Tập 1: Khởi đầu của biển cả

Chương 8: Thay đổi!

Chương 8: Thay đổi!

    “Hả? Mới sáng sớm chị đã bắt em đi làm không công, thật đấy à?”

     “Ý em là sao? Không nhớ tối qua chú mày đã làm gì đấy à?”

    Buổi tối hôm qua, khi hai mẹ con bất lực nhìn cái bếp bị hỏng. Hans đã xuất hiện và sửa chữa bếp đun trong nháy mắt. Bù lại, anh đã đánh chén hết sạch chỗ lương thực còn lại như công sửa chữa. Thành ra sáng nay cả nhà không còn gì để ăn cả.

     “Ít nhất em cũng nên đi cùng bé Alicia đi chứ. Con bé dạo này sức khoẻ không tốt đâu.” 

     “Không tốt thì chị bảo con bé ở nhà chứ bắt đi mua đồ cùng em làm gì.”

     “Ầy, chị cũng muốn lắm chứ nhưng con bé thoăn thoắt sắp đồ xong rồi. Chị không cản được bé Alicia đâu.”

    Belle áp một tay lên má, thở dài. Cô nói như thể bản thân không thể ngăn được cô con gái của mình. Song cô dúi vào tay Hans một cái chai chỉ nhỏ bằng cỡ ngón tay, nháy mắt với anh.

    Hans bật nắp, ngửi mùi. Thứ đặc sệt này không phải là rượu. Cũng không phải là nước. Nhưng Hans biết rõ thứ này là gì.

     “Cái này… Chị kiếm ở đâu vậy?”

    Belle xoay người, hai tay để ở sau lưng. Âm thanh như vọng ra từ hư không.

     “Chỉ còn một chai đúng không? Tuy chất lượng nhỉnh hơn cái tên đó đưa cho cậu nhưng có tác dụng phụ đấy. Nếu định dùng thì dùng cho cẩn thận.”

     Hans xua tay, anh thoáng nhớ lại quá khứ.

     “Chắc em chẳng cần dùng đâu. Dù sao bây giờ cũng đã quá bình yên mà.”

    Đột nhiên Alicia thò đầu qua cửa sổ khiến Hans giật mình. Anh bật ngược người lại tựa vào ghế, súyt thì trượt ngã. Do hôm qua uống trộm một chút rượu quý của Belle mà giờ anh vẫn còn chút xỉn.

    Qua khẩu hình miệng anh hiểu được đại khái ý của cô bé là “Nhanh lên”. Biết vậy, anh luống cuống đứng dậy rồi đi tới góc nhà cạnh lối ra. Anh cầm lấy thanh kiếm đã cũ của mình đang để dựa ở đó.

    Nhưng trước khi bước ra khỏi cửa, anh thấy Belle đang gằn giọng. 

     “Chú mày hôm qua lại uống trộm rượu quý để dưới gầm cầu thang của chị đúng không? Hả?”

     “Oái.” 

    Thấy Belle càng lúc càng tiến lại gần, Hans sợ hãi chạy vội đi. Anh biết nếu đứng lại thì chỉ vài giây nữa thôi, cái chổi mà Belle dùng để quét nhà sẽ dính chặt vào đầu anh.

    Khi chạy ra khỏi quán, anh kéo tay Alicia đang đứng ở cửa sổ lôi xềnh xệch trên mặt đường lót đá.

    “Dọt lẹ thôi! Chị Belle điên lên rồi đấy.”

    Chạy được một đoạn về phía bên trái, cả hai dừng lại trước cầu thang đi xuống tầng thấp. Hans thở dốc, duỗi người. Cơ thể kêu răng rắc cùng âm thanh thoả mãn của anh. Sau đó, Hans đứng dậy nhìn thẳng mặt Alicia rồi đặt một tay lên vai cô.

    “Ờ thì, chị Belle bảo anh đưa nhóc đi loanh quoanh mua đồ. Xong anh còn phải tới trường của nhóc để kiếm sách cho bà chị đó nữa.”

    Alicia trở xúc động, cô vỗ vai như hiểu được tâm tư của Hans. Nhưng người kia chỉ cảm thấy rợn người vì hành động của người em gái.

    “Êu, kinh quá đấy. Nhóc nhìn anh kiểu gì thế. Anh mày không cần người khác thông cảm cho đâu nhé.”

    “À, em mua đồ xong hết rồi nhé. Anh không cần đi cùng em đâu.”

    Alicia chỉ tay về phía quán ăn, khoảng cách vừa đủ để Hans nhìn thấy hai giỏ đồ ăn ở bên ngoài, ngay dưới cửa sổ. Lúc kéo Alicia, anh hoàn toàn không để ý tới nó, chỉ nghĩ đó là đồ linh tinh. Thậm chí còn không nhận ra, Alicia đang cầm một cái giỏ tre to tướng cùng chổi bay được buộc sau lưng.

    Biết được sự việc, Hans ngổi thụp xuống, tay liên tục cào đầu.

    “Aaaaaa, sao nhóc không nói từ đầu vậy?”

    “Thì anh có hỏi đâu.”

    Alicia nói điềm nhiên như không. Nhưng Hans chắc chắn cô đang trả thù vụ hôm trước anh quên không đưa chìa khoá.

    Tức có nghĩa là giờ chỉ cần đi tới học viện Spes để kiếm sách về cho Belle là anh sẽ xong việc hôm nay. Nhưng nghĩ lại cơn giận vừa rồi, anh không muốn trở lại đó chút nào.

