“Kết bạn được nhiều chắc vui lắm nhỉ?”
“Phụt. Ghen đấy à?”
“Không~ Gì chứ, gọi là ghen thì không phải, chỉ là không có mày thì tao chán thôi.”
“Kik kik. Không có tao là không được ha~”
Dù gặp lại sau một thời gian dài, dù suốt thời gian qua không nhắn tin nhiều thì cả hai vẫn không hề ngại ngùng.
Sau đó, cả hai nhâm nhi lon bia Nga mà Ye-rin lén mang về và trò chuyện.
Được khoảng 2 tiếng trôi qua.
“Thật đấy, sau này mày cũng sang Nga chơi đi. Chơi cùng nhau chắc vui vãi.”
“Hửm? Sang chơi á?”
Lời mời sang Nga chơi của Ye-rin.
Như thể cô sẽ quay lại Nga vậy, cô bảo cậu sang đó chơi.
“À... Cái đó. Tao quyết định chỉ ở Hàn Quốc 3 ngày rồi quay lại.”
“...”
Jeong Si-woo câm nín.
Cậu ngơ ngác nhìn khuôn mặt Ye-rin như không thể tin nổi.
Cứ tưởng giờ sẽ được ở bên nhau, nhưng lời nói thản nhiên rằng sẽ quay lại Nga của cô là một cú sốc quá lớn.
“Ờ... th, thế à... Nhưng mà, vố, vốn dĩ chỉ ở Nga 2 năm... rồi về Hàn Quốc mà không phải sao? Tao tưởng mày về đây sống luôn...”
Vốn dĩ Ye-rin đã đặt giới hạn 2 năm cho cuộc sống ở Nga.
Đặc biệt là lúc mới sang Nga, chẳng phải ngày nào cô cũng mè nheo đòi về Hàn Quốc sao.
“Ưm... thì đúng là thế, nhưng bạn bè tao đều ở đó cả. Bạn trai... cũng ở Nga. Nên tao định sống ở Nga. Xin lỗi vì không nói trước nhé.”
“A... Bạn trai. Có bạn trai... rồi cơ à. Cái, thằng nào ấy nhỉ, Nikolai? Là thằng đó hả?”
Jeong Si-woo cố tỏ ra bình thản để tiếp tục câu chuyện.
Chỉ thấy Ye-rin cười e thẹn và đỏ mặt.
“Ừ. Chuyện là thế đấy.”
“Ờ ờ. Hai, hai đứa hay, hay đi chơi với nhau thật. Haha... Nhưng mà... từ bao giờ thế?”
“Khoảng... 3 tháng trước?”
“... Cũng chưa lâu nhỉ.”
“Ừ. Lúc đó Nikolai tỏ tình, ban đầu tao cũng chẳng có tình cảm gì đặc biệt. Nhưng hẹn hò rồi thì thấy có tình cảm. Hợp gu cười đùa nữa. A. Gần đây bọn tao có đi hẹn hò ở một chỗ, chỗ đó là...”
Jeong Ye-rin vừa nói vừa lấy điện thoại ra.
Tuy nhiên, trong lúc cô vào thư viện ảnh để tìm hình, Si-woo đã nhìn cô với ánh mắt trống rỗng như người mất hồn.
“A. Đây rồi. Ở đây tao đã hôn lần đầu với Nikolai, chắc là từ lúc đó tim bắt đầu đập thình thịch. Cảm giác như từ bạn bè... chính thức trở thành người yêu ấy. Trước đây nắm tay cũng chẳng thấy rung động gì, nhưng giờ thì người nóng lên ngay, tay đổ mồ hôi nữa.”
Không hề biết tâm trạng này của Si-woo, Jeong Ye-rin cười e thẹn nhìn bức ảnh chụp cùng Nikolai.
Cô đưa tay về phía Si-woo và nói.
“Này. Mày cũng thử nắm xem. Tao sẽ giải thích sự khác biệt cho.”
“Hả? Ờ ờ. Gì cơ?”
