Không chút do dự, tôi vội vã quay người, đôi chân tựa hồ muốn chạy khỏi trốn này. Nhưng ngay lập tức, một lực kéo thô bạo giật mạnh tôi ngã ngược. Bàn tay lạ siết chặt vào cổ tay, mạnh đến nỗi làn da mỏng manh tưởng chừng sắp rách toạc.
Kinh hãi ngước nhìn, bóng hình đồ sộ phủ lấy tôi trong thứ bóng tối khổng lồ. Mùi máu tanh xộc lên, đặc quánh bám lấy cổ họng khiến bao tử chợt quặn thắt. Trong khoảng tối mờ ảo ấy, đôi mắt màu xám tro lạnh lẽo ánh lên sự tàn nhẫn, hệt như đôi mắt của những con rồng nơi đây.
Không, thậm chí còn đáng sợ hơn vậy.
"Người của giáo đoàn? Nơi này vượt ngoài thẩm quyền ghé thăm, ngươi đang làm gì ở đây?" Một giọng lạ vang lên, nặng trịch như chì và sắc lẹm như dao găm. Nó lướt qua da thịt, đâm thẳng vào rung cảm nguyên thủy nhất về sự nguy hiểm trong tôi.
Tôi nên làm gì!? Tôi phải làm gì bây giờ!?!
"T-Tôi không quen đường! Đây là lần đầu tôi đặt chân đến Eudora!...v-và tôi cũng chỉ là một thành viên mới của giáo đoàn Fracista!..."
"Thành viên mới?" Hai từ được nhả ra chậm rãi, nửa như tiếng cười khẽ, nửa như tiếng thở dài gay gắt. ''Từ khi nào giáo đoàn lại đón nhận những kẻ lạ mặt như thế này?"
"T-Thật sự là lần đầu! Làm ơn, xin ngài hãy rộng lòng!"
Lập tức cúi mình, tầm nhìn thu hẹp lại chỉ còn mảng sàn gỗ cũ trước mặt. Tôi có thể cảm nhận được ánh nhìn của hắn, thứ trọng lực đè nặng trên đỉnh đầu. Sự nghi ngờ đông đặc, lần theo từng đường may, từng vết bẩn trên tấm áo choàng. Nếu hắn phát hiện...Cái chết, không phải một khái niệm, mà là sự chấm dứt tàn khốc. Một cái xác vô danh trong góc khuất của cái thư viện đổ nát này.
Nhưng rồi, ánh nhìn ấy chợt dừng lại nơi huy hiệu đầu sói bạc. Một khoảnh khắc im lặng chết chóc ập xuống, đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng trái tim đang gõ nhịp điên cuồng. Chậm rãi, vòng kìm kẹp bằng sắt trên cổ tay tôi chợt nới lỏng.
"Lạc đường?" Hắn lặp lại, mỗi âm tiết rời rạc. ''Làm sao một con chiên non có thể đi lạc khỏi đàn, xuyên qua hàng dặm hành lang được canh gác nghiêm ngặt, để rồi tình cờ dừng chân tại chính cái nơi đã bị xóa sổ khỏi bản đồ. Nơi mà tất cả những gì còn sót lại chỉ là lũ sâu bọ kinh tởm cùng những hồn ma lẩn khuất."
Từng bước, từng bước. Tiếng gót giày đập vào nền đá lạnh như nhịp trống tang. Giật mình lùi bước, xương sống tôi chợt đập mạnh vào thanh gỗ mục của giá sách, hất xuống lớp bụi mù trắng xóa.
"Chốn này.'' Không gian phía sau đã hết. ''Không dành cho những kẻ lang thang vô tội.''
"T-Tôi...tôi thực sự chỉ là-"
Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng rồi tái mét, hơi thở hỗn loạn đến mức dạ dày co thắt một cơn đau quặn. Bất ngờ, lực kéo thô bạo chợt xé toạc khoảng cách, gần tới mức tôi có cảm nhận được hơi thở hắn phả vào. Luồng khí lạnh buốt và nặng nề, nhưng không phải mùi mồ hôi, mà là mùi của sắt, của sự chết chóc đã khô cứng.
Trong vô thức, ánh mắt tôi trượt xuống cánh tay trái. Nơi những vết thương nham nhở, sâu hoắm, đang rỉ máu, chảy dài thành những dòng tối sẫm. Vạt áo trắng rách toạc để lộ làn da lởm chởm, cùng những vết bầm kỳ dị mang màu xanh đen âm ỉ, tựa như một thứ độc tố hay lời nguyền nào đó đang ăn mòn cơ thể này.
