Đêm thứ bảy, trời mưa tầm tã. Mưa nặng hạt làm tắt đi cả ánh đèn nhân tạo.
Ngày hôm nay không ai ra ngoài, người dân chỉ cố định thuyền ở bến tàu mong sao mọi chuyện yên bình trôi qua.
Ở một căn nhà tại tầng trung, giữa ánh đèn vàng ấm áp, Alicia nhìn về phía biển qua ô cửa sổ nhỏ. Trong lòng bồn chồn, cứ nghĩ tới Shizue lại làm cô thêm phần lo lắng. Cô không biết trong thời tiết này đối phương sẽ đi đâu, mong sao người kia không sao
Một người cũng đang lo lắng không kém gì cô là Chloe. Vì cả buổi chiều hôm nay cô đã không thấy tăm hơi trợ lí của mình đâu.
Shilly là đứa trẻ được Chloe nhận nuôi cách đây vài năm. Hiện tại cô bé đang ở nhờ nhà của Chloe. Nhưng cả ngày hôm nay Chloe chưa nhận được thông báo gì về việc Shilly đã trở về.
Cô đã bỏ hết công việc để đi tìm Shilly mặc cho cơn mưa như xối.
Chloe đâu biết đứa trẻ mà bản thân nhận nuôi hiện đang đứng trên đỉnh tháp đồng hồ. Xung quanh cơ thể của Shilly là lớp kết giới khiến cơn mưa không làm ướt nổi một mảnh vải trên người cô.
Thiếu nữ cười một mình khi hướng mắt về chân trời phía mặt trời lặn. Cô túm lấy phần tóc mái, vuốt lên.
Con mắt trái lập tức rực sáng màu vàng, ấn chữ thập màu đỏ cùng với bốn hình thoi xuất hiện. Một pháp trận nhỏ phủ lên con mắt, những hình tam giác từ viền pháp trận lần lượt nhô lên.
“Cầu mong phước lành sẽ tới với vạn vật!”
Một pháp trận khổng lồ được phát động ngay trên thị trấn. Pháp trận lớn tới mức bao phủ khắp thị trấn, vươn xa ra ngoài biển.
Nó chầm chậm quay theo chiều kim đồng hồ. Cùng với một tiếng cạch cả chân trời phía xa sáng rực lên màu vàng chói loà. Ánh sáng toả ra từ lũ quỷ biển đang tiến tới thị trấn. Khi nhận được “phước lành”, trên mắt chúng cũng có dấu ấn hình chữ thập đỏ rực.
Trông thấy cảnh tượng đó, Shilly cười nhạt. Cô liếc nhìn về phía biển, ánh mắt chợt nhớ nhung về một bóng dáng đã từ rất lâu.
“Cái vai Shilly này mình diễn lâu quá rồi…muốn về bên chị quá. Mình nhớ chị quá đi mất. Chỉ có chị thôi, chỉ có chị mới làm em biết tình yêu là gì. Chị à, em nhớ chị chết mất. Nếu như em giết sạch cả lục địa này, lúc đó chị sẽ xuất hiện đúng chú?”
Hình bóng “chị” trong tâm trí cô ngày càng lớn. Hơi thở Shilly trở lên loạn nhịp, cô khuỵu xuống ôm lấy ngực mình, ánh mắt có phần đau thương.
“Không ai được lấy chị khỏi mình! Kẻ nào dám làm thế…giết không tha! Phải xé xác nó! Phải xắt từng mẩu da! bóc từng mẩu thịt! Bẻ gãy toàn bộ xương! Nhổ từng cái răng! Móc mắt nó để nó không nhìn chị nữa! Chị chỉ thuộc về mình em mà thôi! Chị không được rời xa em!”
Nghĩ tới cảnh “chị” được nhốt trong một chiếc lồng nhỏ. Thiếu nữ ấy run người. Cô vô tình cào rách da mặt. Máu đỏ chạy dọc xuống tới tận xương quai xanh.
Nhưng vết thương ấy đã chóng liền lại, mái tóc nâu cũng dài ra. Cô rùng mình, giật đứt bộ tóc vừa mọc khiến máu bắn toé ra nhưng da thịt lập tức liền lại, bộ tóc tiếp tục mọc ra.
“Nữ thần chết tiệt! Giáo hội chết tiệt! Ta nguyền rủa các người! Dù các người có chết cả vạn lần cũng không được tha thứ!”
Như mất sạch lí trí, cô chọc vào lồng ngực, đâm xuyên qua xương sườn rồi móc trái tim ra ngoài. Dù vậy nó vẫn đập thình thịch, cô không hề chết đi. Trên trái tim có một ấn kí màu vàng toả ra ánh sáng rực rỡ giống con mắt của cô.
Đây là “ban phước” nhưng đối với cô nó như một lời nguyền.
Shilly tặc lưỡi, nhét trái tim lại chỗ cũ. Khi cô rút tay ra, vết thương chóng lành lại nguyên vẹn. Bộ đồ dính máu cũng sạch sẽ tinh tươm. Cô cắt đứt mái tóc của mình bằng tay không rồi ngồi lại ở đó, nhìn về phía biển.
‘Không biết giờ chị đang ở đâu nhỉ?’
Đôi mắt cô trùng xuống, hai tay đan vào nhau, siết chặt. Kết giới không biết đã biến mất tự lúc nào. Cơn mưa đêm hè làm bộ đồ cô ướt đẫm, dính chặt vào cơ thể. Cô cứ ngẩn ngơ rồi toàn thân xiêu vẹo, ngã khỏi tháp đầu hồ. Sau tiếng rầm to tướng, toàn thân thiếu nữ chẳng lấy một vết thương.
Cô đứng dậy, gương mặt cứ tần ngần, từng bước di chuyển trong bóng đêm. Phải rồi…Cô phải về với “chị”.
“Shilly! Sao em lại ở đây?”
Cô chợt nghe thấy giọng của Chloe khi lững thững đi ngang qua một ngã ba. Người đó chạy lại, khoác lên người cô chiếc áo măng tô hay mặc. Hơi ấm từ chiếc áo phủ lên người Shilly.
‘Ấm quá…Như chị vậy.’
“Cô lo cho em lắm đó! Lần sau…đừng đi đâu nữa nhé!” – Chloe nấc lên, suýt không kìm được mà tạo thành tiếng.
Người này giống quá, rất giống “chị” trong trí nhớ của Shilly.
Mưa không còn tạt vào vai và tóc của Shilly nữa. Chúng rơi lộp bộp trên chiếc ô sẫm màu mà Chloe đang cầm. Từng hạt mưa chảy sang hai bên rồi rơi xuống nền đất, hơi ẩm ướt thoáng qua ngấm vào da thịt Shilly.
“Hứa với cô đi…Đừng bỏ đi nữa nhé.”
“Vâng.”
Trong tiếng lách tách, cô nghe thấy tiếng thở phào của người cầm ô. Nhưng mà tay người ấy vẫn run rẩy, bàn tay cầm ô không ngừng run rẩy. Shilly ngẩng lên nhìn Chloe, khuôn mặt ấy đã giãn ra vậy mà vẫn lưu lại sự lo lắng khi trước.
‘Lạ thật. Con người này vậy mà lại…’
Khuôn mặt cô cúi gằm, trong mắt chỉ còn lại nền đất ướt sũng.
‘Giống “chị”… Ngay hôm đó… Trời cũng mưa như vậy… Và biển cũng vậy.’
Mặt biển dữ dội như một con mãnh thú hung tàn. Tung bọt trắng xoá phủ khắp biển cả. Lòng biển đen ngòm, sâu hoắm như ác quỷ tham lam muốn nuốt chửng vạn vật.
Đó là những gì mà người dân có thể thấy khi hướng ánh nhìn về biển cả chứ không phải một vùng biển đầy rẫy quái vật mang sắc vàng rực. Bởi vì Shizue, người bảo vệ, đã giăng ra lớp màn. Loại ma thuật làm thay đổi nhận thức. Những gì người ngoài lớp kết giới thấy được là những gì Shizue mong muốn họ thấy được.
Dù chiến đấu ở cách xa bờ nhưng cô vẫn tạo kết giới, phòng trừ có ai đó thấy được trận chiến.
“Kì lạ, mình vừa cảm thấy luồng mana mạnh mẽ khác thường. Nó…mạnh hơn cả mana.”
Shizue rút cây kiếm ra khỏi cơ thể bất động của con quỷ biển đã nằm gục dưới chân.
Dù cô đã dự đoán chuyện này có thể xảy ra sớm hơn nhưng không ngờ nó lại sớm tới mức này. Cô còn chưa thể chuẩn bị cẩn thận cho trận chiến. Những cái bẫy được đặt từ hôm trước đang tự động kích hoạt liên tục. Chẳng mấy chốc, toàn bộ những cái bẫy sẽ hết sạch. Đối đầu với làn sóng lớn như vậy, chút éc ấy cũng không giúp được quá nhiều.