“Nắm tay tao xem. Tao sẽ giải thích cảm giác đó như thế nào.”
“À. Nắm tay á? Tại sao?”
“Gì vậy. Mày có nghe tao nói không đấy? Tao bảo là khi có tình cảm yêu đương thì chỉ nắm tay thôi cũng đổ mồ hôi mà.”
“À. Với Nikolai á?”
“Ừ. Nhưng với mày thì”
- Bụp!
“Nắm tay thế này cũng chẳng thấy gì cả. Không thấy kỳ diệu sao?”
Thình thịch- Thình thịch- Thình thịch- Thình thịch-.
Trái tim Si-woo bắt đầu dao động dữ dội.
Nhưng Ye-rin vẫn đối xử với Si-woo như không có chuyện gì và giải thích tình huống của mình.
“Ban đầu tao với nó cũng thế này. Tao kiểu, hẹn hò cái quái gì. Nắm tay thế này cũng chẳng thấy gì cả. Tao đã nói thế đấy? Không nhưng mà nó bảo nắm tay thì tim đập thình thịch khì khì khì. Buồn cười vãi. Dù sao thì tao cũng bảo hẹn hò cho vui.”
“... Ờ.”
“Nhưng mà nhìn ảnh này đi? Ở đây sau khi tạo bầu không khí rồi hôn nhau xong, nắm tay đi dạo thì... tim bắt đầu đập loạn lên. Vốn dĩ không thế đâu, tay đổ mồ hôi đầm đìa luôn. Cứ tưởng bị chứng tăng tiết mồ hôi ấy chứ~?”
- Thình thịch... Thình thịch... Thình thịch... Thình thịch...
“Ha-a. Sau đó thì đột nhiên bùng cháy. Cứ để ý đến nó, nghĩ đến nó, nhớ nó, rồi kiểu... cứ muốn skinship tiếp. Rối tung rối mù lên...”
- Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.
“Này. Jeong Si-woo. Mày vẫn chưa mất zin đúng không~? Phụt. Con lợn này.”
- Thình! Thình! Thình! Thình! Thình! Thình! Thình!
“Ơ? Ơ ơ? Này! Tay mày đổ mồ hôi kìa! Jeong Si-woo mày! Chẳng lẽ mày với tao?”
Lúc đó, Jeong Ye-rin hét lên trêu chọc Jeong Si-woo.
Si-woo nuốt nước bọt cái ực, rồi nói với vẻ mặt bối rối.
“X, xàm xí! Này! Tao vốn dĩ thân nhiệt cao biết chưa? Đặc điểm của mấy thằng béo là thân nhiệt cao vãi chưởng đấy!... Con điên này!”
“Phụt ha ha ha. Thế nên tao mới bảo giảm cân đi.”
“Biết, biết rồi.”
Jeong Si-woo nói vậy rồi buông tay ra.
Sau đó cậu nhìn Ye-rin đang cười gian xảo và nói.
“Nhìn cái gì mà nhìn?”
“Huhu... Si-woo ngây thơ của chúng ta~”
“Gì?”
“Si-woo của chúng ta rốt cuộc bao giờ mới mất zin đây nhỉ? Chị giúp cho nhé?”
“Đừng có xàm lồn. Con, con này sang Nga xong, trở nên phóng khoáng vãi chưởng nhỉ.”
“Khì khì khì khì. Sự tự do phóng khoáng đó mới tốt chứ~ Những chuyện vui vẻ này nọ♥”
Thình. Thình. Thình. Thình.
Trái tim dao động đau đớn.
Cảm giác buồn nôn, nôn nao trong lòng.
“Thế, thế à. Tốt nhỉ.”
Nhưng Si-woo vẫn mỉm cười tỏ ra không có chuyện gì, tỏ ra dư dả mà đối đáp với Ye-rin.
Dù bên trong đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng cậu không muốn cho thấy dáng vẻ suy sụp của mình.
