Tập 1: Khởi đầu của biển cả
Chương 12: Nữ hiệp sĩ ấy sẽ lo hết!
0 Bình luận - Độ dài: 3,441 từ - Cập nhật:
“Phù thuỷ biển cả”, kẻ đã ngao du trên biển cả trăm năm. Cô là người đã tham gia vào “tổ đội anh hùng” và đã đánh bại “ma vương”, cứu lấy thế giới khỏi một trong ngũ đại thảm hoạ.
Nhưng những ghi chép ấy đã bị huỷ hoại, chỉ còn số ít những mảnh thông tin rời rạc xuất hiện trong sách cổ. Sự biến mất của cô và sự biến mất của “tổ đội anh hùng” đều liên quan tới nhau. Khi “tổ đội anh hùng” biến mất, “Thánh nữ” đã không còn xuất hiện trong hơn bảy trăm năm lịch sử.
Giờ đây chỉ còn hai người duy nhất biết được thông tin này. Họ cũng vừa rao nhau câu chuyện về “phù thuỷ biển cả”, một câu chuyện tựa như trò đùa lịch sử. Những gì chứa đựng trong đó đã vượt ngoài câu chuyện cổ tích và cả dị bản của “Phù thuỷ biển cả”.
Rầm
Mặt bàn rung lên. Bàn tay siết đến đỏ ửng dán chặt lên bàn. Người phụ nữ trừng mắt nhìn chủ quán. Cô bậm chặt môi khi thấy câu chuyện ngày càng đi xa.
“Đừng hung dữ vậy chứ. Thế…Cậu nghĩ người đó có mạnh không?”
“Thì sao?”
Belle bật cười khi thấy khuôn mặt méo mó của người kia. Cô bình thản cầm ấm trà rót đầy một ly. Khi dòng chảy dừng lại, mặt nước tĩnh lặng như mặt gương bóng loáng.
“Đủ mạnh để thắng tớ đấy.”
Đối phương thở ra một hơi khó chịu, cố nén cục tức vào trong bụng. Cô nắm chặt cánh tay trái của mình, không để ma lực giải phóng ra bên ngoài. Một khi cô mất kiểm soát thì nơi này chỉ còn là một mớ hỗn độn hoặc là đầu cô sẽ rơi ngay tại đây. Vì kẻ vẫn đang cười cười nói nói trước mặt cô là một con quái vật thực sự.
“Đừng có nói về mấy thứ linh tính đó nữa. Vào trọng tâm đi.”
“Haha, cậu vội vàng quá đó. Để tớ nói thế này nhé. Một pháp sư mạnh cần hai yếu tố là tốc độ chuyển hoá mana nhanh và lượng ma lực dồi dào.”
Belle chỉ vào cốc của mình. Nếu đây là ví dụ về một pháp sư toàn diện thì cái cốc trống không của Chloe là loại pháp sư vô dụng. Pháp sư mà không dùng được ma pháp thì họ chỉ là những kẻ yếu đuối.
“Pháp sư mà không dùng được ma lực còn yếu hơn nông dân đấy.”
Cô cúi đầu nhìn thẳng vào mặt nước trong cốc.
“Bé Alicia là pháp sư rất mạnh, mạnh vô cùng. Cả lục địa chẳng mấy ai được như con gái tớ đâu.”
Chloe gật đầu đồng tình. Nếu chỉ xét riêng về lượng ma lực của Alicia, chẳng ai trong trường học có thể thắng được, khả năng sử dụng ma lực đạt mức thuần thục, ma pháp vô niệm cũng đã làm được ngay từ năm đầu tiên. Nếu phải so sánh thì người có khả năng đối đầu với Alicia chỉ có thể là những pháp sư hoàng gia. Thứ duy nhất cô bé thiếu chỉ là kinh nghiệm còn lại đều đạt mức thượng thừa.
