Tập 1: Khởi đầu của biển cả

Chương 1: Thử nghiệm

Chương 1: Thử nghiệm

    Ngày 20 tháng 7 năm 716 theo lịch đại lục.

    Dư vị oi ả của mùa hè vẫn bám lấy vùng đất phía Tây dai dẳng.

    Tại vùng ngoại ô ven biển, có một thị trấn nhỏ được dựng lên giữa thung lũng. Nằm lẳng lặng ở “tầng trung” là một quán ăn với biển hiệu bằng gỗ đã bám rêu.

    Quán ăn tên hạnh phúc vẫn vắng vẻ như mọi ngày. Bên trong chỉ có vài vị khách quen đến trò chuyện với chủ quán.

    Một ông già đầu trọc lùn tịt luôn miệng càu nhàu. Một người phụ nữ có gọng kính vuông đang thưởng thức tách trà thảo mộc. Và một người đàn ông với bộ quần áo xộc xệch đang ngủ gục trên bàn.

    Bà chủ nơi này rảnh rang đến nỗi ngồi ra trò chuyện với ông già luôn miệng chê bai món ăn không ngon lành gì.

    Tuy quán ăn chẳng mấy đông khách nhưng vẫn có hai nhân viên một nam một nữ làm việc. Cả hai đều mặc bộ đồng phục với áo cộc tay màu trắng và quần dài màu xanh lá. Trên ngực cả hai có thêm một chiếc tạp dề màu xám tro.

    Nhân viên nữ có khuôn mặt thanh tú, đôi mắt màu nâu sẫm. Mái tóc màu nâu được búi lên nhưng vừa đủ che đi đôi tai.

    Người đứng cạnh cô là chàng trai cao hơn nửa cái đầu có ngoại hình y chang chỉ khác chỗ mái tóc được cắt ngắn.

    “Aaaaa, Belle, tôi đã bảo cô rồi! Nấu canh cá ít nhất phải vệ sinh con cá chứ! Nhìn cái bát canh tanh ngòm của cô đi.”

    Vị chủ quán thở dài chán nản rồi chỉ tay vào căn phòng ở giữa nhà, tức căn bếp của nơi này.

    “Hầy, ở trong đó mà vệ sinh con cá vừa mất thời gian lại còn nóng nữa. Tôi không muốn đâu. Mà ông cũng nói ông cần món canh nguyên bản còn gì.”

    Cô lắc đầu trước vị khách hàng khó tính.

    Ông lão tuỳ tiện đưa thìa xuống bát canh đục ngầu rồi xúc lên một đoạn ruột vẫn chưa được xử lí rồi đưa đến trước mặt chủ quán.

    “Nguyên bản tức là không thêm quá nhiều gia vị chứ không phải không xử lí một tí nào rồi ném con cá vào nồi nước như cô đâu!”

    Đáp lại sự nóng giận của ông, chủ quán chỉ bịt tai giả vờ như không nghe thấy. Hai nhân viên đứng gần đó chỉ biết cười khổ.

    Ông bỏ thìa xuống tự hỏi tại sao mình lại mất công buổi sáng leo từ “tầng cao” lên “tầng trung” chỉ để thưởng thức hương vị tệ hại này chứ.

    Mặc dù quán ăn có hai nhân viên rất tận tình và ngoại hình thu hút ánh mắt. Không gian sạch đẹp không một vết bụi. Càng là vị trí hoàn hảo ở “tầng trung” nơi mọi người đi qua mỗi sáng nếu muốn xuống tầng thấp.

    Nhưng vấn đề lớn nhất lại là những món ăn chủ quán làm ra. Nếu dùng từ không ngon để miêu tả không khác gì đang chọc ngoáy các đầu bếp chân chính. Tuy thực đơn kinh dị ấy dù luôn thay đổi nhờ có sự cố gắng của chủ quán nhưng không hề có tác dụng

    Dù đã kinh doanh ba năm, tiền thu về từ bán đồ ăn luôn thấp thảm hại. Có thể nói là sắp sập tiệm thì đúng hơn. Ngược lại khi vẫn còn buôn bán các mặt hàng ma cụ, số tiền thu về còn cao hơn gấp bội

    Đúng lúc ông định càm ràm thêm trận nữa thì người phụ nữ ngồi sau đã đứng dậy bước đến trả tiền cho chủ quán rồi rời đi mà không nói gì.