“Ừ. Thì hơi, dâm loạn một chút, nhưng nếu muốn thấy tận cùng của khoái lạc, thì thử tham gia ‘bữa tiệc của bọn tao’ xem.”
Vừa nói cô vừa lục lại thư viện ảnh.
Một lát sau cô reo lên ‘Tìm thấy rồi!’, rồi đưa cho Si-woo xem bức ảnh cô đang say khướt tạo dáng chữ V.
“Thế nào? Trông vui vãi đúng không? Thấy mấy đứa đang nhảy múa sau lưng tao không?”
“... Ờ.”
“Không khí đỉnh lắm. Nhìn ảnh tiếp theo này...”
Bức ảnh tiếp theo.
Bức ảnh chụp nhiều gã đàn ông với phần đũng quần nhô lên vây quanh Ye-rin ở giữa.
Nhưng cô lại hơi vén váy lên để lộ quần lót.
Cô đang thè lưỡi với biểu cảm khiêu khích.
“...”
“Lúc chụp ảnh này biểu cảm của mấy đứa buồn cười vãi khì khì khì. Thấy chỗ đó phản ứng không? Hôm đó tập thể kinh khủng lắm luôn ấy? Tao với mấy đứa con trai, cả mấy đứa con gái khác nữa... Dù sao thì đến là biết.”
“...”
“Mày chắc chắn cũng một lần sa vào thì... A chờ chút.”
Lúc đó, uung- điện thoại của Ye-rin rung lên.
Dòng chữ ‘Tình yêu của em♥’ hiện lên trên màn hình điện thoại của cô.
“Ừ, Nikolai.”
Ye-rin vừa nghe điện thoại vừa đứng dậy.
Và cô vừa nói chuyện với Nikolai bằng giọng điệu nũng nịu vừa đi ra ngoài.
Trong lúc đó, Jeong Si-woo nhìn vào hư không với khuôn mặt thẫn thờ.
“... Mình, với Ye-rin...”
Và cuối cùng cậu cũng nhận ra.
Rằng cậu đang thích Ye-rin theo kiểu nam nữ.
Rằng cậu đã khao khát cô từ rất lâu rồi.
Rằng giờ đây tình cảm đó đã lớn đến mức không thể kìm nén được nữa.
“Chết tiệt...”
Nhưng cô ấy đã thay đổi rồi.
Đã ngã vào vòng tay của một gã trông như côn đồ và trở thành một đứa con gái lẳng lơ.
“Jeong Ye-rin...”
Si-woo che mặt gọi tên cô.
Cậu lẩm bẩm tên mối tình đầu giờ đã rời xa mình mãi mãi và hối hận vì đã không ngăn cản cô.
“...”
Nhưng hối hận cũng chẳng thay đổi được gì.
Để giành lại Ye-rin thì phải làm gì đó.
Jeong Si-woo nghe giọng nói đầy nũng nịu của Ye-rin vọng vào từ ngoài cửa, nghiến răng ken két.
Một tuần ba lần.
Đó là số ngày Ha-min đến tìm Min-jun.
Cô bé đến tìm cậu gần như hai ngày một lần và trải qua khoảng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời.
‘Khi nào thì tỏ tình nhỉ...’
Giờ đã 12 tuổi, cô bé đang chọn ngày để chính thức hẹn hò với Min-jun.
Vì tin chắc rằng Min-jun cũng sẽ thích một cô bé thiên tài lại xinh đẹp như mình, nên Ha-min nghĩ chỉ cần tỏ tình là 100% có thể hẹn hò.
‘Xấu hổ quá...’
Nhưng có gì đó xấu hổ.
Rõ ràng anh ấy cũng thích mình, và mình cũng thích anh ấy.
Nhưng tại sao lại xấu hổ và sợ hãi việc tỏ tình đến thế.
Liệu có bị từ chối không, nỗi bất an cứ dâng lên.
Rõ ràng anh ấy cũng thích mình chắc chắn mà.
“Th, thế em về nhé! Mai, mai gặp!”
Thế nên hôm nay Ha-min cũng không thể tỏ tình.
