Vol 2. Ranh Giới Mong Manh

Chương 33. Thư Viện Hoang Phế

Chương 33. Thư Viện Hoang Phế

Cả đêm qua, tôi chỉ nằm im trên chiếc giường cứng nhắc, nhìn chằm chằm lên trần nhà trống rỗng, lắng nghe tiếng trái tim đập thình thịch trong sự im lặng ngột ngạt. Đều đặn và bất an. Để rồi giờ đây, khi ngồi trên mép giường với tấm đệm đã sờn góc, tôi lặng đưa mắt nhìn về màn sương mỏng bên ngoài. Những làn mù trắng xóa bảng lảng như hơi thở của cả thành phố còn ngủ mê, đang từ từ tan biến trong ánh nắng đầu ngày.

Đẹp lắm, bình yên lắm, nhưng tôi lại không cảm nhận được sự bình yên ấy.

Cẩn thận, tôi đứng dậy, chải gọn mái tóc rối vì một đêm trằn trọc, rồi buộc cao thành một búi chặt. Khoác lên mình tấm áo choàng trắng dệt nên từ lớp vải lanh mịn, cùng biểu tượng của giáo đoàn Fracista được thêu tinh xảo bằng chỉ bạc. Chiếc túi vải đeo chéo, bên trong chứa quyển sổ cũ và một cây bút chì nhỏ, được tôi cẩn thận giấu kín bên dưới lớp vải dày.

Đứng trước tấm gương mờ, hình phản chiếu khuôn mặt tôi chợt trở nên méo mó. Một người con gái trẻ với đôi mắt đầy lo lắng, má hơi xanh xao vì thiếu ngủ. Tôi cứ thế nhìn chằm chằm người con gái ấy và tự hỏi, liệu cô ta có biết mình đang làm gì không? Liệu cô ta có hiểu những hậu quả của những gì sắp xảy ra?

────────

Đôi chân bước nhẹ trên những hành lang đá dài của thánh điện, âm thanh vọng lại khẽ khàng trong sự im lặng của buổi sớm. Ánh sáng yếu ớt nơi bình minh đang lọt qua từng ô cửa vòm cao vút, vẽ lên sàn đá xám những dải nắng vàng mỏng manh, đẹp như những lời hứa hẹn và cũng mong manh hệt như thế.

Bất chợt, từ khúc rẽ phía trước, bóng dáng quen thuộc của chủ giáo Julius bỗng ẩn hiện.

Ngài đi với dáng vẻ uy nghiêm luôn thường trực, bộ áo choàng trắng điểm xanh dương phủ kín từ vai xuống tận mắt cá, từng bước đều đĩnh đạc như thể ngài đang sở hữu cả không gian này. Và rồi, ánh mắt sâu thẳm của ngài quét qua tôi trong giây lát.

"Buổi sáng tốt lành, thưa chủ giáo." Tôi cúi mình, sống lưng khẽ cong thành một đường cung kính.

Julius cũng đáp lại bằng một cái gật đầu khẽ khàng. Không một lời được thốt lên, chỉ có bầu không khí là đủ sức nói thay tất cả.

Tối qua, nơi những ngọn nến run rẩy hắt bóng xuống nền nhà và khói trầm quyện vòng, tôi đã dâng lên ngài từng chi tiết của sứ mệnh. Tôi kể lại cách mình tiếp cận Điện hạ Kallias, cách tôi nói những gì ngài muốn nghe và cách tôi khéo léo gieo những viên đá đầu tiên trên con đường dẫn đến lòng tin của người. Để rồi cuối cùng, thu về một đóa hoa mang tên 'đặc quyền', tấm thẻ bài tự do ra vào hoàng cung.

Ngài đã đặt tay lên vai tôi. Một cái chạm đầy tin tưởng, kèm theo hai tiếng: "Tốt lắm, Vivian.". Nhưng tôi lại đứng đó, gánh trên vai bàn tay ngài và nhận ra thứ tôi cảm thấy không phải là sự hân hoan. Mà nó là luôn một thứ khác, một thứ gì đó nặng nề hơn. Nhưng tôi biết mình sẽ không thể gỡ bỏ, cho đến khi bức màn cuối cùng kéo xuống.

