• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 1: Tiếng chuông đầu tiên

Chương 04: Tổ đội.

1 Bình luận - Độ dài: 2,768 từ - Cập nhật:

Chuyện hồi sáng, dĩ nhiên phải kết thúc bằng một trận cãi vã. Nhưng tôi quen rồi. Alicia mà đột nhiên ngoan ngoãn, không lườm nguýt hay gào thét, thì chắc tôi phải chạy đi kiểm tra xem có ma vật nào nhập vào người nó không.

Tôi thở dài, lết bước đến trung tâm mạo hiểm giả, vừa đi vừa huýt sáo một giai điệu lệch tông, quan sát khung cảnh thành phố. Khu phố học viện hôm nay đông như hội. Đương nhiên rồi, là dịp lễ mà. Sạp quán mọc lên như nấm dọc vỉa hè, từ quầy bánh mì kẹp thịt bốc khói nghi ngút đến mấy gian bán gậy ma pháp lấp lánh ánh sáng, thu hút đám sinh viên và mạo hiểm giả mới vào nghề. Ai nấy đều nở nụ cười tươi rói, mắt sáng lấp lánh, như đang tận hưởng cái thời niên thiếu vô lo vô nghĩ.

Kiến trúc của nơi này cũng khiến mọi thứ sôi động hơn. Nhà cửa cao tầng, hiện đại, tường sơn trắng lóa, lấp ló những đường dây ma lực lằng nhằng chạy dọc. Chúng là thứ cung cấp năng lượng cho đủ thứ thiết bị ma thuật tối tân – từ đèn đường tự động, máy chơi game đến điều hòa không khí. Tất nhiên là thêm cả những bóng đèn ma lực, rực sáng, màu mè nữa.

“Cơ mà hôm nay mình vẫn phải đi làm.” 

Tôi lẩm bẩm, bước trên con đường lót đá đến cửa trung tâm mạo hiểm giả. Tòa nhà này phải nói là hoành tráng, hiện đại, vuông vắn với những bức tường trắng, cửa kính lấp lánh phản chiếu ánh nắng. Khác hẳn mấy cái trung tâm ở vùng quê, chúng trông chả khác gì quán rượu cũ kỹ mấy.

“Ô, Leonore! Hôm nay anh cũng đến à?” Tôi vừa đẩy cửa bước vào đã nghe tiếng gọi lanh lảnh gọi lại. 

Tôi ngoái đầu. Là Mary, cô em tiếp tân quen thuộc xinh đẹp tuyệt vời với mái tóc óng ánh màu mật ong xõa ngang vai. Em đang đứng sau quầy tiếp với nụ cười tươi rói. Bộ đồng phục tiếp tân cổ điển ôm sát, tôn lên những đường nét mềm mại của cơ thể. Cô nàng đang đứng trực một mình, trông lung linh dưới ánh đèn ma thuật treo trên trần. 

Trông dễ thương thật chứ… nhưng mà thôi.

“Ờ, chào em.” Tôi thở dài, ngồi phịch xuống ghế trước quầy gỗ sáng bóng, đối diện cô nàng tiếp tân, cằm chống lên tay.

“Chuyện là anh có con em gái đến ký sinh, thế nên giờ phải cày bục mặt đây.” 

Mary nhìn tôi, đôi mắt xanh lục lấp lánh nheo lại. Cô nàng tự động đặt danh sách hầm ngục mới lên bàn, động tác nhanh gọn như máy. Rồi em ngồi xuống, nở nụ cười mỉm “Là cô nào?”

“Ừm… Alicia. Đứa màu xanh ấy, dỗi nhà nên mò đến ở nhờ vài hôm.” Tôi đáp, mắt lướt xuống tờ danh sách trên bàn, tay vẫn chống cằm.

Tờ giấy trông bình thường, chỉ là bản cập nhật hằng ngày từ hệ thống thông tin ma thuật, in ra với mấy dòng chữ hơi nhoè. Điểm nhấn duy nhất là những chữ in hoa to đùng, thông báo cấp độ của từng hầm ngục. Hừm… để xem nào. Một cái ở khu vực phía nam ngoại thành, hạng B. Một cái khác gần cổng sau học viện ma pháp, hạng C.

Thế thôi hả… ít vậy?

“Hôm nay có ai khác đi dọn hầm ngục không?” Tôi chỉ tay vào danh sách còi cọc, ngón tay gõ gõ lên bàn. Lũ ma vật dạo này tràn lan, mà sao danh sách hầm ngục lại ngắn thế này được? 