    Hans thở dài thườn thượt rồi chống tay đứng dậy.

    “Mà học viện của nhóc mở cửa lúc mấy giờ thế?”

    “Anh yên tâm. Lúc mà anh ngủ dậy chắc chắn là trường em mở cửa rồi.”

    Alicia nở nụ cười tươi rói như đâm thẳng vào tim đen của Hans. Suýt chút nữa, anh ngã gục vì câu nói châm chọc của cô. Quả thực giờ đây tháp đồng hồ đã chạm mốc mười giờ.

    “Vả lại tối qua em cũng thấy anh uống rượu mẹ em giấu trong bếp rồi nhé. Khoản nợ ba đồng bạc của ta coi như huề nhé.”

    Hans nghiến chặt răng. Vì nếu Alicia mà nói ra cả chuyện này, kết hợp với chai rượu ở cầu thang thì có lẽ ngày mai anh sẽ không đi lại được nữa. Không còn cách nào khác, anh nuốt cục tức này vào bụng, chấp nhận lời đề nghị của Alicia.

    Nhưng cô lại thắc mắc vì việc Hans muốn cô đi cùng. Chẳng phải học viện đã lồ lộ ra ở giữa tầng thấp rồi sao. Toà lâu đài ở trung tâm học viện cao tới mức đứng đâu ở tầng thấp cũng có thể xác định vị trí.

    Cô chỉ vào học viện nằm sừng sững ở đó, gương mặt hiện rõ sự khó hiểu.

    “Đừng có nhìn anh mày kiểu đó! Anh mày có bị đui đâu mà không thấy.”

    “Vậy hở? Thế em đi nhé, tạm biệt.”

    “Hả? Ý nhóc là sao?”

    Chưa kịp hiểu gì, Alicia đã đặt cây chổi sau lưng xuống đất. Sau đó cô đứng lên rồi giải phóng ma lực. Cô bay vèo một mạch ra khỏi tầm mắt của Hans, rõ ràng Alicia không có dự định đi cùng anh.

    “Cái con nhóc này…Ư bình tĩnh nào.”

    Hans cố gắng hết sức để kiềm chế bản thân. Nếu không làm vậy có lẽ anh sẽ làm ra mấy trò hề ở đây mất.

    Trong lúc khó chịu, Hans chạy một mạch xuống cầu thang rồi cố di chuyển nhanh nhất tới học viện. Dù suýt va trúng vài người nhưng anh đã né trước cả khi họ kịp nhận ra.

    Ở tầng thấp có khá nhiều cửa hàng các loại. Nhưng chiếm tới phân nửa là buôn bán lương thực. Số lượng nhà hàng cũng khá đa dạng nhưng món chính vẫn là hải sản. Nơi này cũng là nơi tập trung đông nhất của các thương nhân, đi một đoạn có thể thấy vài người lạ mặt như tới từ phương xa. Số lượng mạo hiểm giả ở đây cũng khá nhiều và không ít người trong số đó lựa chọn ở lại thị trấn.

     Đi được một hồi, anh đã thấy cổng trường khổng lồ xuất hiện, bao xung quanh học viện là tường đá kết hợp với hàng rào sắt. Cùng với đó là vô số cận vệ được trang bị giáp kim loại toàn thân và cầm theo một ngọn thương dài. Đếm sơ qua cũng đã thấy gần hai mươi người.

     Khi tới ngã rẽ, một người bất ngờ đi ra từ con hẻm bên trái khiến Hans giật mình. Trong tích tắc, chân anh siết chặt. Chân trái như được tăng thêm sức mạnh khi dập xuống đã khiến mặt đất nát vụn. Lực đẩy sinh ra làm anh bị bay lên không trung, thành công né được người đó. Lúc hạ cánh Hans trượt đi một đoạn dài và dừng ngay trước cổng trường.

    Bốn người hộ vệ ở lối vào lập tức cảnh giác với kẻ lạ mặt này. Họ không nghĩ một người lao tới đây như con thú hoang lại là một người bình thường. Thậm chí đối phương còn mang theo vũ khí làm họ còn nghi ngờ lớn hơn.

    Khi Hans định lên tiếng giải thích, giọng khàn khàn của một người phụ nữ đã ngăn cản họ lại. Đồng thời cô bảo đây là người mà mình đã hẹn gặp.

    Đó là Chloe. Hiện tại cô đã tiều tuỵ đi trông thấy. Dưới mắt còn có quầng thâm, thậm chí hai mắt hơi sưng một chút.

    “Cậu là Hans, em của Belle đúng không?”

    “A vâng, chị là người hôm qua nhỉ? Chị thấy thế nào rồi.”

    “Cảm ơn cậu đã hỏi thăm nhưng giờ tôi đã khoẻ hơn trước nhiều.”

    Hans cười hề hề như chúc mừng người kia. Nhưng trong đầu anh lại suy nghĩ hoàn toàn khác.

    (Khoẻ cái con khỉ mà khoẻ. Rõ ràng cơ thể còn xuống sức hơn cả con bé kia mà lại nói vậy sao. Thiệt tình, nói dối thì phải thật một chút chứ.)

    “Nếu chị còn mệt thì không cần phải làm tới vậy đâu. Tôi chỉ đến lấy sách cho bà chị kia thôi.”

    Chloe lắc đầu, cô không cho là vậy.

    “Tôi biết cậu ta muốn gì mà. Toàn sách hiếm không đó. Nếu không có sự cho phép của giáo sư trong trường thì không được lấy đâu.”

