Có mặt tại câu lạc bộ lúc mười một rưỡi, Alicia cảm thấy việc bay ngoài trời không khác gì ném mình lên trên bếp lửa đang cháy đỏ. Cảm giác nóng ran khắp toàn thân, kể cả có gió tạt qua nhưng cô vẫn không thoát khỏi mấy tia nắng gắt của mùa hè. Nếu không về trường sớm có lẽ Alicia đã bị phơi khô giống như mấy con tôm được đánh bắt xa bờ rồi.
Vừa vào trong câu lạc bộ, cô nằm xuống mặt sàn được làm bằng chiếu. Cảm giác mát lạnh giúp Alicia hạ nhiệt đáng kể. Không khí mát mẻ trong phòng càng khiến cô muốn ngủ một giấc ngay lập tức.
Nhưng Alicia cố gắng gượng dậy, cô từng bước tiến lại gần chỗ có bộ gia tốc cường đại đang nằm trên sàn. Kết giới màu xanh lam đã biến mất đúng như cô dự tính từ trước.
Cô cầm nó lên rồi đặt xuống mặt bàn bằng đá. Ở đó đã bày sẵn dụng cụ để sửa chữa từ hôm qua.
Không nghĩ ngợi gì nhiều, Alicia bật tung nắp của món đồ rồi bắt đầu quá trình sửa chữa theo như ghi chú. Đầu tiên cô cần thêm chế độ tự động tắt lớp phòng thủ khi bộ gia tốc không nhận được gia tốc nữa. Kế đó là giảm khả năng giải phóng và khuếch đại ma lực của ma cụ. Nếu vậy thì ma cụ giờ chỉ nhỏ bằng một nửa lòng bàn tay. Nhận được kết quả này càng khiến Alicia phấn chấn hơn hẳn.
Khi đã hoàn thành, cô đặt sang một bên. Dự sẽ xin thử nghiệm vào tiết thực hành chiều nay.
Tiếp tục công việc nghiên cứu ma cụ, Alicia đọc lại bản thiết kế một lần nữa. Xác định được việc cần làm, cô đi loanh quanh trong để kiếm một cái lọ cao nửa mét. Sau đó Alicia đổ hết nước trong hai chai thuỷ tinh vào trong rồi để chúng lên trên tủ đựng linh kiện.
Cô quay trở lại với lọ đựng nước trên sàn. Alicia cần tạo ra một lớp màn chắn có khả năng thoát nước nhưng người bên trong thì không được thoát ra. Cô cần ma cụ tạo ra được cơ chế thoát nước để giúp người dùng không bị chết ngạt nếu rơi xuống biển.
Alicia lấy bừa một con ốc nhỏ trên bàn đá, rồi thả vào bên trong. Nhìn ốc vít từ từ chìm xuống, Alicia sử dụng ma lực tạo ra kết giới bọc lấy nó rồi dùng ma pháp để kéo nó lên. Được nửa chừng cô nhận ra bản thân vẫn dùng “sáng tạo vật chất” như một thói quen. Nhưng nếu dùng điều khiển vật chất không cẩn thận có thể khiến cả phòng ướt sũng nên cô cũng đành thôi.
Do không chú ý tới việc ổn định tốc độ, kết giới hình cầu chứa con ốc lao vút lên. Nhờ đó nước trong lọ văng tung toé ra ngoài, kết giới chứa ốc vít thì rơi xuống, lăn tới góc phòng, để lại một vệt nước kéo dài. Đó là nước chảy ra từ bên trong kết giới khi rời khỏi mặt nước.
Đây là lần thử nghiệm đầu tiên và kết quả không quá tốt. Cô dự sẽ tạo ra một kết giới để có thể đẩy nước ra bên ngoài ngay khi được kích hoạt. Nhưng trước đó cô cần phải lau sạch chỗ nước bừa bắn ra nữa hoặc căn phòng sẽ là nơi lí tưởng cho nấm mốc sinh sôi.
Sau khi dùng chiếc giẻ lau vất trên kệ tủ hôm trước để xử lí đống nước trên sàn, Alicia ghi chép những thứ cần chỉnh sửa vào bên trong cuốn sổ nhỏ cô giấu bên dưới bàn đá. Bên trong cuốn sổ da chỉ nhỏ bằng nửa bàn tay là chi chít những điểm cần lưu ý của từng ma cụ. Cô vẫn ghi ở đó để một ngày trong tương lai cô sẽ chỉnh sửa lại toàn bộ và có thể sử dụng chúng.
Mãi mới hoàn thành toàn bộ công việc của ngày hôm nay. Alicia ngả lưng một chút. Định bụng sẽ ngủ một giấc ngắn sau đó đi ăn trưa rồi tham gia tiết học buổi chiều.
Alicia chuẩn bị nhắm mắt thì âm thanh gõ cửa vang lên.
Cô nhăn nhó đứng dậy, uể oải lại gần cánh cửa. Khi vừa nhìn qua mắt mèo, Alicia tá hoả khi thấy người đứng ở đó lại là Chloe. Vị giáo sư vừa tới câu lạc bộ hôm qua để lôi cô về lớp học.
(Chẳng nhẽ mình lại gây chuyện gì rồi sao?)
Alicia đầy nghi ngờ nhìn về cánh cửa. Nhưng thấy Chloe vẫn cứ đứng đó không rời đi, cô cũng đành chịu thua mà mở cửa.
Thấy chủ nhân căn phòng xuất hiện, Chloe vui vẻ ngỏ lời “Cô vào trong được không?”. Thấy Alicia đồng ý nên cô cởi đồi giày để sang một bên rồi mới đặt chân lên sàn.
Do có khách đến nên Alicia đã đem chỗ bánh quy quý giá giấu dưới bàn đá ra để đãi. Cô pha thêm một ít trà thảo mộc để mời Chloe. Tuy tay nghề không bằng Belle nhưng trà thảo mộc cô pha cũng thuộc mức tạm được.
“Hôm nay cô tới đây có việc gì vậy ạ?”
Chloe nhấp một ngụm trà, cô khen tay nghề của Alicia sau đó mới đi vào vấn đề chính.
“Buổi học chiều nay có tiết thực hành, em đừng có trốn như tuần trước đấy nhé.”
Nghĩ tới tuần trước, Alicia đã ngủ quên tại khu vườn trường. Mãi tới khi Chloe tìm được thì tiết học đã trôi qua một phần ba, cũng là thời gian để cô nhắc về phần lí thuyết trước khi vào thực hành.
“Vả lại, hôm nay sẽ học về phép phong ấn. Cái đó cực kì quan trọng cho cuộc thi sắp tới nên em đừng có trốn đấy. Dù có đọc sách trước cũng chưa chắc giữ được cái danh thủ khoa đâu.”
“Vâng, em biết rồi. Chiều nay em định tham gia tiết học mà.”
Chloe gật đầu hài lòng, cô chỉ tay về phía tờ giấy đằng sau Alicia.
“Kia là bản thiết kế ma cụ mới à?”
“Vâng. Cô có muốn xem thử không?”
Chloe lắc đầu, cô bảo khi nào làm xong đem tới trình bày sau cũng được. Rồi cô cầm lấy một miếng bánh quy thơm mùi bơ sữa bỏ vào miệng. Vị ngọt ngào lan toả khắp khoang miệng khiến cô thoả mãn. Nhấp thêm một ngụm trà càng khiến vị bánh rõ nét hơn.
