Tập 1: Khởi đầu của biển cả

Chương 5: Kẻ lưu lạc từ phương Đông

Chương 5: Kẻ lưu lạc từ phương Đông

    Câu chuyện về “phù thuỷ biển cả” thực chất không phải là câu chuyện cổ tích. Nó giống như một ghi chép lịch sử được truyền lại thì đúng hơn. Nhưng dần dần nó lại trở thành một câu chuyện quen thuộc đối với trẻ con.

    Những bản ghi cổ xưa của câu chuyện ấy đã thất lạc từ lâu. Trong đó có nhắc tới việc tác giả được một thiếu nữ kì lạ cứu khỏi lũ quái vật với vẻ ngoài kì dị trong một chuyến ra khơi xa bờ.

    Cô gái ấy chỉ cần dùng một cái phẩy tay lũ quái vật lập tức bị đóng băng rồi vỡ vụn. Sức mạnh vượt xa tầm hiểu biết của con người. Thứ sức mạnh có thể huỷ diệt cả đại lục chỉ bằng cái phẩy tay.

    Ấy vậy mà vẫn có kẻ dám đối đầu trực diện với “Phù thuỷ biển cả”. Và chính kẻ đó chính là người đầu tiên thêu dệt lên câu chuyện về một phù thuỷ toàn năng có thể đánh bại mọi cường địch.

    

    Một ít vụn bánh rơi xuống mặt nước rồi tan đi khi thiếu nữ tóc đen ăn phần bánh kẹp mà Alicia đưa cho. Ngay sau khi ăn xong miếng đầu tiên, Alicia rướn người đưa cho cô bé ấy thêm một phần nữa.

    Nhận được đồ ăn, thiếu nữ ấy ngước nhìn Alicia chằm chằm. Đôi mắt đen tuyền trống rỗng, sâu thẳm như hút lấy đối phương vào bên trong. Alicia hoàn toàn không thể thốt lên một câu nào.

    “Cảm ơn…”

    Thiếu nữ kia cúi xuống tiếp tục ăn bánh. Còn Alicia không biết từ lúc nào đã lùi một bước về phía sau. Trong vô thức, cô cảm thấy người đang đứng trước mắt thật đáng sợ.

    Sau khi hít thở đều, cô lấy lại bình tĩnh rồi ngồi xuống khúc cây gần đó. Alicia nhìn vào ba miếng bánh còn lại rồi quay sang thiếu nữ kia.

    “Cậu còn đói không? Tớ vẫn còn nhiều lắm.”

    Thiếu nữ kia nghe vậy gần đầu, xong cô chìa tay về phía Alicia. Nhận được tín hiệu, cô nàng lấy thêm một phần bánh kẹp thịt heo đặt lên cánh tay mảnh mai của thiếu nữ.

    Nhìn cô gái thấp hơn mình một cái đầu đang thưởng thức bữa ăn, Alicia chợt nhận ra cô bé dễ thương vô cùng. Một vẻ đẹp siêu thực tựa như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo. Khuôn mặt đủ làm người khác xiêu lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên ngay cả cô cũng không phải ngoại lệ.

    “…Rốt cuộc…Cậu là ai thế?”

    Alicia trong vô thức thốt ra một câu hỏi. Thiếu nữ vừa ăn xong cũng nhìn cô chằm chằm. Sau vài giây thiếu nữ mới lên tiếng với tông giọng trầm.

    “Tôi là Shizue.”

    Tự dưng được trả lời, cô ngơ ra một chút nhưng nhanh nhảu đáp lại ngay.

    “Còn tớ là Alicia, Alicia Nowak.”

    Hoá ra cô gái này cũng không đáng sợ như cô nghĩ chỉ có điều cô bé hơi lạnh lùng một chút mà thôi. Có lẽ cô ấy cũng là một người dễ gần chăng?

    “Với cả tôi hiện tại mười bảy tuổi rồi. Đừng hiểu làm nhé.”

    “Ể…”

    Quả nhiên là Alicia đã hiểu sai ngay từ đầu. May mà cô không xưng “chị” nếu không tình huống hiện tại còn khó xử hơn nhiều. Cũng tại Shizue thấp hơn cô những một cái đầu, mà trong khoa ma thuật năm hai cô lại là người thấp nhất. Nên cô mặc định cho rằng người này ít nhất cũng phải kém mình hai tới ba tuổi. Nào ngờ đâu sự thật là lại như này.

