Vol 2. Ranh Giới Mong Manh
Chương 25. Bí Mật Cuối Con Đường
0 Bình luận - Độ dài: 4,709 từ - Cập nhật:
Trong tà áo choàng trắng tinh khôi cùng phù hiệu đầu sói bạc, chúng tôi bước những bước trang nghiêm theo đoàn hộ tống xuyên qua dãy hành lang lộng lẫy dát vàng. Cung điện nguy nga sừng sững, to lớn đến mức khiến người ta ngợp lòng trong vẻ đẹp thanh tao mà sống động. Từng chi tiết, từ cột đá cẩm thạch cao ngất cho đến những đường chạm khắc trên các bức phù điêu đều ghi lại những chiến tích lừng lẫy. Ánh sáng nến lung linh đắm mình trong những tấm gương đồng lớn, phả vào không gian thứ ánh sáng ma mị, vừa tráng lệ vừa mê hoặc.
Lần đầu tiên tham dự một bữa tiệc của giới quý tộc, giấc mơ cả đời về tầng lớp của giới thượng lưu giờ đây chợt hóa thành hiện thực. Tôi đã từng tưởng tượng khoảnh khắc này biết bao nhiêu lần. Từ những bộ y phục lộng lẫy tới những đường ren tỉ mỉ choáng ngợp dưới ánh đèn chùm, cho đến từng món ăn được nâng niu nơi đầu dĩa. Mỗi dáng đi, mỗi nụ cười đều toát lên vẻ tinh tế, sự tao nhã hoàn toàn xa lạ của một vũ trụ mà trước nay tôi chỉ dám ngắm nhìn từ xa.
Thế nhưng, bầu không khí nơi đây lại đặc quánh, nặng trĩu những ánh mắt soi xét cùng những tiếng thì thầm dường như chẳng dứt, được che đi đằng sau tấm quạt giấy mỏng. Tôi có thể cảm nhận được, ngay cả khi không nghe rõ từng câu chữ. Họ đang bàn tán về chúng tôi, những "tu sĩ khổ hạnh" tới từ vùng biên ải xa xôi. Thế nhưng đứng giữa bữa tiệc xa hoa này, điều khiến tôi bận tâm không phải là những ánh nhìn ấy.
Trên danh nghĩa, Nhất Hoàng Tử là trụ cột vương quyền tối thượng của Eudora, người đang thực sự nắm giữ vận mệnh của đế quốc, trong khi Hoàng đế đang dần lui vào hậu trường vì suy kiệt sức khỏe. Thế nhưng, con đường ngài bước lên vị trí Nhiếp chính vương lại chìm trong màn sương mờ. Và chính sự thiếu minh bạch ấy đã trở thành mồi lửa cho bao lời bàn tán không dứt, từ trong cung cấm ra đến ngoài phố thị.
Những lời đồn về thân thế của ngài lan nhanh còn hơn cả dịch bệnh. Kẻ thì bảo ngài là một đứa con ngoại hôn, kết tinh từ mối tình vụng trộm. Kẻ thì thầm rằng vị Hoàng hậu đương triều, xuất thân chỉ là một thị thiếp thấp hèn, bất ngờ được đưa lên ngôi vị chính cung sau khi Cố Hoàng Hậu băng hà trong một cái chết đầy uẩn khúc.
Nhưng tất cả, xét cho cùng, vẫn chỉ là lời đồn.
Và bất chấp những dị nghị về xuất thân, Điện hạ Kallias vẫn giành được sự ủng hộ vững chắc từ Hội đồng Hoàng gia và đa phần giới quý tộc. Bởi lẽ, kể từ khi chạm tay vào vương quyền, ngài đã cho thấy một tài năng trị quốc lỗi lạc, được minh chứng bằng những hành động anh minh hiếm thấy.