“Không ngờ em lại đãi cô bánh quy cơ đấy. Còn đây là quà của cô dành cho em nhé.”
Chloe đặt giỏ mây làm bằng tre lên mặt sàn. Ở bên trong có một phần cơm ăn kèm với thịt bò sốt chua ngọt, có thêm một ít rau xào ăn kèm.
“Cái này là mẹ em nhờ cô chuyển tới. Cậu ta có nói món súp sáng nay ngon lắm.”
Chloe chống tay đứng dậy, còn Alicia vẫn ngồi đó vui vẻ khi nghĩ tới câu nói của mẹ. Cô không giấu nổi mà ngẩn ra cười một mình. Cô biết mẹ cô nhiều lần cũng muốn khen tay nghề nhưng lại không nói ra. Ngược lại Belle đôi lúc còn châm chọc con gái mình.
“Nếu mà em có gặp vấn đề gì về sức khoẻ nhớ báo lại cho cô nhé.”
Chloe nói khi đang xỏ giày, cô vẫn không chắc chắn về Alicia và cả những câu nói ẩn ý của Belle. Cô cảm giác bản thân đang bị hai mẹ con nhà này xoay như chong chóng trong suốt hai năm nay.
“Em biết rồi. Cảm ơn cô.”
Nhận được lời cảm ơn, Chloe vui vẻ rời đi. Còn lại Alicia trong căn phòng. Cô vui vẻ đem phần cơm bên trong giỏ ra ngoài. Mò mẫm, cô còn kiếm thêm được một chai nước sữa nữa. Đặc biệt nhất là ở dưới đáy, ở đó có một quyển sách đã hơi sờn ở phần bìa.
Hai mắt cô sáng rực khi nhìn thấy tựa đề của nó, “Phong ấn dễ hơn với tôi!”. Mặc dù tên tác giả ngay bên dưới, Angelina Matthew, nhưng cô không để ý.
Cô không nghĩ bản thân lại có thể may mắn tới mức này. Đúng lúc nguy cấp nhất, gặp vấn đề với ma pháp cô kém nhất thì lại có người cứu cánh. Đúng là “đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh”. Có lẽ khi về nhà, cô phải cảm ơn mẹ mới được.
Không nghĩ ngợi gì thêm, Alicia vừa ăn trưa, vừa đọc quyển sách. Chỉ cần lược sơ qua những ý chính và cách vận hành một lần nữa, có lẽ cô sẽ làm được y hệt những gì giáo viên yêu cầu thôi.
Chớp mắt một cái lại đã qua buổi trưa. Alicia nhàn nhã đứng dậy vươn vai. Giờ cả người cô đã ê ẩm vì ngồi đất quá nhiều. Nhưng chí ít cô cũng đọc hết quyển sách kia.
Trước khi đi ra sân tập nằm đối diện dãy nhà câu lạc bộ, Alicia dọn dẹp lại căn phòng một chút. Cô bỏ hết bát đĩa, chai rỗng và thìa vào trong giỏ tre rồi thu gọn chỗ linh kiện trên bàn cho vào trong tủ. Sổ sách, dụng cụ cô tiện tay để lên mặt tủ. Xong việc Alicia mau chóng tới sân tập.
Nếu xét tới vị trí, nơi cô tập trung đi hướng sang phải từ dãy nhà câu lạc bộ. Vừa khéo khi đến nơi cũng là lúc bắt đầu tiết học, những học sinh cùng tiết lần lượt đem ra các loại gậy phép. Ma cụ giúp ma pháp sư điều khiển ma lực dễ dàng hơn.
Thông thường, một tiết thực hành như này sẽ có khoảng hai lớp được gộp chung vào, vậy nên tiết học có gần bảy mươi học viên. Ngược lại chỉ có duy nhất một giáo sư giảng bài và có một trợ lý đi cùng.
Vừa nãy ở câu lạc bộ do không để ý lắm nên Alicia không nhận ra bộ đồ Chloe mặc hôm nay có chút khác với váy dài và áo sơ mi thường ngày. Thay vào đó là quần dài và áo dài tay mỏng. Nhưng Alicia lại chú ý hơn tới người trợ lý nhỏ nhắn đứng kế bên Chloe. Cô bé có mái tóc màu nâu cắt ngắn trông khá giống con trai. Cô mặc đồng phục giống học sinh bình thường nhưng có thêm một lớp áo choàng có ấn ký của Chloe ở bên ngoài. Nếu Alicia không nhớ nhầm thì người đó tên là Shilly thì phải.
Bộp
Chloe vỗ tay thu hút sự chú ý của các học viên. Cô hướng tay lên không trung, tạo ra một vòng tròn ma pháp khổng lồ có bán kính năm mét. Bên trong vòng tròn màu trắng đó là bốn vòng tròn ma pháp khác. Một cái nằm ở chính giữa, ba cái còn lại nằm ở rìa đang chầm chậm xoay như kim đồng hồ. Trông thấy ma pháp đáng kinh ngạc vừa xuất hiện, tiếng xì xầm trong lớp tắt hẳn.
“Chú ý! Tôi là Chloe Arnold, người sẽ dạy các em trong tiết học thực hành lần này. Còn đây là Shilly Stewart, trợ lý của tôi. Nếu như không có vấn đề gì, chúng ta sẽ bắt đầu bài giảng.”
Cả lớp im lặng, chỉ còn tiếng thở của các học viên. Chloe lại tiếp tục nói.
“Như các em đã thấy ma pháp tôi vừa triệu hồi. Thứ này được gọi là ma pháp phong ấn, ma pháp vô hệ, thứ chúng ta sẽ học trong hôm nay.”
Chloe chỉ tay vào ma pháp phía sau, đồng thời trợ lý cũng đưa cho cô một cuộn giấy đã ngả màu.
Phong ấn là một dạng ma pháp dùng ma lực để áp chế một mục tiêu cụ thể. Mục tiêu càng cụ thể thì ma pháp hoạt động càng tốt. Ngoài ra phong ấn bao gồm tám tầng tượng trưng cho tám cấp độ khác nhau. Số tầng xếp chồng càng cao thì ma pháp càng mạnh nhưng đồng nghĩa với việc kích hoạt được cũng không phải việc dễ dàng. Chính nó là một loại ma pháp vô hệ, vậy nên lượng ma lực tiêu tốn là cực kì nhiều.
Nhưng vẫn có cách để có thể dùng phong ấn kể cả có là người có ít ma lực. Đó chính là dùng ma cụ, cụ thể là cuộn phép, một loại giấy đã được viết sẵn thần chú và chứa ma lực bên trong. Chỉ cần vẽ pháp trận và đặt cuộn phép vào giữa thì sẽ kích hoạt được phong ấn cấp thấp. Hoặc là sử dụng ma thạch, tinh thể trong suốt chứa ma lực bên trong. Điều cần làm là khắc thần chú lên nó và giải phóng ma lực bên trong ra là được. Nhưng người sử dụng vẫn cần phải tạo ra pháp trận thì mới có thể dùng được.
Ma pháp sư cũng có thể tạo ra bằng ma lực của bản thân mà không cần ma cụ giống như cách Chloe đang làm. Cô đã tạo ra một phong ấn năm tầng trong nháy mắt. Nhưng do không có mục tiêu nên một lát nữa nó sẽ tự động biến mất.
