Vol 2. Ranh Giới Mong Manh

Chương 24. Miền Đất Hứa

Chương 24. Miền Đất Hứa

Chiếc túi vải khiêm tốn chứa đựng cả thế giới nhỏ, phục trang vài bộ, chiếc khăn len cũ đong đầy những kỷ niệm cùng cuốn sổ tay và cây bút chì Rudi trao tặng. Lặng người đứng giữa căn phòng thân quen suốt hai ngày qua, tôi chùng xuống trong khoảnh khắc bâng khuâng.

Vừa lúc hừng đông ửng đỏ nơi chân trời, cũng là lúc giáo đoàn Fracista khởi hành. Tiếng bước chân rộn rã, tiếng xô đẩy hàng hóa, tiếng thì thầm chỉ dẫn hòa vào làn gió sớm mai. Những con tàu kiên cố đã đậu sát bến và ai nấy cũng đang hối hả, tất bật với những công việc cuối cùng.

Đây là lần đầu tôi theo tàu ra khơi, lần đầu đối diện với đại dương từ giữa lòng bao la của chính nó, chứ chẳng phải qua cái khoảng cách an toàn của bờ bãi. Bầu trời trên cao kia thật ngoan ngoãn, trong vắt với từng cuộn mây trắng bồng. Thế nhưng, bên dưới biển cả lại đang giận dữ gào thét. Mặt nước đen ngòm cuộn lên những ngọn sóng dữ, không ngừng quật vào thân tàu gỗ mục. Gồng mình, đôi chân tôi không còn vâng lời, chúng bước những bước loạng choạng vô hướng theo điệu nhảy bất đắc dĩ của con tàu.

''Ân huệ lớn nhất của chúng ta, chính là được tập trung toàn lực cho một trận chiến với tài nguyên ma pháp. Trong khi Long tộc phải phân tâm cảnh giới với Vùng Đất Chết suốt ngày đêm.'' Rudi bất ngờ cất tiếng ngay sau lưng. ''Ác linh ghét biển cả và sợ trời cao nên chúng bám riết lấy đất liền.''

''Thì ra...là vậy...'' Tôi cố đáp lại, nhưng cơn sóng ngược dữ dội từ dạ dày chợt trào lên, khiến cho lời nói bỗng nghẹn trong cổ họng.

"Hành trình chỉ có bốn ngày, nhưng tôi e rằng sức chịu đựng của cô không còn đủ dài." Rudi từ từ nghiêng đầu, vệt ưu tư thoáng qua trong đáy mắt ấy. "Sắc mặt cô lúc này chẳng khác nào trăng trong đêm bão vậy, nhợt nhạt và thiếu sức sống vô cùng."

''Tôi ổn..." Tôi ngừng lại, cảm nhận vị chua loét từ cổ họng trào lên. "Chắc tại...tôi mới tập tành đi biển lần đầu."

''Ra vậy.''

Ngẩng đầu đón ánh bình minh đang dần lên, tôi hứng lấy ánh sáng đầu tiên của ngày mới. Nắng sớm ấm áp phả nhẹ lên da, xua đi phần nào hơi lạnh còn vương vấn từ những cơn gió biển.

"Tôi không hiểu lắm...tại sao Sói Hoang lại bị ruồng bỏ đến thế?" Tôi hỏi, giọng nhỏ dần như sợ đánh động điều gì. "Xét cho cùng, chẳng phải họ cũng chỉ là sói thôi sao?''

"Con người sợ những thứ họ không thể kiểm soát và sợ nhất là những thứ họ không hiểu."

Một khoảng lặng trôi qua. Lũ hải âu cứ thế lững lờ bay, thảnh thơi trên nền trời cao rộng. Khung cảnh ấy thật lạ lùng và hiếm hoi nơi phương Bắc khắc nghiệt này.

''Không có bầy đàn để gột rửa, không có lãnh thổ để bảo vệ. Người ta sợ rằng, sự thù hận và tuyệt vọng của kẻ bị ruồng bỏ sẽ thu hút những thế lực hắc ám, biến họ thành mối đe dọa khôn lường.''