Thẳng mình, tôi lặng lẽ tiếp tục bước những bước đều đặn.

Đừng nghĩ nữa, cứ tiếp tục đi.

────────

Thủ đô buổi sớm vẫn ồn ào như mọi khi, dòng người đủ màu sắc cứ thế tấp nập. Phu nhân áo đỏ thẫm mang giỏ hoa, tiểu thư trẻ váy xanh lơ kéo theo em nhỏ cứ ngoái đầu nhìn những gian hàng kẹo ngọt, chàng công tử áo vàng lướt qua với tiếng cười nói giàu sự phú quý.

Tôi len lỏi qua dòng người ấy, từng bước đưa tôi xa hơn khỏi thánh điện, xa hơn khỏi thế giới an toàn mà tôi từng quen thuộc. Hay có lẽ, tôi chợt nghĩ, ranh giới ấy chưa bao giờ tồn tại.

Rẽ vào đại lộ dẫn tới cổng hoàng cung, con đường rộng thênh thang với những hàng cây cao vút xòe tán xanh. Một cơn gió thoảng qua làm lá chợt xào xạc. Và trong khoảnh khắc ấy, tôi thảng thốt nhận ra mình đang lắng nghe, có cảm giác như những tán lá đang thì thầm điều gì đó.

Một lời cảnh báo? Một lời khuyên?

Rồi cổng sắt hiện lên với những hoa văn tinh xảo chạm trổ hình rồng đứng sừng sững, oai nghiêm và đáng sợ theo cái cách mà những thứ đẹp đẽ thường đánh vào đôi mắt của kẻ phàm trần. Hai bên là hai vị hiệp sĩ mặc áo giáp bóng loáng, mũ sắt đội cao, tay cầm giáo dài đang đứng nghiêm. Gương mặt họ vô cảm như mặt hồ đóng băng, cho đến khi ánh mắt chạm vào phù hiệu đầu sói bạc lấp lánh trên nền áo choàng trắng. Một người gật đầu, người kia lùi sang một bên và cánh cổng dần được mở ra.

Vậy là điện hạ đã thật sự giữ lời.

"Xin lỗi." Tôi dừng lại khi thấy một nhóm người hầu đang đứng tụ tập gần lối vào, thì thầm chuyện gì đó với nhau. "Tôi muốn hỏi đường tới thư viện hoàng gia."

Một người phụ lớn tuổi liền quay lại, mái tóc bạc buộc gọn gàng sau gáy. Ánh mắt bà quét qua, một sự đánh giá chậm rãi, tỉ mỉ, từ vành mũ cho đến gót giày.

"Xin hỏi tiểu thư là ai, có việc gì cần tới thư viện hoàng gia vậy ạ?"

Giọng bà vang lên không thù địch, nhưng cũng không thân thiện. Chỉ có sự thận trọng của một người hiểu rằng ở nơi này, thông tin là thứ nguy hiểm hơn bất kỳ thanh kiếm nào.

"Tôi là Vivian." Tôi khẽ mỉm. Một nụ cười ngây thơ, vô hại nhất mà tôi có thể tạo ra. "Một ma pháp sư thuộc giáo đoàn Fracista. Tôi đến đây để nghiên cứu về lời nguyền cổ, nhằm hỗ trợ Điện hạ Kallias tìm cách giải trừ lời nguyền đang ràng buộc đế quốc này. Điện hạ đã cho phép tôi ra vào cung điện và truy cập thư viện, nơi có những tài liệu mà tôi cần."

Ánh mắt người hầu ấy chợt đổi sắc, từ nghi ngờ nhường chỗ cho sự tò mò, lắng xuống thành một thứ gì đó ấm áp hơn.

"Ồ...vậy thì thật cao quý!'' Họ đồng loạt khẽ cúi mình. ''Thư viện hoàng gia ở cánh Đông, đi thẳng hành lang này rồi rẽ phải, qua khu vườn hoa hồng là tới. Cô sẽ thấy một cánh cửa gỗ lớn với hai con rồng đá bên ngoài."

