Vol 2. Ranh Giới Mong Manh

Chương 29. Vườn Hương Trà Chiều

Chương 29. Vườn Hương Trà Chiều

Rốt cuộc đêm trôi nhanh cũng chỉ qua một giấc mộng. Dẫu lòng dạ bồn chồn như sóng biển triều dâng, suốt đêm trường thao thức đến tận rạng đông, tâm trí tôi vẫn mịt mờ như sương khói, chẳng thể phác họa nổi một đường đi nước bước rõ ràng.

Trước mắt, ưu tiên của tôi là lấy được một chút thiện cảm từ điện hạ. Nghe nói ngài là người thông tuệ, có lòng trắc ẩn sâu sắc nhưng cũng vô cùng khó đoán. Có lẽ, một món quà tinh tế, một câu chuyện thú vị về Isdore xa xôi hay đơn giản chỉ là một lời khuyên đúng lúc có thể sẽ khơi gợi được sự hứng thú từ ngài. 

Nhưng làm thế nào để tiếp cận một cách tự nhiên nhất mà không gây ra sự nghi ngờ nào? Bất kỳ động thái quá lộ liễu đều có thể bị coi là một sự xấc xược hay thậm chí là một âm mưu bất chính. Lỡ như những sự thật này chẳng may bị phơi bày, rằng chỉ một bước sai lầm cũng có thể đẩy tôi ngã xuống vực thẳm, kéo theo phía sau những người vô tội.

Lặng người, tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay chai sạn vì cầm bút và lật sách. Chúng không mềm mại, không được trang sức lộng lẫy như của những tiểu thư quý tộc khác. Tôi là ai, một kẻ hèn mọn, mà dám nghĩ mình có thể đánh lừa được bậc đế vương anh minh? Tôi là ai mà dám mơ tưởng tới những bí mật cấm kỵ chôn giấu bên trong thư viện bỏ hoang ấy?

Nhưng rồi, tôi lại nhớ đến lý do tại sao tôi đang đứng nơi này. 

Hít một hơi thật sâu, tôi cố dồn nén mớ cảm xúc hỗn độn đang quặn thắt trong lồng ngực. Không khí lạnh của đêm đen len vào phổi, giúp tôi tỉnh táo hơn một chút. Dẫu cho tương lai còn mịt mờ sương khói, dẫu cho con đường phía trước còn đầy rẫy những chông gai, tôi biết mình phải tiến bước.

Cơ hội chỉ đến với những người kẻ dám vươn tay.

────────

Hai giờ chiều.

Lặng lẽ, tôi rời khỏi thánh điện vắng vẻ, nơi những bức tường đá dường như vẫn còn vọng lại những lời khấn nguyện thì thầm từ buổi sớm. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề, khép lại sau lưng với một tiếng kẽo kẹt trầm đục. Tôi băng qua những con phố nhộn nhịp của thủ đô, nơi cuộc sống đời thường vẫn diễn ra hối hả.

Siết chặt chiếc trâm cài trong túi áo, tôi có thể cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại cùng sự mịn màng của viên ngọc hồng ấy. Ánh nắng xế chiều nhuộm xuống những biệt phủ tranh cùng những pha lê đa màu. Một khung cảnh yên bình đến giả tạo, đối lập hoàn toàn với nỗi bất an đang gặm nhấm tâm can cùng sự hoảng loạn âm ỉ mà tôi đang phải vật lộn đè xuống.

Cung điện Hoàng gia, biểu tượng sống động cho quyền lực tuyệt đối và sự giàu có ngút ngàn, sừng sững hiện mình nơi cuối con đường. Những bức tường thành cao vút bằng đá hoa cương trắng, những ngọn tháp nhọn hoắt vươn cao dọc trời tựa những ngón tay của gã khổng lồ muốn chạm tới thiên đường. Phấp phới trong gió chiều, những lá cờ hoàng gia với hình rồng vàng vẫn đang tung bay trên những cột cao.

Mỗi bước chân tiến gần, nỗi hồi hộp trong lồng ngực lại thắt chặt gấp bội. Trong khi đôi tai dần ù đi bởi tiếng máu cuồn cuộn chảy nơi huyết quản.

Tôi không phải một anh hùng, cũng chẳng phải mưu sĩ. Chỉ đơn thuần là một nữ dược sĩ học việc, đã quen với mùi máu tanh của chiến trường và vị mặn chát của mồ hôi lẫn bụi đất khi chăm sóc tiếng rên siết. 

Thế mà, giờ đây tôi lại đứng trước một nhiệm vụ lớn lao đến vậy.

Ngay khi vừa bước tới trước cánh cổng lớn bằng vàng, hai vị hiệp sĩ trong bộ giáp kim loại, tay lăm lăm trường kiếm dài, lập tức tiến về phía trước chắn ngang lối đi. Giọng người nọ vang lên, âm vực trầm đục đầy cảnh giác pha lẫn chút ngạo mạn.

"Xin hỏi, cô có phận sự gì mà tìm tới nơi này?"

Ánh mắt họ quét qua, đánh giá, phân tích, tìm kiếm bất cứ dấu hiệu đe dọa nào.

"Tên tôi là Vivian vi Abel, thuộc giáo đoàn Fracista. Hôm nay, tôi rất vinh dự được diện kiến điện hạ theo lời mời của ngài." Khẽ cúi mình tôi đáp. 

Sự nghi hoặc hiện rõ hơn trên những khuôn mặt rắn rỏi ấy. Ánh mắt họ càng thêm dò xét, cẩn thận lướt qua tấm áo choàng cũ, nơi những đường chỉ đã sờn cùng màu vải phai nhạt theo gió sương.

