Web Novel

Chương 155

Chương 155

Giữa cặp đùi trắng nõn là chiếc quần lót gợi cảm của bà ấy.

- Cốp!

Nam Do-hyun giật mình hoảng hốt định đứng dậy vội vàng thì đầu va vào bàn ăn.

Anh một tay ôm đầu, tay kia rút chiếc đũa ra.

Lee Shin-ah bước thình thịch đến chỗ Nam Do-hyun.

”Ôi! Có sao không? Đầu...“

”Kh, không sao ạ.“

Nam Do-hyun nói vậy và đặt chiếc đũa lên bàn.

Trong lúc đó, Lee Shin-ah dính sát vào Nam Do-hyun đang ngồi trên ghế và xem xét đầu anh.

Bà dùng tay xoa chỗ bị va đập và mở miệng.

”Va mạnh lắm đấy. Không sưng lên chứ?“

”Haha... Mức này thì có gì đâu. Tự khỏi thôi ạ.“

”Ưm~ Dù sao cũng phải sơ cứu chứ~ Phù~“

Lee Shin-ah nói vậy và thổi hơi nóng vào.

Nam Do-hyun định lùi người lại vì bối rối, nhưng khi Lee Shin-ah nói ‘Ngồi yên xem nào!’, anh cứng đờ người lại.

”Phù~ Phù~“

Hơi nóng chạm vào đỉnh đầu.

Bộ ngực của Lee Shin-ah chạm vào gáy.

Nam Do-hyun nắm chặt tay, cố xóa đi những suy nghĩ bất kính.

Mẹ của Seong-ah cái gì cũng tốt, nhưng vấn đề là bà quá trẻ trung và quyến rũ.

Cảm giác như đang nhìn thấy một Seong-ah đã chín muồi và gợi cảm hơn vậy.

”Xem nào~ Thế này đỡ hơn chưa?“

Lúc đó, Lee Shin-ah xoa đầu và mỉm cười.

Nam Do-hyun nói với cơ thể cứng đờ.

”À, vâng! Không còn... đau nữa ạ.“

Chẳng những không đau, mà đỉnh đầu còn nhột nhạt.

Lúc đó Lee Shin-ah bóp vai anh và nói.

”Ôi trời. Vai cứng ngắc này! Dạo này làm việc quá sức đúng không!“

”À. Cái đó...“

”Để đó. Mẹ xoa bóp cho.“

Không nghe câu trả lời, Lee Shin-ah cứ thế bóp vai cho anh.

Nam Do-hyun cũng ngại từ chối nên cứ ngồi im.

Lee Shin-ah ấn mạnh- ấn mạnh- bóp vai và mở miệng.

”Đang tuổi sung sức phải giãn cơ cho tốt vào~“

”À... vâng.“

- Ấn mạnh... Ấn mạnh...

”Mà này con rể Nam. Người đẹp đấy. Có tập tành gì không?“

”Có chút ít ạ. Haha.“

”Tập môn gì? Bóng đá?“

”Thỉnh thoảng rảnh rỗi con chơi quần vợt ạ.“

”Quần vợt~ Tốt đấy. Chồng mẹ thì chả thích vận động tí nào~“

”Haha...“

Nam Do-hyun cười gượng gạo.

Lee Shin-ah tiếp tục mát xa một cách thành thục.

Lúc đó, Lee Shin-ah nhìn đùi Nam Do-hyun và nói.

”Hửm? Dính cơm kìa? Hậu đậu thế không biết~“

Lee Shin-ah nói vậy và cúi người xuống nhặt hạt cơm ra.

Trong quá trình đó, ngực bà chạm vào lưng Nam Do-hyun.

Một luồng điện tê dại lan tỏa khắp lưng Nam Do-hyun.

”Hụp.“

Trong lúc đó, Lee Shin-ah bỏ hạt cơm vào miệng và nhai nhóp nhép.

Nam Do-hyun nắm chặt tay, cố gắng trấn tĩnh dương vật đang phồng lên.