Không chỉ dừng lại ở việc kiên cố hóa biên cương, cải tổ quân đội hay mở rộng ảnh hưởng của đế quốc. Cái tâm của một vị lãnh đạo thực sự, được thể hiện rõ nhất qua những chính sách dành cho những mảnh đời đổ nát trong đời sống.
Những trại tị nạn dần được dựng lên, lương thực và thuốc men được chuyển đến tận tay người dân. Ngay cả những y quan giỏi nhất cũng được cử đến những vùng xa xôi để xoa dịu nỗi đau.
Ít nhất, đó là những gì tôi được nghe kể. Có lẽ vậy.
"Điện hạ Kallias de Athelstan, tôn quý của Đế tộc, thượng đăng!"
Tức thì, mọi tiếng động lắng xuống, nhường chỗ cho hàng trăm ánh nhìn đổ dồn về phía cánh cửa lớn. Nơi đó, bóng hình cao ngạo của ngài chợt ẩn hiện.
Ngài phủ lên mình bộ y phục với gam màu tinh khôi của tuyết đầu mùa, được điểm xuyết bởi muôn ngàn hoa văn vàng ngọc cùng đá quý lấp lánh, những họa tiết đặc trưng của hoàng thất Athelstan. Và rồi, tấm hồng bào phủ trên vai phấp phới trong gió đêm, những con rồng được thêu bằng chỉ kim tuyến đỏ uốn lượn như đang sống dậy cùng đôi mắt được khảm từ những viên thạch anh, như thiêu đốt vào từng linh hồn trong đại sảnh.
Điện hạ mang khí chất của một bậc đế vương. Trên ngai vàng nơi ngài ngự, vẻ ngoài cũng là một nghịch lý đầy mê hoặc. Mái tóc vàng rực cháy màu nắng tươi được gắn với đôi mắt tím thẫm, sâu thẳm và lạnh lẽo. Đó không phải là màu tím dịu dàng của oải hương, mà là màu tím của bầu trời trước cơn bão, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến thứ quyền lực thuần khiết tới vậy, nó không phải thứ được tạo nên từ vàng bạc hay vũ khí, mà vẫn khiến vạn vật tự nguyện mình quỳ phục, giống hệt như mặt trời khiến muôn hoa luôn hướng về.
Trong cái không khí ngột ngạt ấy, cả giáo đoàn tiến lên như một khối thống nhất khi Chủ giáo Julius cúi mình.
"Ân điển của Điện hạ như ánh thái dương, đã hạ cố chiếu rọi đến nơi chốn hèn mọn này." Julius cất lời, mỗi từ đều được cẩn thận cân nhắc.
''Xin Chủ giáo đừng quá khiêm nhường. Người thực sự mang ơn ở đây mới chính là ta. Hành trình vạn dặm xa xôi, vượt qua bao hiểm trở của quý vị, là một món quà lớn lao mà lời cảm ơn nào cũng không đủ đáp đền." Điện hạ cất tiếng. ''Bữa yến tiệc nhỏ bé này chẳng qua chỉ là chút lòng thành. Đồng thời cũng là lời tri ân chân thành nhất của ta dành cho những cống hiến thầm lặng, mà vĩ đại của giáo đoàn nơi biên cương."
"Thành tâm cảm tạ Điện hạ. Sự tiếp đón nồng hậu của hoàng gia là minh chứng cho tình hữu nghị mà chúng tôi vô cùng trân quý.'' Julius thẳng mình. ''Mong rằng từ đây, mối giao hảo giữa đôi bên sẽ ngày một thêm bền chặt, để cùng chung tay vun đắp cho những ngày tháng an lành phía trước."
Với một cái gật đầu khẽ khàng, Kallias thận trọng từng bước xuống bậc thang cẩm thạch. Ngài tiến đến, nụ cười bừng sáng như tia nắng đầu mùa xuyên qua màn mây dày đặc.
''Đêm nay, xin hãy để những lo âu về quá khứ và tương lai tạm lắng xuống. Hãy gác lại địa vị, xóa nhòa ranh giới để cùng nhau tận hưởng sự sum vầy này, như những người tri kỷ, những người bạn cùng chung ước vọng."
