• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

Chương 24: Dưới gốc bàng

0 Bình luận - Độ dài: 3,163 từ - Cập nhật:

Buổi sáng diễn thử cuộc thi trang phục tái chế mang một không khí khác hẳn ngày thường. Sân trường rộn rã tiếng cười nói, tiếng nhạc sôi động phát ra từ dàn loa tạm thời, và đặc biệt là sự tất bật, hào hứng của hàng chục nhóm học sinh đang dàn dựng, chỉnh sửa những bộ trang phục độc đáo ngay tại chỗ. Ánh nắng đầu thu vàng óng chiếu xuống những mảng màu sắc bắt mắt làm từ vật liệu tái chế: váy dạ hội lấp lánh từ vỏ chai nhựa cắt tỉa, áo choàng hùng vĩ từ báo cũ và túi nilon, phụ kiện cầu kỳ từ lốp xe, vỏ hộp sữa... Không khí ngập tràn sự sáng tạo và nhiệt huyết tuổi trẻ.

Lộc bước vào trong dòng người qua lại, cảm giác lạc lõng lại ùa về. Anh đứng nép bên một gốc cây lớn, mắt đảo quanh sân trường đông nghịt học sinh đang tập dượt. Các nhóm lớp tập trung thành từng cụm, tiếng hô “Một, hai, ba, bước!” vang lên rồi lại cười ồ lên vì ai đó vấp váp. Có nhóm đang gấp rút ghim thêm chi tiết cho trang phục, có nhóm lại đang tranh luận sôi nổi về trình tự diễn. Sự náo nhiệt, tươi vui ấy khiến lòng Lộc dâng lên một nỗi bâng khuâng khó tả. “Nếu Thư có ở đây, giữa không khí này, cô ấy sẽ như thế nào nhỉ?” Một câu hỏi không lời thoáng qua trong tâm trí anh. “Liệu cô ấy có còn đam mê những thứ liên quan đến thời trang, có còn vẻ nhiệt thành như ngày xưa...?” Ánh mắt anh vô thức quét ngang dọc, như tìm kiếm một bóng hình quen thuộc nào đó trong biển người xa lạ.

Giữa lúc anh đang mải mê quan sát, tiếng hệ thống âm thanh vang lên rõ ràng hơn. Cô hiệu trưởng xuất hiện trên sân khấu nhỏ, giọng nói hào hứng: “Xin chào toàn thể các em học sinh! Trước giờ diễn thử chính thức, nhà trường rất vinh dự được giới thiệu một vị giám khảo đặc biệt, một nhà thiết kế thời trang rất nổi tiếng, người đã đồng hành cùng chúng ta trong ý tưởng bảo vệ môi trường qua thời trang tái chế - Cô Minh Thư!” Một tràng pháo tay nồng nhiệt vang lên. “Chúng ta hãy cùng nồng nhiệt chào đón cô Thư!” Tuy nhiên, đứng dưới xa, đang tập trung nhìn Phong đang mặc thử trang phục làm từ giấy báo, Lộc đã hoàn toàn lỡ mất thông báo quan trọng này. Cậu chỉ kịp nghe thấy tiếng vỗ tay dữ dội phía sân khấu và thấy một bóng dáng thanh lịch, mặc bộ suit màu ngọc lam nhạt, đi lên nhận micro, nhưng khoảng cách và đám đông khiến cậu không thể nhận ra khuôn mặt.

Thời gian diễn thử trôi qua trong không khí sôi nổi. Đến giờ giải lao để các đội chỉnh sửa và tập trung cho phần biểu diễn lại, Lộc quyết định đi dạo một vòng quanh khuôn viên để thoát khỏi sự ồn ào. Cậu men theo lối đi rợp bóng cây, hướng về phía những hàng phượng vĩ già nơi góc sân trường vắng hơn. Không khí ở đây mát mẻ, yên tĩnh, tương phản hoàn toàn với sự náo nhiệt phía sân khấu. Ánh nắng xuyên qua tán lá in những đốm sáng lung linh trên mặt đất.