Khẽ cau mày, tôi cảm thấy từng lời như cứa sâu hơn. "...Ngay cả khi họ được chấp nhận bởi đế quốc ư?..."

"Đế quốc có thể ban chiếu chỉ, luật pháp có thể công nhận sự tồn tại, nhưng trái tim con người thì không đơn giản như vậy." Rudi đáp. ''Trong góc tối của mỗi ánh mắt vẫn luôn ẩn chứa sự dò xét và họ sẽ tự trả lời bằng hai cách. Hoặc là phạm tội nặng nề tới mức bị chính đồng loại ruồng bỏ, hoặc được sinh ra từ cõi tối, nơi mà ngay cả ánh sáng của thánh linh cũng không thể với tới."

"...Thật đáng sợ..." Tôi thì thầm.

"Cô đã từng nghe đến 'Bệnh Dại' bao giờ chưa?"

Chớp mắt, tôi quay sang nhìn cô đầy vẻ ngỡ ngàng. "Bệnh Dại? Đó là thứ gì vậy?"

"Nó là một dịch bệnh.'' Cô ngừng lại, như để câu nói chìm vào không gian. ''Khi một sinh vật bỗng chốc bị cơn điên cuồng xâm chiếm, họ trở nên tàn bạo và khát máu vô độ, phản bội lại chính bản năng thuần nguyên. Họ được gọi là những kẻ 'tan vỡ', những bản thể đã đánh mất bản ngã."

Cảm giác này...Nó giống hệt khoảnh khắc khi tôi mất kiểm soát, khi cơn thịnh nộ bùng lên không thể kìm nén, thúc giục tôi lao vào tấn công tên hiệp sĩ trong biển lửa. Một phút hoảng loạn khi tất cả những gì tôi cảm nhận được chỉ là sự phẫn nộ thuần khiết.

''Người đời nói, dịch bệnh ấy khởi nguồn từ những ác linh lan tới từ vùng đất tử địa xa xôi kia. Vì vậy, chẳng khó hiểu khi hoàng gia lại quyết định thắt chặt an ninh biên giới, từ chối sói hoang cũng như lo ngại việc dân tị nạn có thể mang theo 'bệnh dại' vào đế quốc."

Siết chặt tay phía sau lưng, tôi bỗng cảm thấy trái tim đập nhanh hơn.

Chẳng lẽ tôi cũng đã nhiễm phải thứ ‘bệnh dại’ kia? Nếu thật sự như vậy, thì tôi có đang vô tình trở thành mối đe dọa với những người xung quanh? Và liệu một ngày, tôi có hoàn toàn đánh mất chính mình, để rồi trở thành một con quái vật mất kiểm soát?

Càng dấn thân vào những hành trình này, tôi càng nhận ra mình còn quá nhiều điều phải học hỏi. Thế giới mênh mông và phức tạp vượt xa mọi tưởng tượng non nớt. Mỗi con người tôi gặp, từ kẻ khiêm nhường nơi góc phố đến những bậc quyền uy chốn cao sang, họ đều mang trong mình những hiểu biết thâm sâu về dòng chảy lịch sử, về ma pháp, về những điều mà tôi chưa từng biết đến.

Một con sói hoang không biết về nguồn cội, không thuộc về nơi nào. Một linh hồn lạc loài giữa thế giới rộng lớn này.

Điều đó chợt khiến tôi cảm thấy lạc lõng khôn cùng, tựa hồ một kẻ lữ hành lạc bước vào cõi thần tiên mà chẳng biết phép màu nào. Những chân lý hiển nhiên với người khác, với tôi lại là những mật mã không lời giải. Mù mờ trước những truyền thống lâu đời, những huyền thoại bản địa đã thấm vào máu thịt họ tự thuở lọt lòng.

────────

Bốn ngày trên biển là một chuỗi dài những lặp lại tẻ nhạt. Ngày này qua ngày khác, mọi thứ đều giống nhau, bình minh, bữa sáng và những công việc phụ trên tàu. Những việc lau chùi boong, giúp việc nhà bếp, hay điểm lại dây chão cũng chỉ chiếm một phần thời gian. Phần còn lại, tôi chìm đắm trong sự rảnh rỗi mênh mang.