    Hans gục xuống như cả thế giới sụp đổ. Anh chỉ định tới lấy vài dăm quyển sách mà thôi. Nào ngờ lại khó khăn như vậy.

    “Với cả trường không cho phép người ngoài lấy sách đâu. Nên để tôi giúp anh một tay nhé.”

    Cái đó thì Hans biết thừa. Nhưng đương nhiên là anh vẫn có cách để lẻn vào trong lấy được. Dù sao anh cũng đã ở thị trấn này hơn cả chục năm rồi. Vài ba lối tắt đó chẳng nhẽ anh lại không biết sao. Dù gì thì Belle cũng không có nói là dùng cách nào. Quân trinh sát như anh làm việc này là dư sức.

    “Mà anh là mạo hiểm giả sao?”

    Chloe chỉ vào thanh kiếm đã cũ sờn của Hans khi anh đứng dậy. Cô không nhận ra câu nói tiếp theo của Hans vương vất chút buồn.

    “Không phải. Tôi chỉ là một kẻ mơ tưởng trở thành hiệp sĩ mà thôi.”

    Anh nói khi tay trái đang siết chặt cán kiếm.

    Trên bờ biển nằm giữa hai vách đá cao sừng sững. Một thiếu nữ đang đứng trên mặt biển, khuôn mặt cô tuy không biểu lộ cảm xúc, nhìn giống búp bê. Nhưng hiện tại thiếu nữ ấy đang thực sự kiệt sức.

    Từ buổi trưa hôm qua, cô đã có một chuyến hành trình dài, và phải đi một đoạn đường xa. Đã vậy lúc di chuyển còn gặp phải không ít quái vật. Thành thử ra, đi cả buổi trời không nhận được tác dụng gì.

    Nhưng cô nhận ra một điều, sắp tới sẽ có chuyện không hay. Vì lũ quái vật xuất hiện trong lúc cô di chuyển có những biểu hiện khác lạ. Vừa mạnh hơn, nhanh hơn và còn điên cuồng hơn. Không giống như những gì một con quỷ biển vốn có. Thậm chí cô còn thấy được nguồn năng lượng khác trên cơ thể chúng. Dường như còn mạnh hơn cả mana. Thứ năng lượng ấy có màu vàng rực rỡ như ánh dương.

    Cứ thế này không chừng thì chỉ hai hoặc ba ngày nữa, bọn quái vật sẽ lao tới để tấn công lục địa từ tứ phía. Đó cũng là lí do cô đã đặt bẫy ma pháp ở hầu hết các bờ biển mà cô đi qua. Hi vọng sẽ giúp ích được gì đó.

    Đúng lúc Shizue còn đang nghĩ ngợi, tiếng rầm cực lớn đã khiến đống cát bay thẳng vào mặt cô. Alicia vừa từ trên trời đáp xuống với gia tốc không tưởng. Lúc đáp đất còn sử dụng gió như một tấm đệm, thành ra cát dính đầy vào mặt cô bạn.

    “Ý Shizue, tớ xin lỗi.”

    Alicia chắp tay, cúi đầu trước cái đầu đầy cát của Shizue. Thậm chí chúng còn rơi vào bên trong bộ đồ của cô ấy.

    Dù không có vẻ gì là tức giận, nhưng Shizue vẫn biến nước thành một quả cầu rồi ném thẳng vào mặt Alicia khiến cô ướt nhẹp. Trong lúc còn đang kêu la vì bị nước biển dính vào mồm, cô nhận ra hôm nay người bạn của mình có gì đó khác.

    Không phải mấy chi tiết như kiểu tóc tai hay khuôn mặt vô cảm kia, mà là bộ đồ của cô.

    Hôm nay Shizue không mặc bộ đồ phối xanh trắng như thường ngày nữa. Mà cô chuyển sang mặc bộ đồ đen toàn thân. Chiếc nơ màu xanh cũng được đổi thành màu đỏ. Những hoạ tiết đường kẻ xanh cũng chuyển hết thành màu đỏ. Nhưng bộ đồ ấy lại hợp với một người u ám, lạnh lùng như cô.

    “Hửm, cậu đổi đồ rồi à Shizue?”

    Cô nàng gật đầu. Hôm qua sau chuyến đi kia, bộ đồ cũ của cô gần như đã tan nát hết thảy, nên Shizue chuyển sang bộ đồ này luôn. Khi nào bộ quần áo cũ sửa xong cô sẽ mặc lại sau.

    “Quao, vậy mà tớ cứ nghĩ cậu chỉ có mỗi bộ vừa rồi thôi đấy.”

    “Cũng giống như cô mặc đồng phục trường thôi.”

    Vừa nói, Shizue vừa quan sát đối phương. Hôm nay Alicia cũng giống cô, cô nàng đã đổi sang một bộ váy dài liền thân màu trắng, trông khá sáng sủa.

    Nhưng thứ cô quan tâm hơn hiện tại lại là ma lực xung quanh cơ thể Alicia. Dù chỉ mới không gặp nhau một thời gian ngắn vậy mà thứ ma lực xung quanh cơ thể cô lại cuộn trào như sóng biển.

    Ước tính nó phải mạnh gấp mười lần thậm chí còn nhiều hơn nữa. Nếu hai người dùng toàn lực để đối đầu, Shizue cũng phải dè chừng trước sức mạnh này. Cô vẫn cảm thấy may mắn vì linh hồn của Alicia không cho phép cô tấn công người khác.