Cô bé vẫy tay chào cậu như một kẻ ngốc, rồi bước về phía chiếc xe riêng của mình.
“Bác tài! Quay xe lại đi ạ!”
Đang trên đường về nhà, Ha-min nhờ quay xe lại.
Để thiết lập kế hoạch vĩ đại của mình thì nhất định hôm nay phải tỏ tình và bắt đầu hẹn hò, nên cô bé quyết tâm làm việc cần làm.
‘Muốn 17 tuổi mang thai và sinh con thì phải hẹn hò từ bây giờ!’
Kế hoạch vĩ đại của Jeong Ha-min.
Cô bé đang lập kế hoạch mang thai và nuôi con ở độ tuổi sớm, sau đó đạt được sự độc lập hoàn toàn với cậu ở độ tuổi còn khá trẻ.
Bởi vì sinh con khi còn trẻ thì con càng khỏe mạnh, và ngày giải phóng khỏi việc nuôi dạy con cái càng sớm thì càng có thể tận hưởng cuộc sống trung niên - tuổi già suôn sẻ với chồng.
Nếu có thể, cô bé muốn trải qua thời hoàng kim của cuộc đời chỉ có hai người với Min-jun yêu dấu trước khi cơ thể hoàn toàn già đi.
‘Jeong Ha-min! Mày làm được! Hôm nay thực sự sẽ tỏ tình!’
Cứ thế, Jeong Ha-min lại đến đại dinh thự của Jeong Seong-min.
Vừa xuống xe, cô bé ghé qua phòng của Jeong Min-jun, và khi không thấy cậu trong phòng, cô bé hỏi người giúp việc về vị trí của cậu.
“Vâng thưa tiểu thư. Cậu chủ Min-jun chắc đang ở nhà kho số 3 ạ.”
“... Nhà kho số 3 ạ...?”
“Vâng. Sau khi chơi với tiểu thư xong cậu ấy thường đến đó. Chắc hôm nay cũng đến đó rồi ạ.”
Nhà kho số 3.
Theo Ha-min biết thì đó là nơi con cái của những người hầu tụ tập chơi đùa.
“Chà, cũng có thể lắm.”
Tuy nhiên cô bé không bận tâm lắm.
Từ trước đến nay Min-jun vẫn thường hòa đồng với nhiều người bất kể thân phận mà.
Ha-min còn nghĩ điểm đó của cậu thật trưởng thành.
‘Anh Min-jun có nhân cách tốt. Thế nên mới có thể trở thành người đàn ông của mình.’
Cứ thế Ha-min vừa ngân nga hát vừa đi về phía nhà kho số 3.
Cô bé tưởng tượng cảnh nắm tay đi dạo cùng người anh đã chấp nhận lời tỏ tình của mình và cười khúc khích.
Tuy nhiên, khi đến gần nhà kho số 3.
“Hưm... ưm... hư ưm... ư ưm... hư ưm...”
Những âm thanh nhớp nháp và dính dấp khó chịu vọng ra từ nhà kho.
Trái tim Ha-min bỗng chốc đập thình thịch- thình thịch- dữ dội.
‘Chẳng lẽ...’
Ha-min áp tai vào nhà kho với tâm trạng bất an.
Liệu có phải mình nghe nhầm không, cô bé hy vọng mơ hồ như thế và cầu nguyện rằng âm thanh khó chịu đó không vang lên nữa.
“Ưm... chụt... ha a... ha a... Min-jun à...♥”
“Ha a... ha a... Chị Se-yeon...♥”
“Yêu chị không? Chị thực sự là người đẹp nhất hả?”
“Vâng. Chị... Chị là đẹp nhất. Thế nên là...”
“Ưm... phù ưm... ha a... ưm...”
Tiếng thở hổ hển đầy hơi nóng của họ.
Họ gọi tên nhau và quấn lưỡi vào nhau.
“A a...”
Nước mắt trào ra từ mắt Ha-min.
