Tập 1: Khởi đầu của biển cả
Chương 6: Bản chất của ma pháp
2 Bình luận - Độ dài: 5,921 từ - Cập nhật:
Hôm nay, Alicia không có ca học buổi sáng. Bù lại cô có một ca thực hành vào buổi chiều. Chính xác là hai giờ chiều Alicia phải có mặt tại trường. Tiết học kéo dài ba tiếng và có một lần nghỉ giữa giờ.
Bước đi trên tầng trung để mua chút đồ ăn sáng, Alicia ghé qua một tiệm bán đồ ăn khô. Cô lựa vài ổ bánh mì yến mạch để ăn kèm với nồi súp cô nấu sáng nay. Cô còn mua thêm bốn phần bánh mì kẹp, loại lớn hơn hôm qua một chút để mang cho người đó.
Hoàn tất việc mua sắm, Alicia đi về nhà với hai túi đồ đầy thức ăn.
Cửa tiệm hạnh phúc giờ vẫn chưa mở cửa. Cửa chính vẫn bị khoá từ bên trong. Alicia buổi sáng rời khỏi nhà bằng cửa sau để đỡ cần tìm chìa khoá.
Thường thì giờ này quán đã mở cửa. Kể cả không có khách thì quán vẫn hoạt động bình thường. Có điều hai nhân viên của quán đã xin nghỉ phép hôm kia. Cả hai người họ đều trở về quê nên có thể sẽ mất một thời gian dài mới trở lại.
Alicia mới biết được chuyện này sau bữa tối ngày hôm qua. Cô cảm thấy hơi tiếc vì không kịp nói lời chào tạm biệt với cả hai. Người đã bên quán ăn khi cô vẫn còn bé tí.
Cạch
Alicia từ sân sau đi vào trong bếp. Nơi này được bố trí gọn gàng, sạch sẽ để thuận tiện cho việc chế biến. Bên trái, cạnh lối vào là khu vực đun nấu. Phía đối diện bên phải là bồn rửa chén, ở trên được lắp một giá đựng bát. Liền kề đó là nơi sắp xếp các dụng cụ làm bếp. Các loại nồi, chảo sẽ được treo lên, còn dao, kéo được cất trong ngăn tủ bằng gỗ. Và bên trái lối ra phòng khách ở chính giữa là khu vực để đồ dự trữ.
Cô đặt túi đựng bánh mì lên trên tủ gỗ chứa đồ ăn. Còn chỗ bánh kẹp dành cho Shizue cô xếp vào giỏ riêng. Bên dưới đã để sẵn cuốn “Phù thuỷ biển cả” cô chuẩn bị cho ngày hôm nay.
Sáng nay trước khi đi mua đồ cô đã ăn một bát súp. Chỗ bánh mì mua thêm là để cho Belle ăn sáng. Còn hiện tại cô vẫn còn chưa dậy. Nếu không phải vì quán đóng cửa thì rất hiếm khi Belle dậy muộn thế này.
Alicia bước ra ngoài phòng khách, cô ngó nghiêng trong căn phòng tối om. Sau một hồi loay hoay, cô lấy được chỗ giấy ghi chú được mẹ cô để ngay tay vịn cầu thang.
Dù sao cô biết có gọi thì mẹ mình cũng không dậy nổi nên chỉ đành để lại một vài ghi chú về đồ ăn đã làm sẵn. Nồi súp có thể ăn luôn nhưng nếu muốn ngon hơn chỉ cần đun lại là được. Còn bánh mì đã có sẵn, cắt ra hay xé tay đều được. Cuối cùng cô làm thêm một ghi chú về việc bản thân sẽ đến trường từ sáng và trưa nay cũng không về.
Alicia ngẫu hứng dán luôn lên bức tường cạnh lối vào căn bếp. Sau đó cô lấy chổi bay được treo trên tường rồi theo lối cửa sau đi ra ngoài, không quên cầm theo giỏ đồ ăn. Cô khoá cửa cẩn thận, trước khi rời đi vẫn kiểm tra lại thêm một lần nữa cho chắc ăn.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Alicia mới thực sự bắt đầu một ngày mới của mình.
Hôm nay cô dự tính sẽ qua câu lạc bộ để xử lí nốt việc tạo ra ma cụ mới và chỉnh sửa bộ gia tốc kia. Nhưng trước đó cô sẽ ra ngoài bờ biển hôm trước để gặp Shizue.
Nhưng Alicia mới nhận ra một vấn đề. Hôm qua cô chỉ gặp cô gái kia vào buổi chiều. Và cả hai chưa hề có lịch hẹn cho ngày hôm nay. Vậy nên người kia hoàn toàn có thể xuất hiện vào buổi chiều theo lời hẹn gặp của cả hai.
Có khả năng cả hai sẽ không gặp nhau. Nhưng cô vẫn muốn thử xem vận may của mình ra sao. Nên Alicia đã bay tới bờ biển đó trong tâm trạng thấp thỏm.