Bên cạnh Shilly, có hai thùng gỗ đựng đầy ma thạch và cuộn phép. Chloe nhờ trợ lý dùng ma pháp để đưa cho mỗi người một cuộn phép, những ai làm tốt việc tạo ra phong ấn sẽ được chuyển lên dùng ma thạch.
Khi tất cả học viên đã nhận được cuộn phép, Chloe tiếp tục nói khi ma pháp sau lưng đã biến mất.
“Phong ấn có thể triệu hồi ra tuỳ ý nhưng nếu không có mục tiêu thì ma pháp này sẽ mau chóng biến mất như phép của tôi mà thôi. Còn để kích hoạt phong ấn theo cách cơ bản nhất, các em sẽ phải vẽ ra pháp trận, niệm chú và truyền ma lực. Nhưng trường có ghi nhận một vài tình huống học viên ngất xỉu do hết ma lực giữa chừng nên đã hỗ trợ mấy đứa một chút.”
Phong ấn càng mạnh, pháp trận càng lớn. Ví dụ, phong ấn năm tầng, cần tới một pháp trận lớn như Chloe vừa rồi và một lượng ma lực khổng lồ để duy trì nó cho tới khi phép phong ấn hoàn thành.
Nhưng giờ chỉ cần vẽ pháp trận là bọn họ hoàn toàn có thể kích hoạt phong ấn nhờ vào cuộn phép mà Shilly vừa đưa cho bọn họ.
Alicia đứng ở một góc, phía sau hàng tá người. Cô nhìn cuộn phép trong tay, không nghĩ phần lí thuyết lại nhanh gọn tới vậy, giờ đã vào luôn phần thực hành rồi. Tính ra nãy giờ, Chloe mới chỉ nói khoảng ba mươi phút.
Cô buồn tẻ thả cuộn phép xuống đất. Nếu chỉ cần vẽ pháp trận rồi đặt cuộn phép vào giữa là hoàn thành thì còn gì thú vị nữa.
Thay vào đó cô muốn sử dụng phương pháp ở trong cuốn sách mà mẹ cô đưa cho. Chẳng cần phải tốn công vẽ pháp trận, chỉ cần hình dung pháp trận trong đầu. Rồi dùng ma lực để tạo một pháp trận ảo, sau đó cô đặc ma lực tạo ra một dấu ấn cho pháp trận đó. Sau đó chỉ cần tạo thêm dấu ấn lên mục tiêu là pháp trận sẽ tự động được kích hoạt. Điểm khó chính là tạo dấu ấn lên mục tiêu mà thôi.
Alicia vừa nghĩ vừa cười. Cô không kìm được phấn khích nữa. Nhưng ngay khi bắt tay vào làm chuyện này, giọng nói sâu thẳm của phụ nữ vang lên ngay cạnh cô. Tông giọng nghiêm túc, lạnh ngắt như đâm xuyên qua người cô.
“Alicia, giáo sư Chloe bảo tôi phải giám sát em cẩn thận để em không làm mấy trò nguy hiểm. Yêu cầu em làm theo những gì đã được đề ra. Nhặt cuộn phép của em lên đi.”
Shilly không biết từ khi nào đã đứng bên trái Alicia. Cô chỉ tay vào cuộn phép đang nằm lăn lóc dưới đất của đối phương. Rõ ràng Shilly đã đoán được Alicia định làm gì tiếp.
Biết bản thân không thể tranh luận, Alicia cúi người cầm cuộn phép lên. Nhưng khác với các học viên đang cặm cụi vẽ pháp trận từng chút một, Alicia trực tiếp tạo một vòng tròn ma pháp sáng màu. Shilly chưa kịp ngăn cản thì cô đã thả cuộn phép vào giữa pháp trận đang lơ lửng.
Âm thanh nặng nề như xích sắt bị kéo lê vang vọng. Pháp trận ảo của Alicia biến thành một khối bát diện trong suốt. Do đã lựa chọn mục tiêu là cơn gió bản thân, khi Alicia đặt dấu ấn lên đó phép phong ấn hoạt động ngay tức thì. Hơn nữa cuộn phép đã có ma lực, lại thêm ma lực của pháp trận ảo nên phong ấn đã được tăng cường thành cấp độ hai.
Shilly nhặt nó lên, cô quay sang lườm Alicia bằng đôi mắt đỏ thẫm. Dù sao một lớp cũng có vài thành viên sẽ có phương pháp khác thường nên cô cũng không thể trách cứ gì cả. Shilly thở dài rồi di chuyển nhanh tới chỗ giáo sư, để lại Alicia đứng đó có chút tội lỗi.
Nhận được khối bát diện, Chloe quay qua nhìn Alicia đang đứng cách mình một khoảng xa. Thực ra Chloe cũng có thể dạy học viên khác dùng pháp trận ảo, tạo ra vòng phép bằng ma lực, nhưng việc đó tiêu tốn lượng ma lực đáng kể vậy nên cô chỉ định nói tiếp khi đã bước vào vòng hai. Nào ngờ Alicia đã làm luôn ngay từ đầu.
Chloe thở dài, cô lấy ra danh sách đánh dấu Alicia đã vượt qua vòng đầu tiên. Giờ sẽ phải đợi những học sinh còn lại hoàn thành để có thể xác định được tiếp mà thôi.
Mất gần nửa giờ đồng hồ, toàn bộ học viên mới qua ải đầu tiên, bọn họ đều ê ẩm với việc vẽ pháp trận, ngay cả có mẫu sẵn cũng có thể khiến họ lệch đi vài nét. Một việc cực tốn sức nhưng chỉ có thể tạo ra phong ấn cấp một, tức là cấp hai cấp ba rồi cấp tám sẽ phải vẽ ra những vòng tròn còn to hơn như vậy. Trong khi đó Alicia thì thảnh thơi ngồi nghỉ, cô vu vơ vẽ pháp trận bằng ma lực vì không còn gì để làm. Dường như sự hối lỗi vừa rồi đã không còn.
Chloe tiếp tục nói về phong ấn. Có thể tạo ra pháp trận theo cách khác, đó là dùng ma lực để vẽ một pháp trận, bằng cách này nó sẽ không bị giới hạn ở các địa điểm nhưng chính vì phải liên tục duy trì ma lực cho tới khi hoàn thành pháp trận nên việc này tiêu tốn lượng ma lực khổng lồ. Nhưng có cách khác là tưởng tượng pháp trận trong đầu rồi đẩy nó ra bên ngoài. Nhưng sự phức tạp của pháp trận nên khiến nhiều học viên sẽ tưởng tượng sai khiến pháp trận bị phá huỷ ngay khi xuất hiện. Thường con số này sẽ chiếm khoảng hai phần năm học viên của trường.
Sau khi kết thúc phần lí thuyết, bảy mươi học viên trong lớp được phát ma thạch. Việc họ cần làm chính là truyền ma lực vào gậy phép để khắc thần chú lên vỏ ma thạch. Đương nhiên để sử dụng phong ấn họ vẫn cần tạo ra pháp trận. Có một nửa số học sinh trong lớp lựa chọn tạo ra pháp trận ảo. Nửa còn lại tiếp tục vẽ lên nền đất.
