Nhưng mà.
“Hư a a a... Bố. Hư ư ư... Con... Bị cướp mất... anh Min-jun rồi.”
“Cái gì?”
Từ miệng Ha-min thốt ra lời không ngờ tới.
Bị cướp mất Min-jun, thế là thế nào.
“Hư ư ư... ư ư... Anh Min-jun... Anh Min-jun là... một nửa định mệnh của con mà... Một con nhỏ kỳ lạ nào đó... Đã hôn với anh Min-jun...”
“...”
Dáng vẻ Ha-min trưởng thành và chững chạc lại đang khóc như một đứa trẻ thế này.
Dáng vẻ này ngoại trừ lúc mới sinh ra thì là lần đầu tiên.
Quả nhiên thiên tài hay gì thì nỗi đau thất tình cũng trải qua giống nhau sao.
‘Không, cái đó không quan trọng.’
Thú thật là ngạc nhiên.
Giờ tuổi Ha-min mới có 11, mà đã cảm thấy tình cảm yêu đương rồi sao.
Cái này không phải quá sớm sao?
Không, và tại sao đối tượng có tình cảm yêu đương lại là Min-jun?
Biết là hai đứa hay chơi với nhau, nhưng cứ tưởng chỉ là anh em thôi chứ.
“Bố. Con muốn biến anh Min-jun thành của con... Bố là chuyên gia cái đó mà. Cướp đoạt và chi phối... Nên dạy cho con với...”
“...”
Việc này phải làm sao đây.
Vừa mới giải quyết xong việc của Si-woo và Ye-rin, giờ lại đến Ha-min và Min-jun.
“Seong-min à.”
Lúc đó, mẹ ở bên cạnh gọi tôi.
Quay sang phía mẹ, mẹ bảo hãy giao Ha-min cho mẹ, với vẻ mặt tự tin.
“... Ha-min à. Con muốn nói chuyện với bà nội một lát không? Có vẻ bà nội có lời muốn nói đấy.”
Ha-min liếc nhìn mẹ, rồi gật đầu.
Từ xưa mẹ và Ha-min đã hợp nhau một cách kỳ lạ.
Bảo là giống như nhìn thấy tuổi thơ của mình nên hiểu lòng Ha-min.
‘Nếu là mẹ thì chắc sẽ khuyên bảo tốt thôi.’
Thế nên tôi tin nếu là mẹ thì sẽ nắm bắt tốt trái tim lệch lạc của Ha-min.
Nhưng 1 tiếng sau.
“Bố. Con quyết định sẽ đối xử tốt hơn với anh Min-jun. Thời gian qua con chỉ làm những gì con thích một cách đơn phương.”
“Cái gì?”
Gì vậy?
Tưởng mẹ khuyên bảo tốt để khiến con bé từ bỏ Min-jun chứ.
Nhìn mặt mẹ thì thấy bà chỉ cười mãn nguyện.
“Bà nội bảo thế. Con quá... chỉ bày ra những nội dung con thấy vui và con biết... nên anh Min-jun chắc chán lắm. Nên giờ con sẽ tìm hiểu những gì anh Min-jun thích, và con sẽ chiều theo anh ấy. Như thế con sẽ có được trái tim của anh Min-jun.”
“...”
Nên coi đây là trò chơi đồ hàng của trẻ con, hay là quyết định trưởng thành và chín chắn so với lứa tuổi của Ha-min nên phải phán đoán thận trọng đây.
Muốn hỏi ý kiến Ha-young nên nhìn cô ấy, Ha-young cũng chỉ cười mãn nguyện.
Mẹ cũng thế, Ha-young cũng thế, bố cũng thế.
Cứ như ủng hộ tình yêu của Ha-min, chỉ nhìn Ha-min với khuôn mặt đầy nụ cười.
‘Rốt cuộc là cái kiểu gì vậy! Gia đình tôi!’
Sao không ai ngăn cản thế?
Hai đứa là anh em cùng cha khác mẹ mà.
Nếu hai đứa đến với nhau, thì trước tiên chưa nói đến việc gia phả rối tung, còn phải để ý ánh mắt xã hội, không thể đăng ký kết hôn chính thức, giải thích quan hệ với người thường cũng khó xử.
