Vol 2. Ranh Giới Mong Manh
Chương 31. Những Quân Cờ Định Mệnh
0 Bình luận - Độ dài: 3,638 từ - Cập nhật:
Ánh trăng trắng bạc phủ một lớp voan mỏng lên những mái ngói cong vút, mềm mại mà hư ảo. Từ khu vườn, tiếng côn trùng rả rích vọng vào, trong khi trên kia, những vì sao vẫn lấp lánh, xa cách với mọi phù hoa của trần thế.
Trong thư phòng ấm áp, ánh nến mờ khẽ đung đưa, làm mềm đi những đường nét sắc sảo trên gương mặt trầm tư của người nọ. Đối diện ngài, vị đội trưởng chợt lặng mình, giọng điệu còn vương chút bụi đường cùng sự khẩn trương của chiến trận.
"Báo cáo điện hạ, tuyến phòng thủ biên giới tuy có hư hại đáng kể sau cuộc tấn công, nhưng mọi cứ điểm then chốt hiện vẫn trong tầm kiểm soát."
"Về thương vong, chúng ta mất tám mươi hai binh sĩ, một trăm năm mươi ba người bị thương nặng, trong số đó có mười lăm hiệp sĩ ưu tú. Công tác khắc phục đang được Tướng Marcus đốc thúc khẩn trương ngày đêm.'' Sybil ngừng lại, hít một hơi sâu trước khi tiếp tục. ''Và bẩm điện hạ, còn một tin khác. Lãnh địa của Nam tước Baron cũng đã không tránh khỏi dư chấn. Một phần cánh đồng lúa mì đã biến thành tro bụi và hơn nửa đàn gia súc không thể cứu vãn."
"Lập tức triển khai viện trợ." Kallias ra lệnh, những ngón tay trong vô thức xoa đi xoa lại chiếc nhẫn trên ngón áp út. "Nhanh chóng khoanh vùng, không được để mầm họa lan rộng. Mọi chi phí, lương thực, cứ lấy từ kho dự trữ khẩn cấp."
Sybil khẽ ngước lên, ánh mắt lướt qua từng trang báo cáo trên tay mình. "Về phần thi thể địch, chúng đã được niêm phong và chuyển về khu nghiên cứu. Các học giả từ Học viện Hoàng gia cũng đã nhận được lệnh triệu tập khẩn. Theo tin mới nhất, Viện trưởng Aldric đang trên đường trở về thủ đô, cùng với ba chuyên gia hàng đầu về lĩnh vực sinh vật kỳ dị và hắc ám thuật."
Dường như chẳng mảy may để ý đến sự hiện diện của Sybil, Kallias vẫn giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh khó hiểu ấy. Ánh mắt ngài không rời khỏi quyển sách da đang mở trên bàn, những trang giấy ố vàng với hàng chữ viết tay bằng mực đen đã phai màu - "Biên niên sử về các loài rồng cổ đại".
Biên giới phía Bắc đã luôn là mối hiểm họa tiềm tàng, nơi bụi trận chưa lắng và những dòng ma pháp cổ vẫn còn đang âm thầm rỉ máu trong từng kẽ đất. Cuộc tấn công này, giá như chỉ là một cuộc xung đột thông thường, thì mọi chuyện đã đơn giản hơn rất nhiều. Thế nhưng, thực tại hiện ra trước mắt, lại hoàn toàn vượt xa ngoài mọi quy ước của chiến tranh.
Một cuộc tấn công có quy mô, nhưng quân địch lại là những con rồng đã nằm xuống từ hàng trăm năm bỗng nhiên sống dậy. Cảnh tượng đẫm máu ấy, nơi những con rồng gầm thét điên cuồng, xé toạc da thịt lẫn nhau trong một cuộc tàn sát vô nghĩa. Không có lý trí, không có mục đích, chỉ có sự tàn bạo thuần túy. Sức mạnh man rợ và sự nguyên thủy ghê tởm ấy, vượt xa mọi sinh vật sống mà ngài từng chứng kiến.
