Vol 2. Ranh Giới Mong Manh

Chương 28. Cuộc gặp gỡ bất ngờ

Chương 28. Cuộc gặp gỡ bất ngờ

Ánh nắng ban mai len lỏi qua những vòm cây cổ thụ, rải những thảm vàng lấp lánh xuống con đường đá dẫn lối vào thánh điện. Khi cánh cổng lớn từ từ mở ra với tiếng kẽo kẹt trầm trầm của bản lề cũ, tôi không khỏi ngỡ ngàng trước dòng người đông đảo đang kiên nhẫn xếp hàng phía bên ngoài.

Họ đến từ mọi tầng lớp xã hội, từ những người nông dân chân chất trong bộ quần áo vải thô giản dị, gương mặt khắc nét bởi nắng và gió, cho đến những vị quý tộc giàu sang thấp thoáng trong bộ lễ phục thêu vàng xa hoa. Tất cả đều mang trên mình một niềm tin cùng sự thành kính sâu sắc, ánh mắt dõi về phía trước với một khát khao được bước vào chốn linh thiêng này.

Bầu không khí nơi đây dường như cũng trở nên đặc quánh bởi sự tôn nghiêm. Mọi bước chân đều nhẹ nhàng, mọi tiếng nói đều nhỏ nhẹ những lời tâm sự. Sảnh đường chẳng mấy chốc đã chật kín những hàng ghế, chỉ còn lại những khoảng hẹp ven tường. Từ góc khuất, tôi theo dõi Chủ giáo Fergus bước lên bục.

Ông nói về lòng bác ái, về sự tha thứ và tình yêu thương, những giá trị tinh thần mà các giáo đoàn luôn đề cao. Giọng nói trầm ấm ấy vang vọng trong không gian rộng lớn, hệt như những giọt nước mát lành thấm đẫm vào tâm hồn của những người đang chìm đắm trong sự tĩnh lặng thiêng liêng này.

────────

Hoàng hôn buông xuống nhanh như một cái chớp mắt, nhuộm cả bầu trời trong một màu tím huyền ảo. Suốt ngày dài đóng vai một kẻ ngoan đạo với nụ cười giả tạo cùng những nghi thức vô hồn, giờ đây tôi chỉ còn là một cơ thể kiệt quệ. Khát khao duy nhất lúc này là được trốn về căn phòng nhỏ, vứt bỏ bộ giáp xã giao, để buông mình vào vực sâu của giấc ngủ. Nhưng vẫn còn quá nhiều việc phải làm.

Khi thánh điện gần như đóng cửa, những ngọn nến cuối cùng đang lần lượt tắt lịm, một bóng hình quen thuộc lặng lẽ hiện ra từ hành lang phía đông. Ánh hoàng hôn tàn lụi chiếu xiên qua cửa sổ, khắc họa những đường nét kiên định trên khuôn mặt người nọ cùng sự chân thành đáng ngạc nhiên trong đôi mắt tím than kỳ lạ.

Ngài dừng chân trước bức tượng Thần Rồng khổng lồ, hai tay chắp trước ngực như giữ lấy trái tim mình, đầu cúi xuống trong sự tôn kính vừa đủ. Và rồi, trong không gian chỉ còn hơi thở, giọng nói ấm áp của ngài khẽ vang lên. Những lời thì thầm cầu nguyện, chân thành và da diết, những lời cầu xin cho hòa bình và sự hàn gắn, cứ thế lan tỏa.

Điện Hạ đang ở đây, ngay tại chính trong thánh điện này.

Lui bước, tôi cố hòa mình vào góc khuất. Thế nhưng, như thể bị dẫn lối bởi một sợi tơ vô hình, ngài chậm rãi quay người. Ngài đã nhìn thấy. Hít một hơi sâu, tôi bước tới dâng lên bát nước thánh. Trong một cử chỉ nhẹ nhàng, ngài nhúng tay, tự mình gột rửa đi những tội lỗi của bản thân theo nghi thức cổ. Và rồi, ánh mắt ấy lại ngước lên. Sắc sảo như một kẻ đi săn vừa phát hiện con mồi, xoáy sâu vào tâm hồn người đối diện, dường như có thể nhìn thấu tất cả.

Thứ áp lực vô hình đè nặng, như thể trái tim đang bị bóp nghẹt, từ từ, chắc chắn, không chút khoan nhượng. Thứ quyền lực này...Đúng rồi, chính xác là cảm giác ấy, thứ sức mạnh đáng sợ y hệt như lần tôi đối diện trong thư viện.

"Cô là thành viên mới của giáo đoàn Fracista." Ngài cất lời.