Lời vừa dứt, Điện hạ cùng hai vị chủ giáo đã tự nhiên bước vào không khí sôi nổi của bàn tiệc. Những ly rượu vang đỏ cầm trong tay lắc lư theo từng cử chỉ, làm nên những vòng sóng ánh sáng. Những cuộc trò chuyện bắt đầu bùng lên, từ thăm dò ban đầu nhanh chóng chuyển thành những trao đổi sôi nổi, tháo gỡ hoàn toàn lớp băng lạnh lẽo ban sơ.
Và rồi, trong một sự trùng hợp không thể né tránh, ánh mắt ngài bất ngờ bắt gặp tôi. Mọi thứ như chùng xuống, tựa như một lực hút từ vực thẳm. Trong giây phút ngắn ngủi, tôi cảm thấy ánh nhìn của Điện hạ không chỉ dừng lại, mà còn xuyên thấu lớp vỏ ngoài, bóc tách chiếc áo choàng tinh khiết cùng mọi lớp phòng vệ, để chạm tới sự thật trần trụi nhất của những tâm thức đang ẩn sâu.
Vội vã, tôi cúi gằm mặt xuống, nhưng nhịp tim hỗn loạn vẫn tố cáo sự xao động. Thật kỳ lạ, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh của một vị quân vương máu lạnh mà tôi từng tưởng tượng, Điện hạ Kallias lại hiện lên với sự hiếu khách chân thành đến ngỡ ngàng. Ngài nhẹ nhàng di chuyển giữa các vị khách, dành cho mỗi người một sự chú ý trọn vẹn, lắng nghe những câu chuyện của họ bằng một thái độ nghiêm túc mà ấm áp.
Phải chăng, tất cả những lời đồn đại về sự tàn nhẫn và ham mê quyền lực kia chỉ là một lớp sương mù, được thổi phồng bởi những kẻ đố kỵ, để che đi một nhà lãnh đạo sâu sắc mà gần gũi với thần dân hơn ta nghĩ?
Thực sự không thể tin tưởng được vào điều gì.
Với vẻ điềm tĩnh và nụ cười lịch lãm luôn thường trực trên môi, Rudi dường như được sinh ra cho những sàn diễn xã giao này. Cô thấu hiểu nghệ thuật hội thoại, tinh tế trong từng nét cười và luôn khéo léo đáp trả những lời tán dương sáo rỗng bằng những màn chào đón đầy ẩn ý, khiến ngay cả những kẻ giả tạo nhất cũng cảm thấy được tôn trọng.
Trong khi đó, tôi nép mình, hòa tan bóng tối phía sau cô. Đôi mắt không ngừng quan sát, tìm kiếm một cơ hội thích hợp. Từ lối ra vào của mỗi căn phòng, vị trí của những tên lính canh đến nhịp tuần tra của bọn vệ sĩ. Lặng lẽ, tôi đếm từng bước chân từ đại sảnh đến hành lang chính, thu vào trong đầu mọi chi tiết dù là nhỏ nhất.
"Nghe nói công tước Belmont vừa rước về một kiệt tác hội họa từ phương Tây, giá đứt hai nghìn đồng vàng..."
"Hai nghìn ư? Thật lãng phí! Tháng trước, ba nghìn đồng vàng của ta đã hóa thân thành chiếc vòng cổ lục bảo từ mỏ quý nơi Đông phương..."
"Có tin mới chưa? Bá tước Ashford sắp mở một cuộc săn tầm cỡ, nghe đồn sẽ xuất hiện loài nai vàng chỉ có trong truyền thuyết..."
Những cuộc hội thoại xa hoa cứ thế cuốn lấy nhau, xoay quanh những món đồ chơi đắt tiền và thú vui chỉ dành cho giới thượng lưu. Cứ như thể, họ không hề hay biết hoặc cố tình ngó lơ về cuộc chiến đang tồn tại ngay bên ngoài những bức tường sang trọng này.