"Cảm ơn bà rất nhiều." Tôi cúi đầu đáp lại.

Những người hầu khác cũng gật đầu với tôi, mang theo những ánh mắt đầy kính trọng. Cứ thế, tôi giữ nụ cười dịu dàng trên đôi môi, rồi bước đi, cho đến khi khuất khỏi tầm mắt họ.

Sự tin tưởng. Ba chữ ấy vang vọng trong tâm trí theo những cách tôi không chắc mình muốn.

────────

Tiếp tục tiến sâu hơn vào cung điện, tôi men theo những hành lang trải thảm nhung đỏ dài hun hút. Hai bên tường, những bức tranh khổ lớn đóng khung vàng lộng lẫy đang lặng lẽ phô bày chiến tích của các thời đại. Những con rồng oai phong lẫm liệt, những trận đánh hoành tráng với màu sắc rực rỡ đến độ người xem dễ quên mất rằng, chiến tranh thật ra chỉ toàn bùn lầy, máu me và tiếng thét.

Nhưng tôi không đi về phía Đông như người hầu đã chỉ.

Thay vào đó, một cái liếc nhanh qua vai và chắc chắn không có ai theo dõi, tôi rẽ sang hướng khác. Chậm rãi, tự nhiên, như một kẻ lạc đường, như một kẻ chỉ đang thả bộ ngắm nghía vẻ đẹp xa hoa của chốn hoàng cung.

Tôi hướng về phía Tây. Về phía những hành lang ít người qua lại, nơi bóng lính gác thưa thớt dần rồi biến mất hẳn, nơi không khí trở nên lạnh lẽo và u ám. Còn ánh sáng đang nhạt dần theo từng bước chân cùng sự im lặng.

Từng bậc đá mòn rỉ đưa tôi xuống thấp hơn, xa hơn khỏi thế giới của thảm nhung đỏ và những khung tranh vàng lộng lẫy. Cúi mình, tôi luồn qua những bụi cây gầy guộc và ở đó, phía sau một lùm cây đã chết khô tự bao giờ, là cánh cổng hoang phế.

Một lần cuối, tôi đảo mắt nhìn quanh. Không bóng người. Chỉ có tiếng gió thổi và tiếng chim hót, những âm thanh của thế giới bình thường vẫn đang tiếp tục tồn tại nơi bên kia.

Cẩn thận gạt những dây leo sang bên, tôi khựng lại một giây rồi mới bước qua ngưỡng cổng.

Và dù đã đến đây một lần rồi, dù đã chuẩn bị tinh thần, khung cảnh bày ra trước mắt vẫn đánh vào, hệt như một cú đấm đau điếng. Thậm chí còn tệ hơn lần trước, kỳ lạ thay.

Dưới ánh nắng chói chang, cung Tây hiện ra như một giấc mơ đổ vỡ. Tường thành sụp nát, gạch đá vụn chồng chất lên nhau thành những gò hoang tàn. Những bức tường còn trụ lại thì đen sạm, nhưng không phải màu đen của bóng đêm, mà là màu đen của tro, của lửa, của thứ đã bị thiêu rụi đến tận cùng.

Tâm trí tôi quay cuồng với những câu hỏi chẳng lời đáp. Một hoàng cung xa hoa tráng lệ, cớ sao chừa lại một chốn hoang tàn? Và vì lẽ gì mà một cuốn sách quan trọng đến vậy, lại có thể nằm thất lạc giữa đống gạch vụn này?

Bắt đầu bước đi, tôi men theo hành lang đá nứt nẻ, cố gắng không nhìn vào những góc tối hai bên. Những khoảng đen đặc quánh, mà ngay cả nắng cũng không dám len vào. Và từ đâu đó, những tiếng thì thầm khẽ khàng cứ thế vọng lại.

Rồi, ở nơi cuối hành lang, tôi thấy nó hiện ra. Một cánh cửa gỗ nâu sẫm, trên đó vẫn còn lờ mờ hình bông hoa vàng năm cánh, đã phai nhạt sau bao mùa mưa nắng.

