Tập 1: Khởi đầu của biển cả

Chương 3: Bài giảng?

Chương 3: Bài giảng?

    Alicia ngồi trên giảng đường ngán ngẩm.

    Cô ngáp ngắn dài, chản nản nằm gục xuống bàn. Nhìn về phía cửa sổ cao tám thước ngay bên phải như đang giam cầm mình, Alicia mong sao thời gian trôi nhanh hơn chút.

    Nhưng tiết học mới diễn ra nên còn tới ba mươi phút mới được nghỉ giữa giờ.

    Nghĩ tới thời gian trôi chậm rề rề, cô thở dài một hơi não nuột.

    Chuyện chặt củi hôm qua đã vắt kiệt sức lực của Alicia. Dù cô có thể sử dụng ma thuật để làm xong công việc trong nháy mắt nhưng Belle lại bắt cô chặt bằng tay. Vì cô không muốn con gái mình quá phụ thuộc vào ma pháp.

    Thành ra hai tay của Alicia muốn rụng rời. Hoàn toàn ê ẩm, không còn chút sức nào.

    Trái ngược kẻ luôn đứng đầu, những học viên trong lớp đều chăm chú nghe giảng.

    Do hiện tại đã là học viên năm hai. Những bài giảng sẽ mở rộng về các loại ma pháp khác. Đồng thời học viên sẽ được tìm hiểu sâu hơn về ma lực. Thứ xuất phát từ “cây thế giới”, trung tâm của bốn siêu lục địa. Thứ thực vật cao tới mây trời, luôn toả ra hào quang rực rỡ dù là ngày hay đêm.

    “Ma lực tự nhiên” hay “Ma lực nguyên bản” là một dạng năng lượng tồn tại trong tự nhiên có tên gọi ngắn gọn là “Mana”.

    Khi tiến vào cơ thể con người, chúng sẽ lưu thông qua các mạch ma máu để tiến vào tim, cũng là tâm ma lực. Lúc đó, “Mana” sẽ mất đi tính tự nhiên và chuyển hoá thành ma lực.

    Một người nếu muốn dùng được ma pháp, chỉ cần tập trung ma lực về vị trí định sẵn rồi phóng ra môi trường bên ngoài. Nhưng nếu không kiểm soát đủ tốt ma lực của thể mất kiểm soát mà gây nguy hiểm cho cả người sử dụng lẫn những người xung quanh.

    Đó cũng là lí do ma cụ được ra đời. Chúng dần trở thành những đồ vật quen thuộc giúp con người điều phối ma lực dễ hơn.

    Về cơ bản nguyên lí hoạt động của ma pháp là như vậy. Những điều này thường đã có hết trong sách nên học viên của học viện thường chủ động tìm hiểu.

    Alicia cũng vậy, cô là một người đã đọc hầu hết các loại sách được bày bán ở trong trấn. Ngay cả những quyển sách có độ khó cao hơn cũng được cô nắm hết nội dung.

    Ngay cả bài giảng hôm nay cũng vậy. Bài giảng nhắc tới ma thuật cổ xưa, nguyền thuật.

    Con người hình thành từ xác thịt và linh hồn. Phần xác thịt dù có bị ảnh hưởng, miễn không phải là vết thương quá nặng thì vẫn có thể cứu được. Dù cho có đứt một cánh tay hay cụt một chân thì sinh hoạt thường ngày vẫn có thể tự lo liệu được.

    Nhưng phần hồn thì khác. Chỉ cần dính một vết thương nhỏ cũng có thể gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng.

    Ví như một vết rách có thể khiến vật chủ chịu cơn đau dữ dội. Cảm giác tựa như bị cả ngàn cây kim đây xuyên vào phần thịt bên dưới móng tay. Tệ hơn những tổn thương lên linh hồn sẽ tồn tại vĩnh viễn. Cơn đau kia cũng sẽ đi theo vật chủ cả cuộc đời.