Thế mà chuyện phi thường thức này gia đình tôi lại coi như đương nhiên...
- Tàn~♬ Ta la la tàn tà~♬
Lúc đó, tiếng chuông điện thoại phá vỡ dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi cầm điện thoại lên kiểm tra người gọi ngay, rồi nở nụ cười mãn nguyện.
Là Seong-ah.
“Ờ. Seong-ah à.”
[Huhu...♥ Anh♥ Đang ở đâu đấy?]
“Ừ. Anh đến nhà Ha-min.”
[A. Đi gặp chị Ha-young à. Cái đó, có chuyện muốn nói nên em gọi...♥]
“Chuyện muốn nói?”
[Ừ...♥ Không có gì đâu, anh nhớ hồi trước bọn mình đi du lịch không...? 3 ngày 2 đêm ở biệt thự của anh ấy...♥]
A a. Lúc đó.
Ngày mà chúng tôi hòa quyện thể xác đến mức mồ hôi nhễ nhại rối tung rối mù.
“Haha. Nhớ chứ.”
[Ừ...♥ Chắc là lúc đó đấy.]
“Lúc đó là sao?”
[Ý là ngày có đứa thứ hai ấy...♥]
“...!”
Đứa thứ hai.
Đứa con khác mà người em ruột quý giá nhất kiêm người tình yêu dấu của tôi đang mang trong mình.
Tự nhiên nụ cười rạng rỡ cùng tiếng cười bật ra.
“Th, thật hả!?”
[Ừ...♥]
Niềm hoan hỉ bùng nổ như muốn vỡ tung.
Cả gia đình nhìn tôi vì phản ứng kích động của tôi.
Tôi báo tin vui cho gia đình với khuôn mặt cười tươi rói.
“Seong-ah bảo có thai đứa thứ hai rồi!”
“Ôi chao. Chúc mừng mình. Cô út có đứa thứ hai rồi!”
“Th, thật hả? Con gái chúng ta có thai rồi! Mình! Nghe thấy chưa?”
“Hahahaha. Đương nhiên nghe thấy rồi~ Cháu nội dễ thương của chúng ta lại tăng thêm à.”
Gia đình cười ha hả hô hố chúc mừng tin mang thai.
Lâu rồi không có tin mang thai, mà lại là con gái yêu chứ không phải con dâu nào khác mang thai, nên bố mẹ vui mừng khôn xiết.
Đương nhiên tôi cũng thế, việc em gái ruột yêu dấu mang trong mình đứa con của tôi vui hơn bất cứ điều gì.
Hồi nhỏ tuy không thành, nhưng thế này cuối cùng cũng kết đôi và nhìn thấy kết tinh tình yêu của chúng tôi thêm một lần nữa.
“Yêu em. Seong-ah à.”
EP.301 (Ngoại truyện) Những người vợ của tôi đã được điều giáo xong (Hết)
Phát ngôn gây sốc của Ha-min rằng muốn biến Min-jun thành của mình.
Trước tiên tôi quyết định chấp nhận dục vọng méo mó đó của Ha-min.
Dù tôi ở lập trường cực lực phản đối việc gia đình và gia đình yêu nhau, nhưng Ha-young tán thành việc này, và Seong-ah cũng chẳng bận tâm lắm.
Ngược lại Seong-ah còn bảo anh em ruột còn đến với nhau được thì anh em cùng cha khác mẹ có gì mà không được, và bao che cho lập trường của Ha-min.
“Cứ giao Ha-min cho mẹ. Mẹ hiểu rõ con bé mà.”
Ngoài ra, tôi quyết định tin lời mẹ rằng sẽ dẫn dắt Ha-min đúng đắn.
Nghe nói, mẹ cũng được gọi là thiên tài từ nhỏ và lớn lên giống Ha-min,
Vì thế bà hùng hồn tuyên bố biết rõ hơn ai hết Ha-min cần gì, nên tôi quyết định giao Ha-min cho mẹ, người đã dẫn dắt gia đình chúng tôi một cách khôn ngoan.
