đáng giá trong nhà.

“Nó không hề xuất hiện trên bản tin thời sự hôm nay.” Tôi gãi đầu mình, châm lấy một điếu dù vẫn ở trong.

Mùi khói thuốc lan tỏa, quyện vào không khí ngột ngạt của căn phòng chật hẹp, nơi chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt và thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo từ màn hình ma thuật hắt lên tường.

Vụ toà tháp thiên thực và con rồng ấy thực sự có nhiều điểm quá lạ. Thông thường, một vụ lớn như vậy đáng lẽ phải được bàn tán liên tục, nhưng mà… lần này lại không, chương trình được chiếu vẫn như thông thường.

Chẳng lẽ… chính quyền muốn giấu nó khỏi phần đông dân số à? Nhưng mà được không nhỉ? Dù sao, cũng có một số lượng lớn người nhìn thấy con rồng, trực tiếp chịu ảnh hưởng của tiếng chuông rồi mà.

Tôi lắc đầu, cầm lấy chiếc điều khiển mà ấn nút tắt. Màn hình sáng lên phút chốc, rồi chuyển đen, và cũng lịm hẳn.

“Kệ, đó chẳng phải chuyện mình cần lo.” Đúng rồi, thứ cần lo bây giờ là cái này.

Tôi đánh ánh mắt mình sang bên phải - vị trí chiếc giường của tôi, một cô gái đang nằm ngủ trên đó. Mắt cô nhắm nghiền, mái tóc xanh nhạt xõa tung trên gối, khuôn mặt nhợt nhạt toát vẻ mệt mỏi, vẫn còn bị cơn đau đầu hành hạ.

Đừng hiểu lầm, nó chỉ ngủ thôi. Chứ thực chất, Alicia đã tỉnh lại, không quá lâu sau khi chia tay với Laura. Chỉ là khi về đến nhà, cô nàng đã kiệt sức, lăn ra giường.

Mà chỉ mệt thì nó còn may. Lúc đầu tôi tưởng tình hình không tệ, nhưng thực tình, phải nói là kinh khủng.

Hàng loạt người đã bất tỉnh sau tiếng chuông chết tiệt ấy. Người người nằm la liệt khắp đường, không khí lễ hội náo nhiệt, đầy tiếng cười bỗng chốc chẳng còn, thay vào đó là sự im lặng đến rợn người. Những ai ở gần tháp Thiên thực còn xui xẻo hơn—tiếng gầm của con hắc long khiến màng nhĩ họ rách toạc. Bệnh viện giờ chắc chắn đang quá tải.

“Làm sao để nói với nó sự thật nhỉ?” Tôi lẩm bẩm, phì phèo một hơi, tay khẽ chạm nhẹ vào má của Alicia.

Tôi không cần bật tầm nhìn ma thuật để thấy ma lực, và chỉ cầm chạm hoặc ở gần là cảm nhận được. “Tầm nhìn ma thuật” của tôi chỉ dùng để thấy thế giới rõ hơn thôi.

Và trong tầm nhìn “bình thường” của tôi, con bé vẫn ổn, dù ma lực có phần hỗn loạn, khó kiểm soát. Nhưng về cơ bản, không có vấn đề gì quá nghiêm trọng. Vả lại trước đó, tôi cũng cho em nó uống thuốc rồi, nên chắc sẽ không sao.

Nhưng nhìn con bé như này - yên lặng, đau đớn, tôi không can tâm. Leonore tôi thì như nào cũng được, nhưng nó không nên có biểu cảm như thế.

Ngẫm lại, khi tôi thấy Alicia thế này, tôi phần nào cũng hiểu được chính phủ. Để tin xấu, lời sấm truyền về tận thế xuất hiện chẳng giúp được ai, chỉ tạo hỗn loạn.

Ngu dốt hưởng thái bình, sự thật đôi lúc không phải tốt nhất. Chỉ là… tôi mong họ kiểm soát được tình hình.