”Mẹ. Làm gì thế?“

Lúc đó, Jeong Seong-ah xuất hiện với chai rượu vang.

Lee Shin-ah mỉm cười và đáp.

”Đang tán tỉnh con rể Nam~“

”Lại lại đùa rồi. Dọn dẹp rồi uống rượu nào.“

”Ừ~“

Lee Shin-ah đáp vậy và bắt đầu dọn bát đĩa.

Nam Do-hyun ngồi thẫn thờ vì cảm giác sau lưng, rồi sực tỉnh và giúp Lee Shin-ah dọn bát đĩa.

”Cụng ly~“

Sau đó, ba người vừa uống rượu vang vừa trò chuyện rôm rả.

Chuyện thời đi học của Jeong Seong-ah, chuyện hai người hẹn hò, chuyện tình yêu của Lee Shin-ah và Jeong Hyeon-jae. Họ chia sẻ đủ thứ chuyện.

Rồi câu chuyện chuyển sang ‘Kênh Youtube của Lee Shin-ah’.

”Haizz~ Giờ lười quá chẳng muốn làm nữa. Lúc đầu thì còn thấy vui vui.“

Youtube của Lee Shin-ah.

Tất nhiên Nam Do-hyun cũng nghe Jeong Seong-ah kể nên biết rất rõ.

Bắt đầu bằng nội dung ghi lại quá trình ăn kiêng, nhưng đến một lúc nào đó, nội dung của bà biến chất thành ‘nữ cam quý bà’ mặc trang phục gợi cảm và giao lưu.

Hình ảnh bà mặc trang phục gợi cảm khoe thân hình thoáng hiện lên trong chốc lát.

Nam Do-hyun nhắm chặt mắt xóa đi hình ảnh đó.

‘Đang nghĩ cái quái gì vậy! Là mẹ của Seong-ah mà!’

Suy nghĩ bất kính không thể chấp nhận được.

Nam Do-hyun mở mắt và liếc nhìn Lee Shin-ah.

Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt anh chạm phải ánh mắt của Lee Shin-ah.

Và không kịp tránh ánh mắt, đôi mắt của Lee Shin-ah cong lên hình trăng khuyết.

Đôi mắt ửng hồng của bà đang nhìn anh đầy khiêu khích.

Đôi môi ẩm ướt nhếch lên cười.

- Vút.

Nam Do-hyun vội vàng quay đầu đi.

Nhìn nụ cười nồng nàn của bà, tim anh đập thình thịch điên cuồng.

Chỉ là ảo giác của mình thôi sao?

Tại sao cứ cảm thấy mẹ vợ đang quyến rũ mình thế nhỉ?

”A! Làm sao đây!“

Lúc đó, Seong-ah nhìn điện thoại và hét lên với giọng gấp gáp.

Hỏi có chuyện gì thì cô bảo có việc gấp phải đi ngay.

”Xin lỗi anh! Việc này không xử lý đàng hoàng thì to chuyện mất! Em phải đi gấp đây!“

Seong-ah nói xong vội vàng mặc áo khoác và đi ra ngoài.

Nam Do-hyun nhìn chằm chằm ra cửa với vẻ mặt ngơ ngác, rồi quay đầu nhìn Lee Shin-ah. Bà cười nồng nàn và nói.

”Chúng ta uống với nhau nhé?“

‘Chúng ta’ uống với nhau nhé.

Nghe câu đó, mặt Nam Do-hyun đỏ bừng.

Anh bối rối đứng dậy lúng túng và nói vội.

“À, con! Con phải về đây ạ. Haha.”

Cứ ở lại với mẹ của Seong-ah thế này thì anh sẽ phát điên mất.

Lee Shin-ah mỉm cười và nói.

“Cứ ngủ lại đi. Tàu điện ngầm cũng hết rồi mà~”

Tàu điện ngầm hết rồi?

Nam Do-hyun lập tức cầm điện thoại lên kiểm tra giờ.

‘Đã giờ này rồi sao...’

