Web Novel

Chương 115

Chương 115

Mỗi lời anh thốt ra đều như những nhát dao găm thẳng vào tim cô.

Nước mắt không ngừng tuôn rơi khiến hình bóng anh trở nên nhạt nhòa.

Hình bóng nhạt nhòa ấy là bộ dạng của một gã đàn ông quá đỗi xa lạ.

“Hà-ưm!”

Đôi môi cô bị vồ lấy trong chớp mắt.

Chiếc lưỡi nóng rực luồn vào khoang miệng, cuồng nhiệt khuấy đảo.

- Nhóp nhép nhóp nhép nhóp nhép nhóp nhép

Đồng thời, những ngón tay cũng thọc sâu vào âm hộ.

Cảm giác quen thuộc từ những ngón tay chỉ tập trung tấn công vào những điểm nhạy cảm của cô.

Cơ thể bắt đầu nóng ran.

- Bóp...

Bàn tay anh thô bạo bóp chặt bầu ngực cô.

Anh bóp chặt đến mức để lại những vết hằn đỏ ửng.

Rồi anh kề mặt vào, liếm láp quầng vú.

Tiếng rên rỉ bật ra.

“A a!”

“Con điếm, vẫn thích được bú vú nhỉ.”

“Ư ưm... ư a! S, Seong-min a a!”

- Nhóp nhép nhóp nhép nhóp nhép nhóp nhép nhóp nhép nhóp nhép nhóp nhép.

Anh liên tục tấn công vào những điểm yếu của cô.

Sau gáy, quầng vú, đùi trong, trên rốn, xương mu, sau tai, v. v.

Anh đặc biệt chỉ tập trung mơn trớn những nơi cô dễ cảm nhận khoái cảm nhất, khiến cơ thể cô nóng rực lên.

Khiến cô không thể suy nghĩ được gì nữa.

“Ư a! Ưm♥”

Giọng nói bắt đầu pha lẫn tiếng rên rỉ.

Cảm giác rã rời lan tỏa khắp toàn thân, mọi bộ phận trên cơ thể đều phó mặc cho bàn tay anh.

Đầu óc trống rỗng, đồng tử giãn ra, cơn cực khoái đê mê bắt đầu lan tỏa.

Qua đôi mắt nhắm hờ, cô thấy anh đang cởi quần lót.

“Ư a, S, Seong-min a a... Thứ đó...♥”

Chuyện gì thế này.

Thứ hung khí cuối cùng cũng lộ diện, phô trương một uy lực hoàn toàn khác biệt so với trước đây.

Một con quái vật gớm ghiếc ngóc đầu lên, hệt như "kẻ đó" từng chà đạp cô.

- Phập!

Anh đâm thứ đó vào trong không chút do dự.

Như một cỗ xe tăng công thành, nó xuyên thủng cửa mình và húc đầu vào tận sâu bên trong.

Kết quả là, cánh cổng thành đang hé mở và ướt đẫm dâm thủy bị xé toạc thê thảm.

Vách âm đạo vốn đóng chặt nay bị tách làm đôi như Biển Đỏ, dễ dàng nhường đường tiến vào tử cung.

Lee Ha-young rên rỉ khi cảm nhận dương vật của anh lấp đầy vách âm đạo.

“Ư ư ư ư ư ư ư!♥”

- Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!

Cô cảm nhận được quy đầu đang đâm vào cổ tử cung.

Đồng thời, anh ôm lấy cô, liếm láp gáy, bóp ngực và nhẹ nhàng xoa nắn quầng vú.

Cơn cực khoái tột độ lan tỏa, đầu cô ngửa gập ra sau và thế giới trở nên trắng xóa.

“Ư a! Ư a a a!♥”

Không có thời gian để tận hưởng sự thong thả trong tư thế này.

Cô đã cố gắng thể hiện bộ dạng ngày xưa trước mặt bạn trai cũ, nhưng lại một lần nữa thốt ra những tiếng rên rỉ dâm đãng như một con điếm thú vật.

Chỉ cần dương vật đâm vào, thói quen dâm đãng ngày xưa lại trỗi dậy như một quán tính.

“Hà-ưm!”