Trong góc boong vắng, tôi lật mở cuốn sổ tay, những con chữ bắt đầu xuất hiện. Đầu tiên là ghi chép các dữ kiện về Eudora, về giáo đoàn Jethro, về những việc phải làm khi cập bến. Thế nhưng, ngòi bút không dừng lại ở đó. Nó dẫn dắt tôi viết ra những điều sâu thẳm hơn. Nỗi ám ảnh mang tên 'bệnh dại', những hoài nghi về cội nguồn của bản thân và cả những khoảnh khắc bình dị đong đầy trên con tàu này.

"Xin hỏi, cô đang làm gì vậy?"

Gần như theo phản xạ, tôi áp lòng bàn tay vào trang giấy đang mở, rồi vội vàng khép chặt cuốn sổ lại.

Chủ giáo Julius Ike Nevan đứng đó, dáng vẻ thanh thoát dưới ánh chiều tà. Ánh nắng cuối ngày nhuộm mái tóc lam của anh thành một màu tím nhạt mơ màng, nhưng đôi mắt hồng ngọc thì vẫn sáng rõ, mang theo sự dò xét mà thấu suốt.

"Chúc Chủ giáo một buổi sáng an lành." Bật đứng dậy, tôi vội vã cúi đầu. "Thưa ngài, đây chỉ là vài ghi chép vụn vặt để tôi không quên những việc cần làm khi chúng ta đến Eudora."

Cúi xuống thấp hơn, ánh mắt tinh anh soi vào những trang giấy ố vàng mà tôi đang cố giấu khéo đi. Những ngón tay siết chặt lấy bìa sổ, cảm giác nóng bừng xấu hổ chợt lan tỏa khi để anh, một người uyên bác, nhìn thấy thứ chữ viết nguệch ngoạc, thô ráp này.

Bởi những con chữ của tôi chẳng được sinh ra dưới ánh đèn của lớp học, cũng không được uốn nắn bởi bàn tay nhà giáo. Chúng lớn lên từ những đêm dài cô quạnh bên bếp lửa, được viết nên bởi đầu than củi còn nồng nàn mùi khói và được rèn giũa qua từng trang sách cũ mà tôi tự mày mò. Chúng xấu xí, xiêu vẹo và đầy những sai sót mà đến chính bản thân còn mơ hồ. Nhưng đó là tất cả vốn liếng, là bằng chứng duy nhất cho những năm tháng tôi đã sống và tự gắng sức mình.

"Hình vẽ đó, cô đang vẽ thứ gì vậy?" Julius hỏi, anh chỉ vào một trang giấy cụ thể.

"À...dạ?"

Ánh nhìn của tôi chạy theo hướng tay anh, rồi đóng đinh vào chính bức vẽ trên trang sổ. Những đường nét bút chì loang nhoè, khắc hoạ hình ảnh một con sói trong tư thế gầm gừ, hàm nanh lởm chởm nhe ra cùng đôi mắt đỏ ngầu như hai vũng máu chưa kịp khô. Tôi chưa từng chủ tâm vẽ nên nó. Bức họa giống như một linh ảnh, tự tìm đường thoát ra qua ngòi bút trong những đêm vật vã với giấc ngủ. Chỉ cần khép mí mắt, bóng ma ấy lại hiện ra và tiếng gầm gừ của nó luôn vang vọng từ tận sâu những cơn mơ kinh hoàng.

"Dạ, chỉ là một bức vẽ...''

"Ta có thể thấy điều đó.'' Julius nhìn chằm chằm cuốn sổ một lúc lâu. ''Nhưng tại sao lại là đôi mắt đỏ? Chẳng phải đế quốc luôn cho rằng màu đỏ là màu tượng trưng của sự ô uế, cho cái chết và đau thương?"

"...V-Vâng..."