Không ngoài dự đoán, khi cô đến nơi, ở đây không có một bóng người.
Alicia ngồi trên khúc cây khô duỗi chân, thẫn thờ nhìn mặt biển. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm trải dài bất tận. Rồi lại nghĩ tới cô gái có gương mặt chả có tí cảm xúc gì của hôm qua.
(Biết vậy mình đã hẹn trước rồi.)
Biết chẳng thể ngồi chờ mãi mà không có kết quả. Alicia đứng dậy chuẩn bị rời đi. Dù sao việc ở câu lạc bộ cũng không phải xong trong một chốc được. Thà rằng hoàn thành nó trước rồi dành thời gian nghỉ ngơi ở đây cũng không tệ.
Khi chổi bay của Alicia vừa lơ lửng khỏi mặt đất, cô nghe thấy âm thanh từ phía biển. Tiếng soạt như thể có ai đang lật giấy vậy. Tưởng như đó là Shizue, cô xoay người lại hớn hở nói chào buổi sáng.
Nhưng đón nhận lời chào ấy lại là một con chim kì dị với bộ lông xanh. Hai mắt nó thao láo đã vậy còn bị lé, không thể nhìn thẳng về phía cô. Nó nhìn cô một hồi rồi kêu một tiếng kì cục.
“Soạt!”
Như thể bị trêu chọc, Alicia tức giận vung tay đuổi nó. Nhưng con chim màu xanh lam vẫn đứng lì ở đó nhìn cô. Rõ ràng nó không phải loại dễ dàng bỏ đi như mấy loài chim khác.
Phải tới khi Alicia nhảy xuống khỏi chổi định lao tới bắt nó thì nó mới sải cánh bay đi. Nhưng nó vẫn quay lại nhìn cô rồi tạo ra mấy tiếng kì lạ.
Không cam chịu nhìn sinh vật này rời đi, Alicia định bụng sẽ đuổi theo để bắt nó nhưng bị vấp nên ngã nhào ra đống cát vàng. Mặt cô đập thẳng xuống, cát trần vào miệng khiến Alicia ho sặc sụa. Trong lúc cô đang lè lưỡi ra để gạt cát đi, cô cảm thấy có ai đó đang nhìn mình.
Quay về phía biển, không phải con chim vừa rồi mà là Shizue đang nhìn cô. Sau một lúc im lặng, Shizue quay đầu qua chỗ khác để Alicia giải quyết nốt chuyện của mình. Còn cô nàng kia lao tới như muốn giải thích hiểu lầm.
Mãi mới loại bỏ được hết chỗ cát dính trên lưỡi, Alicia đưa cho Shizue giỏ đồ ăn mà cô đã chuẩn bị sáng nay. Bên trong đó còn có thêm một chai đựng sữa do cô mới mua trong lúc di chuyển.
“Ở bên dưới lớp giấy kia là cuốn sách mà tớ bảo cậu hôm qua đó. Hôm qua tớ cũng vừa đọc xong cuốn kia. Đúng thực là khác nhau một trời một vực.”
Shizue gật đầu. Song cô ăn hết sạch chỗ bánh kẹp trong giỏ chỉ trong chớp mắt. Ngay cả chai sữa cũng bị uống cạn trong một hơi.
Tiếp đó, Shizue lật lớp giấy thấm dầu lên. Bên trong là cuốn sách bìa nâu với tựa đề mạ vàng, “Phù thuỷ biển cả”. Ở bên dưới thì có ghi tên của tác giả, Angelina Matthew.
Tuy Alicia đã từng nhắc tới đây là một cuốn sách cô đã có từ khi còn nhỏ. Vậy mà lớp vỏ bên ngoài không bị trầy xước gì nhiều, giấy bên trong cũng không bị ố vàng, màu chữ vẫn rõ nét. Giữ gìn một quyển sách được như này thực sự rất khá.
Trong lúc Shizue đang nghiền ngẫm quyển sách, Alicia đã cầm chai sữa mà Shizue vừa uống đem rửa. Chai thuỷ tinh to ngang bàn tay của cô, cùng cỡ với chai đựng nước bị vỡ hôm qua. Rửa sạch thì cô có thể dùng để thay thế.
Cùng với chai rỗng để trong túi xách cô mang theo từ nhà là đủ hai chai rồi. Alicia tự hứa dùng xong sẽ đem về nhà trước khi mẹ cô phát hiện nếu không thì toi đời.
Khi Alicia vừa đặt hai chai nước vào trong túi xách, cũng là lúc Shizue đóng quyển sách lại. Gương mặt cô dường như có chút thoả mãn sau khi đọc xong.
