“Chúng ta sắp tới nơi rồi đó~, Earth.”
Một vùng đất ẩn sâu trong núi, phải băng qua những con đường không lối mòn mới tới được.
Nếu không biết chính xác địa điểm, thì dù có đi lạc cũng khó mà tìm ra.
Hơn nữa, nơi này còn được bao phủ bởi kết giới và phép thuật xua đuổi con người.
Mà thực ra, nguyên cả cái vùng núi hoang sơ, chưa khai phá này dường như là tài sản tư hữu của tộc elf.
Vì vậy, ngoài đám Hunter lang thang xâm nhập mà không xin phép như trước, thì cũng chẳng có mối nguy nào đáng kể.
“Ngọn núi lớn thế này, tìm ra khu định cư chắc không dễ đâu... Slayer có tới được không?”
“Đừng lo~. Onii-chan đã từng tới đây nhiều lần rồi, nên rõ đường lắm~”
Có vẻ Slayer sẽ đưa đám Hunter kia xuống thị trấn dưới chân núi, tra hỏi và dạy dỗ một trận.
―― Lại làm cái chuyện “không cần thiết” gì đâu không...
Anh ta có vẻ rất giận, tôi cũng thấy tội cho mấy tay Hunter, nhưng thôi, kệ.
Và sau một đoạn đường dài...
“Chúng ta đến nơi rồi, Earth! Đây là khu định cư elf của bọn tớ, ‘Tapil Bael’!”
“O…… oh…….”
Tôi bật thốt lên mà không kìm được.
Một khung cảnh thanh bình, gợi nhớ đến ngôi làng elf mà tôi từng thấy mười lăm năm trước... nhưng quy mô lớn hơn chút.
“Wow…… phát triển lên ghê thật.”
“Phải đó, Onii-san. Vì giờ dân số đông hơn hồi xưa, nên bọn tớ mở rộng ra một chút, xây thêm ruộng, cối nước, nuôi gia súc, dẫn nước về, vân vân.”
“Ể? Earth…… Chị à, ‘hồi xưa’ là sao?”
Mỗi căn nhà gỗ được xây cách nhau vừa phải.
Một con kênh dẫn nước chảy xuyên qua khu định cư, cung cấp nước cho cối xay, và còn có cả ruộng bậc thang rộng lớn, tươi đẹp, thật khó tin là tất cả đều được tạo nên từ một vùng núi hoang sơ như vậy.
Và hơn hết, xung quanh khu định cư có rất nhiều elf đang đi lại. Già trẻ lớn bé, nam nữ đều có, và ai cũng mang vẻ yên bình.
Không hề có chút không khí u ám hay nặng nề nào, đúng là một nơi khiến người ta muốn sống lâu dài.
“Trông đẹp thật đấy.”
“Ế?! Earth, cậu khen á? Vui ghê…… Ehehe. Lát nữa tớ sẽ dẫn cậu đi tham quan từng ngóc ngách luôn! Cứ giao hết cho tớ!”
“Được rồi, Amicus. Bình tĩnh lại chút đi.”
Amicus vui ra mặt khi nghe tôi khen, nhưng Espie thì lại ôm lấy Amicus, cười gượng rồi kéo cô ấy ra xa tôi một chút.
Ờm…… chuyện gì vậy trời……
“Ơ? Amicus, sao lại ở đây…… ủa, kia chẳng phải Espie sao!”
Đúng lúc đó, một elf trẻ trong làng nhìn qua và phát hiện ra Espie, rồi cười tươi gọi lớn.
Và sau đó...
“Hả? Espie đó hả!”
“Đúng là Espie rồi! Cháu về chơi hả?”
“Ể? Espie về… thế Slayer cũng về hả?”
“Này! Espie!”
Từng người một nhận ra Espie, vẫy tay rồi vui vẻ chạy tới.
“Ehehe, con chào mọi người! Dạo này mọi người ra thế nào rồi~?”
Chỉ cần thế thôi cũng đủ thấy Espie được đám elf yêu quý đến mức nào.
Rồi...
“Hm? Espie, người bên cạnh cháu là ai vậy?”
“Ể? Người đó là… con người!?”
“A, giờ nghĩ lại mới nhớ, Espie có nói sẽ đưa khách đến…”
“Hửm? … mình có hoa mắt không chứ thấy người này quen quen...”
Ánh mắt họ dần chuyển sang tôi.
Như dự đoán, họ tỏ ra dè chừng với con người ngoại trừ Espie và Slayer, nhiều người còn như muốn lùi lại theo bản năng.
“Onii-san à, em không nói rõ rằng mình sẽ đưa ai đến, em chỉ nói là em và Slayer sẽ đưa khách tới thôi. Trong làng hiện tại, chỉ có Tộc trưởng và chị Lal biết anh là ai… và biết chuyện du hành thời gian. Em sẽ giải thích cho mọi người sau.”
