Từng hồi chuông vang vọng khắp kinh thành, dồn dập như nhịp đập của một trái tim khổng lồ sắp bung ra. Hành lang đá lạnh lẽo dưới gót giày, vang vọng tiếng bước chân vội vã của kẻ chạy trốn. Ngay khi vừa ngang qua sân huấn luyện lớn, cơ thể tôi đột ngột khựng cứng. Mở ra trước tầm mắt là một vũ điệu hùng tráng đến nghẹt thở. Từng người, từng người nối tiếp nhau, cơ thể họ bùng cháy trong ánh sáng chói lòa. Những đôi cánh da, tựa cánh buồm của những con thuyền ma, xé toạc không khí trong những cú đập mạnh mẽ, nhấc bổng những thân hình hùng vĩ bay vút lên không trung.
Bầu trời phía trên, giờ đây hệt như một tấm thảm, được dệt nên từ vô vàn sắc màu rực rỡ của những vảy rồng đủ mọi màu sắc. Từ xanh ngọc bích lấp lánh cạnh sắc đỏ rực than hồng, cho đến vàng kim lộng lẫy, rực rỡ dưới ánh hoàng hôn, nhuộm đỏ cả đường chân trời phía Bắc.
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả, sức mạnh nguyên sơ, vẻ đẹp uy nghiêm cùng sự kỷ luật thép, dường như đều được phô diễn một cách trọn vẹn nhất. Đây đâu phải chỉ là những sinh vật huyền thoại bước ra từ những trang sách cổ xưa, họ là những chiến binh thực thụ. Được rèn trong lửa đỏ và huấn luyện trong gian khó, được sinh ra để chinh phục và thống trị.
Làn khí lạnh buốt như lưỡi dao mỏng chợt luồn từ gáy tôi xuống tận xương cùng. Khung cảnh bỗng nhòe đi, để cho những mảnh vỡ của miền ký ức xa xôi liên tục ập đến, lóe lên từng khoảnh khắc rời rạc. Đột nhiên, tôi thấy mình không còn ở thủ đô của Eudora nữa.
Một người mẹ ôm ghì hai chị em, dùng chính thân hình gầy guộc của bà làm tấm khiên mỏng. Đứa trẻ mười tuổi, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy tay tôi trong bóng tối ngột ngạt của hầm trú ẩn. Từng đợt chấn động dữ dội từ phía trên truyền xuống, rung chuyển cả nền đất, khiến cho bụi và những mảnh vữa lấm tấm như một cơn mưa tang tóc. Mùi mồ hôi và nỗi sợ hãi đặc quánh, bủa vây lấy từng hơi thở.
Và thứ âm thanh ấy, tiếng gầm rống của những con rồng đang vang vọng. Những con quái vật khổng lồ với cái miệng rộng nhả xuống những luồng lửa định mệnh, thiêu rụi mọi thứ. Những mái nhà sụp đổ trong biển đỏ, từng thân người ngã xuống, dòng máu thẫm chảy tràn trên những con phố thường ngày tôi từng nô đùa.
Tôi phải rời khỏi đây. Chạy trốn khỏi lũ rồng. Chạy trốn khỏi cái chết.
Lao mình ra khỏi cánh cổng lớn, bỏ lại sau lưng ánh đèn vàng ấm, tôi hướng về phía con phố thủ đô đang dần chìm vào bóng tối. Những bóng đen dài từ các biệt phủ cứ thế vươn cao, hệt như những ngón tay thoi thóp đang cố chộp lấy bước chân vụt chạy. Tiếng chuông vẫn rền vang, mỗi hồi một gấp gáp hơn.
DONG-DONG-DONG-DONG!
Trái tim điên cuồng đập loạn trong lồng ngực, đau nhói như bị đè nặng bởi một tảng đá khổng lồ. Mỗi nhịp đều đẩy một luồng máu nóng đau đớn lên tận họng.
Quá nhanh. Không khí, không đủ.