Thật khó chịu.
Đột nhiên, Rudi quay người sang tôi, ánh mắt đầy vẻ nghiêm túc khác thường. Khom người, cô làm giả động tác chỉnh sửa tà áo choàng. "Thời cơ đã điểm. Hãy sẵn sàng."
Tôi gật đầu cái khẽ, nhưng nỗi nặng nề trong lòng tựa hồ một tảng đá lớn đè chặt ngực. Lợi dụng lúc đám quý tộc đang chìm đắm trong những câu chuyện đầy kịch tính, với tiếng cười giòn tan và tiếng chạm ly rộn rã khắp gian phòng. Chúng tôi len lỏi dọc theo ban công ngập tràn hương hoa tươi, thông với hành lang chính, rồi bí mật biến mất khỏi sảnh tiệc.
Không ai để ý. Hoặc nếu có, họ cũng chẳng quan tâm đủ để lên tiếng.
Trong lòng hành lang bất tận, nơi bóng tối bị xé toạc bởi những đốm sáng đuốc vàng vọt. Tiếng giày chạm đá, dù nhẹ nhất, vẫn vang lên tựa tiếng sét trong tai. Dù vậy, đôi lúc, chúng tôi cũng không thể tránh khỏi việc đi ngang qua những người hầu đang tất bật với những khay thức ăn. Tuy nhiên, cái nhìn của họ chỉ lướt qua một cách vô hồn, rồi tất cả lại chìm vào thứ nhiệm vụ thường nhật trước mắt.
Chiếc áo choàng trắng cùng chiếc trâm bạc khắc hình sói, biểu tượng thiêng liêng của Giáo đoàn Fracista. Dường như là một tấm vé thông hành, đang lặng lẽ mở ra những lối đi.
Đột nhiên, một bóng đen lao ra từ góc tối phía trước, chặn ngang lối đi. Giật mình tôi dừng bước, suýt nữa thì đẩy Rudi ngã về phía trước. Trước mặt, vị hiệp sĩ với đôi mắt xanh lục cùng mái tóc tím than dị biệt xuất hiện, nổi bật trên nền quân phục đen tuyền. Dải băng đỏ thẫm quấn quanh cánh tay trái như một lời tuyên bố về thân phận cận vệ của hoàng tử.
"Mạn phép hai vị." Cái nhìn của anh cắt ngang không gian như một nhát kiếm được bọc nhung. "Bữa tiệc tối nay hình như đã làm phật lòng hai vị? Nếu có bất kỳ điều gì không vừa ý, xin đừng ngần ngại cho chúng tôi biết."
Trái tim như ngừng đập, khoảnh khắc mà tôi lo sợ nhất cuối cùng đã ập đến. Thế nhưng, Rudi thậm chí còn không chớp mắt. Cô từ từ quay người đối diện với vị hiệp sĩ, một nụ cười hối lỗi nở trên đôi môi.
"Thành thật xin lỗi vì đã làm phiền ngài. Bữa tiệc thực sự rất tuyệt vời, mọi thứ đều vượt ngoài sự mong đợi." Cô nhìn tôi, đôi mắt ánh lên vẻ lo âu. "Tân thành viên Vivian của chúng tôi chưa quen với việc di chuyển đường dài. Như một biện pháp phòng ngừa theo lệnh của Chủ giáo, tôi được ủy thác đưa cô ấy về nghỉ ngơi sớm hơn dự kiến. Chúng tôi thực sự rất tiếc vì sự bất tiện này."
Ánh mắt sắc bén của vị hiệp sĩ liền chuyển hướng sang tôi, như một mũi kim sắc nhọn đâm thẳng. Hoàn toàn bối rối, tôi chỉ còn biết cúi gằm mặt xuống, cố thu nhỏ mình. Để che đi sự run rẩy trước ánh nhìn ấy, tôi đưa tay lên miệng phát ra vài tiếng ho khẽ, giả vờ như đang kìm nén một cơn khó chịu.
