Từ góc nhìn của Slayer:
“Uoooooh, 【Fluffy World】! 【Fluffy Dancing】!”
“【Infinity Blade Cyclone】!”
Thông thường, tôi sẽ thi đấu với Espie để thể hiện bản thân trước Onii-san, nhưng bây giờ cả hai chúng tôi đều đang chật vật chống cự.
Nhưng…
“Katsu!!!”
“”Hả!?””
Dù tôi đã tạo ra vô số lưỡi kiếm và Espie điều khiển chúng, tấn công đối phương từ mọi hướng, chỉ với một tiếng hét, tất cả lưỡi kiếm sắt đều bị phá hủy.
“Xong trò chơi con nít chưa?”
Sau khi chiến đấu với Norja, dù chỉ một chút, tôi đã phần nào nếm trải sức mạnh của Lục Tướng.
Bây giờ tôi hoàn toàn không phải là đối thủ của họ.
Tôi biết điều đó. Tôi biết mà… nhưng ngay cả khi có Espie, khoảng cách giữa chúng tôi với hắn lại lớn đến thế sao?
Hơn nữa, đối thủ thậm chí còn chưa nghiêm túc.
“Hah, hah, hah… guh…”
Là một Thợ Săn, tôi đã từng đánh bại nhiều quái vật và truy nã, tôi cũng có chút tự tin vào sức mạnh của bản thân.
Nhưng sự tự tin đó đã bị đập tan.
Kể từ khi gặp Onii-chan, những chuyện như thế này liên tục xảy ra.
Nhưng lần này thì hoàn toàn khác.
“Vậy thì, hoặc là chết và trở thành xác thối… hoặc là bị ta ăn và trở thành máu thịt của ta… ngươi chọn cái nào?”
Đây là con quái vật mạnh nhất trong Lục Tướng—Hakuki, Bạch Quỷ Hoàng.
“Ah… ah… S, Slayer!?”
Vô ích thôi… dù có bị thương hay không… trái tim tôi đã hoàn toàn gục ngã… tôi không thể cử động… không thể kháng cự… không thể đứng lên… tôi sẽ bị giết.
“Oh… ugh, ah…”
Chết mất thôi!
Tôi không nghĩ mình sợ chết… thật ra, đã có nhiều lần tôi coi thường mạng sống, thậm chí nghĩ rằng chết đi có khi lại nhẹ nhõm hơn… vậy mà… tôi sợ…
“Onii-san…”
Không thể nào… tôi không muốn chết―――
“Nào… chọn đi―――”
“Nếu không vì cơn đói, chớ sát sinh, cũng chớ ăn thịt.”
“…Ồ?”
Hả?
“Và chớ phá hủy rừng xanh, cũng chớ làm ô uế núi đồi, hay xâm phạm sự linh thiêng của thiên nhiên… nhưng lời răn đó nào có ý nghĩa, với những kẻ tàn phá thế giới và phá vỡ sự cân bằng của sự sống.”
Bỗng nhiên, có gì đó va vào lưng tôi… hả?
“Kukeeeeeee!”
“Eh!? M-một con chim!?”
Một con quái điểu khổng lồ chộp lấy lưng tôi và bay thẳng lên trời… gì vậy!?
“Slayer!? Hả? Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Chuyện gì thế này? Tôi vừa bị tập kích và bắt cóc bởi một con chim sao? Không, có gì đó không đúng.
Ngược lại, giống như nó vừa cứu tôi…
“Garururururur!!”
“Gaaaaaaaahhh!!”
“Grrrrrrrrr!!”
Hả!? Cái gì… xung quanh Hakuki, nào là sói, gấu hoang, hỏa long, báo đỏ, cùng vô số quái vật và dã thú đang xuất hiện từ những cánh rừng xung quanh ngôi làng.
Ngoài con quái điểu đang nắm lấy tôi, còn có những con chim khổng lồ với móng vuốt sắc bén cũng xuất hiện liên tục.
“Cái này là…”
“C-cái quái gì vậy!? Sao lại có nhiều động vật thế này…?”
“Hả!? Chuyện này là sao?”
“Cái… gì?”
Tôi, Espie, tên quỷ Aonii, Dark Elf và cả những con quỷ khác đều ngơ ngác trước sự xuất hiện đột ngột của đàn dã thú và quái vật.
Đây là…
“Oh~~, thật là… nặng lòng thay…”
“Hou…”
Đó là…
“Tộc trưởng!”
“Là tộc trưởng!?”
Tộc trưởng đứng giữa đàn thú, bao vây lấy Hakuki.
Người đó… từng nói rằng ông ta có thể hiểu ngôn ngữ của muôn loài, nhưng… có thể làm được điều này sao?
Nhưng…
“Hỡi loài điểu, khi thời gian vẫn còn, hãy mau chóng đưa mọi người đi――――”
“Ngươi nghĩ rằng có thể câu giờ sao?”