Đang thả hồn, Lộc chợt thấy một vật nhỏ màu vàng kim lấp lánh dưới gốc một cây phượng già. Nó là một chiếc thước dây may đo của thợ may, loại bằng kim loại sáng bóng. Gần như đồng thời, từ phía bên kia gốc cây, một bóng người cũng nhanh chóng tiến lại, cúi xuống định nhặt nó lên. Bàn tay thon dài, trắng nõn của người đó vừa chạm vào đầu thước dây thì bàn tay Lộc cũng vừa chạm vào phần cuối của nó. Một cú chạm nhẹ, bất ngờ, như có luồng điện nhỏ chạy qua.

“Xin lỗi, tôi...” Lộc vội ngước lên định xin lỗi vì sự vụng về.

“Không sao đâu ạ, cảm ơn anh đã nhặt giúp...” Giọng nữ trong trẻo, thanh thoát, quen thuộc đến lạ vang lên. Giọng nói khiến trái tim Lộc đập thình thịch, giống quá, giống cô gái đã gặp cậu mấy lần trước!

Cậu ngẩng đầu lên, định nở nụ cười quen thuộc với người bạn bí ẩn. Nhưng nụ cười ấy đông cứng ngay trên môi. Ánh mắt cậu chạm phải một khuôn mặt mà cậu đã khắc sâu trong tâm trí suốt mười mấy năm qua, dù thời gian có làm nó thay đổi.

Trước mặt cậu là một người phụ nữ trẻ, khoảng gần ba mươi, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt kiều diễm, sáng, sống mũi thẳng, đôi môi mỏng nhưng có đường cong mềm mại. Mái tóc dài đen óng được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ cao. Cô mặc bộ suit ngọc lam thanh lịch anh đã thoáng thấy trên sân khấu, nhưng giờ đây, khoảng cách gần khiến cậu nhìn rõ từng đường nét. Trên tay cô, chiếc thước dây đã được nhặt lên, và như một thói quen, các ngón tay thon dài của cô đang xoay nó một cách điệu nghệ.

Thư.

Cái tên bật ra từ sâu thẳm ký ức, nghẹn lại nơi cổ họng. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất. Lộc đứng chôn chân, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt người phụ nữ trước mặt. Thời gian như ngưng đọng. Cậu nhận ra đôi mắt ấy – đôi mắt từng nhìn cậu đầy tin tưởng dưới gốc bàng già. Cậu nhận ra cách cô xoay chiếc thước dây trên tay, một thói quen nhỏ ngày xưa cô hay làm khi suy nghĩ. Và cậu chợt hiểu, tại sao giọng nói của cô gái bí ẩn lại khiến cậu cảm thấy quen thuộc sâu sắc đến thế, nó là âm vang, là sự trưởng thành của giọng nói cô gái năm xưa anh yêu thương.

Thư cũng đang nhìn cậu. Ban đầu, nét mặt cô chỉ là sự lịch sự và biết ơn khi cậu nhặt giúp thước. Nhưng khi ánh mắt cô dừng lại lâu hơn trên khuôn mặt gầy guộc, đôi mắt sau tròng kính và mái tóc cắt ngắn của người đàn ông trước mặt, một sự ngỡ ngàng và cuối cùng là nhận ra dần dần hiện lên trong đôi mắt long lanh. Môi cô khẽ mở, thoáng một hơi thở gấp.

Hai con người, sau hơn một thập kỷ xa cách, đứng lặng người dưới gốc phượng già, nhìn nhau trong im lặng chấn động, chỉ còn nghe thấy tiếng lá xào xạc và nhịp tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Khoảng cách mười mấy năm dường như bị xóa nhòa trong khoảnh khắc gặp gỡ định mệnh này. Chiếc thước dây trên tay Thư dường như cũng ngừng xoay.

Dưới gốc phượng, ánh nắng lọt qua kẽ lá tạo thành những đốm sáng vàng nhảy múa trên mặt đất, nhưng với Lộc và Thư, cả thế giới dường như đã thu nhỏ lại chỉ còn hai người. Tiếng cười nói, tiếng nhạc xa xăm từ sân khấu trở thành âm thanh mờ nhạt, nhường chỗ cho tiếng lá xào xạc và nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực cậu.

Lộc vẫn đứng bất động, môi mấp máy nhưng không một âm thanh nào thoát ra được. Mọi suy nghĩ trong đầu cậu đều hỗn độn và nghẹn ứ. Cô gái bí ẩn mà cậu đã gặp vài lần trước, với giọng nói khiến tim cậu rung động lạ kỳ... giờ đây hiện ra trước mặt với khuôn mặt đã từng quá đỗi thân thuộc. Một sự trùng hợp không thể ngờ.