Đương nhiên Ha-young cũng đồng ý nên chắc không có vấn đề gì.
‘Ít ra Si-ah và Jin-wook sẽ không gây rắc rối.’
Jin-wook, con trai của Ji-yeon, bộc lộ tài năng lớn về bóng đá và đã gia nhập đội bóng đá trẻ của Barcelona.
Đang ở nước ngoài lại là đứa trẻ chỉ điên cuồng vì bóng đá nên chắc sẽ không gây rắc rối lớn.
‘Si-ah cũng bận rộn với cuộc sống diễn viên.’
Si-ah cũng ngưỡng mộ mẹ mình, người được gọi là biểu tượng của giới giải trí Hàn Quốc và là đại diễn viên, nên đang làm diễn viên nhí, chẳng có gì đáng lo ngại.
‘Được rồi. Giám sát kỹ Si-woo và Ye-rin, còn Ha-min giao cho mẹ thì sẽ quản lý tốt thôi. Mọi thứ vẫn y nguyên.’
Thế nên hạnh phúc của tôi vẫn tiếp diễn mà không có vấn đề gì.
Tôi đang làm tròn nghĩa vụ và trách nhiệm tự mình gánh vác vì sự an lành và hạnh phúc của những người xung quanh, và nếu nhờ đó mà họ có thể hạnh phúc thì đó là hạnh phúc của tôi.
‘Công việc đưa tổ chức ra ánh sáng cũng đang tiến triển thành công.’
Đương nhiên tôi cũng coi trọng tổ chức của mình như gia đình.
Hiện tại tôi đang đưa thế giới ngầm ra ánh sáng rất từ từ đến mức các thành viên tổ chức không nhận ra, và có lẽ công việc này sẽ tiến hành rất từ từ- và lâu dài cho đến khi tôi hết đời.
Bởi vì nếu định thay đổi thế giới ngầm này một cách gấp gáp, chắc chắn sẽ nảy sinh những kẻ phản đối.
Thế nên cho đến khi tuổi thọ của tôi kết thúc, phải đưa thế giới ngầm ra ánh sáng rất từ từ.
Giống như thuần hóa mãnh thú hoang dã thành gia súc, phải thuần hóa con mãnh thú khổng lồ mang tên thế giới ngầm.
Dù sao nếu là cái ác tồn tại thì giáo dục và quản lý triệt để để không gây hại cho dân thường, đó có lẽ là cách duy nhất để thế giới ngầm tôi yêu và thế giới dân sự có thể cùng tồn tại.
Vậy nên đại nghiệp tôi đang thúc đẩy có hai cái lớn.
Một là ‘làm yếu ma túy’ giao cho trưởng nhóm bộ phận phát triển thuốc mới.
Tức là, bảo tồn khoái lạc của ma túy, nhưng làm yếu tính phụ thuộc và tính gây nghiện để giảm thiểu thiệt hại do ma túy gây ra.
‘Chỉ cần nắm bắt được triệu chứng nghiện thì cuộc sống sẽ không trở nên cực kỳ tàn tạ.’
Đương nhiên ma túy là vật có mục đích chính là mang lại khoái lạc nên không thể loại bỏ hoàn toàn tính phụ thuộc và tính gây nghiện, nhưng sẽ không chí mạng đến mức cuộc sống rơi xuống vực thẳm cực độ.
Hơn nữa ‘bộ phận kinh doanh trị liệu tâm lý’ hiện đang tiến ra ánh sáng cũng đang đảm nhận việc điều trị cho những người nghiện ma túy, nên cũng đang chuẩn bị để có thể thu dọn tối đa thiệt hại do ma túy gây ra.
‘Và đại nghiệp quan trọng nhất, là hợp tác với chính phủ.’
Chính phủ và thế giới ngầm.
Cả hai tất yếu phải là quan hệ thù địch.
Chính phủ là tập đoàn bảo vệ pháp luật và trật tự ‘về mặt bề nổi’, còn thế giới ngầm là tập đoàn trần trụi có thể phạm bất cứ hành vi phạm pháp nào nếu vì lợi ích của tập đoàn.
