“Tiến hành chiến dịch.”
Đúng 2 giờ sáng, Lee Ha-young và Sergei ra lệnh tổng tấn công.
Toàn bộ binh lực ẩn mình trong bóng tối bắt đầu di chuyển đến các cứ điểm chính của Vladimir.
- Ầm ầm ầm ầm!
3 phút trước khi đại quân của Sergei đến nơi.
Tôi và Ahn Ji-yeon kích nổ những khối thuốc nổ đã cài lén trong các tòa nhà chính để thu hút sự chú ý vào bên trong. Sau đó quân của Sergei đánh vào cổng chính nơi cảnh giới lỏng lẻo, kết quả là thắng lợi áp đảo. Vốn dĩ quân của Sergei đã được huấn luyện như quân đội, từng người đều phát huy sức chiến đấu gần như quân nhân nên dễ dàng giành chiến thắng.
“Di chuyển đến cứ điểm tiếp theo.”
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.
Vladimir chiếm giữ thế lực Mafia lớn nhất nên hắn có rất nhiều cứ điểm. Phải đánh nhanh thắng nhanh trước khi chúng kịp chuẩn bị.
- Đoàng đoàng đoàng đoàng!
“Á á á á á!”
Cứ thế chúng tôi đánh như chẻ tre.
Khởi đầu luôn là kích nổ thuốc nổ bên trong tòa nhà để làm suy yếu cảnh giới ở cổng chính, sau đó lợi dụng sơ hở để không kích quy mô lớn.
“Đến cứ điểm tiếp theo ngay.”
Cứ thế chúng tôi nhanh chóng chiếm được 4 cứ điểm.
Lúc này phe Vladimir mới bắt đầu chuẩn bị phòng thủ ở bản doanh và các cứ điểm còn lại, việc đầu tiên chúng làm là gỡ bỏ thuốc nổ cài trong tòa nhà.
“Thuốc nổ ở cứ điểm A đã bị gỡ bỏ.”
Và kết quả là, thuốc nổ bên chúng tôi cài đặt bắt đầu bị gỡ.
Nhưng điều này cũng nằm trong dự tính của Lee Ha-young, trọng tâm của cuộc không kích lần này không phải là bên trong tòa nhà mà là những khối thuốc nổ cài ở cổng chính được phòng thủ kỹ càng. Tức là thuốc nổ cài bên trong tòa nhà chỉ là mồi nhử để dụ địch lơ là cảnh giác.
- Ầm ầm ầm ầm!
Cứ thế chúng tôi dễ dàng xuyên thủng các cứ điểm quan trọng còn lại.
Không uổng công tôi và Ahn Ji-yeon đã vất vả ngụy trang và cải trang suốt 1-2 tuần qua.
“Đến bản doanh của chúng.”
Chúng tôi đã chiếm hết các cứ điểm của Vladimir.
Giờ chỉ còn lại một công ty dầu khí duy nhất.
Tuy nhiên nơi đó là bản doanh của Vladimir nên đã được pháo đài hóa, thuốc nổ cũng đã bị gỡ hết nên không thể tập kích bằng thuốc nổ như trước.
“Chuyển sang kế hoạch B.”
Vì vậy bất đắc dĩ phải thực hiện kế hoạch B đã chuẩn bị trước.
Kế hoạch B ở đây là trong khi đánh vào cổng chính giống như cách giết Dmitri, tôi và Ahn Ji-yeon sẽ xâm nhập vào bên trong ám sát các nhân vật chủ chốt.
- Đoàng đoàng đoàng đoàng!
- Pằng! Pằng! Pằng! Pằng! Pằng! Pằng!
Chỉ có điều khác biệt là, lúc đó chỉ có tôi và Ahn Ji-yeon, còn bây giờ có cả các thành viên đội của tôi từ Hàn Quốc sang. Vì vậy chúng tôi ưu tiên chiếm cứ điểm hơn là ám sát nhân vật chủ chốt.
“Á á á á!”“Hự!”“Khụ!”
Tất nhiên, chiến dịch dương đông kích tây này không tránh khỏi hy sinh.