Đột nhiên dưới chân cô, cơ thể con quỷ biển phát ra ánh sáng vàng rực. Rồi nó vùng lên, hung hăng vung móng vuốt về phía cô. Rất nhanh chóng, Shizue đã né được đòn tấn công, cô lui lại một nhịp, quan sát cơ thể không vết thương của đối thủ. Nó lại chồm tới nhưng khựng lại khi bị đâm xuyên qua tim bởi thanh kiếm của Shizue. Cô phạt dọc, một đường vòng cung hoàn hảo, chia phần thân trên thành hai phần. Kết thúc bằng nhát chém ngang khiến thân trên thân dưới mỗi thứ một nơi. Tới khi đó con quái vật mới ngừng cử động, im lìm chìm xuống vùng nước tăm tối.
‘Hồi phục sao? Có lẽ là do ánh sáng vừa rồi.’
Để xác nhận dự đoán, Shizue triển khai ma pháp diện rộng. Cô biến những hạt mưa đang rơi thành vô số thanh kiếm lơ lửng trên bầu trời. Khi cô ra lệnh chúng đồng loạt lao xuống, cắt xuyên qua cơ thể lũ quái vật, máu tanh úa ra nhuộm đỏ cả mặt biển. Nhưng chỉ những kẻ bị phân xác thành nhiều mảnh mới chết. Ngược lại, lũ quái chỉ đứt tay hoặc chân đã lập tức trở về trạng thái bình thường. Đòn đánh đó không chỉ không kết liễu được nhiều quái vật mà còn khiến chúng thêm điên tiết. Lũ quỷ biển rú lên một tiếng váng trời rồi từng đoàn xông lên phía trước.
‘Đổi kế hoạch thôi.’
Shizue điều khiển nước biển chạy vào tay mình, thanh kiếm bỗng chốc hoá thành cây búa cao cả mét. Cô cúi người, bật về phía trước. Lợi dụng lực li tâm, cô táng nát đầu con quỷ biển trong tầm ngắm. Ở miệng vết thương vẫn có dấu hiệu hồi phục nhưng nó đã ngã xuống, khả năng tái sinh của nó không theo kịp mức sát thương. Một con quỷ biển khác vồ tới từ bên cạnh, cô xoay người, vung búa đập vào giữa ngực con quái vật. Xương thịt bị ép nát bị đẩy ra từ sau lưng, còn tay cô thì căng cứng như vừa đấm vào thép nguội.
Không nghỉ được nửa giây, ba con quỷ lại xông tới. Shizue né được đòn tấn công của hai con đi đầu và phản kích, giết chết kẻ thù. Nhưng con thứ ba đã kịp để lại một vết sẹo dài trên tay cô. Từ miệng vết thương, máu đỏ chảy ra bị mưa cuốn trôi. Phảng phất trong không khí là mùi tanh nồng của sắt.
Cô khịt mũi, nhấc cây búa lên, di chuyển tới chỗ con quái vật gần nhất. Cô siết chặt vũ khí, đập mạnh vào đầu con quái vật. Nào ngờ nó chỉ bị hất văng đi xa chứ không hề hấn gì, còn cô thì bị phản chấn khiến cánh tay tê ran, nhức nhối, suýt chút thì đánh rơi mất vũ khí.
‘Điên đầu thật. Cả “hồi phục” lẫn “tăng cường thể chất”.’
Sau cái tặc lưỡi, cô ngán ngẩm tự niệm “Siêu hồi phục”, “Cường hoá thể chất” và “Tăng tốc” lên chính mình. Trong chớp mắt, cô đã lướt tới trước mặt con quái vật vừa rồi. Chỉ với một búa đập xuống, toàn thân nó bẹp dí như một tờ giấy, nội tạng bên trong phòi ra ngoài, chỉ nhìn thôi đã thấy buồn nôn.
Mùi máu từ cơ thể đồng loại kích thích lũ quái vật xung quanh. Chúng hầu hết đều nhìn về phía Shizue đang đứng rồi lũ lượt kéo lại, vây lấy cô. Cả lũ ào lên như sóng biển, định sẽ đè bẹp rồi xé xác kẻ thù. Nhưng thứ chúng tóm lại chỉ là những hạt mưa.
Shizue đã bật lên khỏi mặt biển bốn mét. Cô xoay người, giáng búa xuống chính xác vị trí lũ quái vật đang ôm ấp lẫn nhau. Sau tiếng bẹp ghê rợn, bầy đàn quỷ biển trở thành một mớ hỗn độn. Cô đưa tay, giải phóng ma lực. Tức thì những hạt mưa lao vùn vụt về phía lũ quái vật, đục thủng lỗ chỗ. Lợi dụng bọn quái vật hoang mang, cô tức tốc dẹp gọn thêm hai con quỷ biển nữa. Từ đằng sau một cột gỗ bám đầy rong rêu bay tới, nhắm chính xác đầu Shizue.
Bằng trực giác sắc bén, cô cúi xuống né đòn mà không cần nhìn. Còn cột gỗ tiếp tục bay đập nát cơ thể một con quỷ biển đứng đó. Từng mảnh vỡ ra xung quanh, găm thẳng vào mắt lũ quái vật.
Shizue chẳng buồn đoái hoài tới phía sau lưng, cô đưa tay lên, tạo ra bức tường nước. Bên trong bức tường, từng xoáy nước xuất hiện, cùng với tiếng rít, vài ba tia nước áp lực cao phóng đi. Trong nháy mắt đã tiêu diệt được không ít quỷ biển.
Shizue được đà thẳng tiến về phía trước. Cô vừa di chuyển, vừa đưa tay lên, tạo thêm vài thanh kiếm mở đường. Lũ quái vật trông thấy vậy mà không sợ hãi ngược lại còn lao thẳng về phía cây kiếm, để mặc cho cổ họng bị xuyên thủng, tạo cơ hội cho đồng loại tấn công.
Lũ quái vật lần nữa ào tới suýt soát tóm được khi Shizue nhảy lên. Cô sử dụg ma pháp khiến cây búa biến lớn đồng thời nặng hơn nữa. Khi ra đòn cả người cô cuộn lại nện xuống một đòn toàn lực.
Rầm
Những gì trong tầm tấn công chỉ còn lại một mớ bầy nhầy, bẹo hình bẹo dạng. Đòn đánh mạnh khiến nước biển bắn tung lên, chúng tụ lại thành một quả cầu rồi bay theo hướng ngẫu nhiên. Bất cứ vật nào bị nó chạm vào đều bị thổi bay không ngoại lệ.
Lấy chân làm điểm tựa, Shizue xoay người định ra đòn tiếp theo. Nào ngờ cánh tay cầm búa đã khựng lại, cảm giác nhói đau truyền tới não bộ. Tay phải, nơi dồn nhiều lực hơn đã bị móng vuốt đâm xuyên qua cả xương. Kế đó, con quỷ biển đá một cú cực mạnh vào thân trên của Shizue. Sức mạnh của đòn tấn công bất ngờ khiến cô bị hất văng ra xa, bay khỏi vòng vây quỷ biển.
Cảm giác đau đớn lan đi khắp cơ thể, nội tạng bên trong như bị đảo lộn. Trong mồm cô đầy mùi máu tanh, còn đầu óc thì đã tê dại. Đòn vừa rồi đã khiến vài cái xương sườn vỡ vụn, găm vào phổi nên hít thở mới khó khăn thế này.
Nhưng trước khi các vết thương kịp hồi phục, từ dưới biển, vô số móng vuốt đâm xuyên qua bắp đùi, ghim chặt cô một chỗ, càng cố nhúc nhích thì vết thương lại càng rỉ máu. Biết không còn cách nào để thoát, Shizue gắng sức dùng búa đập chết từng con quỷ biển bên dưới mặc cho vết thương càng lúc càng trầm trọng.
‘Đau…’
Shizue bắt đầu thở dốc, từng hơi thở mệt nhọc như bị đè cả tấn lên người. Cơ thể thì đau nhức, đặc biệt là ở vùng bị tấn công. Vết thương ở chân phải dùng hồi phục đã có thể di chuyển tiếp. Nhưng cơn đau vẫn còn nguyên.
Cô nghiến chặt răng, điều khiển ma lực lên não, chặn toàn bộ đau đớn, không hay biết bản thân vừa chảy đầy máu mũi. Nhưng giờ đây cô có thể chiến đấu mà không cần nghĩ ngợi. Quả thực không cần nghĩ ngợi. Vì trước khi cô nghĩ được điều gì đó, bầy lũ quái vật đã choán hết tầm nhìn. Chúng dẫm đập lên nhau để có thể đả thương kẻ thù. Một mớ hỗn loạn không đâu vào đâu.