"Vâng...thưa ngài. Tôi là Vivian, Vivian vi Abel."

"Một cái tên đẹp." Nụ cười nở nhẹ trên môi, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng lại khiến tôi càng thấy bất an hơn. "Xin hỏi, cô đã gia nhập giáo đoàn được bao lâu rồi?"

"Thưa ngài, từ khoảng tháng Hai năm nay..." Tôi nuốt khan. "Tuy vậy, tôi vẫn còn là một người học việc mới, còn nhiều điều phải học hỏi từ các tiền bối."

"Cô biết đấy, giáo đoàn Fracista không phải nơi tầm thường. Thật là một vinh dự lớn lao khi được là một phần của thứ gì đó vĩ đại."

"Quả thực là một niềm vinh hạnh. Được cống hiến, dù chỉ một phần nhỏ bé cho đế quốc là ước mong cả đời của tôi."

"Không biết..." Ngài ngừng lại, ánh mắt như xoáy sâu hơn. "Cô có thể dành ra chút thời gian tản dạo cùng ta được chứ?"

Khựng lại, lời mời bất ngờ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Vì sao vị Điện Hạ của đế quốc Eudora, kẻ nắm trong tay quyền lực tối thượng, lại để mắt đến một kẻ vô danh như tôi?

Chẳng lẽ...tôi đã bị bại lộ rồi?

Tiếng đập dồn dập chợt vang lên, âm thanh ấy ầm ĩ đến mức át cả tư duy. Nếu ngài biết tôi là ai, biết tôi đang làm gì ở đây...

Không. Không thể để bản thân hoảng loạn. Phải bình tĩnh.

"Vâng, đó sẽ là vinh hạnh của tôi."

Gượng cười, tôi đặt bát nước thánh xuống bệ thờ, rồi dạo bước theo sau điện hạ rời khỏi sảnh chính của thánh điện. Nắng chiều vàng óng, nhẹ nhàng đùa giỡn trên những tán cây, rơi xuống hành lang đá thành những dải sáng lung linh. Gió hiu hiu thổi, mang theo cái se lạnh đầu mùa cùng hương thơm thoang thoảng, đằm thắm của hoa mộc lan, hoa nhài đang e ấp.

Một cảm xúc nghẹn ngào chợt ùa về. Khung cảnh thanh bình nơi đây sao quá đỗi giống những buổi chiều đông ở quê nhà, nơi tôi từng tự do, nơi cái tên chưa phải là một bí mật cần giữ. Tôi vẫn nhớ, những chiều lang thang một mình trên những cánh đồng tuyết mênh mông, hơi thở nóng hòa vào không khí lạnh, tạo thành những đám sương trắng muốt, để rồi vội vã tan biến.

Tôi nhớ tiếng gió hú qua những cành cây trần trụi, nhớ cả cái cảm giác tê cóng nơi đầu ngón tay. Ấy vậy mà giờ đây, một mình tôi nơi phương Nam ấm áp này, khoác lên mình một thân phận hoàn toàn xa lạ. Và người đang đi bên cạnh tôi...Ngài trông thật thư thái, khác hẳn với vẻ nghiêm trang thường thấy. Ánh mắt đăm đăm dõi về phía chân trời, nơi ánh dương tàn đang dần khuất bóng sau những biệt phủ. Dường như, ngài cũng đang đắm chìm trong những suy nghĩ rất riêng của mình.

Chúng tôi cứ thế im lặng bước đi trong vài quãng đường, để mặc không khí và những điều chưa nói trôi đi giữa hai người.

"Chắc hẳn cô đã từng nghe tới truyền thuyết 'Đôi mắt thất lạc'?"

"Vâng, tôi có nghe nói đến...đôi chút." Tôi đáp lại một cách dè dặt, giữ khoảng cách an toàn với những hiểu biết thực sự của mình.

"Tổ tiên của các người, một nàng sói ranh mãnh đã nhẫn tâm đoạt đi đôi mắt quý giá của người yêu nàng nhất, của vị rồng thần đã dành tất cả cho nàng.''

Ranh mãnh? Ngài đang nói về tổ tiên tôi, về nữ thần Yvnes như vậy à?

''Rốt cuộc, ngài ấy đã cho đi biết bao nhiêu, để rồi phải chịu đựng nỗi đau này..."

"...Tôi nghe kể đã có lời sấm truyền về điềm bất hòa..."

"Đó là những gì cô nghe được về truyền thuyết à?" Giọng ngài vẫn phẳng lặng, nhưng chính sự bình thản ấy lại càng khiến cho không khí thêm ngột ngạt.