    Nhẹ nhất chỉ là những cơn đau bất chợt ập tới. Nặng thì có thể khiến tuổi thọ nạn nhân bị rút ngắn hoặc mất mạng.

    Và thứ ma pháp duy nhất có thể tác động lên linh hồn chính là “nguyền rủa”.

    Bằng cách trao đổi ngang giá để có thể tạo ra lời nguyền lên nạn nhân. Nhưng chỉ cần một chút sai sót, ma pháp có thể phản lại và lấy mạng kẻ đặt lời nguyền.

    Lịch sử ba trăm năm chỉ ghi nhận một vài trường hợp nhắc tới nguyền thuật. Nhưng lời nguyền dùng mạng đổi mạng không hề xuất hiện.

    Nói tới đây, Chloe trên bục giảng dừng lại lấy hơi. Cô nhìn lên phía trên, các học viên vẫn đang chăm chú nghe giảng. Chỉ riêng một người đang nằm ườn ra bàn nhìn ra ngoài trời.

    Chloe không hiểu, rốt cuộc “phong ấn” mà Belle nhắc tới là gì? Liệu rằng nó có liên quan tới nguyền thuật không. Nhưng cả năm nay Alicia hoàn toàn không có bất cứ biểu hiện nào khác thường.

    Phải chăng đây là một loại nguyền thuật có điều kiện sao?

    Cô thở dài. Chuyện đó để tính sau vậy, dù sao cô cũng không thể dùng được “sức mạnh” của mình.

    “Alicia, theo em yếu tố chính để tạo ra lời nguyền là gì?”

    Bị gọi tên, thiếu nữ tóc vàng kim mệt mỏi đứng dậy, quyển sách trên bàn trượt xuống đất như sợi mì trơn tuột.

    “Thưa giáo sư, để tạo ra một lời nguyền ta cần có “sự thù hận” và “cái giá”. Giá trị hận thù của kẻ nguyền rủa càng lớn thì cái giá phải trả sẽ giảm bớt. Nhiều nhất có thể giúp kẻ nguyền rủa chỉ cần chịu một cái giá tương ứng mà thôi.”

    Alicia dừng lại một chút rồi tiếp tục nói.

    “Nhưng nếu dùng vật thế thân thì kẻ đi nguyền rủa có thể tránh được tai hoạ do lời nguyền đem lại. Hoặc có thể nhờ một bên trung gian để thay bản thân làm nghi thức nguyền rủa, nhưng người đó vẫn cần vật tế để có thể đảm bảo an toàn cho chính mình.”

    Những gì cô vừa nêu một phần có ở trong sách, một phần là nghiên cứu tự thân của Alicia.

    Thực chất lời nguyền được tạo ra để đối đầu với những thực thể quá sức mạnh mẽ. Trong ghi chép của một quyển sách cổ, trước cả khi vương quốc được thành lập. Nhân loại đã gặp phải loài sinh vật kháng được toàn bộ ma pháp, lớp giáp dày khiến tấn công vật lí cũng không làm gì được. Vậy nên đã có những người chấp nhận hi sinh chính mình để tạo ra một lời nguyền yểm lên nó.

    Lời nguyền khiến sinh vật ấy héo tàn nhanh chóng chỉ sau một đêm. Nhờ đó mà con người mới được an toàn. Nhưng khi thấy cái giá phải hứng chịu, họ đã e sợ chính nguyền thuật. Và đó cũng là một trong những hiếm hoi nguyền rủa được sử dụng để lấy mạng một sinh vật nào đó. Nhờ đó họ biết được mối liên kết của linh hồn và ma pháp nguyền rủa. Nhưng không có bằng chứng về sự tồn tại của sinh vật kia nên nhiều học giả vẫn nghi ngờ tính xác thực của câu chuyện.

    Kết thúc câu trả lời, Alicia ngồi phịch xuống bàn. Cô nheo mắt nhìn về phía giảng viên đang tiếp tục bài giảng về ma pháp nguyền rủa cho học sinh trong lớp.