Bên dưới chân Shizue, nước cuộn lên, biến thành vô số gai nhọn lao về phía trước, xuyên thủngkẻ thù đang xông tới. Chính vì đè ép lên nhau, chúng tự đẩy đồng loại của mình vào đống gai nhọn. Quỷ biển cứ vậy mà chết như rạ.
Đột nhiên từ trên trời có kẻ lao xuống. Con quỷ biển giương vuốt, định tự thưởng cho mình món não người. Nhưng trước khi chạm vào cơ thể Shizue, nó đã bị lớp kết giới hình cầu chặn lại. Lúc nó còn ngờ vực thị giác của mình thì giữa bụng đã có một lỗ tròn lớn.
Cô vung tay, kéo nước lên khỏi mặt biển. Hình thành ba khối cầu trên không trung.
Vúttttt
Giống như đòn vừa rồi, những gì cản đường đều bị thổi bay. Mở ra con đường máu cho Shizue tiến về phía trước. Nước biến thành dòng chảy, giúp cô lướt đi nhanh hơn. Vác theo cây búa to tướng, Shizue kéo theo cả tá quỷ biển. Rồi cô dựng một bức tường nước, dùng cây búa táng thẳng vào đó. Những con quỷ biển bị kéo theo bị đập bẹt. Bức tường nước không biến mất ngay mà biến thành vô số ngọn giáo phóng đi khắp nơi. Chúng đâm xuyên qua mắt của lũ quỷ biển, cướp đi thị lực của đối phương trong một chốc. Nhưng một chốc đó đủ để Shizue biến cơ thể lũ quái vật thành mớ thịt vụn.
Phập
Máu nhỏ từng chút một qua móng vuốt, cô đã bị đâm từ phía sau. Lớp kết giới đã bị phá huỷ. Nãy giờ chúng liên tục tấn công vào một điểm mà cô không hề nhận ra, càng không thể gia cố lại. Rồi tiếp tục hai, ba con trồi lên từ đáy biển. Móng vuốt của chúng lần lượt đi xuyên qua bụng Shizue. Máu tươi liên tục rỉ ra, còn cô đã ho ra máu. Shizue nhíu mày, xoay búa với tốc độ chóng mặt, quỷ biển đứng gần chỉ còn lại đúng đôi chân. Chúng đổ phịch xuống biển. Từ cây búa khổng lồ, cũng bắn ra vô số tia nước khác, giết chết không ít quỷ biển phía xa.
Shizue giương búa lên, căng mắt nhìn xung quanh. Trong thời gian lũ quái vật chưa sấn sổ lại gần, các vết thương cũng dần khép miệng. Nhưng ngay cả khi cơ thể đã bình phục, quỷ biển chỉ nhìn cô từ xa, hàng trăm đôi mắt đỏ rực ở tứ phía, dán chặt vào Shizue.
Cô không vội vàng tiến lên chỉ siết chặt cây búa thêm một, không biết tự lúc nào, mồ hôi đã chảy ròng ròng. Từng giây trôi qua chậm chạp, nhưng không gian cứ như đứng im. Thậm chí cô đã nghe thấy tiếng tim đập thay vì tiếng kêu gào của một con quái vật nào đó.
Mặt biển bất chợt rẽ sóng, dưới mặt biển tăm tối, bóng đen khổng lồ lướt đi cực nhanh. Shizue hốt hoảng bật lùi lại một bước nhưng không kịp. Cú huých nặng nề hất văng cô ra xa, cả tầm nhìn như tối hẳn đi. Giữa lúc lơ lửng, cô nghe thấy tiếng gào rú điên loạn của lũ quái vật.
Phịch
Cô nghiến chặt răng, chống cây búa xuống, loạng choạng đứng dậy. Đôi chân vẫn còn run rẩy, đôi tay như vừa nhúng trong nước đá. Bên trong nội tạng vừa bị xáo trộn, cả bụng dưới đã tím hết một mảng lớn.
‘Là nó à…’
Kẻ vừa tấn công là con quỷ biển biến dị. Nó cao tới năm mét, cơ thể to bự, rắn chắc. Phần đầu nhọn hoắc có cái mồm hình tam giác ở giữa., bên trong đầy răng nhọn hoắt nhai được cả xương. Tay nó vác theo một cột đá nặng cả tấn, chỉ cần ăn một vụt thôi cũng đủ tan xương nát thịt.
Vút
Vài ba tia nước nhắm thẳng tới đầu nó lao vút đi. Shizue nhân cơ hội nó chưa tấn công ra đòn phủ đầu đồng thời lùi lại để câu thêm chút thời gian. Nào ngờ con quái vật tóm lấy đồng loại bên cạnh ném vào tia nước khiến uy lực chỉ đủ để tắm tráng. Con quái vật cứ vậy xông thẳng qua, nháy mắt đã tới trước mặt Shizue. Cánh tay cầm cột đá gồng lên, rồi giáng đòn chỉ cách Shizue một bước chân.
Ruỳnh
Cột đá tan tành, những mảnh vụn bắn tung ra xung quanh, vài mảnh đã cứa rách gương mặt của Shizue. Xung lực sinh ra từ đòn đánh khiến cô bay thêm một đoạn, chỉ dừng lại khi va chạm với một cột đá trên mặt biển. Cô gục xuống còn cột đá thì nứt nẻ. Cô che miệng, phun ra một bụm máu đục ngầu. Cánh tay vốn siết chặt cây búa giờ đã buông thõng, đánh rơi mất vũ khí.
‘Chuyện gì vậy…Bọn chúng mạnh quá…’
Thiếu nữ thở hổn hển, từng hơi thở như luồng khí nóng bỏng rát, thiêu đốt cuống họng. Cô còn chẳng thể nhấc tay mình lên nữa. Cơ thể đã hoàn toàn không nghe lời.
“Làm như cũ đi.”
Giọng ai đó tuy bình thản vậy mà lại khiến cô ghê sợ. Mấy chữ đó cứ văng vẳng trong não khiến Shizue mụ mị.
“Làm đi. Đẩy cơ thể tới giới hạn đi.”
Lạc giữa giọng nói là tiếng thở dài.
“Đừng nghĩ sẽ có ai giang tay cứu giúp cô nữa. Tự lực mà sinh tồn đi. Tàn bạo hơn nữa đi! Xoá sổ bọn chúng đi! Thoát khỏi hão huyền đi! Shizue!”
Đầu ngón tay cô giật giật. Con quỷ biển thấy đối thủ bất động từng bước di chuyển, càng lúc càng nhanh hơn, trông như đang bay. Nhưng khi chỉ còn cách Shizue nửa bước, cơ thể nó khựng lại, sau đó bị cắt vụn thành từng mảnh. Những phần thịt còn nhuốm màu máu đỏ tươi rơi lộp bộp xuống biển, thân xác khổng lồ đổ rầm xuống mặt nước.
Đôi mắt của cô trở nên đục ngầu, lạnh đi rất nhiều.
Những ánh mắt đỏ trót vẫn dán chặt vào cô. Lũ quái vật vẫn quan sát kẻ thù. Chúng không biết cơ thể chúng đang run rẩy, cả đôi tay lẫn đôi chân. Chúng chỉ dám đứng nhìn chứ không dám di chuyển. Như thể đang bị sứ giả của địa ngục kề lưỡi liềm vào sát cổ.
Shizue ngoắc tay, những hạt mưa liên kết với nhau, biến thành những sợi chỉ mỏng không thể thấy bằng mắt. Tấm lưới lướt qua lũ quái vật vẫn đang bất động, chúng đổ gục khi chìm trong ảo tưởng, ảo tưởng về một tử thần đang đứng ngay trước chúng.
Thấy kẻ thù cứ bất động, Shizue tạo ra một cây chuỳ gai. Cô cúi người, vào thế, bắp chân gồng lên rồi cô dập mạnh xuống mặt biển.
Bùm
Cả cơ thể cô lao đi cực nhanh. Một đòn phạt ngang cùng tới tốc độ hiện tại, những kẻ trong tầm mắt cô chỉ còn là đống thịt nát bươm. Khi cô dừng lại vô số quả cầu nước xuất hiện vây quanh. Chúng bắn ra tia nước áp lực xuyên thủng hàng phòng ngự của lũ quái vật. Lần này loạt tấn công còn mạnh hơn khi trước. Những con quỷ biển cố lao tới đều bị cơn sóng cô tạo ra đẩy văng đi. Rồi chúng lại bị sợi chỉ mỏng cắt xuyên qua cơ thể. Khi cố hồi phục lại bị những tia nước nghiền nát phần cơ thể xót lại.