    “T…Trùng hợp ghê. Tớ cũng mười bảy tuổi, hai tháng tới là tớ sẽ mười tám tuổi.”

    Alicia lấy thêm một chiếc bánh rồi đưa cho Shizue. Cô tiếp tục hỏi thêm.

    “Mà cậu tới từ đâu vậy? Tớ thì ở ngay trên thị trấn gần đây.”

    Shizue đứng đó suy nghĩ một hồi, cô đáp lại một cách mơ hồ.

    “Phương đông. Nơi mặt trời mọc.”

    Nghe xong câu này Alicia nhăn mặt, cô tự hỏi bản thân đã từng nghe qua nó ở đâu rồi thì phải. Sau khi lục lọi trong kí ức một hồi lâu, Alicia hét lên một tiếng, cô đã nhớ ra nó xuất hiện khi nào. Chính là trong cuốn sách “Phù thuỷ biển cả”.

    Phù thuỷ thống trị biển cả, xuất hiện khi mặt trời mọc và biến mất khi mặt trời lặn. Là một cô gái sở hữu sức mạnh khủng khiếp có thể diệt trừ toàn bộ lũ quái vật trên biển gây hại người khác. Là người luôn bảo vệ đất liền suốt hàng trăm năm. Vậy nên cô được lũ trẻ gọi là “Phù thuỷ ấm áp”.

    “Vậy nơi đó có gì thú vị không vậy?”

    Shizue đang ăn cũng dừng tay lại. Nhìn đôi mắt như muốn biết mọi thứ của Alicia, cô trầm ngâm nhưng vẫn đáp lại.

    “Nơi đó là một nơi tuyệt vời. Tại vì…”

    Cô thực sự không thể nói nữa. Không phải vì cô không muốn mà vì cô không biết. Điều duy nhất cô nhớ được chỉ là mình tới từ phương Đông. Còn nơi đó như thế nào, cô hoàn toàn không có kí ức.

    “Xin lỗi, tôi không thể nhớ ra. Tôi đã rời khỏi đó quá lâu rồi, nên những gì tôi nhớ vô cùng mờ nhạt.”

    “Không sao đâu. Dù gì cậu cũng có lòng trả lời tớ rồi mà.”

    Alicia vẫn nở nụ cười. Tuy không nhận được câu trả lời mong muốn nhưng cô biết bản thân chẳng thể ép người kia cố nhớ ra. Dù sao câu chuyện về ngày hôm qua, cô còn chẳng rõ nữa là.

    Nghĩ tới vụ việc hôm trước, Alicia nhìn đối phương đầy hi vọng.

    “Mà tớ có chuyện khác muốn hỏi cậu đó…Hôm qua tớ có thấy một ai đó…Chiến đấu… Không hình như không phải chiến đấu…? Lũ quỷ biển… Không phải… Tại sao…Hình như là…Không…Rốt cuộc là gì…”

    Shizue lập tức phản ứng lại. Cô đưa tay lên như muốn chặn họng Alicia. Nhưng giọng Alicia bắt đầu lạc đi, cô gục mặt xuống rên rỉ.

    Đằng kia Alicia ôm chặt lấy mặt mình, chúng siết mạnh tới mức hằn đỏ lên. Đầu cô đau như búa bổ, kí ức như dòng chảy bị hỗn loạn. Cuộc hiến với quỷ biển tối qua đã không còn, thứ đọng lại trong đầu cô chỉ còn là việc cô trốn học ra bờ biển ngồi chơi mà thôi.

    Nhưng kí ức sai lệch này khiến cô phải chịu cơn đau kinh khủng. Dường như còn tệ hơn cả ngày hôm qua. Như thể linh hồn cô đang bị xé làm hai mảnh rồi vỡ vụn. Cảm giác như bị lửa thiêu, bị gió xé vụn, bị đất đá nghiền nát cơ thẻ, bị nước làm cho chết ngạt và bị biến thành cây cỏ không thể di chuyển.

    Alicia không biết mắt cô đã chuyển sang màu trắng và sáng lên từng nhịp theo hơi thở dồn dập của cô.