“Hả!?”
Ngay khoảnh khắc đó, một luồng sáng trắng lóe lên, bao trùm lấy tầm nhìn của tôi.
Tôi bị chói mắt trong giây lát.
Nhưng chỉ trong tích tắc ấy, con quái điểu đang nắm lấy tôi bỗng nổ tung thành từng mảnh.
“Inai từng báo cáo rằng có khả năng có một kẻ thuần thú giữa tộc elf, giống như Cậu Bé Quả Đàp—kiếm sĩ huyền thoại, khắc tinh của loài quỷ, và xem ra điều đó là thật.”
“Phu quân…”
“Tất nhiên rồi, dù có thể là mối đe dọa với chiến tranh và thuộc hạ của ta, nhưng đối với ta, chúng chẳng khác gì đám hạ đẳng đã đánh mất đi niềm kiêu hãnh hoang dã và bộ nanh vuốt của mình.”
Không chỉ có lũ chim…
“Dù có mang theo Cerberus và các Thần Khỉ như trong truyền thuyết đi chăng nữa, thì cũng chẳng thể là đối thủ của ta!”
Hàng chục sinh vật và quái vật tập hợp quanh đó lập tức bị xé nát thành từng mảnh, chẳng kịp phản kháng hay gầm thét lấy một tiếng, biến cả ngôi làng thành biển máu...
“Ah……”
Số lượng áp đảo cũng chẳng có nghĩa lý gì trước Hakuki.
Ngay cả những con rồng và sinh vật còn sống sót cũng không dám tấn công mà lùi lại.
Chúng sợ hãi. Đứng trước sức mạnh áp đảo như vậy, phản kháng cũng là vô vọng.
Hiển nhiên... Dù số lượng quái vật và sinh vật có nhiều thế nào đi nữa, thì với tình hình hiện tại, ngay cả tôi và Espie cũng chẳng thể làm gì được...
“So? Các ngươi muốn chết? Muốn bị ăn thịt? Hay muốn bị dồn lại như một đàn cừu non? Yêu cầu lần này là giết hết tất cả những ai chống cự, trừ những con cái còn trẻ.”
“………………”
“Nếu bị bắt, ít nhất các ngươi sẽ chưa chết ngay.”
“Nhưng rồi sẽ đến ngày cái chết trở thành sự giải thoát ngọt ngào... đúng không? Hừ… tha thứ cho ta… những sinh linh hoang dã.”
“Hửm?”
Gì thế? Màu mắt của Tộc trưởng đã thay đổi?
“Bởi lỗi của ta… xin tha thứ… chính ta đã khiến tất cả phải diệt vong… nhưng… ít nhất thì đứa trẻ này……”
“Ngươi định chết mà vẫn còn giãy giụa ư? Hô, ngoài khả năng điều khiển quái vật ra, ngươi còn có thể làm gì nào?”
“…… Với tình thế này… ta không thể không cố vùng vẫy.”
Tộc trưởng định tự mình chiến đấu sao?
Quả thực, tôi cũng có cảm giác rằng ông ấy có gì đó đặc biệt.
Không giống như những elf khác, tôi không thể nhìn thấu hay hiểu được sức mạnh của ông ấy.
Nhưng…
“Ra vậy… không chỉ là một elf bình thường… giống như Jamdi’el, kẻ dị giáo của tộc Seraph… một thứ gì đó mà tổ tiên của Shiznautmy đã lưu giữ qua huyết thống… nhưng thế thì sao nào?”
Không thể nào… ông ấy sẽ bị giết mất!
“…… Dù ta có sống sót… ta cũng không thể để vợ hay bất cứ ai phải chịu nhục nhã.”
“Chàng!?”
“Mọi người, ngay bây giờ―――”
Và Tộc trưởng cũng hiểu điều đó. Ông ấy biết rằng mình không thể thắng.
Nhưng chí ít, ông ấy vẫn muốn giúp mọi người trốn thoát… cả chúng tôi nữa… và định cầm chân hắn một mình!
“Sẵn sàng chưa? Được thôi… Sau khi xử lý xong ngươi, ta sẽ ăn thịt cả Espie lẫn Slayer, biến các ngươi thành máu thịt của ta.”
Nhưng không thể được. Một con quái vật như hắn, cầm chân cũng không xong―――――
“Tên biến thái nào dám đụng vào em trai em gái của ta hả――――!?”
A…
“Ah!?”
Ngay khoảnh khắc đó, khi Hakuki chuẩn bị ra tay với Tộc trưởng, onii - san đột nhiên bật dậy và tung một cú móc hàm.
“Onii - chan!?”
“Onii - san!?”
“Oh, ooh, chàng trai trẻ, trong tình trạng như vậy mà cậu vẫn còn sống… thần linh ơi.”
Onii - san đã tỉnh lại.