    Thực ra phần học này cũng không có quá nhiều, nên có lẽ chỉ một chút nữa là kết thúc. Có thể cả lớp sẽ được nghỉ giữa giờ sớm hơn bình thường.

    Đối với Alicia, ma thuật nguyền rủa không quá thú vị. Cô không muốn bản thân mình phải chịu đựng cái giá tương xứng kia, càng không muốn người khác phải chịu đau đớn. Nên thứ cô quan tâm nhiều hơn là linh hồn.

    Cô đã từng đặt ra một giả thuyết linh hồn không chỉ liên kết với cơ thể mà còn liên kết với ma pháp mà con người sử dụng. Đó là lí do đôi khi ta muốn dùng một ma pháp cực khủng nhưng bản thân lại không sử dụng được. Nhưng cô vẫn chưa chắc chắn về vấn đề này lắm nên chưa trình bày với ai cả.

     Alicia cúi người nhặt cuốn sách lên bàn, định bụng sẽ chợp mắt để thời gian trôi nhanh hơn. Khi cô sắp gục xuống thì tiếng gõ cửa vang vọng khắp căn phòng.

    Cốc cốc

    Cô nàng ngẩng đầu lên, nhìn về phía cửa.Vị giáo sư cũng dừng lại, cô xoay người bước tới cánh cửa gỗ sẫm màu.

    Bên ngoài là một người phụ nữ với bộ vest không tay mặc bên ngoài chiếc áo trắng. Cô ta đeo kính gọng vuông, mái tóc đen tuyền được búi gọn về phía sau. Trên tay có một tập giấy trắng, nội dung bên trên được ẩn đi bằng ma pháp.

    Lật qua vài trang đầu tiên, cô rút ra một tờ rồi đưa cho Chloe. Bên trên là yêu cầu gặp mặt được phía cấp trên chấp thuận. Thấy vậy, Chloe gật đầu đồng ý. Cô xoay người vào gọi tên kẻ đang nằm ườn trên bàn khiến cô giật mình.

    “Alicia, có người muốn gặp em này.”

    Alicia hớn hở ra mặt. Cô đập bàn đứng dậy rồi nhảy qua của bàn học rồi vội vội vàng vàng chạy vụt ra khỏi lớp không quên vẫy tay chào bạn học, tiện thể đóng cửa hộ Chloe luôn. Đến cả quyển sách vừa được nhặt lên cũng bị cô bỏ lại.

    “Con bé này…”

    Chloe chán nản nhìn cánh cửa đã khép lại.

    Còn Alicia đang định cảm ơn người phụ nữ lạ mặt vì giúp cô thoát khỏi tiết học nhàm chán thì một tờ giấy đã được chìa ra trước mặt Alicia. Sau khi ma thuật được giải trừ, mặt Alicia xụ xuống như thể thấy một thứ tệ hại. Hoá ra đó là hình phạt dành cho cô vì tội phá hoại khu vườn.

    “Phạt sao…” – Cô nhăn nhó rên ri.

    “Thiệt hại ngày hôm qua bao gồm một phần của khu vườn bị phá huỷ nghiêm trọng và vài băng ghế xung quanh. Việc này được quy vào tội phá hoại tài sản chung của trường và có thể bị đình chỉ học. Nhưng vụ này thì nhẹ nhất cũng là học lại một năm.”

    Mặt Alicia rệu rã hẳn đi khi nghe tới hậu quả do mình gây ra. Cô tưởng vụ hôm qua không đến nỗi nào ai mà ngờ được lại thành ra như thế này.

    “Nhưng nếu em khôi phục hiện trường về lại như trước thì hình phạt có thể được giảm nhẹ.”

    Hết cách cô nàng đành theo sau người phụ nữ xuống khu vườn nằm giữa khuôn viên trường.