Một giây để hít thở.

Một giây để chuẩn bị.

Rồi tôi đẩy.

────────

Tiếng gỗ cũ kêu lên, cánh cửa nặng nề từ từ xoay mình, hé lộ từng mảnh của thế giới bên trong.

Ánh sáng ban ngày len lỏi qua những khung cửa sổ vỡ nát, chiếu xuống hàng vạn cuốn sách đang chồng lên nhau, cao vút chạm tới tận trần nhà. Những giá sách chạy dài dọc theo hai bên tường và dưới sàn, sách cũng nằm la liệt, rách nát, phủ đầy bụi. Trong khi xung quanh, vài chiếc ghế gỗ lại bị lật nghiêng, bên cạnh những chiếc bàn đổ rạp.

Và trong không gian, thoáng ngập tràn cái mùi ẩm mốc, mùi của gỗ mục. Mùi của một nơi từng tràn đầy sự sống, bây giờ chỉ còn lại sự im lặng và bụi bẩn.

Rốt cuộc, nơi này đã từng là gì?

Từ dãy kệ phía đông, nơi bụi bám mỏng hơn một chút và theo trực giác của bản thân. Bàn tay tôi trượt theo từng gáy sách, lớp vải bọc của chúng đều đã mục nát, da thuộc thì cứng lại, những con chữ cũng chỉ còn là những vết tích mờ, đến mức phải nghiêng đầu mới đọc được. Cứ như vậy, tôi nhấc từng cuốn một, xem kĩ bìa, rồi lại đặt lại.

Hết một kệ, tôi lại tiếp tục dịch chuyển sang kệ kế bên. Vươn lên cao, đầu ngón tay chạm vào cái lạnh của bụi, cố giải mã hàng chữ trên một cuốn sách dày bất thường thì...

Đột ngột, lưng tôi bỗng chạm vào thứ gì đó. Giật mình quay người, trước khi hơi thở hoảng loạn kịp thoát ra, một bàn tay đã vòng từ phía sau, chụp lấy cổ họng tôi.

Nhận thức bất chợt ập đến như một cú va đập. Trong ánh sáng lờ mờ, tôi cố nheo mắt nhìn xéo qua vai mình. Và tôi thấy nó, ánh mắt không có lấy một chớp sáng, như thể chúng được đúc từ chính bóng tối đang vây quanh.

Người thanh niên của đêm nọ. Kẻ đã đuổi tôi ra khỏi thư viện này trước khi tôi kịp chạm vào bất kỳ cuốn sách nào.

"Ta đã nói ngươi biến đi rồi cơ mà?" Giọng hắn cất lên, rõ ràng từng câu chữ.

Tôi không hiểu. Tôi thực sự không hiểu.

Tôi đã lắng nghe. Bằng tai, bằng da thịt, bằng từng tế bào trong cơ thể. Không một tiếng động, không một dấu hiệu.

"Tôi-...Tôi là ma pháp sư chữa lành. Tôi đến đây...theo lệnh của điện hạ Kallias. N-Ngài muốn tìm cách giải trừ lời nguyền-"

Từ từ, thật chậm, tôi thận trọng luồn tay vào túi áo, rút ra chiếc trâm ngọc. Đôi mắt rồng bằng hồng ngọc đỏ rực, lấp lánh đầy thách thức giữa không gian u uất.

"Đây." Tôi thì thầm, giữ chiếc trâm lên để anh ta thấy. "Thánh chỉ. Điện hạ đã giao cho tôi."

Anh ta ngước xuống, ánh mắt trượt từ chiếc trâm lên mặt tôi, rồi lại xuống chiếc trâm.

''Ngươi nghĩ ta ngu lắm sao?'' Anh nhướng mày. ''Trong bao nhiêu khu vực, ngươi tìm đến cái chốn cũ rích bị bỏ hoang này, lại còn biết chính xác một địa điểm nằm sâu trong tối cung, tới tận hai lần?"