"....Thành thật xin lỗi..." Tôi lí nhí lên tiếng. "Tôi là thành viên m-mới...chưa quen với...những bữa tiệc như vậy..."
"Thành viên mới à?" Vị hiệp sĩ khẽ nhếch mép.
"Vâng, thưa ngài." Rudi nhanh chóng đáp lời. "Cô ấy mới chính thức gia nhập Giáo đoàn chúng tôi. Đây là trải nghiệm đầu tiên tại một sự kiện long trọng. Chúng tôi thành thật xin lỗi vì sự bất tiện này và mong ngài rộng lòng thứ tha."
Khoảnh khắc ấy dài tựa vô tận. Ánh mắt vị hiệp sĩ vẫn đinh ninh dò xét, cân nhắc từng tín hiệu nhỏ nhất. Nhịp tim tôi vẫn vang lên, gần như có thể nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng này. Rồi, sự căng cứng trên gương mặt anh như giãn ra một phần, dù vẻ cảnh giác vẫn còn nguyên.
"Nếu quả thực như vậy, tôi thành thật xin lỗi vì đã làm gián đoạn và có lẽ còn làm tình trạng của cô thêm phần khó chịu." Giọng anh dịu dần. ''Thật đáng tiếc khi cô không thể ở lại để thưởng thức trọn vẹn buổi tiệc. Mong hai vị về phòng nghỉ ngơi an toàn, dưỡng sức cho những cuộc thương thảo quan trọng sắp tới. Chúc cho mọi việc thuận lợi và hy vọng cô sẽ sớm khỏe lại."
Nói rồi, hai người họ chào nhau bằng cái cúi đầu theo lễ nghi. Ngay lập tức, bàn tay cô nắm chặt lấy tay tôi, đôi bàn tay lạnh ngắt và ẩm ướt vì mồ hôi, nhưng cái nắm lại vô cùng kiên quyết. Cô kéo tôi đầy dứt khoát, nhanh chóng rời khỏi trước khi vị hiệp sĩ có thể thay đổi ý định.
Cung điện vào đêm càng trở nên rộng lớn đến choáng ngợp. Ánh lửa đuốc bập bùng dọc các hành lang như những con mắt, ném xuống những mảng sáng tối đan xen. Bóng của chúng tôi in trên những bức tường đá thuôn dài, vặn vẹo thành những hình thù ma quái, tựa như linh hồn của chính nơi này đang thức giấc.
Cố gắng giữ vững tâm trí, nhưng mỗi bước chân vào sâu hơn trong cung điện này đều khiến trái tim tôi thắt lại. Mọi âm thanh, dù nhỏ nhất, đều vang lên tựa lời cảnh báo.
Đột ngột, tôi khựng mình trước những bức chân dung hoàng tộc, không khỏi tò mò dõi mắt nhìn vị hoàng đế đương triều. Ngài có mái tóc vàng óng giống hệt Nhất Hoàng Tử, nhưng gương mặt lại khắc khổ với những nếp lo âu cùng đôi mắt nặng trĩu ưu tư. Bên cạnh ngài, vương hậu hiện lên như một đóa hoa nở giữa triều đình. Đôi mắt tím biếc mê hoặc, mái tóc nâu uốn thành những lọn sóng mềm mại. Điện hạ Kallias dường như là bản hòa âm hoàn hảo của cả song thân, thừa hưởng mái tóc vàng rực rỡ của phụ hoàng và đôi mắt thanh tú diễm lệ của mẫu hậu.
Rồi ánh mắt tôi trượt tới bức tiếp theo. Một bức họa khổ lớn bên cạnh hoàng đế bị che phủ bởi tấm rèm nhung úa màu. Dù chỉ lờ mờ qua những khe hở, đường nét mảnh mai và thanh thoát của người trong tranh vẫn tỏa ra một vẻ dịu dàng đầy cao quý đến ngỡ ngàng, sống động như một linh hồn đang ẩn mình.