    Chỉ có Belle vẫn cười tươi rói, hồ hởi nói lời chào.

    “Sau lại ghé nhé Chloe! Trà thảo mộc luôn sẵn sàng chỉ chờ cậu thôi!.”

    Hai nhân viên thấy vị khách rời đi cũng cúi chào. Còn vị thực khách vừa rời đi chỉ vẫy tay tạm biệt.

    Ông già đang ngồi nhìn ngược về sau thấy phần trà thảo mộc đã hết sạch. Xem ra ngoài khả năng pha trà cuốn miệng ra thì chủ quán không còn gì khác.

    Khi đang nghĩ xem định tiếp tục cuộc trò chuyện thế nào với bát canh cá tanh ngòm, nữ nhân viên của quán lên tiếng.

    “Cô Belle, gần bảy giờ mười năm phút rồi. Alicia vẫn chưa chịu dậy.”

    “Á, cảm ơn Edlyn nhé. May mà có cháu nhắc không cô quên khuấy mất việc này.”

    Belle bật dậy khỏi ghế rồi đi về hướng cầu thang ở góc trái căn phòng. Bỏ lại căn phòng âm trầm với mùi canh cá tanh nồng. Ông già thở dài quay ra hỏi khí không.

    “Cô ta luôn tưng tửng vậy à…”

    “Một phần ạ.”

    Cậu trai gãi đầu không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu.

    Thẳng tắp theo hướng cầu thang đi lên là một ô cửa sổ nhỏ cùng với hành lang vừa đủ cho hai người đi trải về phía tay phải. Ở đây có hai căn phòng lần lượt thuộc về cô con gái chủ quán và Belle và chồng.

    Bước lại gần cánh cửa đầu tiên, người phụ nữ gõ vài lần lên cửa.

    “Bé Alicia, con dậy chưa?”

    Không có âm thanh nào khác ngoài tiếng xì xào ở dưới tầng. Hết cách Belle chỉ còn cách đẩy cửa bước vào.

    Nhưng vừa đẩy một chút, cánh cửa đã kẹt cứng. Chỉ đủ để tạo ra một khe hở nhỏ. Bét nhất vẫn nhìn được vào bên trong một chút.

    Qua khe cửa, người phụ nữ nhìn được đuôi giường ở góc phải căn phòng. Bên trên chỉ có một cái chăn nhăn nhúm còn bóng dáng cô con gái thì đã mất tăm.

    Sau một hơi thở dài, người phụ nữ dồn hết sức lực của mình vào cánh tay mảnh mai để đẩy mở. Vậy mà cánh cửa như một toà sơn vững chãi không hề lay chuyển.

    Khuôn mặt của chủ quán ăn đã đỏ bừng lên vì hết hơi nhưng cánh cửa vẫn cứ trơ ra đó. Rồi cô lại lấy hơi và tiếp tục húc mạnh vào cánh cửa một lần nữa.

    Cùng với âm thanh nặng nề như đá tảng bị lôi đi, tấm gỗ hình chữ nhật mới tách ra vừa vặn cho người phụ nữ lọt vào.

    Trong căn phòng chỉ có chút ánh sáng yếu ớt xuyên qua rèm cửa, cô trông ra sàn nhà toàn là sách. Chúng nằm chen chúc nhau lấp hết khoảng trống trên sàn nhà và chặn luôn cả lối vào cánh cửa.

    Còn kẻ khiến nơi này trở nên bừa bộn lại đang ngủ ngon lành trên bãi chiến trường.

    Đó là một thiếu nữ với mái tóc vàng ánh kim dài quá vai. Trên người cô vẫn diện nguyên bộ đồ bám bụi không kịp thay ra của ngày hôm qua. Chính vì thế mà giờ căn phòng đầy mùi mồ hôi.

    Chủ quán chán nản tiến lại gần cửa sổ đối diện lối vào qua từng khe nhỏ trên sàn, không quên bặt chặt mũi để tránh mùi hương ngào ngạt.