"Hãy biết ơn vì cái lá chắn danh nghĩa mà giáo đoàn ngươi được hưởng." Đột ngột, hắn hất tôi ngã chúi rồi quay lưn, chỉ để lại một ánh nhìn vút qua đôi vai rộng.
"V-Vâng!..."
Vặn người, những bước chân loạng choạng vội vã lao mình. Hành lang dài hun hút bị bóng tối bủa vây lấy, dày đặc đến mức tôi tưởng mình sắp ngạt thở. Và từng tiếng chạy trốn đang vang lên, dội lại từ tứ phía, tựa như có vô số bàn chân vô hình đang bám đuổi.
Chạy, chạy trốn khỏi nỗi sợ hãi đang bủa vây, tôi trốn chạy khỏi ánh mắt đầy ám ảnh, khỏi những bóng đen đang lẩn khuất. Nhưng càng chạy, thân thể càng run lên trong sự yếu đuối tột cùng, như một con thiêu thân mù quáng đập cánh trong lồng kính.
Tôi đã thấy sức mạnh của rồng, sự kiêu ngạo của quý tộc, lòng dũng cảm của chiến binh. Nhưng tất cả đều không giống. Hắn mang một thứ gì đó khác, một sự nguy hiểm thuần khiết và nguyên thủy. Cách hắn nhìn tôi, không phải như một kẻ lạ hay một kẻ thù, mà đơn giản là chỉ là...một con mồi.
Cuối cùng chạm tới bức tường, tôi ngã dựa vào cột đá, hơi thở hổn hển theo từng đợt đứt quãng. Đôi chân tê cứng trong khi đầu óc vẫn không ngừng quay cuồng. Tuột người xuống, tôi thu mình, đôi tay run rẩy lau vội những giọt mồ hôi lạnh.
Hắn là ai? Rốt cuộc, hắn là ai?!
────────
Hành lang vắng lặng dẫn lối tôi trở về với ánh đèn vàng ảm đạm của sảnh chính. Những bức chân dung treo trên tường, với đôi mắt vô hồn và nụ cười cố định, dường như đang chuyển động. Tôi có thể cảm thấy được sự sống ấy, những ánh nhìn dõi theo từng bước chân. Họ biết, họ đã thấy sự hèn nhát của tôi. Và trong sự im lặng đó, chợt vọng lại tiếng cười nhạo mạn từ quá khứ.
Sự bất an lẫn lộn với nỗi nhục nhã. Tôi cố nuốt nó xuống, nhưng nó đông kết thành một khối chướng ngại ở cổ, khiến tôi nghẹt thở.
Thất bại, ngay ở nhiệm vụ sơ khởi.
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những dư âm cuối cùng của bữa tiệc xa hoa. Những âm thanh dần lắng, để lại sự nặng nề cùng những lời từ biệt lạnh nhạt. Vội vã trở về thánh điện, hướng đến khu vườn hẻo lánh. Nơi đó, một người phụ nữ đang chờ đợi trong bóng tối của những bụi hồng gai, cách xa khỏi tầm nhìn và sự chú ý của những con rồng đang say ngủ.
Khi thấy tôi, khóe môi cô giãn ra thành một nụ cười nhỏ, dịu dàng mà đầy vẻ an tâm. Tiến lại gần hơn, giọng cô hạ thấp thành một làn hơi ấm áp giữa đêm lạnh.
''Cô đã về.'' Ánh mắt cô lướt nhanh trên người tôi, một cái nhìn sắc sảo đầy ân cần, như đang tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu tổn thương nào. Và chính sự bao dung ấy lại càng khiến cho cảm giác tội lỗi thêm nặng nề.
"Rudi...tôi xin lỗi." Cúi gằm mặt, ánh mắt tôi dán chặt vào đôi giày bụi bặm của mình, chẳng đủ can đảm để đối diện với ánh mắt trong veo đầy hy vọng ấy. "Tôi đã tìm được lối vào thư viện mật...nhưng...nhưng sau đó, tôi đã đụng độ với một người lạ. Tôi nghĩ...hắn là kẻ canh giữ nơi đó..."
"Điều đó là không thể." Cô lắc đầu, giọng nói trầm xuống, pha lẫn sự nghi ngờ sâu sắc. "Tôi...Thực sự thì đã có chuyện gì xảy ra thế?"
Hít sâu một hơi, tôi cố gắng ghép nối lại những mảnh ký ức còn hỗn loạn. Hình ảnh đôi mắt xám lạnh giá, cùng cảm giác bàn tay sắt kia siết chặt lấy cổ tay và âm thanh gầm gừ đầy uy hiếp.