Mary gãi má, nở nụ cười gượng gạo, lắc đầu. “Không, mấy mạo hiểm giả cấp cao thì đa phần đi nghỉ lễ rồi, chưa thấy ai ló mặt. Còn đám tân thủ yếu ớt thì… anh biết đấy, luật cấm họ bén mảng đến mấy chỗ này mà.” Cô trả lời đúng trọng tâm, chính xác như cái cách tôi thích. Nhưng chính vì được xác nhận, nên lòng tôi mới cảm thấy xôn sao.

Quái lạ thật, Số luọng hầm ngục đáng lẽ chỉ có tăng chứ không có giảm, chuyện gì đã xảy ra sao? Không, chắc chẳng phải đâu.

Tôi nheo mắt, lỡ tay nắm chặt tờ giấy, đến nỗi nhăn nhúm. “Thôi thì cứ đợi vài người khác đến rồi đi cũng cũng được.” Tôi thở dài đưa trả lại nó.

Mary liếc tờ danh sách nhàu nhĩ, rồi nhìn sang dáng vẻ khó ở của tôi, khóe môi khẽ cong, như thể đang đọc được tâm can của một gã đàn ông ểu oải. Hệt như lây phải cái thói quen chán đời của tôi, cô nàng thở dài theo. Rồi Mary đứng dậy, bước vào góc quầy, nhấc chiếc điện thoại bàn ma thuật cũ kỹ, với những vòng số phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo. Cô xoay số, gọi cho ai đó, vừa nói vừa gật gù, nụ cười tươi tắn nở trên môi, trông có vẻ vui lắm.

“Hôm qua vừa có một đội mạo hiểm giả mới đến.” Mary quay lại, thông báo với nụ cười rạng rỡ, như thể vừa tìm ra cách cứu tôi khỏi cảnh ngồi đợi trong chán trường. “Có lẽ hợp tác với họ cũng tốt đó, anh Leonore.”

“Ừm… chắc thế, cảm ơn nhé.” 

Tôi lẩm bẩm, gật đầu lơ đãng, mắt lướt ra khung cửa kính lớn, nơi dòng người nhộn nhịp của khu phố học viện đang trôi qua. Đám sinh viên cười nói rôm rả, những cặp đôi hẹn hò, nắm tay, trao cho nhau những cái ôm nồng ấm, những nụ hôn cháy bỏng. Tôi cũng thấy những gia đình nhỏ, đi cùng nhau sắm đồ dịp lễ. Nhìn họ, chẳng hiểu sao lòng tôi quặn lại, một cảm giác trống rỗng len lỏi đâu đó.

Tôi cứ mải miết quan sát, thời gian cứ thế trôi như chó chạy ngài đồng. Cho đến khi tiếng bước chân và vài giọng nói lạ lẫm vang lên phía sau, tôi mới quay đầu lại. Chẳng biết từ bao giờ, đội mạo hiểm giả mới đã đến.

Họ đứng ngay lối vào trung tâm mạo hiểm giả, mang theo cái không khí sôi nổi xen lẫn ồn ào của những đội tầm trung – chưa trải nghiệm nhiều để chai sạn như mấy lão già trong nghề. Nhưng cũng đã vượt qua vài thử thách cỏn con để tự tin ra mặt. Tiếng cười, tiếng nói chuyện rôm rả của họ vang lên, làm cả góc phòng như sáng bừng.

Hầy, thôi cũng được. Tôi thở dài, đứng dậy, lết bước đến chỗ họ, cố giấu cái khuôn mặt nhăn nhó như vừa ăn phải trái chanh. Nhưng đến khi lại gần, tôi mới giật mình nhận ra: “Một đội hai người… toàn nữ?”

Đúng thế. Trước mắt tôi là hai cô nàng pháp sư, mỗi người cầm một cây gậy phép to đùng, lấp ló ánh sáng ma thuật lập lòe. Họ trông xinh, phải nói là rất xinh, khác xa đám đàn ông lông lá, hôi rình mà tôi hay đi hầm ngục cùng. Một cô có mái tóc vàng óng, dài chấm vai, đôi mắt xanh lấp lánh như đang tính toán gì đó. Cô còn lại, đứng trước, nổi bật với mái tóc đỏ cắt ngắn, nổi bật như ngọn lửa, và cái ánh mắt… trời ạ, sắc bén như muốn bảo tôi biến đi.

“Hửm, thế thì có vấn đề à?” Cô tóc đỏ gằn giọng, tay siết chặt cây gậy phép đến mức ánh sáng ma thuật trên đó lóe lên dữ dội. Cái nhìn của cô ta sắc như dao, như thể chỉ cần tôi vừa xúc phạm cô ta vậy. 

À… mà cũng chẳng sai.