Còn Alicia, cô được Shilly giám sát chặt chẽ kể từ lúc được đưa cho viên ma thạch trực tiếp. Shilly cứ đứng bên cạnh cô, nhìn chằm chằm khiến Alicia cảm thấy không tự nhiên.
“Tiền bối à…Chị có thể quay qua chỗ khác một chút được không?”
“Không được.”
Cô bất lực thở dài, toàn thân như rũ xuống trong bất lực.
Chán nản, Alicia ngồi phịch xuống đất. Đẩy ma lực tới đầu ngón tay rồi viết từng tí một lên viên ma thạch chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay. Nhanh chóng, cả viên ma thạch đã được bọc trong ánh sáng màu trắng.
Song cô đưa tay trái sang bên cạnh, tạo ra pháp trận gồm hai vòng phép trong vỏn vẹn một giây. Cô cúi xuống đặt viên ma thạch vào giữa, tiếp tục tạo ra một cơn gió nhỏ ở trước mặt, đặt mục tiêu phong ấn là nó và tạo một dấu ấn ở giữa.
Sự kiện như vừa rồi lặp lại, tiếng xích sắt nặng nề bị kéo lê, và cơn gió ấy đã bị bọc trong khối bát diện. Thậm chí phong ấn được tạo ra đã đạt tới tầng ba. Một cấp độ không tưởng với học viên năm hai.
Ngay cả học sinh năm ba cũng chưa thể tạo ra phong ấn dễ dàng như vậy. Nhưng Shilly chứng kiến cảnh tượng đó lại không bất ngờ chút nào. Vì cô đã được Chloe thông báo trước về sức mạnh của Alicia. Thậm chí Chloe còn nói đối phương hoàn toàn có thể tạo ra phong ấn năm tầng nếu muốn.
“Tiền bối à, em hoàn thành rồi. Giờ phải làm gì đây?”
“Em có thể nói chuyện với giáo sư hoặc không thì ngồi nghỉ một chút trong khi chờ những học sinh còn lại hoàn thành.” – Shilly nói khi đang nhặt khối bát diện lên. Lần này, nó nặng hơn hẳn lần trước. Suýt chút nữa, thì cô đã làm rơi.
“Mà hình như sắp tới lúc nghỉ rồi đúng không tiền bối.”
“khoảng chừng mười năm phút nữa. Tôi cũng không ngờ học viên lại vẽ pháp trận chậm tới vậy. Đáng ra mấy đứa phải hoàn thành pháp trận cho phong ấn một tầng trong mười phút thôi, phong ấn hai tầng thì có thể là hai mươi phút.”
Nghe Shilly nói không có vẻ gì là nói dối. Alicia cảm thấy đàn chị này quả nhiên không tầm thường. Cô giả bộ nhờ Shilly biểu diễn việc tạo ra phong ấn cho mình xem, nào ngờ đối phương lại đồng ý ngay.
Khác với Alicia, Shilly dùng ma lực để vẽ ra pháp trận. Có điều cô thuần thục ma pháp này tới mức rút ngắn được quá trình đi đáng kể. Chỉ trong mười phút, Shilly đã tạo ra pháp trận gồm bốn vòng phép. Khi hoàn thành, chúng rực sáng, toả ra hào quang chói loà trông vô cùng đẹp mắt. Pháp trận của cô tựa như hệ mặt trời thu nhỏ với ba tinh cầu di chuyển theo chiều kim đồng hồ.
“Phong ấn bốn tầng kìa.”
Giọng Alicia có chút ngưỡng mộ. Nhưng cô nghĩ bản thân có lẽ cũng có thể làm được. Ít nhất là sau khi tạo ra hai pháp trận vừa rồi cô cảm thấy ma lực vẫn còn nhiều. Nếu cố một chút chắc cô vẫn sẽ làm được và cả Shizue cũng vậy, không khéo người đó tạo ra được cả phong ấn cấp tám cũng nên.
Học sinh trong lớp lại càng xì xầm, bàn tán. Bởi họ phải cực nhọc lắm mới có thể tạo ra phong ấn bé xíu, nhưng Shilly chỉ cần vung tay một chút đã có thể tạo ra phong ấn bốn tầng. Cảm nhận được sự cách biệt lớn, không khí cả lớp học chùng xuống ít nhiều.
Thấy vậy, Chloe vội vàng an ủi đám học viên. Cô chắc chắn với họ chỉ cần tập luyện thì cũng được như vậy thôi. Thậm chí cô còn phải bày trò để giảm bớt gánh nặng tâm lí cho các học viên, đồng thời tiến lại hỗ trợ những người còn đang gặp khó khăn trong việc duy trì ma lực. Nhờ đó một vài nhóm học viên đã hoàn thành được phép phong ấn, là phong ấn hai tầng, thậm chí còn nhỉnh hơn một chút. Trông thấy có người đã hoàn thành trước, cả đám lại hăng hái hẳn lên. Tiếp tục tập trung vào việc hiện tại mà quên đi sức mạnh vừa rồi của Shilly.
“Tôi có thể làm được phong ấn sáu tầng. Hiện tại tôi đang nhắm tới việc học pháp trận bảy tầng trước khi tốt nghiệp.”
Shilly nói thầm với Alicia. Cô là một pháp sư không có thiên phú, mặc nhiên những người như cô sẽ phát triển mạnh hơn về ma pháp vô hệ. Là trợ lý của giáo sư, lượng ma lực của Shilly cũng không hề tầm thường, thậm chí có thể là một trong những người mạnh nhất năm tư. Vậy nên đôi khi cô ấy vẫn thấy khó hiểu vì học viên không thể hoàn thành pháp trận trong một khoảng thời gian ngắn.
“Nhưng giáo sư Chloe thì khác, ngài ấy có thể tạo ra phong ấn tám tầng khi mới chỉ mười chín tuổi thôi đấy. Em không biết giáo sư đã có danh hiệu gì đâu. Ngày xưa ngài ấy đã từng tạo ra một pháp trận khổng lồ để phong ấn một con thuỷ long khi nó định tấn công vào đất liền. Khi đó ngài ấy đã được phong làm pháp sư hoàng gia dù chỉ mới hai mươi tuổi, nhưng lại quyết định trở về vùng quê này để dạy học. Thậm chí ngài còn là một người rất ấm áp, khi nãy còn an ủi đám học viên mất động lực thậm chí còn hỗ trợ bọn họ rất nhiều nữa.”
Khi Shilly nói về Chloe, Alicia cảm giác tiền bối này hăng hái hơn hẳn lúc nãy. Khác hẳn thái độ lạnh nhạt vừa rồi khi cô đã làm trái lời giáo sư. Thậm chí cô cảm thấy nó không phải sự ngưỡng mộ thông thường, mà đã vượt xa hơn rất nhiều.
“Ngài Chloe còn có một người em gái nữa. Nhưng người ấy đã mất tích kể từ khi đến vương đô để trở thành thánh nữ. Khi đó ngài Chloe đã rất đau buồn vậy nên khi tốt nghiệp chị sẽ tìm người em gái ấy để đem lại hạnh phúc cho ngài Chloe.”
Alicia ngồi bên cạnh không biết nhận xét gì. Chỉ có thể cảm thán người này quyết tâm thật. Giống như kiểu người sẽ làm hết sức mình vì người mà họ ngưỡng mộ. Nhưng chuyện này lại làm cho Alicia có chút sợ hãi.