    “À mà Shizue này, cậu có thích ăn đồ ngọt không? Tớ có bánh kem đó!”

    Alicia mở nắp chiếc giỏ. Bên trong chiếc bánh kem hai tầng cô mua buổi sáng vẫn còn nguyên vẹn sau cú đáp đất vừa rồi.

    Cô lấy ra cẩn thân sau đó đưa cho Shizue. Tuy là bánh hai tầng nhưng kích thước của nó không quá lớn, chỉ bằng nửa khuôn mặt của cô.

    Nhận được món quà có lớp “tuyết trắng” bao phủ, bên trên còn có cả dâu tây trái mùa. Khuôn mặt của Shizue có chút háo hức, cô xin Alicia một chiếc thìa rồi chuẩn bị ăn ngay.

    Lúc chuẩn bị thưởng thức, Shizue chợt nghĩ tới người đã bỏ công mua bánh và mang đến cho mình. Cô sử dụng chiếc thìa Alicia vừa đưa rồi cắt đôi. Sau đó cô trả lại một nửa cho đối phương. Dù sao bánh phải ăn chung thì mới ngon.

    Alicia thấy Shizue chia đồ ăn cho mình, cô cũng cảm thấy vui một chút. Nhưng trước khi nói chuyện cô cần tìm một chỗ ngồi đã. Do không muốn lầm bẩn bộ váy, Alicia quyết định lấy thân cây khô làm chỗ ngồi nên cô sẽ sử dụng phong ma pháp để thổi sạch cát dính trên đó đi.

    “Nè, tớ đã dùng được điều khiển vật chất rồi đó.”

    “Nhanh vậy sao.”

    Shizue đã ăn xong phần bánh của mình có phần bất ngờ. Cô không ngờ chỉ một ngày, người kia đã có thể làm được điều đó. Nếu gọi cô là thiên tài thì cũng không quá sai.

    Alicia bỏ một miếng bánh vào miệng, cười tủm tỉm khi thấy cô bạn bất ngờ như vậy.

    “Cảm nhận mana với điều khiển vật chất tớ có thể làm tốt rồi. Nhưng lớp phủ mà cậu nói thì vẫn hơi khó khăn một chút. Tớ dự nếu không thể làm được sẽ để hở vài ba chỗ trên lớp phủ để mana có thể đi xuyên qua.”

    Trong khi Shizue đang gật gù đồng tình thì Alicia đã lấy ra thêm một phần bánh kẹp được phết sốt cay ở trên bề mặt, ở phần giữa có kẹp xúc xích được làm từ thịt xay nhuyễn.

    Như một con sói đói thấy mồi ngon, Shizue lập tức cắn một miếng lớn. Vị cay tê lan ra khắp khoang miệng làm cô nhăn mặt. Nhưng nó lại tôn lên vị ngọt đậm đà của phần nhân chứ không lấn át đi nó.

    “Shizue nè, cậu có biết phép phong ấn không?”

    “Có chứ.”

    “Cậu nghĩ cậu có thể làm tới tầng thứ mấy?”

    Shizue mút ngón cái bị dính sốt cay của mình rồi cô đáp lời.

    “Chín tầng.”

    “Hả?”

    Alicia ngơ ra một lúc. Hôm qua rõ ràng cô được học phép phong ấn chỉ có tám tầng. Vậy mà Shizue lại nhắc tới tầng thứ chín. Nếu người khác nói vậy thì cô sẽ không tin nhưng đây là Shizue, người đã dạy cô ma pháp. Ắt lời đối phương nói ra cũng có căn cứ.

    “Tớ tưởng ma pháp phong ấn chỉ có tám tầng thôi chứ.”

    “Thực ra nói là phong ấn có tám tầng là tối đa cũng không sai. Vì nó nó không giống phong ấn bình thường, nó thuộc một dạng nguyền rủa thì đúng hơn.”

    “N…Nguyền rủa á!” – Alicia ấp úng.

    Shizue cắn tiếp một miếng bánh mì, cô phẩy tay như thể chuyện vừa rồi chỉ là đùa. Rõ ràng cô không muốn đối phương biết về thứ được gọi là phong ấn chín tầng. Alicia dù rất tò mò nhưng cũng đành thôi. Cô vội chuyển qua chủ đề khác.

    Alicia muốn đối phương chỉ cho mình thêm về ma pháp công kích. Vì tối hôm qua, Belle đã nói với cô cuối kì sẽ kiểm tra về ma pháp công kích chứ không phải ma pháp phong ấn như Chloe từng nói hồi chiều. Thông qua buổi thực hành hôm qua, Chloe đã nhờ người thông báo lại với học viên về việc đổi đề kiểm tra, chỉ có Alicia là mãi tới tối mới biết.

    “Chẳng phải cô đã tạo ra được cả lưỡi đao bằng gió cắt được cả biển rồi sao?”

    “Nhưng tớ cũng muốn biết thêm chứ.”

    Shizue thở dài, cô chỉ vào Alicia. Người đang phụng phịu trên khúc gỗ.

    “Không phải là tôi không muốn dạy mà là phong ma pháp chỉ được như thế thôi. Ma pháp công kích của nó chỉ có đặc tính là cắt, cách dùng tối ưu nhất chính là tạo ra lưỡi đao mà thôi. Nếu cô muốn cải thiện sát thương thì cách duy nhất là làm lưỡi đao càng mỏng càng tốt. Mỏng tới mức không thể nhìn thấy được, vật bị cắt không nhận ra chính nó đã bị cắt.”