Thư là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng chấn động. Một nụ cười nhỏ, e ấp và đầy cảm xúc nở trên môi cô, trong khi đôi mắt long lanh dường như ngấn nước. Giọng nói trong trẻo vang lên, nhẹ nhàng nhưng chứa đựng cả một bầu trời bồi hồi: “Cậu... cậu nhận ra tôi sao?”

Câu hỏi như một cú chạm vào trái tim đang rối bời của Lộc. Cậu giật mình, như thể vừa thoát khỏi cơn mộng du. “Thư?” Tên cô bật ra khỏi miệng cậu, khàn đặc vì xúc động. Ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi gương mặt thanh tú trước mặt, dò xét từng chi tiết quen thuộc dù đã được thời gian chạm khắc thêm nét trưởng thành, sang trọng. Một ý nghĩ chợt lóe lên, khiến cậu sửng sốt hơn nữa: “Thư... là cậu à? Cô gái... mấy hôm nay...?” Cậu không nói hết câu, nhưng hàm ý rõ ràng: Cô gái bí ẩn mà cậu vẫn gặp chính là Thư?

Một ánh mắt thấu hiểu và chút ngượng ngùng thoáng qua mắt Thư. Cô gật đầu nhẹ, nụ cười trở nên rạng rỡ và chân thật hơn, xóa đi vẻ lịch lãm ban đầu: “Ừ... đúng vậy. Là tôi.”

Lời xác nhận như một luồng điện giật. “Cô gái bí ẩn” chính là Thư! Giọng nói quen thuộc sâu thẳm ấy, giờ cậu đã hiểu, chính là âm vang trưởng thành của giọng nói cô gái năm xưa, vang vọng từ ký ức mà cậu không thể nhận ra ngay. Sự bàng hoàng khiến cả hai lại rơi vào một khoảng lặng khác. Cậu với Thư cứ đứng đó, nhìn nhau chằm chằm như hai bức tượng dưới gốc cây, trong khi thế giới xung quanh vẫn nhộn nhịp diễn ra. Sự đông cứng ấy, sự choáng ngợp không nói nên lời ấy khiến cảnh tượng càng trở nên kỳ quặc và ngột ngạt.

Thư cũng cảm nhận được sự kỳ quặc đó. Cô nhìn quanh thoáng chút, như để ý đến một vài ánh mắt tò mò từ xa. Chiếc thước dây trên tay cô đã ngừng xoay, được nắm chặt hơn. Cô hít một hơi sâu, cất giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, phá tan không khí ngưng đọng: “Mình... mình ra chỗ khác nói chuyện, được không? Ở đây... hơi ồn và nhiều người.” Ánh mắt cô hướng về phía góc sân trường vắng hơn, nơi những hàng cây già tạo thành một không gian riêng tư.

Lộc như vừa được đánh thức lần nữa. Cậu nuốt khan, gật đầu một cách vụng về, giọng khàn đặc: “Được... Được chứ.”

Không cần thêm lời, Thư quay người, bước đi nhẹ nhàng nhưng chắc chắn về phía con đường nhỏ rợp bóng cây mà Lộc vừa định đi dạo trước đó. Lộc theo sát sau cô, bước chân còn hơi chùng xuống vì bàng hoàng. Cậu vẫn chưa thể tin nổi người phụ nữ thanh lịch trong bộ suit ngọc lam, vị giám khảo đặc biệt trên sân khấu, và cô gái với giọng nói ám ảnh mấy ngày qua – tất cả đều là Thư. Một Thư đã trưởng thành, thành công, và bất ngờ trở lại trong đời cậu dưới gốc cây phượng này.