Đặc biệt là sự hy sinh của thế lực Sergei & Yeltsin đang giao tranh với địch ở cổng chính là rất lớn. Tuy nhiên Sergei vẫn chấp nhận hy sinh như vậy là vì năng lực và sự tin tưởng mà Lee Ha-young đã thể hiện làm nền tảng.
“Tiến vào chiếm cứ điểm.”
“Rõ! Thưa Chủ nhân!”
Vì vậy phải hành động tốc chiến tốc thắng.
Sergei coi Lee Ha-young là đồng minh máu thịt, chúng tôi phải đáp lại điều đó. Có như vậy sau này khi hắn trở thành vua Mafia mới giúp đỡ tôi hết mình.
- Vù ù ù! Cạch!
- Vù ù ù! Cạch!
Tôi và các thành viên bắn dây thừng lên phía sân thượng tòa nhà để bám vào tường. Thiết bị này là trang bị đặc công tôi tự chế tạo theo lời khuyên của sư phụ, giúp leo lên tường tòa nhà.
- Rè è è è...
- Rè è è è...
Cách hoạt động rất đơn giản.
Bắn dây thừng lên cao nhất có thể để bám vào tường ngoài tòa nhà, sau đó nhấn nút này để dây cuộn lại kéo cơ thể lên trên. Cứ thế tôi và các thành viên leo tường lên tầng 6 của công ty dầu khí.
- Choang!
- Choang!
Sau đó chúng tôi phá vỡ tường kính và xâm nhập vào bên trong tòa nhà.
Sau khi tiêu diệt tàn quân ở tầng 6, chúng tôi nhanh chóng di chuyển lên tầng 8, nơi được cho là có Vladimir.
- Rầm rầm rầm rầm!
- Rầm rầm rầm rầm!
Tất nhiên, trên đường đi có tàn quân địch sót lại nên phải giao tranh.
Nhưng vì phần lớn binh lực đã rút đi để bảo vệ cổng chính nên chúng tôi đến được tầng 8 an toàn mà không gặp nguy hiểm lớn.
“Quét sạch hết đi.”
“Rõ! Thưa Chủ nhân!”
Đến tầng 8, chúng tôi tiến hành phun khí gây mê trước.
Ước tính có khoảng 20 tên lính được bố trí trong phòng làm việc của chủ tịch nơi Vladimir đang ở, nên nếu làm chúng ngủ rồi mới đột nhập thì có thể dễ dàng quét sạch.
- Rầm!
Chúng tôi phun khí gây mê xong rồi đột nhập vào bên trong.
Trong quá trình đó, kẻ địch nhận được yêu cầu cứu viện của Vladimir đã ùa lên tầng 8, nhưng Ahn Ji-yeon và các thành viên tinh nhuệ đang dùng thuốc nổ và bom khói chặn lại nên chắc sẽ không có vấn đề gì.
- Bịch! Bịch! Bịch! Bịch! Bịch! Bịch!
Các thành viên của tôi tiến vào phòng làm việc đầy khí gây mê trước.
Họ bắn chết tất cả những kẻ địch đang ngủ để dọn dẹp an toàn bên trong, rồi ngay lập tức gửi tín hiệu OK.
- Cộp. Cộp. Cộp. Cộp.
Tôi bước vào phòng làm việc nơi Vladimir đang ngủ.
Hai bên tôi có hai thành viên cảnh giới tứ phía, các thành viên còn lại cúi đầu chào đón tôi tiến vào.
- Cộp. Cộp. Cộp. Cộp.
Nơi nơi trong phòng làm việc rộng lớn này đầy rẫy xác chết.
Cuối cùng tôi cũng đến được cuối phòng, và tìm thấy Vladimir cùng Ivan Oksana đang ngủ say.
“Báo cho Lee Ha-young là đã hoàn thành tác chiến. Chuẩn bị phát sóng.”
“Vâng. Thưa Chủ nhân.”
Trọng tâm của chiến dịch lần này là giết Vladimir, nhưng cũng là cho kẻ địch thấy quá trình đó. Có như vậy mới kết thúc chiến tranh mà không đổ máu vô ích.