Khi cô định ngồi xích ra, Chloe thông báo đã tới giờ nghỉ giữa tiết. Shilly cũng chạy về phía đó để đưa cho giáo sư khối bát diện kia. Khi được giáo sư xoa đầu Shilly trông có vẻ khá hưởng thụ.
Còn những học viên khác đã gục xuống nền đất ngay khi được thông báo. Bọn họ cảm giác toàn thân như rã rời, uể oải vì tạo ra phong ấn. Đặc biệt là những học viên lựa chọn tạo pháp trận ảo. Nhưng bên vẽ tay cũng chẳng khá hơn là bao nhiêu, bọn họ cũng kiệt quệ vì phải vẽ lại pháp trận theo kí ức. Vì sang tới vòng thứ hai pháp trận mẫu trong sách đã bị thu lại.
Giờ nghỉ sẽ kéo dài ba mươi phút trước khi bắt đầu học lại. Trong thời gian này, mọi người có thể trao đổi với nhau về việc thực hành vừa rồi. Họ dạy nhau cách để ghi nhớ pháp trận dễ dàng hơn hoặc cách để duy trì ma lực mà không để cơ thể cạn kiệt ma lực khi phải vẽ pháp trận quá lâu. Chloe và Shilly cũng mang thêm hai thùng nước ra phát cho bọn họ để hạ nhiệt dưới cái nắng của mùa hè.
Nhưng Alicia không định nghỉ ngơi lúc này. Cô có ba thứ cần phải hoàn thiện sớm nhất có thể. Thứ nhất là “cảm nhận mana”, tiếp đó là “điều khiển vật chất”, cuối cùng là “hoà hợp với linh hồn”. Theo lời Shizue nói cảm nhận mana là đơn giản nhất.
Alicia vừa đứng dậy để giãn cơ đã lại ngồi phịch xuống đất. Cô khoanh chân, hai mắt nhắm chặt. Bắt đầu giải phóng ma lực ra khỏi cơ thể.
Có điều cô không để chúng di chuyển tự do đi khắp nơi nữa. Mà cố gắng bọc chúng xung quanh cơ thể, chỉ đủ để cảm nhận được dòng chảy mana xung quanh mà thôi. Nếu như thế Alicia không cần phải giải phóng ma lực liên tục nữa, vì lớp ma lực xung quanh cơ thể cô sẽ không biến mất nhanh như vậy.
Trong bóng đêm sâu thẳm, một lần nữa, cô lại thấy được dòng chảy mana đang di chuyển.
Nhưng Alicia muốn đào sâu hơn. Đào sâu vào từng cơn gió trong không trung. Cô tiếp tục duy trì sự tập trung cao độ, dòng chảy mana mà cô cảm nhận được ngày càng chia nhỏ ra. Nhỏ dần, nhỏ dần rồi trở thành những hạt nhỏ đang di chuyển cùng nhau. Tựa như một dải sao trời trên ngân hà.
Và rồi Alicia đã thấy được nó, cô thấy được mana trong từng cơn gió. Cô cảm nhận được chúng.
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, Alicia thành thạo “cảm nhận mana”. Dù đây mới là lần thử thứ hai, nhưng cô đã đạt được trình độ mà Shizue yêu cầu. Thậm chí kĩ thuật “phủ” cũng đã được hoàn thiện một phần. Chỉ tiếc là vẫn chưa cho mana đi xuyên qua lớp phủ như dự kiến.
Khi Alicia còn đang vui mừng. Cô nhận thấy cơ thể mình có gì đó không ổn. Không phải cảm giác cạn kiệt ma lực như khi ở cùng Shizue. Mà là cảm giác đau đớn như lúc trước. Là cơn đau đầu chết tiệt đã bám theo cô dai dẳng từ đầu tuần. Nỗi đau ập tới bất ngờ khiến Alicia nghiến chặt răng để kìm lại, đôi tay đang đặt trên đùi bấu chặt để lại vắt hằn trên chân. Nó tuy không tệ như lần ở cạnh Shizue, nhưng tâm trí cô vẫn bị tàn phá nghiêm trọng. Cơn đau đầu ấy đã cướp đi khả năng suy nghĩ của cô.
Thậm chí lần này nó còn làm rối loạn dòng chảy ma lực trong cơ thể. Lớp ma lực bọc quanh cơ thể Alicia đột ngột biến mất trong một khắc ngắn ngủi. Cô suýt chút nữa đã gục xuống vì hệ thần kinh bị tê liệt nhưng tiếp tục cố gắng ổn định lại ma lực bên trong cơ thể. Cô dùng hết sức điều tiết dòng chảy ma lực, không thể để ma lực di chuyển hỗn loạn trong cơ thể. Nhưng một lượng ma lực lớn khác bỗng dưng xuất hiện, phá huỷ hoàn toàn ý định của Alicia. Chúng di chuyển loạn xạ khắp nơi khiến cô không tài nào kiểm soát được.
Phía xa, Chloe cũng cảm nhận thấy lượng ma lực của Alicia có gì đó bất ổn. Cô lập tức di chuyển tới cùng với Shilly. Chloe lập tức đỡ lấy Alicia đang nhăn mặt, chịu đựng sự thống khổ. Khi chạm vào cơ thể cô, Chloe lập tức hiểu ngay vấn đề.
Dòng chảy ma lực của Alicia hiện tại như một cuộn dây rối không tài nào gỡ ra nổi. Và ở trung tâm cuộn dậy ấy là tâm ma lực. Thứ đang gặp vấn đề nghiêm trọng nhất. Nếu không giúp Alicia ổn định lại, khả năng cô bị trọng thương là rất cao. Thậm chí là không thể sử dụng ma lực trong thời gian dài.
“Giáo sư Chloe, ta cần truyền ma lực trực tiếp vào để triệt tiêu đi lượng ma lực không lồ vừa bộc phát. Sau đó mới có thể gỡ rối cho dòng chảy ma lực của em ấy.”
“Em giúp tôi một tay đi.”
“Vâng!”
Chloe đặt tay lên lưng Alicia, thẳng vào vị trí tim của cô. Shilly áp tay xuống đan điền của đối phương. Cả hai đồng thời truyền trực tiếp ma lực của mình vào trong cơ thể đối phương. Cố gắng triệt tiêu đi lượng ma lực khổng lồ vừa xuất hiện. Nhưng phải làm cẩn thận nếu không cả hai sẽ cạn sạch ma lực trước cả khi triệt tiêu được hết.
Thấy tình hình ở phía họ đang căng thẳng, cả lớp đằng này cũng nháo nhào lên. Có vài học sinh đã chạy đi để báo lại với phòng y tế về vụ này. Một số khác đi ra báo cáo tình hình với giám thị khác.
Còn Alicia thì sao. Cô đang “đi lạc” trong màn đêm. Cô bước đi vô thức trong không gian tối tăm. Ở đây bằng phẳng, yên tĩnh nhưng không có điểm kết. Tựa như mặt biển vô tận, trống rỗng.
Thứ duy nhất cô nhìn thấy là một cánh cửa khổng lồ. Nó đóng kín, bị vô số sợi xích cuốn chặt. Từ cánh cửa đó cô nghe được tiếng ào ào của sóng biển đang gầm lên giận dữ. Âm thanh của một cơn bão đang tới gần. Âm thanh của sự chết chóc.