Nhưng quái lạ ở chỗ Alicia chưa bao giờ có dấu hiệu mệt mỏi khi sử dụng ma pháp cả. Bất kể là ma pháp ngốn bao nhiêu ma lực đi chăng nữa, Chloe chưa một lần thấy Alicia khổ sở khi phải vắt kiệt từng giọt ma lực.
Đoạn, Chloe bỗng nghi ngờ trí nhớ của bản thân. ‘Không thể nào lại không có được’ – cô nghĩ vậy rồi lần mò trong kho kí ức của mình, về lần mà Alicia than mệt khi dùng ma pháp. Nhưng rốt cuộc vẫn là không hề có, dù là một lần cũng không.
Khuôn mặt cô trở đăm chiêu, hai hàng lông mày sít lại gần, ngón trỏ liên tục gõ xuống bàn. Mặt nước lăn tăn nhè nhẹ như sóng biển.
Trong im lặng, Belle vươn tay ra, đẩy cốc nước về phía người bạn. Lực quá mạnh khiến nước bên trong sỏng ra ngoài, chảy đầy ra bàn. Chúng di chuyển dần tới mép bàn rồi rơi lộp bộp xuống sàn, thấm vào nền đá.
‘Cậu ta đang làm trò gì vậy.’
Dòng suy nghĩ của Chloe bị cắt ngang. Cả người cô sững lại khi thấy Belle lại tiếp tục rót đầy cốc nước, không, là rót tràn cốc nước. Trà trong ấm tràn hết ra ngoài, lan khắp mặt bàn.
“Cậu làm gì thế.”
Belle vẫn giữ nụ cười trên môi, cô nhẹ giọng đáp lời.
“Như cậu thấy đó. Đây là tình trạng của bé Alicia. Mặc cho lượng ma lực đã đầy nhưng cơ thể vẫn tiếp tục chuyển hoá mana, không bao giờ dừng lại. Chuyện này nguy hiểm lắm đó.”
Belle vuốt ve cốc nước bằng đầu ngón trỏ, cô nhớ lại cảnh tượng con gái mình mất kiểm soát vào “lần đầu tiền”. Khung cảnh đó đã cho cô hiểu rằng nếu có lần thứ hai nó sẽ kinh khủng tới nhường nào. Nếu không nhờ người ấy ra tay có lẽ thị trấn Sorad đã biến mất khỏi bản đồ từ lâu rồi.
“Vượt qua tình trạng đó thì đơn giản thôi. Chỉ cần thả rông ma lực để lượng ma lực luôn ở mức độ vừa phải là được nhưng vậy thì những người xung quanh sẽ chịu ảnh hưởng nhiều lắm.”
Cô vừa nói vừa cầm chiếc cốc lên rồi đổ nước vào. Mặc dù bên trong đã đầy nhưng nước không hề trào ra ngoài mà được đổ vào thêm. Belle vẫn tiếp tục cho tới khi cốc đã xuất hiện những vết nứt nẻ mới hạ nó xuống.
“Mà nếu không thả ma lực thì cũng toang luôn. Cậu hiểu rồi chứ.”
“Nhưng…”
Belle lắc đầu, cô thừa biết Chloe đã cố thử nhưng bị Alicia đánh bại hoàn toàn. Dù có cố thế nào đi chăng nữa hay “sức mạnh” có khôi phục cũng chẳng thể làm gì được. Cách duy nhất là loại phong ấn đã thất truyền được lí giải trong chỗ giấy cũ mà Chloe đem tới.
“Không còn cách nào sao.”
“Để xem nào, tớ nghĩ là có. Nhưng người làm được chỉ có phù thuỷ biển cả thôi.”
Chloe quay mặt đi tặc lưỡi trước câu nói như đùa này. Nhưng cô không ngắt lời mà tiếp tục nghe thử xem thế nào.
“Về mảng ma pháp thì người ấy là nhất, thuật phong ấn kia cũng do người ấy tạo ra thôi.”
Cô tựa người vào ghế, hai tay vươn cao. Song cô chỉ một ngón tay về chính mình, khoé miệng đã ngừng cong lên.