Phải chăng tôi đã vô ý thất lễ? Cái nhìn của anh ấy...liệu có đang dò xét sự kỳ quặc nơi tôi? Thế nhưng, tôi không thể nói với anh rằng con sói ấy chính là thứ đã ám ảnh những giấc mộng. Điều đó nghe thật ngớ ngẩn.

Một khoảnh lặng ngắn ngủi trôi qua, rồi Julius đột ngột cười nhẹ, như để xua đi không khí nặng nề.

"Tiện đây, xin thứ lỗi cho sự chậm trễ này. Vì đã quá bận rộn với công tác chuẩn bị cho chuyến đi, mà bây giờ tôi mới có cơ hội được chào hỏi cô một cách tử tế.'' Anh lên tiếng. ''Chào mừng cô đã trở thành một phần của giáo đoàn. Cầu mong những vì sao sẽ dẫn lối và sóng gió sẽ tránh xa những hành trình sắp tới."

"Vâng, tôi rất biết ơn vì sự chào đón nồng hậu của mọi người.'' Thật nhẹ nhõm khi ngài ấy không truy vấn thêm về vấn đề. ''Và nơi này...nhà thờ, nó khác xa với bất cứ thứ gì tôi từng biết. Sự yên tĩnh, vẻ đẹp và cả sự ấm áp từ những bữa ăn ngon lành. Tất cả đều mới mẻ và quý giá.''

"Chắc hẳn Rudi đã trao đổi chi tiết mọi việc với cô rồi. Cô ấy đã hướng dẫn cho cô những điều cần biết chứ?" Julius gật đầu, nụ cười hài lòng thoáng hiện trên môi nhưng chưa bao giờ chạm tới đôi mắt hồng ngọc sắc lạnh ấy.

"Vâng, thưa Ngài. Cô ấy rất tận tâm."

"Vậy thì tốt." Anh chắp đôi tay lại phía sau lưng. ''Vậy thì, xin gửi đến cô những lời chúc phúc tốt đẹp nhất. Chúng tôi, tất cả chúng tôi, đều đang trông chờ vào thành công của cô."

Nói rồi, anh lặng lẽ quay đi. Những bước chân nhẹ nhõm dần khuất sau cánh cửa cabin, để lại tôi một mình với tiếng sóng. Một cuộc trò chuyện chóng vánh chẳng đủ để vẽ nên chân dung một con người, nhất là với một người bí ẩn như chủ giáo. Nhưng sau cùng thì, những lời anh nói, dù xa lạ trong cách diễn đạt, lại gieo cho lòng tôi một sự ấm áp lạ kỳ.

Có lẽ, tôi cũng không đến nỗi nào.

────────

Rồi cái ngày ấy cũng đến, trong ánh sáng mong manh của bình minh thứ sáu.

"Eudora!" Ai đó hét lên từ boong tàu.

Lập tức chạy ra ngoài, tôi dướn mình khỏi lan can. Và rồi, tôi thấy nó, dải đất liền sẫm màu nổi bật nơi chân trời. Phương Nam, Đế quốc Eudora hùng vĩ, nơi tộc Rồng kiêu hãnh ngự trị.

Một luồng gió dịu dàng lướt qua má, tôi chợt nhắm đôi mắt. Nó nặng mùi hương hoa cỏ lạ lẫm, mùi đất ẩm hòa cùng sự sống đang sinh sôi. Trong lòng bỗng dâng lên mớ cảm xúc hỗn độn. Hồi hộp như cánh chim non lần đầu tập bay, nhưng cũng sợ hãi trước một thế giới quá rộng lớn.

Ngay từ xa, tôi đã thấy những con đường uốn lượn ven bờ biển, những đoàn thương nhân tấp nập với xe ngựa chất đầy hàng hóa. Đây chính là trái tim thương mại của lục địa, nơi của cải và cơ hội tuôn chảy bất tận như thủy triều. Và con người nơi đây, họ mang trong mình cái vẻ mộc mạc, chân chất của đất trời nuôi dưỡng. So sánh với phương Bắc khô cằn và lạnh lẽo, Eudora hiện lên như một giấc mơ có thật. Một đế quốc của sự màu mỡ, nơi mọi hạt giống hy vọng đều có thể nảy mầm và vươn mình.