Tuy nhiên cô bé vẫn như không thể tin nổi, lấy cái ghế gần đó kê lên để nhón chân nhìn trộm qua cửa sổ nhà kho.
Nhưng trái với mong muốn tha thiết của cô bé, bên trong nhà kho là—
“Ưm... ư ưm... chụt...”
Chỉ có Min-jun và một cô gái lạ mặt đang hôn nhau say đắm.
Mối tình đầu của Ha-min đã kết thúc như thế.
“Ừ... Nikolai. Có vẻ cậu ấy thực sự không có tình cảm với mình.”
Trong khi đó, Ye-rin, người vừa nãy còn giả giọng nũng nịu, đang nói chuyện điện thoại với Nikolai bằng giọng ỉu xìu.
Dù đã thử nói dối nhiều điều để kích thích Si-woo theo lời khuyên của Nikolai, nhưng cậu vẫn không có phản ứng gì đặc biệt, cứ như đối xử với bạn bè vậy.
[Đã cho xem ảnh hết chưa? Cái ảnh cố tình chụp ấy. Chụp ở bữa tiệc ấy. Cậu ta không giận à?]
“... Ừ. Cậu ấy cứ dửng dưng thôi... Chắc cậu ấy thực sự thấy thoải mái với mình. Cũng chẳng bối rối mấy, chỉ cười khẩy thôi...”
[... Mức đó thì có vẻ không có tình cảm thật.]
“Làm sao đây...”
[Mức đó là được rồi. Cứ theo dự định... sống ở Nga đi. Quên nhanh đi là tốt hơn.]
“Nhưng mà... Mình, mình thì Si-woo...”
Kể từ khi Si-woo ít trả lời tin nhắn, Ye-rin đã nhìn điện thoại suốt cả ngày.
Sau đó cô có thể nhận ra tình cảm của mình dành cho Si-woo.
Khoảnh khắc nhận ra bản thân cứ nhìn điện thoại và vuốt ve khuôn mặt cậu mỗi ngày, cô biết mình đã thích cậu theo kiểu nam nữ từ lúc nào không hay.
‘Rốt cuộc là từ bao giờ...’
Rốt cuộc là từ bao giờ nhỉ.
Có lẽ khoảnh khắc quyết định là lúc đó.
Lúc gọi đám ‘bề dưới’ đến và tổ chức tiệc ma túy.
Lúc một tên bề dưới phê thuốc sàm sỡ và định cưỡng bức cô.
‘Cái thằng chó đẻ này! Dám động tay vào ai hả?’
Lúc đó Si-woo đang canh gác đã đánh cho tên định cưỡng bức cô một trận tơi bời.
Trong dáng vẻ đầy phẫn nộ của Si-woo, cô có thể thấy thấp thoáng hình bóng của ‘bố’.
‘Cảm giác rất tha thiết. Như thể thực sự muốn bảo vệ mình...’
Dáng vẻ đó, ánh mắt đó, biểu cảm đó là lần đầu tiên cô thấy.
Đánh cho tên đó nhừ tử trong cơn giận dữ, rồi ánh mắt lo lắng xem mình có bị thương ở đâu không.
Nhưng khi việc tổ chức tiệc ma túy bị phát hiện, dáng vẻ cậu đứng ra gánh vác mọi trách nhiệm.
Ye-rin cảm thấy tim mình đập thình thịch trước dáng vẻ đó.
‘Là do con bày ra ạ. Ye-rin và bọn nó... chỉ làm theo lời con thôi.’
Kẻ cầm đầu bữa tiệc ma túy.
Thực ra kẻ cầm đầu đó chính là Jeong Ye-rin.
Cô gái hiếu kỳ và phóng khoáng tò mò về thứ ‘bột trắng’ chất đống trong kho bảo mật cấp 1, và khi biết được danh tính của nó thì cô rất muốn dùng thử.
‘Tóc đen! Chơi tiệc ma túy không!?’
Thế nên cô đã rủ rê Jeong Si-woo.
0 Bình luận