    Một nơi vốn tươi tốt được nhiều học sinh tìm tới nghỉ ngơi giờ đã trở thành một mớ hỗn độn khủng khiếp. Đất đá vương vãi khắp khu vườn, cây cỏ, hoa lá đổ rạp, bị dập nát. Cỏ xanh mới được trồng gần đây cũng héo khô mà chết. Tệ nhất là ở vị trí trung tâm, nơi có một cái hố lớn sâu khoảng nửa mét.

    Alicia đứng nhìn kiệt tác của mình tạo ra mà không nói nổi lời nào. Có lẽ do hôm qua cô không để ý nên không nhận ra vụ này nghiêm trọng tới mức độ nào.

    “Trong ngày hôm nay em phải giải quyết triệt để chuyện này. Nếu không thủ tục thôi học của em sẽ xong ngay trong ngày mai.”

    Người phụ nữ ném cho Alicia cái nhìn chết chóc rồi quay lưng đi về phía toà tháp cách đó không xa. Để lại Alicia một mình với bãi chiến trường cô tạo ra.

    Sau một hồi quan sát, Alicia nhận ra chuyến này bản thân vô vọng rồi.

    Nếu chỉ là vấn đề dọn dẹp thì cô có thể xử lí với kĩ năng ma pháp của bản thân. Nhưng về việc khôi phục nguyên trạng thì điều đó là bất khả thi. Muốn giải quyết chuyện này cô cần ít nhất hai thuộc tính là mộc và thổ nhưng bản thân Alicia chỉ có thể sử dụng thuộc tính phong.

    Vấn đề phát sinh khiến cô chống cằm suy nghĩ. Dù sao cô cũng không có bạn bè để nhờ vả. Xin sự trợ giúp từ mẹ cũng không được vì Belle cũng có thiên phú hệ phong giống cô.

    Nhưng trước khi tính tới chuyện đó cô cũng nên dọn dẹp một chút. Chỉ với cái búng tay, đống đất đá nằm rải rác khắp khu vườn bị một cơn gió cuốn đi. Toàn bộ đều rơi hết vào trong cái hố ở trước mặt Alicia. Trong phút chốc nó đã được lấp đầy. Để cho chắc chắn, cô nhảy lên chỗ đất đó thêm vài cái để nó lún xuống, vừa vặn với cái hố.

    Xong một việc, cô quay qua nhìn chỗ cây cỏ xung quanh. Với tình trạng nát bươm như hiện tại thì có năm người có thuộc tính mộc cũng không cứu được mất. Chuyện khó xử này khiến cô lần nữa chống cằm đứng nhìn, không hay biết ở toà tháp đối diện có vài vị giáo sư đang quan sát cô.

    Trong căn phòng tối chỉ có một ô cửa sổ nhỏ, bốn người đàn ông mặc áo choàng lần lượt nói ra suy nghĩ của mình.

    “Kia là học viên nổi tiếng với việc phá hoại đứng đầu học viện phải không? Đúng là người càng giỏi thì càng kì lạ mà.” - Người đàn ông với bộ râu trắng lên tiếng.

    Gã béo ngồi trên ghế sô pha ở cạnh tường đồng tình.

    “Phải đấy, không biết từ năm ngoái đã có bao nhiêu vụ rồi. Tính nhanh chắc cũng độ mười vụ lớn đấy chứ. Đã thế lúc sửa chữa còn tốn không ít tiền.”

    “Vậy sao một người không nghĩ cách để đuổi thẳng con nhỏ đó đi. Cứ cố chấp giữ lại làm gì? Dù cho học tốt tới đâu mà kỉ luật kém thì cũng là loại không ra gì.”

    Tên cao kều với bộ ria mép dài đập bàn, quát lớn khiến mọi người im lặng. Theo lí mà nói, với mấy trò nghịch dại của Alicia thì phải bị đuổi học từ đời nào rồi.

    “Chúng tôi cũng muốn lắm nhưng không hiểu sao hiệu trưởng lại không đồng tình. Cô ấy bảo chi phí để giải quyết cứ tính vào phần học bổng và con bé cũng đã đồng ý rồi. Vậy nên mấy vụ đó không ảnh hưởng tới kinh tế của trường lắm.”