“Ra vậy…… Hửm? Lal……?”
Dù sao thì, Espie cũng đã nói trước vài điều, mà điều quan trọng hơn là ai nấy đều nheo mắt khi nhìn mặt tôi rồi bảo “trông quen lắm”.
Xét theo khía cạnh đó, tôi cũng không nói chuyện gì với họ, nhưng đúng là có vài khuôn mặt trông rất quen...
“Thưa mọi người, để tôi giới thiệu–“
“Mọi người chờ đã! Đây là Earth, tuy là con người, nhưng cậu không hề nguy hiểm! Cậu ấy là người tốt! Hơn nữa còn… rất dũng cảm, mạnh mẽ… và là một người thật sự tuyệt vời!”
Có vẻ Amicus nghĩ mình phải “bảo vệ” tôi, nên nắm lấy tay tôi và cố gắng giải thích với mọi người.
Không cần căng vậy đâu mà…… còn Espie thì che mặt, “Acha~” thở dài.
Và rồi chuyện đó xảy ra.
“Khoan đã! Amicus đúng là về cùng Espie sao!?”
Một giọng nữ vang lên, chen qua đám đông. Tôi biết giọng nói đó.
“Espie, cháu về là tốt rồi! Còn Amicus, sao con lại tự ý vào rừng lần nữa… tte, Ể?!?”
“Oh…….”
“Amicus! Sao lại đeo bám một tên đàn ông loài người như vậy! Mau buông ra ngay!”
Ồ, đã hơn mười lăm năm trôi qua rồi, vậy mà cô ấy chẳng thay đổi gì cả!
Một người phụ nữ elf dễ thương với mái tóc màu đào.
Thấp hơn Amicus, dáng người cũng nhỏ nhắn hơn… nhưng…
“Mẹ à, mẹ đừng sợ! Earth không nguy hiểm đâu~!”
“Con nói cái gì? Đám con trai đều là thú hoang cả, mà con người thì lại còn đáng sợ gấp ba lần! Với lại, cái bộ ngực nhỉnh hơn mẹ có chút xíu kia, chẳng phải sẽ thu hút mấy tên dâm tặc háo sắc đó sao!”
Mẹ của Amicus. Vợ của Tộc trưởng, bà Yitea.
Vẫn y như xưa.
Bà ấy trông giống chị gái hơn là mẹ, nhưng bà thật sự rất lo cho Amicus và cố kéo con gái tránh xa tôi.
“Còn cậu! Dù là khách của Espie, thì mục đích của cậu đối với… con gái tôi là gì hả…”
Rồi bà ấy trừng mắt nhìn tôi, chuẩn bị lên tiếng trách móc.
Nhưng vừa nhìn thấy mặt tôi, bà ấy bỗng khựng lại…… rồi...
“Ể? …Ể? Hả? Cậu… không lẽ… Ể!?”
Rõ ràng, bà ấy nhận ra tôi ngay lập tức.
“””””…… Ồ!? Ch, chẳng lẽ là!?”””””
“Ể? M, mọi người sao vậy? Sao ai cũng giật mình khi nhìn Earth…”
Cuối cùng, những người elf còn lại cũng như bừng tỉnh.
Tuy nhiên, họ vẫn không tin nổi vào mắt mình.
Không có gì lạ.
Vì trong mắt họ, người đàn ông họ gặp hơn mười lăm năm trước giờ lại xuất hiện với gương mặt y hệt.
“Con chào cô, lâu rồi con không gặp cô đấy.”
“Hả!?”
“Không thể nào!!? Không thể là cậu được!? N, nhưng… là con người… sao có thể không thay đổi chút nào sau mười lăm năm!? Cậu là em trai hay con trai của người đó hả!?”
Vì là elf, nên việc bà ấy không thay đổi ngoại hình là chuyện thường. Nhưng tôi là con người, mà vẫn giữ nguyên như xưa, mới là chuyện lạ.
“Không thể nào…… bởi vì…… nếu vậy…”
“Sao cơ!? Earth, cậu biết mẹ tớ ư!? Mẹ, mẹ cũng biết cậu ấy sao!?”
Mà nghĩ lại thì, bà ấy đã chứng kiến Espie lẫn Slayer trưởng thành, nên việc khó tin cũng không lạ.
Nhưng…
“Thưa cô.”
“Gì, gì vậy…”
Tôi có cách khiến bà ấy tin tôi. Và đó là...
“Nếu không tin… thì tôi sẽ hóa thân thành mèo phụng phịu giận dỗi, nyah~”
“Ểhhhh!??”
Vâng, tới rồi đây.
Tôi lặp lại câu đó với bà ấy, đồng thời làm tư thế vuốt mèo.
“Buha! C,cậu…”
“Ể? Earth, sao tự nhiên cậu lại làm trò mèo con vậy?”