Cẩn trọng, tôi lôi ra từ trong túi áo hai vật nhỏ. Đầu tiên là huy hiệu đầu sói bằng bạc, biểu tượng thiêng liêng của giáo đoàn Fracista, được chạm khắc tinh xảo với từng chi tiết về bộ lông, đôi mắt và những chiếc nanh sắc. Nó phản chiếu dưới ánh nắng chiều, thứ ánh sáng lạnh lẽo đặc trưng của bạc nguyên chất. Tiếp theo, tôi nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay một chiếc trâm cài vàng ròng, chạm trổ hình một con rồng đang uốn lượn uyển chuyển mềm mại, với đôi mắt được khảm đá quý hồng ngọc.

"Đây là tín vật mà Điện hạ đã giao cho tôi vào ngày hôm qua."

Ánh mắt hai vị hiệp sĩ khẽ dao động khi nhìn thấy những vật phẩm trên tay. Huy hiệu đầu sói bạc có lẽ đã phần nào lay chuyển sự nghi ngờ ban đầu, nhưng chiếc trâm cài khắc hình rồng vàng với vẻ quý phái, dường như đã gây ấn tượng mạnh mẽ hơn nhiều. 

Đột nhiên, từ phía sau, bước tới một bóng hình cao lớn cùng vóc dáng uy nghi. Mái tóc tím nhạt ánh bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời, đôi mắt màu lục bảo nhìn thẳng về tôi với vẻ đầy thận trọng. Anh khoác trên mình bộ đồng phục hiệp sĩ hoàng gia cấp cao với những dải vàng thêu tinh xảo trên vai cùng những huy chương lấp lánh trên ngực.

Hai vị lính gác lập tức cúi rạp người. "Kính chào Ngài Sybil!"

"Đừng gây khó dễ cho vị khách quý của điện hạ hoàng tử." Anh cất tiếng, mang theo sức nặng của quyền uy không thể chối cãi.

Là vị hiệp sĩ hôm nọ ở bữa tiệc. Liệu ngài ấy có còn nhớ tôi không nhỉ?

Anh quay sang tôi, khẽ cúi đầu nhưng vẫn giữ nguyên khoảng cách và sự cảnh giác.

"Thứ lỗi đã để tiểu thư phải chờ đợi. Xin mời cô đi lối này."

"Vâng, cảm ơn ngài." 

Lặng lẽ đi theo phía sau, tiếng bước chân tôi khẽ khàng trên nền đá cẩm thạch. Đôi mắt không ngừng đảo quanh không gian tráng lệ với những trụ cột cao vút được chạm khắc công phu, cùng những chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy lơ lửng phía trên. Thỉnh thoảng, tôi chạm phải những ánh nhìn đầy tò mò của những người hầu ngang qua. Một số thì thì thầm với nhau, một số khác cố tỏ vẻ làm ngơ nhưng vẫn liếc nhìn lén lút.

Thế nhưng ánh nhìn của vị hiệp sĩ dẫn đường, dường như vẫn cứ cứng nhắc như vậy, không hề day động bất kỳ một biểu cảm nào trên khuôn mặt ấy. Anh bước đi thẳng, không ngoảnh lại, cũng chẳng nói thêm một lời.

Và rồi ở cuối hành lang dài, trải ra trước tầm mắt là vườn thượng uyển mênh mông. Những khóm hồng nhung đỏ thắm kiêu hãnh vươn mình cao ngạo, bên cạnh những đóa cúc trắng tinh khôi dịu dàng lay động theo gió. Những bông mẫu đơn phớt nhạt mềm mại như mây, những đóa lan tím huyền bí toả hương thơm ngát. Tất cả đều đang đua nhau khoe sắc dưới nắng chiều rực rỡ.

Càng tiến sâu hơn vào khu vườn rộng lớn, tiếng róc rách, êm dịu của đài phun nước chợt vọng lại từ đâu đó. Thanh âm trong trẻo ấy cứ tựa như một khúc nhạc của đất trời, nhẹ nhàng, du dương, gột rửa đi mọi căng thẳng trong tâm hồn.

Ẩn mình dưới bóng râm của một mái vòm sứ trắng, mềm mại uốn lượn được dệt từ những dàn dây leo xanh biếc cùng những chùm tử đằng tím biếc rủ xuống. Chiếc bàn trà nhỏ bằng gỗ quý được đặt ngay ngắn, bên trên được bày biện bởi những tách trà sứ điểm xuyết nét vàng mỏng manh, cùng những đĩa bánh xếp gọn gàng. 

Bên cạnh bàn trà, dưới ánh chiều tà dịu dàng lọc qua tán lá, điện hạ đang ngồi đó trên chiếc ghế bọc nhung xanh lục sang trọng. Ánh mắt ngài hướng về phía xa xăm, nơi những hàng cây xanh mướt kéo dài dưới bầu trời nhuốm sắc hoàng hôn. Khi nhận ra sự hiện diện của tôi, ngài từ từ quay lại. Nụ cười nở trên môi, ấm áp nhưng không chói chang, trong chốc lát xua tan đi phần nào bầu không khí ngột ngạt đã bao trùm chặng đường vừa qua.

"Buổi chiều an lành, thưa điện hạ." Cúi đầu kính cẩn, hai tay tôi đặt trước ngực mình.

"Nàng đến thật đúng giờ." Ngài khẽ chỉ tay về chiếc ghế đối diện. "Ta đã ngỡ nàng sẽ chẳng đến." 

Bước tới, tôi ngồi xuống chiếc ghế phía bên kia bàn trà. 

Từ phía sau, vị hiệp sĩ lúc nãy tiến tới. Nhẹ nhàng, anh nâng chiếc ấm sứ, rồi cẩn thận rót dòng nước nóng xuống chiếc tách nhỏ xinh. Hương trà thanh tao bốc lên nghi ngút, mang theo chút hương nhài tươi dịu quyện cùng một mùi gì đó khác, có lẽ là hoa cam Bergamot. Một sự kết hợp tinh tế.