    “…Sáng hôm qua…Mình đã…trốn học sao…”

    Một cánh tay chạm nhẹ lên vai cô. Là cánh tay của Shizue đang ở trên vai trái của cô. Trong phút chốc cơn đau như biến mất sạch. Sự hỗn loạn trong đầu Alicia dường như biến mất hoàn toàn.

    Nhưng cô đã quên khuấy đi sự việc hôm qua. Thay vào đó lại là một loại kí ức mới.

    “Cô có sao không vậy?”

    “…Ha…A, tớ không sao đâu. Dạo này vẫn bị như vậy ấy mà.”

    Alicia vẫn còn hơi thở dốc, khuôn mặt cô xuống sức thấy rõ. Toàn thân đã bị cơn đau vừa rồi rút cạn sức lực.

    Cô ngả lưng ra phía sau, tựa vào khúc gỗ bên dưới để nằm ườn ra.

    “Xin lỗi vì đã để cậu thấy cảnh đó nhé.”

    Shizue không biết từ lúc nào đã thu tay về. Cô vẫn lẩm bẩm một mình nhưng Alicia không nghe thấy.

    “…Đó cũng là lỗi của tôi…”

    Cả hai mới nãy còn nói chuyện giờ đã trở về im lặng. Một người thì gần như không có vẻ sẽ mở lời, một người thì trông như đã kiệt sức trên khúc cây khô.

    Nhưng người mở lời trước vẫn là Alicia. Cô chỉ tay lên trời trong bộ dạng mệt mỏi sau cú sốc vừa rồi.

    “Cậu có từng nghe đến câu chuyện “Phù thuỷ biển cả” chưa?”

    “Chưa từng nghe qua. Nhưng có cảm giác nó giống một câu chuyện cho trẻ con vậy.”

    Alicia cười xoà, có chút xấu hổ. Dù sao đã gần mười tám tuổi nhưng cô vẫn thích thú với câu chuyện này. Và chính vị phù thuỷ toàn năng trong câu chuyện chính là nhân vật cô yêu thích nhất.

    “Cậu có muốn nghe thử không?”

    “Cái đó thì để sau đi. Hiện tại cô đang kiệt sức mà đúng không?”

    Nhìn cánh tay vẫn còn hơi run rẩy của mình, Alicia cảm thấy đối phương nói cũng có lí. Cô đành nghỉ ngơi chút đỉnh đợi khi nào cơ thể trở lại bình thường sẽ tiếp tục nói chuyện.

    Nếu vậy thì Shizue sẽ làm gì trong thời gian cô nghỉ ngơi cơ chứ? Nhìn một đứa con gái nằm phơi bụng trên khúc cây khô sao? Thế thì không được!

    “N…Nè Shizue, Cậu còn đói không? Trong giỏ của tớ vẫn còn hai chiếc bánh kẹp nè.”

    Thiếu nữ tóc đen nhìn cái giỏ đang ở ngay trên khúc cây khô. Nhưng lại cách mặt biển một đoạn khiến cô không thể với lấy. Cô chỉ đành nhìn đồ ăn đang ở ngay trước mắt mình.

    “Cái đó…Tôi không lấy được. Tôi không thể bước lên bờ.”

    Nghe câu trả lời, Alicia tự nhiên cảm thấy áy náy. Bởi nếu Shizue đã không thể làm thế ắt phải có lí do ẩn sau vậy mà cô lại đặt cho đối phương một yêu cầu quá đáng vậy chứ. Đáng ra người bắt chuyện là cô nên chủ động đưa cho đối phương  chứ.

    “T…Tớ xin lỗi.”

    Nói rồi cô nâng cánh tay đang run rẩy của mình lên. Cô dùng ma pháp để đưa chiếc giỏ tới tay Shizue. Nhưng do không kiểm soát được ma lực nên toàn bộ những gì ở trong giỏ bị bay hết ra ngoài. Bao gồm cả phần đồ ăn còn sót lại và một quyển sách vuông vức được giấu bên dưới lớp giấy thấm dầu.

    Trên bìa sách nâu sẫm có tiêu đề mạ vàng ghi “Phù thuỷ biển cả dị bản”. Là một cuốn sách mà cô chưa từng đọc qua bao giờ. Vì dù có đi mày mò suốt bao nhiêu năm nay thứ cô nhận lại cũng chỉ là “Phù thuỷ biển cả” bản cổ tích mà thôi.