    Khi di chuyển tới trước bàn học, cô mở toang chiếc rèm ở bên trên rồi đẩy mở cửa sổ hình tròn ở ngay đó.

    Lập tức ánh sáng và không khí trong lành tuôn vào, xua tan mùi hương khó ngửi.

    Giải quyết xong việc đầu tiên cô quay lại nhìn sinh vật bốc mùi vẫn đang lăn lộn qua lại vì ánh sáng mới xuất hiện. Khuôn mặt cô nhóc nhăn nhó như sinh vật ưa tối bị ném ra ngoài trời.

    Nhưng cô nàng vẫn giữ chặt quyển sách trong người. Siết chặt tới mức nó không thể rơi ra.

    Người phụ nữ nhẹ nhàng gạt đống sách sang hai bên để tiến lại gần thiếu nữ kia. Cô cúi xuống nhìn cuốn sách đứa con của mình đang bảo vệ mà khẽ cười.

    Trên quyển sách cũ mèn có cái tên được mạ vàng, “Phù thuỷ biển cả”. Một cuốn sách dành cho trẻ con đã ra đời từ lâu.

    “Dậy đi bé cưng của mẹ.”

    Người phụ nữ ghé sát tai thì thầm, mái tóc nâu xoã xuống che đi một nửa khuôn mặt. Tông giọng dịu dàng ấm áp như rót mật.

    Thế nhưng phản ứng của người kia lại trái ngược.

    Mặt Alicia càng thêm nhăn nhó, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau ken két rồi quay qua chỗ khác. Song cô còn nói mớ một câu như nhát dao đâm xuyên tim mẹ mình.

    “…Yêu quái bà bà đến rồi kìa…Chạy mau…”

    Người phụ nữ kéo thẳng lưng, trán giật giật. Khuôn mặt không giấu nổi sự tức giận vì bị gọi như vậy. Sau khi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, cô hét một tiếng to khiến mọi người ở dưới tầng giật mình.

    “DẬY MAU! ALICIA!”

    “Oái!”

    Thiếu nữ đang nằm dưới đất bật dậy vì bị mẹ mình đánh thức. Khuôn mặt mơ màng với đôi mắt màu xanh dương hơi hé mở.

    Rõ ràng cô vẫn chưa tỉnh táo hẳn. Khi định ngả lưng ngủ thêm một chút nữa thì cô đã bị chủ quán vòng ra sau lưng rồi ôm lấy người. Sau đó cô kéo cô con gái ra khỏi phòng bỏ mặc tiếng rên rỉ kéo dài.

    Đi đến cánh cửa, Belle đành đặt cô con gái của mình xuống giường. Cô nàng đổ gục xuống, tiếp tục giấc mộng của mình.

    Còn Belle phải dẹp đống sách sang một bên để cái cửa thông thoáng.

    Xong chuyện với cánh cửa, cô quay lại nhìn thì đứa con gái đã lại đánh một giấc khò. Cô chán nản đành kéo cơ thể dẻo oặt bốc mùi của Alicia rồi đỡ bằng vai để rước cô ra khỏi phòng.

    Nhưng do bất cẩn, nên cô con gái trượt xuống rồi cả cơ thể đổ gục. Thảm nhất là phần mặt vì bị đập bộp xuống sàn gỗ cứng ngoắc một cái đau điếng.

    Nhờ vậy mà cô mới có thể thoát khỏi cơn buồn ngủ đang bấu víu. Cô chống tay dậy trong khi phần mũi đã sưng đỏ lên vì cú ngã vừa rồi.

    Song cô quay qua quay lại nhìn xung quanh để xem đây là chỗ nào. Vì kí ức hôm qua của cô chỉ dừng lại ở đoạn ma cụ mới được tạo ra thành công mĩ mãn.

    “Con tỉnh ngủ chưa bé Alicia?”

    Belle khép cánh cửa lại rồi nhìn cô con gái vẫn đang ngồi trên nền nhà. Mặc dù cảm thấy hơi có lỗi vì để con gái mình tiếp xúc với nền nhà nhưng ít nhất chuyện đó có thể làm cô tỉnh táo hơn.