Xung quanh, những bóng người vụt qua, thường dân, thương nhân, những khuôn mặt nhợt nhạt cùng đôi mắt mở to đầy kinh hãi. Họ đều đang vội vã như những hồn ma méo mó trong cơn ác mộng kinh hoàng này. Nhưng tôi không thể thấy họ, tôi chỉ thấy những bóng hình ở Isdore.
"...Kian..."
Em ở đâu?
Bên ngoài là biển lửa...
Kian, rốt cuộc em ở đâu?!
Những ngày tháng trốn chạy khỏi những cuộc tấn công bất ngờ, bỗng chốc hiện về trong tâm trí, sống động đến đau đớn. Những ngọn lửa cam đỏ liếm láp lên những bức tường thành đá, trong chớp mắt, đều biến thành tro bụi.
Những tiếng thét thất thanh trong đêm lại vang lên liên hồi. Tiếng thét của mất mát, của tuyệt vọng. Tiếng gọi tên không ngừng của những người đã khuất. Và giữa tất cả, xen lẫn, chồng chéo lên hiện tại, tôi nghe thấy từng tiếng đập cánh vụt như nhát roi vào không trung, cuốn theo thứ mùi ám ảnh không thể nhầm lẫn. Vị tanh nồng của máu và mùi cháy khét của thịt sống.
Hai tay đưa lên bịt chặt lấy tai, đôi mắt nhòe đi vì nỗi sợ hay vì nước mắt, tôi chẳng còn rõ nữa. Đôi mắt đảo quanh khắp không gian, tuyệt vọng tìm kiếm một lối thoát. Một con hẻm, một cánh cửa mở, bất cứ điều gì.
Nhưng mọi thứ đều đóng lại, mọi thứ đều xa lạ.
Từng bước loạng choạng, đôi chân không còn chống đỡ nổi sức nặng của cơ thể, tôi chợt vấp phải một viên đá nhô lên trên đường mà ngã sầm xuống nền đá lạnh buốt. Cơn đau bùng lên ở đầu gối, ở lòng bàn tay khi chúng va vào đá thô. Và rồi, mọi thứ bỗng đổ sụp. Cả cơ thể bỗng rệu rã, hệt như một con rối bị cắt đứt dây buông rơi. Không còn chút sức lực nào để đứng dậy, để chạy tiếp, hay thậm chí để sợ hãi nữa. Tất cả văng vẳng trong tâm trí, chỉ còn lại một sự trống rỗng mênh mông.
Qùy sụp, tôi ôm chặt đầu mình, hai bàn tay siết lên mái tóc như muốn bấu víu lấy chút thực tại mong manh đang tuột khỏi tầm với. Nơi khóe mi, những giọt nước mắt nóng hổi đã trực trào, hòa tan vào lớp bụi trên gò má thành những vệt lầy. Nhắm nghiền mắt, tôi cố gắng xua đi những bóng ma bủa vây, nhưng chúng vẫn ở đó, rõ ràng và tàn nhẫn hơn bao giờ.
Có...ai...không...
Cứu...tôi...
"Ai đó l-làm ơn..."
Rồi, từ trong màn sương mờ của tầm nhìn và nước mắt, một bóng hình nhỏ bé hiện ra. Một bé gái, trạc năm, sáu tuổi, với mái tóc đen óng buộc thành hai búp cao.
"Mẹ ơi!" Bàn tay nhỏ xíu của em, mũm mĩm với những ngón tay búp măng, đang chỉ thẳng xuống tôi. "Nhìn kìa! Chị kia bị làm sao thế?"
Đôi mắt tròn, long lanh màu nâu hổ phách của em mở to, ánh lên sự tò mò thuần khiết, không chút sợ hãi hay kinh tởm. Chỉ đơn thuần là sự quan tâm ngây thơ đến từ một thế giới chưa hề vương vấn bụi trần.
Thế nhưng, ánh nhìn của người phía sau, một phụ nữ trung niên với vẻ ngoài mệt mỏi nhưng vẫn thanh lịch, lại như một lưỡi dao vô hình khứa vào lòng tôi. Ánh mắt ấy không chứa đựng sự giận dữ hay ghê tởm thô thiển.