Thường thì “Phù thuỷ biển cả” là một cuốn sách dành cho trẻ con. Cha mẹ của lũ trẻ sẽ đọc cho chúng trước khi đi ngủ. Biết được điều đó, nên tác giả, Angelina đã chia nhỏ thành từng đoạn một. Mỗi đoạn là một câu chuyện khác nhau về “Phù thuỷ biển cả” nhưng đều để khắc hoạ cô là một người ấm áp và yêu thương con người.
Nhưng không vì thế mà người lớn hay học sinh lại không đọc được. Bởi vì lồng ghép trong mỗi câu chuyện còn có những kiến thức nhỏ về ma pháp. Về cách sử dụng ma lực hay cách ma pháp hoạt động. Và cách viết và từ ngữ khá đơn giản nên ai cũng có thể hiểu được.
Trước khi hỏi Alicia, Shizue đã đặt cuốn sách vào lại trong giỏ rồi cố gắng rướn người để lên bờ. Cô căn đủ khoảng cách để sóng biển không chạm tới chiếc giỏ.
“Câu chuyện thú vị đấy chứ.”
“Ừm, tớ cũng thấy vậy. Nên đọc hoài không chán.”
Alicia nghĩ về hai bảy chương ngắn và ba chương dài của “Phù thuỷ biển cả”. Nhưng ấn tượng nhất đối với cô chính là chương hai sáu. Nhân vật chính đã chấp nhận hi sinh chính mình để phiêu bạt ở một nơi xa xăm. Cô dốc cạn sức lực để đánh bại lũ quái vật và bảo vệ đất liền. Âu đó cũng là câu chuyện truyền cảm hứng nhiều nhất cho những đứa trẻ. Hoặc là chương sáu, cô ấy đã trồng một vườn hoa rộng bạt ngàn thay lời xin lỗi tới những sinh mệnh cô đã không thể cứu kịp.
“Nhưng cô có thực sự hiểu cách ma pháp trong câu chuyện được nói tới hoạt động như nào không?”
Alicia thấy hơi lạ. Chẳng phải những gì viết trong câu chuyện chỉ là cách sử dụng ma pháp cơ bản thôi sao. Mặc dù có nhắc về cách điều khiển ma lực nhưng nó cũng không có gì khác biệt. Vậy rốt cuộc điều Shizue muốn nhắc tới là gì?
“Lẽ nào còn chuyện gì khác sao?”
Shizue khoanh tay, nghĩ ngợi một hồi. Sau khi thở dài cô chỉ vào cái giỏ vừa được đặt xuống bãi cát.
“Cô không để ý xuyên suốt cả câu chuyện, cô gái đó điều khiển nước biển à?”
Như ngộ ra điều gì đó, Alicia đáp lại ngay.
“Ý cậu là…Sử dụng ma pháp ở đây chính là điều khiển nước sao?”
“Ừm.”
Con mắt của Shizue cho phép cô nhìn thấy dòng chảy của cả mana lẫn ma lực. Vậy nên vào buổi chiều hôm qua, khi Alicia sử dụng ma pháp để nâng giỏ thức ăn lên, cô nhìn thấy phần ma lực được phát tán ra khỏi cơ thể tạo thành cơn gió ôm lấy giỏ đồ ăn. Đồng nghĩa với việc, Alicia tạo ra một cơn gió hoàn toàn mới.
Đó là một trong những cách sử dụng ma lực, gọi là “sáng tạo vật chất”. Biến đổi ma lực thành dạng nguyên tố theo thiên phú. Ngược lại, “điều khiển vật chất” sẽ sử dụng ma lực để điều khiển những gì sẵn có xung quanh.
“Người có ma lực dồi dào như cô sẽ không nhận ra việc đó ngốn nhiều năng lượng tới mức nào. Nhưng với những người có lượng ma lực ít ỏi, chỉ cần vài lần như vậy đủ khiến họ kiệt sức rồi đấy.”
“Thế là tớ đã sử dụng cách ngốn ma lực siêu nhiều mà không hề hay biết luôn sao…”
Tiếp đó, Shizue nhắc tới việc Alicia sử dụng ma pháp vô niệm. Sự khác nhau giữa ma pháp vô niệm và ma pháp thông thường chính là việc ma pháp vô niệm thường tạo ra vật chất mới. Còn ma pháp thông thường có thể sử dụng vật chất xung quanh tuỳ thuộc vào môi trường.
Ba loại thiên phú phong, thổ, mộc là những loại có khả năng sử dụng những gì sẵn có tốt nhất. Ngược lại thuỷ và hoả là hai loại rất khó để sử dụng cách này. Vì không phải ở nơi nào cũng có nước, đặc biệt là lửa, thứ hiếm khi xuất hiện. Bù lại sức tàn phá của hoả ma pháp là mạnh nhất, còn thuỷ ma pháp là có khả năng công thủ toàn diện.
“Ý cậu là tớ nên chuyển sang cách sử dụng những cơn gió đúng không?”
“Chính xác.”