"Những thi thể rồng..." Ngài lên tiếng sau một hồi im lặng. "Ngươi nghĩ điều gì đã làm chúng sống dậy và tấn công chúng ta một cách điên cuồng như vậy? Trong suốt chiều dài lịch sử được ghi chép, đã từng có tiền lệ nào về sự hồi sinh hàng loạt của những sinh vật đã khuất như thế này chưa?"
"Không, thưa ngài, chưa từng có tiền lệ nào như vậy." Sybil đáp, giọng nặng trĩu một nỗi lo âu không thể che giấu.
"Kích thước của chúng vượt trội so với rồng thường. Lửa chẳng làm chúng bỏng, thậm chí không để lại một vết đen. Chúng chỉ ngừng gầm thét, khi đã bị nghiền nát hoàn toàn, khi mỗi khớp xương đều đã rời ra, không còn hình thù.'' Đôi mày vị đội trưởng cau lại khi càng nghĩ càng không thể hiểu nổi. ''Và chúng tàn sát...ngay cả đồng loại của mình.''
Từ tốn, Kallias khép cuốn sách lại với một tiếng 'tách' nhỏ. Ngài thở dài một tiếng nặng nề, hơi thở mang theo gánh nặng của cả một đế chế trên đôi vai nọ.
"Nếu không có hắn, có lẽ chúng ta đã phải trả một cái giá đắt hơn rất nhiều để đối phó với lũ rồng chết này rồi. Hàng ngàn sinh mạng và có khi là, cả dải biên cương phía Bắc này."
"Vâng, tôi không phủ nhận điều đó." Sybil gật đầu, thừa nhận bằng một giọng điệu trung thực đến trần trụi. "Sự xuất hiện kịp thời của Nhất hoàng tử. Nếu không có ngài ấy, tình hình có lẽ đã vượt khỏi tầm kiểm soát."
"Hoàng tử?" Kallias bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo không chút hài hước, đầy mỉa mai. "Hài hước thật."
"Thứ sinh vật dị dạng đó, thứ quái thai biến hình kia, thì làm sao xứng đáng mang dòng máu cao quý của hoàng tộc?'' Tựa lưng vào ghế, anh cau mày, khuôn mặt méo mó trong cơn tức giận, dường như bị xúc phạm sâu sắc. ''Hoàng Đế đã mắc sai lầm khi không giết chết hắn ngay giây phút chào đời. Một con rồng dị tật chỉ có hai chân sau ấy, là vết nhơ không bao giờ rửa sạch của cả một triều đại."
"Xin thứ lỗi cho sự thất ngôn của thần, thưa điện hạ." Sybil cúi đầu thật thấp.
"Dẫu sao, việc để nó sống đến giờ cũng là một nước cờ cần thiết, dù ta chẳng bao giờ muốn thừa nhận." Đưa tay lên, ngài xoa xoa thái dương mình, cố gắng dằn lại cơn giận.
"Vâng." Sybil đáp, tiếng nói nhẹ như một hơi thở đồng tình.
"Cuộc sống dạo này thật ngột ngạt quá rồi." Kallias thở dài, tay vuốt mặt trong vẻ mỏi mòn. "Hội đồng quý tộc từ bình minh đến giữa trưa, báo cáo quân sự chất đống, rồi những cuộc tiếp kiến sứ thần miền Bắc vô tận. Ngay cả một phút thở, một ly rượu trong tĩnh lặng, hay một đêm ngủ không bị những cơn ác mộng về ngai vàng bóp nghẹt cũng đã trở nên xa xỉ."
Trong ánh nến chập chờn, con tốt mun lặng lẽ trượt trên bàn cờ vương giả còn dở dang. Mỗi bước đi đều chậm rãi và thận trọng, ẩn chứa sự tính toán đầy kỹ lưỡng. Kallias ngẩng đầu, một cái hất cằm nhẹ về phía chiếc ghế trống đối diện bàn cờ. Vị đội trưởng do dự giây lát, rồi lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống.
"Ngài đã tự mình kiểm chứng điều đó?" Sybil nhẹ nhàng đẩy con xe ngà tiến lên hai ô.