    Cô ước bản thân có thể ngồi dậy đọc nó ngay lập tức nhưng bản thân lại không gắng gượng nổi. Dường như cơ bắp của cô hiện tại cũng đã vào trạng thái tê liệt rồi.

    “Cái đó…Cậu đọc cái đó trong lúc đợi tớ hồi phục được không? Cả hai phần bánh kia nữa…”

    Vừa dứt lời, chỗ thức ăn mà Alicia nhắc đến đã rơi vèo xuống biển. Chắc chắn là do cô không thể kiểm soát được ma lực cẩn thận. May mắn là quyển sách trông có vẻ quý giá kia đã rơi vào tay Shizue.

    Tuy nhìn cô nàng có vẻ vô cảm nhưng Alicia cảm thấy đối phương đang tiếc nuối điều gì đó. Đúng lúc cô định nói thì đã bị Shizue cướp lời.

    “Vừa nãy cô đã sử dụng ma thuật sao?”

    Câu hỏi có phần kì lạ của Shizue khiến Alicia lại quay đầu qua.

    “Ừm, thiên phú của mình là ma pháp phong hệ đó. Mình có thể điều khiển gió tuỳ theo ý mình thích. Nhưng vừa nãy cơ thể có chút vấn đề nên không được tốt ấy mà…”

    “Vậy sao khá tiện nhỉ.”

    Alicia hiện tại dù sắp đứt hơi nhưng cô vẫn phải cố hỏi tiếp.

    “Cậu có thiên phú ma pháp hệ gì thế?”

    “Có lẽ là hệ thuỷ. Tôi cũng không rõ nữa.”

    Lúc này thì cô nàng trên khúc cây khô thực sự đứt hơi. Cô không thể quay qua cười nói đáp lại lời thiếu nữ mới quen này được. Mà chỉ có thể nhắm mắt nghỉ ngơi đơn giản mà thôi.

    Nhìn quyển sách không quá dày trên tay, Shizue lật mở trang bìa. Cảm giác đầu tiên của cô là loại giấy được sử dụng rất mềm mại và trắng sáng. Màu chữ cũng vô cùng rõ không gây khó chịu khi đọc.

    Cô tiếp tục lướt đi trên từng trang giấy. Tiếng loạt xoạt phát ra như mở ra một trang kiến thức mới.

    Có điều câu chuyện này lại vô cùng dị thường. Phù thuỷ biển cả trong câu chuyện vẫn là một thiếu nữ. Có điều thiếu nữ ấy lại có thể di chuyển trên mặt đất. Cô giết chết không biết bao nhiêu sinh mạng. Cô giẫm đạp lên người khác trong chuyến hành trình của bản thân. Và rồi cuối cùng chính tay cô đã tạo ra một sinh vật tà ác chỉ để thoả ước nguyện của bản thân.

    “Đúng là dị bản có khác.” – Shizue lẩm bẩm.

    Quả nhiên chuyện cổ tích dành cho trẻ con và thể loại khác thường kia lại cách nhau một trời một vực. Bên thì dành tình yêu cho nhân loại. Một bên lại là kẻ ích kỉ chỉ nghĩ tới chính mình.

    Nhưng liệu rằng đây có phải là dị bản duy nhất. Hay chỉ là một trong số vô vàn dị bản còn ghê tởm hơn. Không ai biết được chuyện đó, trừ những người đã thực sự gặp được “phù thuỷ biển cả”.

    Shizue cũng mong được gặp người ấy một lần,để xem người ấy là kẻ như thế nào.

    Shizue đóng quyển sách lại. Cô nhìn về phía người đang nằm nghỉ. Hình như cđối phương đã chìm vào giấc ngủ được một quãng. Do không tiện gọi dậy nên cô quyết định để mặc đấy luôn. Dù sao Alicia cũng cần nghỉ ngơi sau vụ vừa rồi.

    Cô đưa tay che miệng, ngẫm nghĩ về ma pháp. Là thứ mà Alicia vừa sử dụng vậy mà lại không cần niệm chú. Đã vậy trong tình trạng bản thân gần mất nhận thức vẫn có thể sử dụng điêu luyện tới vậy. Đây rõ ràng là khả năng của một người đã đạt tới trình độ cao.