“Tớ không giỏi dùng ma lực. Nhưng ma pháp đó cậu biết mà. Nó là dạng tự nguyền rủa đấy.”
“Tớ biết.”
Belle rời khỏi ghế, cô đi vào trong bếp, lôi một chiếc khăn lớn ra từ trong hộc tủ. Chiếc khăn trắng có vài chỗ sẫm màu, dù giặt vẫn không bay hết. Cô đem ra ngoài rồi đặt lên bàn.
“Chỗ giấy đó mới chỉ nói về mặt lí thuyết thôi. Giờ tớ làm luôn nhé.”
Cô không nói nữa mà tự tay rạch một nhát sâu, để lộ ra cả xương trắng ở lòng bàn tay. Cô nắm chặt khiến máu úa ra chảy đầy xuống chiếc khăn lớn. Từng chút một, cô vẽ ra vòng phép và ba ấn kí tạo thành hình tam giác. Song cô đập mạnh tay xuống giữa vòng phép, in dấu tay máu của mình lên tấm chăn.
“Có ba đều kiện cần phải đáp ứng. Thứ nhất là cả người phong ấn lẫn người bị phong ấn đều còn sống. Thứ hai là sức mạnh hiện tại của người phong ấn sẽ giảm một nửa. Cái cuối cùng là cậu sẽ tự đặt ra.”
“Ừ, điều kiện cuối cùng nó…”
Chloe ngập ngừng. Cô thấy nó là một thứ quái đản. Khi ngồi giải quyết bài toán khó đó, điều kiện cuối cùng là thoả thuận của người phong ấn dành cho người bị phong ấn. Người phong ấn bắt buộc phải thực hiện “thoả thuận” trong thời gian phong ấn còn tồn tại.
“Dù sao đây cũng là cách duy nhất. Tớ còn chẳng phải thiên tài hay thánh nhân gì cả, chỉ là một người mẹ bình thường. Điều tớ có thể làm duy nhất là cứu lấy con gái mình mà thôi.”
Nụ cười tắt dần, khuôn mặt Belle vấn vương chút u buồn.
“Ma cụ cổ đại không có tác dụng. Hiện tại cũng chẳng ma pháp nào đủ khả năng để làm điều đó cả.”
“Vậy…điều kiện thứ ba là gì…?”
“Tớ sẽ luôn coi bé Alicia là con gái.”
Nụ cười thường ngày lại xuất hiện. Vị chủ quán đưa cánh tay sang hai bên như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát cả. Vết thương từ trên tay không biết đã lành lại tự lúc nào.
“Hả?”
Miệng Chloe há to. Nhưng đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào Belle. Hai tay run run không biết đang cố làm gì. Mọi thứ như thể bị đóng băng. Đoạn, cô đập tay xuống bàn, hét lớn.
“Điều kiện kiểu gì vậy! Nó là điều hiển nhiên mà!”
“Thì là vậy đó. Vẫn lách luật được mà.”
“Ôi, cái con người này thật là…”
Ngước nhìn Belle điềm nhiên như không, Chloe càng thêm bực tức.Mặc dù cô muốn nói chuyện nghiêm túc nhưng càng nói càng thêm rước bực vào người. Cô cau có thở dài, ánh mắt lại dính vào bộ đồ còn dính chút máu của Belle.
Trái ngược với người bạn, Belle cảm thấy có chút thoả mãn khi thấy khuôn mặt khó ở của người bạn. Cô nhàn nhã đem chiếc chăn khăn dính đầy máu bỏ ra sân sau, dự sẽ xử tính sau. Lúc đi ngang qua bếp, Belle tiện tay đem ra chiếc hộp đựng cốc hay dùng để tiếp khách. Khi trở lại những vết máu mới nãy còn dính đầy trên cánh tay và bộ đồ giờ đã biến mất sạch.
Cô lấy ra một chiếc cốc mới toanh từ bên trong rồi rót đầy trà vào trong. Đồng thời cô rót đầy cốc cho Chloe. Người vẫn mang bộ mặt khó ở từ nãy tới giờ.