"Không. Chưa thể khẳng định." Ngài lắc đầu. "Nhưng cô ấy mang theo mình một mùi hương kỳ lạ. Ta chẳng biết ví von thế nào cho tròn chữ. Nó nhẹ nhàng mà tươi mát tựa ánh ban mai đầu tiên xua tan đêm dài, tựa hương cỏ non trên đồng xuân, hay đúng hơn...là mùi của sự sống nguyên bản."
''Trong khoảnh khắc tiếp xúc, dù chỉ thoáng qua khi cô ta đứng gần, một luồng ấm áp lạ kỳ bỗng tràn ngập khắp cơ thể ta, thấm sâu vào từng thớ thịt.'' Ngài đặt tay lên ngực, nơi trái tim đang đập một nhịp khác thường. "Cứ như...nỗi đau của lời nguyền đang được vỗ về. Cơn đau thường ngày, thứ cảm giác như nghìn mũi dao đâm vào tủy xương, như dòng máu trong huyết quản đang sôi lên sùng sục, trong chốc lát bỗng dịu đi.''
Ánh mắt Kallias đọng lại, dường như nhìn xuyên qua bàn cờ về một nơi rất xa. "Dù vậy, ta cần nhiều bằng chứng hơn. Bởi nếu một ván cược đặt nhầm chỗ...''
"Vậy ra đó là lý do ngài cố ý bỏ độc vào trà?" Sybil hỏi, giọng điệu trung lập như một nhân chứng khách quan.
"Phải thừa nhận, ta khá thích thú khi cô ấy có thể phát hiện ra nó một cách dễ dàng như vậy.'' Nhếch mép cười lạnh, Kallias ngẩng lên nhìn vị đội trưởng. ''Chẳng phải các vị học giả đều nói đó là một loại độc cực kỳ khó phát hiện sao? Vô hình, vô sắc, vô vị, không mùi, không kích thích bất kỳ giác quan nào?"
Ngài trầm xuống, ngữ điệu mang theo chút ngạc nhiên chân thật. "Vậy mà một học việc từ một giáo đoàn hẻo lánh lại chỉ cần khẽ mũi là nhận ra? Điều đó nói lên gì, Sybil?"
"Rằng cô ấy không hề tầm thường, thưa điện hạ."
"Chính xác." Kallias gật đầu. Anh nhẹ nhàng nâng niu quân hậu gỗ trắng trong lòng bàn tay mình, chăm chú nhìn nó dưới ánh nến lung linh, như thể đang cố đọc vị linh hồn bên trên những đường vân gỗ. "Nhưng trong huyết quản của cô ta lại không hề tồn tại bất kỳ dấu vết của ma pháp nào."
"Nhưng nếu vậy thì làm sao cô ấy có thể là..." Sybil khẽ nhíu mày, nửa câu hỏi lửng lơ trong không khí.
"Một mặt, ta không tìm thấy bất kỳ dấu vết ma pháp nào, không một gợn sóng ma lực, không một lớp vỏ bảo vệ ẩn giấu. Cô ấy trống rỗng như một cái bình chưa từng được đổ đầy. Nhưng mặt khác..." Giọng ngài chùng xuống. "Mùi hương ấy, hơi ấm ấy...không thể nào chỉ là sự nhầm lẫn đơn thuần.''
"Thưa chủ nhân, nước đi tiếp theo của ngài?"
Con tốt nhỏ bằng ngà voi tiến thêm một bước vững chắc trên bàn cờ, gần hơn về phía hàng cuối, về phía vị trí có thể phong hậu. Dường như, nó đang âm thầm chờ đợi thời điểm then chốt, kiên nhẫn và bền bỉ, chờ đợi thời cơ để phá vỡ giới hạn của chính mình.
"Nếu có thể thuyết phục cô ta một cách tự nguyện thì tốt hơn." Đột ngột nghiêng về phía trước, ánh mắt ngài khóa chặt vào người đối diện. "Đây có thể là một bước ngoặt lớn. Nếu cô ta thực sự là nó, mọi mảnh ghép của kế hoạch cuối cùng cũng sẽ vào đúng vị trí và khi đó, thứ mà chúng ta đã dày công ấp ủ. Cái sức mạnh ấy, sẽ hoàn toàn thuộc về ta."