Nhưng để làm được cách mà Shizue nói, điều khiển vật chất. Yếu tố quyết định chính là cảm nhận. Ma pháp sư phải cảm nhận được dòng chảy mana và lượng mana ẩn chứa trong mỗi dạng vật chất. Sử dụng ma lực để chuyển hoá mana, làm mất đi tính tự nhiên và kiểm soát.
Do ma lực không có tính tự nhiên, nên chúng có thể chặn được phần lớn mana. Ngoài ra liên kết của mana khá yếu do không được con người tác động như ma lực. Vậy nên ma lực mới có thể dễ dàng đi ra bên ngoài để chuyển hoá thành ma pháp. Cũng vì lí do này nên ma lực mới có thể bọc xung quanh vật chất để điều khiển chúng.
Alicia đứng đó lẩm bẩm. Cô tính toán một chút sau đó đưa tay lên.
Ánh sáng màu xanh lá đột ngột xuất hiện giữa không trung. Ngọn gió như một con mãnh thú bị nhốt lại trong lớp bảo vệ yếu ớt, điên cuồng vùng vẫy tạo ra tiếng rít chói tai. Còn Alicia vẫn đứng đó, cô nhìn chằm chằm vào ánh sáng trước mắt mình, khuôn mặt vẫn tập trung, cố gắng cảm nhận.
Shizue thì khác. Cô nhìn được cơn gió đó. Cô nhìn thấy chúng đã bị nén lại như món dưa muối chua. Nếu bất cẩn nó có thể nổ tung ngay lập tức. Khi định cảnh báo, âm thanh như thuỷ tinh vỡ vang lên.
Một cơn cuồng phong bộc phát ngay tại chỗ. Hất văng Alicia ra phía xa, khiến cô nàng choáng váng, bất tỉnh ngay tắp lự. May mắn hai chai thuỷ tinh đựng nước biển trong túi không vỡ tan tành.
Shizue chán nản gãi đầu, cô biết chuyện này thể nào cũng xảy ra. Vì rõ ràng hành động của Alicia rất mạo hiểm. Khác với ma pháp vô niệm, thời gian niệm chú chính là quá trình đẩy ma lực ra bên ngoài. Sau đó nó sẽ bọc lấy vật chất xung quanh rồi loại bỏ “tính tự nhiên” có trong vật chất. Quá trình giống như chuyển hoá mana bên trong cơ thể người dùng. Kết thúc việc niệm chú, ma pháp sư chuyển hoá được bao nhiêu mana sẽ kiểm soát được ngần ấy vật chất. Nhưng đối phương đã quen thuộc với ma pháp vô niệm nên quên mất việc niệm chú rất quan trọng với ma pháp thông thường. Chỉ khi người đó có thể cảm nhận được mana bên ngoài cơ thể rõ ràng thì họ mới có thể rút ngắn thần chú.
Còn giờ cô sẽ phải chờ Alicia tỉnh dậy rồi mới có thể nói tiếp. Nghĩ tới đây Shizue cũng thấy ngán ngẩm. Biết vậy cô nói từ đầu cho xong chuyện chứ không úp mở như vừa rồi.
Một lúc sau, Alicia choàng tỉnh, trên miệng vẫn còn nước miếng. Khi cô nhìn sang đã thấy Shizue chờ mình dài cổ. Quẹt đi chỗ nước miếng trên miệng, Alicia tiến lại hỏi chuyện cô bạn.
“Vậy là do tớ nhanh nhảu quá nhỉ. Chắc lần tới phải làm từ từ thôi.”
“Tốt nhất cô nên bắt đầu từ việc niệm chú để làm quen dần dần.”
Mặc dù Shizue nói rất có lí nhưng đối phương lại cảm thấy e ngại. Shizue nhăn mặt, ngờ vực, cô buột miệng hỏi.
“Đừng nói cô chưa từng niệm chú đấy nhé?”
“E he, lộ mất tiêu.”
Alicia đặt tay lên đầu, tỏ vẻ vô tội. Còn Shizue ngao ngán, chỉ đành dạy theo phương pháp khác. Cô sẽ dạy Alicia cách để cảm nhận dòng chảy mana. Nếu bây giờ học lại niệm chú có lẽ sẽ mất rất nhiều thời gian, đặc biệt là những thần chú dài.
“Để cảm nhận mana tốt nhất thì cô nên nhắm mắt lại đi. Sau đó đẩy ma lực ra khỏi cơ thể.”
Từng chút từng chút một. Lượng ma lực trong cơ thể của Alicia liên tục bị rút bớt. Trán cô cũng đã lấm tấm mồ hôi, lưng áo đã ướt đẫm. Nhưng cô đã cảm nhận được gì đó khác biệt trong không gian màu đen tăm tối.