Anh vồ lấy đôi môi cô.

Chiếc lưỡi nóng bỏng và mềm mại luồn vào, hòa quyện thể dịch vào nhau.

Đồng thời, quy đầu cắm chặt vào cổ tử cung khiến nửa thân dưới của cô run rẩy bần bật.

Hai chân dang rộng hình chữ V rung lên như bị chuột rút, các ngón chân quắp chặt vào trong.

- Phập!

“Khục... khục... khục...”

Sau khi kết thúc nụ hôn, anh đột ngột bóp cổ cô.

Như thể đang trừng phạt kẻ đã hủy hoại mình, anh siết chặt tay, chèn ép đường thở.

Khuôn mặt cô đỏ bừng lên vì thiếu oxy.

Thế giới nhạt nhòa mất đi màu sắc, một cơn cực khoái còn lớn hơn lan tỏa khắp toàn thân.

- Phập! Phập! Phập! Phập! Phập!

Nhưng trong chốc lát, cổ cô được nới lỏng và oxy tràn vào.

Thế giới nhạt nhòa lấy lại sự rõ nét và sinh khí trở lại.

Nhưng điều đó không có nghĩa là tình hình đã khá hơn.

Những cú đâm rút liên tục vào cổ tử cung bắt đầu, mang theo khoái cảm địa ngục còn khủng khiếp hơn ban nãy ập đến.

Cô gào thét những tiếng rên rỉ như dã thú, báo hiệu sự kết thúc của một người phụ nữ.

“Ưm! Ư a! Ư a! Ư a! Ư a! Khục♥”

Phát điên mất.

Sướng quá.

Từ người đàn ông này, cô cảm nhận được hình bóng của "ngài ấy".

Nếu dâng hiến mọi thứ của mình, sự thống trị của ngài ấy - người đã ban cho cô cả thế giới - sẽ lan tỏa.

'Nhốt lại.'

Nhưng trong chốc lát, ngay khi cô vừa nghĩ đến ngài ấy, giọng nói của bố lại vang lên.

Khung cảnh địa ngục khi bị nhốt trong phòng biệt giam hiện ra, thế giới chìm trong bóng tối.

Nếu phản bội bố, cô sẽ lại bị nhốt vào căn phòng đó.

Chủ nhân sẽ không đến tìm cô đâu.

Ngài ấy đã bỏ rơi cô rồi.

Phải nghe lời bố.

Chỉ có bố. Chỉ có bố mới cứu rỗi được cô.

Đọc kinh, phải đọc kinh thánh.

Đúng vậy. Phải ca ngợi người cha vĩ đại.

Xin dâng mọi vinh quang cho người cha vĩ đại. Con xin dâng hiến thể xác và linh hồn này cho người cha đã cứu rỗi chúng con-.

- Chát!

“...?”

Một cú tát mạnh làm rung chuyển khuôn mặt cô.

Bức màn đen tối ngay lập tức bị xé toạc, thế giới hiện ra.

Khuôn mặt phẫn nộ của gã đàn ông đang nhìn cô.

“Con điếm này, mày dám nghĩ đến ai hả?”

“... Chủ, Chủ nhân...?”

“Chủ nhân? Mày đang nói ai hả. Con điếm này.”

- Phập!

“Khục!”

Cổ cô bị siết chặt.

Tiếng ù ù vang lên bên tai, nước mắt trào ra.

Thế giới lại trở nên nhạt nhòa và hình bóng của Chủ nhân hiện ra.... Nếu vậy. Nếu vậy thì Chủ nhân đã đến cứu mình sao? Ngài ấy không bỏ rơi mình sao?

- Chát!

“Con điếm chết tiệt này. Tao là ai?”

“...”

“Tao hỏi, tao là ai.”

Nước mắt trào ra, hình bóng anh trở nên nhạt nhòa.

Cô chớp mắt, những giọt nước mắt lăn dài.

Đôi mắt được gột rửa, khuôn mặt anh hiện ra rõ nét.

Đôi mắt phẫn nộ của Seong-min đang nhìn cô.

“Này, Lee Ha-young.”

“... V, vâng?”