"Được đích thân Điện hạ ngỏ lời, tôi đâu dám khước từ." 

"Ta đâu thể ép tiểu thư đi tới nơi mà nàng không muốn." Ngài khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt như đang đọc vị từng cử động nhỏ nhất. "Dẫu vậy, ta cũng thực lòng cảm kích khi tiểu thư đã bớt chút thời gian quý báu để đến đây trò chuyện cùng ta."

"Vâng, đó là niềm vinh hạnh của tôi." Tôi lặp lại câu nói sáo rỗng ấy.

"Ta hy vọng buổi trà chiều này có thể làm hài lòng tiểu thư." Ngài hỏi. "Dù không có gì quá cầu kỳ, nhưng mong rằng đã thể hiện được phần nào tấm lòng hiếu khách của ta.''

Nói rồi, điện hạ hướng ánh mắt về phía kệ bánh đặt trên chiếc bàn phụ nhỏ bên cạnh ấm trà sứ. 

''Bánh ngọt và trà được dâng lên đều là những vật phẩm thượng hạng nhất của đế quốc, được chọn lọc kỹ lưỡng. Mong rằng sẽ không làm nàng thất vọng."

Chiếc kệ ba tầng bằng bạc được đánh bóng sáng lóa. Mỗi tầng là một thế giới bánh ngọt riêng biệt, được bày biện vô cùng cầu kỳ với sự chăm chút đến từng chi tiết nhỏ nhất. 

Tầng dưới cùng trưng bày những chiếc bánh tart nhỏ xinh, rực rỡ sắc màu với lớp nhân trái tươi rói. Dâu tây đỏ mọng, việt quất xanh biếc, anh đào vàng rực. Tầng giữa ngự trị những chiếc bánh kem trắng muốt, được trang trí bằng những đóa hoa đường cùng những sợi sô-cô-la mảnh mai và những hạt ngọc trai lấp lánh. Tầng trên cùng là thế giới của những chiếc macaron ngọt ngào, mỗi chiếc đều như một viên ngọc được nâng niu. Tất cả đều thật xinh xắn, tinh tế đến không tưởng.

"Xin đừng khách sáo. Nàng nếm thử đi."

Sybil tiến đến, nhẹ nhàng anh lấy xuống một chiếc đĩa sứ, trên đó có đặt một miếng bánh kem, được điểm xuyết trên đỉnh là những quả việt quất tươi. Khéo léo cầm chiếc nĩa, cẩn thận tôi cắt một miếng nhỏ, nhấc lên quan sát một chút rồi từ tốn đưa lên miệng. 

Hương thơm thanh thoát của lớp bông xốp mịn, quyện cùng vị chua thanh mát của những quả việt quất. Đó là một sự kết hợp tuyệt mỹ giữa vị ngọt ngào và chua thanh, giữa mềm mại và sảng khoái, không quá gắt mà lại vô cùng mới mẻ. Hoàn toàn khác biệt với những món tráng miệng thô mộc mà tôi từng được nếm ở Isdore.

Thì ra, đây chính là cuộc sống của tầng lớp quý tộc. Một thế giới xa hoa mà những kẻ bình dân chưa từng có cơ hội chạm tới.

"Quả thực là một hương vị vô cùng đặc biệt." Tôi thành thật thừa nhận. "Ở phương Bắc quê tôi, các món ngọt thường mang hương vị giản dị hơn nhiều, không hề cầu kỳ hay tinh tế đến vậy. Chúng thường được kết hợp với vị mặn thanh của phô mai cừu hoặc dê, đôi khi được tô điểm chút mật ong rừng, khó mà có thể so sánh được với sự ngọt ngào thuần khiết, đầy phức tạp như thế này."

"Thì ra là vậy." Ánh mắt ngài khẽ trầm xuống, thoáng hiện sự suy tư hiếu kỳ. "Vậy ở vùng đất băng giá quanh năm phủ trắng sương tuyết ấy, nơi mặt trời hiếm khi trọn vẹn. Loài sói thường thưởng thức những gì vậy?"

"Thưa..." Tôi ngập ngừng, lục tìm trong ký ức sự chân chất nơi quê nhà. "Bởi khí hậu vô cùng khắc nghiệt, tuyết rơi suốt mười tháng trong năm, dẫn tới việc lương thực luôn trong tình trạng khan hiếm trầm trọng. Vậy nên, thịt thường là nguồn thực phẩm chính yếu, như thịt tuần lộc, thịt nai hoang, cá hồi từ những con sông băng. Chúng luôn được hun khói để bảo quản qua mùa đông dài. Cùng với đó là một số loại thảo dược mùa đông cứng cỏi có thể sinh tồn dưới lớp tuyết, được hái về để pha thành những ấm trà sưởi ấm cơ thể."

"Thường xuyên sử dụng thảo dược để sắc trà ư?" Ngài hơi nhíu mày. "Ta vốn cho rằng thảo dược chủ yếu dùng để điều trị bệnh tật, để chữa lành vết thương. Hóa ra ngoài dự liệu của ta khi lại dùng chúng làm trà uống thường nhật như vậy."

''Vâng, điều này là một phần không thể thiếu của nếp sống thường nhật ở Isdore." Tôi giải thích, cảm thấy thoải mái hơn khi nói về những điều thực sự từng trải qua. "Những loại thảo dược như cây xạ hương Bắc cực, rễ cam thảo hoang, lá bạc hà núi. Chúng giúp giữ ấm cơ thể trong mùa đông hà khắc kéo dài, ngăn ngừa bệnh tật do lạnh và tăng cường sức khỏe. Mỗi loại lại mang trong mình một hương vị riêng biệt, cay nồng, đắng nhẹ hoặc thanh mát. Đó cũng là cách chúng tôi tồn trại."

"Biến điều kiện thành lợi thế, biến thảo dược từ thuốc chữa bệnh thành thức uống hàng ngày." Ngài gật đầu chậm rãi. "Một nước đi rất khéo léo và sáng suốt."