- Tách.
Chúng tôi bắt đầu quay phim Vladimir đang ngủ.
Hình ảnh đang quay chắc chắn đang được phát trực tiếp trên màn hình lớn mà Sergei đã lắp đặt.
[Các người đã thua! Nếu đầu hàng ngay bây giờ, Boss Sergei sẽ tha thứ cho các người!]
Tiếng loa vang lên từ bên ngoài.
Nội dung là ‘Các người đã thua nên hãy đầu hàng ngay lập tức để cầu xin sự khoan hồng của Boss Sergei’.
“Bắt đầu hành quyết.”
Tôi nhìn thế lực Vladimir đang hoảng loạn ngoài cửa sổ và lẩm bẩm.
Thấy vậy, thuộc hạ phụ trách chém đầu cúi gập người rồi rút thanh kiếm đeo bên hông ra.
- Xoẹt!
Thanh kiếm Nhật rút ra từ hông hắn.
Hắn kề nó vào cổ Vladimir.
Cảnh tượng này chắc chắn toàn bộ thuộc hạ của Vladimir đang chứng kiến.
- Vút! Phập!
Và cảnh đầu lìa khỏi xác thế này, chắc chắn mọi người cũng đã nhìn thấy rõ mồn một.
Tôi nhặt cái đầu Vladimir đang lăn lóc trên sàn lên, đặt lên bàn nơi camera đang chiếu tới.
“...”
Thấy cái chết của Boss, bè lũ Vladimir mất sạch nhuệ khí trong nháy mắt.
Bên ngoài tiếng loa khuyên hàng vẫn liên tục vang lên.
Và khuôn mặt Vladimir bị chém ngọt xớt cũng đang được phát sóng trực tiếp.
- Cạch. Cạch cạch... Cạch cạch cạch...
Tình hình thế này, thế lực Vladimir bắt đầu lần lượt vứt bỏ vũ khí. Cứ thế làn sóng bại trận lan rộng như domino, hầu hết kẻ địch đều vứt vũ khí đầu hàng.
“Chúc mừng Chủ nhân.”
Thắng bại đã hoàn toàn được định đoạt.
Nhân vật cấp phó của tôi cúi đầu chúc mừng chiến thắng của tôi.
Tôi vỗ vai hắn nhờ dọn dẹp hiện trường, rồi bước đến chỗ Ahn Ji-yeon.
“Vất vả rồi.”
Ahn Ji-yeon đã chặn tất cả kẻ địch trên đường lên tầng 8.
Trên áo chống đạn của cô ấy găm khoảng 3 viên đạn.
Dù vậy Ahn Ji-yeon không hề tỏ ra đau đớn, cười tươi chúc mừng chiến thắng của tôi.
“Chúc mừng chiến thắng thưa Chủ nhân.”
“Cô cũng vất vả nhiều rồi. Tối nay tôi sẽ ban thưởng.”
“...♥ Vâng...♥”
Cô ấy mỉm cười rạng rỡ với vẻ mặt ngây thơ.
Tôi cũng mỉm cười đáp lại rồi quay về phòng làm việc tập hợp mọi người.
Sau khi khen ngợi sự vất vả của họ, tôi ra lệnh rút quân.
“Nhiệm vụ của chúng ta đã kết thúc. Nơi này Sergei sẽ tự thu hồi, chúng ta chỉ thu hồi trang bị rồi rút về bản doanh.”
“Rõ! Thưa Chủ nhân!”
Người chiến thắng trong cuộc chiến lần này là ‘Sergei’.
Tất nhiên đằng sau đó công lao của tôi và Lee Ha-young là rất lớn, nhưng bề ngoài phải tỏ ra như mọi chiến thắng đều đạt được dưới sự chỉ huy của hắn. Có như vậy tổ chức Mafia mới đoàn kết không rạn nứt, và Chủ nhân cũng sẽ không nghi ngờ sự tồn tại của tôi.
“Tất cả nghỉ ngơi đi.”
Cứ thế chúng tôi lợi dụng lúc Sergei chiếm công ty dầu khí để bí mật rút về bản doanh nơi có Lee Ha-young. Lee Ha-young vừa thấy tôi về liền lo lắng xem xét xem có bị thương ở đâu không, sau khi xác nhận không sao mới chúc mừng chiến thắng của tôi.
“... Cô cũng vất vả nhiều rồi. Nghỉ ngơi đi.”
“Không ạ. Em vẫn phải dọn dẹp tàn cuộc. Còn phải viết báo cáo cho Kẻ Cứu Rỗi xem nữa.”
Lee Ha-young đang làm gián điệp hai mang giữa Kẻ Cứu Rỗi và tôi.
Vừa làm gián điệp hai mang vừa xử lý công việc hoàn hảo chắc chắn không dễ dàng gì.
“Làm từ từ thôi. Trông cô mệt mỏi lắm.”
Chắc vì thế mà quanh mắt cô ấy thâm quầng.
Nụ cười cố gượng gạo với tôi trông mong manh như sắp vỡ vụn.
“C, cảm ơn ngài đã lo lắng.”
Tuy nhiên, chỉ một lời động viên vô tình thốt ra cũng khiến cô ấy lấy lại tinh thần.
Lòng tôi dịu lại nhờ chiến thắng lớn lần này, tôi đặt tay lên vai cô ấy và nói thêm một lời khích lệ.
“Công của cô rất lớn. Việc dọn dẹp giao hết cho cô đấy.”
“Vâng, vâng ạ!”
Đôi mắt lờ đờ như cá chết bỗng chốc tràn đầy sức sống.
Tôi gật đầu một cái rồi đưa Ahn Ji-yeon bên cạnh về phòng trọ.
Vừa vào phòng, tôi và Ahn Ji-yeon cởi bỏ bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi rồi vào ngay phòng tắm. Sau khi tắm rửa kèm theo những cử chỉ âu yếm, chúng tôi lên giường và bắt đầu làm tình.
“Ha ư ư ưt...♥ Hư ư ưng...♥”
Cô ấy run rẩy như chú nai con bị thú dữ cắn.
Vì cô ấy bị thương nên tôi xử lý cơ thể cô ấy nhẹ nhàng nhất có thể.
Như nâng niu món đồ sứ dễ vỡ, tôi đưa cô ấy lên đỉnh bằng những cử chỉ tinh tế và nhẹ nhàng.
“Hư ư ư ưt...!♥”
Cuối cùng cô ấy đạt cực khoái sau khi tiếp xúc đủ khoái cảm.
Nhìn phản ứng thì có vẻ Ahn Ji-yeon thích được đối xử nhẹ nhàng thế này hơn. Có lẽ vì lâu rồi không được yêu thương như một người phụ nữ, nên cô ấy càng hưng phấn hơn khi được nâng niu trân trọng thế này.
“Vậy em xin phép về...♥ Chúc mừng chiến thắng hôm nay.”
Làm tình xong, tôi cho Ahn Ji-yeon về.
Dù là người phụ nữ của tôi nhưng tôi quen ngủ một mình, nên không cho phép ngủ chung.
Hơn nữa đêm nay tôi muốn có thời gian riêng tư.
“... Phù-u.”
Căn phòng lại trở nên tĩnh mịch.
Tôi thở dài một hơi.
Cuối cùng cũng cảm thấy như nhìn thấy vạch đích của cuộc đua marathon trả thù này.
Giờ thế lực của tôi đã hoàn toàn vượt qua thế lực của Chủ nhân.
- Cạch. Xì ì ì ì-!
Tôi mở lon bia trong tủ lạnh.
Uống ực ực ngụm bia mát lạnh đầy ga, rồi đặt mạnh xuống bàn.
Cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể.
“Giờ thực sự không còn bao xa nữa.”
Ngắn thì ngắn, dài thì dài.
Suốt thời gian qua tôi đã không ngừng rèn luyện bản thân đi trên con đường tu la, và giờ tôi đang đứng trước cao điểm.
‘Nhưng không được lơ là.’
Tuy nhiên, càng những lúc thế này càng không được buông lỏng.
Ngược lại càng phải thắt lưng buộc bụng để quyết tâm hơn nữa.