    “Cũng chút chút ạ…Chỉ là mũi con hơi đau thôi…”

    Thiếu nữ có mái tóc vàng óng đưa tay lên xoa mũi đã ửng đỏ. Khi cơn đau ập tới cô la một tiếng rõ to.

    “Híc, đau quá…”

    “Hừm…”

    Belle nghĩ ngợi một hồi rồi lấy ra một lọ thuốc mỡ từ trong túi áo. Cô mở nắp rồi bôi một chút lên mũi cô con gái song xoa đều ra các phần bị sưng đỏ. Bà không quên nhắc nhở con gái về lịch trình hôm nay.

    “Lát nữa con có buổi giới thiệu về ma cụ đúng không? Chóng chuẩn bị đi nhé.”

    “Aaaa mẹ nhắc con mới nhớ! Bây giờ mấy giờ rồi ạ?”

    Người phụ nữ trung niên nghĩ một hồi rồi nói tiếp.

    “Chắc khoảng bảy giờ rưỡi rồi. Mẹ nghĩ con vẫn đủ thời gian để tắm rửa và ăn bữa sáng đấy.”

    Alicia gật đầu, cô xoay người chạy xuống dưới tầng trước cả khi mẹ kịp ra lệnh cho cô. Điều này khiến Belle có chút bất ngờ, không tránh khỏi việc cô nghĩ con gái mình bị chập mạch.

    Đáng lí ra cô bé phải ngồi luyên thuyên vài câu nhưng giờ lại đi ngay lập tức nên bà cũng thấy lạ. Chả nhẽ cái tính “tưng tửng” của cô nàng lại biến mất rồi à.

    “Vậy ra đó là lí do cửa hàng ma cụ lại bị biến thành quán ăn địa ngục à…Kinh khủng thật.”

    Ông già không kìm được mà thốt lên khi nghe được câu chuyện tại sao một nơi đang kinh doanh ổn thoả lại trở thành một quán ăn sắp sập tiệm. Mùi cá nồng nặc khi nãy giờ cũng đã không còn nên ông ta cũng đã thoải mái hơn.

    Đúng lúc đó, Alicia cũng vừa bước xuống cầu thang. Cô đặt tay lên đầu nói lời chào với những người đang có mặt.

    “Chao xìn, chị Edlyn, anh Keith, ông Beryl hay cằn nhằn và cả anh Hans uể oải nữa.”

    Song cô nàng lượn vào trong căn phòng ở giữa để kiếm đồ ăn sáng sau đó thì đi ra sân sau theo lối ở bếp. Tại đó có một nhà tắm nhỏ đã có sẵn nước ấm được mẹ cô chuẩn bị.

    Còn trong căn phòng chính, không gian lại lặng như tờ. Sau một lúc người đàn ông với đỉnh đầu trọc lóc quay qua hỏi cặp nhân viên như thể vừa nghe chuyện lạ.

    “Con nhóc đó vừa nói ta à?”

    Edlyn gãi đầu, xong cô nói một câu thẳng như ruột ngựa.

    “Chắc chắn là vậy rồi thưa khách quý của chúng tôi.”

    “Ê này, chị Edlyn, chị nói gì với khách hàng thế!”

    Cậu trai tên Keith lập tức quay qua bịt miệng cô chị để không cho cô nói thêm bất cứ lời nào. Có lẽ lí do khác khiến quán vắng khách cũng là do có một nhân viên như này.

    Đúng lúc không khí lại trở về yên ắng, chàng thanh niên đang ngủ gục trên bàn tự dưng xoay người rồi ngã rầm xuống sàn. Mấy cái cốc rỗng tuếch trên bàn cũng rơi xuống theo.

    Nhưng anh ta vẫn gáy khò khò trong khi vừa bị một cái cốc đáp thẳng vào mặt. Mọi ánh mắt đổ dồn vào cậu trai dù vậy cậu vẫn không có vẻ sẽ tỉnh dậy.

    Một lúc sau, một thiếu nữ trở ra từ trong khu bếp với bộ dạng thơm tho, sạch sẽ, toàn thân chỉnh chu với bộ đồng phục mới toanh. Tuy mái tóc vẫn còn vương hơi ẩm nhưng khuôn mặt đã tươi tắn hẳn lên.