Khi con tàu vừa cập cảng, hàng hiệp sĩ trong bộ giáp đen bóng đã đứng thẳng tắp thành một bức tường sắt sống. Những ngọn giáo của họ chĩa lên trời cao theo một nghi thức chào đón truyền thống. Thế nhưng, da thịt tôi chợt nổi gai ốc. Có gì đó không đúng và dù không nhìn thấy ánh mắt, tôi vẫn cảm nhận được sự chú ý của họ, nặng nề, sắc lạnh, đầy hoài nghi.

Nép mình phía sau Rudi, tôi cố bắt chước dáng vẻ điềm nhiên của cô và các thành viên giáo đoàn. Liệu họ có đang nhìn thấu lớp vỏ bọc này? Liệu những ánh mắt sắc như dao kia có nhận ra tôi là ai, hay đúng hơn, tôi không là ai?

"Đừng lo." Rudi thì thầm.

Dưới sự hộ tống của những hiệp sĩ áo đen, cỗ xe sang trọng đưa chúng tôi lao sâu vào trái tim của kinh đô, thẳng tiến về Edsel, thánh địa linh thiêng tọa lạc ngay giữa lòng đế quốc huy hoàng này. Phố xá rộn ràng trong một bản hợp xướng của thương mại và niềm vui. Những con người nơi đây diện trên mình vẻ lịch lãm, nụ cười rạng rỡ cùng thân hình cường tráng nói lên sự phồn vinh. Trẻ em, những thiên thần nhỏ của phố thị, nô đùa trong tự do. Và hai bên lề đường, những quầy hàng lộng lẫy khoe đủ thứ kỳ trân dị bảo từ khắp bốn phương trời.

Những tòa dinh thự, chúng vút lên trời như những tác phẩm điêu khắc khổng lồ, được dát từ thứ đá cẩm thạch trắng muốt và điểm xuyết bằng những viên đá quý lấp lánh dưới nắng vàng. Từng cột trụ, từng đường vòm đều được chạm trổ tinh xảo, như đang thổn thức một hơi thở nhẹ nhàng của thuở hồng hoang.

Khung cảnh phồn hoa ấy tựa như một phiên bản phóng đại và hoàn mỹ hơn của kinh thành Isdore, vẽ nên một bức tranh về sự giàu có và thịnh vượng với những nốt nhạc cao vút cùng âm sắc rực rỡ hơn gấp bội. Nhưng ẩn sau vẻ đẹp ấy, tôi không khỏi băn khoăn. Liệu người dân nơi đây có hay biết về những cuộc tấn công bất ngờ mà Isdore phải gánh chịu? Về những bức tường thành lạnh giá phải canh giữ mỗi đêm? Về tiếng khóc của trẻ con vì đói và lạnh, trong khi ở đây, chúng chỉ khóc vì vấp ngã khi chơi đùa?

Tại đại thánh điện Edsel, giáo đoàn Jethro đã chờ sẵn. Họ khoác trên mình bộ y phục màu đỏ thẫm, màu của vảy Thần Rồng, tượng trưng cho sức mạnh và quyền uy tối cao. Và từ xa, sự hiện diện của chủ giáo Jethro đã như một trường lực thu hút mọi sự chú ý, nặng trĩu và lạnh lùng.

Fergus Eskan Cyrilryder sở hữu tầm vóc cao lớn khiến người đối diện phải ngước nhìn, cùng mái tóc bạc phơ như sương muối và cặp mắt sắc lẹm có thể thâu tóm mọi thứ. Được hoàng gia tin tưởng tuyệt đối và là cánh tay phải của Nhất Hoàng Tử, ông không chỉ là một quan chức. Ông là một bậc thầy thao túng khiến cho ngay cả những kẻ ở đỉnh cao cũng phải vừa kính nể vừa e sợ.