Cố Hoàng Hậu. Mái tóc bà đen như nhung đêm không trăng, mượt mà và dài, buông xõa như dòng suối tối. Đôi mắt ánh kim lấp lánh tựa những vì sao sớm mai. Một vẻ đẹp khiến mọi trái tim phải thổn thức, vượt xa mọi ngôn từ có thể diễn tả.
Và có một điều kỳ lạ khác cũng thu hút sự chú ý của tôi, khiến linh cảm bất an càng thêm sâu sắc. Ngay giữa dãy chân dung còn lại một khoảng trống lớn bất thường. Nó không mang vẻ tạm thời của một bức họa vắng mặt, mà là một sự trống vắng có chủ ý. Chiếc móc treo vẫn còn đó, han gỉ và cô đơn trong lớp bụi thời gian.
Nhưng ánh mắt của chúng, dù chỉ là những lớp sơn dầu vô tri trên nền vải, đôi mắt trong mỗi bức họa dường như ánh lên một sự đói khát đáng sợ. Ở đây có điều gì đó thật dị thường. Cung điện này, rốt cuộc đang giấu giếm điều gì?
''Tỉnh táo lại đi, Vivian.'' Giọng Rudi đột ngột cắt ngang. ''Đi thôi.''
''...Vâng...'' Tôi khẽ đáp, cố gắng dẹp bỏ mớ hỗn độn.
Chúng tôi tiếp tục lẩn khuất trong bóng tối, né tránh từng vùng sáng lập lòe, để rồi cuối cùng cũng len lỏi tới được khu vườn chính. Lối đi xuống lát toàn gạch đá phủ đầy rêu phong với nhiều viên đã vỡ nát.
Phía xa, dưới tán cây cổ thụ che khuất ánh trăng trắng, một bóng hình mảnh mai đang đứng sẵn. Chiếc vòng bạc trên cổ tay trái của người hầu gái lóe lên một tia sáng.
"Đến lúc rồi.'' Rudi khẽ đẩy tôi. ''Đừng lãng phí thời gian.''
Từng bước chân cố tình thong thả, nhưng bàn tay lại run lên, lạnh ngắt và ướt nhẹp mồ hôi. Khi đối mặt với người hầu gái, không một lời trao đổi. Chỉ một ánh nhìn thoáng qua, cô lập tức quay người, tôi cũng bám theo sau, giữ một khoảng cách vừa đủ an toàn để không gợi sự chú ý.
Rudi đã không đi theo. Cô ấy sẽ là lá chắn, là lời giải thích nếu có ai đó tìm kiếm tôi.
────────
Sau một hồi dò dẫm trong bóng tối của lâu đài, phải men theo những con đường quanh co như mê cung, cuối cùng chúng tôi cũng đến nơi.
Cung điện phía Tây hiện lên như một bóng ma từ quá khứ, một khung cảnh hoang tàn đến rợn người. Từng ô cửa sổ vỡ tan, những bức tường đá bị rêu xanh cùng những dây leo chết khô bóp nghẹt. Và trên hết, là bầu không khí, lạnh lẽo, đặc quánh, nặng trĩu một nỗi u buồn vô hình, như thể chính không gian nơi đây cũng đang oằn mình dưới một gánh nặng không lời.
Tương truyền, đây là nơi Hoàng Đế đã xây dựng đặc biệt chỉ dành riêng cho Cố Hoàng Hậu, vương phi mà ngài đem lòng mến yêu da diết. Người đời kể rằng, Hoàng Đế đã dành trọn ba năm trời để vẽ nên từng đường nét kiến trúc, đem theo tất cả tâm huyết và nỗi niềm gửi gắm vào từng viên đá cho ngài mến yêu.
Thế nhưng, giờ đây, nơi này lại chỉ còn sự hoang phế tàn khốc. Không một bóng lính canh, không một bóng người hầu. Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc và nỗi cô đơn vọng lại.