Cuộc trò chuyện đã chững lại. Chloe buột miệng hỏi một câu trong lúc nhìn vào bức ảnh chụp Alicia ở trên tường.
“Tình trạng của Alicia có đỡ hơn không?”
“Có, tốc độ chuyển hoá mana của bé Alicia đang dừng ở mức “thiên tài”. Khi lượng ma lực trong cơ thể đầy sẽ không chuyển hoá nữa.”
“Vậy là tốt rồi.”
“Ừm. Nhưng hiệu quả của ma pháp chỉ duy trì được trong một năm mà thôi. Nên năm nào tớ cũng làm vào sinh nhật của bé Alicia. Năm nào cũng vậy, cũng khá lâu rồi.”
“Ma pháp đó…chẳng tốt tí nào.”
“Cũng cân bằng mà.”
Đoạn, Belle mở ngăn bí mật trong hộp đựng cốc, bên trong có một cuốn sổ nhỏ nằm ngay ngắn. Cô lẳng lặng đưa nó tới trước mặt Chloe, ánh mắt như ra hiệu cho người bạn.
“Cái này là sao?”
“Cậu đọc đi. Đọc xong tớ sẽ thực hiện “lời hứa”, bỏ luôn cả “thoả thuận” nhé.”
“Nhớ giữ lời đấy.”
Thấy Belle vẫn cười cười, Chloe hết cách liền bắt lấy cuốn sổ. Cô nghi ngại lật giở từng trang. Bên trong là nội dung của ngày diễn ra tai nạn vào chín năm trước.
‘Ngày 17 tháng 6 năm 707, kế hoạch bắt đầu. Chúng tôi đã giả làm thuỷ thủ đoàn, mượn danh nghĩa thử nghiệm ma cụ để bắt cóc một đứa trẻ. “Đức ngài” đã gọi đứa trẻ này là “Thánh nữ” trong cơn mơ màng từ chín năm trước. Chúng tôi đã rất cố gắng và cuối cùng cũng đã thành công. Hai con quái vật bảo vệ đứa trẻ ấy thực sự điên rồ.’
Đôi tay Chloe khựng lại, cô nhăn mặt, nheo mắt quay qua nhìn Belle đang mỉm cười.
“Cậu là con quái vật trong này à?”
“Làm gì có.”
Cô tiếp tục đọc nhưng thứ khiến cô chú ý nhất là hai chữ “Thánh nữ”, vì năm năm trước cô cũng từng thấy cụm từ này ở thị trấn Sorad, cũng là ngày em gái cô đi tới vương đo. Bốn năm trước, khi cô đạt được danh hiệu pháp sư hoàng gia và tới vương đô một chuyến, vậy mà lại chẳng tìm thấy tung tích của em gái đâu. Như thể toàn bộ những gì liên quan tới “Thánh nữ” đều bị xoá sạch! Nhưng cô chưa từng từ bỏ hy vọng, dù có phải thoả thuận với con quái vật kia.
‘Giữa buổi trưa, mây đen kéo tới, chúng tôi đã gặp phải một cơn bão lớn, con thuyền hoàn toàn không có khả năng chống chịu.’
Soạt
‘Chúng tôi đã nhìn thấy ả ta, con quái vật ấy lại xuất hiện trên biển, ả ta chính là một con quái vật!’
Soạt
Trang giấy cuối cùng chỉ còn là những nét nguệch ngoạc, cố gắng lắm mới nhìn ra được chữ đó là gì.
‘Cây.’
Chloe chưa kịp suy nghĩ đã bị giọng nói của người bạn thân chen vào. Cô bực dọc đập mạnh cuốn sổ lên bàn. Nhưng Belle dường như không quan tâm mà tiếp tục hỏi dồn dập.
“Cậu nghĩ căn bệnh của Alicia có từ khi nào?”
“Chín năm trước à.”
“Chậc chậc, giáo sư gì mà chả thèm suy nghĩ gì cả?”