“Ư…” Bỗng, con bé rên nhẹ, lông mày nhíu lại. Alicia chợt tỉnh giấc, em nó đánh đôi mắt xanh vào tôi, vào điếu thuốc đang cháy dở rồi khẽ nhăn mặt.

Có vẻ tôi vừa đánh thức cô nàng rồi. “Hầy, tỉnh rồi à?” Tôi thở dài, bỏ điếu thuốc ra khỏi miệng, dùng ngón tay dập tắt tàn lửa, khói trắng mỏng manh tan vào không khí.

Alicia vẫn im lặng một chút, có thể là vì đau, cũng có thể là vì mệt. Và rồi em nó cũng thở dài như tôi. “Làm ơn đừng có nhìn ta như thế được không?” Giọng nó yếu ớt, nhưng vẫn pha chút cáu kỉnh.

Cư xử được như này, thì có lẽ không sao rồi.

“Hửm… được rồi.” Tôi cũng chỉ gật đầu đồng ý, để em nó được yên một chút.

Hiện tại đã là tối muộn, ngoài kia, trăng đã lên, chiếu sáng một ánh xanh bạc. Gió lạnh cũng dần thổi, xuyên qua ban công, khiến không khí trong phòng dịu lại, át đi mùi khói thuốc. 

Tính ra thì, tôi cũng chưa ăn gì từ lúc về cả. Phần là vì không quá đói, nhưng chủ yếu vì không có hứng. 

“Ăn gì không?” Tuy vậy tôi vẫn hỏi, tay với lấy chiếc điện thoại ma thuật trên chiếc bàn gỗ cũ, sẵn sàng gọi món.

Ấy mà Alicia lắc đầu. “Không có hứng.” Nó nói vậy, đầu quay ra ban công, nhìn lơ đãng về phía mặt trăng. Chắc hẳn nó cũng giống tôi, lo lắng về tương lai - Chuyện tiếng chuông, chuyện con rồng, điềm báo… và cả chuyện riêng của chúng tôi nữa.

Đã vậy thì thôi. Tôi lẳng lặng đặt chiếc điện thoại xuống, ngồi lại xuống sàn, mắt dán lên trần nhà thấp lè lè, lốm đốm vết dột. Chúng tôi cứ ngồi mãi như thế, im lặng, căn phòng chỉ có tiếng thở nhẹ, tiếng gió thổi và đôi lúc là tiếng chó sủa vọng lại từ ngoài phố.

Đầu tôi vẫn nghĩ về cách mở lời, làm sao để kể với Alicia về giao kèo giữa Laura. Con bé cần biết sự thật, dù kết quả có ra sao. 

Nhưng mà... kiểu nào thì nó ít giận tôi nhất nhỉ? Nói lòng vòng, hay là trực tiếp đây? Ừm... hay là đặt đồ ăn về, rồi kiếm cớ nói để đánh lạc hướng?

Nhưng con bé bỗng lên tiếng, âm giọng trầm, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. “Leonore… ngươi đã đồng ý với Laura đúng không?”

“…” Tôi lặng người một lúc.

Cô nàng đoán được rồi? Nhanh hơn tôi tưởng.

Mà chẳng lạ. Nếu có ai hiểu tôi, có lẽ chỉ là mẹ, Mary, Kiara, hoặc Alicia. Một khi đã biết con người Leonore này, dự đoán quyết định của tôi không khó. 

Tôi nhắm mắt, gật đầu lặng lẽ, chuẩn bị tinh thần cho một trận mắng xối xả từ cô em gái này. Không sao, tôi chịu được, cùng lắm thì tổn thương chút thôi.

Nhưng Alicia lại không làm thế, mà bắt tôi đối mặt với thứ tệ hơn nhiều: sự thật.

Con bé nó thở dài, rất dài. Đó, có lẽ không phải tức giận, cũng không phải thất vọng, mà giống bất lực. Vô vọng khi không thể thay đổi quyết định của tôi. 