Chúng lơ lửng trên không trung tựa như những dải lụa. Dòng chảy kéo dài tới chân trời ấy lấp lánh tựa như ánh sao giữa bầu trời đêm, làm sáng rực không gian tăm tối. Chúng vẫn tiếp tục chuyển động, chậm chạp và mềm mại. Chúng quét qua cơ thể cô nhưng không đi vào mà rẽ hướng đi sang hai bên.
Đột nhiên, Alicia mở mắt ra. Cô ho khan. Cổ họng khô cằn như bị rút cạn độ ẩm. Hai chân cô trùng xuống, tay đưa lên che miệng.
“Khụ khụ…”
“Cô thấy rồi đúng không? Dòng chảy mana ấy?”
Mất một lúc Alicia mới lấy lại sức. Cô hào hứng đáp lại với khuôn mặt rạng rỡ.
“Tớ thấy được rồi! Chúng đẹp lắm! Như bầu trời sao ấy! Nhưng tớ chỉ thấy được có một chốc thôi…”
“Là do cô tự cảm thấy ngắn thôi chứ thực chất đã hơn ba mươi phút kể từ khi cô bắt đầu làm rồi.”
Shizue tiếp tục giải thích thêm như một giáo viên thực thụ. Về việc tại sao chỉ hơn ba mươi phút thôi nhưng ma lực đã bị rút cạn.
Khi ma lực giải phóng ra bên ngoài liên tục chúng sẽ hình thành một lớp màn mỏng. Tuy có thể giúp người sử dụng cảm nhận được dòng chảy mana xung quanh nhưng nó cũng không cho phép mana đi vào cơ thể. Đó là lí do tại sao Alicia lại cảm thấy những “dải lụa” đó chỉ quét qua cơ thể mình.
Hơn nữa khi Alicia giải phóng ma lực ra môi trường, cô không hề kiểm soát phạm vi. Đó cũng là lí do cô có thể nhìn thấy dòng chảy mana di chuyển về phía xa không có điểm kết. Chỉ cần ma lực tiếp tục giải phóng, thì cô vẫn có thể tiếp tục nhìn thấy dòng chảy mana đang đi theo hướng nào.
“Nghĩa là tớ phải luyện tập để cảm nhận được dòng chảy mana và mana đi xuyên qua lớp ma lực sao?”
“Thực ra cô chỉ cần cảm nhận dòng chảy mana là đủ. Khi khả năng cảm nhận của cô tốt thì về sau không cần làm việc đó vẫn có thể điều khiển vật chất. Nhưng nếu muốn luyện tập khả năng kiểm soát thì có thêm kĩ năng đó cũng được.”
Nói tới lớp phủ ma lực, là một lớp màn mỏng được tạo ra bằng cách đẩy ma lực ra khỏi cơ thể. Bằng cách kiểm soát, ma pháp sư có thể bọc cơ thể mình trong lớp phủ đó. Thứ này có đặc tính kháng ma pháp cực kì cao. Nhưng đối với tấn công vật lí thì hoàn toàn không có tác dụng. Đồng nghĩa với việc ma pháp mang đặc tính điều khiển vật chất chắc chắn gây sát thương.
“Tớ vẫn cần phải luyện tập thêm nhiều nhỉ.”
“Ừ. À, tôi muốn nói thêm một điều. Ma pháp không thể dùng tuỳ ý được đâu.”
Alicia gật gù. Cô đã nghĩ tới điều mà bản thân đã nghiên cứu bấy lâu nay.
“Phải có sự cho phép của linh hồn đúng chứ.”
Khuôn mặt lạnh lùng của Shizue lần đầu tiên có sự giao động. Cô đang bất ngờ trước lời nói của đối phương. Của một kẻ lạ mặt cô chỉ mới gặp được ba ngày.
“Cô biết chuyện này rồi à?”
“Không hẳn, tớ vẫn đang nghiên cứu chứ chưa khẳng định được hoàn toàn.”
“Cô có muốn chắc chắn điều đó không?”
Alicia gật đầu. Dù sao cô cũng muốn xác nhận giả thuyết của bản thân. Chắc chắn cô không hề sai khi đặt giả thuyết ấy. Nhưng trước khi làm, Shizue vẫn ép cô phải hồi phục ma lực vì sau vụ vừa rồi Alicia đã cạn sạch.
Chưa bất tỉnh là đã may mắn lắm rồi.
Tận dụng cơ hội đó, Shizue nói thêm một chút. Cô nhắc tới tình trạng cạn kiệt ma lực. Chính là khi một pháp sư sử dụng ma lực quá nhiều. Nhiều tới mức bể ma lực của họ không thể đáp ứng kịp. Mana bên ngoài nạp vào cũng chưa kịp chuyển hoá. Do đó toàn bộ cơ thể của họ lúc đó sẽ cạn sạch ma lực.
Khi gặp trường hợp này, họ sẽ gục ngay lập tức. Có thể vẫn giữ được tỉnh táo hoặc là bất tỉnh. Nhưng chỉ cần ngủ một giấc là khỏi hẳn. Tuy nhiên, nếu sử dụng quá nhiều, ngay cả khi hết vẫn tiếp tục sử dụng. Mana không kịp chuyển hoá sẽ đi thẳng qua mạch ma lực và phóng ra bên ngoài. Chính vì vẫn còn mang “tính tự nhiên”, mana sẽ huỷ hoại mạch ma lực và tâm ma lực khiến cơ thể người đó vĩnh viễn không dùng được ma pháp nữa. Tệ hơn có thể đe doạ đến tính mạng.
Vừa rồi Alicia chỉ dùng lại ở mức sắp hết nên vẫn ổn. Có điều cơ thể hơi nhức một chút.
Tiếp đó Shizue có nhắc qua về hai loại người. Một bên là người có bể ma lực khổng lồ và người có khả năng chuyển hoá mana siêu tốc. Điểm chung của họ là đều có thể sử dụng ma pháp nhiều vô kể. Nhưng ở vế một thì người đó có thể sử dụng những loại ma pháp tiêu tốn rất nhiều ma lực miễn trong phạm vi bể ma lực của họ. Còn người kia lại có thể liên tục ra chiêu mà không sợ ma lực bị cạn kiệt.
Với Shizue, cô là người có cả hai yếu tố đó. Alicia, người đang ngồi trước cô cũng không phải một ngoại lệ. Có điều Alicia chưa bao giờ dùng toàn lực để sử dụng ma pháp cả.
Thấy đối phương đã hồi phục xong. Shizue chỉ vào mỏm đá phía tay trái. Nơi nhô ra mặt biển, có cỏ xanh ở bên trên. Cách mặt đất khoảng ba mươi mét. Cô nói bằng giọng không cảm xúc.
“Sử dụng ma pháp để phá huỷ mỏm đá đó đi. Dùng cách nào cũng được.”
“Ể?”
Dù thắc mắc nhưng Alicia không đồng ý. Cô không có lí do để làm vậy. Biết là để thử nghiệm nhưng cố ý phá huỷ một mỏm đá cũng không phải điều tốt lành gì.
Shizue thấy thế cũng đành. Cô lại chỉ ra phía mặt biển, yêu cầu Alicia sử dụng phong ma pháp để tách đôi nó, bằng bất cứ giá nào. Nhận được nhiệm vụ khó nhằn nhất từ khi biết dùng ma pháp. Alicia nghĩ tách đôi mặt biển còn đỡ hơn việc phá huỷ mỏm đá kia.
Do vẫn chưa thuần thục “điều khiển vật chất”, Alicia vẫn dùng “sáng tạo vật chất” như mọi khi. Cô tạo ra một lưỡi đao gió gần bằng toàn bộ lượng ma lực bản thân mới hồi phục. Cô điều chỉnh để lưỡi đao to hơn giúp vết cắt nhìn rõ ràng hơn.
Khi giải phóng, nó lao vun vút đi, tạo ra một cơn cuồng phong thổi ngược về phía sau. Cát vàng bị thổi tung lên, dính đầy vào mắt Alicia. Trong vô thức cô che mặt lại.
Nhưng khi mở mắt ra, cảnh tượng trên biển khiến cô kinh ngạc mười phần. Mặt biển trong xanh phía trước đã bị tách ra hai phần đúng như những gì Shizue yêu cầu cô làm. Thậm chí ở những đoạn vùng nước nông, cô còn nhìn thấy cả đáy. Mất vài giây, nước biển đổ ập vào nhau sủi bọt trắng xoá. Lập tức sóng xuất hiện dội vào bờ cát.
“Vậy là cô thực sự làm được điều đó à.”
Shizue cũng hơi bất ngờ trước sự kiện khoa trương vừa rồi. Cô không nghĩ Alicia lại thực sự làm được điều đó. Nếu vậy thì chỉ cần một thử nghiệm nữa thôi là đủ. Ngay khi Alicia hồi phục lại ma lực, Shizue đưa ra một yêu cầu khiến cô tái mét mặt.
“Dùng đòn tấn công vừa rồi phóng vào người tôi đi.”
“Không! Không thể được. Đòn đó có thể khiến cậu đi đời đấy. Cậu không thấy mặt biển vừa rồi à? Tớ còn bất ngờ trước uy lực bản thân có thể tạo ra đấy.”
“Cứ làm đi. Tôi hoàn toàn phòng thủ được trước đòn tấn công đó.”
Nghe câu này, Alicia có hơi nghi ngờ. Dù biết là Shizue có kiến thức sâu rộng nhưng cô vẫn e ngại việc dùng ma pháp để tấn công người khác. Mãi cho tới khi Shizue tạo ra một lớp màn chắn màu xanh bao quanh cơ thể, Alicia mới có thể yên tâm vì chính Shizue đã nói lớp lá chắn này có đặc tính kháng ma pháp cao.