''Ngài đã quá khen rồi ạ.''

Tôi nhấp một ngụm trà, vị ngọt thanh hòa quyện cùng hương hoa nhài tươi mát lan tỏa trong miệng. Ấm nóng vừa phải, nhưng lại đầy dịu dàng.

"Tiểu thư..." Ngài chợt cất tiếng. "Xin thứ lỗi cho sự tò mó này, nhưng thật lòng ta muốn biết một điều...nàng đã bộc lộ, hay đúng hơn là phát hiện ra năng lực ma pháp của mình như thế nào?"

Câu hỏi đến đột ngột như sét đánh giữa trời quang. Lưỡng lự, bàn tay tôi vô thức siết chặt vạt áo choàng dưới bàn, ánh mắt thoáng chút xao động rồi nhanh chóng ổn định, hướng về phía ngài với vẻ bình thản được tính toán.

Tôi đâu phải kẻ ngây thơ khi bước vào hang cọp mà không có sự chuẩn bị nào.

"Thưa Điện hạ. Vào một trận bão tuyết khốc liệt của tháng tám, ngôi làng nhỏ nơi tôi lớn lên đã hứng chịu nhiều thiệt hại nặng nề. Chúng tôi, những người dân, phải vật lộn trong cái rét cắt da để tìm kiếm những nạn nhân mất tích. Khi ấy, với tư cách là một dược sĩ của viện xá, tôi đã phải chứng kiến không biết bao nhiêu là nỗi đau, những tiếng rên siết, những giọt nước mắt không ngừng rơi trên gò má gầy guộc nọ..."

Tôi ngừng lại, hồi tưởng về một ký ức thực.

"Cảnh tượng ấy, khi nhìn thấy những người đồng hương của mình quằn quại trong cái đau mà bản thân lại bất lực, lòng tôi như bị xé nát. Và rồi, một thứ gì đó trong sâu thẳm bỗng bùng cháy, nóng rực mà rạng ngời. Dòng ma pháp tiềm ẩn trong huyết mạch bỗng thức tỉnh, tuôn chảy qua đầu ngón tay khi tôi đặt lên vết thương. Một ánh sáng xanh nhạt bao trùm viện xá và những đớn đau của họ đều bắt đầu lành lại."

Những lời nói dối trơn tru, vậy sẽ đủ để đánh lừa ngài chứ.

"Vậy ra chính tấm lòng chân thành và sự trong sáng thuần khiết đã khơi dậy năng lực ấy trong nàng, không cần đến huấn luyện hay nghi lễ nào." Ngài khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng vẻ tán dương, thậm chí là xúc động. "Thật xứng với thiên chức của một người chữa lành. Ma pháp sinh ra từ lòng nhân ái, chứ không phải từ khát vọng quyền lực."

"Vâng." Tôi gượng cười.

"Ta nghe nói ở Isdore có những học viện lừng danh dành riêng cho các ma pháp sư." Ngài tiếp tục, sự tò mò không hề nguôi. "Vậy tiểu thư cũng đã từng theo học tại một nơi như thế chứ?"

"Vâng, đúng vậy." Tôi gật đầu. "Tại trung tâm thủ đô, có những học viện danh tiếng chuyên đào tạo các pháp sư trẻ. Họ thường xuyên tổ chức các cuộc kiểm tra để tìm kiếm những mầm non ma pháp trên khắp đế quốc. Sau khi năng lực của tôi được phát hiện, tôi đã được gửi đến một trong những học viện uy tín ấy. Một nơi mang danh là Eulalie."

"Chà, thật đáng ngưỡng mộ." Ánh mắt ngài sáng lên vẻ say mê. "Được sống giữa sắc màu rực rỡ của phép thuật mỗi ngày, được chứng kiến những điều kỳ diệu mà người thường không thể tưởng tượng. Vậy, nàng đã học những gì ở Eulalie? Những bài giảng ra sao?"

Tôi đáp lời hệt như một cỗ máy, tự động lắp ghép những mảnh thông tin rời rạc đã thu thập được thành một câu chuyện nghe có vẻ hợp lý.

"Ban đầu, chúng tôi được các vị giáo sư lão luyện truyền dạy về những nguyên lý cốt lõi của ma pháp. Từ nguồn gốc, đến cách nó vận hành, cách năng lượng lưu chuyển qua các kinh mạch." Tôi cố gắng hồi tưởng những gì đã đọc được về ma pháp. "Riêng tôi được phân vào chuyên khoa chữa lành và tập trung học những kiến thức nền tảng sâu rộng của phép trị liệu, bao gồm phân loại vết thương, phương pháp chữa trị tối ưu cho từng loại. Sau đó là quá trình khổ luyện để tôi có thể thi triển ma pháp một cách hiệu quả nhất mà không làm kiệt quệ bản thân."

"Vậy, tại học viện có nhiều ma pháp sư chữa lành như tiểu thư không?" Ngài hỏi thêm, không buông tha. "Nếu nàng không phiền, ta rất muốn được nghe nàng giải thích sơ lược về cơ chế vận hành của ma pháp một cách chi tiết hơn. Làm thế nào để năng lượng biến thành phép thuật? Quá trình đó diễn ra như thế nào?"

Trời ơi, sao ngài lại tò mò đến vậy?

"Về những ma pháp sư chữa lành khác...Thật khó để đưa ra một con số chính xác."

"Còn về cơ chế vận hành của ma pháp, phải diễn giải thế nào nhỉ..." Tôi hắng giọng. "Theo những gì tôi được giảng dạy, ma pháp vốn tiềm ẩn trong huyết quản của những cá nhân có năng khiếu, tựa như một dòng sông ngầm luôn âm thầm chảy. Thế nhưng để có thể khơi nguồn ma pháp ấy, để biến tiềm năng thành hiện thực..."