Không có thời gian để nghỉ ngơi, Shizue đưa tay ra sau tập trung ma lực giữa lòng bàn tay, nước biển cuộn lại tạo thành một lớp bên ngoài. Ở chính giữa quả cầu, ma lực đang va chạm liên tục, khi chạm tới giới hạn chúng sẽ đồng loạt phát nổ. Quả cầu nhỏ được ném vào giữa đội hình quỷ biển. Chỉ một tác động nhẹ, một vụ nổ mãnh mẽ xuất hiện. Giữa âm thanh kinh hồn bật vía, những con quỷ biển đứng gần đã bị xoá sổ, những tia nước bắn ra đâm nát cơ thể của những kẻ còn lại trong phạm vi năm mươi mét. Đây chính là “Bạo liệt thuỷ cầu”.
Shizue tự bọc bản thân trong quả cầu nước, bên trong có hai lớp kết giới tạo ra bằng ma lực. Tất cả để phòng trừ cô tiếp tục bị đánh lén.
Lũ quái vật nhao nhao lên, liên tục đâm chọt vào lớp kết giới. Nhưng toàn bộ lượt tấn công đều bị trượt đi, hoàn toàn không thể xuyên thủng. Thời điểm chúng ngơ ngác, một quả cầu xuất hiện trên đầu chúng. Quả cầu vỡ ra, cột nước phi thẳng xuống dưới, để lại một lỗ lớn trên cơ thể. Shizue đưa mắt qua vị trí kahcs, những cột nước bẻ hướng, phóng thẳng tới chỗ đó. Lũ quỷ biển không kịp né tránh đã có vài lỗ trên cơ thể, những kẻ may mắn tránh được cũng không đủ khả năng để hồi phục.
Cô bật lên không trung, trên đầu xuất hiện một pháp trận.
Nước biển được pháp trận hút lên không trung, tụ lại thành một quả cầu khổng lồ. Nó càng lúc càng lớn, bên trong bắt đầu lục bục như sinh vật sống, từng tia nước muốn thoát ra nhưng bị giam lại bên trong. Quả cầu vỡ tung, những khối nước được giải phóng, chúng lao nhanh như gió. Khối nước nặng nề va chạm với cơ thể lũ quái vật. Thịt chưa kịp nát, xương chưa kịp vỡ thì nửa phần cơ thể của chúng đã biến mất!
Cô vung tay, màu xanh lam sáng khắp mặt biển. Những thanh kiếm đâm xuyên lên từ dưới nước, cắt vào da thịt lũ quái vật. Cơ thể quỷ biển bắt đầu phình to như một quả bóng bị bơm đầy khí. Khi lớp da căng phồng, không thể chứa được nữa, chúng nổ bùm bụp. Những tia nước vụ nổ đó tạo ra bay đi khắp nơi, ma lực trong tia nước va chạm với nhau. Chúng tiếp tục tạo ra vô số vụ xung kích khác. Hoàn toàn huỷ diệt lũ quỷ biển.
Thấy bọn quái vật đang lui dần về một vị trí, Shizue gom nước ở vị trí đó lại. Kéo không ít quỷ biển đang ở vào trong. Tạo ra một quả cầu chứa đầy quỷ biển. Cô nhấc bổng nó lên khỏi mặt nước, bắt đầu cho quả cầu ấy xoay chuyển, nén chặt và cuối cùng là nghiền nát những gì bên trong.
Cô buông tay, chỗ nước đục ngầu đổ ào xuống như cơn mưa thứ hai.
Từ cơn mưa máu, những hình thù giống người xuất hiện từ bên dưới. Có kẻ cầm kiếm, có kẻ cầm rìu lại có kẻ mang theo giáo mác. Không chờ hiệu lệnh của Shizue, họ lao lên đập nát đầu bọn quái vật. Ngay cả khi bị móng vuốt xuyên thủng, họ vẫn có thể tấn công tiếp.
Khi mọi chuyện dần được kiểm soát, năm cột đá được phi từ dưới biển lên. Đập thẳng vào lớp phòng thủ của Shizue, vỡ vụn thành nhiều mảnh. Con quái vật với cánh tay khổng lồ gầm gừ tức giận, nó chỉ tay về phía Shizue, gào rú như đang ra lệnh. Một con vọt lập tức thẳng lên trời, dùng đôi tay khổng lồ đập Shizue đáp xuống mặt biển. Hai con thấy thế xông tới húc cô đâm sầm vào cột đá ngay gần đó.
Uỳnh
Cả ngọn núi đá sụp đổ trước đòn tấn công dữ dội. Lũ quái vật không dừng lại, tiếp tục đập xuống mặt biển trong cơn cuồng loạn, kể cả khi không nhìn thấy kẻ địch chúng vẫn tiếp tục. Dù có kết giới bảo vệ nhưng xung kích từ những đòn tấn công cũng khiến Shizue bị thương. Cô quẹt đi chỗ máu vừa rỉ ra từ miệng, vừa lẩm bẩm niệm chú.
“Bạo liệt thuỷ cầu!”
Khi ma pháp được phát động, đầu của hai con quỷ biển đang đập nước nát be bét. Xương, thịt và não bắn tung ra xung quanh, dính đầy lên kết giới. Cô tiếp tục giải phóng ma lực. Một đòn “bạo liệt thuỷ cầu” nữa được tạo ra. Nhưng con quỷ biển biến dị đã ném một khối đá khổng lồ vào, khiến ma pháp phát động ngay bên cạnh Shizue.
‘Chết tiệt! Tính sai rồi!’
Bùm
Sau ánh sáng gay mắt, kết giới vỡ tan tành. Cô cũng bị dính không ít sát thương từ ma pháp của mình. Bàn tay phải bị tróc hết da, khuôn mặt bị bỏng, chân trái đã gãy hoàn toàn. Một mảnh vỡ đâm thẳng vào bụng cô, phần ruột có lẽ bị đứt thành khúc rồi. Trước khi cô kịp hồi phục, một con quỷ biển biến dị với bốn tay lao lên, tóm lấy chân trái của cô. Nó siết chặt rồi xoay người, dùng lực li tâm để ném cô vào đống đá ngầm.
‘Chết đi!’
Hai thanh kiếm khổng lồ phi lên, cắt đứt hai cánh tay của con quái vật. Một thanh kiếm phóng thẳng từ trên xuống, chia đôi cơ thể của con quỷ biển biến dị.
‘Tệ thật. Mình bắt đầu đuối rồi.’
Shizue thở ra một hơi nặng nhọc. Cô cảm giác trong phổi mình lúc này đầy nước, muốn thở cũng không thở được. Chân trái hiện tại cũng đã gãy vụn. Cánh tay cần chút éc thời gian mới lành lại. Nhưng cô vẫn có thể hồi phục!
Nhưng lũ quái vật không nghĩ vậy. Con quỷ biển biến dị mới trồi lên khỏi mặt nước. Nó cao chừng mười mét, toàn thân đồ sộ như một toà thành kiên cố. Trên đầu có tám cái xúc tu màu đen. Hai tay nó đang ôm theo cả tá quỷ biển nhỏ hơn. Bên dưới thân thể có một buồng trứng.
Hai xúc tu xé gió vung tới, một cái vẩy từ dưới lên.
‘Không kịp rồi!’
Đòn tấn công siêu thanh hất văng Shizue đi ra xa. May mắn trước khi nó vụt tới cô kịp tạo được kết giới, gần như chặn được toàn bộ sát thương. Nhưng uy lực của nó vẫn khiến xương sọ của cô nứt nẻ. Đầu óc bỗng chốc trở nên choáng váng.
Phép hồi phục cũng cần thời gian, chí ít là một phút nữa cô mới có thể bình phục hoàn toàn. Không thể nghĩ nổi nữa, cô lập tức tạo ra hàng loạt “bạo liệt thuỷ cầu” rải ra khắp mặt biển. Thậm chí đặt ở những vị trí mà lũ quái vật không thể thấy được.
Con quái vật xúc tu càng lúc càng tiến lại gần, cánh tay khổng lồ của nó vươn xa, cố tóm lấy kẻ thù. Nhưng trước khi kịp tóm, nó đã dẫm phải một vật hình tròn. Quả cầu hình tròn đang phát sáng dưới đáy biển.