Thế nên mới xuất hiện nhân vật như Cha Do-yeon.
Và việc dự án ‘tiêu diệt thế giới ngầm’ được thi hành dưới sự hợp tác của Cục Tình báo Quốc gia và nhiều cơ quan là điều tất yếu.
‘Không thể để như thế được.’
Hiện tại dưới sự cai trị của tôi thế giới ngầm đang phồn thịnh, nhưng rõ ràng một ngày nào đó sẽ thua chính phủ.
Dù là Hàn Quốc bị gọi là Hell Joseon nhưng dù sao cũng là cường quốc kinh tế lọt top 10 thế giới, chừng nào còn sự ủng hộ của người dân thì chính phủ sẽ dốc toàn lực tiêu diệt thế giới ngầm.
Hiện tại cựu Tổng chưởng lý nổi lên như ứng cử viên Tổng thống nhiệm kỳ tới chẳng phải cũng vì lập công lớn là ‘trấn áp quy mô lớn thế giới ngầm’ và nhận được sự ủng hộ của người dân sao.
Như vậy thiệt hại mà thế giới ngầm gây ra cho dân sự là rất lớn, và sự phẫn nộ của người dân lớn chừng đó đã chuyển thành tỷ lệ ủng hộ dành cho cựu Tổng chưởng lý.
Nhưng trớ trêu thay, đây lại là cơ hội lớn đối với tôi.
Hiện tại Tổng chưởng lý và tôi, đang ở trong mối quan hệ hợp tác.
“Vì lời thỉnh cầu của cậu nên tôi mới có mặt ở đây, nhưng việc chúng ta đối mặt thế này không phải là chuyện tốt đẹp gì. Thế, cậu gọi tôi có việc gì.”
Nhưng gọi Tổng chưởng lý đang chuẩn bị tranh cử Tổng thống đến, vẻ mặt ông ta chẳng lấy gì làm vui vẻ.
Có vẻ như việc tôi, vua của thế giới ngầm, và người hùng đã quét sạch thế giới ngầm ngồi cùng một chỗ không phải là hình ảnh tốt đẹp gì.
Đặc biệt là trong thời gian chuẩn bị tranh cử này.
“Tôi gọi ứng cử viên đến để đưa ra một đề xuất. Đề xuất biến ứng cử viên thành ‘người đắc cử’.”
Cựu Tổng chưởng lý ánh mắt sắc bén tỏ vẻ hứng thú.
Không gặp một thời gian mà đã ra dáng chính trị gia lắm rồi.
“Hô. Thế à? Tôi công nhận cậu trở thành vua thế giới ngầm ở độ tuổi trẻ đó... nhưng định làm gì với cả lòng dân thì không biết nên gọi là khí phách của cậu, hay là sự tự mãn, thật mơ hồ.”
Thấy ông ta nói vòng vo tò mò kế hoạch của tôi là gì thế kia, chắc chắn Tổng chưởng lý đã ra dáng chính trị gia rồi.
“Vậy tôi chỉ nói một điều này thôi. Hiện tại giới truyền hình Hàn Quốc, nằm trong tay tôi đến mức bị ảnh hưởng bởi hơi thở của vợ tôi.”
“...”
“Ngoài ra tôi có thể đảm bảo năng lực thông tin không thua kém gì Cục Tình báo Quốc gia. Tôi biết ông vất vả lắm mới tìm ra khuyết điểm của ứng cử viên đối thủ. Dù bao nhiêu chiến lược gia chụm đầu vào cũng không dễ tìm ra đâu.”
“... Hưm. Ý là cậu biết sao?”
“Đương nhiên. Chẳng phải tôi có ‘Liên Ngục’ sao.”
“... Cậu đã nắm trong tay sức mạnh quá nguy hiểm.”
“Tùy thuộc vào ai sử dụng sức mạnh đó thôi.”
“Khục khục... Cậu muốn nói là cậu có thể sử dụng sức mạnh đó một cách đúng đắn sao? Đừng ảo tưởng. Cậu quyết không phải là chính nghĩa. Rốt cuộc cậu cũng là một phần của thế giới ngầm. Không, giờ cậu đã trở thành tâm điểm của thế giới ngầm. Cậu tất yếu sẽ trở thành ‘cái ác tuyệt đối’.”