Chúng tôi dừng bước cách một đoạn khá xa ở cuối hành lang, người nữ hầu ngần ngại không dám tiến thêm.
"Tôi chỉ có thể đưa cô được đến đây." Rụt rè, cô chỉ tay về phía lùm cây tối. "Cô hãy đi qua cánh cổng kia, rồi men theo hành lang bên ngoài cung. Cứ đi thẳng đến cuối đường, cô sẽ thấy thư viện.''
''Vâng, cảm ơn cô.''
''Còn điều nữa...Xin hãy cẩn trọng..." Cô hạ giọng. "...Ở nơi này, có những điều chẳng giống với bên ngoài..."
Trước khi tôi kịp hỏi cô ấy ý nghĩa đằng sau lời cảnh báo, bóng dáng cô ấy đã vội vã quay đi, lao vội về phía ánh sáng đằng xa như thể đang chạy trốn thứ gì đó.
Hít một hơi thật sâu, từng bước thận trọng tôi đặt xuống những bậc thềm trơn trượt. Con đường mòn phía trước ngập tràn cỏ dại hoang vu, những bụi cây rậm rạp vươn ra, những cành gai nhọn hoắt như muốn giữ siết. Nỗi bất an mơ hồ ban nãy giờ đã bùng lên thành một nỗi sợ rõ ràng, đè nặng lên từng hơi thở.
Một cuốn sách cổ về loài rồng. Nhưng thật khó hiểu, nó có ý nghĩa gì trong bối cảnh này?
Từng bước chân đưa tôi sâu hơn vào lãnh địa của dĩ vãng. Và rồi tôi thấy nó, nơi đằng xa một cổng đá cổ phủ kín rêu, bị vây bọc bởi những bông hoa khô và dây leo chết bóp nghẹt. Xung quanh, cây cối đều héo rũ một cách không tự nhiên. Thật giống một vùng đất chết, trái ngược hoàn toàn giữa mùa xuân tràn đầy nhựa sống và sắc màu rực rỡ của Eudora.
Hành lang dài uốn lượn theo bờ tường cung điện như một con trăn đá khổng lồ. Phía dưới chưa đầy những mảnh vữa vỡ lạo xạo, còn trên cao, những cột đá nứt nẻ vẫn nghiêng mình chống trời. Xung quanh, đồ đạc chỉ còn là những cái xác khô. Những chiếc ghế gãy gục, những chiếc bàn nứt toác, những bức tranh rách nát đến mức hình hài đã tan biến. Ai có thể biết được, nơi đây đã từng chứng kiến những khoảnh khắc nào, những lời thì thầm nào đã vang lên và những giọt lệ nào đã thấm vào từng thớ đá lạnh giá này.
Và tại sao, thay vì bị dỡ bỏ, nó vẫn còn đứng đây, để tồn tại như một vết sẹo không bao giờ lành trên thân thể của lịch sử?
────────
Cuối cùng, sau bao bước dò dẫm, hành lang cũng dẫn tôi đến một cánh cửa lớn. Trên bề mặt cũ vẫn lờ mờ những đường chạm khắc tinh xảo hình hoa vàng, dù đã phai màu theo năm tháng.
Đây rồi.
Dùng sức, tôi khẽ đẩy. Cánh cửa gỗ cổ nặng trịch rên lên một tiếng chói tai, xé toạc màn im lặng. Bụi từ khe cửa bất chợt bung ra, hòa với mùi ẩm ướt và cũ kỹ xộc thẳng vào phổi. Tôi nín thở, vội vã lách mình rồi khép khẽ cánh cửa lại phía sau lưng. Bên trong, không một ngọn đèn, không một ngọn nến nào được thắp lên. Ánh sáng duy nhất là thứ ánh trăng nhợt nhạt lọt qua những ô kính mờ trên mái vòm.