Cô bất giác dùng kính ngữ.

Bị áp đảo rồi.

Bị khí thế của anh áp đảo, dường như ngay cả việc hít thở cũng phải được anh cho phép.

Bờ vai cô run rẩy vì sợ hãi.

“Mày mà còn tìm thằng lợn nái đó một lần nữa, tao sẽ giết mày thật đấy. Con điếm chết tiệt này.”

- Phập!

“Khục!”

Cổ cô lại bị siết chặt.

Đau đớn và cực khoái ập đến cùng lúc.

Khi cô há miệng định thở, bàn tay kia của anh bịt chặt miệng cô lại.

Anh thực sự có ý định giết cô.

'Kh, không. Chết kiểu này thì, chết kiểu này thì...'

Cô có thể chết vì anh.

Cô, kẻ đã gây ra những tội lỗi không thể bù đắp cho anh, hoàn toàn có thể giao nộp mạng sống này.

Nhưng không phải theo cách này.

Cô chết cũng không muốn bị chính tay người mình từng yêu thương sâu đậm hủy hoại.

“Tao sẽ giết mày và hủy hoại cả gia đình mày. Con điếm này.”

Giọng nói phẫn nộ của anh vang lên qua ý thức mờ mịt.

Sự chân thật trong lời nói của anh, rằng anh nhất định sẽ phá nát gia đình mà cô đang cố gắng hàn gắn, chạm đến tận tâm can cô.

Nỗi sợ hãi tột độ lan tỏa.

“Ha-young à.”

Nhưng đúng lúc đó.

Cổ cô được nới lỏng và giọng nói dịu dàng mà cô hằng mong nhớ vang lên.

Gã đàn ông xa lạ ban nãy biến mất, thay vào đó là anh đang nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng và vuốt ve mái tóc cô.

“Ha-young à. Anh thực lòng, không muốn làm hại em. Đối xử với em thế này anh cũng đau khổ lắm.”

Anh nói vậy rồi ôm cô vào lòng.

Anh đẩy dương vật vào sâu bên trong và trao cho cô một nụ hôn nhẹ nhàng.

Nỗi sợ hãi ngay lập tức tan biến, thay vào đó là cơn cực khoái lấp đầy.

“Vì vậy em phải lựa chọn cho kỹ. Muốn yêu anh lại từ đầu, hay muốn chết ở đây.”

Nhưng sự điên cuồng ẩn giấu trong sự dịu dàng của anh khiến trái tim cô lạnh buốt.

Lời đe dọa sẽ giết cô không chút do dự khiến đầu óc cô trống rỗng.

Mỗi lời anh nói ra đều đưa cô đi từ thiên đường xuống địa ngục.

“Ha-young à. Em vẫn chưa nhận ra sao?”

“... V, vâng?”

“Anh có thể cho em tất cả. Khoái cảm mà người chủ cũ của em từng ban phát, hay cảm giác tội lỗi khi tha hóa một cách dâm đãng, anh đều có thể cho em cảm nhận lại. Tất nhiên, anh cũng có thể trao cho em tình yêu giống như con lợn nái mà em đang tôn thờ.”

Anh nhìn cô bằng ánh mắt của một người tình dịu dàng và nói.

Anh khẽ chuyển động hông, dùng tay xoa nắn núm vú để mang lại khoái cảm cho cô.

Rồi anh bắt đầu gợi lại những kỷ niệm mà chỉ hai người mới có.

“Ha-young à. Chuyện chúng ta ngủ quên nên không xem được bình minh. Em còn nhớ chứ?”

“A, chuyện đó...”

“Chúng ta đã hứa lần sau nhất định sẽ đi xem mà. Em nhớ chứ?”

“...”

Làm sao cô có thể quên được.

Làm sao cô có thể quên được ký ức của ngày hôm đó, khi cả hai đều không nghe thấy tiếng chuông báo thức, để rồi cùng nhau cười phá lên khi nhìn thấy mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.

Khuôn mặt cười rạng rỡ của anh làm sao cô có thể-.

“Có vẻ em vẫn nhớ.”

Đúng vậy. Chính là nụ cười đó.

Hình ảnh anh trong ký ức của cô, chắc chắn là bộ dạng này.

Đúng vậy. Vẫn còn sót lại.

Người đàn ông trong ký ức của cô, vẫn còn hiện diện ở đây.

“Ha-young à”

Người đàn ông đó đang gọi cô.

Với khuôn mặt y hệt lúc đó, với hơi ấm y hệt lúc đó, với giọng điệu y hệt lúc đó, anh đang gọi cô.

Dù không nói ra thành lời, cô vẫn cảm nhận được tình yêu anh dành cho mình.

“Đừng lừa dối anh nữa. Hãy nhìn xem anh đã bị hủy hoại thế nào để giành lại em.”

Lời cầu xin cô hãy nhìn anh.

Cô cẩn thận quan sát bộ dạng đã thay đổi của anh.

Cô nhìn vào cơ thể đã thay đổi rõ rệt của anh.

Khắp nơi trên cơ thể anh đều hằn in những dấu vết của sự nỗ lực trong quá khứ.

Qua những cử chỉ và hành động giống hệt Chủ nhân của anh, cô cảm nhận được sự tuyệt vọng của những ngày tháng đã qua.

Cô cảm nhận được dòng cảm xúc cuộn trào trong đôi mắt anh đang nhìn mình.

“A... a a...”

Tầm nhìn của cô nhòe đi.

Vì khao khát người đàn ông dịu dàng và tốt bụng của ngày xưa, cô đã không thèm nhìn thẳng vào anh.

Nhưng giờ đây, hình ảnh tổn thương của anh hiện lên rõ nét.

Cô đã nhìn thấy anh, người mang trong mình căn bệnh tâm lý quá lớn, buộc phải thay đổi đến mức này.

“X, xin lỗi anh... Em, em thực sự...”

Chủ nhân ban phát tình yêu bằng khoái lạc, còn bố ban phát tình yêu bằng sự chăm sóc.

Nhưng Seong-min đã trao cho cô tất cả.

Anh đã trao cho cô một trái tim chân thành, một tình yêu không gì sánh sánh được.

Dù tâm trí bị bọn chúng làm cho vặn vẹo, anh vẫn trao cho cô một tình yêu không thể nào quên.

Tình yêu là như vậy đó.

“Em, em... em bây giờ...”

Nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Cô cảm nhận được mọi nỗi đau mà anh đã phải trải qua để đạt được đến ngày hôm nay.

Trái tim cô nghẹn ngào, nước mắt trào dâng, mũi nghẹt cứng khiến những lời thốt ra bị nghẹn lại.

Dù vậy, cô vẫn kiên quyết mở miệng để nói ra những lời từ tận đáy lòng.

“Em bây giờ... sẽ chỉ đứng về phía anh thôi... Từ giờ trở đi, từ giờ trở đi tuyệt đối...”

Anh đã thay đổi.

Giờ đây, người đàn ông hiền lành và dịu dàng đó không còn tồn tại nữa.

“Từ giờ trở đi tuyệt đối, sẽ không rời xa anh nữa. Em sẽ chỉ yêu mình anh thôi.”

Nhưng, anh đã trở thành tất cả và quay về bên cô.

Giờ đây anh là Chủ nhân của cô, là Kẻ Cứu Rỗi của cô, và là bạn trai của cô.

Anh là tất cả của cô, và tất cả của cô đều thuộc về anh.

“Thực sự xin lỗi anh. Và, em yêu anh...”

Cô sẽ trả giá cho tội lỗi của mình.

Cô sẽ ở bên cạnh người đàn ông đã bị hủy hoại này cho đến cuối cùng.

Cho dù điều đó có mang lại sự diệt vong cho cô đi chăng nữa.

Căn phòng chìm trong bóng tối mờ ảo.

Người đàn ông vùi mình trên ghế sofa cầm ly rượu vang lên.

Hắn đưa ly rượu lên mặt để thưởng thức hương thơm, rồi nhấp một ngụm và mỉm cười.

“Ưm.”

Rất đậm đà.

Quả nhiên là rượu Romanée-Conti năm 1978.

Một loại rượu vang đẳng cấp thế giới với hương vị sâu lắng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!