''Lần đầu thực sự là do tôi đi lạc...Hôm ấy là lần đầu tôi đặt chân tới Eudora, lần đầu dự một yến tiệc quý tộc. Tôi thực sự vì tò mò mà đã vô ý lang thang!'' Tôi lắp bắp. "Lần thứ hai thì khác! Tôi đã xin phép điện hạ, thưa ngài. Tôi đã nói hết sự thật và ngài ấy...ngài ấy đã cho phép-"

''Đủ rồi, đừng có mà quanh co!'' Hắn gầm lên.

''Điện hạ đã đích thân trao thánh chỉ cho tôi! Có lý do, nhất định phải có lý do thì người mới gửi gắm niềm tin nơi một tu sĩ như tôi chứ...''

''Làm sao ngươi biết chỗ này?'' Nắm tay chợt siết chặt hơn, trong chốc lát khiến tôi gần như ngạt thở. ''Mục đích của ngươi là gì?''

Phải nói gì?! Nên nói gì?!

''T-tiếng nói!''

Đồng tử anh giãn ra và rồi, thật chậm, anh nới lỏng vòng kìm kẹp.

''Tiếng nói?''

''Vâng!'' Tôi liền thở hắt. ''Tôi nghe thấy tiếng gọi từ nơi này. Tôi c-chỉ đi theo bản năng, thưa ngài. Và mặc dù, điều đó nghe thật hoang đường, tôi biết...nhưng tôi đã nghe thấy những tiếng khóc, tiếng thì thầm. T-Tôi tin...tôi tin rằng đó là dấu chỉ cho sứ mệnh của mình...''

Đôi vai chùng xuống, tôi ép mình đứng thẳng, nhìn theo khi hắn lùi lại. Hai, rồi ba bước, chìm sâu vào bóng tối phía sau. Mái tóc đen. Đôi mắt xám.

"Ngươi nói dối." Anh cất tiếng. ''Lời nguyền sẽ chẳng bao giờ được giải trừ."

"Ngài đâu thể biết điều đó nếu chưa từng thử?" Tôi khẽ khom người, không hẳn một cái cúi đầu, chỉ là một sự nhún nhường. "Nếu anh hiểu về ma pháp, anh sẽ biết, ma pháp chữa lành cũng là một dạng ma pháp thanh tẩy. Tôi không đến đây để lấy đi thứ gì, tôi ở đây là vì muốn hàn gắn. Vì muốn hai nước thôi đổ máu bởi một lời nguyền mà chẳng ai thực sự hiểu. Chỉ...vậy thôi."

"Đừng nhắc đến chuyện hòa bình khi còn đứng dưới trướng tên hoàng đế đó."

Câu nói ấy chợt rơi xuống một cách lạnh lùng, đầy dứt khoát. Và rồi, tiếng bước chân, lần này tôi mới thực sự nghe thấy, khẽ như lá khô lăn trên đá. Anh lui về, khuất sau một dãy kệ, nuốt trọn vào màn tối như thể chưa từng tồn tại.

Cả cơ thể tôi bỗng rùng mình một cái, không kiểm soát được.

Khoảnh khắc vừa rồi thật kinh khủng. Nhưng cũng thật may mắn, khi những lời nói dối đã kịp tuôn ra. Nhưng mà...nếu anh ta nói lại với Điện hạ, chắc tôi sẽ phải đem mấy lời vừa rồi ra mà diễn lại lần nữa mất.

Quay người, tôi ép mình tập trung trở lại.

Cuốn sách thất lạc vẫn đang nằm đâu đó ở trong thư viện này và tôi cần phải thoát ra khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Trước khi kẻ kỳ lạ đó quyết định rằng thánh chỉ hay không, dấu ấn quyền lực hay không, tôi vẫn không phải thứ anh ta muốn thấy trong không gian này.

Tôi bắt đầu tiếp tục, nhẹ nhất có thể, giữa rừng bụi và những ký ức đổ nát. Nhưng đâu đó phía sau, bóng tối của gian phòng này vẫn còn nặng như đang thở. Và tôi cố gắng không nghĩ đến việc liệu anh ta có đang đứng đó, trong bóng tối ấy, nhìn theo tôi hay không.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!