    Khi cô ra ngoài đã thấy bốn người ngoại trừ anh chàng tên Hans đang ngồi chung một chỗ pha trà thảo mộc.

    Alicia định bụng quở trách thì mẹ cô đã chỉ về phía đồng hồ ngay trên cánh cửa. Hiện tại đã là bảy giờ năm bảy phút, tức chỉ còn năm phút nữa là đến giờ vào học của cô nàng.

    Khuôn mặt tươi tắn trở tái mét, cô tự trách bản thân ở trong nhà tắm quá lâu. Nhưng cũng tại tắm nước ấm thực sự quá thoải mái nên cô không thể ra ngoài ngay được.

    Khi vừa lấy lại tinh thần, Alicia vội vàng lấy cây chổi ở góc nhà rồi phi ra ngoài cửa.

    “Tạm biệt mọi người! Con đi đây!”

    Bằng cách đẩy ma lực vào bên trong cây chổi, một luồng gió đã được hình thành. Trong nháy mắt cô đã biến mất. Chỉ còn lại một chút bụi đang bị thổi bay.

    Giờ mà chỉ cần đến muộn chút thôi thì thành quả nghiên cứu của cô bấy lâu sẽ hoá thành công cốc mất!

    Chiêm ngưỡng khung cảnh vừa rồi, chủ quán mỉm cười. Cô nghĩ thầm trong đầu.

    'Con bé đã ổn hơn rồi ha...Cylia.'

    Nhưng cô cũng quên luôn vụ mình đang rót nước cho vị khách của quán. Làm cho nước trong cốc chảy ra ngoài. Rồi lan ra bàn và chảy cả vào chân của Beryl.

    “Ê này Belle! Cô đang làm gì đó!”

    Ông lão hét lên trong giận dữ.

    “Ấy, tui xin lũi.”

    Còn hai nhân viên của quán thì cuống cuồng đi tìm cái chổi thay thế cho cái mà vừa bị thiếu nữ tóc vàng lượm mất.

Ã

    Tân đại lục Westo, vương quốc Champellion.

    Tại vị trí cực tây, ven biển, thị trấn Sorad nằm ẩn mình trong thung lũng sâu. Nơi này ba mặt được bao bọc bởi núi, còn hướng Tây là một khoảng rộng lớn hướng về biển cả xanh thẳm.

    Thị trấn Sorad được chia thành ba tầng cho cư dân sinh sống. Lối vào được đặt ở tầng một cũng là nơi giao thương nhiều nhất của thị trấn. Do lượng lữ khách tới đây không ít nên tầng một cũng là nơi tập trung các quán trọ giá rẻ.

    Ngoài ra “tầng thấp” cũng là nơi dẫn thẳng ra càng biển và một số bãi tắm của thị trấn. Các nhu yếu phẩm cũng được giao bán với mức giá khá rẻ nên ai cũng có thể chi trả.

    Nói không ngoa khi đây là một nơi thích hợp để nghỉ chân trong chuyến hành trình dài.

    Nằm chính giữa tầng thấp là học viện ma pháp Spes. Một nơi nổi danh với việc đào tạo ra pháp sư có tiếng trong giới. Cũng như phương pháp giảng dạy độc đáo để khai thác tiềm năng của từng học viên. Ngoài ra trường còn có nhiều đãi ngộ cho những học viên ưu tú và hỗ trợ những người gặp khó khăn.

    Đó cũng là lí do nơi này thu hút một số lượng học viên tới từ các thị trấn khác và cả vương đô.

    Đặc biệt ngay trong những học viên còn đang theo học đã có những người bộc lộ tài năng ma pháp từ rất sớm.

    Alicia cũng không phải ngoại lệ. Cô là một người cực kì nổi tiếng trong trường. Tuy điểm thực hành và lí thuyết của cô nàng luôn đứng đầu khối nhưng lí do ai cũng biết tới cô đều từ tai tiếng.

    Nổi danh là một học sinh xuất sắc nhưng kĩ năng phá hoại thì không ai so bì. Thiếu nữ này là chủ một câu lạc bộ một thành viên trong trường, người đã tạo ra hàng loạt phát mình điên rồ.