    Nhưng điều đặc biệt nhất chính là lượng ma lực mà cơ thể Alicia đang phát ra. Con mắt của Shizue có thể nhìn ra điều đó. Nó như một khối khổng lồ dày đặc vây quanh cơ thể của cô nàng. Đôi lúc biến thành một cột nhỏ phóng thẳng lên bầu trời không thấy điểm cuối. Và khi Alicia chịu cú sốc từ việc biến đổi kí ức, ma lực trở nên hỗn loạn biến thành mũi nhọn mà phóng ra xung quanh, bao trùm lấy cả một khu vực lớn. Đứng bên trong khối ma lực ấy, làm Shizue sởn da gà.

    Quả thực không phải một người bình thường.

    Nếu nhận định của Shizue là đúng, người này thực sự có sức mạnh ngang ngửa với cô. Thậm chí là mạnh hơn nếu như sử dụng toàn lực. Nhưng có vẻ như linh hồn của cô không chấp nhận điều đó thì phải.

    Ít lâu sau, Alicia tỉnh dậy. Cô ngáp một cái thật dài và duỗi hai tay hết mức khiến các khớp kêu răng rắc.

    “Khoẻ khoắn lại rồi!”

    “Ồ, cô tỉnh dậy rồi à.”

    Shizue vẫn đứng đó, đang nhìn cô chằm chằm. Nhưng Alicia đã không còn cảm thấy sợ hãi như lần đầu gặp nhau nữa.

    “Ừm, tớ cảm thấy cơ thể còn khoẻ hơn trước cơ. Để cậu chờ lâu rồi. Quyển sách đó cậu thấy thế nào?”

    Thiếu nữ tóc đen liếc nhìn quyển sách đâng cầm trên tay trái. Quả nhiên vẫn phải trả lời thôi.

    “Nếu là dị bản thì cũng đúng. Câu chuyện kể về một phù thuỷ không có nhân tính.”

    Nghe xong Alicia bỗng cảm thấy có chút hứng thú. Cô nhanh chóng tiến tới lấy lại quyển sách từ tay Shizue. Dù sao cô cũng muốn xem thần tượng của mình trong tác phẩm khác sẽ trông như thế nào.

    Nhưng sau khi đọc xong, Alicia cũng ngơ luôn tại chỗ. Cô không ngờ dị bản này lại nói về một phù thuỷ tàn nhẫn tới vậy. Khác xa hoàn toàn bản chính đã thế lại còn có thể lên trên mặt đất nữa chứ. Đúng là mất cả “chất” của “Phù thuỷ biển cả”.

    “Ài mình cũng đã ngờ ngờ rồi nhưng không ngờ nó lại tệ tới mức này cơ đấy. Lẽ ra mình nên dừng ở đoạn cô ấy có thể di chuyển trên mặt đất rồi.”

    Alicia một tay chống cằm, đặt quyển sách sang một bên mà than thở.

    “Mà cậu có muốn biết câu chuyện về “Phù thuỷ biển cả” mà tớ hay nghe không? Câu chuyện về một phù thuỷ hết mình bảo vệ con người.”

    Shizue nghĩ ngợi một hồi xong chỉ về phía mặt trời chỉ còn cách mặt biển một đoạn ngắn. Luồng sáng đỏ chiếu rọi qua đám mây mờ khiến cả bầu trời ngả sang sắc vàng. Phía đằng Đông chân trời cũng đã được nhuộm tím phân nửa.

    Tiếng chuông trong trấn vang lên vài ba tiếng lớn vọng tới tận bờ biển này. Hiện tại đã là nằm giờ chiều. Vậy là cô đã ngủ lâu thế sao!

    “Hầy thế mà cũng đã muộn vậy rồi à…Tới lúc tớ phải về rồi.”

    Alicia trông ủ rũ hẳn ra. Cô đặt lại quyển sách vào trong cái giỏ mà Hans đưa cho mình đang nằm chỏng trơ xong lần khi sử dụng ma thuật không kiểm soát được.

    Sau đó cô cầm lấy cây chổi được dựng ở gần đó. Trong khi Alicia đang điều chỉnh tư thế để chuẩn bị khởi hành, Shizue tiếp tục sử dụng khả năng của đôi mắt để nhìn chằm chằm vào cô. Bây giờ lượng ma lực đã trở về dạng cột phóng thẳng lên trời.

    “Tạm biệt nhé! Hẹn mai gặp lại! Với cả tớ sẽ đem theo cuốn “Phù thuỷ biển cả” bản tớ hay đọc cho cậu nhé.”