"Vâng, tôi hiểu cái viễn cảnh đó. Cuối cùng thì tất cả những trò hề vô nghĩa này cũng sẽ chấm dứt, phải không ạ?"
Đưa tay, ngài với lấy chai Bordeaux, thứ chất lỏng màu hổ phách ánh đỏ sóng sánh đổ xuống chiếc ly pha lê. Ngay lập tức một mùi hương phức hợp chợt lan tỏa, hương gỗ sồi, hương trái cây chín mọng pha lẫn chút cay nồng của rượu mạnh, ngọt ngào mà quyến rũ.
"Tiếp tục điều tra về cô ta đi."
Nhận lệnh, vị đội trưởng cúi đầu. Dù trong lòng vẫn còn chất chứa những nghi ngờ về quyết định của chủ nhân nhưng với vị thế của mình, hắn sẽ không lên tiếng, dù chỉ là những thắc mắc nhỏ nhất.
Lặng lẽ, Sybil đứng dậy, anh khẽ giũ áo mình, rồi rời khỏi phòng. Để lại vị hoàng đế trẻ tuổi đối diện với màn đêm cô tịch, nơi những toan tính và muộn phiền vẫn đang giày vò tâm trí của người cai trị cô độc ấy.
────────
Chẳng mất bao lâu để sự tĩnh lặng lấp đầy căn phòng lớn, nặng nề bao trùm mọi giác quan như một tấm chăn dày. Chỉ còn lại tiếng gió rít khe khẽ, luồng gió lạnh len qua khe hở tạo nên tiếng rít vi vu, hệt như tiếng khóc của những linh hồn vọng vào từ một nơi rất xa.
Kallias đứng dậy khỏi ghế, những bước chân chậm rãi trên thảm dẫn ngài đến bên cửa sổ. Ngoài kia, ánh trăng lạnh lẽo tràn vào, phủ lên khu vườn một màu trắng bạc, trong khi những bóng cây đổ dài, in hằn trên mặt đất như những bóng ma dang tay.
Ngài uống cạn ly rượu còn lại, để vị đắng chát hòa quyện với vị ngọt ngào còn vương vấn trên đầu lưỡi. Rồi, Kallias bước về phía chiếc giường lớn với tấm chăn lụa đỏ thẫm, đổ sụp xuống mà chẳng buồn cởi bỏ áo choàng.
────────
Trong cơn mơ, Kallias thấy mình lạc lõng giữa một vùng đất tuyết trắng xóa, trải dài đến vô tận như một đại dương hóa băng. Bóng đêm dày đặc buông xuống, u ám nuốt chửng mọi vật vào màn sương mù ảo ảnh. Tuyết rơi trong im lặng tuyệt đối, từng bông to tựa những cánh bướm trắng muốt, nhẹ nhàng đậu lên tóc, vai rồi phủ kín thân hình anh, hệt như một tấm liệm mỏng manh.
Kallias lang thang, một bóng một hình giữa biển tuyết thấu xương qua từng lớp giày. Nỗi tuyệt vọng âm ỉ gặm nhấm trái tim như một con sâu độc, dù cho thể xác đã chai sạn với cơn đau của lời nguyền.
Ngài cứ như vậy mà bước đi, chẳng rõ mình đang tìm kiếm điều gì nữa.
Rồi bỗng nhiên, ngài khựng lại. Trái tim đập thình thịch như muốn vỡ tan, sự tĩnh mịch vĩnh hằng chợt bị xé toạc bởi hàng loạt âm thanh chồng chất, vọng ra từ nơi ánh trăng yếu ớt không thể len tới. Có thứ gì đó đang di chuyển, một thứ gì đó lớn, rất lớn và nó đang tiến lại gần.
Nơi đó, vọng lại ,ột tiếng gầm gừ đầy đe dọa, làm rung chuyển cả mặt đất, âm thanh trầm đục từ đáy lồng ngực của một sinh vật khổng lồ khiến cho những bông tuyết mỏng đang đọng trên cành cây run rẩy mà rơi xuống như mưa. Tiếng gầm đó mang theo cả sự căm hận nguyên thủy, một cơn thịnh nộ không thể dập tắt.