Những dãy giá sách bằng gỗ xám xịt, cao vút chạm đến tận trần nhà, dựng nên một khu rừng âm u. Và trên đó, chúng xếp chồng một cách vô trật tự, tựa những tòa tháp cổ nghiêng ngả sắp sập. Trong khi sàn nhà phủ một lớp rêu, còn những bức tường đá thì bị những rễ cây lớn bám chặt, trông như những cánh tay quái dị đang ôm ghì lấy không gian.
Đối với một kẻ khao khát tri thức như tôi, nơi này chẳng khác nào một thiên đường, nơi những cuốn sách cổ đang say ngủ, ôm ấp trong lòng vô vàn kỳ diệu chưa từng được đánh thức. Chỉ cần nghĩ tới những bí ẩn đang yên giấc sau lớp bụi thời gian ấy, trái tim đã rung lên một niềm háo hức kỳ lạ. Có bao nhiêu sự thật đang bị chôn vùi. Biết bao câu chuyện đang chờ được kể.
Giá như thời gian trôi chậm lại, để tôi có thể chìm đắm mãi nơi này, lật giở từng trang sách phong rêu. Nhưng...tôi biết mình không thể. Từng giây phút ở đây đều quý giá. Tôi không có quyền chần chừ, càng không có quyền thở dài mà nuối tiếc.
Màu đồng sẫm, khung kim loại, rồng vàng, mắt ngọc đỏ. Cuốn sách ấy, chứa đựng những bí mật về cấu tạo cơ thể của loài rồng.
Rón rén bước qua những dãy sách cao sừng sững tựa những vách núi, nơi hàng nghìn cuốn sách với đủ loại bìa, da thuộc sẫm màu, vải dệt mỏng manh, gỗ chạm trổ, thậm chí có cả những tấm kim loại lạnh. Nhiều cuốn sách vẫn mở trang, để lộ những dòng chữ mờ nhạt.
Làm sao tôi có thể tìm thấy một cuốn sách duy nhất trong không gian mênh mông này?
Từng kệ một, từng cuốn một. Ánh mắt tôi trở thành ngọn đuốc, soi vào từng góc khuất. Màu đồng sẫm, khung kim loại, con rồng với đôi mắt đỏ. Tôi lẩm nhẩm như một câu thần chú.
Đột nhiên, một âm thanh chói tai, tựa tiếng gầm gừ đau đớn của thú dữ bị thương, chợt vang lên.
Lập tức, tôi chui vào bóng tối sau một chồng sách cao, chỉ dám hé đôi mắt qua khe hở nhỏ. Trong ánh sáng mờ, một hình hài đang co quắp trên nền đá nơi phía xa. Tấm áo choàng trắng mỏng manh bị những vết đỏ thẫm xâm chiếm. Máu nhỏ từng giọt nặng trĩu, rỉ xuống tạo thành những vũng tối. Và người ấy, với những cử động yếu ớt đầy đau đớn, đang cố gắng chống tay để gượng dậy.
Có người đang bị thương, rất nặng. Nhưng quan trọng hơn cả, sự hiện diện của người đó lúc này chính là mối đe dọa với tôi. Nếu bị phát hiện, tôi sẽ chết chắc.
Tại sao lại có người ở đây, vào lúc nửa đêm, trong nơi hoang vu đến thế này? Lại còn bị thương? Liệu đây có phải là một cái bẫy? Họ đã biết tôi sẽ đến đây?!
Tôi cảm thấy lồng ngực như muốn nổ tung, mỗi nhịp đều nhói đau tận xương sườn. Siết chặt nắm tay trên ngực, cố ép bản thân phải thở đều. Nhưng đôi mắt không ngừng run lên, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì bất lực.
Anh ta là ai?
Một tên trộm? Một kẻ canh gác?
Hay một nạn nhân của thứ gì đó còn đáng sợ hơn, thứ đang ẩn nấp trong bóng tối này?!
Và tôi phải làm gì? Làm gì BÂY GIỜ?
0 Bình luận