    Shizue không nói gì, cô đưa tay lên vẫy chào. Nhưng khuôn mặt vẫn cứng đờ không thay đổi.

    Ã

    Xoạch

    Cửa quán ăn bị kéo mạnh. Nó đập vào phần cuối thanh ray vang lên một tiếng lớn. Mạnh hơn chút nữa có thể khiến nó bị hỏng mất toi.

    “Con về rồi đây!”

    Trong quán, Belle đang quét nhà, vẻ mặt có chút bất ngờ vì hành động của con gái. Vì thường cô nàng hiếm khi làm vậy với cánh cửa. Tệ thì chỉ có thể là đâm thẳng vào cửa lúc dùng chổi bay thôi.

    “C…Con đi đâu với cái bộ dạng này vậy, bé Alicia?”

    “Dạ?”

    Nghe mẹ nói, cô mới chú ý đến bộ dạng của mình lúc này. Bộ đồ ngủ màu trắng của cô giờ đã dính đầy mồ hôi, đã vậy còn lem nhem đầy cát. Nhưng vẫn đỡ hơn chiếc áo choàng đã có vài vết rách.

    “Oái, sao bộ đồ của con lại thành ra thế này?”

    Alicia vội vàng cởi bỏ chiếc áo choàng, sau đó cô cố phủi chỗ cát trên người xuống nhưng không thể làm được. Dù sao nó cũng đã bị ngấm mồ hôi nên cát dính lại khác chắc.

    Belle lấy một cái ghế ngồi xuống đối diện, sau đó cô lấy ra một ấm nước đun sẵn đặt ngay chân bàn gần đó. Người phụ nữ rót đầy một cốc nước ấm rồi đưa cho Alicia, đồng thời bảo cô nàng dừng lại nếu không cái sàn mới quét sẽ thành công cốc mất.

    “Vậy là chiều nay con ra biển à? Có gì thú vị không?”

    “Con ra ngoài đó ngủ li bì hai tiếng đồng hồ luôn! Nên giờ người con khoẻ khoắn hơn rồi.”

    Nhận được câu trả lời mong muốn, Belle nở nụ cười phức tạp. Cô chỉ tay về phía sau nhà, nơi đã nhờ Hans để sẵn một đống củi ở đó.

    “Vâỵ con xử lí đống củi giúp mẹ nhé. Với điều kiện là không được sử dụng ma pháp như lần trước nhé.”

    Như đã biết trước được chuyện này, Alicia vui vẻ nhận lời rồi dắt mẹ ra phía sau. Nơi toàn bộ chỗ củi đã được xử lí xong và xếp gọn lên bên cạnh nhà. Mọi việc xong nhanh tới mức Belle cũng không ngờ tới.

    Trong khi Alicia còn đang tự hào, Belle lại thấy điểm lạ. Đó là mặt cắt của chỗ củi khô mới nhập về này quá gọn gàng. Giống như được sử dụng ma pháp để cắt thay vì cầm rìu chặt. Vì nếu con gái cô mà dùng rìu chặt chắc chắn sẽ phải dùng lực đến ba bốn lần khiến khúc củi trông kinh khủng hơn.

    Cô quay ra nhìn cô con gái đầy nghi ngờ. Thấy mẹ cứ nhìn mình chằm chằm, Alicia cũng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh nhưng cô cố gắng không để lộ sơ hở.

    Đúng lúc Belle định hỏi chuyện thì ở trước nhà có tiếng gọi của Hans.

    “Oi, có ai ở nhà không nhỉ? Alicia? nhóc đã về  nhà chưa thế?”

    Belle ôm đầu thở dài. Cô biết thể nào chuyện này cũng xảy ra nên hỏi cô con gái đang đứng cạnh mình.

    “Hans có đưa cho con chìa khoá cửa sau không thế?”

    “Dạ? Không ạ…Anh ấy chỉ đưa con đúng cái giỏ đồ ăn thôi.”

    Câu trả lời đúng như dự kiến khiến Belle mất cả hứng truy cứu cô con gái. Cô nản trí đi ra trước nhà bỏ lại Alicia thở phào vì trốn thoát thành công. Dù sao lần trước cô làm vậy đã bị mẹ gõ cho u đầu vì tội phụ thuộc vào ma pháp.