Cánh cửa sảnh điện vừa khép lại, ngay lập tức, chúng tôi bị bao vây bởi những ánh nhìn. Không phải lời chào, mà là sự quan sát của phe Rồng, sắc lạnh và đầy tính toán. Và rồi, hầu như cùng một lúc, mọi con ngươi đều xoay chuyển, hội tụ về phía tôi. Giữa rừng áo choàng đỏ quen thuộc của họ và màu xanh quen thuộc của đồng minh, tôi là tảng màu lạ, là sự bất thường. Một mục tiêu, một dấu chấm hỏi bằng xương bằng thịt.

Cố thở đều, tôi giữ đôi mắt mình nhìn thẳng, nhưng cả người như muốn co rúm lại. Rồi Fergus tiến về phía trước, từng bước đi của ông dần thu hẹp không gian. Và ánh mắt ấy, thứ ánh sáng thấu suốt đầy hằn học, ghim chặt lấy tôi.

"Mỗi năm một lần." Fergus lên tiếng. "Eudora đều rộng mở vòng tay, chào đón những người con đang mong mỏi hòa bình."

Ngôn từ ấy nghe thật hào phóng, nhưng chất giọng lại lạnh lẽo. Đó không phải mộtlời mời, mà là một tuyên ngôn bằng âm thanh. Và Julius, hệt như một nhà ngoại giao dày dạn đã đi qua vô số những màn kịch tương tự, thậm chí không chớp mắt.

"Mong rằng trong cuộc gặp gỡ lần này, chúng ta có thể cùng nhau đi tới một thỏa thuận song phương có lợi, để cả hai bên dân chúng đều được hưởng niềm vui chung." Julius khẽ nghiêng đầu, một cử chỉ vừa đủ lịch sự. Nụ cười nở trên môi nhẹ nhàng đẩy lùi sự nghi kị của phe đối diện.

"Ta cũng có cùng sự mong đợi đó." Fergus gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi.

"Thật là thiếu sót nếu không giới thiệu vị khách quý của chúng ta.'' Julius nhẹ nhàng bước sang một bên, trang trọng đưa tay ra như để dẫn lối. ''Rất hân hạnh được giới thiệu Pháp sư Vivian Vi Abel. Dẫu tuổi đời còn trẻ, nhưng tài năng chữa lành xuất chúng của cô ấy đã là điều không cần bàn cãi."

"Ma pháp chữa lành à. Đúng là một ân huệ hiếm thấy của thánh linh.'' Fergus khẽ nheo mắt. ''Nhưng cũng phải thôi, giáo đoàn Fracista vốn nổi tiếng là nơi quy tụ những đứa con ưu tú nhất. Nên chẳng lấy gì làm lạ khi tộc Sói, những người luôn được sàng lọc khắt khe, lại là chủ nhân được ban cho món quà thần thánh ấy."

"Quả thực, một tài năng xuất chúng như vậy. Nếu không được dâng hiến để phụng sự đế quốc, thì thực sự là một sự phí hoài không thể bù đắp nổi."

Tiếng thì thầm từ phe Rồng chợt dấy như những đợt sóng ngầm, khiến lòng tôi nôn nao khó tả. Buộc mình, tôi đối diện với họ, cố ghìm ánh mắt lại cho thật bằng phẳng, thật vô tư. Nhưng cũng may mắn thay, sự bảo trợ rõ ràng từ Giáo chủ Julius đã phần nào xoa dịu được làn sóng nghi kỵ trong phe Rồng.

Thế nhưng với kinh nghiệm dày dạn và con mắt tinh tường, Fergus chắc hẳn đã bắt đầu nghi ngờ. Và rồi, quá trình đàm phán giữa hai bên có thể kéo dài hàng tuần, thậm chí hàng tháng, tùy vào độ phức tạp của các hiệp ước. Còn tôi, trong suốt thời gian dài đẵng ấy, sẽ phải sống trong vòng vây giám sát chặt chẽ của những kẻ lạ mặt.

Làm thế nào tôi có thể tồn tại lâu đến vậy mà không bị lộ tẩy?