"...Có một người đàn ông." Tôi bắt đầu. "Hắn có mái tóc đen cùng đôi mắt màu xám. Khi tôi đang lục tìm trong đống sách, hắn đột ngột xuất hiện. Tôi đã làm theo chỉ dẫn của cô, nói rằng mình chỉ là một tân binh của giáo đoàn bị lạc đường."
"Thật kỳ lạ..." Rudi nhíu chặt đôi lông mày. "Cả tôi và chủ giáo đều không hề hay biết về một kẻ canh gác trong cung điện hoang phế ấy. Đây không phải là thông tin trong bất kỳ hồ sơ hay nguồn cung nào mà chúng tôi đã chuẩn bị."
Khẽ gật đầu, tôi tiếp tục. "Lúc chạm trán, hắn đã mang thương tích nghiêm trọng. Chiếc áo trắng của hắn nhuốm đầy máu đỏ và cánh tay trái thì loang lổ những vết bầm kì lạ. Đó là tất cả những gì tôi kịp ghi nhận trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy."
"Nghe có vẻ giống như một kẻ lang thang hay một tên lính vậy." Rudi lẩm bẩm, ngón tay xoa nhẹ sống mũi trong suy nghĩ. "Nhưng làm sao hắn đến được nơi đó chứ, một nơi vượt quá quyền hạn của người thường?...Dù sao thì, cô đã giữ kín mọi chuyện chứ?"
"Vâng, tôi đã khăng khăng rằng mình lạc đường.''
"Có vẻ có chuyện không hay rồi." Cô đáp. "Tôi phải trình báo sự việc lên Chủ giáo."
"Vâng...Tôi sợ rằng nếu hắn tố giác với hoàng tộc, mọi chuyện sẽ vỡ lở.''
"Nhưng trên hết. Tôi đã rất lo lắng. Giờ thì cảm thấy phần nào thật nhẹ nhõm khi may mắn là cô đã trở về an toàn."
An toàn, tôi đã trở về. Nhưng cô ấy có đang tức giận không? Nếu tôi mất đi giá trị sử dụng, họ sẽ đối xử với tôi ra sao?
"... Tôi thành thật xin lỗi." Tôi không dám ngẩng lên. Sợ phải đối diện với ánh mắt thất vọng, hay tệ hơn, sự thương hại trong đôi mắt xanh biếc ấy. "Vì đã không thể hoàn thành nhiệm vụ...."
Rồi, thật chậm rãi, bàn tay cô từ từ giơ lên. Cô định làm gì? Một cái tát? Một cú đẩy? Hay-
"...X-Xin hãy thứ lỗi...Xin hãy bỏ qua cho tôi..."
Nhắm nghiền đôi mắt, mọi cơ bắp trong người tôi co rúm. Nhưng cú đánh không đến. Hé mắt nhìn qua kẽ mi, tôi thấy khuôn mặt cô nhăn lại trong một biểu cảm kỳ lạ, không phải sự giận dữ, mà là...sự bối rối.
"Không đâu, cô đừng tự trách mình." Cô cất lời, dịu dàng đến não lòng. "Nếu có ai phải chịu trách nhiệm, thì đó là chúng tôi. Suýt chút nữa thì...đã đẩy cô vào chỗ chết."
Cô không trách cứ tôi? Cô đang...nhận lỗi về mình?
"Cô đã vất vả rồi." Một vòng tay nhẹ nhàng khép lại quanh tôi. "Việc thương thảo có vẻ sẽ kéo dài, khoảng hơn hai tháng. Cô hãy về nghỉ ngơi lấy lại sức. Ngày mai, chúng ta còn nhiều việc phải làm."
"Vâng..."
Nhẹ nhàng, cô rút lui, để lại sau lưng một cái gật đầu tạm biệt. Ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống, in bóng dài trên mặt đất. Tôi đứng trơ trọi giữa không gian rộng lớn ấy, cảm giác ấm áp thoáng qua từ vòng tay cô vẫn còn đọng lại, mỏng manh như sương đêm.
Đáng lẽ họ nên trách mắng tôi. Đáng lẽ họ nên đuổi tôi đi, hoặc thực hiện một biện pháp 'dọn dẹp' để bảo vệ bí mật. Vậy mà...chỉ là một cái ôm dịu dàng và một lời an ủi?
Tôi chẳng thể hiểu nổi, chỉ có thể cảm nhận được. Qua bao năm tháng sống bám víu vào sự tồn tại mờ nhạt, chưa từng có ai nhìn tôi với ánh mắt ấy hay chạm vào tôi với sự ấm áp ấy.
Chưa từng.
0 Bình luận