    Vị giáo sư đứng ở góc tường trông như quản gia giải thích. Sau khi lau bằng chiếc khăn từ túi áo mồ hôi ông tiếp tục nói.

    “Kể từ khi hiệu trưởng cũ bị thay thế, chúng ta cũng không còn quá nhiều tiếng nói như xưa rồi. Hệ thống vận hành của cả ngôi trường đang thay đổi chóng mặt, những kẻ thuộc thế hệ cũ như chúng ta cũng chỉ có thể đứng nhìn mà thôi.”

    Trong căn phòng chỉ có bốn người lại chìm vào im lặng. Quả thực nếu như một người mang danh giáo sư mà không đóng góp gì nhiều thì cũng sẽ sớm bị khai tử mà thôi.

    Ngay cả một giáo sư mới làm trong ngành bốn năm như Chloe cũng đã vượt mặt họ từ lâu.

    Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

    Gã béo ngửa người ra trên ghế nói ra một câu bằng giọng điệu thô kệch.

    “Vào đi.”

    Cánh cửa mở ra, người đứng bên ngoài là người phụ nữ đưa Alicia chịu phạt. Cô liếc mắt nhìn bọn họ rồi mới nói.

    “Hiệu trưởng yêu cầu gặp mặt các ngài.”

    Phía bên kia Alicia cũng vừa nghĩ ra một cấch hay ho để vụ này có chuyển biến tốt hơn. Tuy việc này sẽ cần rất nhiều ma lực nhưng ít nhất nó vẫn có ích hơn là tiếp tục chống cằm nghĩ ngợi vu vơ.

    Nghĩ tới đây Alicia bắt tay vào thực hiện kế hoạch của bản thân rồi chạy biến ra phía sân sau của của học viện.

Ã

    Học viện Spes là một ngôi trường tiêu chuẩn với cấu trúc hình chữ U hướng về phía Tây. Bên cạnh khối nhà dành riêng cho giáo viên bên trái là một ngọn tháo cao dùng để nghiên cứu các loại ma thuật cổ xưa và cổ ngữ.

    Nơi đó cũng là thư viện chứa lượng lớn sách với nhiều chủ đề khác nhau được những vị học giả tới từ vương đô chắp bút. Nhưng vì một số lí do bảo mật nên học viên chỉ được tiếp cận khoảng bảy mươi phần trăm trên số lượng sách.

    Ở bên tay phải là khối nhà chia thành bốn tầng để phân loại học viên từ năm nhất đến năm tư cho người thuộc khoa ma pháp. Mặt khác toà nhà nằm nằm ở giữa dành cho những người theo đi theo con đường kiếm thuật.

    Nơi này cũng có điểm đặc biệt chính là toà lâu đài nằm bên trên toà nhà ở giữa. Đây là vị trí làm việc của những người thuộc hội đồng trường cũng như chứa những giấy tờ quan trọng của học viện. Vậy nên bên ngoài của nó đã được gia cố bằng một lớp ma pháp bảo vệ.

    Điều đáng kinh ngạc là nó vô cùng lộng lẫy, tráng lệ. Cái vẻ hào nhoáng như vậy đáng lí nên xuất hiện ở vương đô thì đúng hơn.

    Đối diện đó, hướng ra cổng học viện là khu vườn luôn được chăm sóc kĩ càng dưới bàn tay của các nghệ nhân. Tuy mới đây đã bị phá tan hoang bởi Alicia nhưng nó đã được cô sửa chữa lại nên trông đỡ hơn một chút.

    Đằng sau toà lâu đài ở phía chính diện là tổ hợp sân tập ma pháp cùng với kiếm thuật được trang bị đầy đủ thiết bị giúp học viên có thể thoải mái phô diễn kĩ năng. Song nơi đây được trang bị ma cụ giúp nó có thể tự phục hồi nên không cần sửa chữa nhiều.