    Để bù lại khả năng tấn công thiếu sáng tạo, phong ma pháp cũng có lợi thế của riêng nó. Thứ nhất chính là khả năng phòng thủ, chỉ cần bọc cơ thể quanh một khối gió. Khi đó không một ai có thể lại gần người sử dụng. Kể cả khi cố gắng đến gần cũng chịu không ít sát thương.

    Shizue nói thêm một cách khác là tạo ra những lưỡi đao gió rồi bọc bên trong lớp kết giới. Như thế kẻ ở bên trong sẽ bị xắt ra thành nhiều mảnh. Nhưng ma pháp này có phần tàn bạo quá mức.

    Alicia nghĩ đó cũng không phải một ý tưởng tồi. Dù tàn bạo bù lại nó rất hữu hiệu. Nên cô vẫn muốn thử một chút chứ không muốn dùng nó để tấn công người khác.

    Nghĩ bụng, cô đứng dậy, hai mắt nhắm lại cảm nhận mana đang lơ lửng xung quanh. Khi đã chiếm được quyền điều khiển mấy cơn gió xung quanh mình, cô gom chúng lại một chỗ. Khi định tạo ra một lớp khiên chắn, Alicia chợt nhận ra bản thân không tài nào tạo ra được.

    Shizue trông thấy ma lực ở tay Alicia đang tự triệt tiêu đi nhau như hôm trước. Vậy là linh hồn của cô cũng nhận thấy tính tàn bạo của đòn tấn công này nên nhất quyết không cho Alicia sử dụng nó.

    Tưởng chừng đối phương sẽ bỏ cuộc, Shizue thấy một cảnh tượng khiến cô rợn người.

    Cột ma lực khổng lồ phóng thẳng lên trời của Alicia đang uốn éo dị dạng như một sinh vật sống. Chúng tụ lại ở nơi đang triệt tiêu ma lực của cô rồi khiến cơ thể cô không triệt tiêu kịp.

    Trong khoảnh khắc đó, Alicia nghe thấy một tiếng thở dài vọng ra từ trong đầu. Chớp mắt, cô đã thấy kết giới hình cầu đang bọc lấy những cơn gió cô chiếm kiểm soát. Giờ chỉ cần mài sắc từng cơn gió là cô có thể sử dụng chiêu thức mà Shizue vừa nhắc tới.

    Để đối phương hiểu rõ sự nguy hiểm của ma pháp này, Shizue yêu cầu Alicia tạo một lỗ nhỏ ở trên lớp kết giới. Cô tạo ra một quả cầu nước nhỏ rồi ném vào trong qua cái lỗ ở trên đỉnh của kết giới. Ngay khi rơi xuống, quả cầu nước đã bị những cơn gió bên trong cắn xé, cắt liên tục. Như một cục thị bị băm nhỏ tới mức không thể nhìn ra. Không thể tưởng tượng nổi nếu dùng thứ này lên một con người sẽ như thế nào.

    Thấy sự tình này, Alicia đã rùng mình được một lúc. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến cô buồn nôn. Thấy Alicia ho khan rồi lập tức giải trừ ma pháp, Shizue lên tiếng.

    “Thay vì nghĩ ra những ma pháp tấn công khác cô nên tập trung vào ưu điểm của phong ma pháp thì hơn.”

    Ưu điểm mà Shizue nhắc tới là khả năng phòng thủ và di chuyển của phong ma pháp. Nhưng việc di chuyển vẫn nhỉnh hơn một chút.

    “Đôi khi nhiều người nghĩ ma thuật sẽ bị giới hạn ở việc tạo ra những thứ gì từ nguyên tố mà họ có thiên phú. Nhưng ma pháp không dừng lại ở đó. Cô đã từng nghĩ bản thân sẽ di chuyển bằng vận tốc của cơn gió chưa?”

    “Tớ chưa.”

    Alicia ngập ngừng nói ra. Dĩ nhiên là cô không biết, mọi người không biết và không một ai biết về điều đó cả. Nếu có thì thứ duy nhất cô biết chính là dùng phong ma pháp để bay lên mà thôi.

    Dĩ nhiên để làm được chuyện đó. Là rất khó đồng thời nó cũng có một giới hạn nhất định.

    “Tôi tuy có khả năng dùng ma lực tốt nhưng cũng không thể uốn éo cơ thể mình như nước được. Cô cũng thế, cô không thể lao vùn vụt đi một cách vô lí. Đó chính là giới hạn của cơ thể.”

    Dù sao cả hai người vẫn chỉ là con người. Nếu như Alicia di chuyển với tốc độ quá nhanh sẽ dính phải lực cản cực lớn trong không khí. Khi đó chỉ cần chạm nhẹ vào thứ gì đó cũng đủ khiến cô trọng thương.

    Nhưng trước tiên Alicia vẫn muốn thử cách mà Shizue vừa nói. Cô muốn di chuyển nhanh hơn một chút. Thay vì phải dùng mấy ma pháp tàn bạo để nghiền nát tinh thần đối thủ như khi nãy.

    Theo lời Shizue nói cô cần đẩy ma lực đang lưu thông qua các mạch ra toàn bộ cơ thể. Để nó ngấm dần vào từng ngóc ngách trong cơ thể. Lúc ấy cô sẽ như một dạng của ma pháp và có thể thực hiện di chuyển với tốc độ cao mà bản thân mong muốn.