Từ đằng xa, từ bóng tối mịt mùng của khu rừng chết, một bóng hình khổng lồ, đen kịt như chính lõi đêm dần hiện ra. Ánh sáng nhợt nhạt xuyên qua những đám mây xám như chì, chiếu rọi xuống một phần thân thể đồ sộ của sinh vật kia.
Một con rồng khổng lồ với lớp vảy sừng đen bóng, sắc bén tựa những lưỡi dao xếp lớp chồng lên nhau, mỗi mảnh vảy lớn bằng cả một tấm khiên. Cơ bắp cuồn cuộn sức mạnh dưới lớp da dày. Sải cánh, dù đang xụp xuống gãy vụn, chắc chắn rộng hơn cả một tòa thành quách.
Nhưng điều kinh hoàng hơn cả.
Trên thân thể đồ sộ ấy, vô số vết thương sâu hoắm đang rỉ xuống, máu đen sệt quánh như nhựa đường, không phải màu đỏ tươi của sự sống. Những mảng vảy bị xé toạc, lộ ra phần thịt thối rữa bên trong. Những vết cắt nham nhở từ vuốt sắc hoặc lưỡi kiếm chạy dọc thân thể như những con sông đau đớn. Một bên cánh rách tả tơi, xương vụn lủng lẳng như những chuỗi hạt quý. Và đôi mắt của nó, nơi lẽ ra phải là những viên ngọc rực lửa ngời sáng, giờ đây lại chỉ còn là hai hốc đen trống rỗng.
Nhưng nó vẫn di chuyển, nó vẫn sống, trong đau đớn cùng cực ấy.
Lập tức Kallias quay mình bỏ chạy, đạp đổ mọi kiêu hãnh của một chiến binh từng trải, xóa nhòa phẩm giá của một đế vương. Hơi thở gấp gáp, từng nhịp phổi như bị thiêu đốt bởi không khí băng, phả ra thành những làn khói trắng để rồi tan biến nhanh trong cái lạnh cắt da.
Gồng mình, ngài cố gắng vụt đi thật nhanh, nhưng lớp tuyết dày ngập đến đầu gối cứ vậy níu kéo từng bước chân, tuyệt vọng như trong cơn ác mộng không lối. Từ phía sau, ngài có thể cảm nhận được, hơi thở hôi tanh đã phả tới. Mùi máu me thối rữa, mùi cái chết, càng lúc càng gần.
"...Không...Không..." Kallias thều thào, giọng nghẹn ứ vì khiếp đảm. "Ta là hoàng đế...Ta không thể chết như thế này..."
Bàn chânc chợt vấp phải một viên đá ngầm, cả người anh đổ sầm xuống biển tuyết. Khi quay đầu nhìn lại, trái tim như ngưng đập trong khoảnh khắc.
Trong khi tiếng kêu cứu thất thanh còn đang mắc nghẹn nơi cổ họng, sự thật kinh hoàng vẫn hiển hiện qua từng bước chân nặng nề của sinh vật kia. Con quái thú đang tiếp tục lê bước về phía trước với một tốc độ đáng sợ, bất chấp những vết thương trầm trọng. Mặc cho chân sau đã gãy vụn ở nhiều khúc, xương trắng lòi ra ngoài, một bên sườn rách toạc để lộ những thớ thịt thối rữa và nội tạng lủng lẳng như những trái cây chết.
Mỗi bước khập khiễng in dấu một vệt máu đen dài trên nền tuyết trắng. Nó quật vào những thân cây xung quanh, móng vuốt dài cả thước sắc nhọn tựa lưỡi liềm khứa sâu vào lớp vỏ băng, để lại những vết cào sâu hoắm như vết thương của chính rừng cây.
"...Đền...Tội..." Một giọng nói khàn khàn, không phải tiếng người cũng không phải tiếng thú, vang lên từ con rồng chết. Mỗi từ được ép ra từ cái cổ họng đã vỡ nát. "Máu...đền...máu..."
RẦMMM!