Không, nó còn tệ hơn thế.
Đó là vẻ ái ngại pha lẫn sự khó chịu không hề giấu giếm. Cái nhìn dành cho một vật thể lạc lõng, một vết bẩn trên tấm thảm sạch sẽ. Bà đang nhìn tôi, như nhìn một...sự bất tiện.
Bước tới, bà chẳng thốt nên lời mà chỉ nhanh chóng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con gái mình, rồi vội vã lướt qua như thể sợ hãi một thứ dịch bệnh truyền nhiễm.
"Đừng ngoái lại, con."
Từng tiếng 'cộc', 'cộc' nối tiếp vang trên nền đất, nhanh hơn, gấp gáp hơn. Hai bóng hình nọ, khuất dần vào dòng người đang tan loãng.
"...Ôi trời...cái quái gì thế này?..."
Một giọng nam trẻ, vang lên từ khoảng không bên trái. Giọng điệu đầy ngạc nhiên pha lẫn bực bội.
''Cô ta đang làm cái trò gì thế?'' Một giọng nữ khác, sắc lẹm và gay gắt hơn, chợt cắt ngang.
"Không biết nữa. Say rượu hả?"
"Ở giữa đường như vậy."
"Thôi đi, đừng dính vào. Chắc có ai đó sẽ lo."
Tôi vẫn quỳ đó, giữa lòng con đường đá, cảm nhận rõ sự lạnh lẽo lan tỏa từ những ánh nhìn xa lạ. Hàng chục đôi mắt, có thể là hàng trăm, tất cả đều nhìn tôi như nhìn một vật thể kỳ lạ.
Không một lời hỏi han, không một cử chỉ giúp đỡ cụ thể. Không ai, chẳng có ai. Những cái nhìn chứa đựng sự tò mò, pha chút bối rối khó hiểu và một thứ khinh bỉ ngấm ngầm.
"Có ai biết cô này là ai không?"
"Không quen mặt. Chắc là dân ngoại quốc."
'Người ngoài'. Họ và Ta. Kẻ lạc loài.
Những tiếng bàn tán ấy cứ lớn dần trong màng nhĩ, bắt lấy từng âm tiết. Và rồi, trong một thoáng nhận ra, tôi khó nhọc nhìn xuống đôi bàn tay lấm lem của mình. Những vết xước nông in hằn trên da, những hạt bụi đỏ của đường phố bám chặt vào từng kẽ tay. Rồi tôi ngước lên, nhìn vào dòng người đang bước đi với những bộ váy áo chỉnh tề, cùng những gương mặt xa lạ đầy vô cảm.
Vừa khoảnh khắc trước đó, qua lăng kính méo mó của nỗi kinh hoàng, họ hiện lên trong tâm trí tôi như những bóng đen ác mộng trên nền trời đỏ lửa. Thế nhưng giờ đây, khi nhìn kỹ lại qua lớp nước mắt mờ. Họ vốn chỉ là những con người bình thường đang hối hả trở về. Và cả thế giới xung quanh vẫn yên bình đến lạ lùng. Những mái ngói đỏ tươi vẫn nguyên vẹn phản chiếu ánh hoàng hôn, những khung cửa sổ điểm xuyết những chậu hoa tươi thắm cùng những ngọn đèn đường đang từ từ bừng sáng.
Không có bóng dáng của lửa rồng, không văng vẳng tiếng thét hấp hối, cũng không hề có dấu vết của sự tàn phá nào.
Vậy thì...tôi đang làm gì thế này?
Lổm cổm bò dậy, cả cơ thể đều nặng nề như chì. Sự xấu hổ lan tỏa trong tôi như một cơn sóng, thiêu đốt mọi giác quan. Hai bàn tay bất giác siết chặt lấy vạt áo choàng, giờ đã nhàu nát, lấm lem và rách toạc một góc. Đầu cúi gằm trong hổ thẹn, tôi để mái tóc mình che lấp đi một nửa thế giới, không dám ngước lên đối diện với những ánh nhìn xung quanh.