    Alicia xoa cằm, cô thầm nghĩ việc này sẽ giống như lúc giải phóng ma lực để cảm nhận mana nhưng tới khi làm cô mới nhận ra nó không dễ tới vậy. Đặc biệt là khi cố gắng để ma lực chảy đều tới mọi nơi trong cơ thể. Vì đôi khi một số chỗ cô sẽ bỏ qua.

    “Cứ bình tĩnh thôi, không cần vội vàng đâu.”

    Shizue vừa được Alicia đưa cho giỏ chứa đồ ăn nên không nói gì từ nãy tới giờ. Cô định chỉ cho người kia mẹo để dễ làm hơn nhưng có vẻ như đối phương để nhận ra rồi.

    Chỉ cần dùng một lượng ma lực áp đảo, đủ để không nơi nào là không nhận được cả.

    Cả cơ thể Alicia lúc này toả ra màu xanh lá đặc trưng giống hệt như phong ma pháp. Khi cô vừa nhấc chân lên, toàn thân đã bị kéo đi, lao vun vút như gió. Suýt chút nữa thì va chạm với bức tường, may mà vẫn dừng kịp. Nhưng do quán tính vẫn còn nên cô ngã đập mặt xuống cát. Nhờ trạng thái tăng tốc này, cú va chạm còn đau hơn mọi khi nhiều lần. Dù sao cũng là lần đầu tiên nên không thể tránh khỏi sai sót trong quá trình thực hiện.

     Alicia mau chóng đứng dậy, màu xanh lá đã rời khỏi cơ thể cô. Vừa xoa vết xưng đỏ trên trán, cô vừa nói với vẻ thích thú.

    “Tớ làm được rồi kìa. Mà tớ có thể thêm một lớp kết giới bên ngoài để đảm bảo cơ thể không bị thương hay không?”

    “Nếu như cô có thể khiến kết giới di chuyển theo cô mà không dừng lại bất ngờ thì hoàn toàn có thể. Ực ực.”

    Chai sữa Shizue vừa lấy ra đã bị cô uống cạn. Sau đó cô ăn hết miếng bánh mì cay còn lại chỉ với một miếng.

    Đồ ăn trong chiếc giỏ mà Alicia mang tới cũng vơi đi một nửa. Bên trong chỉ còn hai phần cơm cô để dành cho bữa trưa. Thấy Shizue có vẻ vẫn còn đói nên cô quyết định ăn luôn. Dù sao hiện tại cũng đã sắp tới mười hai giờ. Nhờ có mấy bài thực hành kia nên bụng Alicia đang kêu réo liên tục vì cạn kiệt năng lượng.

    Hôm nay là phần cơm ăn kèm với cá biển sốt cà chua. Có thêm xà lách thái sợi cùng cà chua bi làm món rau và một chai nước hoa quả đi kèm.

    Alicia lấy ra một phần rồi đưa cho Shizue. Nhận được đồ ăn, đối phương có vẻ phấn khởi. Nếu Shizue mà có chiếc đuôi sau lưng chắc chắn cái đuôi đang vẫy liên hồi. Sau đó cả hai nói lời cảm tạ đồ ăn trước khi bắt đầu bữa trưa của mình.

    Ăn được nửa suất cơm, Shizue lên tiếng.

    “Thực ra cách gia tốc cơ thể ấy lại xuất phát từ việc sử dụng ma pháp vô hệ đấy. Bằng cách dẫn ma lực từ các mạch vào trong cơ bắp, người dùng có thể tăng cường thể chất đáng kể. Nhưng nếu truyền vào quá nhiều có thể khiến cơ bắp bị rách toạch.”

    “Ưuuuu, Nghe đau quá.”

    Alicia nhăn nhó cảm thán. Do cô không cần dẫn ma lực đi đâu cả, chỉ cho chúng thấm dần ra khắp cơ thể là được. Nhờ đó mà không cần để ý tới việc nội thương. Nhưng bù lại cô cần để ý tới việc dùng tốc độ đúng cách.

    “Vậy nên họ mới có một thứ được gọi là ma pháp phục hồi. Bằng cách truyền ma lực vào. Có hai cách để hồi phục, một là dùng ma lực để đẩy nhanh quá trình các tế bào chữa trị, hai là thay thế tế bào chữa trị bằng ma lực. Nhưng chúng đều có điểm hại.”

    “Ể, ma pháp tốt vậy mà vẫn có điểm hại sao.”

    “Ma pháp nào chẳng có điểm hại, ngay cả thứ cô vừa dùng cũng sắp tới rồi đấy.”

    Nghe vậy, cô khựng lại. Tay gắp miếng cá thả lỏng khiến miếng cá rớt xuống. Cô tưởng điểm hại của thứ này chỉ có mỗi việc di chuyển phải cẩn thận thôi chứ. Nào ngờ đó chỉ là chú ý khi dùng ma pháp thôi sao.

    Vừa nghĩ tới, cơ thể cô cứng lại. Như thể bị trói chặt không cử động được.

    “Cái này thì tôi không giải thích được. Cứ coi như mấy cơn gió có lúc biến mất ấy. Chắc một lát nữa là khỏi thôi.”

    “Không chịu đâu!”

    Alicia như thể muốn khóc. Cô không muốn bản thân cứ cứng đờ như một pho tượng. Trong khi đó, Shizue nói thêm một chút về việc Alicia đi tới đây.

    “À với cả cô đừng bay tới đây nhé, lộ liễu lắm. Có gì lần sau cứ đi theo lối mòn ở chỗ khu rừng kia là được. Ở đó thể nào cũng có đường đi lên mà thôi.”