“Luôn luôn chịu phần thiệt hơn vì mình, đúng là ngươi mà.” Nó nói, trong khi ánh mắt vẫn nhìn lên bầu trời đầy sao.

“Ta biết, ngươi làm điều này vì ta… nhưng ngươi có từng nghĩ rằng, ta chưa bao giờ yêu cầu ngươi làm vậy không?” Alicia quay sang với tôi, đôi mắt xanh của con bé rưng rưng, giọng như vỡ ra, cảm xúc như trực trào.

 “Leonore… anh luôn luôn, là một tên ích kỷ.” Tay con bé bắm chặt tấm chăn, siết nó, cúi gằm mặt xuống.

Ích kỷ sao? 

“Ha…” Tôi cười khô, vì ngoài cười ra thì tôi làm gì bây giờ? 

Cãi lại, chứng tỏ quan điểm mình đúng? Không thể, người khác không bao giờ thay đổi được chỉ thông qua lời nói. Vả lại, Alicia đúng, tôi ích kỷ thật.

Ích kỷ nghĩ cho người khác, bắt họ làm theo quan điểm của mình, ép họ đi theo một con đường không mong muốn.

Cả Kiara, lẫn Alica đều là nạn nhân của tôi. Nhưng, à không có nhưng nhị gì cả, chẳng có gì có thể bao biện hết.

Tôi chỉ đơn giản muốn sống cho người khác, nhưng hành động đó của tôi xuất phát từ lòng ích kỷ nội tại.

Và tôi… không có ý định thay đổi.

“Ừm, anh ích kỷ.” Tôi đứng dậy, đối diện thẳng với em gái của mình, nhìn thẳng vào mắt em ấy. Trong đôi mắt xanh biếc đẫm lệ ấy, tôi chỉ thấy có nỗi buồn. 

Tôi muốn thật lòng với em, dù chỉ một lần. Nói ra những gì mình muốn nói. Tỏ ra bất cần, cợt nhả, vô cảm? Không tôi không cần phải giả vờ, trốn sau tấm mặt nạ ấy nữa nữa. 

“Alicia, vì cuộc đời của anh nó chẳng có gì đáng sống, vì ước mơ của anh nó không tồn tại. Và vì con đường anh đi, nó không có điểm đến nào ngoài cái chết.” Tôi nói, giọng có phần cay đắng. “Nên, anh muốn sống cho em, chỉ như thế, anh mới thấy có giá trị.”

Đấy, tôi nói hết những mong muốn của mình, trần trụi, thảm hại, sến súa và chẳng đáng mặt đàn ông. Nhưng nó là thật.

Alicia nhìn thẳng vào tôi, khuôn mặt thất thần, không còn chút kiêu ngạo thường ngày. Hoặc, có lẽ cái vẻ kiêu kỳ ấy cũng chỉ là mặt nạ - một lớp vỏ để cô nàng che giấu tổn thương, để đối mặt với gã như tôi mà không phải đau lòng.

“Em…” Alicia nghẹn lòng, em ấy nhấp môi, mở miệng, cố để hình thành một câu hoàn chỉnh. Nhưng cuối cùng, em chẳng nói được lời nào.

Đã vậy thì tôi sẽ nối tiếp.

“Thực sự thì… anh ghen tị với Laura và cả em, Alicia à.”

“Sống và chiến đấu vì tương lai của mình, kiên định với con đường mình đi.” Và cuối cùng, tôi cười. Nó không phải điệu khinh khỉnh, cợt nhả như thường ngày, mà xuất phát từ tận tâm.

“Anh cũng muốn được như thế, muốn những người anh quan tâm được hạnh phúc.”  Tôi thả lỏng người. Nói ra hết như này, mọi gánh nặng trong lòng cảm giác như thoát ra.