Bất thình lình, một bóng đen khổng lồ từ trên cao ập xuống, lao thẳng vào con thú khập khiễng.Một con rồng màu cam đỏ rực, to lớn hơn cả con đầu tiên, lớp vảy ánh lên màu tím huyền ảo dưới ánh trăng yếu ớt, như thể được rèn ra từ lõi của một mặt trời lặn.
Không chút do dự, không một lời cảnh báo, con rồng cam đỏ há chiếc mõm đầy nanh vuốt nhọn, ngoạm thẳng vào cổ của con quái vật. Nanh đâm xuyên qua lớp vảy với những âm thanh 'cộp' kinh tởm.
Con rồng chết cố gắng chống trả trong tuyệt vọng, vuốt cào loạn xạ vào không khí, mõm há to cố gắng cắn trả. Nhưng con rồng nọ lại áp đảo hơn, hung bạo hơn. Nó liên tục nhe ra những chiếc nanh đẫm máu, lắc đầu mạnh mẽ xé toạc cổ đối thủ, không ngừng nghỉ với sự tàn nhẫn khủng khiếp. Cho tới khi con quái vật kia ngừng cựa quậy, thân thể chỉ còn giật giật theo những phản xạ cuối cùng của một sự sống đã tắt.
Nhưng rồi, như thể vẫn chưa đủ, con rồng cam đỏ cào lấy đầu của xác chết, móng vuốt đâm vào hai hốc mắt đã trống rỗng, khoét sâu hơn vào hộp sọ. Nó ngoạm lấy những mảng não đen sền sệt, máu bắn tung tóe trên những chiếc nanh trắng bóng, rồi nuốt xuống với những âm thanh nhai nghiến ghê rợn.
Kallias quỳ rạp trên tuyết, ngài không thể cử động, càng không thể thở, chỉ biết nhìn cảnh tượng kinh hoàng đó với đôi mắt mở to kinh hãi. Rồi, từ từ, rất chậm rãi, con rồng cam đỏ quay đầu mình, máu vẫn nhỏ giọt từ mõm nó. Đôi mắt khóa chặt vào ngài.
Con rồng nhìn ngài và ngài nhìn lại nó. Hai kẻ, một người một thú, cứ thế đứng đối nhau trong một khoảng lặng dài đến ngột ngạt.
Và rồi, tất cả đột ngột chìm vào bóng tối vô tận. Cái nóng thiêu đốt của ánh mắt rồng, sự kết thúc tưởng chừng không thể tránh khỏi ấy, bỗng tan biến.
Bàng hoàng, Kallias bật dậy trên chiếc giường lạnh, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, trái tim đập loạn như muốn phá vỡ lồng ngực. Tấm chăn mỏng manh vẫn xoắn xuýt quanh chân, quấn chặt như thể đang cố gắng giữ ngài lại trong cõi mộng.
"Hah...hah...hah..." Ngài thở hổn hển. Mỗi hơi đều khó nhọc, đầy đau đớn.
Đưa hai bàn tay mình, ngài dụi mắt, cố gắng xua tan màn sương kinh hoàng vẫn còn vương trong tâm trí. Những hình ảnh về máu, về xác chết, về hốc mắt trống rỗng của con rồng nọ. Vội vàng, ngài với lấy cốc nước trên bàn cạnh giường, nhưng đôi tay run quá mạnh, suýt hất văng cốc xuống đất.
Trong một hơi dài, ngài uống cạn. Nước lạnh chảy xuống cổ họng khô rát, nhưng không đủ để xóa đi vị máu tanh vẫn còn đọng trong miệng, vị tanh của sự chết chóc và hận thù.
Vùi đầu vào giữa hai lòng bàn tay, Kallias cúi gằm xuống, đôi mắt nhắm nghiền. Toàn thân ngài run lên không ngừng, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì cơn đau. Cứ sau mỗi cơn ác mộng, nó lại trở nên dữ dội hơn, như thể giấc mơ đã đánh thức cái gì đó bên trong mà ngài chẳng thể hiểu được.
"Một chút nữa..." Kallias thì thầm vào bóng tối, giọng khàn khàn đầy tuyệt vọng. "Chỉ một chút nữa thôi..."
Nhưng đêm vẫn còn dài.
Và giấc ngủ sẽ chẳng đến nữa.
0 Bình luận