Ã

    Alicia nằm lăn ra nền cát trống trải. Quên sạch mục đích giữ chiếc váy sạch sẽ ban đầu.

    Cả sáng đã luyện tập liên tục cùng Shizue nhưng không khiến cô mệt mỏi chút nào. Ngược lại còn làm cô càng lúc càng hưng phấn hơn. Cảm giác như muốn dùng ma pháp nhiều hơn nữa.

    Nhờ đó mà kĩ năng của Alicia ngày càng tăng. Với tốc độ này, ắt cô sẽ vượt qua những đàn anh đàn chị đang đứng đầu trường.

    “Cô sử dụng ma pháp liên tục từ trưa tới chiều mà không thấy mệt à.”

    Dĩ nhiên là Shizue biết. Khi Alicia kích hoạt ma pháp, cột ma lực của cô ngày càng lớn hơn. Dường như không có dấu hiệu sẽ yếu đi cả. Thậm chí có vài lần nó khuếch đại lớn đến mức lan tới chỗ Shizue khiến cô choáng váng ra vì áp lực quá lớn.

    Quả nhiên Alicia là một con quái vật. Và nếu con quái vật ấy thực sự mất kiểm soát, cô không nghĩ bản thân có thể đối đầu trực diện được. Nếu bắt buộc phải chiến đấu, chắc chắn đó sẽ là một cuộc sinh tử chiến.

    Thấy đối phương đã sắp đồ chuẩn bị đi về. Shizue hẹn mai gặp lại và nếu Alicia có thể hoàn thành được cách di chuyển như hôm nay, ngày mai cô sẽ nói tới ma pháp hồi phục.

    “Thiệt hả? Cậu nhớ giữ lời đó nha.”

    Alicia tiến sát lại nắm tay cô bạn vừa cười vừa nói. Khuôn mặt còn hạnh phúc hơn cả khi thành công sử dụng ma pháp mới.

    “Vậy hẹn mai gặp lại.”

    “Ừm, tớ về đây.”

    Nghe theo lời Shizue nói từ trước, Alicia lần này không bay về nữa mà quyết định đi theo con đường mòn nằm giữa khu rừng. Khi cô đã khuất bóng vào vùng xanh thẳm, Shizue thở ra một hơi nặng nề như cuốn theo toàn bộ nội tạng. Hai chân cô bủn rủn không còn chút sức lực nào rồi cứ thế ngồi thụp xuống. Khuôn mặt tái nhợt đi trông thấy.

    “Chết tiệt.” - Giọng cô mang theo chút bất lực.

    Tâm trạng của Alicia hiện tại có thể nói là khá phấn khởi.

    Cô tự tin rằng nếu có ma thú xuất hiện trong rừng bản thân cũng có thể lo liệu được. Dù sao kĩ năng hiện tại của cô cũng không dạng vừa. Có điều, tâm trạng ấy cũng chẳng thể kéo dài quá lâu vì chỉ vài phút sau, cô đã bắt đầu thở dốc.

    Alicia tuy có lượng ma lực đáng ngưỡng mộ nhưng thể chất của cô gần như bằng không. Nhìn chiếc chổi trên tay, cô lắc đầu nguầy nguậy quyết tâm giữ lời hứa của mình với Shizue.

    Nhưng nói thế nào thì nói, đi như này vẫn quá mệt đối với người có thể lực kém như Alicia.

    Nếu đây là một con đường không bị cái cây nào chắn có lẽ cô đã sử dụng phương pháp di chuyển kia để tiết kiệm sức rồi.

    Không còn cách nào khác, Alicia ngồi xuống một tảng đá lớn ngay bên cạnh để nghỉ ngơi. Vừa ngồi cô vừa ngước nhìn tán lá xanh phía trên. Ánh nắng vàng nhàn nhạt của buổi chiều quyện với màu xanh lục tạo ra cảnh sắc yên bình khó tả. Xen lẫn tiếng gió xì xào là âm thanh chim hót và côn trùng vọng lại trong khu rừng rập rạp.

    Thật nhẹ nhàng.

    Dưới mặt đất là nền cỏ xanh chỉ cao tới mắt cá chân, lạc giữa mênh mông xanh là vài viên sỏi trắng đã bám rêu. Cơn gió nhẹ thoáng qua làm thảm cỏ chuyển động như mặt biển.

    Khi cảm thấy thư thái dần, âm thanh kì lạ bất chợt lọt vào tai của cô. Là tiếng dập xuống đất nặng nề của thứ gì đó. Và kẻ tạo ra âm thanh ấy đang càng lúc càng đến gần chỗ của cô.

    Alicia không nghĩ ngợi gì thêm, cô đứng dậy, chăm chú nhìn về phía phát ra âm thanh. “Điều khiển vật chất” được kích hoạt, những cơn gió bị kiểm soát di chuyển xung quanh cơ thể, chúng cực kì sắc bén và mỏng. Chỉ chờ lệnh là có thể kết liễu đối phương ngay.

    Và rồi thứ đó cũng đã xuất hiện. Nhưng sinh vật đó lại mang dáng vẻ của một con người.

    Mái tóc bù xù như tổ chim cùng bộ đồ quê mùa được giấu bên dưới chiếc áo măng tô, đã thế lại còn có cả thanh kiếm được dắt trên hông thì không thể nào cô nhớ sai được. Đó chắc chắn là Hans.