“...” Cô em gái của tôi vẫn im lặng, chỉ biết hít vào, thở ra những hơi nặng nề. Mắt em cứ nhìn vào tôi, người đơ cứng như hoá đá.

Nhưng rồi, cuối cùng Alica cũng lên tiếng, giọng run run. “Cái ngày hôm ấy… em xin lỗi. Về chuyện anh bị đuổi khỏi nhà, em cũng-” 

“Không, Alicia, thứ đã qua là đã qua.” Tôi cắt lời, lắc đầu. Tôi biết em định nói gì. Tuy nhiên nghe những lời xin lỗi muộn màng này là vô nghĩa. Không phải vì tôi xem thường Alicia, chỉ là tôi không muốn - không muốn ai thương xót mình hết. Lòng thương hại? Đó chỉ dành cho kẻ yếu.

Tôi lại gần, đặt tay lên đầu con bé, xoa mái tóc xanh mềm mại, tuyệt đẹp ấy - Y hệt như hồi hai đứa còn nhỏ.

“Anh biết em lo cho anh. Nhưng theo luận điểm của em, sự lo lắng ấy cũng là ích kỷ.” 

“Nên là hãy để anh ích kỷ đi, được chứ?” Tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ấy, cảm nhận sự mềm mượt, bồng bềnh của từng sợi. Và cũng cả sự ấm áp của em nữa.

Đến lúc này, chắc hẳn Alicia cũng hiểu rồi.

“Anh… chậc.” Cô nàng tặc lưỡi, giọng phàn nàn nhưng vẫn ngồi yên, để tôi tiếp tục xoa đầu, ánh mắt xanh khẽ dịu đi, cam chịu.

“Thôi kệ, anh muốn làm gì thì làm.” Alicia phịu má, trông như chú sóc chuột nhỏ, tay khoanh lại, hất cằm lên, vẻ kiêu kỳ quen thuộc trở lại, che giấu chút ngượng ngùng trong đôi mắt xanh như ngọc.

“Chỉ là… đừng cố quá, được không?”

Đừng cố quá ư?

“Không.” Tôi lắc đầu, nụ cười khẽ thoáng qua, không chút do dự. Và tôi sẽ không lựa chọn bất cứ cách nào khác để thể hiện quyết định của mình. Thà rằng tôi nói thật, còn hơn là giả vờ để yên lòng, để tạo một hy vọng hão huyền.

Và con bé cũng hiểu ý, ít nhất là tôi nghĩ vậy. Alicia gật đầu trong im lặng, rồi lại nằm xuống, kéo chiếc chăn bông trắng lên tận đến ngực. Tiếng vải cọ vào nhau vang lên nhè nhẹ, kết hợp với tiếng cõ kẹt của gỗ khiến căn phòng bớt lặng hẳn.

Chắc hẳn em mệt rồi. Có lẽ hôm nay tôi nằm sàn, không làm phiền Alicia nữa.

Với suy nghĩ như thế, tôi tính vào trong bếp, làm một món nhẹ. Nhưng chưa kịp quay đầu được nửa bước. Bỗng, có một tiếng “ọc ọc” vang lên. Hướng của nó, đương nhiên là từ nhỏ em tóc xanh của tôi rồi. Dù nó nhẹ như gió thổi thôi, nhưng đâu thể nào thoát được cái thính giác siêu việt này.

“Ồ, đói rồi hả?” Môi tôi cong lên một cụ cười đểu, ngón tay chọc vào gò má hồng hào, mềm mại của em nó chút. 

Con bé bực lên, nó rên rỉ, nó phụng má, và cuối cùng là rời khỏi giường rồi đấm liên tục vào tay tôi. “Ừm, người ta đói, được chưa?” 

“Còn giờ thì nấu cho ta thứ gì ăn đi, đồ anh trai tồi!”

Tôi nghĩ lại rồi, thấy nó như này có khi lại thoải mái hơn. Ít nhất, tôi không cần phải nghĩ nhiều.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận