Tập 1: Khởi đầu của biển cả
Chương 11: Thực sự rất vui...
0 Bình luận - Độ dài: 4,498 từ - Cập nhật:
Ánh sáng vàng chiếu qua rèm cửa để lại vệt sáng mờ ảo hắt lên đôi tay đã mỏi nhừ của người phụ nữ vẫn đang làm việc. Cô cặm cụi ngồi giải những tờ giấy cổ suốt cả đêm hôm qua mặc cho đã có một buổi dầm mưa.
Người phụ nữ soi xét từng chi tiết của tờ giấy mặc cho đôi mắt đã khô cằn như sa mạc, chỉ trực chờ để nhắm lại. Bàn tay đang cầm bút cũng run lên cầm cập như người già. Khi cố gắng viết tiếp, một cơn nhói đau ở ngay đầu ngón tay khiến cây bút đang cầm rơi bộp xuống sàn, ngòi bút hỏng bét, mực đen bên trong rỉ ra. Cô cuống cuồng định với lấy, vô tình đánh đổ cả lọ mực ra tờ giấy trên bàn.
Cô nhặt cây bút lên, buồn bực mát xa đôi mắt mỏi nhừ. Mấy tờ giấy cổ này là thứ kẹp trong những cuốn sách mà người bạn thân nhờ cô lấy hộ, người đó nói chỉ cần giải hết được ắt sẽ biết câu trả lời. Thời hạn để hoàn thành là ngày hôm nay, vậy mà cô cặm cụi mấy ngày vẫn chưa giải quyết được phần cuối cùng.
“Cứ thế thì không kịp mất.”
Cô vừa thay ngòi bút, vừa nói ra mấy chữ nặng nề. Nếu tiếp tục như này có lẽ cả đời cô cũng đừng mơ hiểu được mấy tờ giấy ố vàng này. Khi định vứt bỏ trang giấy đã thấm mực, sự chú ý của cô đã bị thu hút bởi một vệt mực kéo dài. Cây bút được cô đặt xuống ngay tại điểm đó, những con chữ lần lượt xuất hiện
“Cái này…Hình như là…”
Rất nhanh chóng, cả tờ giấy đã bị viết kín, rồi liên tiếp ba, bốn tờ giấy sau đó cũng bị viết kín hai mặt. Cây bút vẫn không ngừng lại, tốc độ của cô thì càng lúc càng nhanh hơn, như thể sắp tìm tới sự thật. Chỉ còn lại vài câu được viết bằng ngôn ngữ cổ đại nhưng độ khó không hề cao, người phụ nữ không dừng lại một chút nào, vừa đối chiếu lại vừa viết thêm. Chẳng biết từ khi nào số lượng giấy đã tăng lên tới cả chục tờ.
“H…hiểu rồi.”
Người phụ nữ bỏ toàn bộ những tờ giấy ghi chi chít chữ vào trong túi xách nhỏ được đặt ngay dưới chân bàn, không để ý lại đánh rơi cây bút và lọ mực lần nữa. Vác theo thân xác đã mệt lử, cô chạy vụt ra khỏi nhà, chỉ kịp để lại một mẩu ghi chú cho đứa trẻ nhận nuôi, vội vàng tới mức quên đóng cửa nhà, quần áo tóc tai cũng chẳng chỉnh tề.
Cô chạy ngoài đường, mắt mũi chẳng biết để đi đâu mà va phải không ít người đi đường, cô chỉ kịp ngoảnh lại cúi đầu xin lỗi rồi lại tiếp tục chạy thục mạng. Mấy đứa trẻ con nhìn người phụ nữ nhanh như gió mà ngưỡng mộ không thôi.
Sau một lúc di chuyển ở tầng một, người phụ nữ leo rầm rầm lên cầu thang đá rồi bước tới cửa tiệm quán ăn hạnh phúc. Cánh cửa đang đóng kín bị cô kéo sang ngang, đập mạnh vào thanh chắn.
Xoạch
“Hôm nay quán đóng cửa nha quý khách.”
Vị chủ quán đứng đang quét nhà đứng xoay lưng lại với cánh cửa. Cô chẳng buồn quay ra xem người kia là ai.
“Là tớ…hộc hộc…”
Chloe đứt hơi đứng ngoài cửa quán, khuôn mặt vẫn còn căng cứng. Ánh mắt cô đổ dồn vào góc phòng, nơi vốn có cây chổi bay, giờ đã trống trơn. Cô bần thần, suýt chút đánh rơi túi đồ xuống.
“Bé Alicia đi từ sớm rồi. Vào đi, tớ sẽ pha trà.”
Chloe gật đầu trong im lặng. Cô lững thững từng bước rồi ngồi sụp xuống bàn, nặng nề đặt tập tài liệu lên. Cô lấy ra chỗ giấy bản thân vừa viết xong ít lâu trước, đồng thời đem ra cả chỗ giấy cổ.
“Cậu đã chuẩn bị trước toàn bộ đúng không? Chuyện của Alicia không phải bây giờ mới có đúng không?”
“Cậu cứ coi như vậy cũng được. Vả lại cậu cũng đã xong xuôi hết rồi còn gì.”
Belle ngồi xuống đối diện Chloe, rót đầy một cốc trà rồi đẩy về phía đối phương. Cô vẫn giữ nụ cười trên môi như thể đã nằm lòng chuyện này.
“”Tại sao chỗ tài liệu đó lại nhắc tới “phù thuỷ biển cả”?”, cậu định nói vậy đúng không?”
Chloe nghiến răng, hai tay siết chặt. Sau một quãng lặng thinh, cô cuối cùng rặn ra được một lời.
“Cậu… cố tình sao?”
“Về sau vẫn là ma pháp mà. Tớ cũng đâu có nói dối. Chỉ là phải giải theo trình tự mới ra được.”
“Vậy sao…”
Thấy Chloe vẫn chưa chấp nhận câu trả lời. Belle hạ giọng, đôi mắt hơi hé mở, hướng thẳng về biển cả xanh thẳm nằm ngay trước cửa quán ăn.
“Cậu biết bao nhiêu gì về “phù thuỷ biển cả”?”
Ã
“Tôi sẽ cho cô sức mạnh, đủ để cô chiến đấu nhưng không mất kiểm soát.”
Người phụ nữ đứng ở cánh cửa gỗ đã cũ sờn nói với vẻ điềm nhiên. Khuôn mặt không lấy nổi một biểu cảm, cứng đờ như đang đeo mặt nạ.
“Hiện tại vẫn chưa phải thời điểm thích hợp.”
Người phụ nữ thở dài. Chiếc váy trắng trải rộng ra cả không gian, biến màn đêm trở thành ban sáng.
“Dù sao cũng chỉ có tôi là “tốt đẹp”. Bốn người còn lại chỉ khiến cô thêm khổ sở và dằn vặt thôi.”
Người phụ nữ đặt tay lên đầu thiếu nữ đang nằm trên nền đất, ngước nhìn.
“Cố gắng lên nhé. Đừng tìm hiểu chúng tôi làm gì. Chúng tôi cũng chỉ là cô nhưng sống trong đau khổ hơn gấp bội lần. Chỉ vậy thôi.”
Năng lượng được truyền vào, cơ thể của thiếu nữ chóng hồi phục. Các vết thương lớn nhỏ dần biến mất. Ngay cả lỗ thủng ở giữa ngực của cô cũng dần biến mất.
Shizue vùng mình tỉnh dậy. Cô quay đầu quan sát xung quanh. Nơi này là bờ biển Alicia thường ghé thăm. Sau trận chiến tối qua, có lẽ cô đã được sóng biển gửi tới đây.
Hai mắt thiếu nữ nhắm chặt, cô áp tay lên ngực, hết sức tập trung. Mana đang chảy vào cơ thể, hướng thẳng tới tâm ma lực, khi đi qua chúng trở thành ma lực, phần “tự nhiên” được loại bỏ. Tâm ma lực vẫn hoạt động ổn định, không hề có dấu hiệu quá tải.
‘Ổn rồi.’
Shizue siết chặt bàn tay, nhớ lại tối hôm qua, khi bị thuỷ long tấn công khiến đôi chân cô như muốn nhũn ra, toàn thân bủn rủn. Nếu như không có “người kia” cứu cánh có lẽ cô đã không toàn mạng để thức giấc trên bãi biển này rồi.
Cô siết chặt bàn tay, vô thức liếc xuống mặt biển. Lúc này cô mới nhận ra bộ đồ của mình đã tả tơi. Sau cái búng tay, bộ đồ màu đen đã chuyển thành bộ đồ màu trắng thường ngày, có điều khi ma lực đi ra ngoài cơ thể, cô cảm thấy một cơn nhói đau nhẹ ở lồng ngực. Có lẽ cô cũng nên hạn chế sử dụng ma pháp lại.
Shizue buông thõng hai vai, thở hắt ra một hơi não nuột, cô nhìn bàn tay mình, chỉ mới hôm qua còn nhuốm máu, cháy xém đến phát gớm mà giờ đã lại hồng hào. Trong lòng không ngừng cảm thán về thứ sức mạnh kia. Nếu một ngày “lời nguyền” biến mất, cô sẽ đi tìm hiểu nguồn gốc của nó hoặc chí ít là chờ đến thời điểm thích hợp.
Bất chớt, cô nghe thấy âm thanh sột soạt vọng ra từ trong rừng. Ngay sau đó là một cơn gió thổi ù ù tới. Cô lùi lại một chút, hai mắt vẫn dán chặt vào lối mòn ở giữa khu rừng. Cô vừa đưa tay lên thủ thế thì một bóng đen phóng vèo ra từ lối mòn ở giữa khu rừng, bóng đen đó bay vụt lên bầu trời trong nháy mắt. Nhưng cơn gió nó để lại đã khiến cát bụi dính đầy lên bộ đồ mới thay của Shizue. Cô không để tâm mà tiếp tục nhìn theo bóng đen đó. Giờ thì nó lại lao thẳng xuống còn nhanh hơn cả gió. Trong nháy mắt đã đáp đất khiến cát biển bắn tung lên, tạo thành lớp bụi mờ ảo.
“Khụ khụ, oẹ… Cát rơi vào mồm mình rồi.”
Người đó đã vắng mặt suốt hai ngày, để Shizue một mình ở bãi biển suốt hai ngày. Giờ đây lại xuất hiện một lần nữa. Shizue nhìn hình bóng người đó, không hay biết khoé miệng của mình đã cong lên một chút.
“Phì phì… May quá cát trôi hết rồi.”
Người đó bỏ tay khỏi lưỡi mình, tay còn lại tạo hình chữ v hướng thẳng tới chỗ Shizue. Cô gái ấy đang cười, nụ cười còn đẹp hơn cả bình minh trên biển.
“Tớ lại tới rồi nè, Shizue!”
“Tôi biết mà.”
“Xin lỗi vì hai ngày qua đã bỏ cậu một mình nhé!” – Alicia cúi người chín mươi độ, đưa chiếc giỏ mình đang xách ra phía trước.
“Không sao đâu.”
“Vậy nên tớ mua chút quà tạ lỗi nè.”
Alicia đặt chiếc giỏ đang đóng kín vào tay Shizue. Khi Shizue mở ra, mấy chiếc bánh ngọt bên trong như đang phát sáng. Trong một chốc, cô cảm thấy như mình vừa đặt chân tới thiên đường sau một chuỗi ngày khổ sở. Shizue run rẩy đưa chiếc bánh lên, cắn một miếng lớn. Vị ngọt tan ra trong miệng khiến nước mắt cô như muốn trào ra.
Còn Alicia đã kiếm tạm một chỗ trên nền cát rồi ngồi phịch xuống. Cô âm thầm dõi theo thiếu nữ đang thưởng thức đồ ngọt mà cô mang tới kia. Cuối cùng cô không kìm được mà nở nụ cười.
“Cậu dễ thương thiệt đó.”
Câu nói ấy khiến Shizue quay ra nhìn cô chằm chằm. Cánh tay đang cầm bánh ấy như cứng đờ lại. Nhưng Alicia không nhận ra sự khác thường ấy, cô vẫn tiếp tục khen đối phương không ngớt. Mãi tới khi cô cảm thấy miệng đi hơi xa, Alicia luống cuống dừng lại, cô ôm đầu xấu hổ, cúi gằm xuống nhìn cát trắng.
“Xin lỗi, tớ lại hơi quá rồi.”
“Chỉ là khen thôi mà. Đừng làm bộ mặt khó coi như vậy chứ.”
Shizue đưa tay quệt đi chỗ kem dính ở mép miệng, khi cô quay qua thì Alicia đã sấn sổ lại gần. Người kia nhìn cô bằng ánh mắt lấp lánh, như thể vừa tìm được kho báu. Đoạn, Alicia lao lên, ôm chầm lấy Shizue trong khi đối phương đang mất cảnh giác.
“Shizue à, Tớ quý cậu nhất đó!”
Leng keng
“Ê này, cô làm gì vậy hả? Rơi giỏ bánh bây giờ!”
Mãi mới gỡ được đối phương ra, Shizue tiếc rẻ chỗ đường cô vừa nạp vào người đã phải tiêu hết để đối phó với Alicia. Nhưng sau trận “giáo huấn”, cuối cùng Alicia cũng chịu ngồi im một chỗ với cục u trên đầu.
“Tại sao cô lại không đến đây trong hai ngày vừa rồi vậy?”
Sợi tóc vàng trên đầu Alicia ngóc dậy, miệng cô cũng ngóc lên theo.
“Hửm, cậu nhớ tớ sao?”
“Cũng có một chút.”
Thấy Shizue không ngần ngại thừa nhận, Alicia ngước nhìn bầu trời, xong cô chỉ vào từng tảng màu trắng đang lững lờ trôi. Chúng chậm chạp mà lại nặng nề tới không tưởng. Cô nói với giọng có chút thích thú.
“Nè, cậu có bao giờ thấy không gian chỉ có độc màu trắng không?”
“Chưa từng.”
“Thì giấc mơ tớ là như vậy đó. À mà dạo đầu thì còn tối mù không nhìn được gì nhưng lúc sau thì trắng xoá. Kiểu như tớ bị vứt vào một biển mây vậy, nghe thì hay đó nhưng rốt cuộc chẳng thú vị chút nào.”
Alicia bắn ra một tràng dài, cô hít một hơi sâu rồi lại liến thoắng.
“Không có gì chơi đã đành tớ còn bị “sát nhân nước” truy đuổi nữa. Hoạ may trốn được vô cái phòng mốc meo nên mới thoát được một kiếp đó. Hãi lắm luôn ấy, tớ còn không dám ra khỏi căn phòng đó cơ.”
Có lẽ giấc mơ đó liên can tới một ám ảnh từ thuở bé của Alicia. Khi cô mới năm tuổi đã từng bị đuối nước lúc đương chơi ngoài biển. Bản thân cô vẫn cảm nhận được vẻ đẹp của biển, vẫn muốn ngao du ở nơi xanh thẳm ấy nhưng nỗi sợ hãi vô hình vẫn quyện lấy tâm trí. Cô có thể ra biển như bình thường nhưng khi bị nước biển vây lấy thì đó lại là chuyện khác. Chỉ nghĩ tới thôi cũng khiến sống lưng Alicia lạnh toát, thậm chí cô đã ngưng nói lại.
“Biển cả đúng thực rất bí ẩn. Dù có dành cả đời có lẽ cũng chẳng thể hiểu hết được, giống như những giấc mơ mà ta hay thấy.”
Leng keng
Đoạn, Shizue quay qua hỏi chuyện, cô muốn nghe người kia kể hết về giấc mơ hôm trước. Liệu rằng nó có khúc mắc gì trong việc khiến Alicia không tỉnh lại suốt hai ngày không. Thiếu nữ tóc vàng cũng vui vẻ trả lời, chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì đáng giấu cả. Vậy nên cô đã kể tất tần tật mọi chuyện từ khi bản thân rời khỏi căn phòng ẩm mốc đó. Dù có là chuyện cánh cửa khổng lồ hay thiếu nữ trông giống cô cũng được thuật lại sạch sành sanh.
Do mải mê kể chuyện, Alicia không để ý thấy hai cặp lông mày của Shizue đã nhíu lại từ lúc nào. Đôi mắt cô hướng thẳng về phía Alicia song lại ngước nhìn chính mình dưới làn nước.
Không gian ấy, cánh cửa ấy và cả người phụ nữ bí ẩn, cả hai đều y hệt nhau, duy chỉ có người phụ nữ trong giấc mơ của cả hai là có phần khác biệt. Chắc chắn cánh cổng khổng lồ chính là nguyên do khiến dòng chảy ma lực bất ổn định bên trong cơ thể Alicia.
Shizue nheo mắt nhìn Alicia đang kể lể, thở hắt ra một hơi. Dẫu sao tất thảy cũng chỉ là suy đoán, có lẽ thời gian sẽ trả lời tất cả. Tin tốt nhất lúc này là ma lực của người kia đã về bình thường, không có dấu hiệu đe doạ tính mạng như khi trước. Có thể cô cũng sẽ được tận hưởng quãng thời gian tươi đẹp này ít lâu.
“Giấc mơ đó giống ác mộng hơn đấy?”
Alicia đập bộp hai tay vào nhau, miệng há lớn như ngộ ra điều gì đó.
“Ớ, cậu nói thế giờ tớ mới để ý. Tính ra giấc mơ cũng kinh dị quá. Không bao giờ tớ muốn mơ lại đâu. Chạy trong mơ mà tớ còn thấy mệt cả ngoài đời luôn rồi.”
Nụ cười trên môi thiếu nữ tóc đen xuất hiện rồi biến mất trong thoáng chốc. Thực lòng, cô cũng mong đợi tới khoảng thời gian Alicia tới đây. Cô không muốn trở về cô độc như khi trước nữa.
“Hôm trước tôi có bảo sẽ bảo về ma pháp hồi phục đúng chứ?”
“Á, đúng rồi! Tí thì tớ quên mất.”
Alicia đặt hai tay xuống đất, đôi mắt trông có vẻ mong đợi. Cô lúc này trông ngoan ngoãn không khác nào một con cún con. Trông thấy vậy, Shizue trong lòng nhẽ bẫng, cô hạ giọng, âm sắc chẳng còn chút lạnh lẽo nào, mà ấm áp hơn hẳn.
“Ma pháp hồi phục được chia thành hai loại. Loại đầu là đẩy nhanh quá trình hồi phục của cơ thể, loại thứ hai là dùng ma lực để thế chỗ cho những vị trí bị thương.”
Tuy được chia làm hai laoij nhưng cách đầu tiên vẫn không được ưu tiên bằng loại thứ hai. Đơn giản vì phương pháp hồi phục thứ hai dễ dàng hơn dẫu cho lượng ma lực bòn rút lớn hơn nhiều. Vả lại muốn dùng được cách một cần phải điều khiển được ma lực điêu luyện thì mới có thể kích thích cơ thể hồi phục lại nhanh hơn bằng không chỉ khiến vết thương tệ đi.
“Ma lực vốn toàn năng hơn mọi người thường nghĩ. Đôi khi họ nghĩ rằng ma lực chỉ tạo ra những thứ phép màu nhưng rốt cuộc nó vẫn có thể xử lí những điều dù là nhỏ nhặt nhất.”
Shizue chậm lại, cô ăn nốt phần bánh ngọt cuối cùng trong giỏ rồi đưa trả nó về với chủ nhân. Nhưng người kia lại nhìn đi xa xăm, chẳng biết suy nghĩ lại trôi đi đâu.
“Nhưng nếu nó đơn giản tới vậy thì lẽ ra phải thêm vào hệ thống ma pháp từ lâu rồi chứ.”
“Do lòng tham cả thôi. Ma lực toàn năng tới vậy thì những loại dược phẩm, dược liệu đắt tiền đâu thể bán được nữa. Sự xuất hiện của ma pháp hồi phục sẽ tạo ra sự ảnh hưởng không nhỏ tới lợi ích của những kẻ buôn bán thứ ấy. Ngay cả những ma pháp khác cũng thế, thậm chí chúng được tạo ra nhưng rồi cũng sẽ bị xoá bỏ ngay lập tức.”
Giọng Shizue vẫn bình thản. Cô biết và hiểu về sự thay đổi của ma pháp. Thậm chí cô còn biết nhiều hơn thế. Cô đảo mắt nhìn về phía Alicia thì đã thấy người kia hừng hực khí thế, hai tay siết chặt, đứng bật dậy, chỗ cát dính trên người còn chưa kịp phủi.
Alicia nhìn thẳng lên trời, dõng dạc tuyên bố.
“Được rồi! Mục tiêu của tớ sẽ là đưa toàn bộ những ma pháp ấy để mọi người đều có thể dùng được! Và như vậy sẽ không còn ai phải chịu đau khổ nữa.”
Leng keng
Shizue ngơ ngác trước mấy lời hùng hồn này. Việc làm đó không khác gì biến bản thân thành mục tiêu ám sát của không ít kẻ khác, đặc biệt là những người kiếm chác từ những thứ đó. Với cả không phải cứ phổ biến là sẽ tốt vì bản chất con người rất khó đoán. Sự xuất hiện của những loại ma pháp ấy liệu sẽ giúp thế giới tốt đẹp hơn hay rốt cuộc còn tồi tệ hơn.
“Phải có giới hạn chứ. Cô cứ làm vậy không khéo thế giới lại loạn lên mất.”
“Vậy tớ chỉ cần trở thành một người có vị thế cao là được mà.”
“Hầy, cứ coi là vậy đi. Tới lúc đó khắc cô sẽ hiểu thôi.”
Nghe vậy, Alicia ngồi thụp xuống. Cọng tóc dài trên đầu cong xuống một chút, trông có vẻ buồn bã.
“Con người là vậy đấy. Chẳng qua cô vẫn sống trong sự bao bọc nên mới thấy mọi thứ đơn giản tới nhường này. Nhưng thực tế tàn nhẫn hơn nhiều.”
“Vậy sao.”
Giọng Alicia nhỏ dần cho tới khi cả hai không còn nói thêm câu nào được. Được một quãng im lặng dài hơi, cọng tóc vàng trên đầu Alicia lại dựng lên, cô nhẹ giọng đặt câu hỏi.
“Shizue nè, cậu có ước mơ gì không?”
Nếu có…có lẽ sẽ là được tiếp tục những cuộc trò chuyện như vậy. Tiếp tục ở bên Alicia. Tiếp tục sự giản dị thế này thôi.
Nhưng Shizue lại mím chặt môi, cô lắc đầu, khuôn mặt vốn cứng đờ của mọi ngày vương chút buồn bã.
“Tớ muốn trở thành một đại pháp sư để tạo ra ma pháp nè. Tớ còn muốn làm ra cả ma cụ để hỗ trợ người khác nữa. Với lại tớ còn muốn đi xung quanh lục địa và khám phá toàn bộ các lục địa khác, tớ mà làm nhà thám hiểm thì cũng ngầu lắm chứ bộ.”
Khoé miệng của Alicia dần thấp xuống, tiếng nói cũng nhỏ hơn hẳn.
“Tớ chỉ mong…mình nhớ lại kí ức về ngày hôm đó. Dù rằng bây giờ tớ cũng không thể nhớ nổi nữa. Ít nhất là một giấc mơ cũng được.”
‘Kí ức sao.’
Shizue cũng có những kí ức thất lạc, cô đã từng cố gắng để tìm kiếm nhưng rốt cuộc cũng chẳng ích gì. Những câu hỏi bản thân là ai cũng dần chìm vào quên lãng. Vậy mà giờ đây chúng lại xuất hiện một lần nữa.
“Tại sao?”
“Bởi vì ngày hôm đó…là ngày cuối cùng tớ được gặp cô Cylia."
Leng keng
Shizue không hỏi, cũng không vấn đáp thêm. Cô chỉ nhìn về phía Alicia, cánh tay không biết từ khi nào đã siết hằn lên vệt đỏ. Vì khuôn mặt đối phương đã đáng thương tới nhường này cơ mà, giống như một đứa trẻ mếu máo vì cơn đau khi ngã. Cô biết nếu tiếp tục thể nào đối phương cũng rơi lệ vậy nên Shizue đã đánh câu chuyện qua túi đồ trên người Alicia. Bên trong đang cộm lên như chứa một thứ gì đó khá lớn.
“Chiếc túi kia là…”
Alicia quay đi, cánh tay đưa lên quẹt qua mắt. Động tác nhanh và thuần thúc đến lạ kì, như thể cô đã làm chuyện đó rất nhiều lần. Vậy mà cô vẫn dừng lại một quãng ngắn ngủi, thiếu nữ ấy không cử động, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc túi đã sờn cũ. Song chỉ khi ánh nắng chạm nhẹ vào mu bàn tay, cô mới lấy từ trong túi ra một cuốn sách dày cộp trông còn lớn tuổi hơn cả người mang theo nó.
“Tèn ten, cuốn sách tớ mới mượn được từ chỗ mẹ tớ đó.”
Biểu cảm trên gương mặt đã thay đổi nhưng khoé mắt vẫn còn hơi ửng đỏ. Alicia cố kéo giãn cơ mặt, bày ra một gương mặt nham hiểm. Nụ cười trên môi chẳng khác nào mấy tên gian thương vừa dụ được con mồi chạm chân vào cái bẫy đã giăng sẵn.
“Cái này tớ lấy ở chỗ sách mà mẹ tớ mới đem về. Chỗ đó chắc phải cỡ chục quyển cơ nhưng mà quyển này tớ thấy chất liệu giấy và chữ không tệ nên mượn luôn. Mỗi tội nó được viết bằng ngôn ngữ cổ đại, cậu có biết không?”
“Một chút. Chắc là đủ để hiểu.”
Alicia vui vẻ chạy lại gần chỗ Shizue, cô đặt cuốn sách lên đôi tay hồng hào của cô bạn. Khi độ nặng đã biến mất khỏi tay, Alicia lại lon ton trở về chỗ cũ. Cô ngước lên nhìn Shizue đang chăm chú dõi theo quyển sách.
Ngôn ngữ cổ đại là ngôn ngữ được dùng từ thời đại trước cả khi vị vua đầu tiên xuất hiện, là quãng thời gian mà không có một ghi chép lịch sử nào liên can tới các sự kiện cả, chỉ còn độc những quyển sách nói về ma pháp.
Shizue vuốt ve bìa quyển sách, ở trên đó có một từa đề như được thêu bằng len. Một cảm giác thân quen rấy lên trong lòng cô, như thể chính cô đã từng góp công vào cuốn sách ấy.
“Hành trình đánh bại ma vương. Tên này nghe lạ quá.”
“Hở? Ma vương là cái gì vậy?”
Shizue lắc đầu, tay vẫn cầm chặt quyển sách, chỉ lật đúng một trang đầu tiên. Bên trong có ghi là nhật kí của một người tên là Angelina cùng ba người đồng đội khác.
“Tôi cũng không biết. Cụm từ ấy chưa từng nghe qua.”
“Kì quá. Nghe giống với “sự kiện không có thật” ghê.”
“Cũng có thể lắm.”
Shizue lật tiếp vài trang, cô thấy được dòng đầu tiên, thiếu nữ Angelina kia tự nhận bản thân là một thánh nữ. Cô ban đầu là một công chúa nhưng nhận được ban phước và rồi mới trở thành thánh nữ. Những trang sách lại tiếp tục lật, cho tới đoạn người đồng đội thứ tư, cô chưa kịp đọc đã bị giọng của Alicia cắt ngang.
Người kia đang cười. Cô vừa cười vừa nói với khuôn mặt tươi tỉnh.
“Nói chuyện với cậu vui thật đó Shizue.”
Leng keng
Nhưng Shizue thì không vui chút nào. Cô đã đóng mạnh cuốn sách lại, hàm răng nghiến chặt, cơ thể đang phản ứng mạnh với tình hình hiện tại. Rõ ràng chỉ vài phút trước ma lực của Alicia vẫn còn bình thường, vậy mà giờ nó còn điên cuồng gấp vạn lần khi trước. Ma lực đang trào ra xung quanh, ra khắp mọi nơi và không có dấu hiệu ngừng lại. Thậm chí lượng ma lực ấy còn nhiều hơn cả lượng ma lực trong toàn bộ đòn đánh của con thuỷ long tối qua.
Alicia đang ngồi bỗng ngả người ra phía sau, đôi mắt dần nhắm lại, đôi tay vốn còn đung đưa giờ đã mất hết sức lực. Ngay sau lưng một cơn gió lớn vừa xuất hiện, thổi bay cát bụi mù cả bãi biển, những cái cây xung quanh bị ép đến cong hết cành lá. Còn thân thể của Alicia từ từ bay lên không trung như mất đi trọng lực.
Toàn bộ ổ khoá và cả những sợi xích khổng lồ đã rơi xuống, chúng dần chìm xuống mặt đất trắng xoá. Cánh cổng khổng lồ bật mạnh, mở toang hoác! Giữa màn đêm đen kịt, sóng dữ ầm ầm trào ra ngoài! Nó lan đi khắp mọi nơi để tìm bằng được thiếu nữ ấy!
‘Tệ rồi đây.’
Ánh sáng trắng toả ra từ cơ thể Alicia, nó đang bao trùm lên vạn vật xung quanh. Thứ ánh sáng ấy đã nuốt chửng cả thiếu nữ đang đứng trên mặt biển, và soi rọi tới tận đáy biển phía xa. Thậm chí vầng dương cũng không chói loà bằng ánh sáng. Giống như ngày hôm đó trên mặt biển, ngày một con tàu gặp nạn.
Sau 9 năm, lúc 10 giờ 23 phút, ngày 27 tháng 7 năm 716 theo lịch đại lục, phong ấn trên cơ thể Alicia Nowak chính thức vỡ vụn.
0 Bình luận