"Dạ, thưa. Có lẽ nào không phải vậy sao ạ?..."

"Ta không nghĩ lại có bất kì lời sấm truyền nào." Ngài đáp một cách dứt khoát. "Câu chuyện ấy chỉ đơn thuần là sự phản bội của một tình yêu trái ngang giữa hai giống loài khác biệt. Chính hành động phản bội của Yvnes, đã khơi mào cho sự bất hòa chứ không phải từ bất cứ lời tiên tri nào cả. Đó là lựa chọn của nàng, một lựa chọn mà chúng tôi vẫn phải gánh chịu cho đến tận hôm nay."

Giữa thế giới rộng lớn của những truyền thuyết xa xưa, ranh giới giữa thực và ảo dường như đã trở nên mờ nhạt theo thời gian. Thế nhưng câu chuyện về Yvnes vẫn nổi lên như một bức tranh đa sắc, đầy rẫy những mâu thuẫn và bí ẩn không lời đáp. Có vẻ như tại Eudora này, nàng chỉ được nhắc đến như một kẻ trộm đáng ghê tởm, một kẻ gieo rắc tai ương cho nhân loại, đã cướp đi bảo vật quý giá nhất của loài rồng.

Trong khi ở Isdore, những khúc thánh ca vẫn được cất lên đều đặn, ca tụng sự can trường cùng lòng vị tha vô bờ. Những bức tượng nàng được khắc lên với ánh mắt hiền hòa cùng dáng vẻ cao quý dựng khắp phố phường. Một lời hứa về tự do và sự giải thoát khỏi gọng kìm quyền lực của loài rồng.

Vậy, sự thật nằm ở đâu? Hay cả hai đều chỉ là những phiên bản bị bóp méo bởi thời gian và lợi ích chính trị?

Tuy nhiên, vẫn thật khó để dung nạp những lời lẽ đầy định kiến ấy. Và cũng đâu có lý do gì cho sự hổ thẹn hay lo sợ? Bởi sâu thẳm, chúng tôi, những kẻ mang dòng máu sói, mới là người thừa kế chân chính của nguồn ma thuật thuần khiết. Thứ di sản tối cao mà nàng đã đánh đổi cả sinh mệnh và danh dự để bảo tồn.

"Cô biết đấy." Ngài tiếp tục. "Yvnes đã lấy đi nhiều hơn một món nợ. Không chỉ đẩy các thế hệ rồng vào vực thẳm đau khổ, mãi mãi nhói đau vì một cơn buốt lạnh không bao giờ nguôi, mà nàng còn tước đoạt từ chúng ta những món quà ma pháp mạnh mẽ của thần linh. Chúng ta đã từng là những sinh vật có thể uốn cong thực tại, nhưng giờ đây..."

Vậy ra lời nguyền là có thật và loài rồng cũng đã từng có khả năng điều khiển ma pháp.

"...Tôi thực lấy làm tiếc..."

"Thành thật mà nói." Ngài cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay mình, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đã mất. ''Ta luôn dành một sự ngưỡng mộ sâu sắc cho vùng đất phương Bắc, cho những con người kiên cường bất khuất, cho một nền văn hóa lâu đời với những nét độc đáo không thể trộn lẫn. Nơi những câu chuyện thần thoại vẫn còn thở trong từng mái nhà, vang vọng qua từng khúc hát ru."

"Chúng tôi sau cùng cũng chỉ là những con sói hèn mọn. Đâu thể nào sánh được với sự cao quý và quyền uy của loài rồng."

"Cô đã quá khiêm nhường." Ngài khẽ lắc đầu, nụ cười thoáng hiện rồi vụt tắt. "To lớn là đặc điểm, hùng vĩ là bản chất. Ma thuật chảy trong huyết mạch của cả hai giống loài, nhưng các người mới thật sự là những kẻ may mắn, khi vẫn còn giữ được phước lành ấy. Một món quà còn giá trị hơn mọi châu báu ngọc ngà trên thế gian."

Ngài gọi tôi đến đây chỉ để than phiền sao?

"...Giáo đoàn và bản thân tôi nguyện sẽ dốc hết sức mình, để hai đế quốc ta sớm tìm được tiếng nói chung trong lòng hòa bình." Khéo léo, tôi đáp lời. "Hy vọng rằng, người dân hai nước sẽ sớm có lại được cuộc sống an lành mà họ vẫn luôn mong mỏi, không còn phải chịu cảnh chia lìa, tang thương..."