    Lần gần nhất cô đã khiến phòng câu lạc bộ của mình nổ tanh bành. May mắn là vụ đó không ai bị thương. Còn chủ câu lạc bộ thì bị cấm cửa một tháng vì hành vi phá hoại của mình.

    Và hôm nay là ngày mãn hạn của cô song cũng là ngày giới thiệu ma cụ mới.

    Nhưng tình hình hiện tại cũng không khả quan là mấy. Khi thời gian chỉ còn vỏn vẹn một phút trước khi học viện đóng cửa. Mà với tốc độ hiện tại thì cô cần ít nhất bốn phút mới tới được trường nếu việc di chuyển không gặp trở ngại.

     Tuy vậy đây là cơ hội thứ hai để cô sử dụng ma cụ mà bản thân mới hoàn thành.

    Alicia lấy ra trong túi đeo vai một món đồ hình tròn cỡ lòng bàn tay. Bên trên có một phần màu xanh lam được một vòng màu vàng bọc bên ngoài.

    Đây chính là bộ gia tốc cường đại dành cho chổi bay.

    Thứ này sẽ giúp cây chổi nén ma lực được truyền vào đến cực hạn. Song nó sẽ giải phóng toàn bộ trong một lần để chổi bay có thể đạt tốc độ cực cao.

    Thiếu nữ với mái tóc mật ong nhạt xoay người lắp dụng cụ gia tốc vào phần đuôi chổi.

    Toàn thân Alicia phát ra màu xanh lá cây mờ ảo song chúng di chuyển dần về phía đôi tay và biến mất khi chạm vào cây chổi.

    Thứ dùng để di chuyển bỗng rung lên rần rật. Trong một khắc âm vang như đại bác dội vang.

    Bùm

    Trong tức khắc, cô nàng vút bay lên không trung. Đàn chim đang bay gần đó cũng bị cô làm cho phát hoảng mà bay tán loạn.

    Chỉ còn mình Alicia giữa biển mây trắng muốt. Lần thử nghiệm đầu tiên đã cho ra kết quả không tồi rồi nhưng lần này còn thành công gấp bội. Đặc biệt là thăng bằng đã không mất đi trong quá trình giải phóng năng lượng.

    Cô mỉm cười thích thú nhưng phải nén sự vui sướng trong lòng lại. Vì quan trọng nhất bây giờ vẫn phải đến trường kịp lúc.

    Sau khi điều chỉnh lại tư thế, cô nàng hướng mũi chổi về phía học viện.

    Cùng với việc giải phóng ma lực, toàn thân cô nàng vút bay theo một đường thẳng tắp.

    Nhưng do ma lực rót vào quá nhiều nên đã tạo ra lực đẩy không nhỏ. Thành ra tốc độ bị tăng lên quá cao, lực cản của không khí cũng tăng lên không ít.

    Hai mí mắt của cô ép chặt xuống không mở nổi. Phần áo choàng của bộ đồng phục bị gió thổi phần phật ra đằng sau như muốn kéo rơi chủ nhân cây chổi. Giờ chỉ cần thả lỏng tay là cô ngã ngay tức thì.

    “…Gắng…Lên…Nào…”

    Tốc độ hiện tại của cây chổi đã giảm xuống đôi chút. Nhưng chính cô cũng sắp mất tỉnh táo. Trong tình trạng tệ hại này, cô chưa thể đưa ra giải pháp gì.

    Qua kẽ mắt cô thấy bản thân càng ngày càng gần mặt đất. Nếu như không điều chỉnh kịp thời thì hậu quả sẽ rất tệ. Đặc biệt nếu tiếp xúc với nền đất thì chính cô cũng trở thành đống thịt vụn.

    Hiển nhiên cô cũng không thể nhảy khỏi chiếc chổi vì nó đang bay nhanh hơn một mũi tên. Nếu đâm trúng ai cũng có thể xảy ra sự việc đáng tiếc. Càng không thể gỡ bộ gia tốc ra vì nếu bất ngờ tháo ra có thể sẽ khiến nó nổ tung vì lượng ma lực khổng lồ  bên trong.