Trong vô thức Alicia đã định chạm vào nó, cô nghe thấy ai nói dừng tay. Rồi cô cảm thấy có ai đó đẩy mình từ phía trước. Cú đẩy tuy nhẹ nhưng đủ sức hất văng cô.
Alicia mất thăng bằng, ngã ngược về sau.
Tùm
Trong không gian tăm tối, Alicia cảm giác bản thân vừa ngã xuống biển. Toàn thân đang chìm dần xuống làn nước. Cảm giác ngột ngạt khiến cô cảm thấy khó chịu. Khi cô cố gắng vùng vẫy, cô chợt thấy ánh sáng xuất hiện ở một nơi sâu thẳm bên dưới. Cô thả lỏng chính mình, không cự tuyệt làn nước này nữa, mà để bản thân rơi vào ánh sáng đó.
Soạt
Alicia sực tỉnh từ trong giấc mơ.
Ở trước mặt cô là Shilly, người đã cạn sạch ma lực, thở hổn hển. Phía sau Chloe cũng không khá hơn là bao nhiêu, toàn thân cô như muốn nhũn ra. Đầu óc mơ màng, nhưng khi thấy học trò tỉnh lại, cô cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
Trong khi Alicia còn đang thắc mắc, hai nhân viên của phòng y tế đã đặt cô lên cáng rồi đem tới phòng y tế để dưỡng thương đồng thời cũng để kiểm tra lại thân thể cho Alicia. Vì triệu chứng vừa rồi khá giống một người mất kiểm soát ma lực.
Chloe đứng dậy nhưng đôi chân đã run rẩy. Cô đưa tay kéo Shilly đứng dậy rồi khoác cô bé lên vai. Dù sao vừa nãy cả hai đã phải truyền không ít ma lực vào trong cơ thể của Alicia mới có thể giúp cô ổn định lại được ma lực. Đặc biệt là phần triệt tiêu đi lượng ma lực khổng lồ kia. Nhiêu đó đã đủ khiến hai người muốn mửa ra vì kiệt sức. May mắn Shilly đã kịp thông một khe hở để lượng ma lực ấy giải phóng ra bên ngoài.
Vì lẽ đó mà giờ cô cũng đã hôn mê rồi. Nhưng chí ít thì cô bé cũng không sao cả. Chloe thở phào, sau đó cô cõng Shilly lên vai, đi về phía phòng làm việc của mình. Không quên nhắc cả lớp tiết học này sẽ được tan sớm vì hiện tại cô cũng không đủ khả năng để dạy tiếp nữa.
Vừa bước trên hành lang, vừa đem theo cô trợ lí. Chloe đã cảm thấy sợ hãi khi thấy Shilly gục trong quá trình truyền ma lực. Dù hiện tại vẫn còn tìm em gái nhưng cô đã coi Shilly là một người em gái từ lâu rồi. Vậy nên cô không mong cô bé ấy gặp phải chuyện gì xấu cả.
Tới nơi, Chloe đặt trợ lí của mình xuống chiếc sô pha màu đỏ dài chừng hai mét. Dường như Shilly chưa thể tỉnh lại ngay. Còn Chloe, cô ngồi đối diện trợ lí của mình. Cô nhìn tay trái đã mất đi sắc hồng của mình mà thở dài.
(Tệ thật.)
Vụ việc vừa rồi quả nhiên là suýt soát. Chloe gần như đã sử dụng toàn bộ ma lực trong cơ thể, suýt chút nữa vượt ngưỡng giới hạn. Shilly thì hôn mê, Alicia thì phải vào y tế. May mắn cả ba không bị thương nặng.
Nhưng thứ cô cần xác nhận bây giờ là Alicia. Rốt cuộc tại sao cô bé lại thành ra như vậy.
Khác biệt hoàn toàn với căn phòng tĩnh lặng của Chloe là phòng y tế. Ở đây có tám giường bệnh, có rèm y tế màu xanh lam. Bên cạnh giường có thêm một chiếc tủ nhỏ, hai ngắn kéo. Bên cạnh là ghế ngồi để thăm bệnh nhân. Trong tám chiếc giường, có hai chiếc được đặt ngay cạnh cửa sổ, Alicia đang nằm dưỡng thương trên chiếc giường bên trái. Do phòng y tế ở toà nhà chính giữa, nên cô vẫn nhìn ra được ngoài sân tập.
Nhưng trước khi được nghỉ ngơi, Alicia cần làm những bài kiểm tra mạch ma lực và tâm ma lực. Khi có kết quả, cô được chuẩn đoán là không có vấn đề gì cả. Do nghi ngờ nên nhân viên y tế dùng cả cầu ma lực, ma cụ chuyên dụng để kiểm tra độ ổn định ma lực trong cơ thể. Nhưng kết quả vẫn như vậy, thể trạng của Alicia hoàn toàn ổn định, không có cả.
Hai nhân viên y tế của trường ghi chép lại, họ đưa ra giả thuyết cơ thể của Alicia chỉ gặp vấn đề khi sử dụng ma lực. Một người trong số họ yêu cầu Alicia sử dụng ma pháp. Nhưng khi kiểm tra kĩ lưỡng, kết quả vẫn không thay đổi, Alicia hoàn toàn bình thường. Như thể sự kiện vừa nãy xảy ra là ảo tưởng của mọi người.
Hết cách, cả hai bảo cô ngồi nghỉ trong phòng y tế. Nếu cảm thấy không ổn thì sẽ có người đưa cô về.
Alicia gật đầu đồng ý, cô tựa người vào đầu giường, liếc nhìn xuống sân tập qua ô cửa sổ. Ở chỗ cô vừa gặp nạn, ngay dưới chỗ cô ngồi dường như có một dấu ấn. Nhưng khoảng cách quá xa, Alicia không thể nhìn thấy rõ. Cô dự định khi cơ thể ổn định lại sẽ xuống xem thử.
Đột nhiên cô nhận ra có gì đó khác lạ đang xảy ra với cơ thể của mình. Một cảm giác không giống như trước đây. Đó không hẳn là cảm giác khi cơn đau ập tới, mà là cảm giác của một trạng thái hoàn toàn khác.
Cô nhắm mắt, cả không gian lại chìm vào bóng tối.
Khi tập trung, cô không cần phát động ma lực ra bên ngoài nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng dòng chảy mana xung quanh. Những dải mana giờ đã rõ ràng hơn, cô nhìn thấy từng hạt mana của dòng chảy ấy. Giờ đây không cần phải đào sâu hơn, cô đã có thể thấy được mana trong những cơn gió đang thoang thoảng trong căn phòng.
Trong vô thức, Alicia đưa tay lên nắm chặt.
Soạt
Cơn gió làm rèm cửa tung bay, giờ đã bị Alicia kiểm soát hoàn toàn. Cô điều khiển nó đi quanh cơ thể mình. Cảm giác mát mẻ như ngầm khẳng định Alicia đã sử dụng được “điều khiển vật chất”.
Ngay cả cảm nhận mana cũng được nâng lên một tầm cao mới.
Theo suy đoán của cô, có lẽ trải nghiệm suýt chết vừa rồi đã nâng trình độ của cô lên rất nhiều. Nhưng vì trải nghiệm lúc đó quá kinh khủng nên Alicia không muốn thử lại lần nữa. Cô thà bỏ thời gian ra luyện tập còn hơn là phải chịu đau như vậy.