“...”
“Thế nên nắm tay cậu chẳng khác nào nâng chén thánh có độc. Tôi, vì việc vợ gây ra nên bất đắc dĩ mới bắt tay với cậu, nhưng tôi biết rõ đi cùng cậu hơn nữa là con đường làm hại bản sắc của tôi. Tôi dù sao cũng là chính trị gia xuất thân kiểm sát đã quét sạch thế giới ngầm, còn cậu là vua của thế giới ngầm mà.”
Rốt cuộc là ý muốn cắt đứt với tôi để giữ gìn hình ảnh ‘người hùng quét sạch thế giới ngầm’ của mình.
Lời Tổng chưởng lý thốt ra tiếp theo đúng như dự đoán.
“Thế nên cuộc gặp của chúng ta đến đây thôi.”
Tổng chưởng lý nói xong những lời mình muốn nói rồi đứng dậy.
Nhưng ngay lập tức ông ta buộc phải cứng đờ người trước lời tôi thốt ra.
“Nếu tôi mong muốn sự tiêu diệt của thế giới ngầm thì sao.”
“... Gì cơ?”
“Nếu tâm nguyện của tôi, là mong muốn sự tiêu diệt của thế giới ngầm, thì ông nghĩ sao, tôi hỏi thế đấy.”
“... Khục khục khục khục khục khục...”
Tiếng cười bật ra như thể nực cười.
Trong khi đó ánh mắt của chính trị gia vẫn quét qua tôi để tìm ra ý đồ của tôi.
Một lúc sau ông ta ngồi lại ghế và nói.
“Giờ tôi nghe có đúng không đấy? Vua của thế giới ngầm mong muốn sự tiêu diệt của thế giới ngầm sao.”
Đương nhiên, không phải mong muốn sự tiêu diệt hoàn toàn.
Nói chính xác thì là muốn sự dương hóa (đưa ra ánh sáng) của thế giới ngầm.
“Phải đổi từ ngữ một chút. Thay vì tiêu diệt, phải gọi là ‘cải thiện’. Cải thiện thể chất của thế giới ngầm, để chính phủ và thế giới ngầm có thể cộng sinh.”
“... Cộng sinh à. Cậu nghĩ điều đó khả thi sao?”
“Vâng.”
“Hoàn toàn không thể tin được. Kế hoạch quá phi thực tế.”
“Đương nhiên bây giờ là thế. Nhưng hãy xem tài liệu này.”
Tôi đưa đống tài liệu bên cạnh cho Tổng chưởng lý.
Ông ta liếc nhìn tôi như muốn hỏi cái này là gì.
“Đây là tài liệu hiển thị cơ cấu lợi nhuận của thế giới ngầm theo từng năm.”
“...”
Xoạt- Xoạt- Tổng chưởng lý lật giấy xem kỹ tài liệu.
Một lúc sau ông ta đặt tập tài liệu xuống và nói.
“Tuyệt vời. Nếu tài liệu này là sự thật, thì cậu đã giảm tỷ trọng lợi nhuận của tội phạm nghiêm trọng từ 37% xuống dưới 3% trong vòng 10 năm.”
“Đương nhiên là sự thật. Chừng nào thế giới ngầm còn nằm dưới sự cai trị của tôi, thì những tội phạm nghiêm trọng như bắt cóc, buôn người, giết người thuê đừng hòng mơ tới.”
“... Nhưng tỷ trọng ma túy lại tăng lên. Nhưng tài liệu so sánh bên cạnh lại cho thấy thiệt hại do ma túy giảm rõ rệt. Cái này là thế nào?”
Tôi giải thích cho Tổng chưởng lý về kế hoạch ‘làm yếu ma túy’ của tôi.
Hiện tại chưa ra loại ma túy yếu đi ở mức độ tôi mong muốn thôi, chứ ma túy của thế giới ngầm đang lưu thông hiện tại đang liên tục được hạ thấp chứng nghiện và chứng phụ thuộc.