Bùmmmmmm
Vụ nổ của đòn “bạo liệt thuỷ cầu” đầu tiên tiếp tục kích hoạt quả thứ hai rồi thứ ba. Chúng nối tiếp nhau tạo ra vô số vụ nổ. Như một chuỗi đô-mi-nô, cả vùng biển sáng rực lên màu ma lực. Quỷ biển ở trong phạm vi vụ nổ gần như chết sạch hoặc là bị trọng thương tới mức không cựa quậy nổi. Ngay cả lũ biến dị cũng suýt soát đi đời. Chỉ trừ con quái vật xúc tu thì khác, nó đã đem bầy con của mình ra làm lá chắn. Một xíu nữa là né được toàn bộ sát thương của chuỗi “bạo liệt thuỷ cầu” vừa rồi.
Đôi mắt đục ngầu đầy hận thù của nó chỉ hướng về phía Shizue. Nó đưa hai tay về phía trước rồi chạy vù vù về phía kẻ thù. Những xúc tu trên đầu vung vẩy loạn xạ khiến nước biển bắn tung toé. Những cột đá cũng bị nó quật nát tan tành. Nếu con người bình thường dính phải thì cũng tan xương nát thịt.
“Chết đi.”
Shizue bật lùi ra đằng xa, vị trí đứng vừa rồi của cô xuất hiện pháp trận tám vòng phép. Khi con quái vật bước vào, xoáy nước cuốn lấy cơ thể nó, xoay nát từng bộ phận cơ thể khiến máu đỏ thẫm phun hết ra xung quanh, do có lớp kết giới nên cô không bị dính dịch thể kia. Nhưng cô vẫn ngửi thấy mùi tanh ngòm của nó, thứ mùi tởm lợm cứ bám lấy cô. Ở trong cột xoáy nước ấy, cô nghe thấy tiếng hét của con quái vật, tiếng hét khi đang chết từng chút một. Và cả là âm thanh thịt xương nát vụn cho tới lúc bị tiếng mưa làm biến mất hoàn toàn.
Dù đã chết nhưng đống trứng của nó vẫn còn nguyên. Shizue không thèm nhìn lấy một cái. Cô tạo ra vài thanh kiếm đâm hỏng hết trứng. Số lượng quỷ biển mai sau cứ vậy mà giảm sút.
Shizue bay lên, quan sát trận chiến từ trên cao.
Hiện tại trận chiến đã khá một chiều rồi. Lũ quỷ biển còn lại đang bị hộ vệ nước của cô áp đảo. Vì hộ vệ nước có khả năng hồi phục vô hạn, trừ khi ngừng truyền ma lực còn không chúng sẽ là loại lính bất tử. Còn Lũ quỷ biển biến dị thì cô sẽ tự xử lí. Sau cái búng tay, “Bạo liệt thuỷ cầu” xuất hiện ngay giữa đầu con quỷ biển biến dị đang càn quét hộ vệ nước bên dưới. Ánh sáng loé lên cũng là lúc bọn quái vật gục xuống. Để chắc chắn cô còn cắt vụn cơ thể chúng bằng sợi chỉ nước tạo ra từ cơn mưa.
Dẫu vậy Shizue vẫn cảm thấy lấn cấn trong lòng. Vì kẻ khiến bộ đồ của cô hôm trước tan tành tới giờ vẫn chưa xuất hiện. Dù chỉ là đánh lén nhưng sức mạnh của nó cũng không phải dạng vừa. Nếu vậy hôm nay sức mạnh của nó còn khủng khiếp hơn nhiều!
Nhưng hiện tại cô mới là người áp đ…
Roẹt
Tia ma lực khổng lồ lướt qua, cắt đôi mặt biển, quét sạch mọi thứ nó đi qua. Dù là sinh vật sống hay ma lực, đều bị xoá sổ. Lớp màn vỡ tan tành khi bị tia ma lực va chạm. Những gì còn sót lại sau đòn tấn công uy lực đó là không gì cả.
“Aaaaa!”
‘Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt! Mình mất cảnh giác rồi!’
Shizue đang bay nhăn nhó đầy đau đớn. Cũng phải thôi. Một nửa cơ thể cô vừa bị tia ma lực kia quẹt qua, nếu lệch một chút có lẽ nửa cơ thể đã bị thiêu rụi. Nhẹ nhất là phần da bị bỏng nặng, đỏ ửng, máu rỉ ra cả lít. Còn tệ nhất chắc chắn là cánh tay, thứ tiếp xúc trực tiếp với tia ma lực. Giờ đã cháy đen từ cẳng tay đổ xuống. Phía trên xương trắng đã lộ ra ngoài. Phần thịt như bị bóc tách ra từng lớp. Ngay cả khi cảm giác đau bị chặn, cô vẫn cảm nhận được nỗi thống khổ âm ỉ.
Shizue chạm vào tay phải của mình, lại là “siêu hồi phục”, còn mạnh hơn phép cô tự niệm lên chính mình. Xương trắng được tái tạo, các sợi cơ mọc ra bọc lấy xương trắng và cuối cùng là phủ lên một lớp da.
“Phù…”
Cô thở phào, hướng ánh mắt tới rìa cơn mưa, nơi có một sinh vật khổng lồ đang ngồi giống như loài diều hâu. Cơ thể nó có một lớp vảy màu trắng, cặp cánh khổng lồ đang khép chặt trên lưng, cái đuôi nhỏ vung vẩy đầy thích thú. Trên đỉnh đầu nó có một vòng tròn ánh sáng có bốn tia nhọn xuyên từ giữa ra xung quanh. Mắt nó đỏ ngầu, có hình chữ thập ở trung tâm. Tệ nhất là toàn thân nó đều có ánh sáng kia bao phủ. Từ khoé miệng vẫn còn bốc khói, nó nở nụ cười chế giễu sự yếu ớt của con mồi.
Do trước đó đã chạm trán một lần, Shizue thừa hiểu nó mạnh mẽ tới nhường nào. Cô chạm nhẹ tay xuống biển, ma lực lập tức trào ra khỏi cơ thể, lan đi khắp nơi xung quanh. Toàn thân Shizue giật mạnh, một cơn nhói đau ở ngay tâm ma lực mà cô chẳng hay biết. Cô chỉ cảm thấy đôi chân bủn rủn nhưng vẫn cố gượng dậy vì đây sẽ là trận quyết chiến cuối cùng.
Shizue đã tạo ra một con rồng ở phía sau lưng. Con rồng chỉ đứng thôi đã cao tới hai mươi mét, ngang với kẻ thù vừa xuất hiện.
Thuỷ long dang rộng hai cánh hấp thụ mana. Từng chiếc gai lưng sáng lên như những viên đá quỷ khổng lồ. Mana được chuyển hoá ở tâm ma lực nằm ở phần bụng, rồi di chuyển tới chiếc cổ dài. Khối ma lực xanh lam được đẩy lên, tạo ra một quả cầu nhỏ ở khoang miệng.
Thấy thuỷ long sắp ra đòn, lam long ở phía sau Shizue đã tạo ra một khối ma lực ngay trước mặt. Khi nhận được lệnh, đòn tấn công lao vút đi, va chạm với “long tức” của thuỷ long.
Hai luồng ma lực huỷ diệt đối đầu kịch liệt kêu lên rèn rẹt. Chúng tự triệt tiêu lẫn nhau, còn phần ma lực dư thừa tạo thành tia nhỏ, bắn ra khắp nơi xung quanh. Khi chạm phải vật cản chúng lập tức phát nổ. Hộ vệ nước và cả lũ quỷ biển đều bị đạn lạc làm cho tan hoang đội hình.
Đòn tấn công như cột ánh sáng mê hồn, chết chóc làm rực lên cả một vùng. Xung lực nó tạo ra từng trận rung chấn trải khắp mặt biển, lan dần tới tận đất liền. Những cột đá khổng lồ trên biển lở rồi sụp đổ. Những hang động bên dưới núi cũng dần bị vùi lấp. Ngay cả mặt biển cũng rung lên từng nhịp.
Nhờ có lam long câu thời gian, Shizue đã kịp vá lại lớp màng.
Cô trở lại chiến trận ngay bên dưới lam long. Nhờ cuộc đối đầu của hai con rồng mà lũ quỷ biển bên dưới đã bị tiêu diệt gần hết. Cô có thể thoải mái di chuyển mà không lo bị chặn lại.
Shizue vừa di chuyển vừa giải phóng ma lực.
Nước biển bị cuốn lên dần tạo thành hình một ngọn giáo chữ thập. Và ngay bên trong ngọn giáo đó, ma lực đang va chạm với nhau. Cô nghiến chặt răng, dùng ma lực đẩy ngọn giáo khổng lồ ấy bay đi.
Khoảnh khắc thuỷ long chiếm ưu thế bắn nát đầu lam long, ngọn giáo Shizue vừa tạo ra đâm xuyên vào bụng nó. Thuỷ long chưa kịp phản ứng đã chịu thêm một lần sát thương. Ma lực bên trong ngọn giáo khi đạt ngưỡng giới hạn đã phát nổ!