────────
Khung cảnh tĩnh lặng của thánh điện như nghẹn lại khi tôi lê bước đến cổng. Vừa đặt chân lên bậc thềm đầu tiên, bóng dáng cao lớn của vị chủ giáo cùng dáng vẻ vội vã, hốt hoảng của Rudi đã chắn ngang lối.
"VIVIAN!" Julius lao tới, hai bàn tay siết chặt lấy vai tôi. Tôi có thể cảm thấy những ngón tay anh đang run lên dù cho cố ghì chặt. "Cô đã đi đâu vậy!? Chúng tôi đã lục tung mọi ngóc ngách để tìm cô! Cô có biết chúng tôi đã lo lắng thế nào không!?"
Rudi bước lên, cánh tay nhỏ bé thập thò đưa ra như muốn chạm vào tôi, nhưng lại ngập ngừng.
"Vi, chuyện gì đã xảy ra thế? Sao cô lại thành ra thế này..."
Ánh mắt cô lướt xuống vạt áo choàng dơ bẩn, rồi dừng lại ở đôi bàn tay đầy vết xước và cuối cùng là khuôn mặt tôi, nơi những vệt bụi đất hòa lẫn với nước mắt.
"Trời ơi, Vi..."
Lời giải thích chưa kịp bật khỏi đầu lưỡi, một tiếng gầm rú chấn động chợt quất xuống từ tầng mây. Và trong ánh mắt kinh hãi đến nghẹt thở của chủ giáo, chúng tôi đồng loạt ngước lên. Trên nền lụa tím thẫm của hoàng hôn, một bóng đen khổng lồ hiện ra, vượt xa mọi con rồng tôi từng thấy.
Thân hình nó là một sự dị dạng đáng sợ, không giống bất cứ sinh vật huyền thoại nào trong sách vở. Nó đứng vững trên hai chân sau như hai cột đền khổng lồ, trong khi hai chi trước không hề hiện hữu. Sải rộng đôi cánh, nó nuốt chửng cả vầng thái dương đang lịm dần. Và lớp vảy của nó, không phải thứ ánh kim lấp lánh, mà là một màu đen tuyền. Từng chiếc to như tấm khiên của những người khổng lồ, xếp chồng khít lên nhau tạo thành một bộ áo giáp kiên cường.
Đôi mắt màu tro tàn quét qua quảng trường, không chút xao động, chỉ có sự trống rỗng thăm thẳm. Một vẻ đẹp chết chóc, vừa hùng vĩ đến nghẹt thở, lại khiến người ta phải cúi đầu trong kinh hãi.
"Thật không thể tin nổi! Sao họ có thể tự tiện hành động mà không thông qua chúng ta chứ?!" Lẩm bẩm dưới hơi thở nặng nhọc, anh quay phắt sang chúng tôi, ánh mắt đầy vẻ khẩn trương. ''Nhanh chóng vào bên trong đi!''
Ngay lập tức, Rudi nắm chặt lấy cổ tay tôi, kéo mạnh vào sâu trong thánh điện.
"Rudi! C-Có những con rồng-"
Tôi cố gắng thốt lên, muốn nói cho cô về những gì tôi đã chứng kiến ở cung điện. Về chiếc tách trà có độc, về những tin tức kinh hoàng từ biên giới, nhưng lời nói bị nghẹn lại khi cô đột ngột xoay người.
"Chúng tôi đã tìm cô khắp nơi!" Rudi cất lời, gay gắt hơn bao giờ hết. Một thứ âm thanh xa lạ từ con người vốn luôn dịu dàng và kiên nhẫn. "Chúng tôi tưởng cô đã bị bắt! Chúng tôi tưởng-"
Lồng ngực tôi đau thắt khi đối diện với cô. Dù ánh nến mờ ảo không cho phép tôi thấy rõ từng đường nét trên khuôn mặt, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ sự bực dọc đang căng lên trong từng cử chỉ cứng nhắc ấy. Cô đang giận, nhưng cơn giận ấy không xuất phát từ lỗi lầm của tôi, mà từ nỗi sợ của mất mát.