    Vừa bước ra phòng chính, Belle đã thấy nụ cười nhe nhởn của Hans. Trông như một tên ngốc đang làm trò khùng điên trước cửa quán ăn. Điều này càng thêm Belle cáu hơn nữa. Trong phút chốc cô lướt nhanh tới tóm lấy cổ áo của chàng trai.

    “Ây chà, có vẻ em trai của chị không được thông minh cho lắm nhỉ? Lại còn hay quên giống mấy ông già nữa.”

    Belle vừa cười vừa nói trong khi đang siết chặt cổ áo của cậu. Vừa siết cô vừa lắc lư qua lại cho bớt khó chịu.

    “Ấy khoan đã chị Belle. Em không có ý đó nhưng hôm nay là bị chút vấn đề nên quên tiệt mất.”

    Belle thả tay ra, trên mặt vẫn là nụ cười dịu dàng. Cô quay đi vào trong đồng thời ra hiệu cho Hans vào cùng. Dù gì đây cũng không phải vấn đề lớn nên bỏ qua cũng không sao.

    “Nay cậu đưa đồ cho bé Alicia có thấy con bé chặt củi không?”

    Câu hỏi này khiến Hans cứng đờ. Sau khi suy nghĩ một lúc, anh thản nhiên nói như không có chuyện gì.

    “Con bé tự chặt mà. Chả nhẽ em lại bỏ thời gian ra để làm việc không lương à?”

    Cùng lúc Alicia cũng đi ra từ phía sau. Cô cũng nghe thấy câu trả lời của Hans. Việc này làm cô cảm thấy ấm lòng phần nào. Có lẽ cả đời cô sẽ không quên người anh trai tốt bụng này của mình.

    Nhưng ngay lúc Belle quay qua nhìn con giá, Hans nở nụ cười khoái chí, giơ ba ngón tay về phía Alicia khiến mặt cô xị xuống. Nào ngờ anh vẫn nhớ tới vụ trả tiền hai người đã nhắc tới hồi chiều.

    “Thôi con vào nấu cơm đây. Nhà còn đồ gì không mẹ?”

    “Hừm hình như vẫn còn một chút thịt gà, hành tây với cà rốt thì phải. Cơm mẹ đã nấu sẵn trong nồi đất rồi nhé bé con!”

    “Dạ vâng.”

    Alicia xoay người đi lại vào trong căn bếp. Cô định hôm nay sẽ làm một chút gà sốt tương ăn kèm với cà rốt thái sợi. Nhưng khi chuẩn bị nấu ăn giọng Hans vọng vào khiến cô cảm thấy hơi khó chịu.

    “Cho anh xin bữa cơm tối hôm nay nhé!”

    “Không có nấu cho anh đâu!”

    Biết Alicia thể nào cũng làm cho mình một phần, Hans vui vẻ ngồi xuống ghế ngay đối diện Belle. Người đang đăm chiêu suy nghĩ gì đó.

    Anh nuốt nước bọt, nói bằng giọng căng thẳng.

    “Một con cá là hai đồng bạc. Em không giảm được thêm đâu, trừ phi chị mua nhiều thôi.”

    “Nghĩ lại đi Hans. Giảm cho chị thêm chút nữa. Chị là nhà tài trợ chính của cậu mà.”

    Hans tặc lưỡi, cậu biết ngoài Belle ra chẳng ai chịu mua hàng cho cậu cả.

    “Chậc, một đồng bạc rưỡi là giá tối thiểu rồi đó.”

    Nhưng Belle vẫn im lặng. Rõ ràng cô còn muốn giá tiền giảm thêm chút đỉnh. Hans cũng biết điều đó nên cậu không nói gì. Chỉ chờ xem ai là người bỏ cuộc trước thì giá tiền sẽ được định đoạt.

    Alicia trong bếp cũng vừa hoàn tất các khâu chế biến chính. Giờ chỉ cần rim gà thêm một lúc rồi cho trứng vào là hoàn thành món ăn. Dĩ nhiên là hôm nay cô làm ba phần để đãi cả vị khách không mời kia.

    Cô rời khỏi phòng bếp, bước qua hai người đang im lặng chiến đấu. Cô lấy một bộ quần áo cộc tay trên phòng rồi trở vào phòng tắm ở sân sau. Nơi đã được mẹ cô chuẩn bị sẵn nước tắm từ lúc bà về.