Đúng lúc ấy, Alicia nghe thấy tiếng mở cửa, theo bản năng cô ngồi nghiêm chỉnh, hai tay đặt lên đùi. Cô nuốt nước bọt, nhìn bóng người đang đi tới.
Nhưng trước đó người ấy yêu cầu hai nhân viên y tế ra khỏi phòng để cô nói chuyện riêng với Alicia. Giọng nói quen thuộc ấy là của Chloe.
Khi tiếng đóng cửa vang lên lần nữa, Chloe kéo tấm rèm y tế ra. Nhìn thấy Alicia bình ổn ngồi đó, Chloe cũng yên tâm hơn hẳn.
Cô ngồi xuống ghế cạnh giường, nhìn Alicia còn căng thẳng hơn cả mình lúc này.
“Bình tĩnh nào Alicia. Vụ này có phải do em đâu mà em lại sợ thế.”
“V…Vâng.”
Chloe nhăn mặt, một tay chống cằm hỏi về trải nghiệm khi đó của Alicia. Cô muốn biết tại sao lúc đó Alicia lại gặp chuyện như vậy.
Nhưng sau cú sốc vừa rồi, cô chỉ nhớ được tới đoạn cánh cửa. Một cánh cửa như đang giam giữ biển cả. Nó như khoá chặt lấy sự sống của cả một vùng biển mênh mông bên trong.
Nghe tới đây, mặt Chloe tối sầm. Đây chẳng phải là quá tải ma lực, cũng không phải mất kiểm soát ma lực. Nó là cả hai thứ ấy gộp lại nhưng được nâng lên ở một mức độ cao hơn hẳn.
Lượng ma lực của Alicia quá lớn khiến cô không tài nào kiểm soát được. Nghĩa là “phong ấn” mà Belle nhắc tới không phải để phong ấn lời nguyền gì cả. Mà để giữ cho sức mạnh của Alicia không bộc phát lần nữa.
Vậy thì cô phải làm luôn. Phép phong ấn để Alicia có thể ổn định lượng ma lực trong cơ thể, để cô có thể sống như một người bình thường. Nếu không như một chiếc bình liên tục được bơm nước, đến một mức nào đó cái bình ấy sẽ vỡ tan.
“Cô Chloe, có chuyện gì vậy ạ?”
Thấy đối phương cúi gằm mặt, Alicia thắc mắc lên tiếng hỏi. Nhưng Chloe lại nắm lấy tay cô, cảm giác lạnh ngắt truyền tới không giống như một người đang sống. Cô bỗng cảm thấy thương hại đứa trẻ này.
“Sao cô lại nắm tay em vậy?”
“Để em đỡ bày mấy trò nghịch ngợm trong lúc tĩnh dưỡng sức khoẻ ấy mà.”
Chloe nói ra một câu trêu đùa khiến Alicia bực tức. Alicia cáu kỉnh giãy nảy lên rồi hờn dỗi nhìn ra ngoài, không nhận ra bên dưới giường của cô đã xuất hiện một pháp trận màu trắng.
Chloe, pháp sư vô hệ mạnh nhất đại lục, là người duy nhất trong hai trăm năm đổ lại có thể thực hiện ma pháp phong ấn tám tầng mà không cần vật trung gian. Là người đã có công chặn đứng một đại hoạ ở ngoài biển, phong ấn con thuỷ long trong trạng thái cuồng bạo.
Thêm một vòng phép khổng lồ nữa bao trọn cả phòng y tế. Và một pháp trận ở trên trần nhà. Tiếp đó, cô khắc lên người Alicia năm pháp trận nhỏ. Do được khắc bên dưới lớp quần áo, Alicia không phát hiện ra.
Chloe niệm chú trong im lặng. Cô rút gọn bằng cách sử dụng hợp chú, gộp tám lần niệm chú của tám vòng phép thành một. Nhưng khi sắp hoàn thành, Alicia đang nhìn bên ngoài cửa sổ quay lại nhìn cô.
Đôi mắt của Alicia không biết từ khi nào đã chuyển thành màu trắng sáng, Phần đuôi tóc đã mất đi màu vàng ánh kim vốn có mà ngả dần sang màu bạc như người già. Trong khoảnh khắc ấy, lượng ma lực khổng lồ của Alicia lần nữa được giải phóng ra bên ngoài cơ thể. Chúng sẽ phá huỷ toàn bộ ma lực xung quanh để triệt tiêu đi chính mình, giảm gánh nặng lên cơ thể chủ nhân.
Chloe biết ma pháp phong ấn của mình đang bị cưỡng chế huỷ bỏ. Cô không ngừng giải phóng ma lực để duy trì pháp trận, cố niệm chú nhanh hơn để mau chóng hoàn thành.
Đáng tiếc thay, dù Chloe giải phóng bao nhiêu ma lực để duy trì pháp trận, chúng đều bị thứ ma lực đáng sợ của Alicia xoá sổ. Thậm chí tốc độ còn nhanh hơn cả tốc độ của Chloe.
Toàn bộ tám pháp trận của cô đang bị ăn mòn. Chúng từ từ tan biến vào hư vô. Dù cố gắng tới đâu vị giáo sư cũng không thể đọ lại Alicia. Trong một chốc của cuộc đấu ma lực này, Chloe đã cảm nhận được lượng ma lực khổng lồ của Alicia. Thứ sức mạnh dị thường, tựa như hố sâu không đáy, nó nuốt chửng những kẻ mơ tưởng có thể đánh bại cô.
Cuối cùng, ma lực trong cơ thể Chloe lần nữa cạn sạch. Toàn bộ biến mất chỉ trong vỏn vẹn hai phút ngắn ngủi khi cô cố gắng phong ấn ma lực của Alicia. Nhưng đối phương trong vô thức đã áp đảo hoàn toàn, chiến thắng pháp sư có thể chặn đứng một đại hoạ.
Khi toàn bộ pháp trận biến mất, Alicia cũng trở lại bình thường. Cô vui vẻ cười nói với Chloe đang bất lực trước mặt mình. Cô cúi xuống không dám nhìn thẳng vào mắt Alicia vì bây giờ khuôn mặt cô chỉ còn hai chữ tuyệt vọng hiện rõ.
“Í, ở dưới kia có người vừa bắn ma pháp chệch hướng kìa giáo sư.”
Dù ở trong trường, cô có thể dùng “sức mạnh” của mình nhưng cô cũng chẳng thể đấu lại đối phương. Nếu thứ sức mạnh của Alicia thực sự mất kiểm soát, có lẽ đó là ngày tàn của đại lục.
Chloe bất lực. Cảm giác bản thân chỉ như một con kiến bé nhỏ khi đứng trước đối phương.
Pháp sư mạnh nhất lục địa giờ đây đã từ bỏ.
Hôm nay Chloe lại đưa Alicia về.
Khoảng năm giờ chiều, bầu trời vẫn còn sáng sủa. Nhưng tâm trạng của cô lại u ám. Mỗi khi nhìn thấy Alicia đang tung tăng, vui vẻ nhảy nhót phía trước mình, Chloe lại cảm thấy cơ thể lạnh đi một chút.