Bùm
Vụ nổ ma lực kinh hoàng như hàng trăm “Bạo liệt thuỷ cầu” gộp lại đã khiến phần bụng nơi ngọn giáo xuyên qua. Đòn tấn công uy lực như vậy mà chỉ có thể khiến thuỷ long hiên ngang kia chảy một chút máu. Thật sự không đáng so với lượng ma lực mà cô đã bỏ ra.
Shizue nhăn nhó di chuyển sang cánh trái, liên tiếp bắn ra những khối nước để đâm xuyên qua lớp năng lượng màu vàng. Nhưng ngoại trừ ngọn giáo vừa rồi thì mọi thứ đều bị chặn lại. Khi cô đang nghĩ cách khác, đuôi của con rồng nặng nề quật xuống. Dù đã kịp tạo thêm vài lớp kết giới nhưng cuối cùng Shizue vẫn bị đánh chìm xuống dưới nước. Áp lực từ đòn tấn công khiến toàn thân cô tê liệt.
“Siêu hồi phục” lại được phát động. Shizue choáng váng đứng dậy trên mặt nước. Hiện tại cô đang ở ngay bên dưới cơ thể con thuỷ long. Nó há miệng, định bắn thêm một chưởng nữa về phía thị trấn Sorad. Một cột nước được phóng lên đập thẳng vào miệng thuỷ long. Hai hàm khép lại cùng lúc ma lực được giải phóng khiến miệng con thuỷ long rách toạc. Mùi khét lan xuống tận mặt biển.
Nó gầm lên một tiếng giận dữ rồi giang rộng đôi cánh khổng lồ của mình.
Khi thuỷ long đập cánh, nó đã vụt bay lên không trung. Chỉ để lại cơn cuồng phong khiến cả mặt biển rúng động, Shizue định ra đòn nhưng lần nữa bị thổi bay. Khi đứng vững lại thì con thuỷ long trong tầm mắt cô chỉ bé như hạt đậu.
Mana trên trời vốn đang chảy bình thường đã bị thuỷ long hấp thụ trong phút chốc. Cả một khoảng trời như mất sạch mana, còn những chiếc gai trên lưng thuỷ long lại sáng lên một lần nữa.
Ánh sáng xanh chảy từ bụng lên tới miệng dần thành hình một khối cầu. Nó càng lúc càng lớn hơn. Thậm chí đường kính đã lớn hơn mười năm mét. Nhưng dường như không có dấu hiệu dừng lại mà còn tiếp tục lớn hơn.
Giữa bầu trời đêm, giữa lớp màn, ánh sáng rực rỡ xuyên qua tầng mây chiếu rọi xuống bên dưới. Shizue nheo mắt, bên trên có vô số ma lực đang quyện lại. Cô không thể xác định được vị trí của đối thủ. Hết cách cô đành tạo ra hai ngọn giáo lớn như khi nãy rồi phóng vào khối ma lực đang chuyển động kia. Nào ngờ khi chạm vào đòn tấn công của cô đã bị nó hấp thụ hoàn toàn.
Đột nhiên khối ma lực vặn xoắn, nhỏ lại, không thể nhìn thấy từ phía bên dưới. Thuỷ long nhoẻn miệng cười, một nụ cười khinh thường.
Bầu trời loé lên một tia sáng chói gắt, khối cầu vừa rồi nổ tung, sinh ra hàng loạt quả cầu nhỏ hơn. Chúng đồng loạt lao xuống mặt biển với vận tốc chóng mặt. Không có quỹ đạo. Không có điểm rơi. Không thể dự đoán được. Tất thảy mặt biển đều rơi vào phạm vi ảnh hưởng của đòn đánh.
Khối cầu ma lực đầu tiên đã chạm xuống mặt biển. Ma lực ở bên trong đã chạm tới giới hạn như nhận được kích thích. Roẹt, cùng với một âm thanh chói tai, một vụ nổ kinh thiên động địa làm một phần mặt biển bốc hơi. Một cột hơi nước khổng lồ dựng lên, sóng biển lan rộng khắp mặt biển. Và còn vô số đòn tấn công như vậy đang lao xuống mặt biển.
Xuyên qua cơn mưa rào, từng khối cầu ma lực hạ cánh khắp nơi trong “màn”. Bên trong như phòng xông hơi, nhiệt độ đã đạt hơn một trăm từ lâu. Mặt biển sôi sùng sục như thể bên dưới là hàng chục miệng núi lửa.
‘Kinh quá!’
Shizue tiếp tục vận ma lực để phòng thủ. Cô tự cách ly bản thân với bên ngoài bằng một lớp nước dày và ba kết giới ma lực. Nhưng vẫn chịu ảnh hưởng không ít tới từ dư chấn của những đòn tấn công.
Lam long cũng phải lặn xuống sâu bên dưới để không bị tiêu diệt trước cơn mưa thiên thạch.
Cô dự tính khi loạt tấn công này kết thúc sẽ tạo ra một ma pháp để xuyên thẳng qua lồng ngực con rồng kia một lần nữa. Nhưng liệu có khả thi không? Ngay cả đòn lần trước cũng không khiến nó chậm lại cơ mà. Shizue lắc đầu, cơ hội không phải là không có. Sau đó, cô lập tức tạo ra một pháp trận tám vòng phép, dự áp đảo con thuỷ long bằng hoả lực liên tục. Nhưng trước khi cô kịp kích hoạt, một khối cầu lớn hơn chỗ vừa rồi lao vùn vụt tới, nhắm chính xác vào vị trí của cô.
Shizue nhíu máy, vội vàng kéo lượng nước khổng lồ lên khiến đòn tấn công phát nổ giữa không trung. Nhưng cô vẫn hứng chịu xung kích từ vụ nổ, máu đỏ đã rỉ ra từ tai và mũi.
Nhưng thuỷ long đâu? Mặc dù khối ma lực kia đã biến mất nhưng cô vẫn không thấy tung tích của nó? Trước mắt chỉ có làn sương mờ ảo. Như thể sinh vật khổng lồ kia đã biến mất.
Shizue liếc đi xung quanh. Nhưng hoàn toàn không thấy tung tích của nó. Giả như nó định tập kích bất ngờ, chắc chắn sẽ tới từ đằng sau! Cô vội vàng xoay người, khuôn mặt toát lên sự kinh hãi khi thấy bóng đen đã sát gần mình. Tốc độ của nó đã vượt qua cả âm thanh…
Và cơ thể khổng lồ ấy va chạm trực tiếp với một “con người”.
Rắc
Choang
Kết giới đã vỡ vụn. Bao nhiêu lớp cũng không thể chống đỡ được. Đỉnh đầu cứng gấp vạn lần thép nguội của nó đã nghiền nát cô.
Cô nghe thấy toàn thân mình nát vụn. Các sợi cơ căng cứt rồi đứt phựt. Cả đầu ong ong nhiễu loạn. Nước biển và máu trộn lẫn vào nhau trong lồng ngực. Cả người dần lạnh đi, từng chút một. Toàn thân cô đã bị đáy biển nuốt chửng, chìm dần vào bóng tối. Ở giữa lằn ranh sống chết, cô nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ văng vẳng trong đầu mình. Người đó sẽ ban cho cô sức mạnh, đủ để không chết trong trận chiến.
“GÀO!”
Lam long phi lên từ dưới đáy biển, móng vuốt sắc nhọn hướng thẳng vào phần đầu của thuỷ long. Nhưng trước khi kịp chạm tới cơ thể nó đã bị phân thành ba mảnh chỉ bằng một cái cào nhẹ của kẻ thù.
Tuy có thể lập tức tái sinh nhưng có ích gì nếu cứ liên tục bị kẻ thù kết liễu trong một đòn.
Thuỷ long cười nhạt, để lộ nanh vuốt nhọn hoắt. Trận chiến này nó không thể nào thua được. Nó là chính bậc vương giả, là chủng tộc thượng đặng. Không bao giờ bại trận dưới tay một nhân loại thấp kém. Kể cả khi kẻ đó có triệu hồi ra được một con rồng thì đấy cũng chỉ là phế phẩm mà thôi!
Thuỷ long phi qua khiến cơ thể lam long banh bét thành một đống nước. Thấy đám nước đang cố liên kết lại thuỷ long lần nữa sử dụng long tức khiến toàn bộ đám nước ấy bốc hơi.
Một trận chiến nhàm chán.
Với nó đây chỉ là một cuộc chiến nhàm chán. Có lẽ vì thứ sức mạnh mà nó được ban cho. Năng lượng vàng rực này có thể chặn toàn bộ những đòn tấn công được tạo ra bằng ma lực và cả những đòn tấn công vật lí. Trừ phi là tấn công từ bên trong hoặc bằng lượng vật chất áp đảo hoạ may mới có thể gây sát thương.