Đúng như lời bà nói, chỉ còn 15 phút nữa là hết tàu điện ngầm chuyến cuối.

Cảm giác như mới trôi qua khoảng 2 tiếng, nhưng thời gian đã trôi qua vùn vụt lúc nào không hay.

Nam Do-hyun rên rỉ và chìm vào suy nghĩ.

Lúc đó Lee Shin-ah mỉm cười và rót rượu.

“Không sao đâu. Không cần phải thấy áp lực.”

“À...”

“Còn lại bao nhiêu đâu. Uống hết chai này đi.”

Lee Shin-ah lắc chai rượu còn khoảng 1/3 và mỉm cười.

Bà ép thế này thì cũng khó từ chối.

Nam Do-hyun đành phải nâng ly lên.

- Cạch.

Tiếng ly rượu vang chạm nhau.

Nam Do-hyun cố gắng giữ bình tĩnh trong bầu không khí kỳ lạ này.

Nghĩ rằng không được để bà thấy lạ, anh giả vờ bình thản mỉm cười.

“Giai đoạn khó khăn nhỉ.”

Lúc đó, đột nhiên Lee Shin-ah nói một câu khó hiểu.

Nam Do-hyun nghiêng đầu đáp.

“Giai đoạn... khó khăn ạ?”

“Huhu. Seong-ah và cậu Do-hyun? Xưng hô khó quá nhỉ.”

“À-. Cứ gọi thoải mái đi ạ.”

“Huhu. Vậy gọi là cậu Do-hyun nhé. Dù sao thì Seong-ah và cậu Do-hyun, đang ở giai đoạn khó khăn nhất mà.”

Lee Shin-ah mở lời như vậy và tiếp tục câu chuyện.

Bà đồng cảm với những nỗi khổ của Nam Do-hyun như việc điều chỉnh lịch trình theo Seong-ah có mệt không, hẹn hò bí mật có bức bối không, lệch thời gian với nhau chắc vất vả lắm, v. v.

“... Dù sao thì cũng vì yêu mà. Chắc Seong-ah cũng vất vả lắm.”

Jeong Seong-ah và Nam Do-hyun đã hẹn hò từ thời thực tập sinh.

Chuyện thành ra thế này là điều đã lường trước.

Vấn đề là Jeong Seong-ah nổi tiếng quá mức so với dự kiến.

“Huhu chỉ cần chịu đựng tốt giai đoạn đó là được thôi. Mẹ và ông xã cũng thế mà.”

Lee Shin-ah bắt đầu kể chuyện tình yêu của mình và Jeong Hyeon-jae.

Chẳng mấy chốc Nam Do-hyun bị cuốn vào câu chuyện tình yêu đầy trắc trở giữa con gái tài phiệt và chàng trai bình thường.

Và cuối cùng anh nở nụ cười mãn nguyện trước cái kết hạnh phúc dẫn đến hôn nhân của họ.

“Chắc là quyết định không dễ dàng gì... Tuyệt thật đấy ạ.”

Con gái út nhà tài phiệt và nhân viên văn phòng bình thường.

Và idol nổi tiếng cùng với mình.

Câu chuyện của hai cặp đôi như hai đường thẳng song song.

Nam Do-hyun nhận được sức mạnh to lớn từ câu chuyện này.

Giống như tình yêu tưởng chừng không thể của Jeong Hyeon-jae và Lee Shin-ah đã thành hiện thực, anh cũng có hy vọng rằng mình, một người bình thường, và idol nổi tiếng Jeong Seong-ah cũng có thể đến được với nhau.

“Tiếp thêm nhiều sức mạnh lắm ạ.”

Nam Do-hyun cười khổ nhìn Lee Shin-ah đang cổ vũ mình.

Có một người mẹ vợ ân cần thế này, mà rốt cuộc mình đã có những suy nghĩ bất kính gì thế này.

Lúc đó, Lee Shin-ah nắm lấy tay Nam Do-hyun và nói.

“Huhu. Nếu cậu Do-hyun trở thành con rể thì tốt biết mấy. Cảm giác như nhìn thấy ông xã hồi trẻ vậy.”

Bố vợ hồi trẻ.

Nói vậy tức là mình cũng có thể đạt được tình yêu kỳ diệu như bố vợ sao.

“Huhu. Không biết mẹ có gây áp lực quá không nữa. Chuyện tình cảm của hai đứa mà.”

“À, không đâu ạ mẹ. Con cũng muốn đi cùng Seong-ah... đến cuối cùng.”

“Huhu. Chỉ cần tấm lòng đó không thay đổi là được.”

“Vâng.”

“Đáng tin cậy quá. Vậy dọn dẹp nhé? Muộn rồi.”

Đồng hồ đã chỉ 1 giờ sáng.

Nam Do-hyun gật đầu và đứng dậy.

Thấy vậy Lee Shin-ah cũng định đứng lên, nhưng cơ thể bà loạng choạng.

Nam Do-hyun nhanh chóng đỡ lấy Lee Shin-ah.

“Mẹ!”

“A. Cảm ơn cậu. Uống nhiều quá hay sao ấy.”

Lee Shin-ah loạng choạng vịn vào vai Nam Do-hyun.

Rồi bà nói.

“Chờ chút nhé. Cho mẹ dựa một lát. Có tuổi rồi nên hay bị thiếu máu. Huhu.”

Lee Shin-ah nói vậy và tựa đầu vào ngực Nam Do-hyun.

Hai tay bà nắm lấy vai anh và thở đều đều.

Tim Nam Do-hyun bắt đầu đập thình thịch.

Khoảng 1 phút trôi qua như thế.

- Sột soạt

Lee Shin-ah ngẩng đầu lên, nhìn Nam Do-hyun.

Đôi mắt gợi tình và đôi môi ẩm ướt của bà lọt vào mắt Nam Do-hyun.

“...”

Vài giây tựa như vĩnh cửu.

Ngay sau đó, Lee Shin-ah nhếch mép cười và thốt ra lời nói.

“Giờ đỡ hơn chút rồi.”

“À... Vâng.”

“Huhu. Về phòng thôi.”

Lee Shin-ah nói xong buông tay khỏi vai anh.

Quay lưng bước về phòng.

Rồi bất chợt quay lại nói.

“Hôm nay ngủ ở phòng Seong-ah nhé. Kia kìa-”

Phòng của Seong-ah đối diện với phòng ngủ chính của Lee Shin-ah.

Nam Do-hyun đáp.

“Vâng. Cảm ơn mẹ.”

“Huhu. Vậy ngủ ngon nhé.”

Lee Shin-ah để lại lời đó rồi đi vào phòng ngủ chính.

Nam Do-hyun thở dài thườn thượt, rồi bước vào phòng của Jeong Seong-ah.

Vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hương dễ chịu.

‘Bị dồn nén quá hay sao... Sao cứ có suy nghĩ bậy bạ thế nhỉ.’

Căn phòng tràn ngập mùi hương của bạn gái.

Nhưng trong đầu Nam Do-hyun chỉ hiện lên khuôn mặt của Lee Shin-ah.

Khuôn mặt và khe ngực của bà khi ngước nhìn anh với ánh mắt gợi tình lúc nãy không dễ gì quên được.

- Bốp!

Thế là Nam Do-hyun tự tát vào hai má mình.

Anh đi vào nhà vệ sinh để rửa mặt cho tỉnh táo.

- Rào rào rào...

Vào đến nhà vệ sinh, Nam Do-hyun mở nước.

Phù- Phù- Tạt nước lạnh lên mặt để rửa sạch những tạp niệm trong đầu.

“Phù-u...”

Bộp- bộp- bộp-.

Anh lấy khăn lau khô nước.

Cảm giác đầu óc đã tỉnh táo hơn một chút.

Nhưng trong lúc treo khăn lên giá, một vật lạ ở góc kia lọt vào tầm mắt.

Một vật dài dài màu da người...

“Hả?”

Dương vật giả (Dildo).

>>>ID: FILE_4

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!