    Alicia cố gắng đưa tay về phía trước, tay kết hợp với chân siết chặt cán chổi.

    Ánh sáng màu xanh lục toả ra từ lòng bàn tay. Bằng suy nghĩ cô đẩy ma lực ra bên ngoài hình thành lên từng bức tường gió làm giảm tốc độ của cây chổi.

    Nhưng chỉ vậy thôi là chưa đủ. Nếu không thể giảm tốc sớm muộn gì cô cũng sẽ thành bãi bầy nhầy.

    Cô tiếp tục sử dụng ma lực tạo ra một cơn lốc đẩy ngược lại về phía mình. Tuy nó khiến cả cơ thể cô bị hất ngược về sau nhưng chính cây chổi cũng bị chậm lại không ít.

    Thấy cách này hiệu quả, cô định tiếp tục sử dụng nhưng hiện tại khoảng cách với mặt đất đã không còn quá xa. Nếu tiếp tục sử dụng ma pháp có thể gây hoạ cho những học sinh bên dưới và cả người dân xung quanh.

    Cô nàng lập tức huỷ bỏ ma pháp mình đang sử dụng. Nhưng hiện tại tốc độ cũng để giảm sút kha khá, đủ để cô đổi sang kế hoạch khác.

    Alicia thu tay về, nắm chặt lấy cán chổi. Cô dùng lực của cả tay kéo cây chổi lên.

    Bị tác động đột ngột, chổi bay rung lên như muốn hất văng người đang cưỡi nó. Thiếu nữ kia lại càng ép chặt cơ thể của mình vào cán chổi.

    Hướng di chuyển bắt đầu trở nên khó kiểm soát. Còn cây chổi vẫn tiếp tục phi thẳng xuống. Cả Alicia và cây chổi như một con chim mất lái mà lảo đảo trên không trung.

    Nhìn thấy mặt đất sát gần. Ý chí của cô nàng càng mạnh mẽ hơn. Đôi tay siết chặt đã nhức mỏi vẫn không buông.

    Ngay khoảng khắc sắp chạm tới mặt đất, ánh sáng màu trắng kì bí xuất hiện trên tay cô. Cả cơ thể như được tiếp thêm sức lực.

    Bằng chút sức mạnh cuối cùng, Alicia bẻ cong cây chổi hướng thẳng lên trời.

    Cùng với tiếng rắc, cây chổi bị đảo hướng bay vụt lên không trung.

    Những học sinh đứng gần đó không khỏi kinh ngạc. Thiếu nữ vừa rồi đã biến mất khỏi tầm nhìn của họ.

    Mặt khác, người hộ vệ ở cổng trường đang đếm từng giây để đóng cổng. Song  bắt mấy đứa đi học muộn để phạt chúng một trận ra trò.

     (Năm…Bốn…Ba…Hai…Một…)

    Vútttt

    Âm thanh gió rít vang lên trong khuôn viên trường. Đồng thời một cơn cuồng phong khổng lồ thổi đi tứ phía

    Cát bụi bị thổi tung mù mịt, cây cỏ bị thổi ngược, nát bươm. Phần đất mới trồng cây cũng trở thành một mớ tanh bành.

    Học sinh đứng gần may mắn không gặp phải vấn đề gì. Chỉ ho một chút vì bị bụi bị thổi bay.

    Thảm nhất thì chắc chắn chỉ có thể là khu vườn. Là khởi nguồn của ngọn ngành.

    Người hộ vệ lắc đầu ngán ngẩm. Anh nheo mắt nhìn về hướng trung tâm để xác định xem “thảm hoạ” vừa rồi do vật thể gì gây ra.

    Khi lớp bụi nâu trong không khí dần tan đi, thứ đầu tiên xuất hiện chính là một khối cầu trong suốt. Bên trong, một thiếu nữ với mái tóc màu vàng nhạt đang day đầu, miệng cô vẫn lẩm nhẩm vài câu.

    Có lẽ khi rơi xuống Alicia đã tạo một lớp đệm gió và sử dụng ma thuật phòng hộ để giảm chấn thương. Nhưng khi lớp “khiên chắn” va chạm với lớp đệm gió đã giải phóng ra cơn lốc mạnh tới vậy.