    Trở lại mấy phút trước, khi Hans đang di chuyển trên con đường chưa xây dựng xong. Lí do anh chạy tới nơi không người này dĩ nhiên là trốn khỏi chị gái yêu quý của anh. Bởi lúc anh đem sách về cho Belle cũng là khi cô đang siết chặt cây chổi để chuẩn bị giáng một đòn toàn lực vào bản mặt của Hans vì đã biết chai rượu quý trong bếp đã cạn sạch. Nhờ đó là Hans được một buổi chạy bộ đường dài để thoát khỏi người chị gái đuổi theo như con sói đói.

    Đã thế lúc đi vào trong rừng còn bị trượt chân nên mới bị lăn đều xuống. Trong lúc lăn, anh chợt cảm nhận được ở đây có sinh vật sống. Nhưng mới hôm trước Hans đã kiểm tra ở đây nhưng lúc đó hoàn toàn không có dấu hiệu gì cả.

    Biết thế, anh nắm chặt cây kiếm, sẵn sàng ra đòn. Đồng thời thay đổi cách di chuyển để có thể kết thúc trận chiến nhanh hơn nữa.

    Nhưng lúc thấy đó là Alicia, Hans đã bỏ tay ra khỏi kiếm rồi cuộn người đâm rầm vào gốc cây trước sự ngỡ ngàng của cô. Lực tác động lớn khiến cái cây nghiêng đi một chút đồng thời khiến mặt đất rung lên, không ít lá cây đã rụng xuống.

    “Á hự!”

    Hans đổ rầm xuống lối mòn, cả người trôi tuột xuống như sợi bún. Trước khi anh kịp tới  bãi biển bên dưới, Alicia đã kịp dùng gió để dựng người anh lên.

    “Anh Hans này, anh làm gì ở đây thế? Không phải giờ nay anh đang chăm sóc khu vườn thân thương của mình à?”

    “Oái, con bé hậu đậu này! Sao sáng nay em lại chạy đi chứ hả? Cậy mình biết bay nên bỏ anh mày lại một mình đấy à?”

    Hans nhớ tới khuôn mặt kinh dị của Belle khi biết chuyện Alicia đã đi mất. Có điều Belle không nói gì nhiều mà chỉ bảo tìm được Alicia thì đem cô về càng sớm càng tốt.   

    “Hay quá may mà gặp được em ở đây. Chị Belle đang tìm đấy.”

    Hans nuốt nước bọt, hết sức căng thẳng nói ra lời tiếp theo.

    “Mẹ em…có vẻ hơi cáu đấy.”

    “Híc!”

    Hẳn là như vậy rồi. Sáng nay khi rời đi, cô còn chưa nói gì với Belle về việc bản thân đi đâu hay làm gì. Đã thế lại còn vờ như bản thân chưa mua đồ để còn đi ra đây nữa. Có lẽ chuyến này khi trở về cô sẽ bị Belle đánh cho nhừ tử mất.

    Alicia quay sang nhìn Hans bằng khuôn mặt sợ hãi. Giọng nói như đang cầu khẩn sự giúp đỡ.

    “Anh Hans à, ăn mắng cùng em chuyến này được không?”

    “Thật đấy à? Nhóc đang đùa anh đúng không?”

    Alicia lắc đầu liên tục, rõ ràng muốn kéo theo người này vào chuyện của mình.

    “Em…Em không có ý định đùa cợt hay gì đâu. Làm ơn đi anh Hans,  chỉ có anh mới cứu em chuyển này thôi.”

    Nhìn bộ dạng ấy, Hans nhớ lại hồi ức năm xưa. Khi một người cũng nói với anh những lời y hệt.

    (Hans à…Hãy cứu lấy…)

    “Nè anh Hans anh nghe em nói không đó? Anh Hans?”

    Alicia đưa tay qua lại trước mặt người kia. Trong lúc mất cảnh giác Hans đã tóm lấy tay cô nàng. Anh thở dài một hơi sau đó đưa tay ra trước mặt cô nàng.

    “Năm đồng bạc nhé nhóc hậu đậu. Lần này không giảm được nữa đâu.”

    Biết lại dính phải cái giá đắt đỏ, Alicia cố vùng vẫy thoát khỏi Hans. Nhưng cố mãi cô vẫn không làm gì được. Chỉ đành chấp nhận với cái giá tiền đó trong khi vẫn còn lẩm bẩm mấy câu trên miệng.

    “Xì, đồ người lớn xấu xa.”

    “Hê không xấu thì sao sống nổi.”

    Hans nhoẻn miệng cười trong lúc cùng Alicia đi lên. Dù bên tai liên tục có tiếng càm ràm của cô bé nhưng Hans hoàn toàn không để tâm. Anh liếc nhìn xuống bờ biển bên dưới, nơi anh vẫn cảm thấy sự tồn tại của một sự sống khác.

    Không ngoài dự đoán khi trở về nhà, Belle đã cầm chảo sắt trong nhà đem ra để hù doạ cả hai. Đáng tiếc Hans vẫn bị ăn một chảo vào đầu vì không quản được Alicia.

    Để bù đắp cho ngày hôm qua làm hỏng bếp, Belle hôm nay đã chuẩn bị một bàn đồ ăn lớn. Cả ba cùng tận hưởng bữa tối linh đình trước khi ai về phòng nấy, riêng Hans được đặt cách ngủ ở tầng một.

    Nhưng Alicia đã không thể giữ được lời hứa với Shizue. Vì hôm ấy cô đã có một giấc ngủ dài.

     Một giấc ngủ kéo dài hai ngày mới tỉnh dậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!