Và rồi anh ấy đấm thẳng vào mặt Hakuki… không…
“Guh, h, ha… tay của mình……”
Mặt onii - san méo mó vì cú đấm… còn Hakuki thì hoàn toàn không hề hấn gì. Ngược lại, hắn còn cười cợt bọn tôi!
“Oooh, m, nắm đấm của ta bị nghiền nát… người hắn… cứng đến mức nào vậy…”
Onii 0 san khẽ nhếch môi cười khổ trong khi ôm chặt tay mình.
Tôi hiểu rồi… Tôi cũng vậy… Khi vung kiếm sắt chém vào hắn, tôi thậm chí còn không thể để lại một vết xước nào trên người Hakuki.
Trước cơ thể kiên cố đó, kẻ chịu tổn thương chính là tôi…
“Hehe, dám tấn công ta bằng tay không, gan cũng to đấy. Hơn nữa, nhìn vào nắm đấm bị tổn thương mà xương vẫn chưa gãy, có vẻ đã rèn luyện khá tốt. Dáng vẻ thì xấu xí, nhưng không ngạc nhiên khi hắn có thể đẩy Aonii đến mức này.”
“Khốn… kiếp……”
“Nhưng mà nóng nảy thật đấy. Ta không ngờ hắn lại tấn công ngay khi vừa tỉnh dậy mà không thèm đánh giá tình hình.”
“Im đi… đồ yêu quái lắm mồm… ta chẳng biết chuyện quái gì đang diễn ra cả… nhưng cái tên này… hắn cũng quái dị như Aonii… Hả? Hả? Cái quái gì vậy?”
Anh ấy… với thương tích đầy mình, tình trạng của onii - san tệ đến nỗi chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể gục ngã… Vậy mà anh ấy còn chẳng biết mình đang đối mặt với ai sao…?
“Cái gì!? Thật sao!? Tên này á!? Khoan đã, cái gì vậy?!”
“?”
Hả? Nhưng sao tự dưng anh ấy lại tỏ ra bất ngờ như vậy… Lẩm bẩm một mình… Anh ấy làm sao vậy? Đã nhận ra gì sao?
Mà dù sao đi nữa…
“O, oni - chan, đừng! Hắn không cùng đẳng cấp đâu! Tên đó… chính là Hakuki, kẻ mạnh nhất trong Lục Tướng!”
“Onii- san đừng đánh nữa!”
Dù sao đi nữa, với tình trạng hiện tại, anh ấy không thể thắng.
“Ha, ha, ha… đúng vậy… đó cũng là cách ta nhìn nhận. Ta chỉ vừa ‘nghe’ về hắn thôi… nhưng tại sao ta cứ phải gặp hết Lục Tướng thế này? Jamdi’el, Paripi, Norja… đủ rồi, ta chịu hết nổi bọn Lục Tướng này rồi.”
“Hửm? Cậu đã gặp cả ba người bọn chúng?”
“Vả lại… dù hắn có mạnh, dù hắn là huyền thoại… dù hắn là kẻ mạnh nhất trong Lục Tướng… dù hắn có mạnh hơn cả Anh hùng Hiro hiện tại… nhưng cuối cùng, hắn vẫn yếu hơn Đại Ma Vương Tre’ainar! Vậy thì… ta chỉ cần xử lý hắn là được!”
“Oh? Thằng nhóc này có ánh mắt khá đấy. Ngươi tên gì?”
Anh… không định chạy sao? Ngược lại, anh còn định đánh nhau trong tình trạng thế này à?
Nhưng không thể được! Ít nhất thì bọn tôi cũng…
“Nuungh!!”
“Gaha―――――”
“Hửm?”
Ngay khoảnh khắc đó.
“Onii - san!?”
Onii - san bị đánh từ phía sau.
Một đòn hoàn toàn bất ngờ, và anh lại đổ gục xuống đất với một tiếng "rầm".
Và kẻ ra tay không phải Hakuki.
“Chuyện gì vậy… Aonii.”
“Ha, ha, ha……”
“Cứ để hắn tiếp tục thế này cũng chẳng sao, nhưng mà ngươi định làm gì vậy?”
Người vừa đánh lén anh từ phía sau, khiến anh bất tỉnh một lần nữa, chính là tên yêu quái da xanh chỉ còn một chân—Aonii.
Hèn hạ! Đã thừa nhận bại trận rồi, còn dám giở trò như vậy sao!
“Chỉ còn cách này… besa…”
“Hửm?”
“Đại Tướng… kẻ này… chỉ riêng hắn… ngài không thể giết cậu ấy… bây giờ… tôi không thể để ngài làm vậy, besa.”
“Cái gì?”
"Thưa Đại Tướng... thiếu niên này là người duy nhất mà ngài không thể giết... ít nhất là bây giờ... tôi sẽ không để ngài giết cậu ấy, besa."
"Hả?"


0 Bình luận