    Cách đấy không xa là một dãy nhà hai tầng đã được xây dựng cách đây một thời gian. Đây là nơi các câu lạc bộ của học viện ra đời. Alicia hiện tại đang là chủ của câu lạc bộ một thành viên ở đó.

    Câu lạc bộ “Xưởng ma cụ” đã được thành lập khi Alicia đạt thủ khoa của năm nhất. Nhưng cho đến hiện tại đây vẫn chỉ là câu lạc bộ một thành viên và đang đứng trên nguy cơ đóng cửa.

    Sau khi băng qua sân tập, cô dừng bước trước căn phòng cuối cùng của dãy nhà. Ở đó có một cánh cửa sắt cũ kĩ chỉ có thể mở khoá bằng ma lực của chủ câu lạc bộ, quản lí câu lạc bộ và giám thị. Thứ dùng để xác nhận ma lực là quả cầu hình tròn được gắn vào giữa cánh cửa như khoá xác nhận.

    Nhưng cả nửa tháng nay, cô đã phải nói lời tạm biệt với nơi này vì bị cấm túc. Nghĩ tới hai tuần trời chán ngán vừa qua, cô không kìm được mà chạm tay vào quả cầu rồi truyền ma lực.

    Ánh sáng màu xanh lục loé lên sau đó là tiếng kịch nặng nề của khối kim loại. Cánh cửa lùi vào trong rồi di chuyển sang bên phải. Bụi bặm bám đầy suốt nửa tháng rớt xuống không ít.

    “Ui chà, thiếu nữ thiên tài đã trở lại rồi đấy các bé cưng.”

    Alicia bước vào trong, cởi giày đặt lên giá đựng ngay bên tría. Lúc cúi xuống cô với tay lên chạm vào công tắc đèn ở gần đó.

    Bóng đèn ở giữa trần nhà kêu rẹt rẹt vài lần rồi sáng lên. Do lâu ngày không vệ sinh nên ánh sáng đã kém đi vài phần nhưng vẫn đủ để quan sát.

    Căn phòng rộng khoảng mười năm mét vuông, có một bàn làm việc bằng thép đặt ngay dưới bóng đèn và cửa sổ nằm đối diện cửa ra vào. Đây là những thứ cơ bản của phòng câu lạc bộ được nhà trường trang bị sẵn.

    Còn lại do học viên có thể đưa ra yêu cầu với người quản lí câu lạc bộ. Miễn không vượt quá kinh phí cho phép thì sẽ được đáp ứng.

    Với Alicia, cô chọn một giá sách, hai tủ đựng linh kiện và hộp dụng cụ. Phần phụ tùng và nguyên vật liệu cũng được yêu cầu nhưng hầu như đều do cô tự chuẩn bị.

    Căn phòng cũng được trang trí khá đơn giản. Cô chỉ đặt thêm một vài kệ trưng bày sát bên tường bên phải. Những gì cô yêu cầu đều được đặt ngay cạnh lối vào. Để lại một phần trống ở phía cửa sổ, đó là nơi cô chế tạo ma cụ.

    Nhưng do đã bỏ nơi này những nửa tháng nên bị bám bụi là lẽ hiển nhiên. Chủ yếu tập trung ở đống ma cụ bên tay phải của cô mà thôi. Còn lại vẫn có người đến vệ sinh dọn dẹp thường xuyên. Ắt hẳn họ cũng nghĩ tới nguy hiểm nếu táy máy nên không dám động vào.

    Nhìn chỗ ma cụ đã đổi sang màu nâu và bị mạng nhện giăng lên, Alicia cảm thấy nhói lòng. Dù đây không phải những ma cụ thành công nhưng chúng vẫn là những đứa con tinh thần của cô. Nên ít nhất cô cũng phải giữ gìn chúng sạch đẹp một chút.

    Sau khi bỏ “bộ gia tốc cường đại” lên mặt bàn, cô đi kiếm miếng giẻ lau ở trong chiếc tủ gần đó. Chỉ cần bỏ ra một chút thời gian để vệ sinh, toàn bộ chỗ ma cụ đã trông như mới. Tiện thể đang cầm giẻ lau, cô đứng lên bàn rồi vệ sinh luôn bóng đèn.

    Đến lúc này, Alicia mới mãn nguyện mà bắt đầu công việc sửa chữa của mình. Do đã nắm được hư hại tối hôm qua nên cô biết rõ bản thân cần phải làm gì lúc này.

    Ngay sau khi bật nắp, cô dùng tua vít và cờ lê để chỉnh sửa và lắp đặt lại cách linh kiện, đồng thời thu hẹp khoảng trống bên trong. Đồng thời dùng một ma cụ có thể tạo ra nhiệt lượng để hàn lại những chỗ vừa thay đổi vị trí. Sau cùng là gắn lại lớp vỏ là xong.

    Xử lí xong việc đầu tiên, Alicia ngả lưng nằm dài ra sàn, Áo choàng cô đang mặc chùng xuống trải ra sàn. Cô ngước nhìn bầu trời tự hỏi bản thân nên làm gì tiếp theo. Nếu giờ tạo ra một ma cụ mới cũng không tệ.

    Nhưng việc đó sẽ mất khá nhiều thời gian. Còn cô thì lại đang trong tình trạng trốn tiết. Dù sao giáo sư cũng nghĩ là cô đang bị phạt nên chỉ cần trở lại trước khi giờ học kết thúc là được.

    Nghĩ bụng cô xoay người nằm úp xuống sàn. Hai tay hai chân vung vẩy, suy nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo.

    Đột nhiên cô nhớ lại chuyện hôm qua. Vụ cô suýt chút nữa là rơi xuống nước. Nếu không được thiếu nữ kia cứu thì…

    “Thiếu nữ...? Cô gái…Đó là gì nhỉ…?”

    Cô gục xuống, cảm giác ớn lạnh chạy dọc toàn thân. Tay chân khựng lại không di chuyển nữa. Tròng mắt trở thành một màu trắng như đang sáng lên.

    Tiếp đó một cơn đau đầu dữ dội truyền tới khiến cô bất giác bấu chặt lấy mái tóc vàng óng của mình. Suy nghĩ của cô cứ loé lên rồi vụt tắt như bóng đèn bị hỏng. Còn người đã cứu cô, cô đã không còn nhớ được hình dáng của người đó nữa. Hay thậm chí cô còn không chắc đó có phải ảo tưởng hay không? Thứ cứu cô rốt cuộc có phải con người hay không?

    Sau vài giây, cơn đau đầu bất thường biến mất. Alicia chống tay ngồi dậy trong cơn choáng váng. Toàn thân cô rũ rượi, sau lưng đã ướt đẫm mồ hồi. Cô không hay biết bản thân vẫn còn run rẩy đôi chút sau cú sốc vừa rồi.

    “Vừa hay mình lại nghĩ ra rồi. Cảm ơn nhé đau đầu.”

    Alicia viết ý tưởng lên tờ giấy cô mới rút ra từ hộc bàn. Với kĩ năng bơi lội không khác gì vịt cạn, chỉ cần rơi xuống biển mà không dùng được ma lực thì số phận của cô coi như xong đời. Vậy nên để giải quyết tình huống đó, cô cần một ma cụ cứu cánh. Bộ ma cụ đẩy cô lên khỏi mặt nước này sẽ giúp cô xử lí chuyện đó.

    Trước hết thì cô vẫn cần một chút nước biển để có thể xác định mức độ ảnh hưởng của ma pháp hệ phong. Dựa vào đó có thể tạo ra ma cụ có khả năng đẩy cô lên khỏi mặt nước.

    Xác định được việc cần làm, Alicia đứng phắt dậy nhưng vấp phải áo choàng nên suýt bị ngã xuống đất. Với cả giờ đang là mùa hè nên mặc cũng không có tác dụng cho lắm.