Lẽ ra tôi nên nói với cô một tiếng trước khi đi. Lẽ ra tôi nên để lại một mảnh giấy, một ký hiệu, bất cứ điều gì để họ biết việc tôi đang làm. Thế nhưng, tôi đã không làm thế, tôi đã hành động theo cái tôi ích kỷ, theo sự bốc đồng ngu ngốc của mình.
Cuối cùng thì, tôi vẫn chỉ là một kẻ nông nổi, lao đi trong sự mù quáng, chỉ vì khát khao được chứng tỏ mình không thua kém ai, vì muốn có được một chỗ đứng, vì muốn xóa đi cái mác 'vô dụng' đã đeo bám.
"...Rudi...Tôi xin lỗi...Thực ra, hôm nay tôi đã tới cung điện...Có chuyện đã xảy ra, có nhiều việc bất thường lắm. Tôi cần phải kể cho mọi người nghe về-"
Bất ngờ, cô kéo mạnh tôi về phía căn phòng nhỏ ở cuối hành lang. Bước vào trong, cô xoay người đối diện tôi, ánh mắt căng thẳng hệt như sợi dây đàn rung lên.
"Nghe này..." Cô cố gắng ép giọng mình xuống, gượng gạo tìm lại sự bình tĩnh. "Tình hình bên ngoài đang rất nguy hiểm. Chúng tôi đã nhận được tin từ giáo đoàn, có một cuộc khủng hoảng đang diễn ra ở biên giới. Nhưng việc này đã có Giáo đoàn Jethro cùng đội vệ binh hoàng gia lo liệu. Vì vậy, chúng ta sẽ an toàn ở đây."
Ngừng lại, cô nhìn thẳng vào mắt tôi với vẻ nghiêm nghị chưa từng có.
"Vì thế, xin cô đừng đi lung tung. Hãy ở lại đây, đừng rời khỏi căn phòng này. Chờ cho đến khi có tín hiệu an toàn, chỉ khi chuông nhà thờ rung ba hồi dài, lúc đó mới được ra ngoài. Cô hiểu chứ?"
Khẽ gật đầu, tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ hư vừa bị khiển trách. Nhưng tôi cũng chẳng thể nào oán trách cô. Vì chính tôi, đã luôn là nguồn cơn của mọi rắc rối mà.
"...Vâng. Tôi hiểu rồi."
Cô khẽ gật đầu đáp lại, rồi vội vã quay đi, bóng lưng khuất dần trong bóng tối của hành lang.
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề khép mình, tôi đứng đó, bất động trong bóng tối hồi lâu, không cử động, chỉ còn nghe thấy tiếng thở hổn hển của chính mình. Rồi lặng lẽ, từng bước chậm chạp, tôi lê mình tới chiếc bàn gỗ. Đôi bàn tay run rẩy lần mò vào túi vải, rút ra một bình Torbica pha mật ong.
ẦM!
Một tiếng nổ khác dội từ xa, vọng vào thánh điện, đủ mạnh để rung lay khung cửa sổ và khiến ngọn nến chập chờn.
Hoảng loạn, tôi bò thục mạng xuống gầm bàn. Lưng dựa vào thành thô ráp, hai tay ôm chặt đầu gối, tôi co người lại như một con thú bị thương đang tìm chỗ ẩn náu. Đôi mắt mở to trong căng thẳng, nhìn chằm chằm ra phía ô cửa sổ nhỏ, nơi vệt hoàng hôn đỏ rực đang dần tắt.
Những ký ức đau thương ấy, hai bóng hình nhỏ bé chui lủi trong bóng tối như hai con chuột nhắt. Giờ đây, chỉ lại còn một mình tôi, lạc lõng nơi xứ người, chẳng còn ai bên cạnh để cùng sẻ chia những khoảnh khắc kinh hoàng này.
0 Bình luận