Cậu và Thư bước đi trong im lặng, chỉ có tiếng bước chân nhẹ trên lối đi và tiếng lá thì thầm. Khoảng cách vật lý giữa hai người gần, nhưng mười mấy năm xa cách và hàng ngàn câu hỏi chưa được giải đáp dường như tạo thành một bức tường vô hình. Thư dẫn Lộc đến một chiếc ghế đá cũ kỹ, khuất sau những bụi cây xanh rậm rạp ở góc khuất nhất của hàng phượng vĩ. Ở đây, ánh nắng chỉ còn là những tia sáng lấp lánh rải rác, không khí mát mẻ và tĩnh lặng hoàn toàn, cách biệt hẳn với sự náo nhiệt của buổi diễn thử trang phục. Cậu ngồi xuống, đối diện với Thư. Khoảng lặng một lần nữa bao trùm, nhưng lần này đã sẵn sàng để được lấp đầy bằng những lời đầu tiên sau cả một thập kỷ. Thư nhìn thẳng vào mắt Lộc, nơi chất chứa quá nhiều câu hỏi và cảm xúc dồn nén. Giây phút trò chuyện thực sự, sau bao năm tháng, cuối cùng cũng bắt đầu.

Lộc hít một hơi thật sâu, như lấy dũng khí, rồi hướng ánh mắt về phía Thư đang ngồi đối diện. Cô cũng quay sang nhìn cậu, đôi mắt sáng long lanh chứa đầy chờ đợi và một chút lo lắng. Cuối cùng, đôi môi Lộc cũng mấp máy, những từ ngữ cậu đã chuẩn bị trong đầu bỗng trở nên rối bời, vấp váp:

“Cậu… dạo này… thế nào?” Câu hỏi đơn giản bật ra thành từng tiếng ngắt quãng, giọng cậu khàn và run rẩy vì quá căng thẳng.

Thư hơi nghiêng đầu, vẻ mặt thoáng chút bối rối. “Hả? Cậu nói sao? Tôi… tôi không nghe rõ lắm…” Giọng cô nhỏ nhẹ, không hề trách móc, chỉ đơn thuần là sự bất ngờ trước sự vụng về của Lộc.

Lộc đỏ mặt, vội vàng xua tay: “À! Xin lỗi! Xin lỗi cậu! Tôi… tôi hơi bất ngờ… gặp cậu ở đây…” Cậu gắng gượng bình tĩnh, lấy lại hơi thở. “Ý tôi là… dạo này… cậu sống thế nào rồi?”

Một nụ cười hiền dịu nở trên môi Thư, như thể thông cảm với sự lúng túng của cậu. “Ừm…” Cô nhẹ nhàng bắt đầu. “Tôi về lại thị trấn này từ đợt bão lũ lớn hồi tháng trước. Trong chuyến đi cứu trợ thiên tai cho quê hương, tình cờ tôi cũng… cũng thấy anh ở đâu đó trong đám đông tình nguyện viên. Nhưng…” Giọng cô nhỏ dần, ánh mắt thoáng chút ngại ngùng, “… nhưng lúc ấy tôi không nhận ra anh.”

Lộc chỉ cười mỉm, nụ cười có chút chua xót. “Chắc tôi khác xưa quá nhỉ? Ai cũng bảo thế.” Cậu vuốt mái tóc ngắn, tự ý thức về vẻ ngoài gầy guộc, đậm nét mệt mỏi của mình.

Thư nhìn cậu chăm chú hơn, ánh mắt vẫn dịu dàng: “Vài hôm trước, tôi được Ban giám hiệu mời về làm giám khảo cho cuộc thi trang phục tái chế này. Thế là… tôi quay lại đây.” Cô ngừng lại một chút, giọng bỗng trở nên nghẹn ngào, như có gì đó chặn ngang cổ họng. “Thật ra… tôi nhận ra cậu từ đợt… đợt trả chiếc ô. Nhưng… nhưng tôi không dám đến gặp. Chỉ dám để nó ngoài cổng nhà cậu rồi đi mất.” Nét mặt cô thoáng hiện một nỗi buồn sâu thẳm, như hối tiếc vì sự rụt rè của mình. “Tôi sợ… sợ mọi thứ đã thay đổi quá nhiều.”

Sau một hơi thở sâu để lấy lại bình tĩnh, Thư ngẩng lên, cố gắng nở một nụ cười nhẹ: “Thôi, nói về cậu đi. Dạo này cậu thế nào?”

Lộc gật đầu: “Ừ. Tạm ổn thôi. Chỉ là… rảnh rỗi quá đôi khi cũng chán.” Cậu cố nói một cách nhẹ nhàng.