Đột nhiên, ngài bước tới. Một bước quá nhanh, quá gần. Khoảng cách an toàn chợt vỡ tan, tôi gần như có thể cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ phía ngài, mùi hương nhẹ nhàng nhưng đậm chất của gỗ đàn, phảng phất thêm chút hương thảo mộc đắng.

"Ta nghe nói cô sở hữu ma pháp chữa lành."

"...V-Vâng ạ?"

"Ma pháp chữa lành. Là một quyền năng tối thượng, gần như đã tuyệt tích khỏi thế gian từ sau cuộc đại chiến."

"...Vâng, tôi hoàn toàn nhận thức được điều đó..."

"Khi nghe về chuyện này, ta đã tự hỏi rằng..." Ngài ngừng lại, ánh mắt không hề chớp lấy. "Liệu cô...có khả năng để phá bỏ lời nguyền năm ấy? Suy cho cùng, chẳng phải ma pháp chữa lành cũng là một dạng ma pháp thanh tẩy, có thể gột rửa những độc tố và cả những lời nguyền, đúng chứ?"

Ban đầu, việc chọn lựa một danh tính giả cho tôi hoàn toàn là quyết định của Julius. Chủ giáo đã dày công dựng nên một thân thế được tính toán chi li, dựa trên nền tảng kiến thức y thuật và hiểu biết về thảo dược, trị liệu của tôi. Một nữ tu sở hữu ma pháp chữa lành, nghe thật hoàn hảo. Vừa đủ giá trị để tiến vào những khu vực trọng yếu, nhưng cũng đủ khiêm tốn để không trở thành tâm điểm nguy hiểm. Ấy vậy, ai có thể ngờ rằng khi một lời nói dối đang dần đi quá xa và được củng cố bởi niềm tin, nó lại sớm trở thành một vấn đề nghiêm trọng.

"...Thưa Điện hạ." Tôi cố gắng neo giữ giọng nói cho thật bằng phẳng, dù nội tâm đang hỗn loạn. "Lời nguyền là một phạm trù cực kỳ phức tạp, vượt xa khả năng của bất kì ai. Ma pháp của tôi vẫn còn non yếu, chỉ có thể đủ sức hàn gắn những tổn thương nhỏ, không thể nào đối mặt với thứ như lời nguyền cổ xưa từ các bậc thánh nhân..."

Tôi đếm nhịp tim của mình. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm...

Ánh mắt ngài từ từ rời khỏi tôi, hướng về phía chân trời nơi ánh dương cuối cùng sắp lịm tắt. Trên gương mặt ấy thoáng hiện một nỗi thất vọng, không phải sự phẫn nộ hay oán trách, mà là một nỗi buồn lặng lẽ.

"...Mong cô thứ lỗi cho sự thiếu hiểu biết của ta."

"Không, thưa ngài." Tôi đáp, cố gắng tìm kiếm những lời lẽ thích hợp. "Tôi hiểu ngài khao khát muốn giải trừ lời nguyền, để thần dân của ngài được giải thoát khỏi nỗi đau. Điều đó thật đáng trân trọng."

"Cô nói thật lòng chứ?"

"Vâng, thưa ngài. Dù...tôi chưa thể thấu hiểu trọn vẹn nỗi đau mọi người đang gánh chịu...''

Lời nói dối nối tiếp lời nói dối.

"Có lẽ giờ đã không còn sớm nữa." Ngài ngước lên nhìn bầu trời tím sẫm. "Vậy, nếu ta mời cô dùng trà vào chiều mai, cô thấy thế nào?"

Sững người, ánh mắt tôi dán chặt vào ngài, không thể tin nổi vào tai mình.

Mời trà?

Tâm trí tôi từ chối giải mã lời đề nghị, trong khi đôi mắt soi mói từng đường nét trên khuôn mặt ngài, cố gắng tìm kiếm một tia mỉa mai, một dấu hiệu của trò đùa. Nhưng tất cả những gì tôi thấy chỉ là một vẻ chân thành khó hiểu.

"Hy vọng lời mời này không quá đường đột." Ngài lên tiếng khi thấy tôi im lặng. "Thành thật mà nói, ta vẫn luôn tò mò về ma pháp nhưng chưa bao giờ có cơ hội để học hỏi một cách kỹ càng. Đế quốc này, dù trù phú về tài nguyên và con người, dù có những công trình kiến trúc vĩ đại và nền văn minh phát triển, nhưng lại thiếu vắng hoàn toàn sự hiện diện của phép màu."

Một nụ cười mỉm khẽ, ấm áp và dịu dàng như tia nắng đầu xuân xuyên qua lớp sương giá. Nụ cười ấy không rực rỡ, không phô trương, không mang tính toán chính trị, nhưng lại khiến cho không gian xung quanh dường như ngưng đọng.