“Thôi nào…” Tôi gãi đầu, lúng túng, mắt liếc đi chỗ khác để tránh ánh nhìn chết người kia. “Không, chẳng có gì, chỉ thấy… hơi lạ thôi. Xin lỗi.” Tôi nhếch môi, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Con gái thường chẳng ưa gì mấy chỗ hôi thối, bẩn thỉu như hầm ngục. Giết chóc? Càng không. Mà thể lực để trụ trong cái nơi đầy ma vật và bẫy rập ấy thì càng hiếm. Thế nên, mạo hiểm giả nữ vốn đã ít, huống chi một đội toàn nữ? Nói cho dễ tưởng tượng, thì đúng như tìm vàng trong đống bùn.

Hầy, lần này chắc dính phải mấy đứa dở hơi, đầu óc có vấn đề rồi.

 “Xin lỗi nhé, tôi là Laura và tính Yan hơi nóng nảy, anh đừng để ý.” Cô gái tóc vàng chen vào, giọng nhỏ nhẹ, dịu dàng hơn so với cô bạn tóc đỏ đứng bên cạnh.

May quá, ít nhất trong hai vẫn có một đứa nói chuyện được.

Tôi thở phào, cảm thấy thoải mái hơn một chút, nhưng cái cảm giác “có gì đó sai sai” vẫn lởn vởn trong đầu. Hai cô nàng này, dù xinh đẹp và trông mạnh mẽ, lại toát ra một hào quang… không thân thiện lắm.

“Ừm… tóm lại là cứ bỏ qua đi.” Tôi gãi đầu, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Tôi là Leonore, hân hạnh được gặp mặt.” Tôi lưỡng lự giơ tay ra, định bắt tay cho phải phép, nhưng cả hai cô chỉ đứng đó, mắt lướt qua tôi như nhìn một thứ gì đó bẩn thỉu vừa lôi ra từ hầm ngục. Ánh mắt của họ – đặc biệt là cô tóc đỏ tên Yan – ánh lên vẻ khinh khỉnh, kiểu như “Ta không động vào thứ nhếch nhác như ngươi đâu.”

Trời ạ, quê độn. Tôi vội rút tay lại, giả vờ ho khan, quay mặt đi chỗ khác để che cái mặt nóng bừng như vừa bị nướng trên bếp than. “Tôi… chuẩn bị xuất phát đây.” Tôi lẩm bẩm, bước nhanh về phía quầy của Mary.

Tới nơi, tôi ghé sát vào quầy, thì thầm với Mary, giọng đầy phàn nàn pha chút khó chịu. “Này, em biết thừa anh không thích làm việc với nữ mạo hiểm giả mà.” Tôi liếc về phía hai cô nàng pháp sư, vẫn còn ám ảnh bởi cái nhìn khinh khỉnh của cô tóc đỏ.

Mary chỉ cười gượng, đôi mắt nâu lấp lánh ánh tinh nghịch, như thể cô nàng đang âm thầm tận hưởng cái cảnh tôi bị quê. “Anh không cần lo đâu.” Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, tay chống hông tự tin. “Họ là những ngôi sao mới nổi đó, được việc lắm.”

Ừ, được việc… nghe không được tín cho lắm.

Thôi kệ, Mary đã nói vậy thì cứ tin cô nàng thôi. Ẻm đã bịp tôi bao giờ đâu. Dù sao, thì với sự bất ổn của hầm ngục, có thêm người đi cùng cũng tốt hơn là lủi thủi một mình. 

“Ừm… kệ đi, cùng lắm thì xách thêm hai cái xác về nhà thôi mà.” Với suy nghĩ như vậy, tôi ra ngoài và xắp xếp dịch vụ xe.

Sau một hồi chuẩn bị, chúng tôi xuất phát đến hầm ngục cấp B bằng xe thằn lằn – cái loại xe thô kệch, được kéo bởi mấy con rồng đất bự như con bò. Chúng có da xù xì, bước đi nặng nề làm đất rung lên theo từng nhịp. Tiếng bánh xe lăn cọc cạch trên đường đất, hòa cùng hơi thở phì phò của lũ rồng, tạo nên một giai điệu kỳ quặc nhưng quen thuộc.

Trên đường, tôi tập trung quan sát xung quanh, mắt láo liên tìm kiếm dấu hiệu bất thường. Nhưng chẳng có gì lạ cả. Ma lực trong không khí chảy êm ru. Cây cối xanh mướt, lá xào xạc trong gió. Không khí trong lành, thoảng mùi cỏ tươi và đất ẩm. Thỉnh thoảng, một con hươu ló đầu từ bụi rậm, lao vút qua đường, để lại tiếng lá xào xạc. Xa xa, tiếng dế kêu râm ran hòa cùng tiếng suối róc rách, như một bản nhạc đồng quê êm dịu. Nói chung, mọi thứ bình yên, thoải mái, đúng kiểu khiến người ta muốn nằm dài ra mà đánh một giấc.