Thư nhìn cậu, đôi mắt thoáng một tia do dự, rồi cô hỏi, giọng hơi nhỏ và thận trọng: “Thế… thế vợ cậu là giáo viên ở trường này à? Nãy tôi mới thấy cô ấy với mấy giáo viên khác.”

“Sực!”

Lộc đang uống ngụm nước nhỏ từ chai mang theo bỗng ho sặc sụa, nước bắn ra ngoài, cậu vội lấy tay che miệng, mặt đỏ bừng vì ngạt thở và… kinh ngạc. “Ai? Ai vợ ai cơ?!” Cậu thều thào, mắt tròn xoe nhìn Thư. “Tôi… tôi đã có vợ đâu?!”

Thư cũng giật mình, mặt cô bừng đỏ lên vì ngượng ngùng và hiểu lầm tai hại. Cô vội vàng lúng túng giải thích, tay xua xua như muốn xua tan không khí khó xử: “À… à không! Tôi… tôi xin lỗi! Tại… tại hôm trước tôi thấy cậu cùng một người phụ nữ… hai người trông rất thân mật, cười nói vui vẻ… nên tôi tưởng… tưởng là…” Cô không dám nói hết câu.

Lộc sực tỉnh, vừa lau miệng vừa cười khành khạch, vẻ mặt vừa buồn cười vừa bất ngờ: “À! Chị Phương đó à? Ôi trời! Đấy là chị Phương, chị rất thân với tôi, người tôi coi như chị ruột từ hồi còn đi học đến giờ! Chị ấy hay chăm sóc tôi quá nên trông thân thiết vậy thôi!”

Khung cảnh lúc này đúng như một phân cảnh trong bộ phim tình cảm rẻ tiền: Hai người trưởng thành ngồi đối diện nhau, mặt đỏ bừng, mắt mở to nhìn nhau đầy ngơ ngác. Sự hiểu lầm ngớ ngẩn và bất ngờ khiến cả hai không biết phản ứng thế nào, chỉ biết nhìn nhau im lặng trong giây lát. Tiếng cười khúc khích bật ra từ Lộc trước, rồi nụ cười ngượng nghịu nhưng rạng rỡ cũng nở trên môi Thư. Không khí căng thẳng và ngượng ngùng bỗng tan biến, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm kỳ lạ và… vui vẻ.

“Thôi, tôi…” Lộc định nói tiếp, muốn hỏi thêm về cuộc sống của cô.

Nhưng đúng lúc đó, tiếng nhạc sôi động từ hệ thống âm thanh ở sân khấu chính bỗng vang lên rõ rệt, xen lẫn tiếng thông báo của MC: “Xin mời các đội thi quay trở lại vị trí! Buổi diễn thử chính thức tiếp tục sau 10 phút giải lao!”

Thư giật mình nhìn đồng hồ. “Ôi, giờ diễn rồi!” Cô vội đứng dậy, nét mặt thoáng tiếc nuối nhưng vẫn rạng rỡ một cách lạ thường. Ánh mắt cô nhìn Lộc lần nữa, ấm áp và vui tươi. “Tôi phải đi đây. Gặp lại cậu sau nhé? Mình… mình sẽ nói chuyện tiếp?”

Lộc cũng đứng lên, trong lòng tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm và hân hoan khó tả sau cuộc trò chuyện đầy bất ngờ và cả hiểu lầm hài hước này. “Ừ. Chắc chắn rồi. Cậu… cậu đi đi.” Cậu mỉm cười gật đầu, giọng đã bình tĩnh và ấm áp hơn hẳn.

Thư quay người bước nhanh về phía sân khấu, dáng đi thanh thoát trong bộ suit ngọc lam. Cô còn ngoái lại một lần, vẫy tay nhẹ với Lộc, nụ cười tươi sáng trên môi, trước khi khuất sau những hàng cây. Lộc đứng đó, nhìn theo bóng dáng cô, một nụ cười thật lâu không dứt nở trên môi cậu. Sau bao nhiêu năm, sau bao ngỡ ngàng, bối rối và cả hiểu lầm ngớ ngẩn, cuối cùng họ cũng đã có thể ngồi xuống, nói chuyện, và cười cùng nhau. Một cảm giác ấm áp, nhẹ bẫng, như những đốm nắng vàng đang nhảy múa trên mặt đất dưới tán phượng già, lần đầu tiên sau rất lâu len lỏi vào trái tim cậu.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận