Dù sao thì việc thu thập thông tin đã giao cho Lee Ha-young, giờ là lúc tôi phải làm việc của mình. Cho dù có gom được bao nhiêu thông tin về Elena đi chăng nữa, nếu tôi thất bại trong việc điều giáo cô ta thì mọi thứ cũng đổ sông đổ biển.
-Bíp.
Thế là tôi nhấc điện thoại, gọi cho ‘Trưởng nhóm bộ phận phát triển thuốc mới’. Tôi hỏi xem loại thuốc mình đặt hàng còn bao lâu nữa thì hoàn thành, và công dụng của nó ra sao. Kết quả, tôi đã nhận được câu trả lời đúng như mong đợi.
“Ngài có thể sử dụng ngay bây giờ. Gần như không có tính gây nghiện, và hiệu suất đã được cải thiện 40% so với trước đây.”
Giọng nói vui vẻ của gã trưởng nhóm phát triển thuốc mới vang lên.
Giọng điệu tràn đầy tự tin, gã liệt kê ra những thành quả đáng kinh ngạc.
Tôi nở một nụ cười hài lòng và khen ngợi sự vất vả của gã.
Dù sao thì cuối cùng gã cũng đã hoàn thành ‘Liên Ngục’ mà tôi hằng mong đợi, tất nhiên là xứng đáng được ban thưởng cùng với những lời khen.
“Muốn gì cứ nói. Bằng bất cứ giá nào tôi cũng sẽ đáp ứng.”
Tôi không giống như một Chủ nhân chỉ biết ép buộc sự phục tùng và hy sinh một chiều.
Nếu mang lại thành quả cho tôi, tôi sẽ ban cho phần thưởng xứng đáng. Chủ yếu là ban phát tình yêu và khoái cảm cho những ‘người phụ nữ’ của tôi và các ứng cử viên, còn với hầu hết những kẻ khác, tôi trả công bằng tiền.
“Tôi cần những người thử nghiệm lâm sàng từ 21 đến 25 tuổi... Càng nhiều càng tốt.”
Nhưng với gã trưởng nhóm này, gã chẳng cần tiền, chẳng cần khoái cảm, cũng chẳng cần đàn bà.
Gã chỉ muốn có càng nhiều người thử nghiệm lâm sàng càng tốt, lý do là vì gã muốn thỏa sức thử nghiệm loại thuốc do chính tay mình tạo ra.
“Được. Tôi sẽ liên lạc với môi giới. Tỷ lệ tử vong là bao nhiêu?”
“47% ạ.”
“... Hiểu rồi.”
Vậy mà tỷ lệ tử vong của loại thuốc vừa phát triển lại lên tới 47%.
Tất nhiên là nó bị pháp luật nghiêm cấm, thêm vào đó cũng chẳng có nhà tài trợ nào chịu rót vốn cho một cuộc thử nghiệm điên rồ như vậy. Nếu không có tôi, cái thí nghiệm điên rồ của gã trưởng nhóm này sẽ chẳng bao giờ tiến triển được.
“Tôi sẽ gửi cho cậu mười người thử nghiệm. Giám đốc Lee Hee-yeon sẽ đến lấy ‘Liên Ngục’, hãy giao nó cho cô ấy.”
“Vâng. Cảm ơn Chủ nhân. Nhân tiện, hiệu suất của loại thuốc ‘Berserker’ mà tôi phát triển đã được cải thiện, ngài có muốn dùng thử không?”
“Tỷ lệ tử vong là bao nhiêu?”
“... Vậy tôi xin phép cúp máy. Chúc Chủ nhân luôn thành công.”
-Bíp.
“...”
Cuộc gọi bị ngắt cái rụp.
Bình thường thì sự vô lễ này đáng bị đánh chết, nhưng vì gã vốn dĩ là một thằng điên nên tôi quyết định thông cảm. Xung quanh tôi có rất nhiều những kẻ không bình thường, nhưng gã này lại là một thằng điên xuất chúng trong số đó.
“Dù sao thì, cuối cùng Liên Ngục cũng hoàn thành rồi sao.”
Dự án ‘Liên Ngục’, thứ mà bộ phận phát triển thuốc mới đã đặt cược cả mạng sống để tiến hành.
Dự án Liên Ngục này không gì khác chính là dự án phát triển ma túy dùng để thôi miên.
Nói cách khác, nó là phiên bản nâng cấp tột độ của loại mị dược thôi miên từng dùng lên Baek Ha-yoon. Gần như không có tác dụng phụ, hiệu quả lại tăng hơn 40%, có thể gọi đây là loại ma túy thôi miên tối thượng.
“Giờ chỉ cần người thử nghiệm lâm sàng nữa là xong.”
Đã phát triển được loại thuốc thôi miên tối thượng, giờ chỉ cần tìm người để thử nghiệm trước khi dùng lên Elena. Tôi suy nghĩ xem nên chọn ai làm người thử nghiệm phù hợp, rồi nhớ đến Baek Ha-yoon. Cô ta đã từng bị điều giáo bằng thôi miên một lần, nên không cần chuẩn bị lằng nhằng, có thể trực tiếp thôi miên ngay lập tức.
-Bíp.
Thế là tôi gọi cho Baek Ha-yoon, ra lệnh cho cô ta đến đây.
Nghe vậy, Baek Ha-yoon vui mừng đón nhận mệnh lệnh của tôi và cuống quýt nói sẽ chuẩn bị đến ngay.
“Em, em sẽ đến ngay! Chắc tối nay là tới nơi!”
“Ừ. Nhớ kiểm tra kỹ xem có bị theo dõi không. Tạo bằng chứng ngoại phạm rồi hẵng đến.”
“Vâng. Tất nhiên rồi. Vậy lát nữa gặp anh nhé...♥”
-Bíp.
Thế là đã tìm được người thử nghiệm lâm sàng.
Từ giờ đến tối vẫn còn chút thời gian, trong lúc đó tôi sẽ nghiên cứu thêm về thôi miên ‘Tiềm thức sâu’. Nếu còn dư thời gian thì hẹn hò đơn giản với Elena một chút. Dù sao thì trong lúc ở đây, tôi cũng phải chiều theo tâm trạng của con ả đó.
“Phù-.”
Quả nhiên hôm nay cũng là một ngày lịch trình kín mít suốt 24 giờ.
Rèn luyện thể lực, quản lý nô lệ, quản lý kinh doanh, quản lý tình cảm của những người phụ nữ của tôi, học về điều giáo và thôi miên.
Có quá nhiều việc phải làm.
Nhưng để đạt được mục tiêu, để giành lại và bảo vệ tất cả những gì thuộc về mình, tôi phải thống trị đỉnh cao của thế giới ngầm. Cho dù có phải gánh vác bao nhiêu lịch trình đi chăng nữa, tôi cũng không có thời gian để than vãn.
-Vù vù...
Vì vậy, tôi không chậm trễ mà bật laptop lên.
Sau khi kiểm tra các tin tức gửi đến email, tôi trả lời những tin quan trọng. Tiếp đó, tôi mở video chat, tiến hành thảo luận học thuật về ‘Tiềm thức sâu’ và ‘Tiềm thức tiềm tàng’ với các cố vấn thôi miên của mình.
Bây giờ trình độ thôi miên của tôi cũng có thể coi là ở mức đỉnh cao, nên chỉ cần thông qua những cuộc thảo luận học thuật thế này cũng đủ để nâng cao thực lực.
“Xin chào các tiền bối. Lâu rồi không gặp.”
Những cố vấn có thể coi là thầy dạy thôi miên của tôi.
Họ đều là những giáo sư có thẩm quyền đang hoạt động tại Châu Âu và Mỹ, tôi đã gom họ lại một chỗ bằng một khoản tiền nhỏ (tài trợ 6 triệu won cho 2 giờ tham gia hội nghị).
“Hôm nay tôi muốn thảo luận về ‘Phương pháp tiếp cận tiềm thức sâu’ và ‘Bẻ cong tiềm thức tiềm tàng’. Rất mong được nghe nhiều cao kiến từ các tiền bối.”
Và cứ thế, tôi ném ra chủ đề rồi lặng lẽ lắng nghe họ thảo luận. Bọn họ sẽ tự động tranh luận nảy lửa với nhau rồi đưa ra kết luận hữu ích nhất, còn tôi chỉ việc nhặt lấy mà dùng.
“Tôi đã nghe rõ ý kiến của các tiền bối. Tóm lại, để tiến vào tiềm thức sâu, cần phải nâng cao tối đa khả năng tiếp nhận thôi miên, đúng không.”
Cứ thế, hôm nay cuộc họp lại kéo dài quá 2 tiếng, kết thúc sau 4 tiếng đồng hồ.
Dù sao thì họ cũng là những người có lòng tự trọng cao và tinh thần học hỏi lớn, nên quá trình thống nhất ý kiến chắc chắn sẽ mất nhiều thời gian hơn.
[Ừm. Ý kiến của chúng tôi là vậy. Dù sao thì việc tiến vào tận tiềm thức sâu cũng không hề dễ dàng. Cho dù có tạo ra môi trường thôi miên tốt đến đâu, khả năng tiếp nhận thôi miên của bệnh nhân cũng phải cực kỳ cao.]
Khả năng tiếp nhận thôi miên của bệnh nhân phải cực kỳ cao.
Tôi đã phát triển ‘Liên Ngục’ vì điều này, nên đó không phải là vấn đề của tôi.
Nếu khả năng tiếp nhận thôi miên của bệnh nhân thấp, thì cứ cưỡng ép nâng nó lên là xong.
“Vậy các vị nghĩ sao về việc ‘Bẻ cong tiềm thức tiềm tàng’?”
[Hừm... Một ý tưởng nguy hiểm đấy. Nếu làm không cẩn thận có thể dẫn đến tâm thần phân liệt, và tính cách của bệnh nhân có thể bị thay đổi. Tôi không khuyến khích dùng nó cho mục đích điều trị. Quan trọng nhất là để bẻ cong tiềm thức, cậu phải tiến vào được tiềm thức sâu, mà điều đó gần như là bất khả thi.]
Ừm. Mục đích của tôi không phải là điều trị nên chắc không sao đâu.
Tôi gật đầu rồi hời hợt nói lời cảm ơn.
Thấy vậy, các giáo sư khen ngợi tinh thần học hỏi của tôi thật tuyệt vời, tương lai của giới học thuật thôi miên thật tươi sáng. Chắc là do đớp 6 triệu won cho 2 tiếng đồng hồ nên những lời khen ngợi cứ tự động tuôn ra.
“Haha. Vậy tôi xin phép. Nếu có chủ đề tiếp theo, tôi sẽ lại gọi.”
Sau khi gửi lời chào cuối cùng, tôi kết thúc cuộc họp video.
Chà, tuy không thu hoạch được gì quá lớn, nhưng tôi đã xác nhận được rằng phương pháp mình vạch ra không hề sai.
“Hừm...”
Kiểm tra đồng hồ, thấy vẫn còn chút thời gian trống.
Dù có tập thể dục, ăn uống và nghỉ ngơi một chút thì vẫn còn 2 tiếng nữa Baek Ha-yoon mới đến. Thế là tôi gọi cho Elena, hỏi xem cô ta có rảnh không.
[Tất nhyên, nếw là vớy anh, lúk nàw, kũng đượk...♥]
“... Tôi sẽ dẫn theo cả phiên dịch viên nữa.”
[Khôw, anh Sense khôw điểwm. Bầu khôw khí, khôw lãw mạn. Chỷ haiy chúnw ta, uốnw mộwt ly...♥]
“... Biết rồi. Vậy lát nữa gặp.”
-Bíp.
Cúp máy xong, tôi lập tức gọi cho Lee Hee-yeon.
Ngay khi cô ấy vừa bắt máy, tôi nói với giọng đầy phẫn nộ.
“Lee Hee-yeon. Tìm cho tôi một giáo viên tiếng Nga. Ngay lập tức.”
Nam Do-hyun cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe tiếng một gã đàn ông gọi tên mình.
Một luồng khí lạnh buốt dọc theo xương sống, tim cậu hẫng đi một nhịp, suy nghĩ hoàn toàn đông cứng.
“Là mày! Chính là mày!”
Một gã đàn ông trung niên đang bước tới từ khán đài.
Cơ thể gã chỉ mặc độc một chiếc quần lót và khoác áo choàng, cao 1m83 và đầy cơ bắp. So với độ tuổi trung niên, khuôn mặt gã cũng khá đẹp trai.
“Nam Jin-sung! Mày có biết tao đã tìm mày bao lâu không?”
Nhưng điều đó không làm giảm đi nỗi sợ hãi đối với gã.
Dù sao thì gã cũng là một kẻ cuồng dâm đồng tính, chính là kẻ đã gieo rắc nỗi ám ảnh tâm lý sâu sắc trong thời thơ ấu của cậu.
“... Tuyệt vời. Mày lớn lên đẹp hơn tao tưởng tượng nhiều. Tao muốn biến mày thành ‘phụ nữ’ của tao ngay lập tức...!”
Gã liếm môi, phần thân dưới bắt đầu phồng lên.
Nam Do-hyun cảm thấy sợ hãi khi nhìn chiếc quần lót ngày càng nhô cao của gã.
Đối mặt với ánh mắt thèm khát hoàn toàn nhắm vào mình, cậu cảm thấy một sự thôi thúc muốn bỏ chạy khỏi nơi này ngay lập tức.
“Fufu. PD mà thua ở đây là bị bán cho người đàn ông đó đấy nhé...♥”
Lúc này, Han Seo-yun đang chế nhạo sự sợ hãi của cậu.
Nam Do-hyun nghiến răng trừng mắt nhìn Han Seo-yun.
Sau đó, cậu gồng chặt hậu môn! Dùng sức, bất ngờ hóp mông kéo vào trong.
Dù sao đi nữa, chỉ cần thắng con ả này, cậu sẽ có thể thoát khỏi tên biến thái kia và rời khỏi nơi này.
“Haaaat!”
Cứ thế, Nam Do-hyun hét lên một tiếng, kéo mạnh chuỗi hạt hậu môn đang nối liền vào trong.
Ngay lập tức, từ hậu môn của Han Seo-yun đang mất cảnh giác vang lên một tiếng ‘Bóp!’, một hạt của chuỗi hạt hậu môn đã bị tuột ra.
“Cái gì!?”
Bị Nam Do-hyun đánh úp, Han Seo-yun đã để mất một hạt.
Nhưng không để cô ả có thời gian hoảng hốt, cuộc tấn công của Nam Do-hyun vẫn tiếp tục.
Cậu liên tục hóp mông vào trong, cố gắng rút toàn bộ chuỗi hạt hậu môn của cô ả ra.
“Mẹ kiếp...!”
Kết quả là Han Seo-yun lại để mất thêm một hạt nữa.
Kịp thời bừng tỉnh, cô ả lập tức trừng mắt nhìn Nam Do-hyun và bắt đầu phản công.
Cô ả siết chặt cơ vòng tối đa và kéo mông vào trong.
“Kưưưưưt...!”
“Hưưưưt!”
Cứ thế, chuỗi hạt hậu môn đạt được sự cân bằng mà không nghiêng về bên nào.
Chuỗi hạt nối liền hai người rung lên bần bật, duy trì sự căng thẳng tột độ.
Hai người từng là một cộng đồng chung vận mệnh với tư cách là PD và Idol, giờ đây đang trừng mắt nhìn nhau như kẻ thù không đội trời chung.
“Đã cất công nhường cho rồi...! Lại dám chơi trò đánh lén hèn hạ? Cái thằng chó này...”
“Đừng, đừng có nực cười... Cái đồ vô ơn bạc nghĩa... Con điếm chó đẻ này...”
Nam Do-hyun và Han Seo-yun từng là những người thân thiết không thể tách rời. Nhưng giờ đây, họ đang chửi rủa nhau, đánh mất đi cả chút nhân tính cuối cùng. Khán giả nhìn họ và bắt đầu để lại những lời bình luận của riêng mình.
“Khực khực khực khực... Cái này thú vị thật đấy.”
“Đúng vậy. Dù sao thì trước đây họ cũng là mối quan hệ tiền bối hậu bối thắm thiết, vậy mà lại rơi xuống cái mức độ đó.”
Những khán giả đang bật cười trước sự tha hóa của hai người.
Họ đang thu vào tầm mắt cảnh hai người trên sân khấu đang chơi trò kéo co bằng chuỗi hạt hậu môn, cùng với màn hình lớn được lắp đặt phía sau.
Trên màn hình lớn, bức ảnh các thành viên Supporters đang cười rạng rỡ, và Nam Do-hyun đang nở nụ cười dịu dàng giữa họ, tạo nên một sự tương phản lớn với hai người trên sân khấu.
“Bọn họ đã tha hóa một cách hoàn hảo. Thật sự rất kích thích.”
“Cảnh tượng một PD từng là chỗ dựa tinh thần và nữ Idol từng tin tưởng đi theo hắn giờ đây đang cạnh tranh với nhau... Tôi nhất định phải lưu giữ bản quay phim này. Hahahaha.”
Nam Do-hyun và Han Seo-yun đã bị bóp méo thành hình dạng xấu xí nhất.
Những khán giả chủ yếu cảm thấy hưng phấn trước sự tha hóa đạo đức đang dựng đứng dương vật khi nhìn thấy sự sa ngã của hai người.
-Cọtttt...
Trong khi đó, Nam Do-hyun và Han Seo-yun, những người đang ở trung tâm của dục vọng biến thái từ khán giả, chỉ tập trung vào trận đấu. Hai người vẫn duy trì sự đối đầu căng thẳng và buông lời nguyền rủa nhau.
“Mẹ kiếp... Tự nhiên lại giãy giụa... Cứ ngoan ngoãn để bị thông lỗ đít đi... Làm thế này thì PD nghĩ mình sẽ thắng được chắc?”
“Con điếm này... Đáng lẽ tao không nên cưu mang mày... Ba chọi một, mẹ kiếp, lũ chó đẻ...”
Họ tuyệt vọng cố gắng đánh bại đối phương.
Họ có lý do bắt buộc phải thắng.
Như đã biết, nếu Nam Do-hyun thua lần này, cậu sẽ bị bán cho những kẻ cuồng dâm đồng tính, còn Han Seo-yun thì bị đe dọa sẽ bị Chủ nhân vứt bỏ.
Cả hai không thể không tuyệt vọng.
“Khoan đã-! Các tuyển thủ! Chúng ta sẽ có một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn nhé-!”
Trong lúc trận đấu tuyệt vọng đang diễn ra, Jeong Seong-ah xen vào giữa họ và tuyên bố thời gian nghỉ ngơi. Đó là vì một trong những khán giả đã đưa ra một số tiền lớn cho ban tổ chức và yêu cầu đàm phán với điều kiện đặt cược là ‘Nam Do-hyun’.
“Mẹ kiếp... Thằng điên đó, rốt cuộc cũng...!”
Nam Do-hyun lẩm bẩm với giọng điệu như đang nghiến răng khi nhìn về phía ban tổ chức.
Lúc này, trong mắt cậu là hình ảnh ‘gã bám đuôi’ đang đàm phán với ban tổ chức.
Tên biến thái điên rồ đã thèm khát cậu từ hồi trung học rốt cuộc cũng đã ra tay.
“Phụt! Phù hihihihi...”
Ngược lại, Han Seo-yun bắt đầu chế nhạo Nam Do-hyun khi thấy bộ dạng tuyệt vọng của cậu.
Cô ả lẩm bẩm những lời ác ý như ‘Giờ thì chuẩn bị bị thông lỗ đít đi’, ‘Cặp đôi gay lọ ra đời rồi’, ‘Tình yêu đơm hoa kết trái sau 15 năm~?’ để làm lung lay tinh thần của Nam Do-hyun.
“Mẹ kiếp... Mẹ kiếp mẹ kiếp mẹ kiếp...”
Gã bám đuôi nháy mắt với cậu.
Nam Do-hyun cảm thấy buồn nôn.
Nghĩ đến việc phải rời khỏi vòng tay của Nữ chủ nhân yêu dấu để bị bán cho gã, cậu cảm thấy mọi thứ xung quanh chao đảo và muốn nôn mửa.
“Tôi xin thông báo một tin ngắn nhé~”
Lúc đó, Jeong Seong-ah, người vừa kết thúc cuộc nói chuyện với nhân viên ban tổ chức Phẩm Bình Hội, bước tới với tiếng gót giày lộc cộc và thông báo bằng một giọng vui vẻ. Sau đó, cô ta bắt đầu đọc nội dung trên tờ giấy cầm trên tay.
“Vừa rồi, Điều giáo sư ‘Lee Shin-ah’, chủ nhân của Nam Do-hyun, và ngài ‘Ha Seung-u’, người tham gia Phẩm Bình Hội với tư cách người mua, đã giao dịch ‘Quyền can thiệp trận đấu’. Do đó, từ bây giờ, ngài ‘Ha Seung-u’ sẽ trực tiếp can thiệp vào trận đấu.”
Quyền can thiệp trận đấu.
Nam Do-hyun bối rối nhìn quanh trước thuật ngữ xa lạ lần đầu tiên nghe thấy.
Nhưng nhìn bộ dạng của ‘gã bám đuôi’ đang bước lên sân khấu, cậu có thể dễ dàng đoán được điều đó có nghĩa là gì.
“Không, không được! Đừng lại đây! Đừng... đừng lại đây!”
‘Ha Seung-u’ đang bước về phía cậu với hình dáng dương vật cương cứng in hằn trên quần lót. Gã ngồi phịch xuống phía sau Nam Do-hyun đang nửa điên nửa dại, khẽ cười khúc khích rồi lên tiếng.
“Tao chỉ đến để cổ vũ thôi. Vì tao muốn nhìn thấy mày thi đấu ở khoảng cách gần thế này. Tao sẽ không chạm vào người mày đâu, nên cứ tập trung vào trận đấu đi.”
Khác với dự đoán, gã hứa sẽ không chạm vào người cậu.
Nam Do-hyun dần dần xoa dịu trái tim đang đập thình thịch và bắt đầu hít thở sâu. Dù tên biến thái này có ở phía sau hay không, sự thật là chỉ cần thắng trận đấu này, cậu có thể thoát khỏi địa ngục này. Chỉ cần thắng là được.
“Nào-. Vậy chúng ta sẽ tiếp tục trận đấu! Hai tuyển thủ chuẩn bị!”
Cứ thế, Nam Do-hyun lại một lần nữa củng cố tinh thần và chuẩn bị cho trận đấu. Ngay sau đó, cùng với tiếng bíp- báo hiệu trận đấu bắt đầu, Nam Do-hyun kéo chuỗi hạt hậu môn với vẻ mặt dùng hết sức lực.
“Chăm chỉ thật đấy. Nhưng hãy suy nghĩ kỹ về việc trở thành người phụ nữ của tao đi. Thua cuộc cũng không hẳn là tệ đâu.”
Nhưng những lời gã lẩm bẩm phía sau cứ làm cậu bận tâm.
Gã bắt đầu lải nhải về những lợi ích mà cậu sẽ nhận được nếu trở thành người phụ nữ của gã, hành hạ Nam Do-hyun.
“Hãy tưởng tượng bộ dạng ngày càng xinh đẹp của mày xem. Tao có đội ngũ y tế giỏi nhất. Tao có thể từ từ biến mày thành phụ nữ.”
-Cọtttt...
“Thuốc cũng đã phát triển xong hết rồi. Có thể ức chế hormone nam và kích thích tiết hormone nữ. Chỉ cần 3 tháng là ngực sẽ nhô lên và khung xương sẽ trở nên mảnh mai.”
-Cọtttt...
“Tất nhiên cơ bắp trên cơ thể sẽ giảm đi một chút, nhưng thay vào đó là mỡ sẽ được lấp đầy. Thành thật mà nói, với khuôn mặt của mày, chắc chẳng ai nhận ra mày vốn là đàn ông đâu? Mày có thể thực sự tái sinh thành một người phụ nữ.”...
Nam Do-hyun không thể hiểu nổi.
Nếu muốn biến cậu thành phụ nữ như vậy thì cứ đi tìm phụ nữ mà chơi, tại sao lại muốn biến một người đàn ông thành phụ nữ, cậu không thể hiểu nổi sở thích bệnh hoạn của gã.
“Và mày biết không? Phụ nữ có thể cảm nhận được khoái cảm sâu sắc gấp nhiều lần đàn ông. Mày có thể cảm nhận được khoái cảm sâu sắc gấp mấy lần khoái cảm hiện tại. Điều này tao đảm bảo.”...
Khoái cảm cao gấp nhiều lần hiện tại.
Thành thật mà nói, lời nói đó cũng có chút hấp dẫn, nhưng cậu vẫn không thể rời bỏ Nữ chủ nhân. Nam Do-hyun đã yêu cô sâu đậm từ tận đáy lòng, nên dù gã có đưa ra lời đề nghị nào, cậu cũng không thể chấp nhận.
“Haa... Hết cách rồi.”
Khi Nam Do-hyun phớt lờ mọi lời lải nhải của gã bám đuôi, gã lẩm bẩm như thể đã bỏ cuộc. Nhưng câu nói tiếp theo của gã khiến tim Nam Do-hyun chùng xuống.
“Đành phải dùng nhiều tiền hơn một chút vậy.”... Dùng nhiều tiền hơn một chút?
Nam Do-hyun lập tức hiểu được ý nghĩa của câu nói đó.
Thông qua ống tiêm cắm vào đùi mình.
-Phập...
Cảnh tượng một loại thuốc kỳ lạ nào đó đang đi vào cơ thể cậu.
Gã bám đuôi Ha Seung-u giải thích thêm về loại thuốc.
“Đó là mị dược pha trộn hormone nữ. Từ giờ mày sẽ phải tiêm rất nhiều mũi tiêm này đấy.”
“...!”
Mị dược pha trộn hormone nữ.
Đúng như lời gã nói, ngay khi thứ đó đi vào cơ thể, cậu cảm thấy như toàn bộ sức lực bị rút cạn.
Đồng thời, một hạt của chuỗi hạt hậu môn mà cậu đang giữ chặt bằng cơ vòng đã tuột ra cái ‘Bóp-’.
“Ưư.. ưaaa!”
Bây giờ trong ruột chỉ còn lại đúng hai hạt.
Linh cảm được chiến thắng, Han Seo-yun cười khúc khích và bắt đầu chế nhạo Nam Do-hyun.
“Giờ thì chấp nhận đi PD. Trông PD cũng khá xinh xắn mà? Sống một cuộc đời mới cũng không tệ đâu.”
“Chủ, Chủ nhân... Chủ nhân...”
Khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Nam Do-hyun tuyệt vọng nhìn quanh tìm kiếm Nữ chủ nhân của mình.
Nhưng khi ánh mắt chạm nhau, Nữ chủ nhân chỉ mỉm cười vẫy tay mà không có bất kỳ hành động nào. Trái tim Nam Do-hyun lạnh lẽo đóng băng.
“A... A...”
-Bóp!
Cứ thế, hạt chuỗi hậu môn cuối cùng.
0 Bình luận