Đó là nếu tôi đi một mình, nếu không phải ngồi trong cỗ xe chật hẹp với hai cô gái đẹp. Xe rung lắc khiến chúng tôi cứ va chạm vào nhau, ngại hết cả người.

“Tên kia, sao ngươi không đem theo gậy phép.” Yan, cô nàng tóc đỏ cứ lườm lườm trong khi tôi đang mài kiếm.

“Không xài được thì mang làm gì.” Tôi thở dài, liếc lại Yan. Chuyện tôi là một gã mạo hiểm giả dị hợm, chỉ biết múa kiếm mà không dùng nổi ma thuật, đã thành đề tài bàn tán trong thành phố từ lâu. Nhưng hai cô nàng này mới đến, không biết cũng phải thôi.

“Không xài được? Ý là anh lên được hạng A chỉ bằng kiếm thuật thôi á?” Laura, cô tóc vàng, há hốc mồm, như vừa nghe chuyện thần thoại - cái loại kể chuyện buổi đêm chỉ dành cho trẻ con. Cô ta nghiêng người về phía tôi, liếc nhìn thật kỹ như thể đang cố hình dung cái gã lười biếng trước mặt lại làm được điều đó.

“Khó tin à…” Tôi nhếch môi, gãi gáy, cố che đi chút ngượng ngùng. “Ừ, cũng hơi khó thật. Tôi không truyền được ma lực ra ngoài, nên chỉ dựa vào kiếm và ma pháp cường hoá. Nhưng mà… vẫn sống được tới giờ, thế là đủ rồi.” Tôi nhún vai, tay vô thức sờ lưỡi kiếm ngay khi mài nó xong, như thể chân trọng lấy người đồng hành đã cùng tôi lên bờ xuống ruộng khắp năm tháng.

Yan hừ nhẹ, ánh mắt bớt sắc đi một chút nhưng vẫn đầy nghi ngờ. Laura thì vẫn nhìn tôi, nửa tò mò nửa ngạc nhiên, như thể tôi là một con ma vật lạ lùng vừa chui ra từ hầm ngục.

Mà… có lẽ  so sánh kiểu vậy cũng chẳng sai.

Tôi nhếch môi, tra thanh kiếm vào bao, tiếng kim loại kêu “xoẹt” vang lên trong cỗ xe chật hẹp. “Thôi, thế thì nói về các cô đi.” Tôi chống tay lên cằm, giọng tỉnh bơ. “Trông trẻ thế này mà đã đi hầm ngục? Các cô bỏ học à?”

Mạo hiểm giả, nghe thì kêu, nhưng ở cái thời đại công nghệ ma pháp phát triển này, nó chỉ là mỹ từ che đậy cho một cái nghề thấp kém. Người ta lao vào nghề này vì lý do đơn giản: kiếm tiền dễ và nhanh. Dễ, nhưng không nhiều. Một bước sai là toi mạng, thế thôi.

Thời bình rồi, ai lại đi làm nghề này nữa. Ngồi văn phòng hưởng điều hoà không khí chẳng phải tốt hơn sao?

Lời vừa dứt, cả hai cô nàng đồng loạt nắm chặt tay, mặt nhăn lại, lộ rõ vẻ khó chịu. Yan gầm gừ, giọng cô ta sắc như lưỡi kiếm tôi vừa mài. “Không ai dạy anh cách lựa lời mà nói à? Vô duyên.” 

Nhưng bé ơi, anh nói thật đấy. Tôi nhún vai, không nao núng. “Còn trẻ thì còn cơ hội. Nghề này, lúc đầu tưởng dễ, nhưng rủi ro thì cao ngất trời.” 

“Trừ phi các cô không còn đường nào khác, thì tôi khuyên thật: quay đầu đi.” Tôi nhìn thẳng vào mắt Yan, rồi liếc sang Laura, giọng trầm xuống, không phải mỉa mai mà là chân thành. “Chẳng ai muốn thấy mấy cô gái xinh đẹp như thế này nằm lại trong hầm ngục đâu.”

Laura chớp mắt, như thể bất ngờ trước lời khuyên, nhưng Yan chỉ hừ mạnh hơn, ánh mắt bùng lên như ngọn lửa. Không khí trong xe như đặc lại, và tôi biết mình vừa châm ngòi cho một cuộc tranh cãi mới.

“Anh Leonore, tôi cảm kích lời khuyên của anh, nhưng đừng có xen vào việc của người khác được không?” Ồ, giờ cũng đến lượt Laura phàn nàn rồi à? Nhưng mà thuốc đắng dã tật, chỉ người đã thấy vực thẳm mới nên chui xuống nó. 

Được rồi, để cho các cô thấy hầm ngục thực sự là gì.

Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận

Mấy con gà biết gì🐧
Xem thêm