────────

Sau những cái gật đầu chào hỏi vội vã đầy dè chừng, không khí chuyển sang nghi thức cầu nguyện trang trọng. Một tập tục thiêng liêng bắt buộc khi hai giáo đoàn đối diện, như lời tôn kính dâng lên các đấng thần linh bảo hộ của cả hai đế quốc. Giữa khung cảnh tĩnh mịch, giọng giáo chủ Fergus vang lên uy nghi đầy áp lực. Khép đôi bàn tay mình một cách gượng gạo, tôi cúi đầu thật sâu, để cho những lời tụng niệm cổ xưa ùa vào.

Khi hồi chuông cuối cùng của nghi lễ vừa dứt, chúng tôi được dẫn đi qua những hành lang dài, tiến về phía tháp phụ của Thánh điện, nơi định cư tạm thời của giáo đoàn trong những ngày đàm phán sắp tới. Tòa tháp sừng sững với nhiều tầng, mỗi tầng chia cắt thành những không gian riêng. Căn phòng tôi nhận được tuy nhỏ hẹp nhưng ngăn nắp, chỉ vỏn vẹn một chiếc giường đơn, một cái bàn gỗ và điểm nhấn là ô cửa sổ hướng về khu vườn phía sau.

Vứt chiếc túi xuống nơi góc phòng, tôi để cả thân mình đổ ập xuống tấm nệm mỏng, cảm nhận rõ sự kiệt quệ len lỏi trong từng thớ thịt. Hành trình sáu ngày trên biển và cuộc chạm trán đầy áp lực với phe Rồng đã hút cạn sinh lực của tôi. Tuy nhiên, sự tự do tương đối cũng đang đón chờ.

Sau những giây phút nghỉ ngơi ngắn ngủi, tôi rời khỏi căn phòng nhỏ. Bước chân nhẹ nhàng trôi dọc theo những hành lang dài, đôi mắt không rời khỏi lối kiến trúc kỳ lạ bao quanh. Trong khi quê hương tôi tôn thờ vẻ đẹp giản dị, thì Edsel này lại phô bày sự giàu có không chút giấu giếm nào. Những con rồng bằng đá như đang sống dậy qua từng đường nét chạm trổ tinh vi, được nhuốm màu bởi vô số viên pha lê. Màu đỏ của sinh mệnh, màu xanh của đại dương và màu vàng của quyền uy. Cứ như thể, cả tòa thánh điện dường như là một bảo tàng sống động về sự thống trị.

Ánh sáng xuyên qua vô số viên đá quý, rải xuống nền nhà lạnh một tấm thảm muôn màu. Cả sảnh điện như bước vào một giấc mơ kỳ ảo mà choáng ngợp. Và ở chính tâm điểm của sự mê hoặc ấy, trên bệ thờ cao vời vợi, bức tượng Vua Rồng đang uy nghi ngự trị. Đấng Tổ Tiên, con rồng đầu tiên, được tạc từ khối thạch trắng tinh khiết, đôi cánh khổng lồ của ngài bao trọn cả sảnh đường. Đôi mắt làm bằng pha lê hoàng kim lạnh giá đang nhìn xuống, một ánh nhìn vượt qua mọi thời gian, khiến bất kỳ ai cũng phải cúi mình.

Người ta nói rằng, ma thuật luân chuyển trong huyết mạch của vạn vật. Và Vua Rồng, trong ân điển tối thượng, đã ban tặng riêng cho hậu duệ của mình đôi cánh đủ sức xé toạc bão tố và ngọn lửa thiêng có thể thiêu rụi mọi tà ác, những món quà đã đưa họ lên ngôi vị chúa tể của bầu trời. Vậy nhưng ngay lúc này đây, khi đối diện với ngài tối cao, tôi không khỏi băn khoăn.

Rằng tại nơi mảnh đất Eudora xa lạ này, liệu họ có kể cùng một câu chuyện về truyền thuyết Đôi Mắt như ở quê nhà Isdore không? Hay mỗi vùng đất lại ôm ấp một phiên bản lịch sử riêng, một góc nhìn riêng về quá khứ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!