“... Cậu, nghiêm túc đấy à. Tại sao lại làm những việc này? Cậu cảm thấy cắn rứt lương tâm với những việc cậu làm sao?”
Câu hỏi Tổng chưởng lý hỏi tôi sau khi chấp nhận sự chân thành của tôi.
Lý do tôi làm những việc này.
Tôi trả lời câu hỏi đó bằng một câu hỏi.
“Ông có con cái không?”
“... Đương nhiên rồi. Có con trai và con gái trạc tuổi cậu...”
“Vậy thì có thể hiểu được rồi. Dục vọng muốn để lại một thế giới tốt đẹp hơn cho con cái mình.”
“...”
“Thú thật, không phải tôi cảm thấy cắn rứt lương tâm hay gì đâu. Tôi đã là người của thế giới ngầm rồi. Tôi cảm thấy hưng phấn với sự sa đọa và phá hủy, và cũng tận hưởng điều đó. Nếu có kẻ nào định chống lại ý chí của tôi, tôi có thể giết không chớp mắt.”
Tổng chưởng lý nuốt nước bọt cái ực trước bầu không khí thay đổi của tôi.
Tôi nói.
“Vâng. Tôi chắc chắn có ‘ác ý’. Nạn nhân tiêu biểu của ác ý đó là thuộc hạ ông yêu quý, ‘Cha Do-yeon’. Bởi vì Cha Do-yeon, đã uy hiếp tôi và vợ tôi. Chỉ cần sơ sẩy một chút là vì con khốn Cha Do-yeon đó mà mọi thứ của tôi có thể sụp đổ. Thế nên con khốn đó... Khục khục khục...”
“...”
“Tôi đã biến nó thành nô lệ tình dục của tôi. Tôi đã làm sa đọa hoàn toàn con khốn từng là biểu tượng của công lý, biến nó thành tay sai của tôi. Thú thật tôi đã tận hưởng quá trình đó. Quá tê dại, và quá hưng phấn. Đó là sự trả thù tuyệt vời nhất tôi có thể làm.”
Tổng chưởng lý cúi đầu với vẻ mặt phức tạp.
Dù là thuộc hạ ông ta lợi dụng để thăng tiến, nhưng nếu ông ta cũng là con người thì không thể phớt lờ kết cục của cô ấy.
“Nhưng... sinh con và trở thành cha mẹ, tôi bắt đầu có suy nghĩ thế này. Để mặc thế giới ngầm thế này để làm giàu cho mình, liệu có phải là việc có lợi cho con cái mình không?”
“...”
“Không. Cứ để thế này, thế giới ngầm chắc chắn sẽ lại va chạm với chính phủ, và một ngày nào đó sẽ đi vào con đường diệt vong. Nếu không phải thế thì con cái tôi cũng sẽ trở nên tàn khốc để chiến thắng trong cuộc chiến với chính phủ. Sẽ biến thành ác nhân giống như tôi.”
Tổng chưởng lý gật đầu như hiểu tâm trạng của tôi.
Tôi nói.
“Tôi đã là ác nhân rồi. Quá muộn để quay đầu. Nhưng con cái tôi thì không. Dù chúng ra ngoài ánh sáng hay ở lại thế giới ngầm là tự do của chúng, nhưng ít nhất tôi sẽ cho con cái mình cơ hội lựa chọn. Để chúng có thể sống cuộc sống bình thường.”
“... Cậu cũng là một người cha nhỉ.”
“Vâng. Và cũng là người chịu trách nhiệm tổng thể của một tổ chức. Tôi có nghĩa vụ chịu trách nhiệm về tương lai của các thành viên tổ chức của mình. Thay vì để mặc họ chiến đấu với chính phủ rồi diệt vong trong chốc lát, tôi sẽ thay đổi để cùng tồn tại theo hướng có thể chấp nhận được.”
“... Đó là sự tiêu diệt thế giới ngầm mà cậu nói sao. Vậy kế hoạch thế nào?”
“Trước tiên, nếu ứng cử viên đắc cử, tôi định thúc đẩy hợp pháp hóa mại dâm.”
0 Bình luận