Vụ việc ở phòng y tế hôm nay đã khiến tinh thần của cô đi xuống. Vấn đề này đã vượt ngoài khả năng giải quyết của cô rồi. Càng không thể kéo người ngoài vào cuộc, đặc biệt là Shilly, người cô đã coi như là em gái.
Người duy nhất cô có thể nói chuyện lúc này, chỉ có thể là Belle mà thôi. Hoạ chăng chỉ có Belle mới có thể biết. Và cô tin Belle là người duy nhất có thể giải quyết được chuyện này.
Khi đến nơi, cửa nhà không khoá. Cả hai cứ vậy đi thẳng vào.
Alicia với tâm trạng vui vẻ, cô vẫy tay chào Belle đang quét nhà.
“Hây, con gái yêu quý của mẹ đã trở về rồi đây.”
“Ờ con gái yêu quý của mẹ đi tắm giùm mẹ đi, người con hôi quá.”
Belle vờ bịt mũi, chỉ tay về phía nhà tắm phía sau. Nơi cô đã chuẩn bị sẵn nước ấm như mọi khi cho con gái. Thậm chí trong đó đã được treo sẵn đồ để thay.
Còn cô nàng đứng đấy hậm hực một lúc vì bị chọc ghẹo. Trước khi đi vào trong cô vẫn phải cố ngoái nhìn Belle lấy vài lượt.
Khi sự hiện diện của Alicia xa dần, Belle nở nụ cười thường thấy, hỏi Chloe với vẻ mặt điềm nhiên.
“Sao thế? Con bé nhà tớ lại gây chuyện à?”
Cô không nhìn người bạn thân, mà vẫn chăm chú nhìn sàn nhà đã sạch bóng. Vô tình, Belle đánh đổ một cốc nước ở trên bàn rơi trúng chân cô. Nước lênh láng, phản chiếu gương mặt có phần giả tạo của Belle.
“Rốt cuộc…phong ấn mà cậu nói. Đó là cái thứ gì? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với Alicia vậy.”
Chloe nói bằng giọng run rẩy. Cô búng tay tạo ra một kết giới hình cầu bao quanh hai người. Nó có khả năng chặn mọi âm thanh lọt ra ngoài.
“Cậu đã dùng phong ấn lên con bé đúng không?”
Giọng Belle không còn tưng tửng như thường ngày, mà mang theo nỗi niềm khó nói. Như thể chính cô cũng đã từng trải qua cảm giác này.
“Phong ấn tám tầng chỉ là thứ vô dụng. Ma pháp của tớ đã bị vô hiệu hoá.”
“Vậy à.”
Belle đáp lại cụt lủn. Cô xoay người, khi định di chuyển, Chloe lao lên tóm lấy người cô. Chloe bấu chặt lấy vai của người bạn, đôi tay run rẩy không ngừng. Cô lắc người bạn của mình mà hét lên.
“Chỉ “vậy à.” sao! Đó là con gái của cậu đấy!”
Chát
Chloe dần trở nên mất bình tĩnh, cô tát Belle một cái thật mạnh. Cú tát mạnh đến mức mặt Belle hằn lên một vết đỏ. Nhưng nhờ vậy, Chloe đã nhìn thấy khuôn mặt của Belle.
Gương mặt đã không còn nụ cười mà mang theo nỗi buồn vô tận.
Belle vẫn không nói gì. Cô im lặng một hồi lâu rồi mới đáp lại. Giọng nói mang theo áp lực vô hình suýt chút nữa nghiền nát Chloe.
“Bình tĩnh lại đi. Đây là chuyện của tớ.”
Câu nói ấy khiến pháp sư có danh hiệu mạnh nhất lục địa sợ hãi lùi lại. Nhận ra bản thân đã lỡ tay, Belle thu về toàn bộ áp lực bản thân vô tình tạo ra khi cảm xúc đi xuống.
Cô chạm vào vết hằn trên má rồi nói với Chloe bằng giọng thành khẩn.
“Một tuần, không bốn ngày nữa, tớ sẽ nói với cậu tất cả. Về thứ gọi là phong ấn và thoả thuận của cậu. Chỉ cần bốn ngày thôi, đừng quá suy nghĩ nhiều. Buổi sáng chủ nhật cậu tới đây đi.”
Thấy người bạn có vẻ chân thành, Chloe cũng không nói gì thêm. Cô ngồi phịch xuống ghế, toàn thân như bị rút cạn sức lực sau cuộc trò chuyện vừa rồi.
“Với cả trong hai ngày tới, tớ xin phép cho Alicia được nghỉ tại nhà nhé.”
Chloe gật đầu nhưng trước khi cô kịp hỏi lí do đã bị giọng nói Alicia vọng ra từ bếp chặn đứng. Âm thanh cáu kinh của cô bé khiến cô giật mình.
“Mẹ! Tại sao nồi súp sáng nay lại cháy thành than thế này!”
Belle vội vội vàng vàng giải thích, tay chân múa loạn xạ lên làm cây chổi đang cầm đổ phịch xuống sàn.
“Cái đó…Cái đó do lúc mẹ ăn mẹ quên tắt bếp thôi…Nhưng mà món súp đó ngon lắm bé Alicia à.”
Giờ có khen thế nào đi nữa thì Alicia cũng không chịu. Vì không chỉ cái nồi của cô bị cháy rụi mà phần bếp nấu ăn cũng bị làm hỏng do súp sệt trào ra khi đun sủi. Cứ vậy thì tối nay cả hai người sẽ được nhịn ăn tối.
“Mẹ à…”
“Bé Alicia…Mẹ xin lỗi.”
Thấy con gái đi ra từ phòng bếp với bộ dạng mới tắm xong, Belle cúi gằm mặt. Tỏ vẻ hối lỗi vì tội mình làm vào sáng nay. Nếu biết trước Alicia hôm nay về sớm hơn bình thường, cô đã giấu luôn chiếc nồi đi rồi.
Chloe ngồi trên ghế chứng kiến cảnh tượng này. Trong lòng rấy lên cảm giác kì qíao. Rốt cuộc, người bạn mình đã làm thế nào để có thể áp chế “con quái vật” này vậy. Và rốt cuộc tại sao một người như Belle lại có bộ dạng như thế chứ.
Belle trước kia vốn dĩ là…
Một cái vỗ vai khiến Chloe giật mình. Người chạm vào vai cô là Hans, tay còn lại của anh đang cầm theo một cái hộp hình lập phương. Bên hông dắt một thanh trường kiếm dài với lớp vỏ cũ kĩ.
“Này chị, chị có sao không thế? Mồ hôi chảy hết ra rồi kìa.”
Hans thấy người này có chút khổ sở nên buột miệng hỏi thăm vài lời. Nhân cơ hội đó, Chloe nhanh chóng rời đi. Đồng thời cô chấp nhận yêu cầu của Belle. Chỉ bốn ngày thôi, cô chỉ cần chờ đợi bốn ngày.
Khi rời đi, cơ thể của cô vẫn lạnh ngắt, khuôn mặt thất thần như đánh mất linh hồn. Chưa một lần nào bản thân lại cảm thấy thảm hại đến thế. Giá như cô vẫn còn thứ “sức mạnh” đó. Có lẽ chuyện này cô đã có thể tự giải quyết rồi.
Chloe không nhận ra lúc đi bản thân đã rơi lệ. Cô khóc vì sự vô dụng của bản thân. Và khóc thương cho học viên của mình, Alicia.
2 Bình luận