    Alicia cởi ra rồi đặt sang một bên. Cô tiến tới góc phòng, ở đây có sẵn một cây chổi dự trữ cô tự làm. Giờ chỉ cần đi tới lấy chút nước biển là xong việc hôm nay thôi.

    Nhưng ngay khi cô mở cửa phòng, có người đã đứng chắn ở đó. Cô nàng vừa bước ra thì đã va phải nên lui về sau. Khi nhìn kĩ cô mới nhận ra đó là người mới nãy còn đang giảng bài trên lớp. Vậy mà giờ đây lại đứng trước cửa phòng câu lạc bộ.

    Giáo sư Chloe đang đứng đó cười nhạt nhìn cô.

    “G…G…Giáo sư Chloe…Không phải cô đang giảng bài sao?”

    “Em cũng biết tôi đang giảng bài vậy mà vẫn trốn ra đây  à.”

    Alicia run rẩy, quay mặt sang một bên lí nhí không biết nói gì.

    “C…Cái đó…Cái đó…”

    “Bỏ đi, việc của khu vườn đã xong giờ thì theo cô về lớp.”

    Chloe không nói gì thêm, cô túm lấy người Alicia rồi kéo cô về giảng đường ở tầng ba. Mặc cho học viên vẫn còn rên rỉ không chịu chấp nhận số phận. Cả cây chổi dự phòng cũng bị cô kéo theo.

     

    Phía bên kia, người phụ nữ đưa Alicia xuống để xử lí đống bừa bộn do cô nàng gây ra đang quan sát xung quanh khu vườn.

    Tất cả trông như thể đã trở lại ban đầu, không có lấy một điểm khác thường. Nhưng cô cũng đã nhận ra mánh khoé mà Alicia đã sử dụng.

    “Dùng ma pháp để khiến mọi thứ bay về vị trí cũ cơ à. Không ngờ con bé này lại chơi chiêu như vậy…Mà sao tiểu thư có thể dự đoán việc này chính xác vậy nhỉ?”

    Độc thoại một hồi lâu, cô thở dài đầy chán nản.

    “Nhưng cớ sao mình luôn là người phải dọn dẹp mấy vụ việc như này cơ chứ.”

    Vừa nói cô vừa sử dụng ma lực.

    Ánh sáng xanh xuất hiện bao bọc lấy toàn bộ khu vườn. Vạn vật nơi đây hệt như được hồi sinh. Hoa cỏ mọc lên nhanh chóng song nở rộ tạo thành một khung cảnh rực rõ. Những vết lồi lõm trên đất cũng trở về như cũ. Cỏ xanh theo đó được tạo ra trông mềm mại đến lạ. Thậm chí dưới nền đất còn chồi lên vô số mầm non.

    Vài cơn gió nhè nhẹ thổi qua đưa theo hương thơm và những cánh hoa đủ màu sắc đi khắp học viện Spes. Những học viên đang ngồi học trong lớp bị thu hút, ngước nhìn ra bên ngoài.

    Tất cả đều bị làm kinh động với một khung cảnh đầy sức sống.

    “Mong sao cô chủ tăng lương cho mình…Chứ ví tiền mình cũng cạn đến nơi rồi…” – Người phụ nữ mặc vest tiếp tục độc thoại rồi vươn vai.

    Cô là một trong những người hiếm hoi trong học viện có thể dùng ba hệ ma pháp khác nhau bao gồm mộc, thổ và phong. Đóng vai trò giám thị cho học viên năm nhất và năm hai, tuy chỉ mới vào làm nhưng cô đã để lại ấn tượng khá lớn với mọi người. Ngoài ra nghề nghiệp chính của cô là quản gia của gia tộc Esperanza.

    Fiona Esperanza.

    Khi xoay lưng đi về phía toà nhà trung tâm, cô không quên độc thoại một câu.

    “Muốn đến đó quá…Tối nay lại phải trốn đi vậy…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!