Mơ hồ. Phải giữ cho câu trả lời thật mơ hồ.

"Điều then chốt nhất chính là sự tập trung tinh thần tuyệt đối cùng nỗ lực tận cùng. Ngài biết đấy, chúng ta phải hình dung rõ ràng mục tiêu của bản thân, gửi gắm vào đó những khát vọng chân thành nhất và rồi dòng năng lượng sẽ tuôn chảy theo ý chí trong tâm tưởng. Nó giống như một nhịp cầu nối giữa tâm thức và hiện thực."

"Thuở thiếu thời, ta đã từng ấp ủ một hoài bão. Để được thấu hiểu ma pháp, để được nắm trong tay sức mạnh của phép thuật." Giọng ngài đột nhiên trầm xuống, mang theo nỗi buồn sâu thẳm. "Nhưng đáng tiếc, khát vọng sở hữu thiên phú kỳ diệu ấy chẳng bao giờ thành sự thật."

Có thứ gì đó trong giọng nói của ngài, một nỗi khao khát chưa từng được làm dịu.

"Theo lời các giả sư, những hiền triết đã dành cả đời nghiên cứu ma pháp..." Ngài nói tiếp tục. "Ma pháp chữa lành là một năng lực phi phàm, không chỉ có thể chữa trị mọi bệnh tật, mà còn có thể hóa giải cả những lời nguyền cổ xưa nhất. Đó là lý do vì sao ta đã đặt hy vọng vào nàng..."

Tôi cảm thấy tim mình như bị siết chặt. Hy vọng, ngài đang đặt hy vọng vào một lời nói dối.

"Vâng, nếu có thể đạt tới được trình độ đó, thì quả thật sẽ rất mạnh mẽ, rất kỳ diệu..." Tôi thừa nhận.

Bất chợt, ngài im lặng hồi lâu, vẫn là vẻ mặt trầm tư khó đoán ấy, đôi mắt đăm chiêu nhìn xuống tách trà như đang cân nhắc một điều hệ trọng nào đó. Có lẽ là về cuộc đối thoại vừa qua, hoặc cũng có thể là về những việc khác mà tôi không được phép biết đến.

Rồi cuối cùng, ngài cất tiếng, nhẹ nhàng mà dứt khoát. "Sybil, phiền ngươi mang trà Samovar xuống nhé?"

Lập tức, vị hiệp sĩ tiến về phía chiếc kệ xe bằng sắt đặt ở góc trụ. Trên kệ, bên cạnh bộ ấm chén sứ, là một chiếc Samovar bằng bạc sáng lóa. Dáng vẻ đồ sộ được chạm trổ bởi những dải hoa văn uốn lượn cùng hình lá nho leo quấn quýt nổi lên dọc thân.

Cẩn trọng, anh nhấc bộ ấm xuống. Những ngón tay khẽ quấn quanh, giữ nó vững vàng trong khi tay kia nâng đỡ lấy phần đáy. Anh không quên kèm theo vài viên đường trắng được xếp gọn gàng trong một chiếc bát sứ nhỏ, một lọ sữa đặc sóng sánh màu vàng kem, được đựng trong một chiếc bình pha lê với nắp đậy trong suốt và một đĩa bánh mì bơ vàng ruộm được xếp cạnh những lát xúc xích đỏ au. Tất cả đều được bày biện một cách chu đáo trên chiếc khay bạc lớn.

"Xin phép được giới thiệu với nàng về tập tục thưởng trà truyền thống của người phương Nam ta." Điện hạ cất tiếng, nụ cười lịch thiệp khẽ nở trên đôi môi ấy.

Nói rồi, Sybil mở chiếc vòi nhỏ phía dưới thân Samovar. Nước sôi, được giữ ấm bởi một buồng than bên trong, chậm rãi bắt đầu chảy xuống ấm Zavarnik. Lập tức mang theo hương thơm nồng nàn đầy quyến rũ từ những lá trà đã được ủ sẵn.

Sau khi hãm vừa đủ, không quá lâu để trà trở nên đắng, nhưng cũng không quá vội để mất đi hương vị. Sybil cẩn thận rót một phần trà đặc từ Zavarnik vào tách sứ. Rồi với sự thuần thục, anh pha loãng nước sôi từ Samovar, điều chỉnh sắc trà chỉ bằng một ánh nhìn tinh tường.

"Loại trà ta dâng lên đây chính là trà Caravan trứ danh của phương Nam." Ngài ngả người ra sau, thoải mái hơn, như thể cũng đang thưởng thức khoảnh khắc này. "Caravan chính là sự hòa quyện tinh tế từ nhiều loại trà quý như Lapsang Souchong, Ô Long và trà Keemun với các nốt hương khói được cân bằng bởi trà đen cổ điển."

Khẽ ngừng, ngài quan sát phản ứng của tôi trước khi tiếp tục.

''Có lẽ hương vị sẽ hơi khác biệt so với loại trà được pha từ thảo dược mà nàng đã quen thuộc nơi phương Bắc, nhưng ta đảm bảo, nó vẫn sẽ mang lại được một dư vị khó quên."

Cúi đầu, tôi nhìn xuống chiếc tách trước mặt. Bề mặt chất lỏng phản chiếu ánh nắng, lấp lánh tựa muôn ngàn sợi kim tuyến. Rồi tôi hít một hơi sâu, chuẩn bị đón nhận thứ hương thơm trứ danh mà điện hạ vừa tán dương. Nhưng thứ len lỏi vào khứu giác...Mùi hương thoáng qua nhẹ tựa làn khói, mơ hồ đến nỗi, có lẽ những con rồng với khứu giác vốn kém nhạy, sẽ không thể nào phân biệt được sự khác biệt tế nhị này.