Tôi cứ ngỡ ngài ấy sẽ thất vọng với câu trả lời của tôi về lời nguyền và bỏ đi, quay lưng với hy vọng vụt tắt ấy. Nhưng thay vào đó...giờ thì chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này?

"Chủ giáo và những người khác trong phái đoàn dường như không có mấy thiện cảm với ta." Ngài đáp. "Ta có thể cảm nhận được, những ánh nhìn lạnh lùng của họ, những lời lẽ ngắn ngủi, sự căng thẳng trong không khí mỗi khi ta xuất hiện. Nhưng cô thì khác, cô không hề tỏ ra sợ hãi hay e ngại khi đối diện với ta."

"...Vâng, tôi...cũng thấy ngài là một người rất...đáng mến..."

"Ta cũng có cùng cảm nhận như vậy, rằng cô cũng là một người dễ mến." Dừng bước, ngài quay sang tôi với ánh mắt chân thành đến thắt lòng. "Nếu có thể, ta thực sự rất mong được hiểu cô nhiều hơn, được trò chuyện về nhiều điều, không chỉ về ma pháp, mà còn về văn hóa phương Bắc.''

Cung điện kia, dù nguy nga, tráng lệ với những tòa tháp cao vút và những sảnh đường rộng lớn, lại đầy rẫy những bí ẩn không thể lường trước. Một bước chân vào đó, là một bước tiến sâu hơn vào lãnh địa của rồng, vào trái tim quyền lực của Eudora. Điều đó chẳng khác nào tự đặt cược mạng sống của mình vào một canh bạc rủi ro hoàn toàn bất lợi. Nếu bị phát hiện, cái chết sẽ là điều nhẹ nhàng nhất.

Nhưng rồi, một ý nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí tôi.

Việc có thể được tiến vào cung lần nữa, chẳng phải là một cơ hội tốt để có thể tiến cận thư viện bỏ hoang sao? Nhưng vấn đề lớn nhất vẫn là người thủ thư. Hắn sẽ không để cho một kẻ lạ mặt tự do lục lọi và nếu chính vị hoàng tử ấy đòi hỏi tôi phải chứng minh năng lực ma pháp thực sự, thì tôi sẽ phải làm gì?

Nhưng mà...ngài dường như thực sự có chút thiện cảm với tôi, dù động cơ còn mơ hồ. Vậy thì, liệu tôi có thể lợi dụng chút ưu ái nhỏ nhoi này? Lợi dụng chính Điện hạ Hoàng tử, người đứng đầu cả một đế quốc hùng mạnh, liệu điều đó có khả thi?

Chỉ là một cuốn sách thôi mà. Tôi vào, tìm nó và rời đi. Đơn giản như vậy.

Và suy cho cùng, tôi cũng đã đóng vai một kẻ lừa đảo, đã trót lọt vào con đường này. Đâu phải ngài sẽ quan tâm nhiều tới mức bị tổn thương chỉ vì thêm một vài lời nói dối vô hại nữa.

"...Ngài đã hạ cố mời..." Tôi nghe thấy giọng nói của mình vang lên, xa lạ như của một người khác. ''...Tôi sao dám khước từ...''

Từ trong túi áo, ngài rút ra một chiếc trâm cài hình con rồng được tạo tác tinh xảo từ hồng ngọc. Dưới ánh chiều tàn, viên đá tỏa ra thứ ánh sáng đỏ thẫm như máu, từng chi tiết trên thân rồng đều được chạm khắc tỉ mỉ đến kinh ngạc, mỗi chiếc vảy, mỗi móng vuốt, mỗi sợi râu đều sống động.

"Vậy hẹn cô ngày mai nhé.'' Chiếc trâm được đặt nhẹ nhàng vào lòng bàn tay tôi. Một cái chạm ấm áp thoáng qua, rồi biến mất. "Cứ đưa vật này cho thủ vệ cổng Đông, ta sẽ đợi cô lúc ba giờ ở vườn hồng.''

Nụ cười ấy, vừa dịu dàng vừa đầy ẩn ý, là thứ cuối cùng tôi thấy trước khi ngài quay lưng rời đi. Tiếng bước chân đều đặn vang lên rồi nhỏ dần, cho đến khi chỉ còn lại tôi với chiếc trâm trong tay.

Tôi đã nhận lời gặp một vị hoàng tử của loài rồng, ngay trong tâm điểm cung điện của ngài. Một mình với thân phận của một tên gián điệp giả mạo, không chút ma pháp.

Tôi thực sự đã mất trí rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!