‘Trước tiên phải xử lý Elena đã.’
Vấn đề trước mắt là Elena.
Trong cuộc nội chiến Mafia lần này, Sergei đã trở thành người chiến thắng cuối cùng và là đồng minh vững chắc của tôi, nhưng quyền lực thực sự lại nằm trong tay Elena.
Vốn dĩ thiết kế của chủ tịch Ivan Belin là như vậy, và Elena là người phụ nữ có năng lực thao túng Sergei bằng thiết kế đó.
Sergei vốn dựa dẫm vào người khác cuối cùng sẽ trở thành con rối của Elena.
‘Rốt cuộc phải biến Elena hoàn toàn thành của mình. Vì cô ta sẽ nắm thực quyền.’
Ivan Elena.
Cô ta là cổ đông lớn nhất của công ty dầu khí, lại có thế lực Yeltsin chống lưng, chắc chắn cô ta sẽ nắm đại cục. Vốn dĩ Sergei mục đích là sinh tồn hơn là tham vọng nên sẽ hợp tác với cô ta.
Vì vậy để chuyến đi Nga lần này có ý nghĩa thực sự, để gạt bỏ nanh vuốt của Elena đang vươn tới tôi, cuối cùng phải khuất phục được cô ta.
Không phải Vladimir mà Ivan Elena mới là trùm cuối.
‘Sẽ không dễ dàng đâu...’
Nhưng quá trình đó rất gian nan.
Nếu có nhiều thời gian thì cứ thong thả làm tình với cô ta và bơm khoái cảm vào là được, nhưng tôi có quá nhiều việc phải làm.
Việc cần xử lý ở Hàn Quốc không chỉ có một hai việc.
‘Giá mà nắm được điểm yếu thì tốt...’
Điểm yếu.
Từ trước đến nay tôi luôn lợi dụng kẽ hở tâm lý của đối phương để biến họ thành người phụ nữ của mình.
Lee Ha-young và Lee Hee-yeon thì lợi dụng tình cảm và cảm giác tội lỗi đối với tôi để chinh phục, Baek Ha-yoon thì lợi dụng cảm giác tội lỗi với Park Jong-pil và chuyển giao những ký ức đẹp trong quá khứ sang cho tôi để chinh phục.
Nhưng trường hợp của Ivan Elena, tôi không có thông tin gì cả.
“Khục khục... Những lúc thế này thật ghen tị với Chủ nhân.”
Nếu là Chủ nhân thì sao.
Liệu có thể dùng cái dương vật điên khùng đó để làm sa ngã Elena không.
Chắc chỉ cần một tuần là ông ta làm được.
Vốn dĩ người đó là bản gốc, còn tôi chỉ là bản sao.
Tất nhiên tôi đã cố gắng bắt chước ông ta hết mức có thể, nhưng không thể đuổi kịp những thứ bẩm sinh.
Vốn dĩ lượng máu dồn xuống dương vật đã khác nhau, và ông ta là người đạt đến cảnh giới thần thánh có thể tự do điều chỉnh độ cứng và kích thước dương vật.
Nếu có thần tình dục thì tôi dám khẳng định chính là người đó.
‘Nhưng mình cũng có cách của mình.’
Nhưng không phải là không có cách.
Nếu không thể bắt chước ông ta, thì dùng cách của riêng mình chinh phục là được.
Vấn đề là để dùng cách của tôi thì cần điều tra về đối phương và cần thời gian...
“...”
Đúng một tuần.
Tôi quyết định ở lại đây thêm một tuần nữa.
Bằng mọi giá trong thời gian đó phải tìm ra cách chinh phục Elena.
Việc không được thì phải làm cho được thôi.
Tối muộn ngày hôm sau.
Thú thật tôi tưởng tiêu đời rồi, ai ngờ may mắn lại tự lăn đến.
Ivan Oksana đã tỉnh táo lại và tìm đến tôi.
“Ng, ngăn con gái tôi lại giúp tôi với!”
Đêm khuya khi mọi người đã ngủ say, bà Oksana lén tìm đến phòng trọ của tôi.
0 Bình luận