Đôi mắt khẽ cụp xuống, tôi chăm chú quan sát thứ chất lỏng màu nâu nhạt lần nữa. Nó không có sắc đỏ tía giống như loại trà mà Rudi đã phô bày. Nó nhạt hơn, có phần trong suốt hơn, đặc biệt là trên nền sứ trắng.

Cái cảm giác bất an này là gì? Tại sao mọi bản năng trong cơ thể tôi đều đang la hét rằng đừng uống?

Lơ đãng như đang thưởng thức vẻ đẹp ấy, tôi cố gắng tìm kiếm manh mối trong những chiếc lá xoay chậm nơi đáy tách. Và khi một chiếc nổi lên gần bề mặt, để lộ ra hình dạng hoàn chỉnh. Nó không phải những mảnh lá tròn vo, những sợi lá dài hay những cuộn lá xoắn. Dáng vẻ của nó, những phiến lá kỳ dị xẻ sâu hình lông chim, cùng với những răng cưa li ti viền quanh mép.

Hình dáng chết chóc ấy, lá độc cần nước. Hemlock, Conium Maculatum.

Bàn tay tôi đặt trên thành tách khẽ siết lại. Toàn thân cứng đờ, mọi cơ bắp căng cứng, ánh mắt liên tục đảo qua lại giữa chiếc tách trà và khuôn mặt điềm tĩnh của người đối diện. Nhịp tay gõ nhẹ của ngài trên mặt bàn vẫn đều đặn vang lên, tựa như nhịp đập của một chiếc đồng hồ đếm ngược. Từng giây từng phút, gặm nhấm đi sự bình tĩnh mong manh cuối cùng.

Có lẽ nào họ đã biết, hay đây chỉ là một sự trùng hợp chết người?

''Tiểu thư có điều gì bận tâm chăng?'' Ngài bất ngờ cất tiếng. ''Dường như nàng không được thoải mái cho lắm.''

Buộc bản thân phải hít một hơi sâu, tôi cố gắng trấn áp cơn hoảng loạn đang cuộn trào trong lồng ngực. Mọi thứ xung quanh, hương trà, ánh nắng, nụ cười của điện hạ, đều đột nhiên biến thành một màn kịch đáng sợ.

"Dạ, không. Tôi chỉ...đang có chút tò mò về loại trà Caravan thôi ạ."

"Vậy ư? Thật vui khi biết nàng có hứng thú với văn hóa của chúng ta.'' Ngài khẽ nghiêng người về phía trước. "Vậy xin mời tiểu thư cứ tự nhiên nếm thử. Ta đảm bảo rằng đây là loại trà thượng phẩm, không đâu sánh bằng trong đế quốc này."

Nói đoạn, ngài nâng tách của mình lên. Một chiếc tách giống hệt chiếc của tôi, được rót từ cùng một ấm.

"Ngài..." Đôi mắt tôi mở to trong sự bàng hoàng tột độ, trong nỗi kinh hoàng vượt quá lời nói.

Ngài không biết, ngài thực sự không hề hay biết về chất độc.

Và nếu thái tử của Eudora mất mạng vì uống trà trong một buổi gặp gỡ với đại diện của Isdore, ngọn lửa chiến tranh sẽ bùng nổ ngay lập tức. Không phải một cuộc xung đột nhỏ, mà là một cuộc tàn sát trên diện rộng. Hàng ngàn, hàng vạn người sẽ chết và tất cả sẽ bắt đầu ngay tại đây.

"Không biết ngài có hay...ở phương Bắc chúng tôi...việc kết hợp giữa gừng và quế trong trà là một tập quán khá phổ biến?"

Chiếc tách trà sứ trắng trên tay ngài chợt khựng lại giữa không trung, rồi từ từ được hạ xuống đầy cẩn trọng.

"Vậy à?" Điện hạ khẽ nhíu mày. Ánh mắt đặt lên tôi, đầy vẻ khó hiểu.

"Vâng, thưa điện hạ." Tôi nuốt khan. "Loại trà này được biết đến với công dụng giữ ấm thân thể. Nó đặc biệt phù hợp với điều kiện khí hậu lạnh lẽo của phương Bắc. Tôi nghĩ, có lẽ điện hạ cũng sẽ thích hương vị đó, nó sẽ là một sự bổ sung tuyệt vời cho bộ sưu tập trà của ngài..."

"Quả là một phương pháp khéo léo."

Ngài khẽ gật đầu, như đang thực sự cân nhắc những lời đó. Nhưng rồi, ngài lại từ từ nâng tách lên.

"Đúng vậy!" Vội vàng, tôi hắng giọng. "...Mặc dù hương vị của gừng và quế có phần cay nồng đặc trưng...có thể không phù hợp với một số người, nhưng chúng lại mang đến rất nhiều lợi ích cho sức khỏe..."

Phải nói tiếp, phải nói gì nữa?

"N-Như hỗ trợ tiêu hóa, tăng cường đề kháng, giữ ấm cơ thể trong những ngày đông giá rét..."

"Thì ra là vậy.'' Nếp nhăn trên trán ngài càng sâu hơn, vẻ kiên nhẫn trên khuôn mặt ấy dường như đang cạn kiệt. "Cảm ơn tiểu thư đã có nhã ý truyền đạt những kiến thức này."

Rồi ngài lại tiếp tục nâng tách. Lần này, với một cử chỉ kiên quyết hơn. Nỗi sợ hãi như một con rắn bỗng chốc xuyên suốt cơ thể, từ óc xuống tận gót chân. Từng sợi lông trên người chợt dựng đứng, da thịt nổi gai ốc. Và trước khi tôi kịp suy nghĩ, bàn tay trong vô thức đột ngột đưa ra về phía anh.

SOẠT!

Hoảng mình, tôi khựng lại, bàn tay vẫn lơ lửng giữa không trung. Đôi mắt trừng trừng trong kinh hãi nhìn lên vị hiệp sĩ trước mặt. Thanh kiếm sáng loáng được chuốt ra khỏi vỏ, chắn ngang trước điện hạ, lưỡi kiếm chĩa thẳng về phía tôi.