    Nhận ra gương mặt quen thuộc, người hộ vệ lắc đầu ngán ngẩm. Khi anh định tóm lấy cô nhắc nhở vài câu, cô nàng đã bật lùi về phía sau.

    Alicia liếc nhìn xung quanh xem có ai bị thương hay không. Khi xác nhận xong, cô cúi đầu, ngượng ngùng xin lỗi mọi người. Sau đó cô chạy phắt đi bỏ lại những người xung quanh còn chưa kịp phản ứng.

    Pha vừa rồi hú hồn thật.

    Nhưng chí ít không gây hoạ gì cho những người xung quanh. Nếu có vấn đề gì lớn hơn cô sẽ xử lí sau.

    Nghĩ bụng cô chạy tới sân tập đằng sau toà nhà chính của học viện Spes. Đó cũng là nơi có năm vị giáo sư đã được Alicia hẹn gặp sau vài tháng bị cấm túc để kiểm định chất lượng ma cụ lần này.

    Nhìn thiếu nữ đã tới, người phụ nữ duy nhất trong số đó yêu cầu cô bắt đầu trình bày.

    Alicia vui vẻ ngồi lên chổi bay, thứ đã có một vết nứt ở phần thân. Sau khi lắp bộ gi tốc cường đại được tháo ra ít phút trước.

    Do đã có ba lần thử nghiệm, cô đã nắm được lượng ma lực cần truyền vào để có thể tiết chế tốc độ và di chuyển ở mức vừa phải.

    Không có gì ngạc nhiên khi cô vận hành nó một cách trơn tru.

    Bởi lần này cô chỉ sử dụng một phần nhỏ ma lực so với hai lần trước nên tốc độ sau khi được gia tăng chỉ ở mức độ vừa phải. Nhanh hơn bình thường khoảng mười lăm phần trăm. Nhưng nhiêu đó thì vẫn chưa đủ để thể hiện tiềm năng của nó.

    Alicia quyết định hạ xuống đất. Và sử dụng một lượng ma lực gấp ba lần vừa rồi.

    Bộ gia tốc kêu lên một tiếng rẹt rồi cô bay vút lên không trung.

    Cô bay qua bay lại với tốc độ đã tăng lên năm mươi phần trăm so với bình thường. Hiện vẫn là một mức độ có thể kiểm soát.

    Nhìn cô bay lượn trên không trung mà không bị mất thăng bằng, năm vị giáo sư phải ồ lên một tiếng bất ngờ.

    Thấy màn trình diễn đã đủ, Alicia quyết định hạ cánh.

    Nhưng ngay khi cô định đáp xuống đất, bộ gia tốc liên tục phát ra âm thanh chói tai khiến cô cũng phải nhúi mày.

    Nếu không sai thì sắp sửa có sự cố gì sắp diễn ra.

    Quả nhiên, bộ gia tốc bắt đầu xì khói, sau tiếng cạch. Một vụ nổ nhỏ xuất hiện ngay phần đuôi chổi. Giải phóng toàn bộ lượng ma lực dư thừa trong lần tháo ra bất chợt khi cô hướng cây chổi bay lên không trung.

    Trong phút chốc, Alicia đã bị cây chổi của mình kéo đi mất dạng. Hệt như ngôi sao băng vụt qua trong bầu trời đêm.

    Để lại năm vị giáo sư vẫn đang ghi nốt chú ý về món ma cụ lần này. Đến khi họ phản ứng lại đã chẳng còn thấy tăm hơi của Alicia đâu. Người phụ nữ trong hội vội vàng bảo những người xung quanh chuẩn bị đi tìm cô nàng.

    Khuôn mặt với chiếc kính gọng vuông ngập tràn căng thẳng khi nhớ lại lời nhờ vả khi trước của người bạn mình.

    Cùng lúc một chàng trai đang chạy tới định thông báo vụ việc xảy ra ở sân trước cũng bị cô túm cổ lại bắt thông báo cho bên phòng giáo vụ để phái người chuẩn bị đi tìm cô nàng.

    Dù sao đảm bảo an toàn cho học viên cũng là ưu tiên hàng đầu của học viện. Không phân biệt bất cứ ai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!