Vậy nên, nó thấy rất chán.
Đối thủ của nó chỉ là một con rồng yếu ớt. Mất đi chỉ huy, lam long chỉ có thể phi lên một cách vô nghĩa để rồi bị thuỷ long đè bẹp bằng sức mạnh. Nếu cứ tiếp tục lượng ma lực Shizue truyền vào cũng sẽ sớm cạn kiệt.
Thấy đầu của lam long nhô lên khỏi mặt biển, thuỷ long thọc móng vuốt xuống. Đột nhiên hai con rắn nước khổng lồ lao lên, cuộn lấy nó. Lam long xuất hiện phía sau lưng. Nó há lớn miệng sử dụng long tức. Chắc chắn không thể nào trượt được!
Quả thực đòn tấn công trúng trực diện vào đầu thuỷ long. Tiếc thay nó không gây được chút sát thương nào cả.
Tuy lam long chỉ là vật vô tri do Shizue tạo ra nhưng giây phút này…nó thực sự cảm thấy ớn lạnh. Chưa kịp phản ứng lại, thuỷ long giựt đứt hai con rắn rồi lao tới kéo lam long khỏi mặt biển.
Đôi cánh lại dang rộng, nó sắp sử dụng long tức. Nhưng bằng cách nào lam long mới có thể tránh được. Kẻ thù quá áp đảo. Thậm chí nó còn chẳng thể vùng vẫy.
Một tia năng lượng cường đại được tạo ra. Phần đầu của lam long bị thổi bay. Làn nước bên dưới sôi lên sùng sục. Hơi nước liên tục bốc lên từ mặt biển. Nhưng thuỷ long sẽ không dừng lại.
Phải rồi! Trận chiến này chán như cũng chẳng phải là chán! Vì những đối thủ sinh ra là để nó áp đảo! Chính là cảm giác này! Cảm giác khi được thống trị kẻ yếu!
Từ ngày bị phong ấn trong cái lồng chật chội, toàn thân nó ngứa ngáy như có cả vạn con bọ đang rỉa thịt. Nhưng giờ nó đã được giải thoát. Nó phải trả thù. Phải giết chết ả đàn bà kia. Con lam long đang bị nó chèn ép sẽ là kẻ hi sinh đầu tiên. Nó ngẩng đầu lên. Tạo ra một quả cầu khổng lồ. Khi được giải phóng, luồng sức mạnh ấy khiến cơ thể lam long tung toé ra khắp nơi. Dù vậy nó vẫn cố gắng gom góp lại thân thể. Sự yếu ớt ấy khiến thuỷ long thấy thích thú nên nó chỉ chú tâm vào thân xác của lam long. Không hay biết phần đuôi của đối phương đã biến thành thanh kiếm sắc nhọn.
Phập
Thanh kiếm đã nằm trong bụng con thuỷ long. Nhưng chỉ bằng cái vẩy đuôi, thanh kiếm đó đã gãy vụn.
Trước khi kịp thi triển đòn tiếp theo, cơ thể lam long đã bị phân thành trăm mảnh. Lần này, tốc độ hồi phục đã chậm lại đáng kể, cố gắng lắm mới hồi phục được cái đầu. Thuỷ long thở hắt ra. Đối thủ của nó đã chết, không phải một mà là hai, một con người và một con rồng hạ đẳng.
Roẹt
Long tức của lam long phóng vụt qua đầu thuỷ long. Nhưng vẫn chẳng thể tạo ra được một vết thương. Chỉ ngay sau đó, cái đầu mới tạo đã bị nghiền nát. Giờ thì không thể hồi phục được nữa, ma lực của Shizue đã cạn kiệt. Có điều, phần lưỡi gươm vẫn còn nguyên. Nó vẫn nằm trong bụng nó. Và năng lượng màu vàng kia đã phủ lên thanh gươm.
Có gì đó rất lạ? Thuỷ long cố gắng rút lưỡi gươm bằng nước ấy ra. Nhưng cố gắng hết sức nó vẫn không thể làm được.
Lúc nó bất cẩn nhất, cả người bị tóm lấy. Và rồi thuỷ long đã bị vật ra mặt biển. Kẻ vừa làm điều đó lại chính là lam long, trên người nó phủ lên một lớp năng lượng vàng kim. Nó đã đủ sức để quật ngã đối thủ. Nhân cơ hội này, lam long giương vuốt xuyên thẳng qua mắt thuỷ long. Kết hợp với đòn long tức đã thổi bay một nửa cái đầu của đối thủ.
Thuỷ long cũng chẳng vừa, nó hấp thụ mana rồi sử dụng long tức bắn thẳng vào giữa cơ thể lam long. Nhưng trước khi nó kịp phản ứng cả lam long lẫn lưỡi gươm gãy kia đã nổ tung. Vụ nổ đủ lớn gây ra sát thương đáng kể cho nó. Đủ để khiến nội tạng của nó xáo trộn, da thịt bên ngoài thì cháy xém.
Năng lượng vàng kia không gặp vấn đề. Nó cũng không yếu đi. Chỉ là, đối thủ của nó đang mạnh lên mà thôi. Lam long lần nữa ngoi lên từ đáy biển, xuất hiện trước mặt nó. Một đối thủ đã có sức mạnh đả thương được nó.
Lần đầu thuỷ long thấy hứng thú. Nhưng nó không vội vàng lao lên. Mà sử dụng long tức để thăm dò đối phương. Nào ngờ, đòn tấn công của lam long đã dội ngược lại long tức của thuỷ long khiến cả phần đầu lẫn cổ cháy xém.
Không chút do dự nó lao lên phía trước. Móng vuốt giương cao hướng thẳng tới đầu đối thủ. Lam long nhân cơ hội cắn thẳng vào tay nó. Máu rồng tươi phụt ra biến con rồng xanh thành rồng đỏ.
Nhưng con rồng đỏ đã bị cắn một phát vào vai trái. Thuỷ long kéo mạnh khiến cơ thể của kẻ thù rách một mảng lớn. Những hạt nước bắn ra lập tức phát nổ, chắn mất tầm nhìn của thuỷ long.
Trước sự bàng hoàng của kẻ thù, lam long lao vào cắt đứt một bên cánh của thuỷ long rồi ném văng ra thật xa. Nhờ đó có thể hạn chế được long tức.
Kể cả vậy, vuốt rồng vẫn là một vũ khí nguy hiểm. Chỉ với một lần cào, cơ thể của lam long lại tan rã. Nhưng nó vẫn có thể cầm chân được kẻ thù. Và kéo toàn bộ sự tập trung của thuỷ long vào nó. Không cho phép kẻ thù biết được tình hình của chủ nhân.
Shizue, người tạo ra lam long, đang đứng cách trận chiến một khoảng rất xa. Toàn thân toả ra hào quanh màu vàng rực như thuỷ long, như thể cô cũng nhận được “phước lành” vậy.
Cô nắm chặt lòng bàn tay, cảm nhận ma lực trong cơ thể. Hiện tại mọi thứ đều vận hành trơn tru, ngay cả tâm ma lực cũng hoạt động bình thường. Có lẽ giọng nói văng vẳng trong đầu cô thực sự không nói dối. Nhưng tính chất của năng lượng này chỉ là nhất thời. Vậy nên cô bắt buộc phải giết được con quái vật kia chỉ với một đòn!
Shizue thu hồi toàn bộ ma lực từ những hộ vệ nước, từ những cái bẫy chưa kích hoạt và cả ma lực đang điều khiển cơn mưa, lớp màn chỉ để lại khoảng chắn ngay trước thị lục địa.
Sức mạnh của cô hiện tại đã ngang ngửa với thuỷ long. Tức là ma pháp hoàn toàn có thể đả thương được đối thủ.
Shizue nhắm mắt, phát động toàn bộ ma lực. Ma lực được phát tán, tập trung về phía bầu trời, tạo ra màu xanh lam rực rỡ. Giữa ánh sáng chói loà như cực quang, một pháp trận khổng lồ đang hình thành.
Cơn mưa tầm tã yếu dần rồi tắt hẳn. Toàn bộ nước trong những đám mây được pháp trận kia hút sạch. Nó vắt kiệt từng đám mây rồi hình thành một thanh kiếm. Từng chút một tạo nên một thanh kiếm khổng lồ.
Những pháp trận nhỏ hơn được yểm lên thanh kiếm nước. Giảm hồi phục. Xuyên thấu. Khuếch đại. Sắc bén. Chảy máu. Đau đớn. Bất động. Ru ngủ. Cản trở nhận thức. Phá hoại tâm trí. Mù loà. Tất thảy đều là ma thuật vô hệ tiêu tốn không ít ma lực.