"Sybil, mau thu kiếm lại!" Ngài lớn tiếng.

Sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt khi anh cảm nhận được bầu không khí căng thẳng đột ngột bao trùm khu vườn.

"Ta thành thật xin lỗi tiểu thư vì hành động thiếu lễ độ của Sybil. Kính mong nàng có thể bỏ qua cho."

Mỗi nhịp đập đều đau nhói tận mang tai, đầu gối tôi run lên, tới mức suýt nữa đã không thể giữ nổi mình.

"Thưa điện hạ, xin ngài...đừng uống..."

Làm sao để cảnh báo ngài về thứ độc dược chết người ấy, khi mọi lời nói đều có thể bị xem là sỉ nhục không dung thứ? Và khi chính việc tôi biết về chất độc đã là một bằng chứng buộc tội chẳng thể nào chối cãi?

"...Tôi không thể diễn giải một cách rõ ràng nhưng xin ngài đừng uống loại trà này...Có một mùi hương lạ lẫm, không hề giống với mùi ám khói đặc trưng của trà Caravan...T-Tôi..."

Cái nhíu mày của ngài sâu hơn, nét mặt chợt trở nên nghiêm khắc. Ánh mắt ngài liền chuyển sang vị hiệp sĩ bên cạnh, thanh kiếm vẫn chưa hạ xuống.

"Ngươi có cảm nhận được mùi hương nào khác thường không?" Điện hạ quay phắt sang Sybil.

Vị hiệp sĩ tiến lên một bước, dứt khoát và mạnh mẽ. Anh cẩn thận nhấc chiếc tách lên gần mũi. Hít sâu vài lần, đôi mắt vẫn giữ vẻ cứng nhắc, không chút lay động. Khuôn mặt không biểu cảm, cũng không để lộ một tâm tư hay cảm xúc nào. Nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn, anh từ tốn lắc đầu.

Dĩ nhiên là ngài chẳng thể ngửi thấy mùi lạ rồi.

"Thưa điện hạ, thần không nhận thấy mùi hương bất thường nào khác ngoài việc mùi ám khói đặc trưng của trà có vẻ đã được điều chỉnh nhẹ hơn một chút." Sybil cất tiếng, không chút do dự. "Nhưng thần cho rằng hành động đó có lẽ là để tạo sự phù hợp với khẩu vị của quý khách đây. Một sự chỉnh sửa tinh tế để trà không quá nồng đối với người phương Bắc chưa quen. Ngoài ra thì không có gì khác lạ."

Và bây giờ thì, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của cả hai người đàn ông đang đổ dồn về phía mình. Sự nghi ngờ không hề giấu diễm và có lẽ còn có cả cả sự phẫn nộ đang dần dâng lên.

"Có lẽ hương vị này đã không phù hợp với khẩu vị của tiểu thư..."

Ngài đang nghĩ rằng tôi khinh thường văn hóa của ngài sao?

"Thưa điện hạ, tôi không hề có ý mạo phạm lòng tốt của ngài..." Vội vàng, tôi lên tiếng. "Nhưng thực sự tách trà đó không phải là trà Caravan thuần khiết. Rất có thể..."

"Cô đang cáo buộc rằng điện hạ đã bỏ độc vào trà?"

Đột nhiên, giọng nói lạnh lùng đầy cảnh cáo của vị hiệp sĩ chém ngang. Sybil tiến thêm một bước nữa, giờ đây anh đã đứng sát trước mặt tôi, cao lớn đến đáng sợ, che khuất cả ánh hoàng hôn. Nét mặt anh cau có, đôi mắt xanh lục ấy nhìn xuống, như muốn đọc thấu từng suy nghĩ. Bàn tay phải vẫn đặt chặt trên chuôi kiếm, sẵn sàng chém xuống nếu tôi dám thốt thêm một lời xúc phạm.

"Điện hạ đã tự mình mời cô đến đây bằng tất cả thiện chí, đối đãi với cô như thượng khách. Lẽ nào cô cho rằng thái tử của Eudora, người kế thừa ngai vàng, bậc anh minh mang trong mình danh dự của toàn đế quốc, lại cần dùng đến độc dược để đối phó với một thiếu nữ nhỏ bé từ giáo đoàn mà ngài hết lòng kính nể?"

Hai nắm tay hoảng loạn siết chặt mép áo choàng. Trong khi ánh mắt van nài hướng về phía ngài, cố gắng bỏ qua sự hiện diện đáng sợ của vị hiệp sĩ đang chắn ngang.

"Tôi tuyệt đối không dám..." Tôi gần như van xin. "Tôi không hề có ý cho rằng điện hạ là kẻ hạ độc. Tôi chỉ...Tôi chỉ lo sợ rằng có ai đó, một kẻ thứ ba..."

Từ trong sâu thẳm đôi mắt màu tím thẫm ấy, tôi có thể thấy, thấp thoáng một cảm xúc mơ hồ. Không phải sự tức giận, mà là nỗi buồn. Sự thất vọng vì lòng tốt của mình bị ngờ vực, vì nỗ lực tạo dựng sự hòa giải giữa hai đế quốc đã bị tôi, một kẻ vô danh, kết án chỉ bằng vài lời buộc tội vu vơ.

"Thưa điện hạ-"

'ẦM ẦM'

Đột ngột, mặt đất rung chuyển dữ dội, hàng loạt những rung chấn bất ngờ ập tới khiến đàn chim trong vườn hoảng loạn, bay vụt lên trời. Vội vã, tôi chụp lấy mép bàn. Trong khi Sybil liền chống tay xuống ghế, tay kia vẫn đặt chắc trên chuôi kiếm. Điện hạ cũng đứng bật dậy, ánh mắt sắc lạnh quét nhanh.