    Giữa tiếng lục bục của món gà, Hans nghe thấy tiếng đóng cửa của nhà tắm.

    Anh phun ra một tiếng uể oải rồi mới chuyển chủ đề sau khi chấp nhận cái giá một đồng bạc.

    “Hầy, chị sắp tới trên vương đô có đại hội không? Hiện tại đang tưng bừng lắm.”

    Hans nốc cạn cốc nước được để trên bàn. Nhưng suýt thì nhè ra vì bên trong không phải nước mát như anh tưởng tượng.

    Nhưng người ngồi đối diện cậu chỉ bày ra một khuôn mặt đầy ẩn ý. Sau đó cô đáp lại với dáng vẻ tự nhiên.

    “Vậy chốt giá là một đồng bạc nhé. Với cả vụ vương đô chắc chị không đến đó được đâu. Quán xá còn nhiều việc lắm. Nếu có gì thì chị chỉ cho bé Alicia lên đó chơi một buổi thôi. Lúc đó nhờ em đi cùng nhé.”

    “Em cũng đang định nói vậy. Dù gì cũng ở trong trấn cả chục năm chả chạy ra ngoài tí gì rồi. Lâu lâu vẫn phải đi đây đó cho khuây khoả chứ lị. Còn lộ phí thì lại nhờ chị.” – hans cười nham hiểm.

    Ai ngờ Belle lại gật đầu đồng ý. Hans suýt thì ngã ngửa, anh không ngờ người hay tính toán chi li như cô lại có thể đồng ý cái một như này. Trong khi Hans còn chưa bình thường trở lại, Belle đã tiến tới cái giỏ Alicia đặt trên bàn lúc đang phủi cát.

    Từ bên trong, cô lấy ra cuốn dị bản. Ngay khi mở trang đầu tiên, Belle đã chú ý tới một phần ở góc trang. Bên trên là lớp ma lực vô hình cô yểm lên, chỉ cần có người chạm vào sẽ ghi lại dấu ma lực của người này. Và đây lại không phải dấu ma lực của Alicia. Cô mỉm cười định bụng sẽ cất quyển sách này vào chỗ bí mật.

    Nhưng vừa xoay người lại, Belle đã thấy Alicia đứng ở cửa bếp. Bộ dạng sạch sẽ, tươm tấp trong bộ quần áo mới thay. Và khuôn mặt có hơi cáu kỉnh vì đã thấy chuyện không vui trong bếp.

    Vì mới nãy khi cô đã hoàn thành ba phần đồ ăn và sắp ra đĩa. Chỉ cần cho thêm cơm vào là xong bữa tối hôm nay. Nhưng tới lúc mở nắp nồi đất thứ bên trong lại là chỗ gạo đang ngâm trong nước lạnh ngắt. Hoàn toàn chưa được nấu chín.

    “Mẹ à…Mẹ lại quên đun cơm lên rồi.”

    Mặt Belle rõ vô tội. Cô đi vào bếp để xem thử nồi đất mà mình bảo. Sau đó lại trở ra với bộ dạng thất vọng. Nhìn người vừa nãy còn lãnh đạm nói này nói kia giờ lại thành ra như này khiến Hans mới bình thường trở lại lại cười phá lên.

    Không thèm để ý tới hai người, Alicia phụng phịu vào trong đem ra ba phần ăn rồi đặt lên bàn.

    Nhìn thấy đồ ăn, hai mắt Hans sáng rỡ, đã vậy lại còn thơm không tả được khiến anh muốn ăn ngay lập tức.

    Còn Belle vẫn còn hơi ủ rũ vì bản thân còn không nấu được một nồi cơm cẩn thận. Nhưng Alicia đã đặt cô ngồi vào bàn ăn. Dù sao không có cơm một bữa cũng không phải vấn đề gì quá lớn nên Alicia không trách cứ mẹ mình quá nhiều.

    Biết con gái đã bỏ qua cho mình, mặt Belle rạng rỡ lên hẳn. Cô vui vẻ kéo Alicia ngồi xuống kế bên rồi rót thêm ba cốc nước ấm đặt lên bàn.

    Sau khi mời mọi người, cả ba bắt đầu bữa tối chỉ có mỗi món chính. Nhưng ít nhất không có ai giận ai cả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!