Lượng nước tiếp tục đổ vào, thanh kiếm đã thành hình một nửa.
Thuỷ long phóng ra một tia năng lượng, phá nát cơ thể của lam long. Nhưng nó lại hồi phục rồi lao lên. Móng vuốt dài ra cắt vào da thịt kẻ thù. Lam long đã đè được thuỷ long xuống. Chỉ với một đòn long tức, chi trước của thuỷ long đã cháy rụi. Bị đau đớn làm cho hãi hùng, thuỷ long vùng lên. Móng vuốt rạch nát cổ họng của lam long. Nhưng phải làm sao khi đối thủ lại là một kẻ bất tử.
Trước khi thuỷ long kịp di chuyển ra xa, lam long lần phi lên. Chân trước của nó đã biến thành mũi giáo, đâm thẳng vào cuống họng. Ma lực đang truyền lên gặp phải trở ngại đã phát nổ ngay trong cổ họng thuỷ long. Vết thương nặng tới mức máu trào ngược lên, chảy ròng ròng xuống biển
Trận chiến đã chẳng còn nhàm chán, Cũng chẳng còn thú vị nữa. Trận chiến này đang khiến nó sợ hãi, sợ hãi trước cái chết. Đó chẳng phải vinh dự gì cả, mà là sự chấm dứt hoàn toàn.
“Gruuuuuuuu!”
Thuỷ long tru lên một tiếng chói tai, gắng sức sử dụng long tức mặc cho cổ họng bỏng rát. Uy lực của đòn tán công tuy đã bị giảm sút nhưng vẫn có thể giết chết lam long, phá huỷ lớn màn cuối cùng.
Shizue cũng chẳng còn sức để tạo lại lớp màn nữa, cô tiếp tục hồi phục lam long để nó giữ chân kẻ địch cuối cùng. Thanh kiếm đã được chín mươi phần trăm, tổng số ma pháp được yểm lên đã vượt quá ba mươi.
Dòng nước biển bên dưới chân thuỷ long cuộn lại siết chặt chân của đối thủ. Nó rùng mình nhưng không tài nào rút chân ra được. Đã vậy lam long ôm chầm lấy nó, từ cơ thể bằng nước vô số lưỡi gươm mọc ra. Chúng đâm xuyên qua các chi và cả cơ thể của thuỷ long. Lam long ghì chặt kẻ thủ xuống mặt biển, quyết không để nó cựa quậy.
“Gruuuuuuu!”
Thuỷ long vùng vẫy, móng vuốt xé nát cơ thể lam long. Kể cả thế cơ thể nó vẫn bị níu chặt lại trên mặt biển. Lam long tàn tạ, vẫn dính chặt lấy kẻ thù, dù có bị xé nát toàn bộ chi nó cũng không thả ra.
Toàn bộ mây đen đã biến mất, hơi ẩm trong không trung đã bị hút cạn. Giữa bầu trời quang đãng, giữa ánh trăng trắng sáng, một thanh kiếm sừng sững, trôi nổi trên bầu trời. Nó chầm chậm di chuyển, hướng mũi nhọn thẳng vào con thuỷ long. Bên dưới thanh kiếm, có thêm năm vòng phép khổng lồ đang xoay chuyển, toả ra thứ hào quang chết chóc.
Thuỷ long đã nhìn thấy thanh kiếm đó, là án tử của nó. Nó vắt kiệt toàn bộ ma lực cho cơ thể, dồn toàn bộ vào đòn “long tức” cuối cùng. Cả bầu trời sáng rực lên một vụ nổ nhưng đòn tấn công vốn uy lực ấy lại chẳng thể phá vỡ nổi vòng phép đầu tiên.
Nó muốn bỏ chạy nhưng các chi đã bị khoá chặt. Nó vùng vẫy mặc cho các vết thương bị cứa rách, máu tuôn ra như thác đổ. Nó phải chạy trốn, chỉ có vậy nó mới có thể sống sót. Nhưng trước khi nó kịp thoát khỏi gông cùm, lam long nổ tung, gần như vô hiệu chuyển động của thuỷ long. Toàn thân nó căng cứng, run rẩy nhìn thanh kiếm di chuyển.
Vút
Thanh kiếm xuyên qua vòng phép, xuyên qua bầu trời. Không, mà là nó đang cắt đứt cả bầu trời. Thanh kiếm cắt đứt khoảng không, vượt qua âm thanh, vượt qua vạn vật. Thanh kiếm đó đâm xuyên qua lồng ngực của thuỷ long phá nát lớp vảy đáng tự hào của nó. Đòn tấn công mạnh mẽ khiến nó tru lên một tiếng cuối cùng, là chuỗi âm thanh đau đớn kéo dài. Thanh kiếm găm sâu hơn, đi xuyên qua tim của con thuỷ lòng khiến máu túa ra như thác nước từ miệng vết thương và chính miệng của con thuỷ long. Thanh kiếm cắm xuyên qua bên kia, phá huỷ cả phần gai trên lưng. Dưới mặt biển, tại ví trí con thuỷ long đang nằm, những xoáy nước khổng lồ xuất hiện, làm da thịt của nó rách toạc, thịt thà bị bóc tách ra khỏi xương, cuốn hết vào lòng biển.
Trong giây phút cuối đời, kí ức về người ban sức mạnh cho thuỷ long cứ chập chờn trong tâm trí nó. Người thiếu nữ ấy đã giải thoát cho nó, ban cho nó đặc ân và sự tự do. Người đó cũng là người duy nhất công nhận nó khi giải thoát nó khỏi siềng xích. Nếu có kiếp sau… nó nguyện sẽ vì thiếu nữ ấy mà sống…
“Gruuu…”
Nó kêu lên tiếng yếu ớt cuối cùng của chuỗi âm thanh, như một lời tạm biệt gửi tới thiếu nữ tự xưng là “thánh nữ”. Cùng là lời trăn chối cuối cùng.
Roẹt
Trong một khắc, thanh kiếm co lại nhanh như một cái chớp mắt, trở thành một quả cầu nhỏ bé không thể trông thấy. Khu vực nằm trong bán kính ba hải lí ở vị trí thanh kiếm đáp xuống như ngưng đọng. Không gian như bị hút vào quả cầu ấy sau tiếng rít điên cuồng vang khắp vùng biển.
Bùm!
Ánh sáng trắng vụt lên bầu trời, phủ khắp vùng biển rộng lớn, như một tia sét đánh ngang trời. Thứ ánh sáng huỷ diệt ấy thiêu rụi vạn vật, biến vạn vật thành tro tàn. Toàn bộ những gì trong phạm vi ba hải lí lập tức biến mất, như bị hư vô nuốt chửng. Ngay cả nước biển cũng bị xoá sổ, mặt biển lún xuống rất nhiều. Phải mất một thời gian, nước biển từ nơi khác mới đổ ập vào tung bọt trắng xoá.
Shizue hạ cánh từ trên xuống mặt biển. Cô ngã gục, nôn ra một đống máu tươi, tâm ma lực của cô giờ gặp hư hại nghiêm trọng, không còn đủ khả năng để hồi phục được nữa. Thiếu nữ ấy mất đi lớp phòng vệ cũng bị sóng đánh dạt, biến mất tăm sau cuộc chiến kinh hoàng vừa rồi.
Choang
Shilly nhìn con búp bê sứ vỡ vụn trên nền đất. Những mảnh vỡ vương vãi ra khắp nơi, lọt cả vào gậm giường. Cô cầm lấy một mảnh, nhìn nó chằm chằm, đôi mắt vô thức hướng về phía biển cả. Nơi cô vừa trông thấy một ánh sáng chói loà.
“Em có sao không Shilly?” - Giọng Chloe có hơi gấp gáp.
“Không sao ạ.”
Khuôn mặt cô hơi trùng xuống khi nhìn những mảnh vỡ trên đất. Chloe không nói gì chỉ cúi người nhặt từng mảnh vỡ bỏ vào thùng rác ở cuối giường.
“Cô Chloe, để em nhặt cho.”
Shilly mỉm cười nhưng trong lòng chẳng lấy một chút vui nổi. Vì món đồ chơi mà cô yêu thích đã hỏng hoàn toàn, không thể nào sửa được nữa. Tay cầm mảnh sành siết chặt, thiếu chút là bị rách đứt tay.
Thiếu nữ ấy lần nữa ngước nhìn về phía biển khơi. Nơi ấy chỉ còn là khoảng trời quang đãng, không một gợn mây giữa bầu trời đêm.
“Đó là món quà…mà chị tặng cho mình mà.”
Cô kéo tấm rèm lại, rồi nằm xuống giường. Tay phải bấu chặt vào vai đến mức da thịt như muốn đứt ra.
0 Bình luận