Và rồi, thứ âm thanh kinh hoàng ập đến. Từ chân trời phía Bắc, những tiếng gầm liên hồi, trầm đục và hung dữ vọng tới. Nó không giống bất cứ thứ gì tôi từng nghe, không phải thiên nhiên nổi giận, mà rõ ràng là tiếng thét của một sinh vật, gào lên trong một nỗi đau đớn và uất hận khôn cùng, không sao diễn tả nổi.

Cả ba chúng tôi nhìn nhau, nét mặt tái mét đầy kinh hãi, nhưng chưa lời nào được thốt lên thì đột nhiên. Tiếng sắt va chạm vào nền đá, gấp gáp, hỗn loạn, ngày càng gần, ngày càng rõ. Một bóng giáp đen ập đến từ cổng vườn, bề mặt ấy bóng loáng lấm tấm những vệt máu đỏ sẫm, vẫn còn nhỏ giọt. Vài mảnh thậm chí đã bị nứt vỡ, tố cáo một trận chiến kinh hoàng mà người nọ vừa thoát ra. Lao tới, vị hiệp sĩ quỳ sụp xuống trước, nhún mình mà cúi đầu.

"Báo cáo điện hạ! Phát hiện nhiều bóng rồng không rõ lai lịch đang tiến công tường thành biên giới phía Bắc!"

Sững sờ, cả ba đều ngây người, như thể thời gian đang chùng xuống. Lời nói nghẹn ứ nơi cổ họng, không trút thành câu chữ. Chỉ có sự kinh hãi tột cùng là thứ ngôn ngữ duy nhất, in hằn lên từng khuôn mặt tái mét.

C-Chuyện gì đang xảy ra vậy?

"Thưa một hiện tượng kỳ lạ đã được ghi nhận. Những bóng rồng, chúng di chuyển hoàn toàn mất phương hướng...Chúng liên tục điên cuồng đâm vào tường thành, gây ra thiệt hại lan rộng đến các khu vực lân cận. Quân ta vẫn đang kiên cường chiến đấu với khoảng hai ba cá thể."

Người hiệp sĩ trẻ thốt lên, hơi thở hổn hển nặng nề xuyên qua lớp giáp.

''Vậy nhưng chúng chiến đấu như những con thú điên dại tìm đến diệt vong! K-Không có lý trí, không có chiến thuật, chỉ có sự cuồng bạo. Một con đã mất đi nửa cánh nhưng vẫn cố bay, lảo đảo trên không trung trước khi rơi xuống rồi lại đứng dậy tiếp tục!"

"Điều này..." Điện hạ lẩm bẩm, giọng khàn đục. Anh quay sang Sybil, tìm kiếm sự xác nhận, sự phủ nhận, bất cứ điều gì có thể khiến tin tức kinh hoàng này trở nên bớt thật hơn.

Vậy nhưng Sybil vẫn đứng im, nét mặt chợt trở nên nghiêm trọng khác thường. Rồi điện hạ chậm rãi quay sang tôi. Ánh mắt ấy nghiêm nghị nhưng chất chứa một nỗi lo âu mơ hồ, cùng một thoáng tiếc nuối thoáng qua.

"Mong tiểu thư lượng thứ."

Không biết nên phản ứng ra sau, tôi chỉ có thể gật đầu. Và ngài đáp lại, cũng cùng với một cái gật đầu ngắn gọn.

"Lập tức khởi hành."

Ngay tức khắc, ánh sáng vàng rực rỡ, bùng lên từ sâu bên trong cơ thể họ, xuyên thấu qua làn da. Những âm thanh răng rắc vang lên khi khung xương được tái tạo. Lớp da thịt chuyển mình nhường chỗ cho những chiếc vảy cứng mọc lên, lan rộng và liên kết thành từng mảng. Cánh tay vươn dài ra thành đôi cánh hùng vĩ, đôi chân hóa thành những móng vuốt sắc nhọn.

Trong nháy mắt, ba con người đã biến mất. Thay vào đó là ba con rồng oai phong, tràn đầy sức mạnh nguyên thủy.

Vảy của Điện hạ ánh lên như những viên than hồng đang âm ỉ cháy, tỏa ra màu vàng cam rực rỡ dưới ánh hoàng hôn. Từng lớp lông vũ, từng tấm vảy xếp chồng khít lên nhau, tạo thành một bộ giáp hoàn mỹ. Đôi cánh ngài mở rộng, che khuất một khoảng trời, lớp màng mỏng manh nhưng dai chắc căng phồng. Đôi mắt tím thẫm vẫn nguyên vẹn sự sắc sảo, và từ hai bên thái dương, cặp sừng trắng muốt, cong vút một cách uy nghi vươn lên.

Sybil cũng vậy, cái cổ dài ra với những chiếc vảy tím than cùng đôi mắt lục bảo và thân hình dài như thể một con rắn, với hai mang mọc ra hai bên đầu cùng những chiếc sừng lớn nhỏ dọc mang, lạnh lùng đầy nguy hiểm. Và rồi cùng những cái đập cánh mạnh mẽ, lực đạo khủng khiếp hất tung những chiếc lá khô, cuốn chúng bay vào không trung như những chiếc lông vũ. Khiến cho những chiếc bánh ngọt trên bàn trà bị thổi bay, chén đĩa rung lắc dữ dội rồi rơi vỡ tan trên nền đá với những tiếng kêu lanh canh.

Loạng choạng lùi về phía sau, hai chân như chôn xuống đất, đôi mắt tôi cứ thế mở to, không thể rời khỏi những bóng hình khổng lồ đang dần khuất dạng trên nền trời đỏ rực. Bàn tay run rẩy đưa lên nắm chặt vạt áo nơi trái tim đập loạn, tâm trí quay cuồng trước chuỗi sự kiện vừa xảy ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!