Espie, người hiểu chuyện, thì cười phá lên, còn Amicus thì ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Đúng rồi, đó là trò mà vợ Tộc trưởng từng dùng…
“Fugyaaaaaaaaaaaaaaaaahhh!!!!”
Mặt bà ấy đỏ bừng rồi hét lên.
Phải, chỉ có tôi, Tộc trưởng, Espie và Slayer biết chuyện này.
“Cá, câ, cậu, ốôôi, là cậu thật sao!”
“Này mẹ! Mẹ sao thế!? Có chuyện gì vậy!? Trả lời con đi!”
Ánh mắt bà ấy lập tức thay đổi, không còn cảnh giác như khi tôi lại gần con gái bà nữa.
Mà giờ thì đỏ mặt, tức giận, trừng mắt nhìn tôi.
Rồi...
“Thưa phu nhân, nãy cháu nghe tiếng la to lắm! Tất cả người lớn đều tụ lại đó~?”
“Thưa phu nhân.”
“Không biết cha mẹ và các chú bác đang làm gì nữa.”
Nghe tiếng la, mấy đứa nhỏ từ phía sau làng chạy tới.
“Này các em. Sắp tới giờ diễn kịch rồi, phải tập trung nha…… hửm. Mọi người tụ ở đó hết… có chuyện gì vậy?”
Một nhóm trẻ con đội tai thỏ trên đầu chơi đùa với nhau...
“Hmm…… Vậy thì cùng nhảy tới đó xem chuyện gì xảy ra nào, pyon! Hát vang lên nhé, pyon!”
“Đi thôi, pyon ♪”
Một người phụ nữ cùng chơi với đám trẻ cũng xuất hiện.
Cô ta cũng đội tai thỏ, nở nụ cười dịu dàng… hửm? Tôi nhớ elf thì da trắng mà, nhưng người này da ngăm.
Không, nói đúng hơn là...
“Này, Espie. Cái cô xinh đẹp đội tai thỏ đang dẫn đám trẻ cười đùa kia là ai vậy? T, tôi... tôi có cảm giác đã từng gặp rồi…”
“Haha, cậu có khi sẽ bất ngờ đó……”
“Ah, đó là sư phụ của tớ đấy! Earth, để tớ giới thiệu sư phụ cho cậu nha~!”
Espie cười nhìn tôi. Ai đây? Không lẽ đây là người quen nữa sao?
Rõ ràng, đây là giáo viên của Amicus nên cô ấy mới gọi người kia là sư phụ và vẫy tay.
“Thỏ nhỏ tung tăng, nhảy nhót vui vẻ~♪”
“”””Thỏ nhỏ tung tăng, nhảy nhót vui vẻ~♪””””
Trước mặt người phụ nữ, lũ trẻ tươi cười rạng rỡ. Chúng hẳn là rất yêu quý người phụ nữ ấy.
Không~, rốt cuộc là ai vậy?
『Ồ, ồ……』
Ngay cả Tre’ainar cũng phải rên lên.
Ừ, thật ra tôi cũng có linh cảm.
Nhưng tôi vẫn mong mình đã nhầm.
Dù vậy, người phụ nữ đội tai thỏ ấy vẫn tiến lại gần tôi…
“Nè, mọi người tụ lại đây làm gì vậy, Pyon?”
“”””Pyon?””””
Người mỉm cười hỏi tôi giữa vòng vây lũ trẻ… là thỏ đen.
Hay đúng hơn, cái trang phục đó hoàn toàn không phù hợp để dạy dỗ trẻ nhỏ.
Một bộ đồ lông lộn xộn, lộ chân tay và cả rốn, đầu đội tai thỏ.
Y như bộ đồ thỏ đen thường thấy trong “mấy tiệm cấm kỵ”…
“Oh, Espie. Và… Hửmmm!!??”
À, thỏ đen nhìn thấy tôi thì khựng lại.
Miệng há hốc rồi đóng lại liên tục… à… khỏi nghi ngờ gì nữa…
“C, cậu! Ragaan-man! Không, Earth Lagann! Cuối cùng cậu cũng đến rồi!”
Một người từng được gọi là Phù Thủy Hắc Ám.
Cô ấy từng bị chiến tranh chia cắt khỏi người thân yêu, mang hận với thế giới, bước đi trên con đường đẫm máu…
“Ôi giời, bất ngờ ghê!?”
… giờ thì ăn mặc như cosplay thú bông.
“… À mà, tôi cũng có mặt đây… Này, chàng trai trẻ? Không thấy tôi luôn à?”
“Ah, cha!”
À, Tộc trưởng cũng ở đây, đứng lẫn trong đám đông. Ông ấy cũng không thay đổi gì cả.
Mà thật ra, tôi bị cú sốc 'thỏ đen' làm cho choáng quá, chẳng để ý gì được nữa.


0 Bình luận