Cô bắt đầu tập trung ma lực về một điểm. Dù lần này chỉ bằng một nửa so với lần trước nhưng sức công phá cũng vô cùng đáng ngại.
Bằng con mắt nhìn thấy mana và ma lực của mình, Shizue thấy được dòng chảy ma lực bên trong cơ thể của Alicia. Chúng đang tập trung về một điểm. Có điều ở đầu ra, chúng liên tục triệt tiêu đi nhau. Cho tới khi Alicia giải phóng đòn tấn công, thứ xuất hiện chỉ là một lưỡi đao gió yếu ớt.
Ngay cả khi Shizue huỷ bỏ lớp khiên chắn, chúng cũng không gây được sát thương lên người cô. Đến chính Alicia còn thấy lạ lẫm về hiện tượng này. Nom đây cũng là lần đầu cô sử dụng ma pháp để tấn công người kahcs. Biết đối phương thể nào cũng thấy khó hiểu nên Shizue giải thích luôn.
“Cái này không phải do kĩ năng của cô có vấn đề đâu. Đó là linh hồn của cô, nó không cho phép cô làm tổn thương người khác. Nên tại đầu ra, ma lực của cô liên tục triệt tiêu đi nhau để đòn tấn công yếu dần.”
“Hừm tớ hiểu rồi.”
Alicia gật gù, dù cô vẫn hơi mơ hồ về linh hồn. Chỉ biết đó sẽ là thứ ngăn cản cô tạo ra ma pháp gây nguy hiểm cho người khác mà thôi. Nhưng càng nghĩ cô lại càng cảm thấy thích thú hơn trước những gì mà bản thân mới biết được. Thiếu nữ tóc đen cũng không dừng lại ở đó. Cô tiếp tục nói về việc cách để khai phá thứ sức mạnh ấy.
“Nhưng nếu muốn thực sự sử dụng ma pháp theo ý muốn thì tốt nhất cô nên học cách hoà hợp với linh hồn thì hơn.”
Shizue đưa tay chỉ về phía sau Alicia. Đó là một khu rừng rậm rạp, ánh sáng chỉ xuyên qua được một chút ít, không đáng kể. Nếu nhìn kĩ sẽ thấy có một lối mòn ở giữa dẫn lên trên.
“Hãy tới khu rừng bí ẩn, tại lục địa phương Bắc.”
Cô bất giác nói ra mấy lời này nhưng không thể giải thích được. Chỉ đơn giản là nói ra những gì bản thân đang suy nghĩ trong vô thức mà thôi. Nhưng nếu nơi đó thực sự có gì đó đáng lưu tâm, cô sẽ tự đi tìm hiểu.
“Cấm địa sao…Khó quá đi…”
Biết được nơi cần đến, Alicia gần như mất sạch hứng thú. Dẫu sao đó cũng là một trong hai cấm địa của loài người.
Lục địa phương Tây, là lục địa duy nhất mà con người sinh sống. Xuyên suốt chiều dài lịch sử, họ liên tục khai phá để tìm ra những vùng đất mới. Cho tới một ngày họ đi tới cực Đông của lục địa phương Tây, họ đã thấy những con sông khổng lồ cắt ngang, hoàn toàn không thấy bờ đối diện. Như thể là một eo biển vậy.
Do là dòng biển dẫn tới cây thế giới, nguồn mana ở đây đặc sệt, dày đặc khiến moi phương tiện chạy bằng ma lực đi qua cũng gặp trục trặc. Sự cố phát sinh liên tục làm cho nhân loại phải đưa ra lựa chọn cuối cùng chính là di chuyển bằng sức người, bằng con thuyền được đóng bằng gỗ. Không biết đã có bao nhiêu sinh mệnh biến mất, con người cuối cùng cũng tới được đó. Và những gì họ thấy được đã khiến họ sửng sốt.
Ở vùng đất đầu tiên, lục địa phương Bắc, họ đã trông thấy một rừng cây bạt ngàn, cao vút, thẳng tắp lên trời. Thậm chí cây cối ở đây đã xuyên qua cả tầng mây cao nhất, tựa như một ngọn núi cao vời vợi. Không khí u ám, mang theo sự chết chóc, nguy hiểm không lường được. Và khi vừa đặt chân lên, họ đã bị thực vật tấn công và cả những kẻ sinh sống tại nơi này.
Còn ở vùng đất thứ hai, lục địa phương Nam. Nơi này bị một lớp sương mù đỏ rực như máu phủ kín. Sương mù như một sinh vật khổng lồ, chậm chạp di chuyển, cựa quậy trong môi trường sống của chính nó. Khi có người cố gắng đi vào trong lớp sương mù, da của họ chuyển dần sang và bị hoại tử ngay sau đó. Bất cứ ai tới đây đều phải chết một cách đau đớn.