“Gừ.”
Belle lắc đầu tỏ vẻ thất vọng, cô còn chẹp miệng vài cái song vờ quay đi chỗ khác không thèm nhìn mặt người kia.
“Alicia từ khi sinh ra đã có rồi. Nhưng lúc đó tớ không biết dùng ma pháp kia. Nên trước đó đã có người khác làm rồi. Đố cậu biết là ai?”
Chloe xoa cằm, suy nghĩ một hồi. Quả thực đối phương quen cũng không ít người, nhưng người thực sự biết về ma pháp này quả thực rất hiếm. Rốt cuộc cô chẳng thể nghĩ ra được cái tên nào ngoại trừ cụm từ đó. Chloe mím môi, lí nhí nói từng chữ một.
“Phù…thuỷ…biển…”
“Tèn ten, sai rồi! Người làm là vợ tớ, Cylia!”
Chiếc ghế bị đẩy ra xa kêu kin kít, Chloe đứng bật dậy, hai tay siết chặt mặt bàn. Nét hoang mang chạy dọc khắp khuôn mặt của cô. Cái tên đó… thực sự quá đỗi lạ lẫm, chỉ trừ thứ mơ hồ chạy trong tâm trí cô.
“Cylia…là người đã mất từ chín năm trước đúng không?”
Belle vẫn cười, nhưng giọng nói đã nhỏ dần, chẳng còn vui vẻ.
“Cylia là “người mẹ thực sự” của Alicia. Và cô ấy cũng là người đầu tiên thi triển ma pháp kia từ khi Alicia còn rất nhỏ. Sau khi Cylia mất, tớ mới tiếp tục làm chuyện đó.”
Đôi mắt Belle hé mở, bên trong là màu máu đỏ tươi. Sâu thẳm trong màu sắc ấy là nỗi đượm buồn. Từ nơi đáy mắt, một giọt long lanh chảy qua má của Belle. Cô đưa tay lên quệt đi, hơi ấm của giọt lệ ngấm dần vào da thịt.
“Không phải…nhưng…tại sao bấy lâu nay tớ lại không nhớ gì về người ấy?”
Hoàn toàn không, không có một chút kí ức gì cả. Khuôn mặt, hình bóng, giọng nói, hoàn toàn không có gì cả. Ngay cả những cảm giác mơ hồ nhất về một người qua đường còn rõ ràng hơn kí ức về người phụ nữ tên Cylia này.
Chloe nuốt nước bọt, quay ngoắt qua nhìn bức ảnh treo trên tường.
Không phải là hai người, mà là ba người. Một bức ảnh chụp ở chính giữa quán ăn. Belle đứng bên trái, Alicia ở giữa và một người phụ nữ đứng ở bên phải. Cô ấy mặc một chiếc váy dài liền thân, có mái tóc và đôi mắt giống hệt Alicia. Thực sự lạ lẫm.
Belle trông thấy Chloe cuống cuồng như vậy, câu nói chưa hết vừa nãy đã bị cô nuốt xuống. Cả giọt lệ vừa lăn trên má cũng đã biến mất tự khi nào.
“Haha, vì cậu kém.”
Belle khẽ nhún vai rồi bật cười thành tiếng, như thể nỗi buồn vừa rồi chỉ là diễn trò cho đối phương coi.
“Mà thôi, cảm ơn cậu vì đã nghe tớ lảm nhảm nãy giờ nhé.”
Belle gõ tay xuống mặt bàn một tiếng cộc. Cả căn phòng như tách biệt ra không gian khác, âm thanh ồn ào bên ngoài đã biến mất hoàn toàn. Giữa mặt bàn, một khối cầu nhô lên rồi chui tuột vào mắt của Chloe.
“Oái!”
Cô khẽ giật mình suýt trượt chân mà ngã. May mắn được Belle đưa tay ra kéo lại.
“Đợi khoảng một, hai tháng đi rồi hẵng dùng. Cậu bị người xấu trù ẻo nên vậy thôi. Haha, giáo sư cơ đấy.”
“Im đi, đồ quái vật.”
“Đừng nói thế. Tớ buồn lắm đó.” – Cô vờ hờn dỗi, hai má phụng phịu, miệng tru lên. Trong mắt Chloe, đây không khác gì một con chim non đang đòi ăn cả.
“Thôi làm trò đó đi.”
“Ài, chả thú vị gì cả. Lạnh lùng quá đó.”
Belle tựa người vào ghế, ngửa ra phía đằng sau. Cô nói bằng giọng đều đều như thể đã biết hết mọi chuyện.
“Cậu có tin vào “Thần” không?”
“Đến nước rồi phải tin chứ.”
“Cũng đúng ha.”
Belle dừng lại một nhịp song cô tiếp tục. Giọng nói vẫn đều đều, chỉ có biểu cảm là Chloe không thể thấy được.
“Kế hoạch “thánh nữ” lại bắt đầu rồi. Chẳng mấy chốc trên vương đô sẽ đưa xuống một thông báo thôi.”
Chloe chầm chậm ngồi xuống ghế, khuôn mặt đã giãn ra rất nhiều. Cô đưa tách trà lên uống. Vị ngọt nhẹ của lá trà lan toả nơi đầu lưỡi rồi di chuyển xuống cuống họng.
“Năm năm trước cũng vậy. Giờ cậu không thấy lo lắng sao?”
“Lo chứ, mục tiêu của bọn chúng là con gái tớ mà.”
Toàn thân Chloe chợt căng cứng khi thấy nụ cười trên môi Belle đã biến mất. Người kia vừa ngửa đầu về đã cúi gằm mặt xuống, toàn thân đang toát ra thứ sát khí kinh hồn. Cảm giác đáng sợ ấy cứ bủa vây lấy Chloe làm cho cô muốn mửa. Người kia chẳng khác nào một kẻ điên, dễ dàng huỷ diệt cả vương đô nếu con gái mình bị thương.
“Năm nay mọi thứ sẽ chấm dứt thôi. “Thánh nữ” hay “Đức ngài” đều sẽ biến mất hết. Những thứ dai dẳng suốt bảy trăm năm.”
“Tốt rồi.”
Chloe thả long cơ thể khi tựa lưng vào ghế, cô như thể đã biết hết mọi chuyện cô cần. Song cô cũng đã có lại thứ “sức mạnh” mà bản thân hằng mong ước bấy lâu. Chỉ cần sử dụng nó, cô sẽ tìm được em gái ngay tắp lự.
“À mà, ma pháp kia kìa đó có thể bị ảnh hưởng bởi một số yếu tố bên ngoài đó. Nên đôi khi nó cũng có thể bị vỡ nhanh hơn mọi khi đó.”
“Khoan! Tại sao chuyện quan trọng thế này tới giờ cậu mới nói!”
“Tại vì năm nay sẽ khác.”
Cô chống cằm, khoé miệng cong lên. Đó là lần đầu tiên Chloe thấy nụ cười của Belle tự nhiên tới vậy. Dường như mọi thứ đều nằm trong tính toán sẵn có của Belle.
“Đã có một hiệp sĩ lo cho con bé rồi.”
Nghe vậy, Chloe chợt nghĩ tới Hans, người có ước mơ làm hiệp sĩ. Người đó cũng trông cũng cứng cỏi nên cô không lấy làm nghi ngờ. Âu đó cũng là một người quen của Belle mà thôi.
“Nữ hiệp sĩ ấy sẽ lo liệu được thôi.”
“Hả.”
‘Là nữ chứ không phải nam sao? Rốt cuộc đó là ai? Chẳng có nhẽ…’
Belle đưa tách trà lên uống, đôi mắt đỏ vẫn nhìn về phía biển khơi. Cô nhìn nơi xanh ngắt ấy một cách trìu mến, như thể đặt trọn niềm tin vào “nữ hiệp sĩ” kia.
“Năm nay…sẽ khác mà.”
0 Bình luận