Vậy nên con người đã gọi đây là hai cấm địa. Dù vẫn nung nấu ý định đi tới đây, nhưng họ vẫn chưa dám thực hiện kế hoạch.
Thấy đối phương đang ủ rũ, Shizue đành phải nói thêm một chút.
Cô đưa tay ra phía trước, bàn tay úp xuống. Phía dưới một cột nước dâng lên. Ngay khi chạm vào tay Shizue, nó dần thành hình một cây kiếm dài. Khi thanh kiếm được hoàn thiện, cô nắm chặt chuôi kiếm rồi vung mạnh một cái ngang hông. Tuy chỉ làm từ nước, nhưng thanh kiếm trông vô cùng chắc chắn.
“Tuy có thể tiết kiệm ma lực nhưng nhược điểm của điều khiển vật chất chính là không thể thay đổi lượng vật chất vốn có. Ví dụ như thanh kiếm này, tôi chỉ có thể dùng ở hình dạng gốc là tốt nhất, nếu cố kéo dài, nó sẽ bị mỏng đi trông thấy.”
Nhưng thứ Alicia để ý lại là cách Shizue sử dụng điều khiển vật chất mà không cần niệm chú. Như thể đã thành thục nó từ rất lâu về trước. Cô đứng bật dậy, thích thú chỉ vào thanh kiếm màu xanh kia.
“Làm sao để có thể làm như cậu vậy?”
Shizue cắm cây kiếm xuống nước, sau đó tựa người vào.
“Khi cảm nhận dòng chảy mana rõ ràng, cô sẽ thấy được mana trong từng cơn gió. Lúc đó chỉ cần chuyển hoá sẽ được thôi”
Alicia thầm ghi nhớ trong im lặng. Cô cũng suy nghĩ tới việc luyện tập nãy giờ rồi. Có điều phải luyện tập sao cho lớp mana đi xuyên qua lớp màn cô tạo ra mới là việc khó khăn. Có lẽ khi về cô sẽ thử vài cách xem sao. Còn về phần linh hồn, cô chưa rõ “hoà hợp” mà Shizue nhắc tới đó là gì. Có giống như trộn bột mì với nước hay không?
“À về phần linh hồn kia cô đừng suy nghĩ quá nhiều. Cứ thả lỏng đầu óc tối đa, giống như việc thiền định. Cô sẽ thấy một không gian trắng xoá. Ở đó cô sẽ gặp được một “cô” khác. Khi trò chuyện với nhau, cô sẽ ngộ ra điều gì đó thôi.”
“Ừm!”
May mắn Shizue đã nói luôn cho cô nghe rồi. Có lẽ sau khi về nhà cô sẽ thử nghiệm. Dù sao cũng không thể một phát ăn ngay những điều Shizue vừa nói.
Hơn nữa cô còn có chuyện cần giải quyết. Đó là chỉnh sửa lại bộ gia tốc cường đại và thiết lập nốt bản vẽ cho ma cụ mới để giúp những người không biết bơi như cô. Giờ này lớp phòng thủ có lẽ đã biến mất. Với lại giờ mặt trời cũng sắp lên tới đỉnh, ắt cũng gần đến giữa trưa. Giờ về trường cũng không quá tệ.
Mọi chuyện cũng đã xong xuôi, có vẻ như Shizue cũng không định dạy gì thêm nên cô quyết định trở về trường. Sau đó ăn trưa luôn tại đó rồi tham gia tiết học buổi chiều. Nhưng nghĩ tới ăn trưa cô xoay đầu nhìn Shizue, người chỉ mới ăn bữa sáng cô đưa cho.
Dù đã ngồi lên chổi nhưng cô vẫn hỏi cho chắc chắn.
“N…Này Shizue, trưa nay cậu định ăn gì vậy?”
“Gì cũng được. Cá tôm có đầy ngoài biển. Hoặc không thì nhịn một bữa cũng không sao.”
Biết được sự tình của Shizue, Alicia cảm giác đầu óc mình có chút mông lung. Cô không ngờ thiếu nữ giúp cô càn quét ngần ấy thức ăn lại không coi trọng mấy chuyện ăn uống thế này. Thái độ thờ ơ của đối phương càng khiến Alicia có chút bất lực.
“Thế để buổi trưa tớ mang cho cậu chút đồ ăn nhé.”
Nhận được đề nghị nhưng Shizue đã từ chối ngay. Cô nói bản thân còn có việc khác nên có thể buổi trưa sẽ không ở đây. May mắn thì buổi chiều sẽ trở lại nhưng cũng có thể mai mới quay lại.
Biết bản thân không thể thuyết phục được đối phương, Alicia cũng đành nói lời tạm biệt rồi rời đi. Shizue cũng dặn dò thêm một chút về vấn đề nghỉ ngơi vì hôm nay cô có hơi cố quá sức. Nhưng do bay quá nhanh nên Alicia không kịp nghe thấy những lời đó.
2 Bình luận